Nỗi Buồn Nhớ Quê

Kể từ khi mình ôm giấc mộng hão
Được xênh xang trong nhung gấm lụa là
Nơi phố thị lung linh đầy diễm ảo
Chốn sang giàu tráng lệ đẹp xa hoa

Dù vườn ruộng đã bao phen níu giữ
Mình vẫn cứ quyết dứt áo ra đi
Quê hương bỏ lại làm kẻ xa xứ
Sống kiếp đời tạm bợ của Thiên di

Rồi một ngày đôi chân chợt nghe mỏi
Sau bao năm lạc giữa những con đường
Mới nhận ra phố bạc bẽo quá đỗi
Trơ cạn nghĩa tình lẫn cả yêu thương

Có đôi khi chập chờn trong giấc ngủ
Thấy vui đùa cùng bến nước dòng sông
Tỉnh giấc khóc òa vì thiên thai cũ
Lạc mất dấu bởi hoang phế rêu phong

Và từ đó mình thành phường bội bạc
Một lần đi là mãi chẳng quay về
Và từ đó cuộc đời mình cũng khác
Đắm chìm hoài trong nỗi buồn nhớ quê

Song Nhi

P/s: Trong tháng tư này có một ngày rất buồn đối với những bậc chú bác bên hải ngoại. Tốp người sau như tôi dù không liên quan gì tới chiến tranh, không hiểu gì là mất mát. Nhưng vẫn phải bỏ xứ mà đi bởi vì chẳng thể sống nổi. Người sau kẻ trước có thể cách biệt nhau nhiều điều trong quan niệm nhân sinh quan. Nguyên nhân ra đi cũng khác nhau. Nhưng nỗi buồn xa quê hay nhớ nhung ngày tháng cũ thì ai cũng có. Không dám gọi là thơ chỉ một ít văn xuôi xuống dòng gọi là….. Để tưởng nhớ một nơi chỉ còn trong miền ký ức mà thôi

Ân Tình Thanh Lâu

_v5a2535a
Sau một  thời gian hòa giải không thành. Tòa đành chấp nhận cho Diễm li dị với Tuấn. Dù Tuấn nhiều lần ngỏ lời muốn giữ căn nhà của họ lại cho bé Thuận con trai của hai người. Nhưng Diễm vẫn cương quyết bán nó đi. Chia đôi số tiền trong ánh mắt bất lực của chồng cũ . Lấy cớ  tiện đường đi làm Diễm dọn qua nhà chị hai mình bên quận Tân Bình. Thay vì dọn về nhà má của Diễm đang sống cùng vợ chồng cậu em trai út.

Thơ Song Nhi

XKeucT1

Tình Quê 

Về đi anh miền phương đông nắng ấm
Tiếc làm gì chốn phố thị phồn hoa
Cao sang hào nhoáng nhưng giả tạo lắm
Dẫu đẹp cũng là xứ của người ta

Về đi anh với xóm làng quen thuộc
Nằm kề bên dòng sông nhỏ hiền hòa
Nơi mẹ già đang héo hon gầy guộc
Mỏi mắt chờ tin tức đứa con xa

Về đi anh dựng lại một mái nhà
Sau bao năm bôn ba đời viễn xứ
Có gì mà không thể được đâu chứ
Khi chúng mình cùng gánh vác chung vai

Về đi anh, tìm hy vọng tương lai
Bằng niềm tin vào ngày mai tươi sáng
Hồi sinh những mộng mơ và lãng mạn
Từ lâu đã chai sạn bởi gạo tiền

Quẳng đi anh. Gánh muộn phiền
Về nghe gió hát nơi miền cỏ hoa
Bữa cơm dù chỉ dưa cà
Nhưng mà rất đỗi đậm đà tình quê

Song Nhi

Dec 22, 2015

 

. Continue reading

Sài Gòn Một Thời Đã Xa

Gần một năm nay tôi gần như không xem bất cứ tin tức gì về bên Việt Nam nói chung , Sài Gòn nói riêng . Hễ đọc được những tin sự thật theo kiểu  có bao đứa nhỏ phải đu dây qua suối đi học . Hoặc những cái chết lãng nhách như mưa đường phố ngập .Nên bị nước cuốn trôi xuống cống . Hay  vướng vào  lô cốt giữa đường ngã xuống đường chấn thương sọ nảo  thì tôi buồn . Còn như đọc những cái tin xạo kiểu mặc áo thụng soi gương vái chính mình thì tôi  ghét . Bởi chúng qúa cách xa với những gì tôi tận mắt thấy .

Continue reading

Những Đứa Con Của Má

Hồi nội đem trầu cau cưới má về cho ba . Nhiều người nói má có phúc lấy chồng ăn học đầy mình  . Đã vậy còn đẹp trai con út , vườn ruộng thì mênh mông  . Bên xứ đó biết bao con gái vậy mà qua tuốt miệt này cưới má . Sau đám cưới một tuần má lên chức má liền . Không phải má của Dung đâu . Bởi lúc đó Dung còn là một sinh linh bay phất phơ tận phương nào . Má thành má của một đứa nhỏ hai tuổi ốm nhách ốm nhom tên Xiêm . Con của ba với một cô miên lai nào đó ở miệt Sóc Trăng – Trà Vinh .

Continue reading

Chung Cư Trắng

 

Cuối cùng ,  Hương cũng mua căn hộ ở khu chung cư Trắng này  . Mặc dù giá  của nó mắc gấp rưỡi những khu khác cùng diện tích nằm lân cận . Tất cả cũng vì tên gọi của nó mà ra . Phía trước chung cư có một công viên khá rộng lớn . Đặc biệt là trồng toàn một loại hoa màu trắng cánh mỏng nở thành từng chùm trông từa tựa như hoa Ban ở Việt Nam . Tới mùa ,  hoa nở trắng một vùng rộng lớn . Người ta đổ xô tới ngắm nghía , chụp ảnh hoặc tổ chức picnic .

Continue reading

Các giai thoại Nam Kỳ Lục Tỉnh

103199_1368967575

Để mở rộng chuyên mục Quê Hương Mến Yêu chúng tôi sẽ sưu tầm và đăng tải các bài viết có liên quan tới quê hương với tất cả mọi thể loại như khảo cứu, bút ký, du ký, tuỳ bút… Đầu tiên là bài viết của tác giả Vương Kim Hùng.

Continue reading

Dòng sông cỏ mục

11055005-may9

Chương 1       

Dàn ăng ten trời vượt cao hơn những thân cây chung quanh. Hai dãy lều màu xanh nằm dọc theo bờ con kinh không có tên. Lô cốt. Hầm núp to nhỏ xen lẫn và chen chúc với nhau. Dây kẽm gai chằng chịt. Những trái lựu đạn M26 treo lủng lẳng. Mìn claymore nhô lên khỏi mặt đất đen đũi. Lính Mỹ ở trần. Quân phục dơ dáy. Giày trận bê bết bùn. Đó là khung cảnh của căn cứ mọc lên giữa vùng Đồng Tháp Mười hiu quạnh vào tháng 3 năm 1968. Trà Cú. Tên một căn cứ của Lực Lượng Đặc Biệt Hoa Kỳ nằm bên bờ phía nam của sông Vàm Cỏ Đông. Bờ bắc của sông và cách chừng mươi cây số đường chim bay về hướng tây bắc là quận Đức Huệ. Ở đây cũng có một trại lực lượng đặc biệt Mỹ và một đơn vị của sư đoàn 25 bộ binh thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

Con Rắn Bông Súng

5020_2s

Có hai thứ làm cho anh Tư ế vợ. Đầu tiên là tuổi tác. Anh Tư tuổi tỵ. Vào những năm của hậu bán thế kỷ 18, tiền bán thế kỷ 19, làng Châu Bình vẫn còn là vùng rừng rú hoang vu mà thú dữ nhiều hơn người ta. Trong số hoang thú rắn đứng đầu. Trên bờ thời hổ đất, hổ mang, hổ lửa và mai gầm. Dưới nước có đẻn cườm mà nọc độc không thua gì hổ mang. Còn trên cây lại có rắn lục và hổ mây. Thứ rắn hổ này hung dữ tới độ rượt theo người để cắn. Đôi khi rắn ở trong nhà của người như trường hợp những con rắn rồng. Nếu chịu khó ngồi mà đếm thời người bị rắn cắn chết nhiều hơn bị sấu ăn thịt hay cọp nít. Vì vậy mà dân làng hổng có ai ưa rắn. Phải nói là họ kỵ rắn thời đúng hơn. Kỵ rắn chưa đủ họ còn kỵ luôn những người tuổi con rắn nữa. Đã sinh nhằm tuổi kỵ, anh Tư còn mang một cái tên xấu nữa.

Continue reading

Trầm Tử Thiêng

Trầm Tử Thiêng: Người Nhạc Sĩ Của Thời Cuộc

Nguyễn Ngọc Chấn

Vào một chiều cuối năm, tôi và nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng không hẹn mà gặp trong một quán vắng. Cali bị El Nino hoành hành, lúc nắng, khi mưa, đang nắng chang chang, mây đen bỗng kéo đến, mưa trút xuống ào ạt. Ngồi chờ nắng, uống đến tuần trà thứ ba, trời chưa tạnh hẳn, bị mưa gío cầm chân, tôi bèn gợi ý để nghe Trầm Tử Thiêng tâm sự về quá trình sinh hoạt văn hóa của anh.

Continue reading

Tản Mạn Về Hoa

tmvh

 

Tự nghìn xưa cho đến hôm nay và mãi về sau, người với hoa lá cỏ cây luôn là nguồn cảm hứng tuyệt vời cho văn, thi, nhạc, hoạ và điêu khắc gia sáng tạo nên các tác phẩm lưu truyền muôn thuở. Trong chuyên mục này tôi cố gắng sưu tầm, đúc kết và tạo dựng một bài viết cho sự giao hoà và cộng hưởng của người-hoa-thơ-nhạc.

Continue reading

Vũ Hoàng Chương: Uy vũ bất năng khuất

Vũ Hoàng Chương: Uy vũ bất năng khuất

 

ChưViết

Đối với thi sĩ Vũ Hoàng Chương, tôi không có lời nào để nói vì thiết nghĩ dù khen hay chê, dù hay hay dở, dù sai hay trúng cũng là dư. Tôi chỉ đăng tải những gì người khác viết về ông và để tuỳ người đọc…

Vũ Hoàng Chương được người yêu thơ nhắc tới nhiều qua các bài thơ tình. Bên cạnh những bài ca tụng tình yêu, ông cũng có những bài hùng thơ như:

Continue reading

Lê Uyên&Phương- Một lần hạnh ngộ

Một lần hạnh ngộ

 

Trong một lần đi phép về Sài Gòn, tôi cùng một người bạn học vào phòng trà Đêm Màu Hồng nghe nhạc. Tại đây, tôi được nó giới thiệu với Lê Uyên-Phương. Lúc đó gần 12 giờ đêm và phòng trà bắt đầu đóng cửa vì giờ giới nghiêm. Thằng bạn của tôi rủ hai vợ chồng Phương đi ăn tối. Bốn người kéo vào một quán cóc ăn xong về nhà của Lê Uyên-Phương. Cặp vợ chồng ca sĩ này dù nổi tiếng song vẫn nghèo. Họ mướn 1 căn phòng nhỏ mà vì không quan tâm nên tôi không còn nhớ ở đâu. Chỉ nhớ mài mại ở trên khu nhà lầu cao nhìn xuống đường. Chị Lâm, tên của Lê Uyên trẻ đẹp, hiền lành, tử tế và vui vẻ. Tôi gọi là chị nhưng sau này nghe thằng bạn nói thì tuổi của chị thua anh Phương nhiều lắm, nghĩa là còn nhỏ tuổi hơn tôi. Ngồi trong căn phòng hẹp, uống bia, hút thuốc, tôi nghe nhiều hơn nói. Xuyên qua câu chuyện thì dường như thằng bạn có bà con chi đó với Phương. Chị Lê Uyên thỉnh thoảng cũng nói chuyện với tôi. Khi biết tôi là lính ở xa Sài Gòn thì chị có vẻ chú ý hỏi nhiều câu về lính. Trò chuyện cho tới thật khuya bốn người mới trải chiếu ra ngủ trên sàn.

Continue reading

Bùi Giáng- Đi Vào Cõi Thơ

Tựa

Đi vào cõi thơ theo lối ngẫu nhiên tao ngộ. Cơ duyên sẽ dun dủi… Chẳng nên gò ép cưỡng cầu.

Người viết sách này có dụng tâm không sắp đặt theo thứ tự thứ loại thường thấy. Những bài thơ đến rồi đi. Lời “nhận định” cũng đi rồi đến…

Bùi Giáng

Continue reading

DUYÊN ANH

DUYÊN ANH (1935-1997) NHÌN LẠI BẾN BỜ

 

Tác giả: Ngọc Thiên Hoa

1. DUYÊN ANH (1935-1997) NHÌN LẠI BẾN BỜ

I. LỜI MỞ:

Giáo sư đại học Sorbonne – nhà văn, nhà sử gia người Pháp Piere Chaune đã viết về Duyên Anh: “Duyên Anh là nhà thơ lớn, vinh quang của quốc gia” (“un grand poète, un gloire natianlae” – vantuyen.net). Quốc gia nào? Không ít người biết Duyên Anh là nhà văn của thiếu nhi và “bạn” của những kẻ cù bơ, những giang hồ thời cũ. Tại sao giáo sư một trường nước ngoài gọi Duyên Anh là nhà thơ lớn?

Continue reading