Em hổng biết

 

Đã lâu rồi anh không về thăm quê cũ,  

Hơn nửa thế kỷ rồi – em xa anh mất biệt.

Mìn ven đường biến em thành phấn bụi miệt.

Em ở đâu?   Anh nhớ hoài, anh nhớ miết !!

Anh hông biết ? Mà em lại cũng hổng biết ?

Cánh đồng xưa xoá mờ bao kỷ niệm ??

Nước sông xửa- năm nay có còn ngọt lịm ?

Dòng thượng nguồn tắc nghẽn, chẹn nước mát.(1)

Đêm lấp lánh mặn tràn đồng – họng nuốt đắng chát-

Dừa treo bưởi héo nghẹn nhựa xơ xác

Em có biết hôn?- hay là em hổng biết?

Già giờ đây chiều chiều ra đầu ngỏ

Nhìn trẻ ùn ùn rủ nhau bỏ

quê lên thành phố

kiếm tiền mau hơn đổ mồ hôi mắt đỏ  

hông còn nhớ vườn xanh biếc.

Em có biết hôn ? Hay là em hổng biết ?

Trường Lái Thiêu có triệu triệu người câm và điếc?..

…Có bọn người chỉ ngập ngụa bày bàn yến tiệc.??

Em có biết? Em ơi- sao em hổng biết?

mà cũng phải

Từ ngày xưa ấy

bọn heo hầm có bao giờ cho em biết ?(2)

 

Florida ngày 18-1-2021

(để nhớ người con gái tên Lon-Loan- quê mùa ngày xửa xưa ở cánh đồng Mỹ Nhiên –Batri-BếnTre năm 1959)

Lê Phùng Xuân-Nguyễn Khắc Tung

(1)Mekong River Commission (MRC)

(2)Animal Farm –George Orwell

Lê Phùng Xuân – Những vần thơ tìm lại được

      I

                                                   Tửu lượng                                                                                    

             Hai chai thấy ghiền

Ba chai còn thiếu

Năm chai lại thêm

Sáu chai môi mềm

Tám chai bốc lon đổi

Cô hàng ơi lấy chai thứ chín

Mười chai bằng bảy năm lính

Thân danh nầy thẹn bỏ

Vì cuộc đời ngưòi đầy đen đỏ

Cho tôi chai mưòi hai

Về sớm cuốc tối cày

Mười bốn chai da thịt em trắng ngần

Như bọt la ve tan dần

Chai  16 cuồn cuộn trời đất quay

Ta quên trọn mãnh hình hài

Hai mươi chai cô hàng ơi !

Bóng cô như tiên trên trời

Kề bên thác nước lưng chừng

Chai  24 lại ngập ngừng

Càn khôn đầy bụng ,hết rồi.

Chưa say .

Tây Ninh 15-5-71

 

Continue reading

Mơ hồ tiếng mưa rơi…

mua 3

Nơi ta ở thuộc vùng rừng núi. Nhà ta lại nằm dưới thung lũng, nhìn lên núi đồi bao quanh. Tuy không cao song cũng đủ che tầm mắt nhìn. Bây giờ đang mùa mưa. Mưa đêm. Mưa ngày. Mưa nửa khuya. Mưa gần sáng. Mưa trong tiếng sấm gầm. Mưa trong ánh chớp lòe. Tháng tư là tháng của mùa xuân song lại là tháng buồn. Có những ngày không làm gì ta mở tung cửa sổ để cho hơi nước lành lạnh lùa vào phòng. Ngồi trên ghế lặng nhìn mưa rơi. Những giọt nước tự trời cao đổ xuống.

Continue reading