TIỄN BẠN

 

TIỄN BẠN

 

Cánh cửa trần gian đã khép rồi

Anh về nơi ấy chắc là vui

Bỏ lại mình tôi mươi năm nữa

Thơ thẩn ra vào chẳng ai chơi

 

Bảy mươi năm lẻ cũng đủ rồi

Lưu luyến cho nhiều cũng vậy thôi

Tiễn anh, tôi uống vài ly rượu

Rượu ngọt sao mà đắng mặn môi

 

Cửa ngõ niết bàn nay rộng mở

Anh vào trong đó cố mà vui

Biệt anh, tôi viết đôi dòng chữ

Xuôi tay nhắm mắt rảnh nợ đời

 

chu sa lan

Lê Phùng Xuân – Những vần thơ tìm lại được

      I

                                                   Tửu lượng                                                                                    

             Hai chai thấy ghiền

Ba chai còn thiếu

Năm chai lại thêm

Sáu chai môi mềm

Tám chai bốc lon đổi

Cô hàng ơi lấy chai thứ chín

Mười chai bằng bảy năm lính

Thân danh nầy thẹn bỏ

Vì cuộc đời ngưòi đầy đen đỏ

Cho tôi chai mưòi hai

Về sớm cuốc tối cày

Mười bốn chai da thịt em trắng ngần

Như bọt la ve tan dần

Chai  16 cuồn cuộn trời đất quay

Ta quên trọn mãnh hình hài

Hai mươi chai cô hàng ơi !

Bóng cô như tiên trên trời

Kề bên thác nước lưng chừng

Chai  24 lại ngập ngừng

Càn khôn đầy bụng ,hết rồi.

Chưa say .

Tây Ninh 15-5-71

 

Continue reading

Mơ hồ tiếng mưa rơi…

mua 3

Nơi ta ở thuộc vùng rừng núi. Nhà ta lại nằm dưới thung lũng, nhìn lên núi đồi bao quanh. Tuy không cao song cũng đủ che tầm mắt nhìn. Bây giờ đang mùa mưa. Mưa đêm. Mưa ngày. Mưa nửa khuya. Mưa gần sáng. Mưa trong tiếng sấm gầm. Mưa trong ánh chớp lòe. Tháng tư là tháng của mùa xuân song lại là tháng buồn. Có những ngày không làm gì ta mở tung cửa sổ để cho hơi nước lành lạnh lùa vào phòng. Ngồi trên ghế lặng nhìn mưa rơi. Những giọt nước tự trời cao đổ xuống.

Continue reading