Tản Mạn Về Hoa

Hoa Quỳnh

 

Hoa nào thơm nhất? Hoa quỳnh. Tôi nghĩ như thế. Hai cá tính đặc biệt mà tôi thích ở hoa quỳnh là hương thơm và không biết lúc nào hoa nở. Lúc tuổi không trẻ không già, tôi cũng trồng hoa quỳnh trong chậu. Cực vì mùa đông phải đem vào nhà rồi mùa hè phải mang ra sân. Chậu hoa càng lớn càng nặng thêm chờ đợi, mong mỏi được ngắm hoa nở. Hoài công thôi. Chẳng bao giờ được thấy hoa quỳnh nở. Sáng sớm thức giấc chỉ còn ngửi chút hương thừa và mấy cánh hoa tàn héo rủ xuống.

Chúng ta hãy nghe nhà thơ Tâm Vô Lệ nói về hoa quỳnh.

Bông Bng Lăng và Hoa Quỳnh- Thơ Tâm Vô L

Thuở nhỏ đến giờ

Anh đâu biết bông Bằng lăng màu tím hay xanh

không rõ hoa Quỳnh giờ nào mới nở

Cũng chưa hiểu tình đầu thường hay đổ vỡ

Thuở nhỏ đến giờ

mỗi lần nghe tiếng ca dao

anh hay buồn buồn trong dạ

Nghe kể chuyện tình Mỵ Nương- Trương Chi

Tim luôn bừng lên mãnh liệt một tình si

Giờ anh đã hiểu

tại sao

mỗi lần nghe tiếng ca dao anh hay buồn buồn trong dạ

Đã hiểu rồi cay đắng của yêu đương

Cũng thấm thía ít nhiều thân phận chàng Trương

Chỉ chưa biết màu bông Bằng Lăng

Chưa rõ hoa Quỳnh giờ nào mới nở

Bao giờ

lòng yên

cho mình hết nợ?

Tôi với Tâm Vô Lệ, của Thuvienvietnam.com quen biết chỉ qua chuyện thơ văn. Biết nhau lâu, trò chuyện đôi lần song chưa hề gặp mặt. Tôi thích thơ của TVL, với ngôn từ ngộ nghĩnh, duyên dáng và rất thưc như câu: Bao gi… lòng yên… cho mình hết n…? Đó cũng là thao thức của chính tôi trong những lúc mở mắt chờ đêm đi qua. TVL còn trẻ hơn tôi mà đã có câu hỏi đó… nghĩ cũng lạ…

Mời quý vị nghe Hoa nở về đêm của nhạc sĩ Manh Phát sẽ do Bảo Yến trình bày.

Đêm Nguyt Quỳnh – Thơ Vương Ngc Long

Ta như kẻ hoài nghi đành bỏ cuộc
Ngôn ngữ buồn khánh kiệt cứa tim đau
Ta vắt cạn tận cùng trong nỗi nhớ
Bóng em về tha thướt quẩn quanh đâu

Ta ngỡ mất mà chưa đành đánh mất
Bởi mùi hương ngự trị cánh hoa tàn
Xa tít tắp từ rừng xưa cổ tích
Cỏ xanh mềm ảo hóa giấc phù vân

Mùa thu ấy đôi mắt buồn man mác
Ngong ngóng chờ hoài niệm hóa rêu xanh
Ta lục lọi trong ngôi vườn chữ nghĩa
Chồi cây khô bỗng chuyển nhựa rung cành

Hồn khẳng khiu khát chờ trăng mở hội
Ngỡ ngàng đêm mộng điệp thốt lời ca
Dốc đồi mơ sương mù đan nhánh trổ
Kết bông choàng ấp ủ dáng kiêu sa

Em còn đó xõa lòng đêm tóc rối
Tôi đứng đây bụi lốc mịt mù xa
Nghìn mắt lá đang nhìn tôi ái ngại
Đêm nguyệt quỳnh hóa nở kiếp phù hoa …

Bài thơ trên đã được nhạc sĩ Phạm Anh Dũng phổ thành bản nhạc cùng tên. Mời quí vị nghe Đêm Nguyệt Quỳnh qua tiếng hát của nữ ca sĩ Bảo Yến.

Vi Quỳnh – Phm Ngc


Nếu hạnh phúc sẽ khơi nguồn đau khổ
Thì xin em đừng tìm đến với nhau
Để một ngày vết nứt nhói tim đau
Và ân ái nhạt nhòa son môi cũ .


Quỳnh chỉ nở về đêm trong giấc ngủ
Như tình yêu chỉ đẹp lúc ban đầu
Chẳng có gì tồn tại đến ngàn sau
Khi cơn mộng mù lòa đêm dâng hiến


Chút hương xưa em miệt mài tìm kiếm
Cũng bay đi theo gió thoảng trong chiều
Cuối cùng rồi còn lại với quạnh hiu
Treo lơ lửng thân mình trên triền dốc


Rồi có lần giữa mùa mưa thu khóc
Em quay về dang dở những cuộc chơi
Giữa thiên thu ai đứng gọi tên người
Nghe trăm hướng vọng về cơn mưa lũ


“Từ một đêm đóa Quỳnh buông cánh rũ …”

Hãy nghe tiếng hát truyền cảm của Quỳnh Lan trong nhạc phẩm Với Quỳnh, thơ của thi sĩ Phạm Ngọc và nhạc của Phạm Anh Dũng

Mời nghe thêm một bài thơ của thi sĩ Phạm Ngọc được phổ thành nhạc bởi Phạm Anh Dũng qua tiếng Quỳnh Lan.

https://chusalan.files.wordpress.com/2012/09/quynhlan_ql1.mp3

Người ta thường nói hoa quỳnh chỉ nở về đêm và không biết lúc nào hoa lại nở. Truyền thuyết sau đây sẽ cho chúng ta biết về điều đó.

Tùy Dạng Đế là ông vua vô đạo của nước Tàu. Một đêm, ông vua này nằm mơ thấy một cây trổ hoa rất đẹp. Cũng đúng lúc đó, trước của ngôi chùa cổ kính Dương Ly tại thành Lạc Dương, tỉnh Dương Châu, có một luồng sáng rực lên như lửa cháy, nhưng không gây mùi khét mà tỏa hương thơm sực nức.

Sáng hôm sau, dân chúng bàng hoàng khi thấy gần giếng nước trong sân chùa mọc lên một cây hoa lạ, trên ngọn trổ một đóa ngũ sắc với 18 cánh lớn ở phía trên, 24 cánh nhỏ ở phía dưới. Mùi hương của loài hoa này thơm ngào ngạt bay tỏa khắp nơi, lan xa đến ngàn dặm. Dân chúng đặt tên là hoa quỳnh.

Được tin hoa đẹp, Tùy Dạng Đế liền quyết định tuần du Dương Châu để thưởng ngoạn. Nhưng khốn nỗi khi thuyền rồng của nhà vua xưa cập bến Dương Châu thì cũng là lúc bông hoa quỳnh đẹp kia vừa độ rụng cánh sau trận mưa lớn. Tùy Dạng Đế xa giá đến xem hoa song chỉ còn thấy trơ vơ cánh hoa úa rũ, tan tác. Tức giận, nhà vua ra lệnh nhổ bỏ, vứt đi. Từ đó loài hoa quỳnh không nở ngày và không thơm cho khắp thế gian nữa. Nó chỉ khiêm nhường nở về đêm và chỉ dành cho những tâm hồn thanh tao biết đợi chờ.

Trang 3

hvln