TRẠI TẬP TRUNG

Yêu thương tặng con tôi,
Thiên Hương và Thiên Sơn,
đã lặn lội vào rừng già Sa-Ác
và rừng lá Hàm-Tân thăm nuôi bố tù.

Duyên Anh

 

Phần thứ nhất:

VÀNG ỬNG NGẬM NGÙI
(Sa Ác TH6)

 

-1-

Có kẻ mê giang-hồ đến độ thèm được lột da mình bọc ngoài chiếc va-ly của một lãng-tử nào đó, khi mình chết. Để mãi mãi ngày tháng là những chuyến đi. Nếu ông ta tiên-tri cuộc đời sẽ còn những tuyến đường Moscou – Goulag Sibérie, Suối Máu – Phước Long, Kà-Tum- Bù-gia-mập, Long Giao – Sơn Ca, Trảng Lớn – Hà Nam Ninh, Gia Lai – Vĩnh Phú, Washington – Hà-nội Hilton, Nhà Mình – Sở Công An, Đề-lao Gia Định – Chí Hòa…. di chúc của ông ta sẽ khác hẳn.

Continue reading

Bầy sư tử lãng mạn

Truyện này được viết để tặng
một thế hệ tuổi trẻ Việt Nam trưởng thành sau 30-4-1975

… Vẫn còn nguyên băng đạn
Nằm ngang lưng quê hương
Đất đau niềm nắng hạn
Trời sầu nỗi mù sương
Bầy sư tử lãng mạn
Thắp lửa tim nhận đường

 

DUYÊN ANH

 

THƯ VÀO TRUYỆN

Em Hoàng Sơn Trường,

Anh không biết em còn sống dưới hầm đá biệt giam ở trại Đầm Đùn hay đã chết rồi. Nếu em còn sống, em đang đếm từng ngày trong bóng tối lạnh lẽo. Nếu em đã chết, xác em chôn dưới vùng đất của quê hương, chẳng ai rõ. Chắc chắn trên nấm mồ hiu quạnh của em, thiếu cái mộ bia mơ ước như em thường nói với anh, hồi chúng mình nằm chung xà lim số 7 hôi hám của C1 đề lao Gia Định. Em mơ ước gì nhỉ? Em muốn mộ bia của em khắc Búa Liềm và Còng Mỹ. Và em giải thích rằng, vì Còng Mỹ và Búa Liềm mà em chiến đấu và em hy sinh tuổi trẻ của em. Mơ ước của em thật lạ lùng. Nó cũng lạ lùng như sự dấn thân lãng mạn và cô đơn của em, của bạn bè em, của một thế hệ tuổi trẻ Việt Nam tuyệt vời.

Continue reading

SÀI GÒN, NGÀY DÀI NHẤT

 

 

Chương 1

Tôi nhìn đồng hồ: 0 giờ 1 phút. Ngày mới của nhân gian đã sang được 60 giây. Hoàng hôn của đời tôi khởi sự. Từ đốm lửa ở đầu điếu thuốc loé lên mỗi hơi rít đẫy đà, tôi mơ hồ thấy nỗi chết gần kề. Đao phủ và hình cụ của nó đang chờ tôi bên bờ biển máu. Tôi linh cảm tôi sẽ là một trong cả triệu nạn nhân bị đẩy vào cuộc tàn sát tuyết hận ghê gớm của Cộng Sản như người Mỹ khẳng định và như Soljenitsyne quả quyết. Tôi sợ hãi. Tôi sợ hãi vô cùng: Vì tôi chưa hiểu Cộng Sản

Continue reading

Sỏi Đá Ngậm Ngùi

TRƯỚC KHI VÀO TRUYỆN

 

Những ai đã trọ ở quán Đề Lao Gia Định vào những năm 1975, 1976 và 1977 đều biết mặt hay biết tên những người tuổi trẻ Sàigòn đánh cộng sản, bị khép tội phản động, những người tuổi trẻ Sàigòn mà tôi gọi là những con sư tử non lãng mạn và cô đơn. Từ cuối 75 tới giữa 76, bâỳ sư tử lãng mạn lần lượt dính cạm bẩy và hiên ngang vào tù. Con trai. Con gái. Tất cả đều ngẩng mặt thách thức cachot, xiềng xích. Tất cả đều thắp lửa tim rực rở làm kẻ thù nể nang và làm đàn anh cúi mặt. Tôi chưa thâý sự kiêu hùng của Bà Trưng, Bà Triệu, của cô Giang, Cô Bắc.

Continue reading

Một người tên là TRẦN VĂN BÁ

Những tiểu thuyết, truyện, hồi ký của cố văn sĩ Duyên Anh như Sỏi Đá Ngậm Ngùi, Bầy Sư Tử Lãng Mạn, Một Người Tên Là Trần Văn Bá, Sài Gòn Ngày Dài Nhất và còn những truyện khác đều được tôi lấy từ trang mạng Bảo Vệ Cờ Vàng của chị LeThy.

Trần Văn Bá

Việt Nam 1983

 

TRẦN VĂN BÁ, Tại Sao?

Người bạn tôi, nhà xuất bản Nam Á ở Paris, sau nhiều ngày đêm đứng trước Tòa Đại Sứ của phỉ quyền dưới buốt lạnh của nước Pháp hai mươi năm mới thấy, để đòi hỏi phỉ quyền không được sát hại những người Việt Nam yêu nước, thì bèn có một “ưu tư đầy sáng tạo chiến đấu”. Anh ta bảo tôi viết một tác phẩm không giống bất cứ một tác phẩm nào tôi đã viết. Nói rõ rệt, bạn tôi yêu cầu tôi viết về Trần Văn Bá như một biểu tượng của tuổi trẻ dấn thân, như một sư tử lãng mạn quốc ngoại, như một người quốc gia chân chính, một người quốc gia đứng trên tất cả những tranh giành quyền bính hôm nay, để vì hạnh phúc của dân tộc mà chiến đấu. Bạn tôi buồn bã trong những “tại sao”. Tại sao chỉ có thần tượng cộng sản mà không có thần tượng quốc gia? Tại sao cứ để cộng sản độc quyền phong người của họ là anh hùng, liệt sĩ? Chúng ta chiến đấu đẹp hơn họ, thần tượng của chúng ta thật hơn họ, rực rỡ hơn họ cả ngàn lần, tại sao tôi chưa được đọc một tác phẩm văn chương nào viết về anh hùng của chúng ta hôm nay? Nhà văn, các anh ở đâu? Các anh đang làm gì?

Continue reading

MEKONG- SÓNG CUỘN PHÙ SA

 

Nguồn: baovecovang/wordpress.com

 

Chương 1

QUÁN NHẬU BÊN DÒNG SÔNG VÀM CỎ TÂY.

Con sông Vàm Cỏ Tây phát nguồn từ phía đông nam lãnh thổ Campuchia. Đồng bào Miên gọi là Stưng Svay Riêng. Nó phân làm hai nhánh, chảy song song dọc theo biên giới Việt – Miên. Nhánh chảy vào lãnh thổ Việt Nam qua con rạch Long Khốt, hai nhánh sông nầy hợp lưu tại địa phận cách thị xã Mộc Hóa khoảng 12 cây số – vùng Đồng Tháp Mười – để cùng chảy vào sông Vàm Cỏ Tây.

Con sông Vàm Cỏ Đông – bắt nguồn từ Kâm Chây Méa – chảy ngang qua Tây Ninh, Gò Dầu Hạ. Hai con sông Vàm Cỏ Đông và Vàm Cỏ Tây hợp lưu tại địa phận Cần Đước để cùng chảy vào sông mẹ Vàm Cỏ, đổ ra biển Đông qua cửa sông Soai Rạp.

Continue reading

TRẠI ĐẦM ĐÙN

 

(Lê Thy đánh máy từ bản scan cỦa http://pham-v-thanh.blogspot.com/)

TRẦN VĂN THÁI 

Tiểu sử tác giả:

  • Tên thật: Nguyễn Văn Ký, sanh năm 1919 tại Hà Nội.
  • Tập viết văn từ hồi còn là học sinh Trường Cao Đẳng Tiểu Học Đỗ Hữu Vị (Hà Nội) và bắt đầu viết bài đăng báo từ 1936.
  • Nguyên Tổng Thư Ký Tòa Soạn các Nhật Báo Cấp Tiến(Hà Nội), Dân Chúng (Hải Phòng), Hòa Bình (1955) Sài Gòn.
  • Đã cộng tác thường xuyên với các báo Cách Mạng Quốc GiaNgày NayTin ĐiểnThứ Tưv.v…
  • Thư Ký Tòa Soạn Nguyệt SanĐại Từ Bi từ 1965 đến nay.

 

  Continue reading

CHẾT DƯỚI TAY TRUNG CỘNG

Lời giới thiệu.

Đây là tác phẩm Death By China của PETER NAVARRO và GREG AUTRY được dịch ra tiếng Việt bởi Nhóm dịch thuật cựu học sinh AIT. Tuy có vài điều muốn giải bày nhưng đợi đến khi quí độc giả đọc xong quyển sách này tôi sẽ nêu ra những nhận xét của mình. Bây giờ kính mời quí vị thưởng thức tác phẩm Chết Dưới Tay Trung Quốc được trích lại từ trang mạng baovecovang.wordpress.com

Death by china-confronting the dragon.jpg

https://baovecovang2012.wordpress.com/2017/01/04/chet-duoi-tay-trung-quoc-nguyen-tac-death-by-china-cua-peter-navarro-greg-autry/

 

chet_duoi_tay_trung_quoc

HÁT CHO 45 NĂM QUỐC HẬN (1975-2020)

 

 

 

 

 

HÁT CHO SÀI GÒN

Sau thời gian vắng bóng, T.Th trở lại với chusalan.net bằng những ca khúc tuyệt vời qua chủ đề Hát Cho Sài Gòn- Hát Cho Quê Hương. Để mở đầu tôi kính mời quý vị lắng nghe ca khúc Người Thương Binh, do nhạc sĩ Anh Bằng phổ thơ của Thái Tú Hà.

Ngày ta đi tóc hãy còn xanh, nghĩ có ngày sẽ trở lại quê hương dấu yêu. Thời gian qua. bây giờ tóc đã đổi màu và ngày về thăm thẳm. Hơn 40 năm trước ta thành người lính xa quê hương rồi bây giờ ta thành ra người lính già xa quê hương và mãi mãi xa quê hương. Niềm mong ước được nhìn thấy quê hương hầu như thành nỗi tuyệt vọng âm thầm. Cho chính mình và cho tất cả người lính của QLVNCH; T.Th sẽ hát lên một ca khúc lưu vong: Người Lính Già Xa Quê Hương, một sáng tác của nhạc sĩ Nhật Ngân.

 

Ngày 7 tháng 10 năm 2019 vào lúc 8 giờ tối; thi sĩ Du Tử Lê đã lặng lẽ rời bỏ cuộc chơi chữ để đi vào vùng miên viễn hội ngộ cùng bằng hữu trong đó có cố nhạc sĩ Phạm Đình Chương. Xin thành kính phân ưu cùng tang quyến của thi sĩ Du Tử Lê. Để tưởng nhớ tới hai nhân tài về thơ và nhạc của Việt Nam, T.Th sẽ gởi đến chúng ta ca khúc Đêm Nhớ Trăng Sài Gòn.

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, cộng sản đã biến Việt Nam thành một nhà tù khổng lồ để giam giữ hơn mười bảy triệu dân của nước Việt Nam Cộng Hòa. Nhà tù được lập ra khắc nơi trong nước từ vùng rừng thiêng nước độc của vùng Việt Bắc tới vùng cao nguyên Trung Phần xa xôi heo hút và vùng muỗi mòng rắn rít của Cà Mau, Đồng Tháp. Quân nhân, công chức, văn nghệ s và bất cứ ai được cộng sản coi như là có tội, có nợ máu với chúng đều lần lượt bị đi tù. Con nít cũng bị tống vào tù. Phụ nữ cũng ở tù. Vượt biên cũng bị đi tù. Tất cả đều ở tù. Tuy nhiên có một loại tù đặc biệt nhất: Tù Cải Tạo. Đây là một loại tù không có bản án, không được xét xử bởi bất cứ tòa án nào. Do đó người đi tù chỉ biết ngày đi mà không biết ngày về. Đây là thứ tù bị hành hạ, ngược đãi nhất mà những kẻ tự xưng là ” đỉnh cao trí tuệ của loài khỉ ” ( có lẽ còn thua loài khỉ bởi vì khỉ còn biết khóc, biết thương xót đồng loại của nó ) dành cho kẻ thua trận. Mời quý vị nghe T.Th hát lên ca khúc Chiều Trong Tù của nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn, một người tù cải tạo.

Sau đây là ca khúc Bài Ca Của Đêm, một sáng tác của nhạc sĩ Anh Bằng, Mời quý vị thưởng thức.

 

Lúc còn đi học tôi rất thích truyện của Duyên Anh như Con sáo của em Tôi, Hoa Thiên Lý, Điệu Ru Nước Mắt, Vết thù trên lưng ngựa Hoang. Tuy nhiên mãi sau này tôi mới biết Duyên Anh cũng làm thơ. Sau đây là một bài thơ của Duyên Anh được Phạm Duy phổ thành nhạc. Mời quý vị nghe tiếng hát của T. Th qua ca khúc Có Bao Giờ Em Hỏi.

Sau đây là ca khúc Đêm Nhớ Về Sài GònCám Ơn Anh của cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng

 

 

Nỗi Buồn Mang Tên Tháng 7.

Hồi nhỏ ông bà dạy tháng 7 kiểu gì cũng phải ăn chay. Không được năm ngày, một tuần thì ít nhất cũng phải ăn ngày 14 hay rằm. Ăn chay không chỉ vì muốn tạo phúc giúp con vật nào đó sống thêm vài ngày. Mà còn để tâm mình tịnh muốn gây hắn với ai hoặc bị ai đó kiếm chuyện. Cũng nhủ lòng hôm nay ăn chay nên thôi. Không tranh chấp hơn thua.Ngoài ra ăn chay để bớt đi cái lòng tham quen được hưởng thụ những món ngon máu thịt . Nên ăn chay chỉ quấy quá kiểu rau chấm tương chao. Cho bản thân mình hiểu mình đang có được gì từ cuộc sống.

Continue reading

Sa Huỳnh

1

Nguyễn ngồi im. Ly cà phê phin nhỏ từng giọt chầm chậm. Thứ bảy. Bảy giờ chiều. Nắng hanh vàng rơi rớt trên tàng cây mít xanh lá ngoài đường. Rút điếu thuốc gõ nhè nhẹ lên mặt bàn, thong thả đưa lên miệng ngậm giây lát anh mới quẹt diêm. Khói thuốc lãng đãng trong không khí ẩm ướt. Trời như

Continue reading

Giang Hồ Kỳ Hiệp- Quyển 3

 

34

Hoành Sơn Hiệp Lữ

Ba châu Địa Li, Bố Chính và Ma Linh núi cao đụng trời. Rừng già ngút ngàn. Một dãy từ bắc xuống nam lưng tựa vào biên thùy Đại Việt với Lão Qua còn mặt hướng ra Đông Hải. Hang động nhiều vô số kể, vốn là nơi trú ngụ của các kỳ nhân dị sĩ tu tiên hoặc rèn luyện võ nghệ để chờ khi nhập giang hồ dương danh cùng thiên hạ. Hoành Sơn chập chùng hiểm trở bắt từ biên thùy Lão Qua kéo dài ra tới biển Đông. Xưa là ranh giới của hai nước Việt Chiêm, nhưng từ khi vua Chiêm Chế Củ dâng ba châu cho nhà Lý thời Hoành Sơn hay còn gọi là Đèo Ngang nằm trong nội địa của nước ta.

Continue reading

Lê Phùng Xuân – Những vần thơ tìm lại được

      I

                                                   Tửu lượng                                                                                    

             Hai chai thấy ghiền

Ba chai còn thiếu

Năm chai lại thêm

Sáu chai môi mềm

Tám chai bốc lon đổi

Cô hàng ơi lấy chai thứ chín

Mười chai bằng bảy năm lính

Thân danh nầy thẹn bỏ

Vì cuộc đời ngưòi đầy đen đỏ

Cho tôi chai mưòi hai

Về sớm cuốc tối cày

Mười bốn chai da thịt em trắng ngần

Như bọt la ve tan dần

Chai  16 cuồn cuộn trời đất quay

Ta quên trọn mãnh hình hài

Hai mươi chai cô hàng ơi !

Bóng cô như tiên trên trời

Kề bên thác nước lưng chừng

Chai  24 lại ngập ngừng

Càn khôn đầy bụng ,hết rồi.

Chưa say .

Tây Ninh 15-5-71

 

Continue reading

Trăng Suông

 

Lê Phùng Xuân

 

Trăng Suông

Truyện Dài

 

 

 

PHẦN 1

 

          Một thời trai trẻ

 

Chiếc xe đò Á Đông chạy vùn vụt trên đường Sài Gòn-Mỹ Tho. Phùng Xuân ngồi ghế bìa. Gió thổi phần phật. Chàng đang sung sướng nhìn ra đồng ruộng Tân An mênh mông cò bay thẳng cánh. Đã là tháng bảy rồi. Đồng lúa  xanh xanh mút mắt. Cuối chân trời, những đàn cò trắng bay thong thả và những đám chim lá rụng rập rờn lên xuống. Có những đoạn đường xe đò chạy song song với đường xe lửa. Đột nhiên Xuân nhớ lại những chuyến xe lửa thú vị. Ngồi chỗ bậc thang lên xuống ở những toa hàng hóa, chàng mặc tình ngắm nhìn đồng ruộng, ca hát và suy nghĩ vẩn vơ mà hông bị quấy rầy… Nhưng bây giờ, xe lửa hổng còn chạy nữa. Năm ngoái (1958) là lần cuối cùng Xuân về Mỹ Tho bằng loại xe chạy cà xịch cà xịch tuôn mù mịt khói đó… Continue reading

Mối Tình Quê

Xẻo Mây là tên của một cái xóm nằm dọc theo một bờ sông lớn ở miền tây. Người dân ở đây không làm ruộng như những vùng lân cận mà chuyên về làm vườn trái cây. Nhờ vào địa thế được phù sa bồi đắp vùng này nổi tiếng với nhiều loại trái cây ngon được thương lái ưa chuộng.

Continue reading

Nỗi Buồn Nhớ Quê

Kể từ khi mình ôm giấc mộng hão
Được xênh xang trong nhung gấm lụa là
Nơi phố thị lung linh đầy diễm ảo
Chốn sang giàu tráng lệ đẹp xa hoa

Dù vườn ruộng đã bao phen níu giữ
Mình vẫn cứ quyết dứt áo ra đi
Quê hương bỏ lại làm kẻ xa xứ
Sống kiếp đời tạm bợ của Thiên di

Rồi một ngày đôi chân chợt nghe mỏi
Sau bao năm lạc giữa những con đường
Mới nhận ra phố bạc bẽo quá đỗi
Trơ cạn nghĩa tình lẫn cả yêu thương

Có đôi khi chập chờn trong giấc ngủ
Thấy vui đùa cùng bến nước dòng sông
Tỉnh giấc khóc òa vì thiên thai cũ
Lạc mất dấu bởi hoang phế rêu phong

Và từ đó mình thành phường bội bạc
Một lần đi là mãi chẳng quay về
Và từ đó cuộc đời mình cũng khác
Đắm chìm hoài trong nỗi buồn nhớ quê

Song Nhi

P/s: Trong tháng tư này có một ngày rất buồn đối với những bậc chú bác bên hải ngoại. Tốp người sau như tôi dù không liên quan gì tới chiến tranh, không hiểu gì là mất mát. Nhưng vẫn phải bỏ xứ mà đi bởi vì chẳng thể sống nổi. Người sau kẻ trước có thể cách biệt nhau nhiều điều trong quan niệm nhân sinh quan. Nguyên nhân ra đi cũng khác nhau. Nhưng nỗi buồn xa quê hay nhớ nhung ngày tháng cũ thì ai cũng có. Không dám gọi là thơ chỉ một ít văn xuôi xuống dòng gọi là….. Để tưởng nhớ một nơi chỉ còn trong miền ký ức mà thôi

Thôi bỏ đời đi

1.

– Hai vợ chồng tôi xin lỗi anh vì phải rời khỏi nơi đây một cách đột ngột. Cô em gái của tôi vừa gọi điện thoại báo tin ba tôi bị ” heart attack ” phải chở vào bệnh viện đang nằm ở phòng ICU…

– Tôi xin chia buồn với anh chị… Rồi anh chị có trở lại đây không?

Continue reading

Ân Tình Thanh Lâu

_v5a2535a
Sau một  thời gian hòa giải không thành. Tòa đành chấp nhận cho Diễm li dị với Tuấn. Dù Tuấn nhiều lần ngỏ lời muốn giữ căn nhà của họ lại cho bé Thuận con trai của hai người. Nhưng Diễm vẫn cương quyết bán nó đi. Chia đôi số tiền trong ánh mắt bất lực của chồng cũ . Lấy cớ  tiện đường đi làm Diễm dọn qua nhà chị hai mình bên quận Tân Bình. Thay vì dọn về nhà má của Diễm đang sống cùng vợ chồng cậu em trai út.