Cho người lính sau cuộc chiến

chúng ta

một lũ người thương với tật

38 năm

sống bằng nỗi ngậm ngùi

tôi thua trận

mất cánh tay

mù con mắt

thân thể đầy vết cắt

nhìn cái sẹo

nghe nhức hoài giấc mộng hồi hương

anh thắng trận

khập khểnh chiếc chân giả

cảm thấy đời lao đao không ” định hướng thị trường… ”

nhọc nhằn cơm với áo

khói thuốc lá cháy thành hơi phiền muộn

chút rượu đắng đã mềm môi

nghêu ngao câu ” làm gì cho hết nửa đời sau

 

tôi với anh

những người đau thời cuộc

May mắn,

tôi được chiếc xe lăn

quạnh hiu trong tuổi già đơn độc

anh lết lê vĩa hè

sống trong lòng quê hương mà tưởng chừng xứ lạ

nhìn non sông đổi mới

dân mình được cởi trói

mà sao nghe nặng những xích xiềng…

chu sa lan

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s