Lê Phùng Xuân – Những vần thơ tìm lại được

      I

                                                   Tửu lượng                                                                                    

             Hai chai thấy ghiền

Ba chai còn thiếu

Năm chai lại thêm

Sáu chai môi mềm

Tám chai bốc lon đổi

Cô hàng ơi lấy chai thứ chín

Mười chai bằng bảy năm lính

Thân danh nầy thẹn bỏ

Vì cuộc đời ngưòi đầy đen đỏ

Cho tôi chai mưòi hai

Về sớm cuốc tối cày

Mười bốn chai da thịt em trắng ngần

Như bọt la ve tan dần

Chai  16 cuồn cuộn trời đất quay

Ta quên trọn mãnh hình hài

Hai mươi chai cô hàng ơi !

Bóng cô như tiên trên trời

Kề bên thác nước lưng chừng

Chai  24 lại ngập ngừng

Càn khôn đầy bụng ,hết rồi.

Chưa say .

Tây Ninh 15-5-71

 

 

Bay cao

 

Trực thăng dần bỗng lên cao

Tiếng ru như tiếng sáo diều nhặt khoan

Giật mình nhìn xuống bàng hoàng

Ngỡ lòng dứt được muôn ngàn đục trong

Ngỡ mình xa lánh bụi hồng

Đi về trên cõi mênh mông tuyệt vời .

 

Tây Ninh

4-3-1971

 

II

   Thiên ca ( III )

Sao lại cùng gặp gở buổi sáng hôm nay,

Trời Long Khánh sao mây trắng cuồn cuộn bay ?

Rừng cao su mờ mịt nhuộm tím trời mây

Đường hành quân là một giấc ngủ dài say

Trên đôi tay người ngọc thoang thoảng mùi hương bay .

Xa cách nhau mà vẫn nhớ nhung hoài,

Từng người chết bằng những dòng chữ ai tín Bạn cùng khóa mình đã ngã gục bao nhiêu rồi ?

Đêm truy điệu đó gió rừng thông làm mờ bia kỷ niệm !

Đường chim bay Lâm viên Võ-Bị cách mấy lòng thông thủy ?

 

Tôi nhớ anh

Anh nhớ tôi

Bọn chúng mình tháng năm dài đăng đẳng trôi

Thăm hỏi nhau đã được mấy lời

Và viết cho nhau mấy lá thư ?

Bốn phương trời chỉ thầm gọi tên

Và chẳng bao giờ biết bạn mình sống hay chết

Sao lại tưởng buổi chia tay mãn khóa là giờ ly biệt ?

 

Bọn mình về đây

Ngày băng rừng lướt bụi

Đêm nằm võng nghe muỗi mòng đàn hát

Và giọt mưa khuya  thắm bờ môi nhàn nhạt .

 

Anh với tôi

Đã ngồi vút đỉnh Chứa Chan

Đã vượt Đồng Nai

Đã lội La Ngà  

Đã ngắm bờ biển Lạc (2)

Rừng nơi đây lắm vắt nhiều gai

Hai vai màu áo xanh chưa phai ?

Máu chảy cũng có

Hoan lạc cũng có

Trong cuộc sống chết bạc như màu cây cỏ !

Đêm từng đêm

Ngày qua ngày

Hành quân rồi lại hành quân

Tiếng súng nổ như tiếng gầm hăm hở

Và xác ngưòi chết làm tê dại buổi suy tư

 

Tôi từng gục mặt nơi chiến địa

Ngắm thân ngưòi chiến hữu bê bết máu tanh hôi  :

Nghĩ gì kia ? Những thân xác đã rã rời

Đôi mắt mở như cố nhìn  nuối lại

Cõi dương trần có sung sướng không anh  ?

Tôi gượng gạo úp mặt vào tay tìm nguồn an ủi

Điếu thuốc tàn quyện khói bốc tanh hôi

Và ngước nhìn binh sĩ thân yêu gần gủi

Cảm thấy mình cô đơn giữa đỉnh cao vòi vọi .

 

Long khánh

20-9-1967

(1)tiếp theo Thiên Ca 2 và 3 đăng ở Tập San Đa Hiệu Võ Bị

(2)ở quận Tánh Linh, vùng Võ xu –Võ Đắt ,Long Khánh

 

 

 

             Đừng nói với tôi

Đừng nói với tôi gì về phi thuyền không gian

Và quảng hành trình Trái Đất – Mặt Trăng

Đừng nói với tôi những xa lộ thẳng hàng

Và building cao ngất che lấp bóng Chị Hằng

Dân tộc tôi đang đau khổ vì chiến tranh .

Tôi muốn Hòa Bình

Hòa Bình trong lòng tôi

Và trong lòng mọi người .

 

Long Khánh

20-9-1967

 

 

 

                Tình Trăng

Ngày tôi chào đời

Chín Hàm Rồng khạc sóng vùng vẫy

Dưới trăng vàng miền Nam thời nguyên thủy,

Bốn cửa sông vùng mở hội trăng rằm

Dòng sông trăng cuồn cuộn băng ra bể

Cù lao Bảo chuyển mình hăm hở

Ngút dừa cao trăng ngọt ngào hương thở,

Xé rừng dừa tuôn chạy đến Ngao Châu

Gò Đàng, Giồng Khuông, Sơn Đốc, La Mã, Ba Tri muôn màu ,

Trăng tràn ngập trên luống khoai, vưòn rạch cây bần

Tôi nhìn trăng ngỡ ngàng bâng khuâng,

Đom đóm rực theo xẻo bờ sen biển  (1),

Tăng hào quang ngời sáng sông trăng sóng nước ,

Mẹ đã bảo ngày mẹ còn bé trước,

Khi rừng dừa hoang dại gót chân son,

Trăng huyền dịu lung linh theo dấu bước chân mòn,

Trăng Bình Khương, Mỹ Nhiên, MỹChánh ngập ngừng,

Mặt ngọc ngà im ngủ hương cỏ rạ xóm bưng Từng con nước trăng trôi

Tôi theo trăng dừa lớn lên

Trăng từng cụm, bóng pha lê trăng ngời hương sắc

Trăng chờn vờn, rừng dừa ngào hoa ong mật.

Tôi chạy theo trăng, đùa trăng cút bắt,

Bóng em trăng, giao tình môi trăng, mặt nhìn mặt,

Trong chòm sa bô chê, dừa, cam, quít, mận

Ôi, hai mươi năm hồn anh vẫn còn ngơ ngẩn Tuổi khôn lớn đọa đầy hồn trăng đi mất.

Đuổi trăng đi là đánh mất thanh xuân

Đêm sáng trăng hồn vẫn bâng khuâng

Nghe thanh trăng thoang thoảng ngút bên rừng

Lòng rừng rực dừa và trăng xưa

Và sống lại tuổi trăng em,

Em ơi ! em, bóng trăng ngã bên thềm,

Tiếng em ru trăng là……….

Trăng da thịt em ngọc ngà,

Và đôi vú hồng trinh rực trăng tim

Và bây giờ trăng ngã biết đâu tìm ?

Trăng súng đạn, trăng sắt máu  giăng giăng rừng núi.

Những đêm khuya nhìn trăng rừng anh thui thủi,

Ngọc ngà của trăng xưa

In sâu đáy mắt trăng em…….

Long khánh

8-8-70

(1) Lục bình

 

( Còn Tiếp)

Advertisements

Mơ hồ tiếng mưa rơi…

mua 3

Nơi ta ở thuộc vùng rừng núi. Nhà ta lại nằm dưới thung lũng, nhìn lên núi đồi bao quanh. Tuy không cao song cũng đủ che tầm mắt nhìn. Bây giờ đang mùa mưa. Mưa đêm. Mưa ngày. Mưa nửa khuya. Mưa gần sáng. Mưa trong tiếng sấm gầm. Mưa trong ánh chớp lòe. Tháng tư là tháng của mùa xuân song lại là tháng buồn. Có những ngày không làm gì ta mở tung cửa sổ để cho hơi nước lành lạnh lùa vào phòng. Ngồi trên ghế lặng nhìn mưa rơi. Những giọt nước tự trời cao đổ xuống.

Continue reading