Dòng sông cỏ mục

11055005-may9

Chương 1       

Dàn ăng ten trời vượt cao hơn những thân cây chung quanh. Hai dãy lều màu xanh nằm dọc theo bờ con kinh không có tên. Lô cốt. Hầm núp to nhỏ xen lẫn và chen chúc với nhau. Dây kẽm gai chằng chịt. Những trái lựu đạn M26 treo lủng lẳng. Mìn claymore nhô lên khỏi mặt đất đen đũi. Lính Mỹ ở trần. Quân phục dơ dáy. Giày trận bê bết bùn. Đó là khung cảnh của căn cứ mọc lên giữa vùng Đồng Tháp Mười hiu quạnh vào tháng 3 năm 1968. Trà Cú. Tên một căn cứ của Lực Lượng Đặc Biệt Hoa Kỳ nằm bên bờ phía nam của sông Vàm Cỏ Đông. Bờ bắc của sông và cách chừng mươi cây số đường chim bay về hướng tây bắc là quận Đức Huệ. Ở đây cũng có một trại lực lượng đặc biệt Mỹ và một đơn vị của sư đoàn 25 bộ binh thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

Chiếc Alpha 12 từ từ rẽ vào con kinh rộng hơn hai ba chục thước. Nước trong một màu hơi vàng và bốc mùi ngai ngái. Mùi cỏ mục. Mùi phèn. Hiệu nói với Đạt đang ngồi lái tàu.

” Mày ủi vào chỗ đó…”

Hiệu chỉ vào bãi đất trống đối diện với cái hầm trú ẩn phân nửa chìm sâu dưới đất. Năm bảy cây ăng teng trời cao ngất. Thằng Tóc Đỏ nhảy lên bờ đi thẳng vào dãy nhà tiền chế. Thằng Tóc Đỏ là danh từ mà lính của Giang Đoàn 71 Thủy Bộ dùng để gọi những người lính Mỹ cố vấn của đơn vị. Không ai biết danh từ này xuất phát từ đâu và lúc nào, tuy nhiên kể từ khi về đơn vị Hiệu đã nghe lính gọi như vậy. Dĩ nhiên các cố vấn Mỹ có người tóc vàng, tóc đen, tóc đỏ hay tóc trắng song đều được lính gọi bằng một cái tên chung Thằng Tóc Đỏ.

” Anh tới đây lần nào chưa? “

Đạt hỏi Hiệu. Lấy gói Lucky ra khỏi túi áo Hiệu rút một điếu xong chìa gói thuốc sang Đạt.

” Cám ơn anh… Tôi không hút thuốc…”

Bật cái hộp quẹt zippo Hiệu cười nói với người thủy thủ vừa học xong khóa chuyên nghiệp và mới xuống tàu của mình được ba ngày.

” Tao ăn dầm nằm dề ở đây mấy tháng rồi. Nó là căn cứ của tụi Lực Lượng Đặc Biệt Mỹ. Bây giờ thêm hải quân…”

Nhìn thấy một chiếc tàu đang đậu kế bên cách chừng hai ba chục mét Đạt hỏi.

” Chiếc tàu gì vậy anh? “

” Tao không biết tên. Nghe nói là tàu cao su. Khi nó chạy thời cái phần cao su ở dưới phồng lên cao và chạy nhanh lắm…”

Hít hơi thuốc Hiệu nhả khói từ từ. Khói thuốc tan thật nhanh trong gió.

” Mấy thằng tóc đỏ đi kích bằng cái xuồng đó…”

” Đi phục kích Việt Cộng hả? “

Đạt hỏi với giọng ngạc nhiên. Hiệu gật đầu.

” Ừ… Mấy thằng mũi lõ ngu hơn bò. Tụi nó đem cái tàu chạy ầm ầm như vậy mà đi kích để bắt Việt Cộng…”

” Rồi nó có bắt được thằng nào không? “

Hít hơi thuốc nữa Hiệu cười hực.

” Được… Được cái củ… của tao…”

Tiếng cười của Bảng từ trong ụ súng đại liên 12 ly 7 phát ra nghe sằng sặc.

” Anh Hiệu kể cho nó nghe vụ hai trung đội thuộc sư đoàn 25 Mẽo đi kích chưa…”

Hít hơi thuốc thật dài xong búng tàn thuốc bay xuống nước Hiệu cười khặc khặc.

” Thôi để hôm nào nhậu tao mới có hứng… Bây giờ tao phải phụ thằng Cam sửa máy tàu. Lỡ tối hôm nay đi tuần mà đề máy không nổ là bỏ mẹ…”

Vừa bước được ba bước Hiệu dừng lại hỏi Đạt.

” Mày bao nhiêu tuổi rồi? “

” Dạ 18…”

” Mày có chơi bời lần nào chưa? “

Bảng chúm chiếm cười khi thấy người lính trẻ mới xuống tàu đỏ mặt. Thật lâu Đạt mới nói nhỏ.

” Chưa…”

” Mày có bồ bịch không? “

” Có…”
Bảng xen vào bằng câu hỏi thẳng thừng.

” Nó có cho mầy chấm mút hay sơ múi gì chưa? “

Đạt lại đỏ mặt khi hiểu được ẩn ý trong câu hỏi của Bảng.

” Chưa… Nó mới có 17 tuổi mà… “

Hai người lính thủy thâm niên nhìn nhau cười cười. Sau đó lắc lắc cái đầu tóc đen dài Hiệu lẩm bẩm.

” Thôi để mai mốt tao dẫn nó đi trình diện con Minh ốm…”

Cười ha hả Hiệu và Bảng đi ra sau lái tàu để một mình Đạt đứng tần ngần nhìn dòng kinh nước trong một màu vàng của phèn. Người lính trẻ mới đổi về đơn vị tác chiến của hải quân chợt thở dài. Đầu óc của anh vẫn còn vương vấn hình ảnh của Ánh, cô nữ sinh trường trung học Gò Công. Mái tóc huyền thả buông. Nụ cười e ấp. Đôi mắt long lanh. Tà áo dài trắng. Hai đứa mới quen nhau ba tháng trước khi anh ra Cam Ranh học khóa tân binh. Tình cảm chỉ vừa chín tới độ để cho đôi trai gái hẹn hò nhau trong vội vả. Những cái nắm tay rụt rè. Những cái hôn trộm lên má. Tình yêu của họ vẫn còn nhiều thơ ngây và mộng mơ của tuổi trẻ ở một tỉnh lỵ nghèo xa Sài Gòn. Những lá thư được anh viết ở quân trường. Anh nâng niu mấy lá thư của Ánh như là một món quà tinh thần quý giá nhất. Mấy tháng ở Nha Trang qua nhanh. Lòng người lính trẻ rộn ràng khi cầm tờ giấy phép về thăm nhà bảy ngày sau khi mãn khóa học chuyên nghiệp.

” Đi ăn… “

Câu nói và cái vỗ vai của Hiệu khiến cho Đạt giật mình. Nhìn thấy bốn nhân viên dưới tàu và Thằng Tóc Đỏ đang đứng nơi mũi tàu Đạt cười.

” Mình chưa nấu cơm mà anh…”

Hiệu lắc đầu.

” Đi ăn đồ Mỹ… Mấy thằng mũi lõ nấu cho mình ăn…”

Hiệu nhảy xuống đất trước nhất. Kế đó là John, Bảng, Minh, Cam và Đạt.

” Đồ ăn Mỹ ngon không anh Cam? “

Đạt hỏi nhỏ. Cam trả lời nhát gừng.

” Ngon mà dở… Ở cái trại Trà Cú này thời đồ hộp nhiều hơn. Được cái mình khỏi phải nấu cơm. Công tác ở đây thằng Minh chịu lắm… “

Mọi người xếp hàng chờ đợi. Bữa ăn lâu chừng hai mươi phút. Cả bọn kéo về tàu. Uống cạn ly cà phê Hiệu hỏi John.

” Mình đi tuần tối nay phải không? “

Tuy anh hỏi bằng tiếng Việt nhưng John hiểu. Cười gật đầu nó trả lời bằng tiếng Việt lơ lớ.

” Phải… Mình sẽ đi tuần tối nay… “

” Khúc nào? “

Lần này thời John trả lời câu hỏi của Hiệu bằng tiếng Anh xen lẫn tiếng Việt.

” Hiệp Hòa… Đúng bảy giờ we’ re going…”

Đạt xen vào.

” Bộ nó biết tiếng Việt hả anh Hiệu? “

” Ừ… Nó rành tiếng Việt lắm… Có một lần tao sùng tao chửi nó ngu như bò. Nó mở miệng nói liền ” Anh đừng có chửi tôi ngu như bò. Chính anh mới ngu như bò “.

Đạt cười sặc sụa. Đốt thêm điếu thuốc Hiệu cười tiếp.

” Từ đó về sau tao không dám nói hành nó nữa. Chỉ chửi lén thôi phải không John? “

Thằng Tóc Đỏ cười hì hì.

” Chửi lén xấu lắm… Nói lén xấu lắm… “

Cười hà hà Hiệu vổ vai người lính cố vấn Mỹ quen thuộc với mình hơn nửa năm.

” Ok… Tao không nói lén nữa… Bây giờ mình phải coi lại súng đạn… “

John cười gật đầu cặm cụi lau chùi khẩu súng cá nhân của mình. Đó là khẩu M14 có gắn starlight scope. Hiệu cũng im lặng chỉ huy bốn nhân viên của mình làm việc.

Nắng chiều còn le lói sau hàng cây tràm khi chiếc Alpha 12 bắt đầu rời căn cứ. Vùng trách nhiệm của nó là khúc sông Vàm Cỏ Đông từ lò đường Hiệp Hòa dài xuống tới Lương Hòa. Thường thường phải có hai chiếc tàu đi chung với nhau, tuy nhiên vì tình trạng thiếu hụt tàu bè nên chỉ có một mình chiếc Alph 12 phụ trách tuần tiễu khúc sông dài gần ba mươi cây số này.

” Mình quẹo mặt hả anh? “

Hiệu gật đầu trả lời câu hỏi của Đạt vì đang bận liên lạc với bộ chỉ huy giang đoàn ở Bến Lức.

” Mày quẹo mặt, chạy tới Lương Hòa Thượng xong quẹo trở lại tới lò đường Hiệp Hòa đoạn quẹo trở lại Lương Hòa và cứ chạy như vậy…”

Bảng lên tiếng trong lúc leo vào ổ súng đại liên nơi mũi tàu. Đạt hỏi tiếp.

” Mình chạy như vậy suốt đêm hả anh Bảng? “

” Ngu sao chạy suốt đêm mậy… Lệnh của phòng hành quân bảo mình phải chạy suốt đêm nhưng chạy tới khuya là mình lủi vào chỗ nào kin kín để kích…”

” Kích? “

Đạt hỏi lại với giọng ngạc nhiên và Bảng cười cười.

” Mình kiếm chỗ ngáo… Hơi sức đâu mà chạy suốt đêm… “

Người lính thủy trẻ tuổi gật đầu mỉm cười. Anh học khôn được một chút. Trời chập choạng tối. Khung cảnh hoang vắng và tiêu điều. Cây rừng chết trơ cành khô đen đủi vì thuốc khai quang cũng có mà vì bom đạn của cả hai bên cũng có. Nhiều thân cây lớn ngã xuống de ra khỏi bờ sông. Hai bên bờ và sâu vào trong mấy cây số không có nhà hoặc ánh đèn le lói. Đây là vùng tác xạ tự do vì không có dân cư ngụ. Ngay cả tiếng chim kêu vượn hú cũng vắng hẳn. Đây là vùng đất chết. Đạt nghĩ thầm như thế trong lúc ngồi ôm tay lái tàu. Vì là lính mới do đó anh được dành cho cái hân hạnh lái tàu. Hiệu đã nói với các cựu nhân viên là ” để nó lái cho quen “. Không ai giành với Đạt cũng như không ai cải lệnh của thuyền trưởng về chuyện đó. Là lính cũ, nếu không bị bắt buộc phải lái tàu, họ có quyền làm những việc riêng tư trong lúc tàu giang hành như đọc sách, nghe nhạc và chỉ ngồi vào ổ súng khi tàu đi vào vùng nguy hiểm thường hay bị phục kích hoặc bị bắn sẻ.

” Cà phê nè anh Hiệu…”

Cam đưa cho Hiệu ly cà phê đen. Cầm lấy ly cà phê Hiệu cười bảo Đạt.

” Mày nghe máy… Tao đi hút thuốc…”

Có lẽ đã quen cái tật của cấp chỉ huy nên Đạt gật đầu.

” Nếu Việt Cộng bắn thời tôi phải làm sao? “

Hiệu trả lời gọn.

” Nó không có bắn đâu? “

Đạt hỏi gặn.

” Sao anh biết? “

Hiệu cười cười.

” Chưa tới chỗ nó bắn… Chừng nào tới chỗ nó hay núp để bắn tàu tao sẽ chỉ cho mày…”

Hiệu nhảy xuống sàn tàu sau khi dứt câu nói. Bóng tối chụp xuống thật nhanh xóa nhòa cảnh vật hai bên bờ ngoại trừ dòng sông sáng mờ mờ. Sao hiện ra cao thật cao trên bầu trời đen thẳm. Tiếng máy tàu nổ rì rầm. Tiếng máy truyền tin kêu sè sè hoài hủy làm cho Đạt cảm thấy buồn ngủ. Nhìn ra trước mũi tàu nơi ụ 12 ly 7 anh thấy bóng của Bảng mờ mờ ngồi tựa vào thành của ụ súng.

” Alpha 12 đây Bravo…”

Đang ngồi nhìn vào mặt kính của các đồng hồ máy móc nơi phòng lái Đạt vội cầm lấy ống nói của máy truyền tin.

” Alpha 12 nghe Bravo…”

” Alpha 12, anh đang ở đâu? “

Đạt ú ớ không trả lời được vì thực sự anh không biết mình đang ở đâu.

” Đưa đây cho tao…”

Đạt trao ống nói cho người thuyền trưởng của mình.

” Bravo đây 12… Tôi đang ở tọa độ 190374 + 223711… Nghe rõ trả lời…”

” Bravo nghe 12… Anh coi chừng… Tin báo cho biết tụi Vẹm sẽ băng qua sông…”

” Tôi nghe Bravo 5/5…”

Bỏ ống nói xuống Hiệu cầm lấy chiếc starlight scope đưa lên quan sát hai bên bờ sông và luôn cả trên mặt sông rộng sáng mờ mờ của một đêm không trăng nhưng có nhiều sao. Đạt mỉm cười khi nghe Hiệu nói chuyện với Thằng Tóc Đỏ bằng tiếng Anh khá trôi chảy.

” Ê John… Mày coi chừng bờ bên phải của mình… Phòng hành quân nói là tụi nó có thể băng sông đêm nay…”

Đứng nơi mũi tàu, nơi khoảng trống giữa ụ súng 12 ly 7 và vách phòng lái John nói bằng tiếng Anh pha tiếng Việt.

” Yes. I know… Căn cứ Trà Cú cũng đã thông báo là VC về đông lắm…”

Nói xong người cố vấn Mỹ vội khoác lên người cái áo giáp và đội lên đầu cái nón sắt. Hiệu cười lắc đầu khi thấy Thằng Tóc Đỏ còn dàn khẩu M60 dưới chân. Chiếc Alpha 12 lầm lì xuôi con nước ròng về Lương Hòa. Xa xa ánh đèn thấp thoáng, khi hiện ra khi mất theo những khúc quanh co của dòng sông. Rừng cây đen mờ.

” Anh học tiếng Anh ở đâu mà nói giỏi vậy? “

Đạt hỏi người thuyền trưởng của mình. Hiệu trả lời nhát gừng.

” Ở trường…”

” Trường nào? “

” Hội Việt Mỹ ở Sài Gòn…”

” Hèn chi anh nói tiếng Mỹ giỏi quá…”

Hiện cười lặng lẻ trong bóng tối. Thật lâu anh mới lên tiếng.

” Ông anh lớn của tao ở Lực Lượng Đặc Biệt. Ổng mới chết cách đây chừng một năm. Chính ổng dẫn tao đi học tiếng Anh…”

Ngừng lại giây lát Hiệu bắt sang chuyện khác.

” Mày ở tại chợ Gò Công hả? “

” Ừ… Nhà ba má tôi ở tại chợ…”

” Gò Công vui hay buồn? “

” Vui mà chắc không bằng Sài Gòn…”

Hiệu thở dài. Đạt nghe tiếng thở dài của cấp chỉ huy buồn rầu và u uất.

” Sài Gòn buồn mà vui, vui mà buồn… Lâu lắm rồi tao không có về Sài Gòn…”

” Nhà ba má anh ở Sài Gòn hả? “

” Ừ…”

” Anh có vợ chưa? “

” Chưa… Ma nào thèm lấy tao…”

Đạt mỉm cười khi nghe câu trả lời của Hiệu.

” Sao vậy… Anh đẹp trai, ăn nói có duyên, lại thêm học giỏi…”

” Ai nói với mày như vậy? “

Đạt cười trong bóng tối.

” Tôi nghe trung sĩ Thạnh nói… Ổng bảo anh có bằng tú tài 2 thêm mấy cái chứng chỉ đại học mà không chịu đi sĩ quan…”

Hiệu thở dài.

” Tao đi lính rồi mới học đại học…”

” Sao anh không đi học khóa sĩ quan? “

” Tại tao làm biếng và ham chơi… Đi học sĩ quan cực lắm…”

Hiệu ngừng lại. Lát sau anh mới nói với giọng khàn vì hút nhiều thuốc và uống nhiều rượu.

” Tao sợ vào quân trường. Tao thích sống ở giang đoàn… Nhàn và tự do…”

Im lặng hồi lâu Hiệu cười đùa

” Giờ này có chai bia uống mới đã… Hôm nào tao đi với mày về Gò Công chơi cho biết…”

” Ừ anh về nhà tôi chơi rồi tôi giới thiệu chị bà con của tôi cho anh…”

” Bà chị của mày đẹp lắm hả? “

” Sao anh biết bả đẹp…”

” Nếu xấu thời chắc mày không giới thiệu cho tao…”

Đạt bật thành tiếng cười. Anh cảm thấy thích thú khi trò chuyện với Hiệu. Cởi mở, thân mật, dễ dãi và vui vẻ do đó Hiệu là một thuyền trưởng mà mọi nhân viên đều thương mến và thích lân cận.

” Trung sĩ Thạnh cũng ở Gò Công như tôi. Ông ta ở Hòa Đồng…”

” Thạnh cùng khóa tân binh và hạ sĩ quan với tao…”

Đạt cười trong bóng tối.

” Bởi vậy khi nghe tôi nói xuống chiếc Alpha 12 ổng cười nói: ” Em xuống tàu của Hiệu là phải chuẩn bị nhậu nghe chưa…”

Bằng cách nói chuyện không đầu đuôi Hiệu và Đạt nói lan man chuyện này sang chuyện khác.

” Mấy giờ rồi? “

” 9 giờ. Anh không có đồng hồ à? “

” Có nhưng tao cầm rồi mà chưa có tiền chuộc… Có lẽ tao bỏ luôn…”

” Mình tới đâu rồi? “

” Lương Hòa Thượng… Chỗ đèn sang sáng đó… Mày quẹo trở lại…”

Chiếc tàu chậm chạp đánh một vòng lớn mới quay đầu chạy ngược trở lại. Hiệu đưa starlight scope lên quan sát. Dòng sông biến thành một vệt lớn màu trắng bạc. Hàng cây hai bên bờ đen mờ mờ. Trăng thượng tuần đổ xuống cảnh vật một màu lung linh huyền ảo.

” Thằng Bảng nó ngủ rồi…”

Hiệu lên tiếng và Đạt hỏi nhanh.

” Sao anh biết? “

Trong bóng tối mờ mờ người lính thủy trẻ tuổi thấy được nụ cười tinh nghịch của Hiệu.

” Nó không động đậy là nó ngáo rồi… Tao biết nó… Nằm đâu là nó ngủ đó… Nó nói với tao là đứng nó cũng ngủ được…”

Đạt bật cười tiếng ngắn.

” Anh làm tôi nhớ tới thằng bạn thân cùng khóa. Tôi ở Gò Công còn nó ở Mỹ Tho. Nó có thể vừa đi vừa ngủ…”

Hiệu cười hớp ngụm cà phê nguội đoạn càu nhàu.

” Cà phê instant của Mỹ uống chẳng ra cái đám ôn gì hết… Tao đi hít vài hơi cho đỡ ghiền… Mày coi chừng…”

Hiệu rời khỏi mui tàu khi chiếc Alpha 12 vừa chạy qua khỏi khu vườn thơm.

2 giờ sáng. Chiếc Alpha 12 ủi vào khoảng đất trống trước mặt có thân cây cao. Ngáp một cái thiếu điều muốn trẹo quai hàm Hiệu nói nhanh.

” Mình nghỉ mệt chừng một tiếng rồi đi tiếp… Đứa nào buồn ngủ cứ việc ngủ…”

Là nhân viên cũ nên Bảng, Cam và Minh vội chui vào giường.

” Tôi thức với anh cho vui…”

Hiệu cười gật đầu. Anh hiểu cái tâm trạng của người lính mới. Đây là lần đầu tiên Đạt thực sự tham dự vào sinh hoạt của người lính thủy thuộc một giang đoàn tác chiến. Do đó nó còn háo hức và kích thích. Chừng nửa năm thôi là mọi chuyện sẽ trở nên bình thường và quen thuộc với những chuyến công tác, hành quân, biệt phái, tuần tiễu… Con sông Vàm Cỏ Đông từ Bắc Cầu Nổi của tỉnh Gò Công dài lên tới Bến Đá của tỉnh Tây Ninh là vùng trách nhiệm của giang đoàn 71 thủy bộ mà căn cứ đóng tại Bến Lức. Lương Hòa Hạ. Lương Hòa Thượng. Rừng thơm ngút ngàn. Trà Cú. Đồng Tháp Mười mênh mông vắng ngắt. Đức Huệ. Rừng mía mút mắt bên bờ phía nam. Cẩm Giang. Trảng Bàng. Gò Dầu Hạ. Quốc lộ 1 đi Nam Vang. Nhà dân chúng cất san sát dọc theo bờ sông. Dòng sông là sự chia đôi, ngăn cách. Bờ bắc có an ninh do quốc gia kiểm soát cho nên dân cư đông đúc và đời sống khá giả. Bờ nam thuộc Việt Cộng, hoang vắng tiêu điều và hầu như không có dân cư ngụ. Chỉ có ở khu vực gần lò đường Hiệp Hòa mới có dân làng sống bên bờ bắc mà làm việc ở bên bờ nam. Mỗi ngày họ băng qua sông làm rẩy, trồng mía xong chiều lại trở về. Dĩ nhiên là họ phải đóng thuế hoặc có thể phải cộng tác với Việt Cộng cho nên chúng mới để yên cho họ làm ăn. Chính quyền cũng biết nhưng làm ngơ vì lò đường cần có mía để làm ra đường. Vả lại chính quyền không bảo đảm an ninh cho dân nên đành phải để cho dân ” nắng chiều nào che chiều đó “…

” Tao chỉ cho mày xử dụng starlight scope để quan sát khi canh gác…”

Hiệu chỉ dẫn một cách chi tiết về việc dùng ống dòm xong cười đùa.

” Tao đi hút thuốc… Mày ráng tìm coi có thằng Việt Cộng nào băng qua sông…”

Đạt gật đầu cầm lấy chiếc starlight scope đưa lên quan sát một cách chậm chạp. Dòng sông lấp lánh sáng một vẻ mông lung huyền ảo. Rừng tràm mờ đen xa tít trong kia. Từ chỗ rừng cây đen mờ tới bờ sông là khoảng đồng trống mênh mông. Xa xa mấy chấm đen hiện lờ mờ, trôi dật dờ trên dòng sông trắng bạc. Nghe tiếng động Đạt quay lại và thấy Hiệu từ dưới hầm chui lên. Thấy Đạt đang đứng quan sát Hiệu hỏi nhỏ.

” Mày thấy cái gì không?

” Tôi không biết… Dường như ở giữa sông có cái gì nhúc nhích…”

Giật cái starlight scope trên tay của Đạt Hiệu chăm chú nhìn rồi ra lệnh cho Đạt.

” Gọi tụi nó dậy…”

Bảng, Minh và Cam vội vàng leo lên ụ súng. Hiệu trao ống dòm cho John. Chăm chú quan sát xong Thằng Tóc Đỏ hỏi nhỏ.

” Anh nghĩ sao? “

Hiệu nói với John bằng cái giọng nghiêm nghị để cho nó biết đó là lệnh của thuyền trưởng.

” Mình bắn nó trước rồi mày gọi ” gunship ” sau…”

John gật đầu tuân lệnh. Hiệu ngồi vào tay lái. Bum… Bum… Tiếng máy tàu nổ ròn rã. Người thuyền trưởng kéo mạnh cần ga vào số de. Chiếc tàu lùi ra giữa sông thật nhanh. Bụp… John dọng liền một lúc hai trái sáng. Dưới ánh hỏa châu vàng vọt mấy chiếc thuyền đang bập bềnh trên sông biến thành mục tiêu cho thủy thủ của chiếc Alpha 12.

” Bắn… Đạt… Bắn M79…”

Hiệu hét lớn ra lịnh cho người lính trẻ dùng súng phóng lựu. Ba khẩu 12 ly 7, một khẩu đại bác 20 ly, một khẩu M60 cùng lúc tác xạ. Đạn lửa kéo thành dây dài lê thê trên mặt sông rộng. Khói súng bốc mùi hăng hăng. Đạt say sưa bắn. Lần đầu tiên được bắn vào một mục tiêu có thực nên anh cảm thấy vô cùng hồi hộp và kích thích.

” Ngưng bắn…”

Hiệu hét lớn trong lúc cho tàu xả hết tốc lực chạy tới mục tiêu. Lúc này chỉ còn có ụ súng đại liên 50 nơi mũi tàu tác xạ mà thôi. Dưới ánh hỏa châu sáng lơ lững trên trời cao mọi người đều thấy rõ đạn lửa của hai khẩu 12 ly 7 vẽ thành đường đỏ rực.

” Gunship’ s coming…”

John hét lớn cho Hiệu biết đồng thời vỗ vai Bảng ra hiệu ngưng bắn. Tiếng trực thăng nghe rõ dần rồi mấy phút sau hai chiếc trực thăng võ trang xuất hiện. Dưới sự chỉ dẫn của John hai chiếc trực thăng bắn dọc theo hai bên bờ sông. Súng đạn nổ ì ầm. Tiếng nổ của hỏa tiễn làm lùng bùng lỗ tai. Chừng mươi phút sau hai chiếc trực thăng bỏ đi trong lúc chiếc Alpha 12 lừ lừ tiến tới. Hiệu đảo một vòng tròn thật lớn quanh ba chiếc xuồng đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước. John và Đạt đều hờm sẵn M16. Mũi súng chỉa vào ba chiếc ghe đề phòng bất trắc. Minh ngồi vào tay lái thế chỗ cho Hiệu. Bước xuống đứng nơi mũi anh ra hiệu cho Minh cặp tàu vào sát chiếc xuồng lớn nhất. Hai chiếc tam bản đều bị lập úp đưa lườn lên trời. Chỉ riêng có chiếc ghe lớn tuy ngập nước nổi lềnh bềnh nhưng không bị lật úp.

” Có xác chết anh Hiệu…”

Bảng nói lớn. Hiệu gật đầu ra lệnh.

” Đạt pha đèn tìm xem có xác nào nữa không? “

Trong lúc Đạt rọi đèn pha tìm kiếm Hiệu nói với Thằng Tóc Đỏ.

” Ê John… Mình vớt xác chết lên tàu…”

Thằng Tóc Đỏ vui vẻ cười nói đùa.

” Yes sir… I’ m in your command sir…”

Hiểu câu nói của John Bảng cũng đùa.

” Chà bữa nay mày lịch sự dữ a…”

Dùng cái sào dài có móc Hiệu kéo chiếc ghe ngập nước vào sát thành tàu. Đạt rọi đèn pha vào lòng chiếc ghe. Nhờ có ánh đèn mọi người mới thấy rõ không phải một mà tới bốn xác chết nằm trong lòng ghe. Hiệu ra lệnh.

” Cam… Mày nắm tay nó kéo lên. John… Mày nắm chân nó…”

Cam giẫy nẩy.

” Thôi tôi không dám đâu… Rủi nó nắm tay tôi lôi xuống nước rồi làm sao…”

Hiệu cười hực.

” Mày ngu như bò… Nó chết ngắt rồi…”

John trợn mắt nhìn Hiệu vì tưởng Hiệu mắng mình ngu như bò. Cười hì hì Hiệu chỉ Cam.

” Tao nói nó chứ không có nói mày đâu…”

Dứt lời như để làm gương Hiệu thò tay nắm lấy cườm tay của một xác chết gần nhất trong lúc John nắm lấy chân của xác chết.

” One… Two… Three… Go…”

Hiệu và Jonh cùng lúc nhấc xác chết đặt lên sàn tàu. Hì hục hồi lâu cả hai mới kéo hết bốn xác chết mặc bà ba đen lên trên tàu.

” Bảng mày lục túi tụi nó xem có giấy tờ gì không?

Trong lúc Bảng lúi húi lục lọi Hiệu nằm sấp trên sàn tàu rồi dùng hai tay mò mẫm trong lòng chiếc xuồng thật lâu.

” Ê John… Mày muốn cái này không? “

” Wow… Oh my God…”

Thằng Tóc Đỏ buột miệng kêu thành tiếng ngạc nhiên lẫn mừng rỡ khi thấy Hiệu đưa cho nó khẩu K54. Đưa tay cho Đạt kéo mình ngồi dậy Hiệu bật lửa đốt điếu thuốc. Hít hơi dài anh nói với Bảng trong lúc nhả khói.

” Mày có thấy giấy tờ gì không? “

Bảng ngập ngừng.

” Có một cuốn sổ tay ướt nhẹp và…”

Hít liền mấy hơi thuốc xong Hiệu lại tiếp tục mò súng. John cười hể hả nói khi thấy Hiệu tìm được thêm một khẩu súng trường bá đỏ và một khẩu AK47.

” Xếp của tôi thích mấy khẩu súng này lắm…”

Hiệu cười nói trong lúc mò mẩm dưới nước.

” Bảo xếp của mày mua cho tao mấy kết bia…”

John cười toe toét.

” Yes sir… I will…”

Đưa tay cho Jonh kéo mình ngồi dậy Hiệu nói.

” Thôi hết rồi… Tao nghĩ chắc không còn súng đâu… Mấy giờ rồi Đạt…? “

Hiệu hỏi và Đạt trả lời nhanh.

” Dạ hơn năm giờ rồi anh…”

Gật đầu Hiệu ra lệnh.

” Bây giờ mình kéo chiếc ghe về căn cứ xong ngáo…”

Vì phải kéo thêm chiếc ghe bị chìm nên tàu chạy thật chậm. Mặt trời ưng ửng đỏ khi chiếc Alpha 12 bắt đầu quẹo vào con kinh nước trong màu phèn.

hvln

                          Chương 2                           

” Cái gì vậy? “
Hiệu càu nhàu khi bị Bảng, thuyền phó của mình dựng vậy.
” Anh Hiệu… Chỉ huy trưởng muốn gặp anh…”
” Ổng đang ở đâu? “
” Trước mũi tàu với ba cố vấn…”
Uể oải ngồi dậy Hiệu ra sau lái rửa mặt xong chậm chạp bước ra trước mũi tàu. Giơ tay chào trả cái chào kính của Hiệu đại úy Bền cười vui vẻ.
” Anh dũng bội tinh với ngôi sao đồng hoặc ba kết bia cậu chịu cái nào…”
Hiệu chưa kịp
trả lời vị chỉ huy trưởng giang đoàn 71 thủy bộ tiếp liền.
” Chắc là ba kết bia hả…”
Hiệu cười khì.
” Chỉ huy trưởng biết ý của tôi mà…”
Đại úy Smith, cố vấn trưởng của giang đoàn bắt tay Hiệu thật chặt.
” Anh giỏi lắm… Tôi thích khẩu K54 mà anh đã tặng cho tôi…”
” Không có chi thưa đại úy…”
Đại úy Bền nói với Hiệu và bốn nhân viên của chiếc Alpha 12.
” Đây là lần đầu tiên mình bắn chết và tịch thu được súng của địch. Theo như giấy tờ mà ta tịch thu được thời tên huyện ủy Bến Lức là một trong những tên đã bị các cậu bắn chết…”
Thăm viếng chừng nửa tiếng đại úy Bền và các cố vấn Mỹ lên trực thăng trở lại Bến Lức.
” Tối nay mình có đi tuần không anh Hiệu? “
Hiệu lắc đầu khi nghe Đạt hỏi.
” Mình được nghỉ đêm nay… Sáng mai mới tiếp tục…”
Nhìn ra ngoài trời nắng của tháng 3 vàng hực chiếu dọi trên nền cỏ xanh của cánh đồng bát ngát Hiệu tiếp.
” Mày muốn làm gì thời làm… Ăn, ngủ, nhậu, đọc sách… Tùy mày… Viết thư tình cho em…”
Ngừng lại để bật lửa đốt thuốc Hiệu cười đùa.
” Nhớ bảo bồ của mày gởi hình người chị bà con của mày cho tao chiêm ngưỡng dung nhan…”
Đạt gật đầu.
” Anh thấy hình bả là anh mết liền… Tôi bảo đảm…”
Hít hơi thuốc thật dài Hiệu gục gặt cái đầu tóc dài hai ba tháng chưa hớt.
” Mấy giờ rồi? “
” Mười giờ…”
Hiệu nói trong lúc khui lon Budweiser.
” Sắp tới giờ ăn rồi… Mày uống không? “
Đạt lắc đầu cười.
” Mới sáng sớm mà anh… Đói bụng uống mau say lắm…”
Đốt điếu thuốc PallMall, hít hơi dài rồi nhả khói ra từ từ Hiệu hừ tiếng nhỏ.
” Mau say càng tốt… Say là mày ngủ mà ngủ là quên hết sự đời…”
Đạt lắc đầu cười bỏ ra sau lái tàu để người thuyền trưởng của mình ngồi tư lự với lon bia nóng và dòng kinh nước vàng khè bốc mùi cỏ mục.
Hai giờ chiều. Thằng Tóc Đỏ và bốn nhân viên trên tàu đều ngủ yên trừ Hiệu. Ngồi tựa lưng vào ụ súng đại liên 50 trước mũi anh lơ đãng nhìn từng dề cỏ trôi chầm chậm trên con kinh. Không gian thật im vắng trừ tiếng gió rì rào khóm cây trâm bầu phía bên kia bờ kinh. Khói thuốc lá tan thật nhanh trong gió man mát. Lon Budweiser nóng hổi như sàn tàu. Bia mà nóng có vị chua và nhạt khiến cho Hiệu nhăn mặt khi hớp một ngụm nhỏ. Càu nhàu anh uống cạn lon bia xong bật chiếc zippo đốt điếu PallMall. Hít hơi dài anh ngước nhìn bóng chiếc trực thăng đang bay.
Không biết nó đang bay ở độ cao nào mà biến thành cái chấm đen mờ và nhỏ xíu đang di chuyển chầm chậm. Tự dưng Hiệu thở dài. Anh cảm thấy mỏi mệt và trống rỗng. Nắng nhảy múa lung linh hay mắt anh đang quay quay vì chất men theo máu luân lưu trong cơ thể. Bến Lức. Hai mươi mấy cây số về hướng đông. Rồi Sài Gòn. Chỉ có hơn tiếng đống hồ xe gắn máy chạy mà cảm thấy xa thật xa. Lạ thật lạ. Lạ như chưa từng gặp. Lạ như chưa từng tới. Mặc dù Sài Gòn là nơi anh sinh ra và lớn lên. Thành phố đáng yêu vô cùng mà đôi khi cũng thấy ghét thật nhiều. Sài Gòn. Nơi anh có vị hôn thê bắt buộc. Hai gia đình giàu sang quen nhau nên cha mẹ đặt đâu con ngồi đó. Vị hôn thê của anh. Cô nữ sinh Trưng Vương. Con nhà giàu nên chỉ nghĩ tới son phấn, quần áo, ăn diện và tiền. Con nhà quyền thế nên chỉ muốn người yêu và người chồng của mình phải có bông mai. Vàng hay bạc gì cũng được nhưng phải là bông mai. Điều đó khiến cho Hiệu không ngửi được và anh không chịu, không tuân theo lời cha mẹ để lấy cô ta. Anh từ chối cuộc hôn nhân gả bán bằng cách không đi học Thủ Đức mà lại tình nguyện vào lính hải quân rồi sau đó đi luôn không về nhà. Mặc ông già từ. Mặc má năn nỉ, khóc lóc. Hiệu vào lính để thoát ly gia đình. Sau khi mãn khóa tân binh Hiệu mừng khi biết mình được thuyên chuyển về giang đoàn 26 xung phong đóng tại Long Xuyên. Anh muốn đi xa. Hiệu thương vô vàn thành phố hiền hòa nằm bên dòng sông Hậu. Anh mến những con đường im vắng.
Những cô nữ sinh thùy mị và e lệ. Bảy tháng ở Long Xuyên qua nhanh và anh lại khăn gói trở ra Nha Trang học khóa chuyên nghiệp. Mãn khóa chuyên nghiệp anh lại có may mắn được đổi về giang đoàn 23 xung phong đóng tại Vĩnh Long. Anh càng yêu đời hơn khi quen Huyền. Cô nữ sinh hiền hậu cười vui khi được anh lính thủy quê ở Sài Gòn đón mỗi khi tan trường. Nàng thích đi bên cạnh Hiệu để nghe anh hát.

– Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Ôm nghiêng tập vở
Tóc dài tà áo vờn bay
Em đi dịu dàng
Bờ vai em nhỏ
Chim non lề đường
Nằm im giấu mỏ
Anh theo Huyền về
Gót giày lặng lẽ đường quê..
Em tan trường về
Anh theo Huyền về
Chân anh nặng nề
Lòng anh nức nở
Em vào lớp học
Anh còn ngẩn ngơ ngẩn ngơ
Em tan trường về
Mưa bay mờ mờ
Anh trao vội vàng
Chùm hoa mới nở
Ép vào cuốn vở
Muôn thuở còn thương còn thương
Em tan trường về
Anh theo Huyền về
Em tan trường về
Anh theo Huyền về
Môi em mỉm cười
Man man sầu đời tình ơi…

Nàng cười vui có lẽ vì giọng hát vịt cồ và sai nhịp của người lính thủy trẻ tuổi, ăn nói có duyên và lãng mạn. Tuy nhiên tình yêu, nếu có, giữa hai người không kéo dài được bao lâu khi Hiệu, ngoài ý muốn nhận lệnh trình diện phòng tổng quản trị của bộ tư lệnh hải quân. Về tới Sài Gòn anh mới bật ngửa khi biết là mình có tên trong danh sách đi học khóa hạ sĩ quan. Một thằng bạn thân cùng khóa tân binh làm ở phòng tổng quản trị có nhã ý ghi tên anh vào danh sách những người lính đi học. Chuyện đã lỡ rồi cho nên anh bắt buộc theo học. Ra trường với cấp bậc hạ sĩ nhất anh về Bến Lức để cùng một số thủy thủ và sĩ quan thành lập Giang Đoàn 71 Thủy Bộ. Anh được đưa xuống một giang đỉnh của hải quân Hoa

Kỳ để thực tập rồi sau đó nhận lãnh chiếc Alpha 12. Mấy tháng trôi qua kể từ ngày làm thuyền trưởng Hiệu vẫn nhớ tới Huyền ở Vĩnh Long nhưng anh không có dịp nào trở lại thăm viếng. Mặc dù căn cứ đóng tại Bến Lức song vùng hoạt động của giang đoàn lại quá rộng lớn do đó một số giang đỉnh phải biệt phái dài hạn cho căn cứ Trà Cú. Từ đây các tàu lại phải lãnh thêm công tác tuần tiễu cũng như tham gia các cuộc hành quân hổn hợp với bộ binh hay lực lượng đặc biệt Mỹ. Viết thư thời anh lại lười. Vã lại cứ mỗi lần định viết thư anh lại bận. Bận ngồi quán cà phê tán dóc. Bận nhậu. Những cơn say mờ trí não khiến cho đầu óc anh trở nên ù lì, làm biếng suy nghĩ. Lâu dần anh quên luôn việc viết thư cho Huyền. Coi như đó là một đoạn tình cảm của đời người lính thủy nổi trôi theo con nước.
” Alpha 12 đây Bravo… 12 đây Bravo…”
Uể oải leo lên mui Hiệu nhấc lấy ống nói.
” Alpha 12 nghe Bravo…”
Không biết bộ chỉ huy giang đoàn nói gì mà chỉ nghe Hiệu ậm ừ.
” 12 tôi nghe Bravo 5/5…”
Rời khỏi mui Hiệu chậm chạp đi ra sau lái.
” Đạt dậy… Mình đi về Bến Lức…”
Đạt mở mắt. Đang nằm trên võng Bảng hỏi liền.
” Có chuyện gì vậy anh? “
Quay sang Bảng Hiệu nói nhỏ.
” Bảo thằng Minh sửa soạn đi phép…”
Bảng kêu lớn.
” Đi phép… Nó mới đi hôm tháng rồi mà…”
Hiệu đốt điếu thuốc. Hít hơi thật dài anh nói trong lúc nhả khói.
” Phép đặc biệt… Anh nó chết… Anh của nó ở sư đoàn 5 tử trận hôm qua…”

Đang ngồi lái tàu Đạt nhìn thấy Minh bước ra đứng dựa nơi ụ súng. Hai mắt đỏ hoe nó nhìn Đạt như muốn khóc. Sáu người trên tàu kể luôn cả Thằng Tóc Đỏ đều im lìm. Không có ai nói lời chia buồn, phân ưu vì cảm thấy vô ích và thừa thải.

” Mày cầm đi về Bình Dương…”
Hiệu dúi vào tay của Minh hai tờ giấy năm trăm.

” Cám ơn anh…”Minh sụt sùi. Hiệu cũng không nói gì thêm. Cả Bảng là bạn thân với Minh cũng chỉ biết thở dài. Người chết nhiều quá, thường quá cho nên không ai nói lời chia buồn gì hết họa chăng tiếng thở dài thầm lặng.

Đứng sau lái tàu Hiệu nhìn vào trong bờ khi tàu chạy ngang qua Lương Hòa Thượng. Ngôi nhà thờ cũ kỹ. Khoảnh sân rộng đất trắng mịn. Một dãy nhà lá có, tôn có nằm dọc theo sân trong khi một dãy nhà khác nằm dọc theo bờ sông. Những cây dừa lão lã ngọn. Bóng mấy đứa con nít nhảy cò cò khiến cho Hiệu mỉm cười nhớ lại thời thơ ấu của mình.

Thuộc quận Bến Lức, Lương Hòa Thượng là cái làng tương đối có an ninh về ban ngày. Còn ban đêm Việt Cộng vẫn lén lút mò về để hoạt động như tuyên truyền hay xin tiếp tế. Dân ở đây phân nửa có đạo Thiên Chúa, còn phân nửa có liên hệ với Việt Cộng. Liên hệ này thường là gia đình như con cái hoặc chồng đi theo bên kia do đó họ vẫn lén lút tiếp tế cho các du kích quân. Một số người khác có vườn thơm nằm trong vùng kiểm soát của phe bên kia nên dù muốn dù không họ phải liên hệ với Việt Cộng. Tàu hải quân đôi khi cũng bị các anh du kích núp ở khu vườn thơm bắn sẻ. Chiếc Alpha 12 xuôi con nước ròng qua Lương Hòa Hạ rồi lát sau chui qua cầu. Tiếng xe chạy ầm ầm trên đầu. Đạt nghe Hiệu lẩm bẩm mấy tiếng gì không nghe rõ. Tàu cập vào cầu làm bằng những cái ponton ghép lại với nhau. Hiệu thở dài nhìn theo bóng Minh lầm lủi bước trên con đường trải đá chói chang ánh nắng.
” Mình trở lại Trà Cú hả anh Hiệu? “Người thuyền trưởng chiếc Alpha 12 gật đầu thay cho câu trả lời. Đốt điếu thuốc anh ngước lên nhìn chiếc cầu sắt sơn đen trên đầu của mình. Tự dưng anh nhớ tới Huyền. Dù không một lần viết thư hình bóng hiền dịu và dễ thương của cô nữ sinh ở Vĩnh Long vẫn còn trong trí não của anh. Nụ cười. Cái răng khểnh. Tà áo dài trắng đơn sơ và mộc mạc quấn bước chân người lính thủy. Búng tàn thuốc xuống sông Hiệu lẩm bẩm hát nho nhỏ. Anh mỉm cười khi có cảm tưởng Huyền sẽ nghe được tiếng hát của mình.- Bao nhiêu là ngày
Theo nhau đường dài
Trưa trưa chiều chiều
Thu đông chẳng nhiều
Xuân qua rồi thì
Chia tay phượng nở sang hè
Rồi ngày qua đi qua đi qua đi
Như phai nhạt mờ
Đường xanh nho nhỏ
Như phai nhạt mờ
Đường xanh nho nhỏ
Hôm nay tình cờ
Đi lại đường xưa đường xưa
Cây xưa còn gầy
Nằm quay ván đỏ
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mây màu
Âm vang thuở nào
Bước nhỏ tìm nhau tìm nhau
Xưa tan trường về
Anh theo Huyền về
Nay trên đường này
Đời như sóng nổi
Xóa bỏ vết người
Chân người tìm nhau tìm nhau
Ôi con đường về
Ôi con đường về
Bông hoa còn đẹp
Lòng sao thấm mềm
Ngắt vội hoa này
Nhớ người thuở xưa thuở xưa
Xưa tan trường về
Anh theo Huyền về
Xưa tan trường về
Anh theo Huyền về
Đôi chân mịt mù
Theo nhau bụi đỏ đường mưa
Xưa theo Huyền về
Mái tóc Huyền dài
Hôm nay đường này
Cây cao hàng gầy
Đi quanh tìm hoài
Ai mang bụi đỏ đi rồi
Ai mang bụi đỏ đi rồi
Ai mang bụi đỏ đi rồi…Hiệu cảm thấy buồn buồn khi hát tới mấy chữ ” Ai mang bụi đỏ đi rồi…”. Bỗng nhiên anh muốn gặp lại Huyền dù biết tình cảm giữa mình với cô nữ sinh của tỉnh Vĩnh Long sẽ không đi tới đâu.
” Ghé vào Bến Đá ăn cơm chiều xong rồi mình đi…”Hiệu nói với Đạt trong lúc mang giày. Bảng cười chúm chiếm. Anh biết Hiệu sẽ lên quán ” Cô Huệ ” để tán dóc. Lính của giang đoàn đều biết Huệ. Có người nói cô ta đẹp. Có người khen cô ta xinh. Người gọi cô ta lộng lẫy. Đứa nói cô ta xinh như mộng. Dù có phát biểu cảm tưởng cách nào mọi người đều nhìn nhận Huệ đẹp. Hai mươi mốt tuổi, chưa có chồng, Huệ vẫn ở vậy phụ với gia đình của mình trông coi quán cà phê. Sắc đẹp của nàng đã thu hút rất nhiều lính từ hải quân, địa phương quân và sư đoàn 25. Tuy nhiên nàng như con bướm bay lượn quanh mọi người. Ai nàng cũng đối xử thân thiện, nói chuyện vui vẻ và ân cần một cách vừa đủ để không làm phật lòng mọi người. Có thể nói ai cũng thích, cũng mến hoặc cũng mê nàng nhưng nàng lại dửng dưng với mọi người.Hiệu, Bảng, Đạt và John bước vào quán Cô Huệ. Cô bán hàng xinh xắn đón bốn người lính thủy bằng nụ cười tươi tắn nhưng câu chào lại dành riêng cho một người.
” Anh Hiệu mạnh không? “
Huệ hỏi trong lúc đứng chờ. Hiệu cười cười.
” Bịnh. Còn Huệ? “
Không trả lời Huệ hỏi lại.
” Anh bịnh gì? “
” Tương tư…”
” Ai? “
Hiệu cười cười bật lửa đốt điếu thuốc. Hít một hơi thuốc trong lúc ngón tay trỏ vẽ một vòng quanh quán anh trả lời nhát gừng.
” Một người quanh quẩn đâu đây…”
Nói xong Hiệu lãng sang chuyện khác bằng cách hỏi John hai tiếng.
” 33…”
Hiểu ý John gật đầu nói thật chậm.
” Cô làm ơn cho tôi chai 33 và dĩa cơm xườn…”
Như quá quen Huệ cười gật đầu. Đạt gọi ly trà đá chanh đường và tô hủ tiếu còn Bảng ly đá chanh với dĩa cơm tấm bì. Riêng Hiệu nhìn Huệ cười hỏi đùa.
” Huệ muốn tôi uống cái gì? “
” 33 anh chịu không? “
Hiệu cười nhỏ khi nghe câu trả lời.
” Ừ… Huệ có cái gì ngon và đặc biệt không? “
Người con gái trẻ đẹp nói một câu có ý nghĩa.
” Với ai thời không có nhưng với anh Hiệu thời có…”
” Như vậy tôi uống bia trước rồi ăn sau…”
Huệ cười liếc Hiệu đoạn bỏ vào trong. Lát sau nàng mang ra hai chai 33 với hai cái ly đựng đầy nước đá cho John và Hiệu trước rồi sau đó mang đá chanh và trà đá cho Bảng với Đạt.
” Cô ta có vẻ thích anh? “
Đạt thì thầm với Hiệu. Người thuyền trưởng chiếc Alpha 12 chỉ cười cười trong lúc Bảng xì tiếng nhỏ.
” Còn phải hỏi…”
Bảng ngừng nói khi thấy Huệ trở ra. Hai tay nàng cầm hai dĩa cơm xườn và cơm tấm bì. Đặt hai dĩa cơm xuống bàn xong nàng cười nói với Đạt.
” Anh vui lòng chờ một chút vì tôi phải trụng bánh nóng mới ngon…
Đạt cười vui vẻ.
” Chị cứ thong thả… Tôi không có hối chị đâu…”
Huệ cười nói với Hiệu.
” Anh Đạt mới xuống tàu của anh hả? “
Hiệu gật đầu.
” Lính mới đó… Nó nghe danh quán Cô Huệ nên tôi dẫn nó lên đây trình diện…”
” Anh xạo…”
Cười thành tiếng vừa âu yếm và êm dịu Huệ quay đi. Hiệu im lặng nhìn theo mái tóc đen dài xỏa trên bờ vai áo màu xanh da trời. Chiếc eo thon thon chạy xuống cái mông tròn trịa và hai cái chân dài.
” Trường túc hả anh? “
Không trả lời câu hỏi của Bảng Hiệu cười hớp ngụm bia rồi thong thả khui gói PallMall.
” Một ngày anh hút mấy gói? “
Đạt hỏi và Hiệu ậm ừ.
” Một, hai… Hơi sức đâu mà đếm mậy…”
Huệ mang ra cho Đạt tô hủ tiếu còn bốc khói. Đợi cho nàng vừa quay lưng đi Hiệu gọi giật lại.
” Còn món đặc biệt của tôi đâu? “
” Ủa Huệ tưởng anh còn ở lại đây lâu…”
Hiệu lắc đầu.
” Tụi này phải đi Trà Cú liền…”
” Anh chờ Huệ mười phút… “
Đồng hồ trên tường vừa ngân nga ba tiếng là Huệ mang ra cho Hiệu một dĩa cơm trắng, một dĩa xà lách và một tô tôm rim. Hiệu ăn thật nhanh xong gọi tính tiền. Thấy Đạt móc bóp anh nói gọn.
” Để tao trả…”
Bảng, John và Đạt đi ra cửa trong lúc Hiệu còn nấn ná ngồi lại vì chưa uống hết chai bia. Vừa dọn bàn Huệ hỏi nhỏ như không muốn cho người khác nghe.
” Anh Hiệu đi Trà Cú chừng nào về? “
” Không biết… Có lẽ hơn tháng… Khi nào về tôi sẽ ghé… “
” Dạ…”
Hiệu cười gật đầu uống cạn ly bia xong bước ra cửa. Nắng chiều hắt vào mặt khiến cho anh phải nhắm mắt lại đoạn càu nhàu.
” Nóng quá…”
Chiếc Alpha 12 nổ máy và Đạt ngồi nơi phòng lái. Hiệu leo lên ngồi trên mui cách đó không xa. Gió từ mặt sông rộng bốc lên mát rợi. Trời tháng ba xanh và cao chỉ gợn chút mây trắng. Nhìn lá cờ đang bay phất phơ sau lái Đạt nói lớn.
” Mình có lá cờ mới không anh. Lá cờ đó cũ quá rồi…”
Hít hơi thuốc Hiệu gật đầu.
” Có… Hai ba lá mới tinh mà không đứa nào chịu thay…”
” Anh để tôi làm cho…”
” Mày muốn làm cứ việc làm… Thằng Bảng, thằng Minh và thằng Cam làm biếng lắm. Càng đi lính lâu tụi nó càng làm biếng hơn…”
Nhìn quanh quất chiếc tàu Hiệu cười tiếp.
” Gần tới kỳ thanh tra rồi. Mình cần phải sơn…”
” Tôi thấy tàu có nhiều chỗ sét cần phải gõ…”
Hiệu cười búng tàn thuốc rơi xuống nước rồi gầm đầu vào cuốn Thần Điêu Đại Hiệp.
” Anh Hiệu…”
” Cái gì? “
Hiệu hỏi trong lúc vẫn đọc truyện chưởng.
” Hình như có ghe băng qua sông…”
Hiệu vất cuốn Thần Điêu Đại Hiệp xuống thật nhanh đoạn ngước lên. Trên mặt sông rộng bập bềnh chiếc xuồng nhỏ. Lấy ống dòm Hiệu chăm chú nhìn. Trong ống kính hiện ra một chiếc xuồng ba lá và hai người đàn bà. Đặt ống dòm xuống Hiệu ra lệnh.
” Chắc dân làng… Mày chạy gần hơn để tao xem thử…”
Đạt giảm tốc độ đồng thời lái tàu chênh chếch về hướng bờ bên làng Lương Hòa Thượng. Chiếc xuồng vẫn trôi bập bềnh giữa sông. Dưới sự chỉ dẫn của Hiệu Đạt từ từ cặp tới gần chiếc xuồng. Bây giờ Hiệu mới nhận ra hai người trên xuồng chính là hai cô gái tuổi còn rất trẻ.
” Hai em đi đâu vậy? “
Cô gái nhỏ tuổi nhất mau mắn trả lời.
” Dạ tụi em tập bơi xuồng. Rủi cái dầm bị gãy và nước đẩy tụi em ra giữa sông…”
Cô gái đưa hai khúc gãy của cái dầm lên như chứng minh cho lời nói của mình. Kín đáo quan sát cô gái lớn tuổi hơn xong Hiệu cười thốt.
” Để anh kéo ghe của hai em vào bờ. Ở giữa sông nguy hiểm lắm. Hai em biết lội không? “
Cô gái lớn tuổi cười trả lời trong lúc cúi đầu xuống như tránh ánh mắt xoi mói và quan sát của hai người lính thủy trên tàu.
” Dạ hông…”
Cột dây cẩn thận xong Hiệu ra dấu cho Đạt lái chầm chậm vào bờ. Sau khi tàu ủi vào ngay khoảnh đất trống Hiệu vui vẻ nói.

” Hai em bơi về nhà đi. Anh ở đây coi chừng cho…”Cô gái lớn tuổi lí nhí nói hai tiếng cám ơn rồi bơi xuồng vào cái mương nhỏ cạn nước. Đợi cho hai cô gái khuất bóng Hiệu mới ra lệnh cho Đạt lái tàu về Trà Cú.

hvln

                        Chương 3                           

” Mày đi ăn cơm trước đi để tao lái cho…”

Hiệu nói với Đạt trong lúc bật chiếc zippo đốt điếu thuốc PallMall. Thấy John đang bưng tô cơm vừa đi vừa nhai ngồm ngoàm một cách ngon lành Đạt cười nói.

” Bộ nó ăn cơm được hả anh Hiệu? ”

Người thuyền trưởng gật đầu.

” Thứ gì mà nó không ăn. Cơm với nước mắm kho quẹt nó còn ăn tuốt luốt huống hồ gì với cá kho. Nó còn biết làm cá và nấu canh chua nữa…”

Đạt cười trợn mắt. Hiệu cười tiếp.

” … Mắm chưng, mắm sặc, mắm thái nó sực hết không chừa thứ nào…”

Đạt lắc đầu leo xuống mui. Hiệu ngồi vào cái ghế cao đặt trong phòng lái. Trước mặt anh là bảng điều khiển và kiểm soát máy móc. Bên mặt là dàn máy liên lạc với hai máy 46 và hai máy PRC 25. Bên trái nơi hàng kệ sắt bày la liệt sách vở về xử dụng, bảo trì và sửa chữa máy tàu, máy truyền tin và vũ khí.

Hiệu thờ ờ nhìn mấy cây kim đồng hồ kiểm soát hoạt động của hai máy tàu như áp lực nhớt, nhiệt độ nước, vòng quay của máy gọi tắt là RPM. Hai cái nút khởi động máy màu xanh và hai nút tắt máy màu đỏ. Anh quá quen thuộc tới độ nhàm chán. Bảy năm lính của anh toàn ở giang đoàn, toàn lấy chiếc tàu làm nhà. Hiệu cười nhớ lại lần đầu tiên khăn gói về giang đoàn 26 xung phong. Chiếc giang đỉnh nhỏ xíu, thấp lè tè mặt nước như sắp chìm khiến cho anh vừa ngạc nhiên lẫn thắc mắc tự hỏi tại sao nó có thể chứa một thủy thủ đoàn bốn người. Chiếc giường treo nhỏ chỉ đủ một người nằm và chỉ nằm theo một thế duy nhất là nằm ngửa. Tuy nhiên rồi anh cũng quen dần và từ từ thích nghi với đời sống của một người lính thủy. Giang hồ mà. Huy, thuyền trưởng của Hiệu thường cười nói đùa như thế trong lúc ngà ngà say.

” Anh uống cà phê? ”

Cam bước vào phòng lái thế chỗ cho Hiệu. Hơi gật đầu Hiệu rời khỏi ghế lái.

” Cà phê đâu? ”

” Ở đằng sau… Anh để tôi lái cho…”

Không nói gì thêm Hiệu khom người chui ra khỏi khung cửa nhỏ. Ngay lúc đó anh nghe một tiếng nổ thật lớn cùng với một chấn động khủng khiếp đẩy anh ngả chúi về bên trái.

” Việt Cộng bắn…”

Cam la lớn. Chui nhanh ra cửa Hiệu nhảy một bước thật dài tới ụ súng đại liên 50 trước mũi tàu. Tạch… tạch… tạch… Đạn AK rít trong không khí. Nhanh hơn chuột Hiệu chui tọt vào ụ súng 50 đặt nơi mũi tàu. Mặc dù đang giữa trưa trời nắng chang chang anh cũng thấy được ánh lửa lóe lên trong hàng cây rậm bên bờ sông. Như một phản ứng anh miết cò. Đạn lửa kéo thành dây dài lê thê xói vào không khí, vào rừng cây thành âm thanh kinh dị. Tiếng đại bác 20 ly trên mui tàu nổ từng chập cho anh biết là Bảng đã khai hỏa với hy vọng không cho địch bắn tiếp.

” Quay trở lại và chạy sát vào bờ…”

Hiệu ra lệnh cho Cam. Hiểu ý cấp chỉ huy Cam nhấn mạnh cần ga trong lúc quay tay lái cho tàu trở lại đồng thời cũng chạy sát vào bờ hơn. Nằm dài trên sàn tàu John bắt đầu khai hỏa khẩu M60 trong lúc Đạt rót M79 vào nơi nghi ngờ có địch ẩn núp.

” Đứa nào thấy chỗ nó bắn? ”

Do dự giây lát Đạt mới lên tiếng.

” Tôi thấy có ánh lửa nháng lên nơi khóm dừa nước ngay chỗ cái cây cao đó…”

Nhìn theo tay chỉ của Đạt Hiệu thấy khóm dừa nước xanh dày đặc có một thân cây khô chết.

” Cam… Ủi thẳng vào ngay chỗ đó cho tao…”

Ngần ngừ giây lát rồi Cam cũng từ từ hướng mũi tàu vào ngay khóm dừa nước. Bây giờ chỉ còn John bắn M60 còn Đạt rót M79. Tuy không bắn nhưng Hiệu vẫn để tay mình lên nút tác xạ của hai khẩu đại liên 50. Tàu còn cách bờ chừng hai chục thước Bảng la lớn.

” Nó chạy… Nó chạy…”

Vì ngồi ở trên cao nên anh thấy được hai bóng người mặc áo đen từ trong khóm dừa nước chạy lúp xúp trên cánh đồng cỏ cao ngang ngực.

” Bắn…”

Một khẩu M79, một khẩu M60 và hai khẩu đại liên 50 cùng lúc khai hỏa nhắm vào hai bóng người mặc áo đen. Không ai có thể chạy thoát khỏi tầm đạn của bốn khẩu súng này.

” Trúng rồi… Trúng rồi…”

Đạt nhảy dựng lên vì bị kích thích khi thấy một bóng người ngả chúi xuống và không đứng dậy để chạy tiếp. Lát sau bóng người thứ nhì cũng ngả luôn.

” Ngưng… Ngưng bắn…”

Hiệu ra lệnh. Leo ra khỏi ụ súng 50 anh nói lớn với Thằng Tóc Đỏ.

” John… Gọi báo cho Trà Cú biết để tụi nó tới lục xoát…”

Gật đầu John xí xô xí xào rồi lên tiếng.

” Sẽ có trực thăng tới…”

Chiếc giang đỉnh vẫn lềnh bềnh tại chỗ. Chừng hai mươi phút sau trực thăng hiện ra rồi cuối cùng thả toán lính ở Trà Cú xuống cánh đồng cỏ. John bốc máy liên lạc để xác định vị trí của địch lúc khai hỏa vào tàu của mình. Tay cầm ly cà phê miệng phì phà điếu thuốc Hiệu quan sát mấy người lính Lực Lượng Đặc Biệt Mỹ lục xoát khóm dừa nước. Lính dưới tàu nghe có tiếng reo trên bờ rồi một người lính giơ cao khẩu súng vừa tịch thu được. Cười hể hả Johnh quay sang nói với Hiệu.

” You’ re number one Hiệu… Tụi nó báo cáo tìm được một khẩu B40 và hai khẩu AK…”

Hơi gật đầu Hiệu cười im lặng đi vòng qua phía bên trái của tàu để xem xét hư hại. Đạt cũng đi theo vì tò mò. Gật gù Hiệu cười với Đạt.

” Cũng nhờ miếng giáp bằng ny lông này…”

Thấy Đạt ngơ ngác Hiệu giải thích thêm.

” Mày thấy mấy miếng ny lông treo vòng vòng hai bên hông tàu không. Đó là thứ giáp chống đạn B40. Nó gồm hàng trăm lớp vải ny lông ghép lại dày chừng lóng tay của tao. Khi đạn B40 chạm vào lớp giáp ny lông sẽ không xuyên thủng được và phải phát nổ cho nên không phá hủy được nhiều. Nếu không có tấm giáp bằng ny lông này viên đạn sẽ xuyên qua vách tàu và nổ tung ở bên trong. Tao với mày sẽ ngủm…”

Đạt cười khì khi thấy cấp chỉ huy của mình giả chết.

” Tụi mình sẽ được nghỉ xả hơi vài ngày…”

” Tại sao vậy anh? ”

” Mình phải đem tàu về Bến Lức để hàn lại vách tàu bị lủng… John…”

Hiệu lên tiếng gọi. Thằng Tóc Đỏ bước sang. Nó trợn mắt rồi cười ha hả khi thấy lỗ thủng do B40 gây ra. Đốt điếu thuốc Hiệu đi vào phòng lái báo cáo với bộ chỉ huy giang đoàn. Phần John cũng bốc máy liên lạc đoạn quay sang hỏi Hiệu.

” Mình đi đâu? Về Bến Lức hả… Xếp của tôi muốn thấy chỗ tàu bị bắn…”

Hiệu gật đầu.

” Tao biết rồi… Cam về Bến Lức…”

Cam vui mừng đẩy mạnh cần ga. Chiếc Alpha 12 rẽ nước về hướng đông. Khi tàu ngang qua làng Lương Hòa Thượng Hiệu im lìm nhìn khoảnh sân rộng ngập ánh nắng trước cửa nhà thờ. Cây thánh giá màu trắng vươn cao hơn cả khóm dừa xanh. Tiếng con chim trảo trẹt vọng lên rời rạc buồn buồn. Hiệu thở dài. Anh bỗng nhớ nhà. Nhớ bà mẹ già. Nhớ hai đứa em gái dễ thương của mình. Lâu rồi, dường như gần hai năm anh không có trở về nhà thăm gia đình mà cũng không có viết thư thăm hỏi.

Tàu ngang qua Lương Hòa Hạ. Bảng cười hỏi Hiệu.

” Mình ghé Bến Đá không anh? ”

Hiệu lắc đầu. Đốt điếu thuốc hít hơi dài Hiệu trả lời trong lúc nhả khói.

” Anh sẽ xin chỉ huy trưởng ba ngày phép đặc biệt. Mày coi chừng tàu…”

Bảng gật đầu.

” Anh cứ đi đi… Chắc cũng phải mất tuần lễ mới sửa xong tàu. Dây điện bị đứt tùm lum… Anh về Sài Gòn hả? ”

” Ừ… Tao về thăm nhà…”

Hiệu im lặng không nói gì thêm khi tàu ngang qua Bến Đá. Dường như anh thấy bóng của Huệ phía sau nhà. Tàu chui qua cầu. Thay bộ quần áo sạch và mới nhất Hiệu nhảy lên cầu rồi chậm chạp đi bộ về phía bộ chỉ huy giang đoàn. Một tiếng đồng hồ sau khi trở lại tàu anh thấy John và các cố vấn của giang đoàn đang đứng quan sát vào lỗ thủng bên hông tàu của mình. Đại úy Smith, cố vấn trưởng cười lên tiếng khi thấy Hiệu.

” Hello Hiệu… Anh giỏi lắm và can đảm lắm…”

Nói xong ông ta đưa tay ra bắt tay Hiệu một cách thân mật và vồn vả.

” Cám ơn đại úy…”

Chỉ vào lỗ thủng ở vách tàu Hiệu cười tiếp bằng tiếng Anh.

” Những miếng giáp ny lông này đã cản được đạn B40. Tôi ước mình có nhiều hơn…”

Đại úy Smith gật đầu lia lịa.

” Tôi sẽ cung cấp cho anh và tất cả mọi chiếc tàu…”

Giơ tay chào đại úy Smith Hiệu cười.

” Xin lỗi đại úy… Tôi phải đi… Tôi được ba ngày phép…”

” Tốt lắm. Anh xứng đáng được đi phép… Chúc anh vui vẻ…”

Bỏ hai bộ quần áo vào cái túi màu xanh Hiệu nói Bảng.

” Tao đi phép ba ngày. Thứ hai tao sẽ trở lại… Mày coi chừng tàu…”

Đứng nơi lề đường đón xe về Sài Gòn Hiệu nhìn sang bên kia đường. Anh hơi mỉm cười khi thấy bóng Huệ thấp thoáng sau mái nhà tôn lấp lánh ánh mặt trời.

Hiện đứng trước cái cổng sắt màu xanh của ngôi biệt thự nằm trên đường Hồng Thập Tự. Hàng cây me cao lá xanh um tỏa bóng mát. Giàn bông giấy đủ màu nở rộ. Anh cũng không hiểu tại sao mình lại do dự và ngần ngại khi đứng trước ngôi nhà mà mình đã sanh ra và lớn lên. Mới có gần hai năm mà anh cảm thấy hơi lạ lùng với cảnh và người của thành phố Sài Gòn. Hai cây me già trước nhà anh vẫn y như cũ. Cái cổng sắt không có gì thay đổi. Bức vách cao hơn đầu người sơn màu trắng tuy phai màu song vẫn còn đó. Suy nghĩ giây lát Hiệu nhấn lên cái nút màu xanh của chuông điện. Chừng năm bảy phút sau một người đàn bà mặc bộ bà ba màu xanh xuất hiện.

” Trời ơi cậu ba mà tôi tưởng ai… Sao cậu không vào đi mà lại bấm chuông…”

Hiệu cười cười nói như bào chữa cho hành động bấm chuông của mình.

” Tôi muốn thử xem cái chuông điện còn tốt không. Chị mạnh hả chị Lành…”

” Cám ơn cậu… Cậu vào đi… Ông không có ở nhà…”

” Ba tôi đi đâu vậy chị? ”

” Ổng đi Vũng Tàu. Bà ở nhà… Bà bịnh mấy ngày nay…”

Hiệu xô nhẹ cánh cửa khép hờ.

” Anh ba… Anh ba về má ơi…”

Có tiếng hai đứa em của Hiệu la lớn với giọng ngạc nhiên và mừng rỡ.

” Vậy hả… Nó đâu rồi… Thằng con bất hiếu của tao đâu…”

Hiệu mỉm cười khi nghe giọng nói của má.

” Thưa má…”

Hiệu lên tiếng. Ôm chầm lấy đứa con trai bà Hậu nức nở.

” Con mạnh hả con. Mày đi biệt khiến cho má nhớ không ngủ được…”

Dụi đầu vào ngực mẹ già Hiệu cười với hai đứa em gái đang đứng cạnh.

” Hai đứa mạnh không. Có bồ chưa? ”

Hồng Hạnh, em gái kế Hiệu cười hăng hắc.

” Con Hồng Anh có, còn em không…”

” Sao vậy… Mày đâu có xấu…”

” Tại em kén…”

Sau một hồi nức nở bà Hậu buông con ra. Buông mình xuống ghế nệm Hiệu nói.

” Chị Lành nói má bịnh…”

” Ừ… Thì nhức đầu sổ mũi vậy mà…”

” Ba đi Vũng Tàu chừng nào mới về hả má? ”

” Ổng đi công chuyện làm ăn cả tuần mới về. Con muốn ăn gì má bảo con Lành nó nấu…”

Nhìn lên cái đồng hồ thật lớn treo trên tường Hiệu đáp một cách thờ ơ.

” Gì cũng được…”

Quay sang Hồng Hạnh anh cười hỏi.

” Chiếc honda của anh còn chạy được không? ”

” Ai mà biết… Hơn năm rồi đâu có ai đụng tới nó. Anh chạy xe của anh hai cũng được. Từ hồi ảnh chết tới giờ nó bị bỏ xó…”

Khẽ gật đầu Hiệu đứng lên. Nhấc lấy cái túi xách anh leo cầu thang đi vào phòng riêng của mình ở trên lầu. Mọi vật đều y nguyên. Anh biết má của mình vẫn cho người dọn dẹp và lau chùi căn phòng mặc dù anh vắng nhà khá lâu. Chiếc bàn viết bằng gỗ mun đặt nơi cửa sổ nhìn xuống đường sạch bóng không hạt bụi. Những quyển sách được xếp ngay ngắn trong tủ sách. Mùi long não thoang thoảng. Mở cửa bước ra hành lang anh nhìn xe cộ đang xuôi ngược trên đường Hồng Thập Tự. Tiếng còi xe inh ỏi. Hiệu liên tưởng tới tiếng máy tàu và tiếng súng nổ. Tuy nhiên anh cảm thấy lòng mình bình yên và thanh thản. Anh như đứa con đi xa đã trở về nhà để sống vài ngày trong vòng tay thương yêu của cha mẹ và trìu mến của em út.

” Anh ba đang làm gì vậy? ”

Hồng Hạnh bước ra hành lang cười hỏi anh trai. Hơi mỉm cười Hiệu đốt điếu thuốc xong mới trả lời.

” Đứng nhìn xe chạy… Tao thích con đường này về đêm hơn…”

Hạnh cũng cười tựa người vào anh trai.

” Em cũng vậy… Sau giờ giới nghiêm vắng lặng và yên tịnh hơn. Anh có cô bồ nào không? ”

Hiệu lắc đầu hít hơi thuốc.

” Không… Ma nào thèm tao… Tao say sưa tối ngày…”

Hồng Hạnh cười hắc hắc bá vai anh trai. Hai anh em đứng cạnh nhau nhìn xe cộ lưu thông.

Hiệu ngồi im trên chiếc ghế bằng mây đặt nơi vỉa hè của một quán cà phê lộ thiên nằm ngay ngả ba. Hai chân duỗi thẳng, lưng tựa sát vào ghế anh lơ đãng nhìn người đi qua lại. Trưa thứ bảy. Chút gió thổi hắt hơi nóng vào mặt khiến cho anh phải nhắm mắt lại. Bật chiếc zippo đốt điếu thuốc xong anh cầm ly bia lên uống một hơi. Có cái gì nhàm chán, trống rỗng và vô vị của ngày phép thứ nhì. Nguyên đêm hôm qua anh chạy khắp thành phố, tới từng nhà mấy đứa bạn để rũ đi chơi. Nhưng anh thất vọng vì không gặp ai cả. Bạn bè tứ tán. Đứa ở Pleiku, Kontum, Ban Mê Thuột. Đứa đi lính ra tận ngoài vùng 1, vùng 4. Bạn bè không có mà người tình cũng không có nốt. Hiệu chỉ còn cách trở về nhà, ngồi trên lan can nhìn xe cộ qua lại trên đường Hồng Thập Tự và uống rượu một mình cho tới khi còi hụ giới nghiêm mới khật khưỡng vào phòng ngủ vùi tới sáng. Hai đứa em gái tội nghiệp anh trai nên lôi Hiệu dậy đi ăn phở. Ngủ trưa một giấc tới ba giờ chiều Hiệu thay quần áo, lấy xe honda dạo phố một mình. Đi lông bông một hồi chán anh vào quán cà phê uống bia nhìn ngắm thiên hạ bát phố.

Dụi tàn thuốc vào cái gạt tàn thuốc đầy ắp Hiệu gọi chai 33 thứ nhì rồi đưa mắt nhìn. Xa xa anh thấy một bóng dáng quen quen đang theo dòng người đi tới gần chỗ mình ngồi. Người đó đi tới ngả ba đoạn dừng lại chờ bước sang bên kia đường. Đưa hai tay lên làm loa Hiệu la lớn.

” Huệ…”

Người con gái trẻ, tóc dài ngang lưng, mặc áo dài màu trắng, mang guốc cao gót ngơ ngác nhìn khi nghe có tiếng ai gọi tên của mình.

” Huệ…”

Hiệu đứng lên giơ tay vẩy vẩy. Huệ cười tươi bước đi tới chỗ Hiệu đang ngồi. Đợi cho Huệ tới gần Hiệu mới cười lên tiếng.

” Huệ đi đâu vậy? ”

” Huệ lên Sài Gòn mua hàng cho má. Còn anh đi đâu vậy? ”

Kéo ghế mời cô bạn gái ngồi Hiệu cười cười.

” Về thăm nhà…”

” Ủa gia đình anh ở Sài Gòn hả… Huệ tưởng anh quê ở lục tỉnh…”

Ngồi trở lại ghế của mình Hiệu nhìn Huệ đùa một câu.

” Đi Sài Gòn mua hàng cho má mà sao diện đẹp vậy. Đi với bồ phải không? ”

Huệ cất tiếng cười thanh thanh.

” Không có đâu. Ma nào mà thèm Huệ…”

” Huệ uống gì? ”

” Dạ Huệ xin anh ly đá chanh…”

Gọi cho Huệ ly đá chanh xong Hiệu hỏi tiếp.

” Mua hàng xong chưa. Có cần anh giúp không? ”

” Dạ cám ơn anh…”

Hơi thấp giọng cũng như nhìn quanh quất như sợ có người nghe Huệ thì thầm.

” Em đi mua vàng cho má… Để tiền mặt trong nhà nhiều quá nên má em sợ bị ăn cướp…”

Hiệu cười lớn.

” Như vậy tại sao Huệ lại nói cho anh biết…”

Cô gái trẻ tuổi nở nụ cười thật duyên dáng kèm theo câu nói bóng gió xa xôi.

” Em coi tướng giỏi lắm nên biết anh không có tướng trộm cắp. Vả lại nếu có thời anh cũng không phải là người ăn cướp tiền của thiên hạ…”

Hiệu cười cười gật đầu đốt điếu thuốc.

” Anh không thích ăn cướp tiền mà anh thích ăn cướp trái tim của người khác…”

Hiểu cái ý của người con trai đang ngồi đối diện với mình Huệ bật cười.

” Anh có gan nhào vô…”

Hiệu cười ha hả vì lối nói chuyện của cô bạn gái.

” Chừng nào Huệ mới về Bến Lức? ”

” Thứ hai… Em sút chuồng nên muốn đi cho đả. Em ở nhà một bà dì bên Phú Nhuận. Chừng nào anh mới trở lại Bến Lức? ”

” Thứ hai…”

Hiệu ngừng nói khi thấy thái độ băn khoăn, do dự của Huệ.

” Nếu Huệ không có ai đi bát phố thời anh tình nguyện làm người dẫn đường…”

” Cám ơn anh… Anh không có hẹn với bồ à? ”

” Anh không có bồ? ”

Hiệu nói câu trên sau khi uống một hớp bia. Huệ nhìn Hiệu đăm đăm như đo lường sự thành thực của Hiệu.

” Anh nói thật.”

” Huệ tin anh… Anh định đưa Huệ đi đâu? ”

Vẩy người tính tiền Hiệu nói trong lúc đứng lên.

” Đi… Anh đưa Huệ về nhà anh cho biết xong rồi mình đi chơi…”

Ngồi lên yên chiếc honda, vòng tay ôm ngang hông Hiệu, Huệ nói nhỏ.

” Anh đưa Huệ về nhà mà không hỏi ý ba má trước có sao không? ”

Hiệu quay đầu lại cười nói.

‘ Má anh bả mừng còn hơn lượm được hột xoàn mấy carat khi anh đưa cô bạn xinh đẹp về nhà giới thiệu…’

” Anh xạo… Huệ mà đẹp gì… Nhà quê lắm…”

Hiệu cười im lặng lái xe. Băng qua mấy con đường lát sau anh ngừng trước một ngôi biệt thự.

” Nhà của anh hả? ”

Hiệu nói trong lúc xuống xe.

” Nhà của ba má anh chứ không phải của anh. Anh là lính lương không đủ hút thuốc lấy tiền đâu mua biệt thự…”

Xuống xe Huệ đứng nhìn quanh quất ngôi biệt thự lớn đoạn trầm trồ.

” Đẹp quá…”

Hiệu xô cánh cổng sắt xong dắt chiếc honda vào. Khép cổng lại anh cười với cô bạn gái.

” Mình vào đi… Huệ đừng sợ… Má anh hiền và vui vẻ lắm…”

Dường như hồi hộp và lo sợ nên Huệ vội đưa tay ra nắm lấy bàn tay của Hiệu. Khi thấy Hiệu xô cửa nàng hơi lùi lại như nấp sau lưng và như để cho bạn trai vào trước.

” Anh ba…”

Hồng Hạnh reo lên tiếng nhỏ khi thấy Hiệu bước vào phòng khách.

” Má đâu rồi? ”

” Ngủ… Ai vậy? Bạn của anh hả? ”

Hiệu cười gật đầu.

” Đây là Huệ bạn của anh. Còn đây là Hồng Hạnh, em gái của anh đó Huệ…”

” Chào cô Hạnh…”

” Chào chị… Để em gọi má dậy ra gặp chị Huệ…”

Nói dứt lời Hạnh đi ra sau. Lát sau Huệ nghe có tiếng giép và tiếng cười nói của hai đứa con gái.

” Chị nói bạn gái của ảnh đẹp lắm hả. Em phải ra xem mặt cho biết…”

Bà Hậu bước đi trước kế đó là Hồng Hạnh và Hồng Anh.

” Thưa má. Đây là Huệ bạn của con…”

” Dạ cháu kính chào bác…”

” Chào cháu…”

Nhìn Huệ Hồng Anh vừa cười vừa nói.

” Chị đẹp thật… Anh Hiệu có con mắt lắm…”

Huệ đỏ mặt liếc nhanh Hiệu rồi cười với Hồng Hạnh và Hồng Anh.

” Cám ơn hai em. Tôi biết anh Hiệu lâu rồi mà ảnh ít khi nói về gia đình của ảnh…”

” Nó bỏ nhà đi biệt gần hai năm rồi… Bây giờ chắc muốn bác cưới vợ nên mới mò về năn nỉ…”

Huệ đỏ mặt liếc nhanh Hiệu. Không biết nghĩ sao mà nàng không lên tiếng đính chính về sự hiểu lầm của bà Hậu. Ngay cả Hiệu cũng im lặng cười cười không nói gì hết.

” Thật hả anh ba…”

” Anh định cưới vợ thật hả anh ba? ”

Hồng Anh và Hồng Hạnh nhao nhao hỏi. Hiệu tránh trả lời câu hỏi của hai đứa em gái bằng cách quay sang hỏi Huệ.

” Huệ uống gì anh lấy cho? ”

” Cám ơn anh Huệ không khát…”

Hiệu đứng lên cười nói.

” Đi Huệ…”

Má Hiệu chợt lên tiếng.

” Cháu nhà ở đâu vậy? ”

” Dạ nhà con ở Long An… Con đi thăm bà dì ở bên Phú Nhuận…”

” Vậy hả… Bác tưởng con không có ai quen biết thời về đây ở. Nhà này rộng lắm…”

” Để chị Huệ ngủ với con…”

Cúi nhặt cái túi xách của Huệ Hiệu đưa cho Hồng Hoa.

” Em giữ dùm chị Huệ… Anh chở Huệ đi chơi…”

Hồng Anh chợt lên tiếng hỏi.

” Anh chị có chương trình gì chưa? ”

Thấy Huệ do dự Hiệu lên tiếng.

” Cũng chẳng có gì đặc biệt. Đi xem phim, đi ăn rồi tối đi nghe nhạc. Hai đứa đi không? ”

Hồng Hoa lắc đầu còn Hồng Anh cười.

” Thôi để anh chị du dương… Tụi này đâu có muốn làm kỳ đà cản mũi…”

Bà Hậu cười với Huệ trong lúc nói với con trai của mình.

” Hoa… Lấy bóp của má ra đây. Tao cho anh ba của mày tiền để nó đi chơi…”

” Con có tiền mà má…”

Hiệu lên tiếng. Bà Hậu hứ một tiếng lớn.

” Mặt mày mà có tiền… Chuyên môn móc túi áo mẹ mà nói có tiền. Mày phải có vợ mới nên người được…”

Huệ cười nhìn Hiệu. Hồng Hoa đem bóp ra và bà Hậu nhét vào tay thằng con cưng của mình cuộn giấy năm trăm. Không từ chối Hiệu bỏ vào túi quần. Khi anh và Huệ vừa ra tới cửa Hồng Anh nói vói theo.

” Ở Rex có phim hay lắm anh ba… Em mới xem hôm kia…”

Hiệu gật đầu. Huệ nói nhỏ.

” Má anh cưng anh dữ…”

Hiệu cười đùa.

” Bả tính lấy lòng con dâu tương lai của bả đó…”

Huệ quay nhìn Hiệu.

” Sao hồi nãy anh không lên tiếng đính chánh… ”

” Sao hồi nãy Huệ không lên tiếng đính chánh…”

Hai người nhìn nhau rồi đồng bật cười vui vẻ. Dừng lại trước chiếc honda Hiệu nheo mắt với cô bạn gái.

” Đính chánh làm gì… Để cho bả hiểu lầm anh có lợi nhiều hơn…”

” Anh có lợi chứ em không có đâu…”

Ngồi lên yên xe Hiệu nói trong tiếng máy xe nổ.

” Ừ… Huệ ôm cho chặt nghe… Má anh bả sẽ cạo đầu anh nếu anh để con dâu của bả té xưng mặt mày…

Ngồi lên yên, vòng tay ôm ngang hông Hiệu Huệ thì thầm vào tai người bạn trai. Hơi thở thơm tho, nồng ấm của nàng khiến cho Hiệu rùng mình cảm thấy tâm hồn xuyến xao và run rẩy.

” Anh dễ thương lắm anh biết không…”

Chiếc xe gắn máy phóng ra đường Hồng Thập Tự rồi quẹo mặt đoạn nhập vào dòng xe cộ lưu thông đông đúc của buổi chiều thứ bảy.
hvln

                    Chương 4                           

Huệ mỉm cười trong bóng tối mờ mờ của rạp Rex khi bàn tay hơi chai cứng của Hiệu nắm lấy bàn tay của mình. Lát sau nàng mới quay qua thì thầm vào tai của người bạn trai.

” Anh làm như thế với bao nhiêu người rồi? ”

” Huệ là người đầu tiên…”

” Xạo…”

Hiệu cười khẽ vì tiếng ” xạo ” dễ thương của cô gái quê ở Bến Lức.

” Con nhà giàu, học giỏi, đẹp trai thêm có chức phận như anh thiếu gì cô mê…”

” Ba anh giàu chứ anh nghèo. Ai nói với Huệ anh học giỏi…”

” Ông trung sĩ Thạnh, bạn anh chứ ai. Ổng nói cho em biết anh học ở đại học văn khoa. Ổng nói anh là ông lính thủy học giỏi nhất đơn vị…”

Hiệu cười khà khà.

” Cái thằng đó nói khai với em hết trơn… Mà chuyện anh giàu, học giỏi, đẹp trai có liên hệ gì với Huệ…”

Hiệu cảm thấy bàn tay của mình bị bàn tay mềm ấm xiết chặt lại.

” Có chứ sao không có. Huệ thích anh…”

” Thích ở chỗ nào? ”

Bàn tay mềm ấm như xiết chặt thêm cùng với hơi thở nồng nàn phà vào mũi.

” Có nhiều người nói xấu về anh…”

” Nói xấu cái gì? ”

” Họ nói anh bồ bịch, nhậu nhẹt, bài bạc tùm lum…”

Hiệu cười lặng lẻ trong bóng tối. Anh cũng đã nghe những lời đồn đại đó. Chính đại úy Bền, cũng đã gọi anh lên văn phòng và căn vặn về chuyện này nhiều lần. Nhưng sau đó ông ta hiểu người hạ sĩ quan của mình chỉ là một cậu công tử con nhà giàu ham chơi và lập dị. Nhiều lần ông ta đề nghị anh đi học khóa sĩ quan hải quân vì biết anh thừa học thức để trở thành một sĩ quan nhưng lần nào cũng vậy anh đều từ chối viện cớ mình không thích.

” Huệ có tin không? ”

Ngần ngừ giây lát cô gái mới nhỏ nhẹ trả lời.

” Lúc trước em còn hơi nghi ngờ nhưng ngay bây giờ thời em không tin… Em đâu có thấy anh nhậu nhẹt hay bài bạc… Uống năm ba chai bia thời ai cũng uống… Còn bồ bịch thời cũng không thấy…”

Hiệu cười cười nói nhỏ vào tai cô bạn gái.

” Cám ơn em. Mai mốt có uống bia anh tới quán cô Huệ để nhờ cổ cấm cản anh chút chút. Còn nếu muốn bồ bịch thời anh sẽ kiếm cô nào tên là Huệ…”

Huệ cười thành tiếng thánh thót. Dù nàng cười khẽ nhưng trong rạp chiếu bóng im lặng thành ra ai ai cũng nghe. Bụm miệng lại không ngăn cho mình cười nữa Huệ thì thầm vào tai Hiệu.

” Tại anh đó… Anh làm em cười… Mai mốt anh tới quán Cô Huệ uống đi. Em cho anh uống khỏi trả tiền…”

” Thôi… Ba má em biết kỳ lắm…”

” Em thâu tiền mà ba má em đâu có biết. Vả lại ổng bả cũng thương anh nữa…”

” Cái này thời Huệ xạo phải không? ”

Huệ dấu mặt vào vai bạn trai và cười lặng lẻ.

” Anh dễ thương, lịch sự quá mà sao ổng bả không thích được. Ổng bả nói không bao giờ nghe anh chửi thề trong quán. Mấy ông lính khác thời khỏi nói…”

Cuốn phim tới hồi kết cục. Đèn bật sáng. Hai đứa đi song song với nhau ra tới cửa.

” Mình đi hướng này…”

Hiệu vừa nói vừa quẹo mặt.

” Anh đưa Huệ đi ăn. Em có ăn bún riêu chưa? ”

” Có… Mấy đứa em bà con đưa em tới cái hẻm bên cạnh rạp hát. Họ bán đủ thứ. Anh đàn ông mà thích ăn hàng dữ…”

Hiệu cười đốt điếu thuốc. Huệ hơi nhăn mặt khi khói thuốc bay vào mặt của mình nhưng nàng im lặng không phàn nàn. Thấy thế Hiệu vội hít một hơi đoạn dụi tắt điếu thuốc rồi cười nói.

” Anh xin lỗi Huệ…”

Ôm lấy tay người bạn trai như là một cử chỉ âu yếm và cũng để cám ơn cô gái lên tiếng.

” Anh phải để em trả tiền nghe chưa…”

Hiệu đùa.

” Gì chứ cái đó anh không có giành đâu…”

Sài Gòn về đêm đèn sáng rực. Người đi lại dập dìu. Nhạc văng vẳng. Gió ban đêm man mát. Cặp tay nhau hai đứa bước qua đường Pasteur rồi đi vào cái hẻm nhỏ cạnh rạp hát. Mùi thức ăn bay thơm khiến cho Hiệu chắt lưỡi. Xà vào cái bàn trống Huệ gọi tô bún riêu còn Hiệu tô bún ốc.

” Em thích cay…”

Huệ cười cười giải thích khi thấy Hiệu chăm chú nhìn mình vừa cắn trái ớt hiểm vừa nhai.

” Người ta nói đàn bà ăn cay ghen dữ lắm…”

Huệ cười hắc hắc khi nghe bạn trai nói đùa. Vắt một lúc hai miếng chanh, đổ vào tô bún riêu của mình muỗng nước mắm sống Huệ liếc Hiệu.

” Bởi vậy anh coi chừng. Anh lạng quạng là em nhai anh…”

Bưng tô bún ốc lên húp Hiệu mỉm cười.

” Em dữ quá anh trốn luôn…”

” Em không ghen, không dữ nếu anh đàng hoàng…”

Dừng lại ngẫm nghĩ giây lát Huệ thở dài.

” Nói cho vui thôi chứ em với anh đâu có gì. Ba má anh đâu có chịu cho anh lấy em, một cô gái quê mùa và ít học…”

Hiệu liếc nhanh khuôn mặt buồn và giọng nói run run của người bạn gái mới quen không lâu.

” Anh lấy vợ chứ đâu phải ba má anh lấy vợ. Họ không chịu anh cũng lấy đại, nếu anh yêu em…”

Hiệu nhấn mạnh ở bốn chữ ” nếu anh yêu em “. Huệ mỉm cười.

” Cám ơn anh… Em thích sự thành thật của anh…”

Hiệu cười. Sau khi nuốt xong anh nói bằng giọng thân tình.

” Anh cố gắng thành thật với em…”

Huệ nói đùa trong lúc bỏ thêm rau vào tô bún riêu của mình.

” Như vậy anh xạo nhiều lắm hả…”

Hiệu cười lớn. Liếc nhanh mấy bàn chung quanh anh thì thầm.

” Lính nào không xạo cũng như gái nào mà không ghen…”

Ăn xong Huệ trả tiền.

” Bây giờ mình đi đâu? ”

Huệ hỏi Hiệu khi hai người đứng trên lề đường Pasteur.

” Đi phòng trà nghe nhạc…”

Bỏ điếu thuốc mới hút có mấy hơi rơi xuống đường rồi lấy giày dẫm lên cho tắt Hiệu quay nhìn Huệ.

” Có thể em sẽ không thích không khí của phòng trà. Nó ồn ào, lính tráng đông và khói thuốc mù mịt…”

Huệ hơi nhăn mặt.

” Em thử đi với anh một lần cho biết…”

Hiệu cười nắm tay Huệ băng qua đường.

” Vào thử nếu em không thích thời mình đi chỗ khác…”

Phòng trà chật cứng người ngồi đứng. Nhạc ồn ào. Khói thuốc nồng nặc. Hiệu lắc đầu. Ngay cả anh cũng không thích chứ đừng nói chi Huệ.

” Mình đi chỗ khác…”

” Anh không thích à? ”

Lắc lắc đầu Hiệu nắm tay Huệ đi ra cửa.

” Hồi còn trẻ anh thích nhưng bây giờ thời không. Tại anh già rồi…”

Huệ nheo mắt quay nhìn Hiệu với ánh mắt bỡn cợt.

” Anh già? ”

Hiệu thở dài.

– Gọi là già bởi vì đã qua giai đoạn của tuổi trẻ rồi…

Hít hơi dài không khí ban đêm của Sài Gòn Hiệu nhìn Huệ. Qua ánh đèn màu nhấp nháy anh thấy đôi mắt sâu đen, long lanh. Đôi môi bóng nhẩy gọi mời. Bây giờ anh mới nhận ra là Huệ có cái miệng xinh xắn với đôi môi son hồng tự nhiên.

” Em có cái miệng xinh muốn cắn…”

Huệ cười quay nhìn chỗ khác khi nghe người bạn trai nói câu trên. Dù hơn hai mươi nàng vẫn cảm thấy thẹn thùng vì lời khen hơi bạo của Hiệu.

” Anh biết Huệ thích gì không? ”

” Gì? ”

” Em thích về nhà anh. Ngồi ngoài lan can uống trà, ăn bánh ngọt và ngắm trăng. Hôm nay mùng mười trăng đẹp lắm…”

” Ý kiến của em hay tuyệt… Đi…”

Hiệu nắm tay Huệ băng qua đường. Chiếc xe gắn máy phóng nhanh trên đường. Chừng mười lăm phút sau anh dừng lại trước cổng nhà của mình. Dắt chiếc honda vào sân anh khóa cổng lại cẩn thận.

” Mát và yên tịnh quá hả anh? ”

Hiệu gật đầu. Dựng xe cạnh gốc cây anh im lặng bước song song với cô bạn gái. Tiếng động rì rầm. Không khí man mát. Dàn hoa giấy rung rung. Cây hoàng lan trong góc tỏa hương thoang thoảng. Hiệu nhẹ mở cửa chính nhường cho Huệ vào xong mới đóng cửa lại.

” Cậu ba đi chơi về sớm vậy cậu ba? ”

Lành, người giúp việc hỏi nhỏ. Hiệu cười.

” Tụi này định uống nước trà, ăn bánh ngọt thưởng trăng. Nhà mình có trà không? ”

” Ơi… Gì chứ mấy cái đó nhà thiếu gì… Cậu muốn uống trà gì tôi pha cho? ”

Hiệu ngần ngừ chưa trả lời Huệ đáp thay.

” Tôi thích trà sen…”

Lành cười gật đầu.

” Để tôi pha cho cô cậu một bình trà sen. Nhà có bánh gan ngon lắm…”

” Cám ơn chị…”

Hiệu đưa Huệ lên lầu rồi mở cửa phòng của mình. Trong lúc anh lo mở nhạc Huệ quan sát căn phòng ngủ rất sạch sẻ và ngăn nắp vì được người lau chùi thường xuyên. Mùi long não thoang thoảng. Kệ sách chất đầy tiểu thuyết. Doãn Quốc Sỹ. Vũ Khắc Khoan. Võ Phiến. Mai Thảo. Dương Nghiễm Mậu. Nguyễn Thị Hoàng. Bướm Trắng của Nhất Linh đối diện với Hồn Bướm Mơ Tiên. Liêu Trai Chí Dị choàng vai Thần Điêu Đại Hiệp. Mười Đêm Ngà Ngọc của Mai Thảo nằm cạnh Mưa Đêm của Võ Phiến. Huệ gấp quyển Dòng Sông Định Mệnh khi nhạc cất lên dìu dịu. Giọng hát của Lệ Thu nghe mang mang buồn trong ca khúc Tháng Sáu Trời Mưa của Ngô Thụy Miên.

 Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt

trời không mưa anh cũng lạy trời mưa

anh lạy trời mưa phong kín đường về

và đêm ơi xin cứ dài vô tận

Mình dựa vào nhau cho thuyền ghé bến

sưởi ấm đời nhau bằng những môi hôn

mình cầm tay nhau nghe tình dâng sóng nổi

hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn

Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng

tóc em mềm anh chẳng tiếc mùa xuân

trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân

vì anh gọi tên em là nhan sắc

Anh vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc

anh sẽ nâng tay cho ngọc sát kề môi

anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai

và bên em tiếng đời đi rất vội

Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt

trời không mưa em có lạy trời mưa

anh vẫn xin mưa phong kín đường về

anh nhớ suốt đời mưa tháng sáu…

Huệ liếc nhanh người bạn trai khi nghe hai câu: ” Mình dựa vào nhau cho thuyền ghé bến. Sưởi ấm đời nhau bằng những môi hôn “. Nàng lờ mờ đoán ra ông lính hải quân đa tình này muốn điều gì khi cho mình nghe nhạc tình cảm.

” Huệ cười gì? ”

Hiệu hỏi khi bắt gặp nụ cười hóm hỉnh của cô bạn gái.

” Đâu có… Em đâu có cười cái gì…”

Cầm lấy cái mền Hiệu mở cửa bước ra ngoài lan can. Huệ im lặng theo sau. Hai đứa ngồi tựa lưng vào vách nhìn thành phố về đêm. Tiếng xe chạy rì rầm. Trong không khí man mát Huệ mơ hồ ngửi được mùi hương của cây hoàng lang nằm xế bên hông nhà. Chị Lành lên phòng mang theo cái khay đựng bình trà, hai cái tách và dĩa bánh gan còn âm ấm.

” Chừng nào hết cậu ba cứ việc gọi tôi mang lên cho cậu. Bánh còn nhiều lắm…”

Hiệu gật đầu cười thong thả rót trà vào tách cho Huệ và cho mình. Cầm lấy tách trà Huệ đưa lên mũi ngửi xong hít hơi thật dài. Khói bốc mùi hương của hoa sen thoang thoảng. Nhấc miếng bánh gan Hiệu cười nói.

” Huệ ăn đi. Chị Lành làm bánh gan ngon hết sẩy…”

Huệ cắn một miếng bánh đoạn nhai chầm chậm rối uống ngụm nhỏ nước trà. Hai thứ hòa hợp khiến cho nàng cảm thấy trà sen thơm và ngọt vô cùng. Vừa nhai vừa uống trà nàng kín đáo quan sát Hiệu đang im lìm nhìn vào bóng đêm mông lung trước mặt. Mái tóc đen vừa được cắt tỉa gọn gàng. Khuôn mặt xương xương hơi ốm. Mũi hơi cao. Ánh mắt buồn thẳm sâu. Hiệu gần gụi mà xa lạ. Ở một khoảng cách nào đó nàng cảm thấy mình không hiểu được những gì sâu kín trong tâm hồn của người bạn trai mà ngay lần đầu nhìn thấy đã làm nàng hồi hộp và run rẩy. Cách ăn nói lưng chừng, cử chỉ lừng khừng. Nụ cười không bao giờ nguyên vẹn thành nụ cười. Ánh mắt mất hút vào cõi nào xa xôi. Cũng có khi ánh mắt chợt nồng nàn, say đắm nhưng chỉ trong thoáng chốc là trở về trạng thái suy tư cố hữu. Hiệu không giống bất cứ ai, bất cứ người đàn ông nào đã và đang theo đuổi nàng. Có người bảo Hiệu lập dị. Nàng không nghĩ như vậy. Vả lại nếu có cũng là thứ lập dị dễ thương không làm phiền hà cho người khác.

” Huệ suy nghĩ cái gì? ”

” Nghĩ ngợi mông lung ”

” Nghĩ về anh? ”

Huệ lắc đầu chối liền.

” Không ”

” Nếu không nghĩ về anh tại sao Huệ liếc anh hoài…”

Huệ bật cười khúc khích. Nàng biết là không thể giấu Hiệu.

” Nghĩ về anh chút chút. Em hồi tưởng lại phút đầu tiên thấy anh. Anh đi với ông trung sĩ Thạnh vào quán. Anh mặc bộ quần áo xanh hơi cũ. Điểm đặc biệt nhất là anh đội cái kết hất lên trời. Nhìn anh lúc đó em thấy là lạ…

Hiệu phá ra cười.

” Còn anh thấy em trợn mắt nhìn anh, làm như anh là người từ xứ lạ nào… Mắt em lúc đó đẹp lắm…

Nói xong Hiệu quay nhìn vào đôi mắt của cô bạn gái. Trong bóng tối mông lung anh thấy ánh mắt long lanh, nét môi huyền hoặc, nụ cười sáng ngời tình tự và hơi thở nồng ấm phà vào mũi của mình thứ mùi hương thanh tân diễm tuyệt. Anh muốn hôn lên môi của Huệ. Tuy nhiên anh lại thở dài thầm lặng. Anh sợ vướng mắc vào thứ tình cảm mà anh biết từ từ nó sẽ sâu đậm hơn để làm cho mình phải gắn bó suốt đời với người mình đã hôn. Anh cảm thấy mình chưa sẵn sàng để gắn bó dù anh có cảm tình với cô bạn gái thật thà và dễ thương.

Huệ hơi ngạc nhiên khi thấy Hiệu ngừng lại ngay lúc mà nàng đoán là Hiệu sẽ hôn mình. Nàng ước ao giây phút hiếm có này. Nàng chờ đợi trong rung động và hồi hộp rồi sau đó có chút thất vọng khi Hiệu không hôn mình. Nhìn qua bên kia nàng thấy một khuôn mặt câm nín, tia nhìn buồn bã và nụ cười chưa vội thành hình.

” Anh… ”

” Dạ…”

Huệ mỉm cười khi nghe tiếng ” dạ ” phát ra từ miệng của cậu công tử con nhà giàu nổi tiếng ăn chơi bạt mạng. Nàng tựa đầu vào vai Hiệu. Đêm trôi qua thật yên tịnh cho tới khi còi hụ giới nghiêm vang lên.
hvln

Chương 5

Gò Dầu Hạ.

Nắng tháng tám chói chang trên mặt sông Vàm Cỏ Đông. Máy quay với vận tốc 500 vòng, hai chân gác lên bánh lái, Đạt để mặc cho chiếc Alpha 12 chạy từ từ. Hai ngày qua, ban đêm cũng như ban ngày, chiếc tàu dưới quyền chỉ huy của Hiệu chạy từ lò đường Hiệp Hòa lên tới Gò Dầu và cứ chạy đi chạy lại như thế không biết bao nhiêu lần. Hiệu và John thay phiên nhau ban ngày dùng ống dòm còn ban đêm dùng starlight scope quan sát vùng đất hoang vu của bờ nam của dòng sông.

” Chừng nào mình mới được nghỉ xả hơi hả anh Hiệu? ”

Đang chúi đầu vào tấm bản đồ chi chít số Hiệu ậm ừ.

” Không biết… Lính mình đang đụng lớn với Việt Cộng trong kia…

Vẫn cúi đầu vào bản đồ Hiệu đưa tay chỉ vào dãy rừng tràm xa tít mù trong kia.

” Biệt động quân và sư đoàn 25 bộ binh của mình với sư đoàn 25 bộ binh Mỹ đang quần nát mật khu Ba Thu…”

Ngừng lại bật zippo đốt điếu thuốc Pall Mall anh cười cười tiếp.

” Tụi mình còn phải ăn ration C hoặc mì gói dài dài… Trước khi đi tao có mua thùng bia Ham mà bây giờ không còn lon nào…”

” Anh ghiền rượu hả? ”

Hít hơi thuốc thật dài rồi nhả khói ra mù mịt Hiệu nhếch môi cười với nụ cười không thành nụ cười.

” Không ghiền mà không có rượu tao cảm thấy người dật dờ…”

Đạt cười hắc hắc.

” Anh muốn uống 33? ”

Đạt thấy cặp mắt của cấp chỉ huy sáng lên và nhìn mình đăm đăm.

” 33… Ở đâu mày có…? ”

” Chị Huệ giao cho tôi sáu chai 33 và dặn tôi cất kỷ cho tới khi nào anh thèm thật thèm mới đưa cho anh một chai. Chỉ dặn mỗi ngày anh chỉ được phép uống một chai thôi. Anh chịu không. Anh chịu thời tôi mới đưa…”

Hiệu gật đầu như máy.

” Chịu… Nửa chai cũng được… Mày lấy bia đi để tao lái cho…”

Rời ghế lái Thành chui xuống hầm tàu rồi lát sau leo lên. Ngồi vào ghế lái, đưa cho Hiệu chai 33 anh cười nói.

” Chị Huệ còn đưa cho tôi hai gói Pall Mall nữa…”

Hiệu gật đầu cầm lấy chai 33 mà nét mặt có vẻ đăm chiêu. Thấy thái độ hơi khác lạ của Hiệu Thành hỏi nhỏ.

” Anh sao vậy? ”

Hiệu cười buồn.

” Tao sợ vướng mắc tình cảm. Gì chứ vướng vào tình cảm khó gỡ ra lắm…”

Gõ gõ cái đồ khui bia vào miệng chai bia mấy lần Hiệu nói lảng sang chuyện khác.

” Bia này có nước đá mới ngon…”

Đạt cười nhỏ.

” Tôi ủi vào chợ cho anh mua nước đá…”

Hiện lắc đầu.

” Thôi… Như vầy cũng được rồi…”

Đạt không nói thêm vì biết tánh của cấp chỉ huy. Sau ba tháng sống ở chiếc Alpha 12, Đạt biết Hiệu là một người khác với lời đồn đại của thiên hạ. Ăn chơi thời Hiệu cũng ăn chơi nhưng bên cạnh anh cũng là cấp chỉ huy có trách nhiệm. Lo lắng cho nhân viên và làm tròn nhiệm vụ được giao phó là hai chuyện được Hiệu đặt lên ưu tiên một. Có thể nói chiếc tàu là nhà còn nhân viên là mấy đứa em của Hiệu. Do đó lúc nào anh cũng lo lắng, bảo vệ và binh vực quyền lợi của anh em. Dùng ảnh hưởng cá nhân của mình Hiệu xin thượng cấp cho nhân viên đi phép thường xuyên hoặc thăng thưởng sớm hơn định kỳ. Cam kể chuyện cho Đạt nghe chuyện Hiệu can thiệp cho mình lên chức vì ba năm rồi không được đơn vị đề nghị. Nhân dịp về Sài Gòn, Hiệu vào bộ tư lệnh gặp thằng bạn thân cùng khóa hạ sĩ quan đang làm tại Phòng Tổng Quản Trị.

Không biết anh nói gì mà thời gian sau, mặc dù đơn vị không đề nghị Cam cũng có tên trong danh sách lên hạ sĩ. Điều này chỉ có Thạnh, bạn của Hiệu, đồng thời là trưởng ban văn thư của đơn vị biết mà thôi. Tuy nhiên lâu ngày chuyện lộ ra. Đại úy Bền cật vấn và Hiệu trình bày với thượng cấp như sau: ” Thưa chỉ huy trưởng. Cam có vợ ba con. Nó cần tiền để mua sữa, mua gạo cho con. Chỉ vì lý do nó trễ phép ba ngày mà chỉ huy trưởng không cho nó lên hạ sĩ thời tội nghiệp cho nó. Tôi biết nhà nó nghèo nên tôi ráng giúp cho nó. Chỉ huy trưởng phạt nó vì nó có lỗi. Còn tôi giúp nó vì thấy nó cần sự giúp đỡ của tôi. Chỉ huy trưởng hành xử đúng với cương vị của một chỉ huy trưởng, còn tôi làm cái việc mà lương tâm và bổn phận của một cấp chỉ huy bảo tôi phải làm “. Vốn là một cấp chỉ huy tốt cho nên đại úy Bền bỏ qua chuyện đó, đồng thời ông còn tỏ ra trọng đãi Hiệu hơn. Mỗi khi phải tham dự các cuộc hành quân hỗn hợp ông đều đi theo tàu của Hiệu mặc dù kém an ninh hơn các chiến đỉnh khác.

” Alpha 12 đây Bravo…”

Đang nhâm nhi chai 33 nóng Hiệu cầm lấy ống nói của chiếc máy 46.

” Bravo đây 12…”

” Anh đang ở đâu? ”

Hiệu trả lời không do dự.

” Tôi đang ở cách lò đường chừng ba cây số, hướng tây bắc ”

Đạt nghe giọng nói của trung úy Bảo, sĩ quan hành quân của đơn vị vang vang.

” Mấy con gà cồ của Bắc Bình sẽ gáy. Tôi cần biết tọa độ của anh để thông báo cho Bắc Bình…”

Hiệu liếc vào một vòng tròn đỏ đoạn nói nhanh.

” Trình Bravo… Tôi đang ở 176234 + 379260… Nghe rõ trả lời…”

” Ok… Năm phút nữa gà cồ sẽ gáy… Anh cẩn thận…”

” 12 nghe Bravo 5/5…”

Bỏ máy liên lạc Hiệu nói với Đạt.

” Mình lình bình ở đây chờ…”

Mươi phút sau có tiếng pháo hú qua đầu rồi… Ầm… Nước bắn tung tóe. Ầm… Thêm một tiếng nổ long trời nơi bờ sông. Đạt thấy đất bay tung lên trời. Hiệu hét vào ống nói của máy 46.

” Bravo… Bravo… đây 12… Nghe rõ trả lời…”

” Bravo nghe 12…”

” Mấy con gà cồ của Bắc Bình nó gáy lên đầu của tôi. Gà cồ của Bắc Bình gáy lên đầu của tôi… Bravo nghe rõ…”

” Bravo nghe 12 5/5…”

Ầm… Tiếng nổ lùng bùng lỗ tai. Đạt thấy một cột nước vọt cao lên trời rồi rơi xuống như mưa. Hiệu hét lớn.

” Lùi… Lùi… Đạt lùi lại… John… Gọi xem thằng nào…”

Dù Hiệu không nói hết câu Đạt và John đều hiểu việc họ phải làm. Đạt kéo mạnh cần ga cho tàu lùi lại. Phun khói đen mù mịt chiếc Alpha 12 nặng nề từ từ lùi lại. Đạn pháo binh cũng ngưng rơi song năm người trên tàu đều nghe rõ tiếng nổ ì ầm xa trong rừng.

” 12 đây Bravo…”

” 12 nghe Bravo…”

” Anh có bị gì không? ”

” Cám ơn… Tôi bình an… Chỉ xón đái thôi…”

Đạt nghe tiếng trung úy Bảo cười trong máy.

” Bắc Bình bảo gáy thử mấy tiếng… Đâu ngờ…”

” Ok… Lần sau nhờ Bravo bảo nó cẩn thận…”

Chấm dứt nói chuyện với phòng hành quân xong Hiệu lại nhìn vào bản đồ. Đạt nghe cấp chỉ huy lẩm bẩm những gì xong rời chỗ ngồi trên mui. Chai 33 nóng vẫn còn gần phân nửa.

Mưa… Mưa… Mưa rơi trên dòng sông vắng. Mưa trắng xóa bầu trời. Mưa ướt quần áo. Hiệu ngồi im. Chiếc poncho phủ kín mít chỉ chừa khuôn mặt. Bên cạnh anh Đạt, mặc áo mưa, đội nón sắt im lìm lái tàu. Mưa của vùng Đồng Tháp ngút ngàn và dai dẵng đôi khi cả ngày. Chiếc Alpha 12 lầm lủi đi trong mưa. Theo thói quen Hiệu đưa starlight scope lên nhìn vào bờ nam. Nhưng anh không thấy được gì. Chỉ là màn mưa trắng mờ. Rừng tràm bây giờ biến thành một bức tường trắng đen mờ chạy dài. Không có gì hết. Không bóng người. Chỉ là màn nước mưa nhuộm trắng khung trời.

” Mấy giờ rồi? ”

Hiệu hỏi trỗng nhưng Đạt biết câu hỏi dành cho mình vì chỉ có hai người còn thức.

” 1 giờ…”

Đạt trả lời gọn hai tiếng. Hiệu càu nhàu.

” Mưa gì mưa hoài…”

Đạt thấy người thuyền trưởng của mình cười lặng lẻ trong bóng tối.

” Mày thích nghe nhạc? ”

Đạt ậm ừ có lẽ vì buồn ngủ.

” Thích… Còn anh? ”

” Tao thích nhạc và mê nữ ca sĩ…”

” Anh mê ai? ”

” Ai tao cũng mê. Thanh Thúy, Lệ Thu, Thanh Lan, Hà Thanh, Minh Hiếu…’

Ngập ngừng giây lát Hiệu nói như để giải thích.

” Đúng hơn tao mê tiếng hát…”

” Ở chợ Gò Công cũng có quán cà phê nhạc. Đông khách lắm. Đa số là tuổi trẻ…”

Hai người lính thức đêm kiếm chuyện để nói cho qua thời giờ và nhất là khỏi buồn ngủ.

” Khi nào hết công tác tao với mày dọt về Gò Công chơi một đêm…”

” Ừ… Tôi nhớ con bồ của tôi…”

Hiệu cười lặng lẻ trong bóng đêm.

” Mày còn có người để nhớ. Còn tao…”

” Chị Huệ…? ”

Hiệu thở dài.

” Chưa có gì sâu đậm để nhớ…”

” Tôi tưởng…”

Hiệu cười với mình trong bóng tối. Xa về hướng tây có tiếng súng nổ vu vơ. Đèn của nhà ai đó mập mờ bên bờ sông. Tiếng máy tàu nổ hoài hủy như muốn ru hai người lính thủy vào cơn buồn ngủ. Hiệu nói với Đạt nhưng dường như cũng nói với mình.

” Huệ thực thà và dễ mến… Tuy nhiên ít khi gặp nhau thành ra…”

Đạt gật đầu.

” Chỉ có nói với tôi về chuyện đó. Chỉ phàn nàn anh đi hoài nên không có cơ hội gặp nhau…”

Hiệu tằng hắng tiếng nhỏ.

” Mà gặp nhau thời cũng không có dịp để nói. Chỗ hàng quán… Mày nên kín miệng đừng cho ai biết chuyện của tao với Huệ…”

Ngừng lại giây lát Hiệu thở dài.

” Mới quen mà tao xem Huệ lại tin mày…”

Đạt cười thành tiếng nhỏ.

” Chỉ nói tôi thật thà, ăn nói dễ thương nên coi tôi như em trai. Bởi vậy chỉ mới tâm sự cho tôi nghe…”

Hiệu cười đùa.

” Huệ không biết thật thà là cha nói xạo…”

Đạt cười hăng hắc vì câu nói của Hiệu. Chiếc Alpha 12 im lìm chui qua cây cầu sắt ở Gò Dầu đoạn đánh một vòng nhỏ để quay đầu trở lại. Đèn mờ mờ sáng nơi xóm nhà chạy dọc theo bờ sông. Rời chỗ ngồi Hiệu chui xuống hầm tàu. Không khí ngột ngạt và nóng hầm hập khiến cho Hiệu đổ mồ hôi trán. Bật zippo đốt thuốc anh hít liên tiếp ba hơi xong dụi tắt. Nhìn quanh quất căn hầm nhỏ anh lắc đầu chậm rãi leo lên cầu thang. Mưa còn rơi lác đác nhưng gió lại thổi mạnh hơn. Nhìn thấy khóm nhà thắp đèn sang sáng Hiệu biết mình sắp tới Trãng Bàng, một quận thuộc tỉnh Tây Ninh nằm sát bên bờ sông Vàm Cỏ Đông.

” Mấy giờ rồi? ”

Hiệu hỏi và Đạt trả lời.

” Còn mười lăm phút nữa ba giờ…”

Hiệu đứng lên.

” Để tao gọi thằng Bảng và Cam…”

Lát sau Cam ngồi vào ghế lái. Hiệu chui vào giường của mình. Kéo cái mền đáp ngang ngực anh nhắm mắt lại. Nụ cười của Huệ từ từ đưa anh vào giấc ngủ. Ngoài trời vẫn còn mưa rơi lác đác.

Hai giờ chiều. Hiệu ngồi một mình nơi chiếc bàn đặt trong góc ngay cửa sổ ngó ra bờ sông. Trên mặt bàn có chai 33, ly bia uống nửa chừng và gói thuốc lá.

” Chừng nào anh mới đi Trà Cú? ”

Hiệu ngước lên khi thấy Huệ đứng trước mặt mình. Hôm nay nàng mặc chiếc áo bà ba màu xanh. Mái tóc đen dài được cột lại bằng cái khăn mù xoa cũng màu xanh. Nhận xét kỹ Hiệu thấy nàng kẻ mắt và trang điểm một cách kín đáo.

” Mốt. Có chuyện gì? ”

” Huệ tính rủ anh đi Long An chơi…”

Hớp ngụm bia Hiệu đùa.

” Gan vậy. Không sợ má rầy à…”

Liếc thật nhanh thấy không có ai Huệ thì thầm.

” Sáng mai 9 giờ anh chờ Huệ ở chân cầu rồi mình đi…”

Gật đầu Hiệu cười cười.

” Có gì đặc biệt không? ”

Huệ nhìn ông lính thủy đang ngồi dựa đầu vào vách ván.

” Không. Nhớ anh và muốn nói chuyện với anh…”

Thấy Hiệu rót cạn chai bia Huệ bỏ vào trong rồi trở ra với chai 33 chưa khui.

” Anh uống hết mấy chai 33 của Thành đưa cho anh chưa? ”

Hiệu cười lắc đầu.

” Chưa. Bia đặc biệt hiếm và quý nên để dành. Khi nào thèm mới lấy ra uống… Thèm uống mới ngon. Vừa uống bia vừa nhớ người…

Làn da mặt trắng của Huệ hồng lên vì câu nói của Hiệu. Mắt nàng nhìn ông lính thủy với chút âu yếm và nồng nàn.

” Người nào? ”

” Người đang đứng trước mặt…”

Huệ cười nhỏ vì sung sướng. Khui chai bia rồi rót vào chai cho Hiệu nàng hỏi bằng giọng nghiêm nghị.

” Anh với Thành về Gò Công chơi vui không? ”

Hiệu cười.

” Cũng vui. Có điều…”

” Người chị bà con của Thành đẹp hôn? ”

Hiệu nhìn vào mắt của Huệ như để tìm hiểu cô gái định ám chỉ điều gì qua câu hỏi.

” Đẹp nhưng không hợp với anh. Cô ta là cô giáo trong khi anh là thằng ăn chơi. Lấy cô ta về rủi cô ta bắt quỳ gối thời hơi phiền…

Huệ bật thành tiếng cười trong trẻo vì câu nói đùa của Hiệu.

” Đáng đời… Tại anh hư…”

” Huệ có thương cái hư của anh? ”

” Chút chút… Huệ thích cái hư dễ thương của anh…”

Thấy có khách bước vào Hiệu cười nói nhỏ.

” Tính tiền cho anh đi. Anh phải về tàu…”

” Cho anh thiếu mai trả…”

Nói xong Huệ bước tới bàn của người khách mới vừa vào. Hiệu đặt hai tờ giấy một trăm lên bàn rồi lấy chai bia dằn lên xong mới lặng lẻ ra khỏi quán. Anh thấy Đạt đang ngồi gõ sét nơi mũi tàu.

Ngồi cạnh nhau nơi băng sau cùng của chiếc xe đò chạy đường Sài Gòn Mỹ Tho, Hiệu và Huệ im lặng không nói chuyện cho tới khi xe qua khỏi Thủ Thừa.

” Em xin má về thăm ngoại…”

” Bộ em tính dẫn anh về trình diện ngoại của em? ”

Huệ đặt bàn tay của mình lên tay Hiệu.

” Em nói anh là bạn thôi. Ngoại em hiền lắm…”

Hiệu cười nhìn ra cánh đồng lúa nằm bên tay mặt của mình. Xa thật xa hàng dừa xanh vươn cao. Lát sau xe dừng lại bên đường. Hai đứa xuống xe. Huệ gọi chiếc xe lôi. Xe chạy chầm chậm trên con đường xuyên qua thành phố.

” Chắc anh tới Long An hoài? ”

Hiệu gật đầu cười.

” Nhiều lần lắm. Anh có quen với một cô. Nhà cô ta bán quán. Má cô ta làm món khô cá lóc chấm với nước mắm me ngon tuyệt. Khô cá lóc nhậu với 33 thời hết chỗ chê. Uống ngà ngà say xong giải khát bằng trà hoa lài ngon lắm. Sau này cô ta đi lấy chồng nên anh ít lui tới…”

” Sao anh lại để cho cô ta đi lấy chồng? ”

Hiệu cười buồn liếc sang người ngồi bên cạnh.

” Muốn giữ cũng không được. Cô ta bảo chờ mãi mà không nghe anh nói năng gì nên lấy chồng. Bây giờ người ta ít khi chịu chờ lắm…”

” Ai mà chịu chờ một ông lính thủy thích lông bông như anh…”

” Bởi vậy anh không muốn vướng mắc tình cảm với ai…”

Hiệu quay nhìn Huệ. Anh cảm thấy một mùi hương dịu dàng toát ra từ hơi thở, từ thân thể của nàng gây cho anh chút xuyến xao mơ hồ. Vài sợi tóc bị gió thổi bay vào mặt mang theo chút mùi hương dường như của hoa huệ. Anh còn nhìn thấy những giọt mồ hôi lấm tấm nơi cánh mũi, quanh gò má trắng hồng vì nắng nóng. Phố Long An vẫn y như cũ. Những con đường tuy không lồi lõm nhưng lâu ngày không được tráng nhựa nên trở thành màu xám bạc. Nhà cửa không khang trang lắm nhưng cũng không tồi tàn và lụp xụp. Long An là một tỉnh tương đối an ninh hơn nhiều tỉnh khác vì địa thế thuận lợi cho việc kiểm soát và ngăn chận sự xâm nhập và hoạt động của địch.

Chiếc xe lôi rẽ vào con lộ đi Tân Trụ. Non cây số Huệ nói với bác phu xe.

” Bác ngừng ở đây đi bác…”

Xe dừng. Trong lúc Hiệu đỡ cô bạn gái xuống xe người đạp xe cười hỏi Huệ.

” Cô chắc là cháu của bà Tám Mừng? ”

” Dạ… Bác biết bà ngoại của cháu? ”

” Tôi đạp xe qua lại đây hoài. Thỉnh thoảng cũng chở bà Tám lên chợ…”

Hiệu đưa cho bác đạp xe lôi tờ giấy một trăm. Chờ cho ông ta đi khuất hai đứa mới từ từ đi bộ trên con đường đất khá rộng rợp bóng mát. Khu vườn rộng trồng toàn cây ăn trái. Những cây xoài cát thấp lè tè lủng lẳng trái. Vú sữa tím xen lẫn với vú sữa trắng đong đưa trong nắng. Hít hơi dài không khí trong lành Hiệu nghe như trong gió có mùi phù xa của dòng sông Vàm Cỏ Tây hòa với mùi thơm của những chùm nhãn vừa chín tới.

” Anh thích ở đây. Yên tịnh và mộc mạc…”

Huệ quay nhìn ông lính thủy.

” Ngoại vui lắm khi nghe anh nói như vậy…”

Hiệu cười khi nghe cô bạn gái chỉ nói chữ ” ngoại ” mà cố tình bỏ hai chữ ” của em “.

” Ngoại của ai? ”

Hiệu cố ý hỏi khó và Huệ trả lời một cách tự nhiên.

” Ngoại của hai đứa mình…”

Có tiếng chó sủa rồi một con chó cò chạy ra. Nhận ra người quen nó quấn vào chân Huệ tuy nhiên lại không tỏ vẻ thân thiện với Hiệu. Dường như nó biết ông khách lạ này sẽ cướp đi cô chủ nhỏ của nó. Hai đứa vào tới cửa thời bà ngoại của Huệ bước ra. Tuy tóc bạc trắng và lưng hơi còng nhưng bà vẫn còn khỏe mạnh xuyên qua dáng đi và giọng nói.

” Cậu út đâu rồi ngoại? ”

” Nó đi lên tỉnh chiều mới về. Con về chừng nào đi? ”

” Dạ chiều… Ngoại… đây là anh Hiệu bạn của con…”

” Dạ chào bà…”

Bà ngoại của Huệ cười hiền hậu.

” Con quen với Huệ lâu chưa? Chừng nào cưới? ”

Hiệu cười gượng chưa biết trả lời ra sao trước hai câu hỏi khó trả lời này.

” Ngoại… Tụi con mới quen… Con dẫn ảnh về thăm nhà mình cho biết… Mợ út đâu rồi ngoại. Con đi kiếm mợ út…”

Huệ nắm tay Hiệu kéo đi như để tránh cho Hiệu phải trả lời những câu hỏi của bà ngoại.

” Anh đừng để ý… Ngoại già hơi lẫn…”

Hiệu cười cong ngón trỏ khều nhè nhẹ vào lòng bàn tay mềm ấm của cô bạn gái. Huệ quay nhìn với nụ cười tình và ánh mắt long lanh. Nhìn đôi môi hồng tự nhiên của cô bạn gái Hiệu hồi tưởng lại cảnh tượng cách đây mấy tháng. Đêm Sài Gòn thật yên tịnh sau giờ giới nghiêm. Hai đứa ngồi cạnh nhau ngoài lan can. Gió man mát. Mắt Huệ đen tình tự. Môi hồng he hé. Hơi thở ấp ủ tình thân, tràn trề sự sống. Hai đứa ngồi bên nhau nghe nhạc nói chuyện lan man. Nhiều lúc anh muốn hôn Huệ nhưng nghĩ sao anh tự ngăn lại. Anh biết Huệ cũng hưởng ứng nếu anh hôn nàng. Dường như giữa hai người vẫn còn có một cái gì ngăn cách cần thời gian để xích lại gần hơn và để tìm hiểu cặn kẽ hơn.

” Anh muốn ăn gì em hái cho anh ăn? ”

” Nhãn… Hái ít ít thôi…”

Huệ nói với Hiệu kéo cành cây có chùm nhãn lớn để cho nàng hái xong hai đứa đi ra bờ sông. Dòng nước ròng hơi trong lặng lờ chảy. Huệ kéo Hiệu ngồi xuống cái băng làm bằng cây cũ kỹ.

” Hồi còn đi học em hay ra đây ngồi mơ mộng…”

” Mơ mộng gì? ”

Huệ cười lắc lắc mái tóc đen dài phủ lòa xòa trên vai.

” Không biết… Chỉ biết mơ mộng… Anh thích mơ mộng? ”

” Thích… Hồi trẻ mơ mộng nhiều. Đi lính riết rồi hầu như hết mơ mộng… Chiến tranh giết dần mộng mơ…”

Hiệu nói với giọng buồn buồn. Huệ liếc nhanh khuôn mặt sạm nắng, mái tóc đen dài, ánh mắt mỏi mệt của người bạn trai. Tự dưng nàng cảm thấy xúc cảm và thương xót.

” Em thương anh…”

Hiệu cười khi nghe câu tỏ tình mộc mạc, giản dị và thành thật của cô gái nửa phố thị mà cũng nửa quê mùa. Bỗng nhiên anh muốn trêu đùa cô gái.

” Thương mà nhiều hay ít…”

” Ít hay nhiều cũng vậy thôi. Quan trọng là thương…”

Huệ trả lời trong lúc nhìn ra dòng sông. Phía bên kia mấy ngôi nhà lơ thơ sau hàng dừa xanh.

” Em nghĩ là em thương anh nhiều. Còn anh? ”

Hiệu không muốn nói dối dù biết câu trả lời của mình có thể làm cho cô bạn gái buồn.

” Anh mến Huệ. Anh thích Huệ vì em vui vẻ. Có thể nếu mình gần gụi với nhau hoài anh sẽ…

” Anh có nhiều lựa chọn. Còn em chỉ có một chọn lựa. Em chỉ quen anh…”

Bỏ trái nhãn vừa được lột vỏ vào miệng Hiệu chuyển đề tài.

” Trước khi gặp anh Huệ có quen biết ai? ”

Huệ cười quay nhìn bạn trong lúc dùng móng tay lột vỏ trái nhãn.

” Em có quen một anh đi lính sư đoàn 25. Chỉ nói chuyện sơ sơ rồi ảnh bị đổi đi nơi khác. Từ đó em không quen ai cho tới lúc gặp anh…

Bảo Hiệu há miệng ra cho mình đút trái nhãn Huệ cười vui như nhớ lại chuyện gì.

” Lần đầu tiên em thấy anh đi với ông trung sĩ Thạnh vào quán là em để ý tới anh liền. Anh lạ hơn mọi người. Cái vẻ mỏi mệt, cái thái độ lừng khừng, cách ăn nói là lạ của anh làm cho em ngạc nhiên…

Huệ ngừng nói. Nhìn vào mắt Hiệu cô gái cười tiếp.

” Lối ăn nói nhát gừng, cử chỉ thờ ơ của anh khiến cho em sùng anh lắm…”

Hiệu bật cười lớn.

” Em tự ái chứ gì. Em đẹp, thiếu gì người theo đuổi…”

Huệ cười thánh thót vì bị Hiệu nói trúng ý nghĩ của mình.

” Anh lập dị. Anh bất cần đời. Anh ăn chơi… Thế mà em lại thích anh… Anh có cái gì quyến rũ…”

Hiệu mỉm cười im lặng nhìn ra mặt sông rộng gờn gợn sóng. Một chiếc xuồng ba lá trôi lặng lờ trên sông. Đâu đó vọng lại tiếng chim cu gáy giữa ban trưa nghe buồn buồn.

” Anh…”

Tai nghe giọng nói thanh thanh, mũi ngữi được mùi hương dịu dàng toát ra từ thân thể của nàng con gái đang tựa vào sát mình làm cho Hiệu cảm thấy xuyến xao và run rẩy. Anh biết mình chỉ mến mà chưa yêu Huệ. Tuy nhiên càng gần gụi, chuyện trò anh càng thấy thân thiết và rung động khi khám phá ra thứ tình cảm dịu dàng nẩy nở trong tâm hồn của mình. Đây không phải là thứ tình cảm sôi nổi, cuồng nhiệt, yêu cuồng sống vội mà là thứ tình cảm tự nhiên, len lén đi vào tâm hồn. Sự hồn nhiên, chất phác và thành thật của Huệ khiến cho anh cảm thấy thoải mái, không bị gò bó, không giả vờ hay đóng kịch trong lúc hai đứa trò chuyện với nhau.

” Anh nghĩ gì? ”

Quay nhìn Huệ Hiệu mỉm cười.

” Không nghĩ gì hết. Chỉ mơ… Sau này khi hết chiến tranh về đây cất ngôi nhà ở cạnh dòng sông, làm nghề dạy học… Huệ biết trường Sư Phạm Cộng Đồng ở Long An?

” Em đã thi vào đó mà bị rớt…”

Hiệu cười.

” Anh cũng thi mà không đậu… Có lẽ nhờ như vậy mà hai đứa mình mới gặp nhau… Sông Vàm Cỏ Tây tới đây đẹp và bình yên…

Hiệu há miệng ra để cho cô bạn gái đút trái nhãn vào rồi ngậm lại như muốn giữ luôn bàn tay của nàng. Huệ hơi mỉm cười và má hồng lên vì thẹn thùng và sung sướng khi Hiệu cầm lấy và sau đó hôn lên bàn tay của mình. Nàng chưa bao giờ được bất cứ người con trai nào làm cử chỉ âu yếm và tình tứ như Hiệu đã làm. Nàng hơi nhắm mắt lại khi Hiệu hôn lên má và lên mắt. Người nàng hơi run run, hơi thở gấp và nghe tim của mình đập thình thịch. Tuy nhiên nàng thở dài vừa tiếc, vừa mừng vì Hiệu chỉ làm có vậy thôi.

” Anh sẽ hôn em khi nào…”

Hiệu thì thầm vào tai cô bạn gái. Dụi đầu vào ngực bạn Huệ mỉm cười.

” Em chờ… Mà anh đừng để lâu quá… Em nóng ruột… Em thèm em sẽ hôn anh trước…”

Nhìn vào đôi mắt long lanh như bóng dừa vào một đêm trăng mùng mười, Hiệu lập lại câu nói của Huệ chỉ có đổi tiếng ” em ” thành ” anh ” thôi.

Hai đứa ngồi im nhìn dòng nước lặng lờ chảy. Bên kia sông có bóng người thấp thoáng sau hàng dừa nước xanh xanh .
hvln
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s