CHẾT DƯỚI TAY TRUNG CỘNG

Lời giới thiệu.

Đây là tác phẩm Death By China của PETER NAVARRO và GREG AUTRY được dịch ra tiếng Việt bởi Nhóm dịch thuật cựu học sinh AIT. Tuy có vài điều muốn giải bày nhưng đợi đến khi quí độc giả đọc xong quyển sách này tôi sẽ nêu ra những nhận xét của mình. Bây giờ kính mời quí vị thưởng thức tác phẩm Chết Dưới Tay Trung Quốc được trích lại từ trang mạng baovecovang.wordpress.com

Death by china-confronting the dragon.jpg

https://baovecovang2012.wordpress.com/2017/01/04/chet-duoi-tay-trung-quoc-nguyen-tac-death-by-china-cua-peter-navarro-greg-autry/

 

chet_duoi_tay_trung_quoc

HÁT CHO 45 NĂM QUỐC HẬN (1975-2020)

 

 

 

 

 

HÁT CHO SÀI GÒN

Sau thời gian vắng bóng, T.Th trở lại với chusalan.net bằng những ca khúc tuyệt vời qua chủ đề Hát Cho Sài Gòn- Hát Cho Quê Hương. Để mở đầu tôi kính mời quý vị lắng nghe ca khúc Người Thương Binh, do nhạc sĩ Anh Bằng phổ thơ của Thái Tú Hà.

Ngày ta đi tóc hãy còn xanh, nghĩ có ngày sẽ trở lại quê hương dấu yêu. Thời gian qua. bây giờ tóc đã đổi màu và ngày về thăm thẳm. Hơn 40 năm trước ta thành người lính xa quê hương rồi bây giờ ta thành ra người lính già xa quê hương và mãi mãi xa quê hương. Niềm mong ước được nhìn thấy quê hương hầu như thành nỗi tuyệt vọng âm thầm. Cho chính mình và cho tất cả người lính của QLVNCH; T.Th sẽ hát lên một ca khúc lưu vong: Người Lính Già Xa Quê Hương, một sáng tác của nhạc sĩ Nhật Ngân.

 

Ngày 7 tháng 10 năm 2019 vào lúc 8 giờ tối; thi sĩ Du Tử Lê đã lặng lẽ rời bỏ cuộc chơi chữ để đi vào vùng miên viễn hội ngộ cùng bằng hữu trong đó có cố nhạc sĩ Phạm Đình Chương. Xin thành kính phân ưu cùng tang quyến của thi sĩ Du Tử Lê. Để tưởng nhớ tới hai nhân tài về thơ và nhạc của Việt Nam, T.Th sẽ gởi đến chúng ta ca khúc Đêm Nhớ Trăng Sài Gòn.

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, cộng sản đã biến Việt Nam thành một nhà tù khổng lồ để giam giữ hơn mười bảy triệu dân của nước Việt Nam Cộng Hòa. Nhà tù được lập ra khắc nơi trong nước từ vùng rừng thiêng nước độc của vùng Việt Bắc tới vùng cao nguyên Trung Phần xa xôi heo hút và vùng muỗi mòng rắn rít của Cà Mau, Đồng Tháp. Quân nhân, công chức, văn nghệ s và bất cứ ai được cộng sản coi như là có tội, có nợ máu với chúng đều lần lượt bị đi tù. Con nít cũng bị tống vào tù. Phụ nữ cũng ở tù. Vượt biên cũng bị đi tù. Tất cả đều ở tù. Tuy nhiên có một loại tù đặc biệt nhất: Tù Cải Tạo. Đây là một loại tù không có bản án, không được xét xử bởi bất cứ tòa án nào. Do đó người đi tù chỉ biết ngày đi mà không biết ngày về. Đây là thứ tù bị hành hạ, ngược đãi nhất mà những kẻ tự xưng là ” đỉnh cao trí tuệ của loài khỉ ” ( có lẽ còn thua loài khỉ bởi vì khỉ còn biết khóc, biết thương xót đồng loại của nó ) dành cho kẻ thua trận. Mời quý vị nghe T.Th hát lên ca khúc Chiều Trong Tù của nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn, một người tù cải tạo.

Sau đây là ca khúc Bài Ca Của Đêm, một sáng tác của nhạc sĩ Anh Bằng, Mời quý vị thưởng thức.

 

Lúc còn đi học tôi rất thích truyện của Duyên Anh như Con sáo của em Tôi, Hoa Thiên Lý, Điệu Ru Nước Mắt, Vết thù trên lưng ngựa Hoang. Tuy nhiên mãi sau này tôi mới biết Duyên Anh cũng làm thơ. Sau đây là một bài thơ của Duyên Anh được Phạm Duy phổ thành nhạc. Mời quý vị nghe tiếng hát của T. Th qua ca khúc Có Bao Giờ Em Hỏi.

Sau đây là ca khúc Đêm Nhớ Về Sài GònCám Ơn Anh của cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng

 

 

Nỗi Buồn Mang Tên Tháng 7.

Hồi nhỏ ông bà dạy tháng 7 kiểu gì cũng phải ăn chay. Không được năm ngày, một tuần thì ít nhất cũng phải ăn ngày 14 hay rằm. Ăn chay không chỉ vì muốn tạo phúc giúp con vật nào đó sống thêm vài ngày. Mà còn để tâm mình tịnh muốn gây hắn với ai hoặc bị ai đó kiếm chuyện. Cũng nhủ lòng hôm nay ăn chay nên thôi. Không tranh chấp hơn thua.Ngoài ra ăn chay để bớt đi cái lòng tham quen được hưởng thụ những món ngon máu thịt . Nên ăn chay chỉ quấy quá kiểu rau chấm tương chao. Cho bản thân mình hiểu mình đang có được gì từ cuộc sống.

Continue reading

Sa Huỳnh

1

Nguyễn ngồi im. Ly cà phê phin nhỏ từng giọt chầm chậm. Thứ bảy. Bảy giờ chiều. Nắng hanh vàng rơi rớt trên tàng cây mít xanh lá ngoài đường. Rút điếu thuốc gõ nhè nhẹ lên mặt bàn, thong thả đưa lên miệng ngậm giây lát anh mới quẹt diêm. Khói thuốc lãng đãng trong không khí ẩm ướt. Trời như

Continue reading

Giang Hồ Kỳ Hiệp- Quyển 3

 

34

Hoành Sơn Hiệp Lữ

Ba châu Địa Li, Bố Chính và Ma Linh núi cao đụng trời. Rừng già ngút ngàn. Một dãy từ bắc xuống nam lưng tựa vào biên thùy Đại Việt với Lão Qua còn mặt hướng ra Đông Hải. Hang động nhiều vô số kể, vốn là nơi trú ngụ của các kỳ nhân dị sĩ tu tiên hoặc rèn luyện võ nghệ để chờ khi nhập giang hồ dương danh cùng thiên hạ. Hoành Sơn chập chùng hiểm trở bắt từ biên thùy Lão Qua kéo dài ra tới biển Đông. Xưa là ranh giới của hai nước Việt Chiêm, nhưng từ khi vua Chiêm Chế Củ dâng ba châu cho nhà Lý thời Hoành Sơn hay còn gọi là Đèo Ngang nằm trong nội địa của nước ta.

Continue reading

Lê Phùng Xuân – Những vần thơ tìm lại được

      I

                                                   Tửu lượng                                                                                    

             Hai chai thấy ghiền

Ba chai còn thiếu

Năm chai lại thêm

Sáu chai môi mềm

Tám chai bốc lon đổi

Cô hàng ơi lấy chai thứ chín

Mười chai bằng bảy năm lính

Thân danh nầy thẹn bỏ

Vì cuộc đời ngưòi đầy đen đỏ

Cho tôi chai mưòi hai

Về sớm cuốc tối cày

Mười bốn chai da thịt em trắng ngần

Như bọt la ve tan dần

Chai  16 cuồn cuộn trời đất quay

Ta quên trọn mãnh hình hài

Hai mươi chai cô hàng ơi !

Bóng cô như tiên trên trời

Kề bên thác nước lưng chừng

Chai  24 lại ngập ngừng

Càn khôn đầy bụng ,hết rồi.

Chưa say .

Tây Ninh 15-5-71

 

Continue reading

Trăng Suông

 

Lê Phùng Xuân

 

Trăng Suông

Truyện Dài

 

 

 

PHẦN 1

 

          Một thời trai trẻ

 

Chiếc xe đò Á Đông chạy vùn vụt trên đường Sài Gòn-Mỹ Tho. Phùng Xuân ngồi ghế bìa. Gió thổi phần phật. Chàng đang sung sướng nhìn ra đồng ruộng Tân An mênh mông cò bay thẳng cánh. Đã là tháng bảy rồi. Đồng lúa  xanh xanh mút mắt. Cuối chân trời, những đàn cò trắng bay thong thả và những đám chim lá rụng rập rờn lên xuống. Có những đoạn đường xe đò chạy song song với đường xe lửa. Đột nhiên Xuân nhớ lại những chuyến xe lửa thú vị. Ngồi chỗ bậc thang lên xuống ở những toa hàng hóa, chàng mặc tình ngắm nhìn đồng ruộng, ca hát và suy nghĩ vẩn vơ mà hông bị quấy rầy… Nhưng bây giờ, xe lửa hổng còn chạy nữa. Năm ngoái (1958) là lần cuối cùng Xuân về Mỹ Tho bằng loại xe chạy cà xịch cà xịch tuôn mù mịt khói đó… Continue reading

Mối Tình Quê

Xẻo Mây là tên của một cái xóm nằm dọc theo một bờ sông lớn ở miền tây. Người dân ở đây không làm ruộng như những vùng lân cận mà chuyên về làm vườn trái cây. Nhờ vào địa thế được phù sa bồi đắp vùng này nổi tiếng với nhiều loại trái cây ngon được thương lái ưa chuộng.

Continue reading

Nỗi Buồn Nhớ Quê

Kể từ khi mình ôm giấc mộng hão
Được xênh xang trong nhung gấm lụa là
Nơi phố thị lung linh đầy diễm ảo
Chốn sang giàu tráng lệ đẹp xa hoa

Dù vườn ruộng đã bao phen níu giữ
Mình vẫn cứ quyết dứt áo ra đi
Quê hương bỏ lại làm kẻ xa xứ
Sống kiếp đời tạm bợ của Thiên di

Rồi một ngày đôi chân chợt nghe mỏi
Sau bao năm lạc giữa những con đường
Mới nhận ra phố bạc bẽo quá đỗi
Trơ cạn nghĩa tình lẫn cả yêu thương

Có đôi khi chập chờn trong giấc ngủ
Thấy vui đùa cùng bến nước dòng sông
Tỉnh giấc khóc òa vì thiên thai cũ
Lạc mất dấu bởi hoang phế rêu phong

Và từ đó mình thành phường bội bạc
Một lần đi là mãi chẳng quay về
Và từ đó cuộc đời mình cũng khác
Đắm chìm hoài trong nỗi buồn nhớ quê

Song Nhi

P/s: Trong tháng tư này có một ngày rất buồn đối với những bậc chú bác bên hải ngoại. Tốp người sau như tôi dù không liên quan gì tới chiến tranh, không hiểu gì là mất mát. Nhưng vẫn phải bỏ xứ mà đi bởi vì chẳng thể sống nổi. Người sau kẻ trước có thể cách biệt nhau nhiều điều trong quan niệm nhân sinh quan. Nguyên nhân ra đi cũng khác nhau. Nhưng nỗi buồn xa quê hay nhớ nhung ngày tháng cũ thì ai cũng có. Không dám gọi là thơ chỉ một ít văn xuôi xuống dòng gọi là….. Để tưởng nhớ một nơi chỉ còn trong miền ký ức mà thôi

Thôi bỏ đời đi

1.

– Hai vợ chồng tôi xin lỗi anh vì phải rời khỏi nơi đây một cách đột ngột. Cô em gái của tôi vừa gọi điện thoại báo tin ba tôi bị ” heart attack ” phải chở vào bệnh viện đang nằm ở phòng ICU…

– Tôi xin chia buồn với anh chị… Rồi anh chị có trở lại đây không?

Continue reading

Ân Tình Thanh Lâu

_v5a2535a
Sau một  thời gian hòa giải không thành. Tòa đành chấp nhận cho Diễm li dị với Tuấn. Dù Tuấn nhiều lần ngỏ lời muốn giữ căn nhà của họ lại cho bé Thuận con trai của hai người. Nhưng Diễm vẫn cương quyết bán nó đi. Chia đôi số tiền trong ánh mắt bất lực của chồng cũ . Lấy cớ  tiện đường đi làm Diễm dọn qua nhà chị hai mình bên quận Tân Bình. Thay vì dọn về nhà má của Diễm đang sống cùng vợ chồng cậu em trai út.

Tựa bờ vai người

tbvn

 

 

1.

Fort Benning. 11-1967.

Điền đứng nơi trạm xe bus cách cổng của Fort Benning chừng vài chục bước. Mấy người lính mặc quân phục có, mặc thường phục cũng có vừa cười nói vừa đi tới trạm. Cũng như anh, họ chờ chuyến xe bus chạy ra phố. Thấy Điền, họ ngưng nói cười và xì xào nho nhỏ. Dù anh mặc thường phục họ cũng đoán anh là lính ở trong trại Fort Benning. Cuối cùng một người đứng cạnh lên tiếng hỏi  với giọng rất đúng quân phong quân kỹ chỉ có nơi các khoá sinh.

Continue reading

Cô Cái Bè

Ảnh: Ngã ba sông – Cái Bè

Bài viết này nằm ở dạng nửa truyện ngắn, nửa tuỳ bút, chỉ nhằm mục đích nói với một người mà tôi biết dù đã đi xa khuất ngàn vào trong cõi vô cùng, người đó vẫn hiện diện trong tôi, vẫn dõi trông từng bước tôi đi trên đường chinh chiến rồi sau đó bước đường lưu vong không bao giờ trở lại quê hương. Những dòng chữ tôi viết lên đây như một lời phân trần với người đã lỡ đi cái hẹn trăm năm mà nguyên nhân không phải do người đó, cũng không phải lỗi ở tôi mà do hoàn cảnh xô đẩy hay số mệnh khắc nghiệt của con người trong thời buổi chiến tranh.

Continue reading

Con nhỏ Giồng Trôm

Sáu nhấn mạnh chân lên bàn đạp của chiếc xe đạp cũ của mình để bám sát chiếc ô tô buýt đang chạy trước mặt cách chừng chục thước. Tay mặt ghì chặt cái ghi đông để giữ thăng bằng, còn tay kia nó giơ lên vẫy vẫy. Trong khung cửa kính nhỏ cũng có bàn tay vẫy vẫy của Kiệm, thằng bạn học cùng lớp ngồi trước nó một bàn. Hôm nay là ngày cuối cùng của năm đệ lục. Phải ba tháng nữa nó mới gặp lại bạn bè ở lớp đệ ngũ. Lật bật mà nó đã ở Sài Gòn hai năm rồi. Thời gian không lâu lắm song cũng đủ cho nó làm quen với đời sống mới ở thị thành. Càng có nhiều bạn mới thì nó lại càng nhớ những đứa bạn cũ như thằng Duy và con Hưởng. Dù ở thị thành song nó vẫn chưa gột rửa được hết cái chất phèn ở trong người của mình. Mỗi ngày sau khi đi học về và làm bài vở xong là a lê hấp nó vọt ra ngoài miếng đất rộng trước nhà. Có bạn thì bày trò chơi như đánh đáo, bắn đạn, thả diều. Không bạn thì xách cần câu đi câu cá bóng xệ, bóng dừa, bóng các hay lẻn vào ruộng ” ông hà tiện ” câu cá lóc đem dìa cho má nấu canh chua. Khi nào chán câu thì nằm dài trên cỏ nhìn mây trời lang thang để mơ để mộng, dù biết mơ mộng của mình chẳng bao giờ xảy ra. Muốn cho mộng thành sự thực thì nó phải có tiền. Mà nó, nhà nghèo, có ăn có mặc là may rồi lại thêm được tới trường thì còn may mắn hơn những đứa trẻ khác.

Continue reading

Theo tà áo bay

n2

Theo Tà Áo Bay  gồm nhiều tản văn nói về tà áo dài đủ mọi sắc màu đã làm thành kỹ niệm trong đời. Đầu tiên tôi mời mọi người đọc:

Continue reading

Thanh Kiếm Quy Hương

tkqh

1

LUẬT CỦA KIẾM

Nằm trong địa phận phủ Tuyên Hóa và cách Hà Dương chừng hai ba chục dặm, Thanh Thủy là một sách của vùng biên thùy. Đó là nơi dân thiểu số Mèo, Mán, Thổ, Thái mang các đặc sản như ngà voi, da thú, xương cọp, sâm, nhung hoặc các loại dược thảo hiếm quí để trao đổi với các con buôn tới từ Vân Sơn, Nghiễn Sơn, Bình Viễn hay Mông  Tự. Là đất rừng rú dĩ nhiên Thanh Thủy còn là nơi trú ẩn của các tay lưu lạc giang hồ, dân trốn tránh luật pháp hoặc những ai muốn sống ngoài vòng cương tỏa của triều đình. Tuy nhiên tất cả dân cư ngụ hoặc người lui tới đây vì bất cứ lý do gì đều đối xử với nhau bằng thứ luật đặc biệt. Luật của kiếm.

Continue reading

Giang Hồ Kỳ Hiệp – Quyển 2

14

Động lòng trắc ẩn

Đoàn xe và người dài lê thê. Xe thời nặng nề và chậm chạp lăn bánh. Người thời uể oải và mệt nhọc lê bước trên con đường đất đỏ hoạch của huyện Mỹ Lương thuộc Quốc Oai lộ. Đàn bà con gái được ngồi trên xe trong lúc đàn ông trai tráng phải đi bộ. Tất cả đều được canh giữ bởi một toán quân khoảng hai mươi tên.

Continue reading

Giang Hồ Kỳ Hiệp

ghkh 2

1

Thanh Kiếm Thiết Huyền

Mồng hai tết. Vầng thái dương từ từ lên cao. Thiên hạ lũ lượt kéo về bến Đông Bộ Đầu chờ xem cuộc biểu diễn vũ thuật và đả lôi đài. Năm nay đúng ngày mồng hai tết triều đình mở cuộc tuyển lựa vũ sĩ để xung vào các chức vụ thuộc binh đội triều đình. Ngoài ra vị vũ sĩ vô địch có hi vọng trở thành thượng tướng chỉ huy binh đội. Đây là cơ hội tốt cho các thanh niên yêu chuộng võ thuật chọn đường binh nghiệp để tiến thân và lập công danh với đời.

Continue reading