Tháng tư th.i..ệt thiệt là buồn!

Tháng tư th.i..ệt thiệt là buồn!

Nhớ lại, khoảng cuối thập niên 50 của thế kỷ trước, người viết đã xem phim Ole! O Cangaceiro ở rạp hát Đakao vùng Tân Định, Sàigòn.Đó là một loại phim “kiểu cao bồi” của Brasil, lồng vào đó là mối tình của một tướng cướp và cô giáo làng.Phim có những nét hào hùng, nhưng mối tình kết thúc thiệt bi thảm.

Nhạc đệm phim rất hay.Và, sau đó, trong xóm, ngõ hẽm đâu đâu cũng nghe trẻ em hát nhái theo điệu nhạc: Ô lê, cái ông già dê! Ô lê, cái ông già dê!

Lớn lên, coi lại, thấy có phần khác hơn khi coi lúc nhỏ.Có lẽ, khi trước Bộ Thông Tin đã cắt xén những phần hông hợp với thuần phong mỹ tục như quân cướp vào làng bắt phụ nữ hảm hiếp một cách thô bạo; và cảnh cô giáo làng trần truồng như nhộng hoảng sợ chạy hông kịp, trốn trong buồng.

Kế tiếp, ban nhạc James Last Band hòa tấu với tiếng kèn hoà lẫn bộ gỏ.

Rồi nghe được tiếng hát trầm buồn của cô ca nhạc sĩ người Mỹ Joan Baez Mặc dầu hông hiểu được tiếng Portugal nhưng cũng cảm nhận được lời ca thống thiết diễn tả trong phim.

Trong thập niên 60 của thế kỷ XX, cô ca sỹ nầy là một trong những ca sỹ phản chiến trong phong trào chống chiến tranh Việt Nam kéo dài từ năm 1963 đến đầu thập niên 70 với những ca sỹ nổi tiếng như: Bob Dylan “Blowin’ in the wind” (1963)-Phil Ochs “What are you fighting for”(1963) “I ain’t marching any more” (1965), Barry Mc Guire “Eve of Destruction” (1965)…..

(Bob Dylan được Prix Nobel Văn Chương năm 2016)

Trịnh công Sơn- (một Bob Dylan của Việt Nam(?), theo một số người)- cũng ra rả những bài hát chống chiến tranh VN: Gia tài của mẹ, Nối vòng tay lớn, Hát trên những xác người…

***

Sau khi Tổng Thống Ngô đình Diệm hông cho Mỹ can dự vô chiến tranh Việt Nam thì Mỹ quậy: Phật Giáo Miền Trung rồi lan đến Sàigòn.

Bức hình tự thiêu của nhà sư Thích Quảng Đức do Malcolm.W. Browne chụp ngày 11 tháng 6 năm 1963

Phong trào Phật Giáo hông có kết quả thì đảo chánh ngày 01tháng 11 năm 1963; và, Tổng thống Ngô đình Diệm cùng Ngô đình Nhu bị giết ngày 02 tháng 11năm 1963

Tổng Thống chết.Quốc sách Âp Chiến Lược bị tan vỡ, hông thành công giống như ở Malaysia. (Sir Thompson).Tội nghiệp!Ông hông kịp thấy các chỉ huy của VC ra đầu hàng như Chin Peng ở Malaysia.

Rồi, hông có rào cản Âp Chiến Lược, VC tràn vào dân, mở màn chiến tranh du kích.Chúng ta bị thua ở hiệp một như vị tướng Alexandro Papagos chống Cộng Sản ở Greece đã nói.

Rồi sau đó, quân đội Hoa kỳ ngang nhiên đổ bộ vào Đà Nẳng ngày 8-3-1965.Chiến cuộc càng càng leo thang.Phong trào phản chiến đủ mọi thành phần ở Mỹ càng dữ dội.Thanh niên Mỹ một lớp bỏ trốn qua Canada, một lớp khai bịnh để tránh đi quân dịch.(trong số đó có hai vị nguyên thủ Mỹ hiện nay còn sống)

Những năm sau đó là những năm xáo trộn, màn tranh giành nhau quyền lực: Phan khắc Sửu và Phan huy Quát, Chỉnh Lý, Hiến Chương Vũng Tàu…

Và, những bức hình của các phóng viên nhà báo Mỹ-Việt khơi màu chống chiến tranh VN dữ dội.

Tướng Nguyễn hữu Loan bắn Bảy Lốp (Ba Lém) ngày 01-02-1968 do Eddie Adams chụp

Vụ Mỹ Lai ngày 06-03-1968

Em bé bom Napalm Phan thị Kim Phúc do Nick Út(?) chụp ngày 08-06-1972

(Ghi chú: Bức hình nầy còn đang tranh chấp)

Và rồi!.… : Kỷ Vật cho em, Anh không chết đâu em, Hai mươi bốn giờ phép, Một người đi…. bi hùng thiệt, nhưng mà hông bao giờ có hịch Tướng Sĩ của Hưng Đạo Vương, hịch Phong Trào Cần Vương của ông vua Hàm Nghi 13 tuổi, hịch Nghĩa Binh đánh Tây của Nguyễn đình Chiểu như xưa.

Sĩ quan QLVNCH được đào tạo từ các quân trường phương Tây hoặc ở ViệtNam theo các lý thuyết gia như Clausewitz, Ludendorff (??)…Mỹ hành quân trực thăng vận thì quân đội VNCH cũng hành quân trưc thăng vận, Mỹ đánh theo chiến thuật “Tìm và Diệt”… thì mình cũng tìm và diệt. Đến lúc đó,VC biết được, nay tấn công chỗ nầy, mai tấn công chỗ khác rồi nhanh nhẩu lủi vào rừng sâu.Cha con bầu đoàn thê tử ồ ạt đuổi theo phờ râu…Và, cuối cùng, mình mới biết mình bị đo ván ở hiệp hai.

***

Trong khi đó,ngay tại thủ đô VNCH,đặc khu ủy Sài Gòn – Chợ Lớn -Gia Định chỉ huy TNCSHCM xách động phong trào SVHS yêu nước phản chiến, chống Mỹ đòi hòa bình cho VN..

Họ đòi thả tự do cho một số cán bộ VC nằm vùng như Vũ Hạnh.., SV Việt cộng: Huỳnh tấn Mẫm, Dương văn Đầy, Phùng hữu Trân, Lê thành Yến, Võ Ba, Hồ Nghĩa (Hồ Tâm), Cao thị Quế Hương, Võ thị Thu Nga…

  Rồi còn có lực lượng phụ nữ đòi quyền sống, các ông Trần ngọc Liễng, Nguyễn văn Cước, Thượng tọa Thích Nhật Thường, Thích Mãn Giác.Trong đó cũng hông thiếu mặt thiền sư Thích Nhất Hạnh. 

Trung tâm Quảng Đức, chùa Phổ Hiền, chùa Ấn Quang – do Thượng tọa Thích Thiện Hoa trụ trì là những nơi đã giúp và che chở cho VC nằm vùng hoạt động…

Phạm ngọc Thảo len lỏi tới dinh Độc Lập và còn đượcTrần kim Tuyến và Đỗ Mậu tin dùng.Quý vị có tin được là ông tướng Râu Kẽm đã giải thoát cho Huỳnh tấn Mẫm hông? 

Giới báo chí cũng bị VC giựt dây.Họ đứng ra xin phép thành lập tờ báo Tin Văn với chiêu bài bảo vệ văn hóa, chống văn hóa ngoại lai, đồi trụy đầu độc thanh niên.Tờ báo được chỉ đạo trực tiếp bởi cán bộ VC kỳ cựu Trần bạch Đằng, Chủ nhiệm Trần mạnh Lương cùng các nhà văn và các cây bút như Lữ Phương, Hồng Cúc, Nguyễn hữu Ba, Vũ Hạnh… Các cây bút này còn viết cho tờ Hồn Trẻ cùng với Anh Vũ, Trần cảnh Thu, Lê Uyên Nguyên, Tuyết Hữu, Cao hoài Hà, Trần triệu Luật…

Và các phân khoa đại học cũng xuất hiện các báo như Hoa Súng của Dược khoa, Văn Khoa với Hạ Đình Nguyên, Đại học khoa học có tờ Lửa Hồng, tờ Dấn Thân được GS Trần kim Thạch đỡ đầu.Luật khoa có tờ Đất Mới với Lê hiếu Đằng, Nguyên Hạo. Tờ Học Sinh do Lê văn Triều chủ nhiệm, Nguyễn thị Liên Hoa quản lý, v.v…Đại Học Vạn Hạnh cũng hông thoát khỏi.

Những toán đặc công, biệt động thành do Thành đoàn, Đặc khu ủy tổ chức gài bom các công sở, nơi giải trí, cơ quan quân sự Mỹ, VNCH tạo lên sự hổn loạn trong Sài gòn (Ngày 16-2-64 nổ bom rạp hát Kinh Đô, ngày 25-8-64 ở khách sạn Caravelle, ngày30-3-65 đánh bom Toà Đại Sứ Mỹ ở đường Hàm Nghi, ngày 25-6-65 ở nhà hàng Mỹ Cảnh,lựu đạn nổ ở rạp hát Vĩnh Lợi…)

VC ám sát các nhân vật quốc gia: sinh viên Lê khắc Sinh Nhật, GS Nguyễn văn Bông (hai lần ngày 25-11-1968 và 16-11-1971)…

Và đây, nực cười nhứt là: “Ngày ký giả đi ăn mày”(10-10-1974), bắt chước Cái Bang Hồng Thất Công!!!Nam Đình,Trần tấn Quốc,Tô Nguyệt Đình, Văn Mại…Kiên Giang(VC). Và, còn nhiều nhà báo khác…(Một số ký giả sau 30-4-75 đi tù.Ra tù,sang Mỹ, làm báo chửi VC!!)

Năm 1970, một số Việt kiều từ Cambodia trở về, kéo theo một mớ cán bộ VC, nhập với VC ở Sài Gòn, quậy phá thủ đô.

(đây là những thông tin chánh yếu, quý vị muốn tìm hiểu thêm, có đầy dẫy ở website ở bên Quốc Gia và VC)

Tham nhũng tràn lan trong đủ mọi tầng lớp xã hội;còn trong quân đội:các vụ xẻ thịt các căn cứ Mỹ, còi hụ Long An… cho nên mới có phong trào chống tham nhũng của linh mục Trần hữu Thanh và đủ mọi thành phần khác…

***

Thủ đô đã như vậy, còn bên ngoài, người lính chiến đấu hông mệt mỏi.Mỹ ào ạt tuôn ba cái vũ khí cổ lỗ sĩ thời đệ nhị thế chiến, trang bị cho QLVNCH còn non trẻ.Anh lính chiến trẻ VNCH cao 1m50 đeo tòng teng khẩu Garant M1 ngót nghét cách đó 20 năm dài muốn chấm đất! Khi lâm trận, tám viên nạp đạn.Lúc hết, gấp đạn bung ra cái keng, VC biết hết đạn bèn nhào lên tấn công ròn rã bằng AK 47.Phóng lựu bằng Garant đâu bằng B40, B41…..Ôi! Vũ khí hủ lậu giết chết những người lính VNCH đáng thương!( hinh như khoảng năm1966, Mỹ bắt đầu trang bị(hay thử vũ khí mới) cho quân đội VNCH súng AR-15?)

Trận chiến càng ngày càng ác liệt: Tết Mậu Thân, Nam Lào, Mùa Hè Đỏ Lửa, Bình Long…

***

Nhưng đây mới là điểm quyết định.Sau gần 10 năm can dự vô Việt Nam, xài hết vũ khí cũ, thử nhiều vũ khí mới(?), Mỹ tìm đường rút:“Việt Nam hóa chiến tranh” của Nixon ngày 03 tháng 11 năm 1969.

(Quý vị có thể tìm kiếm trên các website bao nhiêu vũ khí Mỹ đổ vô Việt Nam cũ cũng như mới…)

Kissinger đi đêm với Zhou Enlai ngày tháng 07 năm 1971.Và, kết quả Nixon gặp Mao-Zedong ngày 21 tháng 02 năm 1972.Nixon đã làm nên một sự kiện lịch sử: đánh thức con rồng thức dậy.

(Đành rằng, như nhiều người nói: chánh trị là chuyện cá nhơn, nhưng chỉ có thể thay đổi cục diện trong một thời gian ngắn của một giai đoạn lịch sử.Còn sách vỡ dạy rằng một hệ thống tư tưởng sẽ ảnh hưởng hàng ngàn năm.Nhiều khi kìm hãm sự tiến triễn nền văn minh nhơn loại.Và,ai dám bảo hệ thống tư tưởng của Confucius,của Shiddharta, của Jésus, của Mohamed sẽ tàn lụi?Và, để thoát ra là điều hông dễ dàng chút nào hết.Ý thức hệ chỉ là biến tướng để đánh đổ những hệ thống tư tưởng trên, rồi tha hóa thành chế độ tài,…Quả thiệt, sự an bình,công bằng cho mọi người quá khó khăn!!!…Tìm kiếm đỏ lừ con mắt cho đến cuối thiên niên kỷ nầy chưa chắc có được một hiến pháp nào như hiến pháp của nước Con Gà Trống)

***

Nội tình VNCH đã như vậy,ai mà hông biết?Phạm xuân Ẩn chắc báo cáo cho hai bên!Sao lại còn chạy vạy đi xin thêm 300 triệu đô la?Rồi lại trách cứ đồng minh tháo chạy.Mỹ có ký một hiệp ước quân sự với VNCH nào hông mà gọi Mỹ là đồng minh. Hình như là không.Mỹ ngang nhiên xông vào nhà Việt Nam mà!(Tôi nhớ hình như là thời Ngô đình Diệm có xin ký, nhưng Kennedy lưỡng lự)

Và,phủi tay đi là xong chớ gì!! “Còn trù ẻo: sao không chết hết đi cho rãnh nợ!!”

***

Và kết quả tất nhiên là chúng ta bị nốc ao.Vào cuối tháng 3 năm 1975 VC đã đánh chiếm toàn bộ Vùng I và II chiến thuật.VC đã mở màn trận Xuân Lộc sáng sớm ngày 8-4-1975.Từ 20:00H ngày 20-4-1975 chúng ta rút lui bỏ Xuân Lộc.

Trọng tài đang đếm…

Đến số 7 thì Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu lên TV chê trách Mỹ đủ điều và sau đó, giao quyền cho Phó Tổng Thống Trần văn Hương, rồi ngày 25-04-1975 cùng gia đình đi “công cán” ở Taiwan.

Đến số 9 thì Phó Tổng Nguyễn cao Kỳ kêu gọi, gào thét sẽ cùng mọi người chiến đấu đến Kỳ Cùn(!)g (sic) (tên một con sông ở tỉnh Lạng Sơn), nhưng ngày 29-04-1975 lên máy bay dông mất!

Thiệt là buồn cho những người lãnh đạo VNCH.Hông giống như Sirit Matak của Campuchia chút nào hết!!

Kết cục của ông nầy là như thế nào?Miên Cộng tàn sát gia đình ổng hông còn một mống!!! Đã lỡ tin lời Mỹ, như cuối bức thư !!!“ Đi đâu chẳng biết con người Sở Khanh?”( Kiều)

Ít ra ổng cũng còn có một chút chút…Nhưng suy ra Miên Cộng cũng có nhân đạo, thà giết chết một lần còn hơn ba đời con cái tù cải tạoVNCH gánh chịu sau 30-4-1975!!!

***

Nhưng dù sao thành phần tinh hoa vẫn còn:

– Những vị tướng biết chết theo thành (nhưVõ Tánh):

-Nguyễn khoa Nam, Nguyễn văn Hưng, Nguyễn văn Hiếu…;

-Nhơn viên chánh phủ, binh sỹ và dân chúng…tuẫn tiết.( xin tìm hiểu thêm :có một danh sách dài)

Đảo qua đảo lại đó là những màn trình diễn hông biết ai nhắc tuồng(??).Chú Sam, Hà Nội, Paul Vanuxem hay Tàu Cộng???!!!

Đến số 10 thì có màn mới.Những người còn tin VC cố nán ở lại để chia sẻ những chiếc ghế với Chính Phủ Lâm thời Miền Nam VN (sic!).Những người nầy về sau ngậm cay nuốt đắng.Bà bác sỹ Dương quỳnh Hoa (nhà ở ngã ba Đoàn thị Điểm –Hồng Thập Tự) đến suốt đời còn ôm hận!!!Bà cháu ngoại của Phan chu Trinh bị VC xay đả nhừ, bị say mòng mòng nên đến bây giờ còn hỏi mình sai chỗ nào!!

Có nguồn tin sẽ lập chính phủ ba thành phần gồm: VNCH, CH Lâm Thời MNVN và chính phủ Hà Nội? Con cá trong nôm đỏ lừ con mắt.Con cá ở ngoài ngút ngoắc muốn vô!!!

***

Tội nghiệp ông giáo già gân, một thời đi tù Côn Đảo(?) vì vụ Caravell

Nằm khểnh sờ môi, râu tủa tủa,

Ngồi rù gãi háng: dái tăn tăn.

Trần văn Hương

(Lao trung Lãnh vận).

đã khẳng khái trả lời cho thằng học trò (từng phản phúc) đòi nhường ghế Tổng Thống

Xin hãy nghe lời kêu gọi củaTổng Thống Dương văn Minh ngày 30-4-1975

Và Trinh công Sơn mời quý vị ở lại.!!!

Và ngày 30-4-75.Còn gì nữa mà mong mà đợi!!Viên tướng Tham Mưu Trưởng cuối cùng của QLVNCH là một ông Tướng VC: Chuẩn Tướng Nguyễn hữu Hạnh! Ông ta là ông Tướng VC nằm vùng!!!

Có người tin VC ở lại.Có người bị kẹt.Cũng có người thoát chạy được.Và sau đó,VC kéo lưới: Người muốn ở lại và người kẹt ở lại cùng nhau vô tù “học tập”.Vợ con nheo nhóc, người vợ thủy chung vượt ngàn dặm,trèo đèo lội suối thăm chồng,và nổi buồn của những người tù bị vợ bỏ,lấy VC.

Người chạy thoát bàng hoàng ngơ ngác, một số bỏ xác ở rừng thẳm, dưới biển sâu, một số trôi giạt đói khát ăn thịt nhau, một số bị hải tặc hãm hiếp….!!!

Rồi: Đêm chôn dầu vượt biền, Người di tản buồn, Đêm đêm nhớ về SàiGòn..!!

***

Dân miền Nam còn ngây thơ, hông có trình độ hiểu biết chánh trị.Có nhiều người nói như vậy, hổng biết có đúng hôn???

Nhưng sau đây là những điều tôi biết được sau 30-4-1975:

– VC vô Cần Thơ.Họ mở nhạc Tiểu Đòan 307,An Phú Đông ,dân chúng mừng rỡ reo hò: “Việt Minh về rồi”.Ít bữa sau: vót chống đánh Mỹ, Cây Kơ Nia.Tội nghiệp: họ tỏn tò te!

-Thằng em là sinh viên, đêm đêm lấy xe Vespa của thằng anh là sĩ quan VNCH, chạy cùng khắp Sài Gòn rải truyền đơn chống chánh quyền; rồi bị động viên đi Thủ Đức.Sau 30-4-75, đi tù .Vợ ở nhà lấy cán bộ VC.Ra tù, vượt biên sớm.Qua Mỹ thành lập hội đoàn chưởi VC chí chóe!

-Thằng em đi lính đóng đồn ở Phú Mỹ bảo vệ an ninh quốc lộ 15.Thằng anh chủ xe đò Peugot chạy khách ngày ngày qua dốc 47 tấp vô rừng cao su tiếp tế VC ( hông tiếp tế hông được.Nó giam xe!)

-Chàng rể làm ở Nha Chiến Tranh Tâm Lý, có bà già vợ đi Đà Lạt.Xe đò bị VC chận ở Phương Lâm.Bà già vợ khen: “tụi bây nói sao, chớ tao thấy mấy ông “giải phóng”,ông nào ông nấy ăn nói có duyên,trắng trẻo đẹp trai, mập cùi cụi.Chớ đâu phải ốm nhom ốm nhách,đeo cây đu đủ như tụi bây vẽ!”.Chàng rể ???!!!

Sau 30-4-75, bà già vợ té ngữa ra: rể, con, đi cải tạo mút mùa.Con cháu nheo nhóc.Lúc đó chửi VC rùm trời!!!

-Cha Quốc Gia, con VC…Con Quốc Gia, cha VC

Ôi !! Ngàn giọt lệ rơi của chị Dung.

(Yung Krall: The thousand tears falling)…

Và…Tháng tư thị..ệt.. thiệt là buồn!

Lê phùng Xuân

13-4-2026

THIÊN CA 4

Non sông từ độ thăng trầm,

MỵChâu: lông ngỗng! Ngọc dầm bùn dơ.

Quỳnh Như, Phạm Thái hững hờ,

Đặng Dung đâu nữa mà chờ mà mong!

Tàn chiến trận

Tan đàn xẻ nghé

Cùi phiêu bạt khắp bốn phương trời.

Nay răng long, tóc bạc,mỏi gối chân chùn.

Buổi tương phùng

Râm ran nhắc chuyện xưa .

Tết Mậu Thân,Mùa Hè đỏ lửa…

Trị Thiên, Kontum,Xuân Lộc, Bình Long…

Máu bạn mình thấm đỏ núi, sông.

Những trại tù Cọng Sản khắp miền đất nước:

Nam Hà,Thanh Cẩm, Bình Điền, A20 Xuân Phước…

Chí Hòa, Suối Máu,Hàm Tân, Xuyên Mộc…

Nghe kinh hoàng, rợn óc.

Khoai mì lát đen, nước muối mặn: đói dài dài.

2

Đêm đêm chong đèn,kiểm điểm, học tập mười bài.

“Tù ngụy” thân tàn ma dại.

Tù trong thua tù ngoài.

Vợ tù “cải tạo”

Chao đảo

Trong xã hội mới nhiều tàn ác, man rợ:

-Đánh tư sản.Đổi tiền.Đốt sách.Ngăn sông cấm chợ…

-Kinh tế mới.Đào kinh.Tát nước nghiêng đồng…!?

-Chiến dịch Hoa Hồng:

“Nhà chúng nó, ta ở,

Vợ chúng nó, ta lấy…!!!”…..

Vợ trẻ sa cơ vướng lầy,

Tội đàn con dại; lòng nầy người soi!

Hơn mười năm tù dài dằng dặc,

Con thơ ngỡ ngàng nhìn cha ngày gặp mặt!

Chuyện tù làm đủ nghề kiếm sống…

Chạy xích lô, bán chợ trời, hàng rong…

Quê hương đâu còn “là chùm khế ngọt”(1)

Tù cùng đinh,mạt rệp như con sâu mọt!

Chuyện vượt biên :chết Biển Đông…

Chết rừng sâu,chết khắp ruộng đồng…

Chuyện tình yêu thời chinh chiến:

Ngậm ngùi

Bỏ nước ra đi

Sống đời lưu vong,

Phận mình nào có sá gì,

Thương người ở lại cu ky ôm sầu !

Mới thoáng chốc mà gần nửa thế kỷ

Mùi khói súng còn trong dòng máu,

Chí anh hùng ẩn náu trong tim.

Thanh xuân trở lại: khó tìm,

Thời gian trôi vụt xóa dìm ước mơ?

Giáng Hương xa tít mờ mờ,

Từ Thức quay lại đâu ngờ trần gian?

Thôi nào !

Cùng nhau

Nâng ly lên

Ta Đoàn Sinh Viên Võ Bị Việt Nam…

Đi lên! Đi!…

Cầm ly

Vui sao? Khóe lệ đượm màu?

Tay trong tay như thuở nào,

Vui nay, nay cũng rạt rào tình xưa…

Buổi tiễn đưa

Giờ bạn về đâu?

Ở đâu?

Chơn trời góc biển năm châu.

Còn lại mình mình

Năm tháng lưu lạc nơi đất khách quê người.

Trăng người ngắm mãi đau lòng,

Trăng mình mình ngắm mình trông mình mình…

Tỉnh mơ mơ tỉnh mình mình…

Bình minh ánh sáng chan hòa,

Cờ đang ló dạng Cọng Hòa Đệ Tam.

Lê Phùng Xuân 20-7-2023

(20-7-1954. Hiệp Định Genève)

(1) Bài hát của Đỗ Trung Quân

HẠT CÁT

vanh khan tang

Tay mặt cầm tách cà phê đen mới pha, tay trái kéo cánh cửa kính vừa đủ rộng, Vịnh lách mình ra lan can xong khép lại thật nhanh để ngăn không cho ruồi ùa vào trong phòng. Khu chung cư im vắng vì con nít đã đi học. Phần người lớn, nếu làm ca nhất đã vắng nhà từ sáng sớm, còn những ai làm ca nhì hoặc ca ba thời chưa thức dậy. Bãi đậu xe cũng vắng. Rác rưới khắp nơi. Đủ mọi loại rác, từ lon nước ngọt, tàn thuốc lá, giấy báo, đồ chơi hư cũ và nhiều thứ rác khác mà đám con nít xả đầy ra trên thảm cỏ và trên bãi đậu xe tráng nhựa màu đen lâu ngày biến thành màu xám mốc. Đây là khu chung cư cũ kỹ, tồi tàn, dơ dáy, bẩn thỉu dành cho người nghèo. Người nghèo ở đây có ba thành phần chính là dân lao động đi làm với minimum wage, dân ăn welfare và đám sinh viên đang học đại học hay đúng hơn là học đại, đa số là dân da vàng mà nhiều nhất là người tị nạn Việt Nam mới định cư ở Mỹ năm 1975.

Continue reading

kỷ niệm mù sương

bia_kyniemmusuong

1.

Châu ngừng xe trước tòa nhà sơn màu trắng. Đó là trụ sở cảnh sát của Pearland City. Hôm qua trong lúc lái xe vòng quanh thành phố anh đã bị người khác ” hun đít ” vì vậy anh phải tới trụ sở cảnh sát lấy cái biên bản đem về trình với hãng bảo hiểm.

Continue reading

chuyện tình như ở trong mơ

bia_chuyentinhnhuotrongmo

1

Thi Phụng trở mình nằm nghiêng. Ánh mặt trời ban mai xuyên qua cửa kính có màn che bằng gỗ dọi lên tấm vải trải giường bằng satin trắng thành một vệt dài màu vàng. 7 giờ. Nàng lười biếng rời khỏi giường vì một lý do giản dị. Không phải thức dậy sớm để đi làm. Chiều hôm qua nàng đã nhận cái check cuối cùng của sở làm. Tình trạng kinh tế khó khăn khiến cho tiệm bán quần áo mà nàng làm

Continue reading

mắt kẽm gai

cover_matkemgai2

1.

Mười giờ sáng. Trời xám xịt. Dòng sông Cửa Lớn đục phù sa. Nước cuồn cuộn chảy. Con sông ngắn nhưng khá rộng này đổ ra biển bằng hai cửa; phía bên Đông Hải là cửa Bồ Đề còn bên Vịnh Thái Lan là Cửa Lớn với địa danh lạ hoắc. Mũi Ông Trang.

Continue reading

từ những dòng chữ em đã viết

bia_tunhungdongchu-1

Mở…

Nguyễn Thị Vĩnh Khánh. Lê Tường Quân. Đó là tên của hai nhân vật chính trong truyện này. Họ sống ở đâu đó trong vòm trời mà chúng ta đang sống. Chuyện tình yêu của họ cũng bình thường như bao câu chuyện tình khác. Chỉ có chút khác biệt, họ gặp nhau ” hơi muộn ”. Tuy nhiên, chính sự hơi muộn hay sự không đồng hành của thời gian mới là điều đáng nói, bởi vì gặp nhau, yêu nhau thời dễ dàng; nhưng vất bỏ những trói buộc, vướng mắc của đời sống để có nhau đôi khi lại khó khăn và muộn màng…

Continue reading

vạt nắng sau hè

bia_vatnangsauhe

1

Vừa nhập vào xa lộ I75 South đi Atlanta An Hóa liền đạp mạnh cần ga. Chiếc Corola 1995 vọt tới trước rồi hai ba phút sau kim đồng hồ tốc độ chỉ gần 80. Điều này trái với lệ thường vì anh ít khi nào chạy nhanh hơn vận tốc luật định. Anh không còn trẻ cũng như không có cái thú say mê tốc độ. Ngoài ra anh nghĩ là dù có chạy nhanh thêm năm mười dặm một giờ cũng chẳng tới nơi sớm hơn được bao nhiêu. Sở dĩ hôm nay anh phải gấp rút vì bị trễ giờ đi dự tiệc cưới con trai của một người bạn ở Atlanta. Tiệc cưới

Continue reading

mắt em người-sài-gòn

mat-em-nguoi-sg

 

1

” Anh có chắc anh thích ngôi nhà này không? ”

Jane, nhân viên của hãng địa ốc Century 21 hỏi lại lần nữa, trong lúc dẫn Nhật Yên đi vòng quanh ngôi nhà cũ nằm trơ vơ giữa khu rừng vắng vẻ.

” Jane đừng có lo… Tôi biết ngôi nhà cần phải sửa chữa nhiều chỗ lắm, tuy nhiên tôi thích sự yên tịnh của nó… ”

Ngừng lại, ngước nhìn tàng cây Norway Maple cao ngất tỏa bóng mát rời rợi, Nhật Yên tiếp.

” … Tôi đã đi nhiều khu vực trong thành phố mà không tìm ra một ngôi nhà vừa ý mình trừ ngôi nhà này dù nó ở vào vùng ngoại ô vắng vẻ. Đúng ra thời mảnh đất có giá trị nhiều hơn ngôi nhà… ”

Jane mỉm cười phụ họa.

” Anh nói đúng… Mấy mẫu đất này sẽ có giá trị lắm nếu…”

Ngừng nói, Jane cười với người thanh niên Việt Nam đang đứng bên cạnh mình.

” … Nếu anh không sợ ma… ”

Continue reading

ảo thiên thanh-tiếp

aothienthanh1

14.

            Thanh giơ tay xem đồng hồ. Thấy còn năm phút nữa mới hết 15 phút nghỉ nàng mở bóp lấy điện thoại gọi về cho Vĩnh. Ngay lúc đó điện thoại lại reo. Mở điện thoại, nhìn số nàng mỉm cười khi biết ông chồng giả gọi mình.

Continue reading

ảo thiên thanh

aothienthanh1

1.

Thảy đống thư lên mặt kính của coffee table Vĩnh đi thẳng vào trong bếp. Mở cửa tủ lạnh nhìn giây lát anh lắc đầu lẩm bẩm rồi lục tủ lấy gói mì xé ra bỏ vào một cái tô, xé gói bột nêm rắc lên, đổ nước lạnh ngập gói mì xong anh đặt tô mì gói vào microwave và bấm số 3. Tất cả động tác anh làm như máy vì mì gói được anh ăn ít nhất ba, bốn, năm lần một tuần lễ. Bước ra phòng khách tháo đôi giày quẳng vào góc nhà anh buông mình xuống sofa. Với tay lấy remote control anh bật tivi. NBC. Tin tức 6 giờ chiều. Anh lơ đểnh nhìn và nghe. Thấy chồng thư từ bề bộn trên bàn anh cầm lấy. Junk… Junk… Lẩm bẩm mấy tiếng anh nhìn từng cái phong bì. Đột nhiên một phong thư là lạ hiện ra. Vĩnh cầm lên. Nơi góc trái trên cùng có tên người gởi.

Continue reading

quỳ 1

bia_quy

8

– Nghiêm…

Tiếng hô của Tuân vang lên. Mọi người trong phòng đều đứng nghiêm khi thiếu tá Định bước vào. Giơ tay chào trả ông ta nói nhanh.

– Tôi chỉ có 10 phút thôi xong tôi còn phải đi gặp ông tỉnh trước khi ổng đi họp ở Sài Gòn…

Hướng về chỗ Kiên đang ngồi, ông ta cười tiếp.

Continue reading

quỳ

bia_quy

1

Kiên uể oải leo lên cầu thang. Hai chân của anh, sau bốn giờ cày mút chỉ cà tha trong nhà hàng Tàu, hầu như không còn sức để lết lên tầng lầu 3 của chung cư. Cuộc sống của một người dân tị nạn như anh thật bận rộn và vất vả. Vừa đi học vừa đi làm, cái nào cũng mệt, cũng cực, khiến cho anh nhiều khi muốn bỏ học để đi làm cu li cho khỏe. Tuy nhiên anh biết làm cu li với lương hai đồng ba một giờ cũng không

Continue reading

trăng buông 1

bia_trangbuong

6

Đang cắm cúi đọc sách Hy ngước lên khi nghe tiếng tằng hắng. Quỳnh đang đứng trước mặt với nụ cười im lặng và ánh mắt nhiều mỏi mệt và buồn rầu.

– Hy khỏe không?

– Dạ khỏe. Còn anh?

Thấy lớp băng trắng quấn nơi cổ tay bên trái của anh nàng hấp tấp lên tiếng.

Continue reading

trăng buông

bia_trangbuong

1

Tháng 5-1973. 9 giờ sáng.

Hai chiếc tàu sắt từ từ lùi ra giữa sông rồi quay mũi chạy về hướng đông.

– Mình đi đâu vậy anh?

Tuấn hỏi trong lúc đẩy mạnh cần ga. Hai máy dầu cặn rú lớn và kim đồng hồ từ từ tăng lên tới số 1000. Ngồi trên mui Quỳnh vừa nhìn vào bản đồ vừa trả lời chậm và nhỏ. Giọng của anh khàn khàn có lẽ vì thức khuya uống rượu và hút thuốc lá hơi nhiều.

Continue reading

GIẶC BẮC 13

giacbac_bia

50

NHẬN DIỆN KẺ NỘI THÙ

Ngồi im tại trung dinh Hầu Nhân Bảo nhìn ra dãy núi non trùng điệp trước mặt. Rừng cây xanh rì. Hơn nửa tháng đã qua rồi mà quân của hắn vẫn còn bị kẹt cứng ở đây không thể nào tiến xuống thành Đại La. Dù quân số ít hơn nhưng dựa vào địa thế hiểm trở của vùng Chi Lăng quân Đại Việt đã cố thủ con đường huyết mạch ngăn không cho quân của hắn tiến xuống vùng Bắc Giang hội quân với Tôn Toàn Hưng và Lưu Trừng. Hắn thoáng thấy bóng Quách Dị ngoài sân. Khi họ Quách vừa xuất hiện nơi cửa hắn hỏi liền:

Continue reading

GIẶC BẮC 12

giacbac_bia

45

VŨ QUÂN SƯ

Vào khoảng đầu giờ tỵ quân Hoa Lư hiện diện đông đủ trên bãi đất trống cạnh bờ sông. Năm đạo quân tiền, trung, tả, hữu và hậu quân đứng xếp hàng tề chĩnh. Ánh vũ khí lấp lánh dưới ánh mặt trời chói chang. Khán đài bằng gỗ đặt nơi hướng nam dành cho khán giả mà đa số là các quan lại tại triều ca. Tất cả đều bị quân canh khám xét nghiêm nhặt và vô cùng kỷ lưởng trước khi họ vào khán đài.

Continue reading

NHƯ HẠNH 3

nhuhanh1

13

8 giờ sáng. Ba trung đội xếp hàng tề chỉnh bao quanh cột cờ. Ba trung đội trưởng và phó đứng đầu trung đội của mình. Đạm và Trương đứng cách cột cờ năm thước. Hai người lính sẵn sàng kéo cờ lên. Đạm gật đầu ra dấu. Trúc Đào mỉm cười cất tiếng hát và bảy mươi lăm người lính đồng cất cao tiếng hát. Cùng lúc đó lá quốc kỳ từ từ được kéo lên. Hơn trăm cặp mắt ngước nhìn lá cờ vàng ba sọc đỏ bay phất phới trong cơn gió mạnh của một ngày giữa tháng giêng.

Continue reading

NHƯ HẠNH 2

nhuhanh1

8

Bỏ quyển Khu Rừng Lau của Doãn Quốc Sỹ xuống bàn, Đào quay nhìn ra cửa cái. Mưa. Mưa rơi trắng xóa. Nghìn vạn giọt mưa rơi xuống mặt đất đen đã đầy nước thành những bong bóng nước vỡ vụn ra. Toàn thể khung trời gần như tối lại khiến cho nàng chỉ còn thấy mấy lô cốt hiện mờ mờ trong màn mưa trắng đục. ” Mưa thúi đất luôn… Mưa mục người luôn…”. Nàng mỉm cười nhớ

Continue reading

Đầu năm Tết không Tết

Đầu năm-ngày mùng một Tết Nhâm Dần (2022)- một người bạn hỏi tôi về Thập nhị Chi( mười hai con giáp) và thập Can ( mười Can). Câu hỏi bất thình lình làm tôi không nhớ lại được chuyện cũ; nhưng sau một lúc, tôi hồi tưởng…

Continue reading