Mùa Thu Đã Già

5.

Chiếc ghe chủ lực của duyên đoàn 46 thuộc vùng 4 duyên hải lềnh bềnh trên mặt biển đen ở gần Bãi Khem. Quanh chiếc ghe có ánh sáng lấp ló của ghe câu. Gió lai rai và sóng vỗ tí tách vào mạn thuyền. Nếu không cầm khẩu M2 trong tay Nhẫn nghĩ là mình đang đi nghỉ mát ban đêm trên du thuyền. Mùi dầu cặn bốc lên hăng hăng làm anh muốn nhảy mũi. 6 giờ chiều hôm nay, anh được trung uý Đan báo tin địch có thể sẽ pháo kích hoặc tấn công hoặc có thể vừa pháo kích vừa tấn công vào hai căn cứ hải quân ở An Thới là bộ chỉ huy duyên đoàn 46 và bộ tư lệnh vùng 4 duyên hải cũng như phi trường An Thới. Anh đề nghị với ông ta là anh sẽ chỉ huy toán thám kích 24 người lên tàu hải quân chờ khi nào địch pháo kích sẽ đổ bộ truy tìm nơi đặt súng của địch. Còn nếu địch tấn công vào bộ tư lệnh thì toán thám kích sẽ đánh sấn vào cạnh sườn của địch để giải toả áp lực. Lời đề nghị của anh được trung uý Đan chấp thuận và cho phép anh lựa chọn một tiểu đội để ” nhảy toán ”. Thấy anh cười cười ông ta cũng cười đùa.

– Tôi cho ông nhảy toán chứ hổng phải dẫn lính nhảy dù đâu mà ông cười. Ráng đem về vài khẩu bá đỏ để tôi làm quà kỹ niệm cho các cố vấn Mỹ. Có quà họ mới vui vẻ thoả mãn các đòi hỏi của mình…

Gật gật đầu anh phụ hoạ.

– Trung uý ráng kiếm thêm chục khẩu M16… M2 thì cũng được song nổ nghe hổng đã lỗ tai bằng M16… Tôi sẽ rinh về bá đỏ, AK cho ông…

Thế là 8 giờ tối, dưới sự điều động của anh, 2 tiểu đội xung kích nằm chực trên hai chiếc ghe chủ lực chờ đợi. Đưa đồng hồ lên xem Nhẫn thấy chỉ 10 giờ. ” Chắc hổng có pháo rồi ”. Nhẫn lẩm bẩm tiếp. ” pháo thì pháo đại đi cho con về ngáo mấy cha ơi…”. Tuy anh lẩm bẩm mà hạ sĩ Ba ngồi kế bên cũng nghe được. Ngáp tiếng lớn Ba nói nhỏ.

– Tụi nó pháo đêm nay hông thiếu uý?

– Trời mới biết được… Tôi mong cho mấy ổng pháo đặng mình nhảy vào bụp một phát xong về ngủ… Nằm lắc qua lắc lại trên ghe, ngửi mùi dầu cặn tôi muốn ói…

– Tôi cũng muốn như thiếu uý dzậy…

Đực xen vào. Sau lần đụng đầu tiên, biết khả năng đánh đấm của Ba và Đực, nên hể có hành quân, phục kích Nhẫn đều chọn hai người lính nhiều kinh nghiệm bóp cò súng này. Trong thâm tâm anh muốn huấn luyện cho Ba có khả năng để trở thành một tiểu đội trưởng vì sau khi hết thời hạn biệt phái phải trở về đơn vị gốc của mình thì toán xung kích có thể họat động đắc lực nếu có các tiểu đội trưởng nhiều khả năng như Ba. Riêng Đực thì khác hơn. Anh thích nó vì nó dân Sài Gòn, có học chút đỉnh và chịu chơi.

– Giờ này mà có một xị nhâm nhi thì ấm lòng biết mấy… Hồi chiều thiếu uý gọi gấp quá với lại tui đang sùng con vợ của tui nên tui quên phứt cái bi đông rượu…

Nhẫn chợt bật cười hắc hắc.

– Anh làm tôi nhớ tới Nguyễn Bắc Sơn…

– Ổng là ai dậy thiếu uý?

Đực hỏi liền. Chép miệng Nhẫn nói chậm và đều đều.

– Nguyễn Bắc Sơn là nhà thơ. Ông ta là cán bộ xây dựng nông thôn quê ở Phan Thiết. Ông ta làm nhiều câu thơ nghe đã lắm…

Ngưng nói Nhẫn thò tay vào túi áo định rút gói thuốc ra song chợt nhớ là mình đang đi hành quân nên bỏ tay xuống rồi cười tiếp.

– Để tôi đọc thơ của ông ta cho anh Ba nghe. Tôi bảo đảm nghe xong anh kết ổng liền. ” Ta vốn hiền khô, ta là lính cậu… đi hành quân rượu đế vẫn mang theo…”. Vừa nghe dứt câu, Ba vọt miệng.

– Ông này làm thơ đúng y chang ý của tui… Nữa đi thiếu uý…

Mỉm cười Nhẫn ngâm nga: ” mang trong đầu những ý nghĩ trong veo… xem chiến cuộc như tai trời ách nước…”

Tới phiên Đực xen vào.

– Ông này làm thơ hay hết sẩy con bọ hung. Nữa đi thiếu uý…

Nhẫn cười trong bóng tối mênh mông trên biển. Giọng của anh khàn, trầm và mỏi mệt.

– Bài thơ còn dài. Để tôi đọc nguyên bài cho anh Ba và Đực nghe…

– Lòng suối cạn phơi một bầy đá cuội
rừng giáp rừng gió thổi cỏ lông măng
đoàn quân anh đi những bóng cọp vằn
gân mắt đỏ lạnh như tiền sắc mặt

Bốn chuyến di hành một ngày mệt ngất
dừng quân đây nói chuyện tiếu lâm chơi
hãy tựa gốc cây, hãy ngắm mây trời
hãy tưởng tượng mình đang đi picnic

Kẻ thù ta ơi, các ngài du kích
hãy tránh xa ra đừng chơi bắn nheo
hãy tránh xa ra ta xin xí điều
lúc này đây ta không thèm đánh giặc

Thèm uống chai bia, thèm châm điếu thuốc
thèm ngọt ngào giọng hát em chim xanh
kẻ thù ta ơi, những đứa xâm mình
ăn muối đá và hăng say chiến đấu

Ta vốn hiền khô, ta là lính cậu
đi hành quân rượu đế vẫn mang theo
mang trong đầu những ý nghĩ trong veo
xem chiến cuộc như tai trời ách nước

Ta bắn trúng ngươi vì ngươi bạc phước
vì căn phần ngươi xui khiến đó thôi
chiến tranh này cũng chỉ một trò chơi
suy nghĩ làm gì lao tâm khổ trí

Lũ chúng ta sống một đời vô vị
nên chọn rừng sâu núi cả đánh nhau
chọn trời đêm làm nơi đốt hỏa châu
những cột khói giả rồng thiêng uốn khúc

Mượn bom đạn chơi trò pháo tết
và máu xương làm phân bón rừng hoang…

Ba chép miệng thở dài.

– Ông này làm thơ có câu nghe đã lỗ tai mà có câu nghe buồn thấy mẹ luôn… Ủa mà sao thiếu uý thuộc nhiều vậy…

– Tôi thấy hay thì tôi học và nhớ…

– Ba cái vụ chữ này tui hổng ưa… Tui hổng ưa nó mà nó cũng hổng ưa tui thành ra cứ thấy nó là tui ngủ mà nó thấy tui nó cũng ngủ luôn…

Vừa nói tới đó thì Ba vụt ngưng lại. Bum… bum… bum… Âm thanh từ trong bờ vọng ra nghe thật rõ. Nhẫn bật la trước nhất.

– Rồi… pháo… tụi nó pháo rồi…

Nghe tiếng nổ mọi người trên ghe đều thức dậy. Nhẫn ra lịnh ngắn gọn.

– Anh em chuẩn bị…

Ngay lúc đó súng nổ ran ran về phía An Thới. Giọng của trung uý Đan phát ra từ máy 25.

– Ngọc Hải đây Delta… nghe rõ trả lời…

Ẩn, người lính mang máy đưa ống liên hợp cho Nhẫn.

– Ngọc Hải tôi nghe Delta…

– Tôi đang bị xóc lô tô… Anh sẵn sàng cho anh em bình sa lạc nhạn… nghe rõ trả lời…

– Trình Delta tôi sẵn sàng…

Cúp máy liên lạc với trung úy Đan, Nhẫn gọi hạ sĩ nhất Nhơn, tiểu đội trưởng chỉ huy sáu người đang ở trên chiếc ghe chủ lực thứ nhì.

– Nhơn Hòa đây Ngọc hải…

– Nhơn Hòa nghe Ngọc Hải…

– Anh sẵn sàng lên bờ nghen…

Theo dự trù Nhơn điều động tiểu đội 2 đổ lên Bãi Sao để chận bít đường rút lui của địch cũng như xục tìm đám du kích đang giữ khẩu 82, còn anh sẽ chỉ huy toán 1 đổ bộ lên ở Bãi Khem đánh ập vào sau lưng toán du kích đang tấn công bộ tư lệnh hải quân vùng 4 duyên hải và phi trường An Thới. Chiếc ghe chạy thẳng vào bờ. Cơ bẫm kêu lách cách. Khi chiếc ghe vừa chạm cát, Ba nhảy xuống nước trước tiên rồi kế đó là Đực. Hai người này lên bờ trước để nằm án ngữ cho đồng đội lên sau. Nhẫn là người thứ ba lên bờ. Nước biển chỉ sâu tới lưng song vì có gió thổi làm cho anh cảm thấy lành lạnh. Năm phút để nguyên tiểu đội lên bờ. Chiếc ghe rút ra ngoài xa nằm yểm trợ. Nhẫn khoát tay. Đực với hai người lính dưới quyền đi khinh binh. Ba với 4 người khác đi bên phải còn Nhẫn chỉ huy 4 người đi bên trái. Tất cả dàn hàng ngang nhắm hướng căn cứ hải quân xộc tới. Xa xa ánh đèn bấm lóe lên rồi tắt thật nhanh. Nhẫn biết để tránh pháo kích cũng như ngụy trang, tất cả đèn điện trong căn cứ bắt buộc phải tắt hết. Lúc đó lính dùng đèn pin để đi lại khi cần thiết. Pháo không còn nữa song tiếng súng lại nhiều hơn, khi dồn dập rồi chậm lại sau đó lại lớn hơn. Anh nghe tiếng AK thật nhiều, nhiều hơn tất cả mọi âm thanh khác. Nương bóng tối toán xung kích âm thầm tiến tới sát phía sau lưng địch.

– Delta đây Ngọc Hải… nghe rõ trả lời…

– Delta nghe Ngọc Hải…

– Tôi sẽ bắt tay anh… nghe rõ trả lời…

– Tôi nghe anh 5/5…

Cúp máy liên lạc, Nhẫn ra lịnh tấn công. Ba toán xung kích nổ súng. Đực đánh trực diện, còn Ba bên trái và Nhẫn bên phải đánh ập vào sau lưng địch. Bị tấn công bất ngờ với lại không biết kẻ tấn công mình có quân số đông cỡ nào mà súng nổ rền khắp nơi, đám du kích tức tốc chém vè bằng cách băng qua con lộ đất đỏ rút về hướng bắc. Không đuổi theo, Nhẫn cho lính của mình kéo ngược về hướng trại tù để bắt tay với Nhơn đang lục tìm nơi đặt ổ 82 ly của địch. Vì ban đêm không thấy đường rõ Nhẫn bèn cho lính nằm lại chờ sáng mới lục tìm lần nữa. Buổi sáng sau khi thức dậy, hai tiểu đội xung kích lục xoát khắp nơi và tìm được khẩu 82 và mười mấy quả đạn 81 ly, ba khẩu bá đỏ, 1 trái mìn nội hóa, mười mấy trái lựu đạn nội hóa với trăm viên đạn AK. Hài lòng với chiến lợi phẩm, Nhẫn ra lịnh rút quân về căn cứ.

 

*****

Vừa bước vào cửa quán cà phê của chị Ba, Nhẫn đụng đầu Hiển từ trong bước ra.

– Anh không bận thì tôi mời anh ly cà phê…

Hiển cười đáp.

– Cà phê thì được mà lai rai thì không… Tôi phải về phụ ông già ra nước mắm…

Hai người sà vào cái bàn trống gần cửa. Nhẫn nói với chị Ba cho mình ly cà phê đá còn Hiển uống xây chừng.

– Hôm nay tới ngày phải ra nước mắm…

Thấy Nhẫn tỏ vẻ không hiểu, Hiển tươi cười giảng giải một cách vắn tắt.

– Nước mắm tới kỳ phải chiết ra khỏi bồn. Chú muốn biết thì về nhà tôi coi cho biết…

– Uống cà phê xong là mình đi liền hả anh?

Biết ý của Nhẫn muốn tới nhà gặp Lựu nên Hiển  cười cười. Dù không nói ra anh cũng ngầm chấm Nhẫn cho cô em gái út của mình. Hai người uống cà phê chạy nên chỉ cần năm phút đã cạn ly. Từ quán chị ba tới nhà Hiển xa không đầy trăm bước. Chưa tới nơi Nhẫn đã nghe tiếng người nói chuyện lao xao nhiều giọng, con trai có, con gái có, ông già bà lão cũng có luôn. Hiển đi một mạch thẳng tới bồn nước mắm nằm trên khoảnh đất trống sáng sủa và có rất nhiều ánh sáng mặt trời. Nó là một trong nhiều yếu tố giúp cho sự lên men để cá và muối rả ra thành chất nước mắm. Thấy Nhẫn đưa tay lên xoa xoa chót mũi, Hiển cười hà hà.

– Chú muốn quen con gái Phú Quốc mà chú làm điệu bộ đó thì chẳng có đứa nào ưng chú đâu…

Cười gượng, Nhẫn lên tiếng bào chữa.

– Tại nó thủm quá anh, với lại tôi mới ở đây chưa đầy tháng mà anh. Muốn quen chắc tôi phải xin làm không công cho ba anh quá…

Cười ha hả, Hiển nói giỡn.

– Để tôi hỏi ý con Lựu xem nó chịu cho chú làm không công… Con nhỏ này coi vậy mà khó tính lắm…

Bật cười hắc hắc Nhẫn dừng lại nơi bồn nước mắm mà anh thấy có mấy người đang lui cui làm việc trong số đó có Lựu. Chắc tại phải làm việc nên hôm nay cô ta mặc quần mỹ a, áo bà ba màu nâu, tay áo sắn lên tận cùi chõ. Cũng như bao nhiêu người ở đây, Lựu cũng đi chân đất.

– Lựu… anh mang một người làm công tới cho em dạy việc nè…

Liếc Nhẫn, cô nàng xí tiếng nhỏ.

– Tướng đó mà làm được gì… ăn rồi nhõng nhõng chơi thì có…

Nháy mắt với Nhẫn, Hiển cười lên tiếng binh đồng đội.

– Bởi vậy người ta mới xin làm không công để học nghề…

Nhẫn xen vào.

– Tôi coi vậy chứ sáng dạ lắm cô Lựu ơi… Cô chỉ một lần là tôi làm được liền…

Lựu hứ tiếng nhỏ. Không biết nghĩ gì mà cô ta đưa cái thùng có quai lớn chứa được chừng hai mươi lít rồi nói gọn lỏn.

– Anh Nhẫn đi theo tôi…

Sau khi nói thấy Nhẫn lộ vẻ buồn buồn, Lựu tội nghiệp bèn nhỏ nhẹ lên tiếng.

– Lựu xin lỗi anh Nhẫn. Anh đi theo Lựu coi cho biết thôi chứ làm cực lắm…

Câu nói của cô khiến cho Nhẫn cười nhẹ.

– Cô Lựu làm được thì tôi cũng làm được mà. Hay là vì tôi xin làm hổng có lương nên cô hổng cho tôi làm…

Lựu mỉm cười. Liếc thấy không có ai ở gần cô thì thầm.

– Anh Nhẫn cứ gọi tên Lựu nếu anh muốn…

– Dĩ nhiên là tôi muốn… Tôi còn muốn nhiều thứ khác nữa…

Lựu ửng hồng đôi má rám nắng vì câu nói nhiều ý lắm nghĩa của ông lính cọp rằn. Như để giấu mắc cỡ cô nàng kéo nón lá xuống che mặt mình không cho Nhẫn thấy. Cũng vì vậy mà cô nàng không thấy cái nhìn của Nhẫn. Người lính chiến nhìn đăm đăm vào chiếc nón lá hơi cũ, che nửa khuôn mặt, chỉ chừa lại mái tóc huyền dài thả khỏi bờ vai áo nâu xuôi xuống cánh tay có bàn tay năm ngón suông gọn. Mùi hương tạo ra bởi mùi nước mắm và mùi rong rêu hòa quyện với nhau thấm từ từ vào mũi anh và đọng ở trong đó thật lâu. Dùng nón lá che mặt giây lát mà không nghe Nhẫn nói năng gì hết, Lựu rón rén hé nón lá ra nhìn, bắt gặp ánh mắt nửa như say mê, nửa như thờ thẩn của anh, cô mỉm cười nói nhỏ.

– Anh Nhẫn…

Nhẫn giật mình ngơ ngác. Tới chừng thấy Lựu đang nhìn mình mỉm cười, anh hơi ngượng ngùng lên tiếng nói.

– Tôi mà đi làm dù không công chắc bị người ta đuổi vì cái tật hay mơ mộng…

Cười hắc hắc vì câu nói đùa của Nhẫn, Lựu cũng nói giỡn một câu.

– Vậy thì anh nên làm cho Lựu… Lựu hứa là không đuổi anh đâu dù anh có làm biếng nhớt thây…

Nhẫn cười nhỏ vì thấy mọi người cặm cụi làm không ai nói chuyện.

– Lựu nhớ nghen… Lựu nói là phải giữ lời hứa của mình nghen…

Lựu mỉm cười im lặng làm việc. Là con gái, có cái nhạy cảm của phụ nữ, làm gì cô không biết Nhẫn thích mình. Trong lòng cô, dù không nói ra cũng có nhiều cảm tình với gã con trai ở Sài Gòn đi lính và trôi dạt tới hải đảo xa xôi này. Cô thích cách ăn nói lẽo lự có duyên của Nhẫn mà cô không tìm thấy nơi đám con trai cùng lứa ở An Thới và luôn cả các bạn học cùng trường ở Rạch Giá nữa. Có thể đó là cách ăn nói đặc biệt của dân Sài Gòn. Ngoài mặt thì chê cái lì lợm và xạo một cây của Nhẫn nhưng trong lòng cô lại thích ngầm bởi nghĩ ” ảnh có thích mình thì ảnh mới lì lợm theo tán tỉnh ”. Điều đó chứng tỏ cô phải có cái giá trị gì đó, cô phải có cái gì đặc biệt mà Nhẫn thích nên mới chịu bỏ thời giờ làm quen và theo đuổi.

Sau khi coi Lựu làm một lần thì tới lần thứ nhì Nhẫn lên tiếng khi thấy thùng chứa nước mắm đầy.

– Lựu để tôi làm thử…

Nhẫn thò tay xách thùng nước mắm đem lại đổ vào một cái bồn chứa nhỏ hơn có lưng nước mắm mà Hiển và một người làm đứng cầm cái vá thật lớn quậy vòng vòng. Chừng tiếng đồng hồ sau thấy nước mắm từ vòi chảy ra yếu dần dần, ba của Lựu bảo mọi người ngưng làm vào nhà uống nước giải khát rồi ra làm tiếp. Đưa tay lau mồ hôi, Hiển nói với Nhẫn.

– Vào nhà chú… mình uống cà phê đá hút thuốc rồi ra làm tiếp…

Cả nhà ngồi sau bếp uống nước, hút thuốc và chuyện trò vui vẻ. Hớp ngụm cà phê đá, Nhẫn cười nói với Hiển.

– Tôi đâu ngờ làm nước mắm cực quá… Ở Sài Gòn người ta ăn nước mắm khen ngon mà có bao giờ họ mở miệng cám ơn người làm nước mắm đâu…

Hiển cười cười liếc nhanh em gái đang ngồi uống nước chanh với ba má và người làm công.

– Tôi mà làm nước mắm bán tôi phải bán giá mắc gấp đôi, gấp ba lần… Cực quá mà…

Nghe Nhẫn nói như vậy, ba của Hiển cười lên tiếng.

– Cháu bán mắc thì người ta đâu có mua… Đâu phải có mình mình làm ra nước mắm mà cháu bán mắc. Ở An Thới này cũng có nhiều người làm nước mắm. Bên Dương Đông cũng có nữa. Ngoài ra tôi nghe nói miệt Phan Rang, Phan Thiết cũng có làm nước mắm nữa, mà nước mắm của họ ngon không thua gì nước mắm Phú Quốc…

Nghe ba của Lựu góp chuyện, Nhẫn bèn hỏi thêm.

– Nước mắm làm bằng con cá gì mà ngon vậy bác?

– Làm bằng con cá cơm. Nó nhỏ chỉ bằng đầu đũa hay lớn hơn chút đỉnh…

Biết Nhẫn là dân Sài Gòn, tò mò hỏi chứ không phải lén học nghề, ba của Lựu ôn tồn cắt nghĩa.

– Cá cơm có nhiều loại lắm song ở An Thới này người ta chỉ chọn có ba loại cá cơm để làm nước mắm là cá cơm Sọc Tiêu, Cơm Ðỏ và Cơm Than vì thịt của nó khi ra nước mắm có màu nâu nâu đỏ và ngon hơn các loại cá cơm khác. Muối thì phải muối Bà Rịa hay Vũng Tàu. Đôi khi thiếu thì người ta cũng dùng tới muối của Bến Tre…

– Dạ… Cháu nghe nói nước mắm nhỉ. Có phải nước mắm ở trong cái bồn mà mình chiết ra là nước mắm nhỉ không bác?

– Đúng đó cháu. Nó là đợt nước mắm đầu tiên được chứa trong bồn riêng chờ khi nào mình lấy đợt hai, ba, bốn cho tới lúc nước trong bồn hết chảy ra mới trộn đều với nhau thành một loại nước mắm nhỉ. Thứ nước mắm nhỉ này được đóng thành chai gọi là nước mắm nhỉ thượng hạng. Nếu được pha chế thêm sẽ thành nước mắm nhỉ hạng nhất, nhì rồi tới hạng ba. Ba hạng nhất nhì ba sẽ được đóng chai, tỉn bán ở các tiệm…

Liếc nhanh Lựu đang ngồi ngó ra sân, Nhẫn cười nói đùa.

– Bác thấy hông… Làm nước mắm công phu quá mà bác hổng chịu bán mắc… Người ta thèm người ta cũng mua ăn hà…

Bật lên tiếng cười nhỏ khi nghe Nhẫn nói, Lựu nháy mắt ra hiệu cho anh đứng lên đi làm tiếp.

*****

Ngồi dựa ngửa, lưng tựa vào gốc cây dương già cao ngất ngưỡng, Nhẫn im lặng nhìn ra vụng biển xanh gờn gợn sóng. Vì có lò nước mắm nên vuông đất của gia đình Lựu ở sát bãi biển, có cầu tàu làm bằng gỗ để ghe đánh cá cập vào dễ dàng chuyển cá lên bờ. Từ chỗ ngồi anh có thể thấy mấy hòn đảo xa ngoài kia mà theo bản đồ có tên gọi như hòn Dừa, hòn Thơm và hòn Roi. Xa về bên trái, gần với căn cứ hải quân có hòn Dăm Ngoài, Dăm Trong và doi đất nhô ra xa mà dân làng gọi là Mũi Ông Đội. Gió ru lá dương nghe buồn dịu dàng khiến cho anh cảm thấy mọi ưu phiền của đời lính theo cơn gió biển mằn mặn hơi nước tan vào khoảng không gian êm ả không có tiếng động gì hết ngoại trừ tiếng sóng vỗ vào bãi cát thành thứ âm thanh mà khi nghe một lần người ta sẽ nhớ hoài. Đó là một trong nhiều lý do khiến cho nhiều người khi thấy biển rồi sẽ yêu, thương và nhớ biển hoài. Anh cũng vậy. Khi còn học trường hạ sĩ quan Đồng Đế, cứ mỗi tuần được phép đi chơi, có tiền nhiều thì xuống Nha Trang, thăm Cầu Đá, chán lại ngồi bãi biển nhìn mây nước, gió ru hàng dương hòa với tiếng sóng vỗ bờ để thấy tâm hồn mình thanh thản và an vui. Bây giờ ngồi đây một mình, trong khoảng không gian vắng lặng và bình an, anh bỗng mến hòn đảo xa xôi này. Có cái gì làm cho mình mến thích nơi đây? Nhẫn tự hỏi. Dường như anh mơ hồ có câu trả lời. Biển đẹp thật nhưng chưa đủ sức để giữ chân một người lính chiến như anh. Trong bóng chiều chập choạng tối anh cảm nhận ra giọng cười của người nào đó trong ngôi nhà vọng ra mới chính là điều làm cho anh mến thích nơi này. Anh quay đầu nhìn về hướng ngôi nhà thắp đèn măng xông sáng trưng và dáng của Lựu đang đi về phía mình ngồi. Sau khi mọi việc nhà xong xuôi chắc cô nàng được thảnh thơi ra đây trò chuyện với anh.

– Anh Nhẫn ngồi ở đây mà tự nãy giờ Lựu tưởng anh đi về rồi…

Nhẫn cười. Anh biết Lựu thấy anh ngồi ở đây chờ song cô làm như vô tình ra đây gặp.

– Anh Hiển có nhã ý mời tôi ngủ lại. Trong lúc chờ anh đi vào căn cứ tôi ra đây ngồi nhìn biển…

Rất tự nhiên Lựu ngồi trên cát cạnh bên Nhẫn, chỉ cách một quãng xa chừng nửa tầm tay. Cô nghe giọng nói của người lính chiến tan loảng trong cơn gió chiều.

– Tôi thích nhìn biển vào lúc ban đêm. Khoảnh khắc từ lúc mặt trời sắp lặn cho tới khi chìm mất xuống mặt nước là khoảnh khắc đẹp nhất và quyến rũ nhất đối với tôi. Lựu thì chắc không lạ vì đã được nhìn hoài…

Lựu mỉm cười im lặng. Liếc qua, Nhẫn thấy cô đã tắm rửa vì tóc còn ươn ướt và thay quần áo khác. Chiếc áo bà ba màu trắng. Quần vải đen. Dường như anh ngửi được mùi hương có thể là hương của tóc hay của áo, hoặc của thân thể tinh khiết mới vừa tắm xong, hoặc có thể của những mùi hương đó hòa quyện với mùi nước biển theo gió làm thành thứ mùi hương nhẹ nhàng song ngửi một lần người ta sẽ lưu luyến mãi.

– Mặt trời mọc trên biển và mặt trời lặn, anh Nhẫn thích nhìn cái nào?

Nhẫn im lặng giây lát như suy nghĩ. Anh biết mình đang nói chuyện với một cô gái học lớp 10, tức là có học thức để hiểu biết. Do vậy mà anh phải suy nghĩ cẩn thận trước khi trả lời để khỏi bị quê và bị cô gái xem thường mình.

– Tôi thích nhìn mặt trời lặn hơn…

– Tại sao vậy anh Nhẫn?

Tiếng ” anh ” của Lựu mang âm hưởng như chút thân mật và âu yếm làm cho Nhẫn mỉm cười sung sướng.

– Đối với tôi cái gì có chất lãng mạn, mơ mộng và buồn thì mới đẹp và quyến rũ. Tôi thích mùa thu hơn bất cứ mùa nào trong năm dù Sài Gòn không có mùa thu một cách rõ rệt. Sài Gòn chỉ có hơi thu… Mặt trời lặn thì buồn có lẽ ở sự tàn tạ…

– Lựu cũng thích mặt trời lặn hơn. Nhưng đẹp nhất là trăng lên. Anh Nhẫn có thấy trăng trên bãi biển chưa?

– Chưa. Đêm nay có trăng không cô Lựu?

– Dạ có… Em…

Đang nói Lựu chợt ngừng lại vì biết mình lở miệng xưng em với Nhẫn. Nhưng liếc qua thấy Nhẫn như không nghe lời của mình vì anh đang dõi mắt trông chiếc ghe chạy trên biển, nàng cười tiếp.

– Lựu đoán chừng chín mười giờ trăng lên cao… Lúc đó sẽ đẹp hơn…

Nhẫn gật đầu không nói như đang bận suy nghĩ chuyện gì.

– Ba bảo Lựu ra mời anh Nhẫn vào nhà uống nước trà. Anh Hiển chắc cũng sắp về tới…

Lần thứ nhì Lựu biết mình lỡ lời. Hai tiếng ” Ba bảo ” âu yếm và thân mật được dùng bởi vợ chồng hoặc của hai người yêu nhau lâu.

– Ba bảo Lựu ra mời anh vào uống nước trà. Có phải Lựu nói như vậy không?

Lựu tỏ vẻ bối rối và mắc cỡ khi nghe Nhẫn lập lại câu nói của mình chỉ bỏ tiếng Nhẫn thôi. Cúi đầu xuống nhìn chân mình, cô nàng lí nhí tiếng dạ thật nhỏ, hi vọng tiếng sóng vỗ sẽ át đi tiếng nói của mình.

– Tôi thính tai lắm nghe Lựu. Ai nói nhỏ cách mấy tôi cũng nghe…

Ngồi dậy, bước đi trước, Lựu lầm bầm trong trí.

– Thấy ghét… hổng thèm nói chuyện nữa… năn nỉ gãy cái lưỡi không xương nhiều đường lắc léo đó tôi cũng hổng thèm nói đâu…

Trong bóng tối chập choạng, đi theo sau, Nhẫn mở cặp mắt của người lính có nhiều kinh nghiệm di hành trong đêm để nhìn phía sau lưng. Tóc huyền bay bay. Màu trắng của áo bà ba nổi bật lên nhờ chút ánh sáng của trăng lên thành một màu trắng bạc óng ánh. Anh nghĩ trăng lên cao đi dạo với Lựu trên biển sẽ đẹp vô cùng. Anh biết mình sẽ không ở đây hoài, do đó muốn mời Lựu đi dạo với mình trên bãi biển khi có trăng.

– Lựu thích nghe nhạc không Lựu?

Tự hứa với mình là hổng thèm nói chuyện song khi nghe Nhẫn hỏi, Lựu lại lên tiếng sau một phút im lặng.

– Dạ thích… Còn anh Nhẫn?

– Tôi cũng vậy. Lựu thích loại nhạc nào?

– Dạ nhạc tiền chiến và nhiều bản nhạc của các nhạc sĩ hiện thời… Anh Nhẫn biết bản Hoa Trắng Thôi Cài Trên Áo Tím…?

Lựu cười nhỏ đọc chậm và rõ.

– Lâu quá không về thăm xóm đạo
Từ ngày binh lửa cháy quê hương
Khói bom che lấp chân trời cũ
Che cả người thương nóc giáo đường…

Đọc tới đó Lựu ngừng lại khi nghe Nhẫn cất giọng.

– Mười năm trước em còn đi học
Áo tím điểm tô đời nữ sinh
Hoa trắng cài duyên trên áo tím
Em còn nguyên vẹn tuổi băng trinh…

Nghe Nhẫn ngâm tới đó rồi ngưng, Lựu hiểu ý tiếp theo liền.

– Quen biết nhau qua tình lối xóm
Cổng trường đối diện ngó lầu chuông
Mỗi lần chúa nhật em xem lễ
Anh học bài ôn trước cổng trường…

Hắng giọng Nhẫn mỉm cười tiếp.

– Thuở ấy anh hiền và nhát quá

Nép mình bên gác thánh lầu chuông 

Để nghe khe khẽ lời em nguyện

Thơ thẩn chờ em trước thánh đường

Hai người mỗi người đọc bốn câu xong tới phiên người kia, vừa đi chậm vừa đọc hết bài thơ của thi sĩ Kiên Giang mới chịu bước vào cửa nhà đang thắp đèn sáng trưng. Nhường cho Nhẫn đi trước, Lựu còn đứng nơi cửa mỉm cười khi nghĩ tới câu thơ ” Thuở ấy anh hiền và nhát quá ” mà Nhẫn đọc lớn hơn bình thường. Nàng lẩm bẩm.

– Anh mà hiền và nhát quá… Lính cọp rằn thấy người là chụp liền… khỏi có tin đi…

6.

Đoàn tàu gồm ba chiếc ghe chầm chậm ra khơi chở theo phái đoàn tâm lý chiến của vùng 4 duyên hải đi thăm quần đảo Thổ Chu để chẩn bệnh, chích và phát thuốc cho dân trên đảo Thổ Chu và các đảo nào có dân chúng ở. Đi kèm theo phái đoàn có có một toán văn nghệ của riêng bộ tư lệnh vùng 4 duyên hải. Tất cả được nửa tiểu đội xung kích đi theo bảo vệ và giữ an ninh trật tự, chỉ huy bởi Nhẫn. Khi nghe trung úy Đan hỏi thì anh tình nguyện liền. Được dịp thăm viếng các hải đảo xa xôi tội gì không đi cho biết. Là nhân viên của phòng 5, nhân dịp may hiếm có Hiển rũ em gái đi chơi cho biết. Sợ em gái không chịu đi, anh nói Nhẫn sẽ có mặt trong chuyến đi này. Thế là Lựu nhận lời liền. Từ Phú Quốc đi tới hòn Thổ Chu độ trăm cây số. Ghe phải đi từ sáng sớm và chiều mới tới. Như có ý từ trước, Hiển và em gái lên chiếc ghe có Nhẫn. Anh lính cọp vằn không giấu được nét ngạc nhiên và vui mừng khi thấy Lựu xuống ghe. Thấy Nhẫn, Lựu cười nói đùa.

– Ủa anh Nhẫn cũng đi thăm Thổ Chu à…

Nhẫn chưa kịp trả lời, cô ta cười nói tiếp.

– Chắc anh định ra hòn Thổ Chu để kiếm một đảo nữ. Lựu nghe nói các đảo nữ ở hòn Thổ Chu đẹp lắm…

Hiển bật cười hắc hắc khi nhìn thấy nét mặt hơi sượng của Nhẫn khi bị em gái mình chọc phá. Để trả đũa, Nhẫn cười giỡn lại.

– Tôi có một đảo nữ rồi… Đảo nữ Thổ Chu đâu có bằng đảo nữ thơm mùi nước mắm của An Thới…

Hiển cười sặc sụa khi nghe Nhẫn ăn miếng trả miếng. Phần Lựu mặt đỏ lên, ngoe nguẩy đi ra trước mũi ghe ngồi ngắm cảnh. Nhẫn rón rén ngồi xuống bên cạnh.

– Lựu giận anh hả?

– Hông…

– Hổng giận sao mặt buồn hiu vậy…

Không trả lời Lựu xích ra xa như không muốn ngồi gần Nhẫn.

– Anh chê nước mắm mà lại gần làm chi…

Đốt điếu thuốc Nhẫn cười nhẹ hít hơi dài rồi nhả khói ra từ từ. Khói thuốc tan thật nhanh vì gió mạnh. Chiếc ghe xả hết ga, lướt sóng chạy nhanh vì muốn tới nơi sớm.

– Anh nói giỡn chứ anh đâu có chê… anh mê nước mắm gần chết…

– X… ạ… o…

Nhẫn bật cười vì cái giọng đã đớt của người ngồi bên cạnh.

– Nếu hổng mê nước mắm thì tại sao anh tới nhà Lựu mỗi ngày… bị người ta đuổi cũng hổng chịu về…

– Lựu hổng có đuổi anh à nghen… Ai mà dám đuổi ông lính cọp vằn…

Nói xong cô bật cười.

– Vậy là Lựu hết giận rồi phải hông

– Dạ…

Lựu dạ tiếng nhỏ. Nhẫn im lặng ngắm cảnh trời mây nước. Đây là lần đầu tiên anh được ra khơi. Gió mát thổi bay mái tóc dài của Lựu. Nắng rực rỡ chiếu xuống mặt biển thành màu xanh đậm. Sóng vỗ vào mạn thuyền văng nước lên chỗ hai người đang ngồi cạnh nhau ở đằng mũi. Ngồi ngắm biển một lát Nhẫn bắt đầu nhận ra chẳng có gì thay đổi ngoài nước xanh mênh mông với sóng bạc đầu trắng xóa. Bây giờ anh mới nhận ra biển khác với núi. Đi trong rừng núi cảnh vật thay đổi hoài nhờ có bông hoa cây cỏ tô điểm cho rừng núi một bộ mặt hoang sơ, kỳ vĩ và bí hiểm. Anh nhớ có lần đi lạc vào một thung lũng để lặng người trước nét đẹp của thiên nhiên. Nguyên thung lũng bạt ngàn màu vàng của thứ hoa gì anh không biết tên. Mùi hương theo gió đưa lại không nồng nàn mà thoang thoảng. Biển có cái đẹp của biển. Nó tạo cho anh cảm giác bình an, thảnh thơi của một đời sống thường nhật ít thay đổi. Biển như mẹ, ru con ngủ bằng tiếng sóng vỗ thì thào.

Liếc mắt qua Lựu đang ngồi im nhìn ra xa, Nhẫn thấy khuôn mặt trái soan, chiếc cằm thon, sóng mũi cao, đôi mắt khép hờ lại để tránh cái nắng gắt gao cho anh thấy rèm mi dài. Mài tóc dài được buộc lại bằng chiếc khăn mù xoa màu xanh. Lựu, cô gái của biển đó. Thật thà, mộc mạc, chân thành và chất phác. Dù có học, cô gái sinh ra ở biển, lớn lên ở biển và có thể cũng sẽ chôn đời mình ở biển vẫn còn nguyên cái chất muối mặn tình tự của quê hương có bãi cát trắng mịn không dấu chân người vào buổi sáng, có trăng lên cao dọi ánh sáng bàng bạc xuống hàng dương trước nhà.

Đưa tay lên nhìn đồng hồ thấy chỉ 1 giờ trưa, Nhẫn quay qua hỏi nhỏ.

– Lựu đói chưa?

– Dạ sắp xỉu rồi…

Nói xong cô cười hắc hắc. Nhẫn đứng lên cười thốt.

– Ngồi đây chờ anh đi lấy thức ăn…

Lát sau anh trở lại với cái ba lô nằng nặng. Đặt nó xuống sàn thuyền, anh cười nhìn Lựu.

– Bữa nay anh mời Lựu ăn cơm Mỹ…

Cô gái nhìn ông lính lôi ra những lon đồ hộp màu xanh ô liu xong dùng đồ khui hộp khui nào thịt ba lát, bánh lạt, bánh ngọt, lon trái cây. Dùng con dao bằng nhựa cắt miếng thịt ra thành nhiều miếng nhỏ cho dễ ăn, Nhẫn đưa cái nĩa nhựa cho Lựu xong cười cười

– Lựu thử đi…

Cầm chiếc nĩa nhựa cô gái chưa ăn vội mà còn quan sát thức ăn lần đầu tiên nàng mới được thấy. Ghim lấy miếng thịt đưa lên xăm xoi rồi cô nàng cắn miếng nhỏ nhai chầm chậm.

– Ngon không Lựu?

Cô gái cười cười trả lời.

– Không ngon mà lạ… rồi mình ăn cái gì với cái này?

Hiểu ý Nhẫn đưa cho Lựu phong bánh lạt.

– Hổng có rau hả anh Nhẫn?

Nhẫn cười lắc đầu thong thả giải thích.

– Đây là khẩu phần ăn của lính Mỹ trong lúc đi hành quân không thể nấu nướng được thành ra thức ăn giản dị và không ngon…

– Lính Việt Nam mình, như anh Nhẫn đi hành quân ăn cái gì?

– Thì cũng ăn cơm, cá, thịt, rau… Đại khái là như vậy. Khi nào nấu được thì lính sẽ nấu cơm ăn, còn khi nào không nấu được thì ăn gạo sấy với đồ hộp…

– Ngon hông anh Nhẫn?

– Cơm lính mà ngon gì. Ăn để no, để sống mà. Nói vậy chứ cũng ngon vì khi mình đói thì ăn cái gì cũng ngon… Cơm trắng chan nước mắm tỏi ớt cũng ngon…

Nói tới đó Nhẫn ngừng lại khui thêm lon thịt ba lát nữa. Ăn hết 1 miếng thịt ba lát với phong bánh lạt xong Lựu lắc đầu thốt.

– Em no rồi… Em chỉ ăn chút trái cây là đủ… Anh ăn hết đi…

– Chừng nào mới tới hòn Thổ Chu, Lựu biết không?

– Dạ Lựu không biết. Cũng như anh Nhẫn, đây là lần đầu tiên em đi ra Thổ Chu. Quần đảo này là quần đảo nằm xa ngoài biển nhất trong các quần đảo thuộc lãnh hải nước mình như quần đảo Nam Du, quần đảo An Thới và hòn Khoai. Từ Rạch Giá đi tới Thổ Chu hơn hai trăm cây số…

– Ở xa đất liền như vậy chắc họ nghèo và cực khổ lắm hả Lựu?

– Dạ… Tuy nhiên…

Lựu ngừng lời sau khi nói hai tiếng tuy nhiên khiến cho Nhẫn đang ăn phải ngước lên nhìn cô.

– Họ nghèo nhưng chưa chắc họ khổ, họ cực. Sự khổ cực hay sung sướng của người ta chưa chắc do giàu nghèo. Anh Nhẫn có nghĩ như vậy không?

Nhẫn nhìn Lựu giây lát rồi mỉm cười.

– Sao anh Nhẫn cười?

– Tôi cười vì tôi không ngờ cô đảo nữ nước mắm của tôi lại có sự suy nghĩ chín chắn. Có người giàu mà cực mà khổ. Trong khi có người nghèo lại sướng. Chẳng qua là người ta không biết cái mà ông Nguyễn Công Trứ nói…

Lựu lên tiếng phụ họa liền.

– Tri túc, tiện túc; đãi túc, hà thời túc

Tri nhàn, tiện nhàn; đãi nhàn, hà thời nhàn…

là vậy phải không anh. Lựu thấy ở thành thị mình sướng vì có đầy đủ văn minh vật chất, có được cái học thức để hiểu biết chuyện này chuyện nọ. Song song với cái sướng đó mình lại có cái khổ là không được thảnh thơi. Mình cực vì phải bận rộn làm việc để có tiền phục vụ cho những nhu cầu vật chất của mình. Vì vậy mà mình cực. Con người ta khi thiên về vật chất nhiều quá thì lơ là cái phần tâm linh của mình…

Quẳng mấy lon đồ hộp không xuống biển, Nhẫn nói trong lúc thu dọn bữa ăn cho sạch sẽ xong cười.

– Đó là lý do tại sao anh kết Lựu. Suy nghĩ ra những điều đó Lựu xứng đáng ngôi vị nữ chúa đảo An Thới…

Lựu bật ra tiếng cười hắc hắc như thích thú và sung sướng vì được Nhẫn khen.

– Như vậy hết là đảo nữ nước mắm rồi phải hông?

Nhẫn cười khom người đốt điếu thuốc. Trong lúc khom người anh lại nghiêng sát vào người của Lựu để che bớt gió.

– Vẫn còn… Nước mắm nằm trong An Thới. Anh đã nói với Lựu rồi anh mê nước mắm mà. Sau này có đi xa anh vẫn nhớ nước mắm hoài…

Nhận thấy nét thoáng buồn trên mặt của Lựu, Nhẫn tiếp với giọng nhẹ và ân cần.

– Nói vậy chứ còn hơn hai tháng nữa anh mới trở lại Sài Gòn… Mình còn thì giờ để vui với nhau…

Cười gượng, Lựu ngồi im ngắm biển với vẻ tư lự.

– Lựu uống nước nè…

Đưa cái bi đông ra, thấy cô gái hơi ngần ngừ Nhẫn cười.

– Uống theo kiểu lính đi… Anh hổng có ly…

Mỉm cười khi thấy Nhẫn ra dấu cho mình đưa bi đông lên miệng tu, Lựu thong thả uống từng ngụm nước lạnh. Đưa trả bi đông lại cho Nhẫn, cô nở nụ cười nhìn anh như tỏ ý cám ơn. Nhẫn khẽ gật đầu hiểu ý. Anh thích nụ cười của Lựu. Cô gái nửa phần quê nửa phần tỉnh này còn rất nhiều cái chất mộc mạc, chân thật và hồn nhiên. Đi học ở tỉnh thành, dĩ nhiên cô cũng bị ảnh hưởng của văn minh thành thị xuyên qua một vài cử chỉ và rõ nhất là lời ăn tiếng nói, cách sử dụng ngôn từ để bày tỏ cảm nghĩ của mình. Dân quê vốn ít học thêm không bị thành thị hóa nhiều, do đó cách diễn đạt tư tưởng của họ cũng khác dân thành thị. Càng bị thành thị hóa nhiều chừng nào, nghĩa là bị ảnh hưởng của nền văn minh tây phương thì cái nhìn và sự suy nghĩ sẽ khác đi. Dân quê chịu ảnh hưởng của nền văn hoá tịnh mà anh gọi là ” văn hoá thấm ”. Còn nền văn hoá Âu Tây là nền văn hoá động mà anh gọi là nền văn hoá xâm thực, có tính chất xâm chiếm nhiều hơn là hoà nhập. Ở vùng miền tây ít có bóng dáng của quân đội Mỹ cho nên người dân vẫn còn giữ được rất nhiều chất quê hơn ở những vùng từ Sài Gòn trở ra ngoài miền trung. Đã dạo phố Rạch Giá mấy lần anh không thấy bóng dáng của lính Mỹ la cà trên đường phố hoặc các bar, bia ôm dành riêng cho GI. Rạch Giá và các tỉnh của miền tây mà anh có dịp đi qua không có sự hiện diện của lính Mỹ trên đường phố, không có các cô gái bán bar ăn mặc hở hang, lố lăng làm cho người ta phải khó chịu. Cần Thơ là nơi đô hội nhất của vùng 4 mà cũng ít khi thấy lính Mỹ, hoạ hoằn lắm mới có đoàn công voa của quân đội Mỹ chạy qua thành phố. Trong khi Sài Gòn, Biên Hoà, Vũng Tàu, Nha Trang, Phù Cát, Chu Lai và Đà Nẳng thì lính Mỹ nhan nhản trên đường phố, lái xe nghênh ngang và các bar Mỹ thì khỏi nói, nhiều hơn trường học, chợ búa, quán ăn của Việt Nam. Có thể nói dù chiến tranh đang leo thang, miền lục tỉnh vẫn không bị huỷ hoại nhiều so với các nơi khác, vì vậy dân tình ở đây vẫn hưởng được sự bình yên và nếp sống cổ truyền vẫn còn tồn tại dưới sức xâm thực của nền văn hoá âu tây.

– Hòn Thổ Chu đó anh Nhẫn…

Đang suy nghĩ nghe tiếng nói nhỏ nhẹ, Nhẫn ngước lên nhìn theo ngón tay trõ của Lựu và thấy một hòn đảo nhô lên khỏi mặt nước. Cây cối xanh xanh.

– Chỗ nào đâu… Anh có thấy gì đâu…

Nhẫn lên tiếng. Thật ra anh đã thấy rồi song làm bộ như không thấy gì hết.

– Đây nè… Anh nhìn theo ngón tay của Lựu nè…

Nhẫn làm bộ khom người đưa cái mặt của mình chạm vào ngón tay trõ của Lựu. Hơi dựa má vào bàn tay của cô gái, anh gục gặt đầu lên tiếng.

– A… đẹp hả Lựu…

Lựu quay sang nhìn người lính bên cạnh.

– Cái gì đẹp… Lựu đâu có thấy cái gì đẹp đâu…

– Đó đó… cái vật đang đưa ra đó…

Tới đây thì đảo nữ An Thới mới biết ông lính cọp rằn khen ngón tay và luôn cả bàn tay của mình đẹp. Mặt ửng hồng cô ta dùng dằng.

– Anh kỳ ghê… Tay đâu có gì đẹp mà anh khen… Xạo hông hà… Nó hôi nước mắm…

Dứt lời cô ta rụt tay lại. Cười với mình, Nhẫn lẩm bẩm cốt ý cho người ngồi cạnh nghe.

– Bàn tay hôi nước mắm là bàn tay của biển…

Bật lên tiếng cười nhỏ Lựu quay nhìn người vừa nói câu trên.

– Bàn tay của biển là bàn tay gì hả anh?

Hít hơi thuốc Nhẫn trả lời chậm.

– Ngày xưa khi chưa biết Lựu thì biển đối với anh thật xa lạ. Từ khi quen Lựu rồi anh cảm thấy biển rất gần gụi…

Nhẫn ngừng nói khi thấy Lựu nhìn mình với ánh mắt dò hỏi.

– Anh nói thiệt mà…

– Thiệt mà thiệt bao nhiêu phần trăm…

Lựu cười sau khi buông câu hỏi.

– Chừng bảy tám chục phần trăm…

Lựu gật đầu.

– Như thế thì Lựu tin anh Nhẫn… Như thế cũng đủ cho Lựu ngồi đây nghe anh nói…

Hít hơi thuốc dài, ném tàn thuốc xuống biển, Nhẫn cười cười nói với giọng nửa giỡn nửa thật.

– Hú vía… May mà anh nói thật chứ nói trăm phần trăm là bị Lựu đạp xuống biển rồi…

Lựu bật lên tiếng cười vang trên mặt biển sóng vỗ thành bọt trắng xóa.

– Ừ… đạp cho anh Nhẫn lọt xuống biển thành nam nhân ngư để anh đi kiếm Thổ Chu đảo nữ của anh…

Mọi người trên ghe lo chuẩn bị đồ đạc để lên bờ vì ghe sắp ủi vào bãi Ngự. Đây là nơi mà dân chúng, gồm chừng sáu trăm người phần lớn tập trung vào. Đứng bên cạnh Nhẫn, Lựu nói nhỏ.

– Anh Nhẫn chưa nói hết về bàn tay của biển nghen. Tối nay trăng lên trên bờ biển đẹp lắm…

Được Lựu mớm lời, Nhẫn gật đầu thì thầm.

– Tối nay mình đi dạo trên bãi biển rồi anh sẽ nói…

Lựu gật đầu nhè nhẹ, liếc anh ruột của mình đang đứng bên cạnh.

 

*****

Trăng mênh mang. Trăng bàng bạc. Trăng mông lung. Trăng huyền ảo. Bất cứ ngôn từ nào cũng không đủ nghĩa để diễn tả nét đẹp của trăng trên bãi biển. Gió không mạnh mà cũng không nhẹ, chỉ vừa đủ bay mái tóc dài của Lựu. Áo bà ba trắng, quần đen, chân trần, cô đi bên cạnh Nhẫn, mặc quần trây di, áo sơ mi trắng và cũng chân trần. Đôi bạn song song bên nhau bước trên nền cát mịn, ẩm ướt đủ để lưu lại thành những vết chân. Ánh trăng mùng mười trễ tràng buông xuống màu trắng óng ánh trên tóc, trên nền áo trắng và trên làn da mặt rám nắng của cô gái sinh ra và lớn lên ở biển.

– Đẹp quá…

Nhẫn khen gọn vì vậy mà Lựu không biết anh khen ai hay cái gì. Hít hơi dài cô nhìn quanh quất. Bãi biển vắng người vì nơi họ đang đi xa chỗ cắm trại. Xa trong kia, dưới các chòm cây đen có ánh đèn từ các ngôi nhà của dân trên đảo. Hồi chiều, vị bác sĩ quân y, trưởng phái đoàn, dưới sự phụ giúp của mọi người đã cho dựng lều dùng làm nơi chẩn bệnh và phát thuốc cho dân vào sáng ngày mai. Tiếng cười nói, đàn hát văng vẳng. Ánh lửa trại bập bùng trong đêm trăng sáng.

– Lúc mới ra An Thới, chẳng thấy có gì đẹp anh chán lắm. Phố nhỏ buồn hiu, đi dăm bước đã về chốn cũ…

Lựu mỉm cười. Nhẫn liếc qua bên cạnh. Ánh trăng dọi xuống mặt người thành màu trắng bàng bạc chút hơi sương. Anh cảm nhận ra mùi hương dịu dàng từ thân thể cô bạn gái thấm vào mũi của mình. Thứ mùi hương tự nhiên, không phải của nước hoa, son phấn nhẹ êm hoà quyện vào ánh trăng, gió biển mằn mặn thành thứ mùi hương thật lạ và thật tự nhiên. Toàn người của Lựu là cái tự nhiên tới độ không ai chú ý, như thuỷ triều lên rồi lại xuống, mặt trời mọc rồi lặn, trăng lên cao rồi trăng lu. Ở Lựu là sự chân thật từ thân xác và tâm hồn, từ trên đầu xuống tới chân. Tóc không có uốn quăn mà tự nhiên, dài như chưa bao giờ được cắt tỉa. Mái tóc của cô gái mười sáu là cả sự quyến rũ đối với Nhẫn. Nó thơm mùi gió biển. Nó mềm mại của làn da mịn màng mà săn chắc như cát mềm đang lạo xạo dưới chân, thứ làn da tự nhiên chứ không phải do phấn sáp tạo ra. Đôi môi có màu tự nhiên chứ không phải tô son. Đó là màu của mặt trời lên trên biển mà anh nhìn thấy mỗi buổi sáng khi ngồi trên bãi cát trước sân nhà hay màu của mặt trời xuống trên mặt biển xanh. Đôi mắt của Lựu là cõi mộng trời mơ. Nó trong veo như tâm hồn chứa đầy sự hồn nhiên, sự thành thật và lòng thương yêu tất cả mọi người. Từ lúc gặp và tới bây giờ, anh chưa thấy Lựu đeo nữ trang, dù anh biết nếu muốn cô có thể sắm được những thứ đó. Hai bàn tay trơn tru trừ chiếc đồng hồ cũ nơi cổ tay mà cô nói của má mua cho khi thi đậu vào lớp đệ thất. Người ta nói ” bộ áo không làm nên thầy tu ” thì ở Lựu, nữ trang, son phấn, lụa là, quần áo không làm thành vẻ đẹp của cô, vẻ đẹp của biển, giản đơn mà không dung dị, dịu nhẹ mà cuồng nhiệt, đơn sơ mà phức tạp.

– Anh nghĩ gì vậy anh?

Lựu mỉm cười cúi nhìn xuống nền cát vàng mịn đầy ánh trăng như giấu vẻ e thẹn của mình. Chắc khung cảnh thơ mộng khi đang đi dạo với người lính đã kích động vào tính lãng mạn chìm ẩn làm cho cô không tự chủ phải bật ra câu nói có chút âu yếm. Không biết nghĩ gì Nhẫn đưa tay ra nắm lấy bàn tay của Lựu và cô để yên không rụt lại. Lát sau gần tới chỗ có ánh lửa sáng cô mới nhúc nhích bàn tay như ra hiệu cho Nhẫn buông tay của mình ra. Biết Lựu giữ ý không muốn người khác thấy cử chỉ âu yếm của hai người, Nhẫn cười buông tay cô ra. Lựu nhìn anh cười bẽn lẽn thì thầm.

– Mình đi nữa không anh?

– Lựu mệt chưa?

– Dạ cũng hổng mệt nhiều lắm. Nếu anh muốn thì mình đi một vòng nữa rồi về ngủ…

Suy nghĩ giây lát Nhẫn cười lắc đầu.

– Thôi mình đi về để anh Hiển khỏi trông. Đi lâu quá ảnh dám la làng anh bắt cóc Lựu…

– Anh dám bắt cóc không mà anh nói?

Không trả lời, Nhẫn hỏi lại.

– Nếu anh bắt cóc thì Lựu có chịu cho anh bắt cóc?

– Hổng biết…

Lắc lắc đầu cười khẽ Lựu tiếp bằng giọng nũng nịu và có chút gì đùa giỡn.

– Ngay bây giờ thì hổng chịu đâu, còn mai mốt thì chưa biết…

Cười hăng hắc Nhẫn bước về chỗ có ánh đèn sang sáng. Hơi giữ ý, Lựu đi sau chừng ba bước. Khi nghe có tiếng người cười nói văng vẳng, cô rẽ sang ngõ khác đi về chỗ có ánh lửa sáng.

Mới 9 giờ sáng mà dân chúng trên đảo đã tề tựu tại căn lều lớn của phái đoàn y tế chờ bác sĩ chẩn bệnh và phát thuốc cho họ. Còn cô y tá trưởng thì đang khám răng cho mấy đứa con nít và người lớn. Khám xong cô ta sẽ đưa qua cho Lựu phát bàn chải và kem đánh răng đồng thời giải thích cho họ về cách dùng bàn chải cũng như cách thức giữ gìn hàm răng của họ cho khỏi bị sâu răng. Đang lăng xăng làm việc Lựu thấy Nhẫn đứng đằng xa sau gốc cây dừa giơ tay ngoắc mình. Khe khẽ lắc đầu nàng ra dấu cho anh lại gần.

– Dạ có chuyện gì vậy anh Nhẫn?

– Tính rủ Lựu đi ra bãi biển chơi…

Lựu cười nói nhỏ.

– Lựu sẽ đi với anh sau khi làm việc xong. Nếu anh muốn Lựu đi sớm hơn thì anh phụ đi…

Nhẫn cười rè vì ý muốn rủ cô đi chơi mà lại bị dụ làm việc.

– Tôi đâu có quen làm mấy cái vụ này…

Lựu cười nhìn Nhẫn bằng ánh mắt tinh nghịch.

– Lựu cũng đâu có quen làm nhưng dễ lắm. Anh Nhẫn chỉ cho họ cách đánh răng và giữ gìn hàm răng của họ. Hổng lẽ anh hổng biết đánh răng…

Cười hì hì, Nhẫn đùa một câu.

– Lính cọp rằn như tôi chỉ biết đánh giặc chứ hổng biết đánh răng. Chắc phải nhờ cô Lựu chỉ cách đánh răng cọp…

Mọi người đồng bật cười khi nghe Nhẫn nói giỡn. Không vừa cô nữ sinh của trường trung học Rạch Giá cũng trả lại một câu.

– Dạ Lựu hổng biết cách đánh răng mà chỉ biết bẻ răng cọp hà… Anh Nhẫn chịu hông thì đưa đây Lựu bẻ dùm cho…

Tới phiên ông bác sĩ quân y của hải quân ré lên tiếng cười. Còn Hiển cũng tủm tỉm cười khi nghe em gái mình ăn miếng trả miếng với ông lính chiến. Nhìn thấy dáng điệu ngượng ngùng và lúng túng của Nhẫn, anh cười lên tiếng.

– Thôi chú lại phụ con em tôi chỉ cách đánh răng cho bà con ở đây đi… Hổng nghe lời nó bẻ răng thì tôi cũng đầu hàng luôn…

Cười hà hà Nhẫn bước tới chỗ Lựu đứng phụ cô chỉ dẫn cách cho các em bé đánh răng. Vừa làm anh vừa thì thầm to nhỏ. Không biết ông lính nói cái gì mà Lựu lại đỏ mặt lắc đầu cười nói.

– Hổng được đâu… Anh Nhẫn mới làm có chút xíu mà đã đòi thưởng rồi… Mà thưởng cái gì… Lựu đâu có cái gì để thưởng cho anh…

Nhẫn kề tai Lựu thì thầm. Mặt hồng lên cô lắc đầu quầy quậy.

– Anh kỳ quá… Hổng lo làm mà cứ nghĩ tầm bậy tầm bạ…

Nói xong thấy Nhẫn có vẻ buồn, cô quay qua cười với anh rồi nói nhỏ.

– Anh rán làm chút nữa thôi rồi Lựu sẽ đi ra bãi biển với anh… Còn cái vụ thưởng anh thì từ từ đã…

 

7.

Đang ngồi nơi chiếc ghế da quen thuộc, nghe tiếng chuông điện thoại reo vào lúc hai giờ chiều Nhẫn ngần ngừ không muốn trả lời, nhưng không hiểu nghĩ sao anh lại rời chỗ ngồi bước vào nhà bếp. Vừa nói xong hai tiếng ” Hello ” anh nghe bên kia đầu dây vang lên câu nói.

– Dạ chào bác. Cháu là Nhịn đây bác. Bác mạnh hông bác?

Nhẫn nhíu mày. Không phải anh không nhận ra Nhịn, cô y tá mình đã gặp hôm thứ ba mà vì giọng của cô trong điện thoại có âm hao từa tựa như giọng của một người nào đó. Âm hao mơ hồ vọng lên từ thứ quá khứ hầu như đã bị soi mòn bởi tuổi đời chất chồng và bệnh hoạn.

– Nhịn đó hả… Cám ơn cháu… Bác cũng mạnh…

Ngập ngừng giây lát Nhẫn mới nói tiếp.

– Hôm nay cháu đi làm hả?

– Dạ hông… Vừa nói chuyện với má chồng của cháu xong cháu chợt nhớ tới bác nên gọi để hỏi thăm bác…

– À… Mà cháu đang ở đâu vậy?

– Dạ cháu đang ở Rome…

– Rome… Vậy là cháu đang ở bên Ý hả?

Hỏi xong câu đó, Nhẫn nghe Nhịn bật cười hắc hắc bên kia đầu dây điện thoại.

– Dạ hổng phải bác ơi… Rome mà cháu nói là một thành phố nhỏ thuộc tiểu bang Georgia chứ hổng phải Rome, thủ đô của Italy đâu bác…

Nhẫn cũng bật cười vì sự ngộ nhận của mình.

– Vậy à… Bác tưởng cháu đang đi du lịch bên Âu Châu chứ…

Nhẫn mỉm cười khi nghe Nhịn ré lên cười hắc hắc kèm theo câu nói.

– Dạ hổng có đâu bác. Cháu nói với bác là thứ sáu này cháu sẽ tới thăm bệnh cho bác mà. Hôm nay cháu không có ca trực ở nhà thương nên gia đình cháu đi xuống thăm ba má chồng của cháu…

Im lặng chừng vài giây đồng hồ Nhịn lại lên tiếng trước.

– Bác có uống thuốc mỗi ngày hông bác?

Hỏi xong cô nghe có tiếng cười của Nhẫn vang nho nhỏ.

– Có… Nói nào ngay nhờ cái hộp thuốc của cháu mà bác mới hổng quên. Bác cám ơn cháu nhiều lắm…

– Dạ hổng có chi bác… Cháu xin phép bác cháu ngưng để cho bác nghỉ khỏe. Thứ sáu này cháu sẽ tới thăm bác…

– Cám ơn cháu… Cháu đi chơi vui vẻ… Chào cháu…

– Dạ… chào bác…

Dứt cuộc điện đàm Nhẫn còn đứng tần ngần trong nhà bếp giây lát mới trở lại chỗ ngồi quen thuộc. Gió lất lây chòm cây phong có lá hơi vàng. Trời trong và xanh. Dường như trong trí nhớ anh ngửi được thứ mùi quen thuộc như là mùi nước mắm lãng đãng trong không khí. Không biết nghĩ sao mà anh lại trở vào bếp mở cửa ngăn tủ dùng đựng các thứ gia vị để nấu ăn. Cũng chẳng có gì nhiều. Chỉ có vài chai tiêu, tỏi, hành, quế, đường, muối và một chai nước mắm nhỏ giống như chai dầu gió của bác sĩ Tín ngày xưa. Tần ngần anh đưa chai nước mắm lên ngắm nghía rồi đưa lên mũi ngửi. Mùi nước mắm vẫn còn phảng phất thứ mùi hương thân quen. Màu nước mắm đỏ au dù cái chai đã cũ vì cái nhãn có dòng chữ ” Nước mắm nhĩ Phú Quốc ”. Đôi mắt của Nhẫn như mờ đi với dòng chữ nhỏ hơn được viết bằng tay ” Thương tặng anh…”. Hơn bốn mươi năm đằng đẵng dường như chứa đựng gọn vào trong chai nước mắm nhỏ và tầm thường.

 

 

8.

Bác tùy phái bước vào lớp học nói vài lời với cô Tâm, giáo sư Việt Văn. Đợi cho bác tùy phái ra khỏi lớp xong cô Tâm mới đi xuống chỗ Lựu đang ngồi.

– Em lên văn phòng ông Tổng giám thị có chút chuyện. Hình như có người nào đó muốn gặp em…

Tuy có nhiều thắc mắc song Lựu cũng vâng lời cô Tâm rời lớp. Vừa đi cô vừa nghĩ hổng lẽ ba má mình bên Phú Quốc qua thăm. Nghĩ đi nghĩ lại cô biết không phải như vậy. Ba má có qua thăm cũng tới nhà dì năm trước để chờ cô tan học về nhà gặp chứ không khi nào tới trường. Gần tới văn phòng của tổng giám thị, Lựu thoáng thấy bóng người mặc quân phục dường như là quân phục rằn ri đang đứng chờ ở cửa. Tự nhiên tim cô đập mạnh vì hồi hộp. Cô nghĩ mình đâu có quen ai là lính mặc quân phục rằn ri trừ một người. Nhẫn. Ông lính biệt động đó, từ lúc rời An Thới tới nay hơn nửa năm cũng không trở lại thăm cô như đã hứa hẹn. Nhẫn chỉ viết cho cô ba lá thư rồi im luôn khiến cho cô mỏi mòn chờ tin và ngóng thư.

Ngập ngừng giây lát Lựu mới thu hết can đảm bước vào văn phòng tổng giám thị. Vui mừng và bối rối, cô nhìn người lính đang đứng ngó mình cười cười.

– Lựu mạnh hông?

– Dạ mạnh…

Ngập ngừng giây lát, liếc nhanh ông tổng giám thị đang ngồi làm việc nơi bàn riêng, Lựu hỏi nhỏ.

– Anh Nhẫn dìa hồi nào dậy?

Nhẫn mỉm cười nheo mắt. Lựu biết anh cười vì cái giọng đặc thù miền tây của mình. Hơi đỏ mặt chút xíu cô nói bông lông.

– Anh Nhẫn dòm lạ lắm… Đi ngoài đường chắc Lựu nhận hổng ra anh…

Liếc nhanh ông tổng giám thị đang ngồi ở bàn làm việc, Nhẫn thấp giọng của mình.

– Anh chờ Lựu nơi cổng trường lúc tan học. Anh chỉ có đêm nay thôi. Sáng mai anh phải trở lại đơn vị…

Lựu gật đầu hiểu ý. Cô còn nhớ những gì Nhẫn đã kể cho cô nghe về đời sống của người lính chiến như anh.

– Dạ… cũng sắp tới giờ tan học rồi…

Hai người song song ra cửa. Liếc thấy không có ai ở gần, Lựu thì thầm.

– Anh Nhẫn đừng có trốn nghen… Lựu có nhiều chuyện muốn nói với anh lắm…

Nói xong cô thấy ông lính nhìn mình với cái nhìn thật đằm thắm và lời nói cũng nhiều âu yếm.

– Hổng trốn đâu… Anh về đây cốt ý gặp Lựu mà… Mình có một đêm với nhau tha hồ nói…

Bật lên tiếng cười thanh thoát Lựu cúi đầu đi về phía lớp học. Nhẫn bước nhanh ra cổng trường đã được mở rộng vì sắp tới giờ tan học. Nửa tiếng sau đang uống ly sinh tố, Nhẫn đứng lên giơ tay vẫy vẫy khi thấy bóng Lựu từ xa. Áo dài trắng, quần đen, nón lá, guốc vông, tay ôm cặp ép vào ngực; hình ảnh mộc mạc và đơn sơ đó lại có đủ sức mạnh khiến cho anh phải từ Lai Khê ngồi mấy chặng xe đò và mất gần hai ngày đường để thấy cho bằng được. Sáu tháng đi trong lửa đạn chiến chinh anh vẫn không quên được giọng cười, ánh mắt nhìn của cô gái lớn lên từ hải đảo xa xôi.

– Mình dìa nhà nghen anh Nhẫn… Lựu xin phép dì dượng rồi mình đi chơi nếu anh muốn…

Lựu nói với giọng dịu dàng pha chút năn nỉ. Nhẫn gật đầu. Hai đứa im lặng đi bên nhau dù có rất nhiều điều để nói, để hỏi hoặc để kể lể về nỗi nhớ thương của mình.

– Nhà xa hông Lựu?

– Dạ gần… Tới ngã ba quẹo phải là tới nhà…

– Ở đây mát quá…

Nhẫn nói bâng quơ. Lựu cười im lặng. Hai người xa nhau sáu tháng, gặp nhau có nhiều chuyện muốn nói mà dường như lại ngại ngùng. Nhất là Lựu. Cô có vẻ bối rối, thẹn thùng vì thỉnh thoảng có người quen trong xóm đi ngang qua cười chào.

– Năm nay Lựu học lớp mấy rồi?

– Dạ đệ nhị… Chắc năm tới Lựu sẽ lên Sài Gòn ở nhà cậu tư để học thi tú tài đôi. Nếu đậu Lựu sẽ xin thi vào trường đại học sư phạm…

– Vậy à…

– Anh Nhẫn thích Lựu làm cô giáo hông?

– Thích lắm… miễn Lựu đừng có bắt anh học bài…

Lựu cười hắc hắc khi nghe ông lính chọc cười.

– Lựu cám ơn anh Nhẫn đã về thăm. Từ hồi anh đi tới giờ anh chỉ viết cho Lựu có ba lá thư, còn Lựu viết cho anh cả chục lá…

Nhẫn cười vì cái giọng có vẻ hờn trách của ” đảo nữ An Thới ”.

– Thì anh biết Lựu thích viết thư tình nên anh tình nguyện đọc hơn là viết. Lựu viết thư đọc ghiền luôn… Anh ước gì mỗi ngày anh nhận được một lá thư của Lựu…

Đang đi Lựu quay sang nhìn. Nhẫn cảm thấy trong đôi mắt đen của cô bạn gái có chút gì vui mừng và âu yếm.

– Viết cho anh Nhẫn đọc thì được mà mỏi tay quá… Nhiều khi Lựu phải lén viết trong lúc ban khuya vì sợ dì năm rầy…

– Thì viết in ít thôi… Lựu để dành thì giờ học…

– Dạ… nhưng mà nhiều khi Lựu muốn viết thư cho anh Nhẫn vì biết anh Nhẫn đi lính xa nhà… Mà má hay các anh chị của anh Nhẫn có viết thư cho anh Nhẫn thường hông?

Nhẫn lắc đầu cố giấu tiếng thở dài của mình. Anh chỉ có hai bà chị mà người nào cũng con cái năm bảy đứa lo hổng xuể thì còn giờ đâu mà lo tới anh. Phần má anh thì già và bịnh hoạn thành ra gặp nhau thì mừng chứ hơi sức đâu mà viết thư. Hỏi xong thấy vẻ mặt của Nhẫn hơi buồn buồn, Lựu đâm buồn lây và thấy thương ông lính nhiều hơn. Vì thế cô nhìn Nhẫn cười lên tiếng.

– Má của anh Nhẫn và má của Lựu thuộc lớp người trước chắc hổng thích viết thư đâu. Thôi để Lựu viết thư cho anh Nhẫn đọc đỡ buồn…

Nhẫn cười đưa tay ra định nắm tay Lựu nhưng chợt nhớ mình đang đi ngoài đường nên mau mắn rụt tay lại. Liếc thấy mấy đứa con nít đang ngó mình lom lom, Lựu cười lên tiếng.

– Viết thư thì Lựu không ngại song chỉ có mỗi yêu cầu nhờ anh Nhẫn làm giùm…

– Lựu muốn nhờ anh làm gì?

– Dạ… Lựu nhờ anh ” pha nước mắt cho vừa màu mực tím… pha nước mắt cho vừa màu nhung nhớ…”

Nhẫn bật lên tiếng cười vui vẻ khi nghe cô gái nhái thơ của Nguyên Sa.

– Anh sẵn lòng nhưng mà pha mực tím bằng nước mắt của ai?

Lựu quay nhìn ông lính đang đi bên cạnh mình cùng với câu nói bật ra.

– Nước mắt của anh chứ của ai… Lựu khóc nhiều  thành ra hết nước mắt rồi…

– Vậy hả… Để tối nay anh sẽ khóc suốt đêm cho Lựu hứng nước mắt của anh để dành pha mực…

Nhìn thẳng vào mặt Nhẫn, Lựu cười chúm chiếm.

– Nước mắt thực của anh chứ hổng phải nước mắt cá sấu à nghen. Lựu chỉ cần vài giọt nước mắt thành thực của anh cũng đủ pha mực rồi…

Đang đi Nhẫn hơi dừng bước đứng lại khiến cho Lựu cũng phải chậm lại để chờ anh.

– Lựu biết không… Anh phải ngồi xe hai ngày từ Lai Khê về đây để gặp Lựu. Ngồi trên xe đò anh tự hỏi lý do nào khiến cho anh phải đi tìm Lựu. Bây giờ anh nghĩ anh đã có câu trả lời…

Lựu quay nhìn người bên cạnh như chờ nghe.

– Anh nhớ Lựu… Nhớ tới độ phải thấy Lựu thì nỗi nhớ mới tạm nguôi chút đỉnh… Lựu có tin là anh nhớ Lựu không?

Khẽ gật đầu mỉm cười khi nghe Nhẫn tỏ bày, Lựu nói nhỏ.

– Lựu tin anh… Bởi vì Lựu cũng nhớ anh… Nhớ tới độ mà dù có viết cho anh ngàn lá thư cũng chưa vơi cái nhớ nhung trong lòng mình. Nhiều lúc Lựu giận anh, ghét anh vì anh hổng chịu viết thư. Nhưng sau đó Lựu mới khám phá ra là phải gặp nhau, nhìn nhau thì mới vừa thương với nhớ…

Dừng lại trước ngôi nhà ngói có mảnh sân rộng đằng trước, Lựu cười nói bằng giọng hiền và ấm.

– Mình vào đi anh… Dì dượng năm của Lựu hiền lắm. Nếu dì dượng có rầy thì cũng rầy sơ sơ anh đừng sợ…

Nhẫn cười nghĩ thầm: ” Dì dượng mà có xách chổi chà rượt thì anh cũng hổng ngán…”. Nghĩ tới đó Nhẫn cười đùa.

– Thương Lựu thì năm non bảy núi anh cũng trèo mà sá chi dì năm rầy sơ sơ…

Nghe ông lính đùa, không nhịn được Lựu bật cười hắc hắc.

– Lựu quên anh tên là Nhẫn Lì… Bẻ răng anh còn chưa sợ huống hồ gì rầy sơ sơ mấy câu…

Đúng như Lựu nói, dì dượng năm của cô rất hiền lành và vui vẻ. Sau khi biết Nhẫn là lính ở xa về thăm cháu gái của mình, cả hai ân cần biểu Nhẫn ở lại ăn cơm chiều rồi ở chơi sáng mai về.

*****

Ánh trăng mùng mười xuyên qua cành lá rườm rà của khu vườn nhãn dọi xuống mặt đất những đốm màu sáng bạc. Gió từ ngoài khơi thổi vào tuy không mạnh song đủ cho Nhẫn ngửi được mùi rong rêu và muối mặn. Lựu ngồi đối diện với Nhẫn trên chiếc đệm trải rộng. Tiếng muỗi vo ve. Cả hai đều không nói nhiều chỉ thỉnh thoảng nhìn nhau cười. Họ biết họ có nhiều điều để nói khi chưa gặp nhau, song bây giờ ngồi đối diện nhau họ lại không muốn nói. Dường như đã gặp nhau rồi họ thấy không cần phải nói, phải kể lể dài dòng, phải nói ra những gì mình suy nghĩ, phải tâm tình cho thỏa lòng. Ngay giây phút mặt nhìn mặt, cười với nhau, họ biết sự im lặng hiếm có này cần thiết và hiếm hoi lắm. Với lại Lựu vẫn còn ngại ngần và e thẹn khi ngồi nói chuyện với Nhẫn mà trong nhà có nhiều đôi mắt tò mò trông chừng hành động và cử chỉ của mình. Cuối cùng Lựu lên tiếng trước bằng câu hỏi.

– Ba má với anh Hiển nhắc anh Nhẫn hoài…

Nhẫn cười gật đầu đốt điếu thuốc. Hít hơi dài nhả khói ra từ từ, Nhẫn lên tiếng. Giọng của anh khàn và trầm.

– Lần tới, nếu được đi phép một tuần anh sẽ ra thăm ba má Lựu. Lần này đi phép có ba ngày nên anh dành hết cho Lựu…

Ngước mặt lên nhìn Nhẫn, Lựu cười cất giọng nũng nịu.

– Anh chỉ dành cho Lựu có một ngày… ơ… chưa được một ngày nữa…

Tuy nói như vậy song Lựu cũng biết một ngày mà Nhẫn dành cho mình quí giá vô cùng.

– Nói gì thì nói chứ Lựu cũng cám ơn anh…

Cười hì hì Nhẫn chồm người qua thì thầm cái gì mà Lựu lắc lắc đầu, mắt liếc nhanh vào trong nhà mà miệng kêu lên nho nhỏ.

– Hổng được đâu… Dì năm thấy dì năm rầy…

– Dì năm làm sao thấy được… Nghen… nhớ muốn chết…

Im lặng thật lâu rồi cuối cùng Lựu thì thào.

– Một lần thôi nghen…

– Ừ… một lần thôi anh hứa…

– Tự nhiên sao đòi hun người ta… kỳ quá…

Nhẫn im lặng không nói gì. Lựu ngước lên cười. Nhẫn thấy ánh mắt cô long lanh.

– Mà anh hun chỗ nào… Lựu đâu có biết hun… mắc cỡ lắm…

Nhẫn cười thì thầm.

– Mắc cỡ thì Lựu nhắm mắt lại đi…

Nghe lời Lựu nhắm mắt lại. Vì thế mà cô không thấy được Nhẫn làm cái gì. Cô chỉ biết có đôi môi mềm ấm, hơi có mùi thuốc lá cạ lên làn môi của mình và ấn mạnh vào làm cho cô ngạt thở phải hé môi ra và cái chót lưỡi trơn trợt của ông lính theo đó mà chui vào miệng cô. Cái lưỡi cọ quậy tạo thành cảm xúc kỳ kỳ khó diễn tả mà sau này suốt cuộc đời cô cũng không bao giờ có lại được. Cảm xúc càng lúc càng mạnh lên khiến cho thân thể cô run rẩy và miệng ư ư thành tiếng nho nhỏ. Lát sau cô thở hắt ra hơi dài nhẹ nhỏm ít mà luyến tiếc nhiều vì cái lưỡi rời khỏi miệng của mình. Nhẫn mỉm cười khi thấy Lựu hai mắt nhắm hờ, miệng vẫn còn he hé mở như chờ, như đợi điều gì.

– Anh ơi…

Lựu thì thầm khi biết làn môi nóng ấm hôn lên má của mình. Mở mắt ra cô thấy một nụ cười lặng lẽ trong ánh trăng bàng bạc chảy trên vai áo trận. Nụ cười có chút dịu dàng, chút say đắm, chút âu yếm như tan vào trong tiếng đọc thơ của cô và ông lính ngày nào đó ở An Thới. ”… Mười năm trước em còn đi học… Áo tím điểm tô đời nữ sinh… Hoa trắng cài duyên trên áo tím… Em còn nguyên vẹn tuổi băng trinh… Thuở ấy anh hiền và nhát quá… Nép mình bên gác thánh lầu chuông… Để nghe khe khẽ lời em nguyện…Thơ thẩn chờ em trước thánh đường…”

Trang 3

Advertisements