Tháng tư th.i..ệt thiệt là buồn!

Tháng tư th.i..ệt thiệt là buồn!

Nhớ lại, khoảng cuối thập niên 50 của thế kỷ trước, người viết đã xem phim Ole! O Cangaceiro ở rạp hát Đakao vùng Tân Định, Sàigòn.Đó là một loại phim “kiểu cao bồi” của Brasil, lồng vào đó là mối tình của một tướng cướp và cô giáo làng.Phim có những nét hào hùng, nhưng mối tình kết thúc thiệt bi thảm.

Nhạc đệm phim rất hay.Và, sau đó, trong xóm, ngõ hẽm đâu đâu cũng nghe trẻ em hát nhái theo điệu nhạc: Ô lê, cái ông già dê! Ô lê, cái ông già dê!

Lớn lên, coi lại, thấy có phần khác hơn khi coi lúc nhỏ.Có lẽ, khi trước Bộ Thông Tin đã cắt xén những phần hông hợp với thuần phong mỹ tục như quân cướp vào làng bắt phụ nữ hảm hiếp một cách thô bạo; và cảnh cô giáo làng trần truồng như nhộng hoảng sợ chạy hông kịp, trốn trong buồng.

Kế tiếp, ban nhạc James Last Band hòa tấu với tiếng kèn hoà lẫn bộ gỏ.

Rồi nghe được tiếng hát trầm buồn của cô ca nhạc sĩ người Mỹ Joan Baez Mặc dầu hông hiểu được tiếng Portugal nhưng cũng cảm nhận được lời ca thống thiết diễn tả trong phim.

Trong thập niên 60 của thế kỷ XX, cô ca sỹ nầy là một trong những ca sỹ phản chiến trong phong trào chống chiến tranh Việt Nam kéo dài từ năm 1963 đến đầu thập niên 70 với những ca sỹ nổi tiếng như: Bob Dylan “Blowin’ in the wind” (1963)-Phil Ochs “What are you fighting for”(1963) “I ain’t marching any more” (1965), Barry Mc Guire “Eve of Destruction” (1965)…..

(Bob Dylan được Prix Nobel Văn Chương năm 2016)

Trịnh công Sơn- (một Bob Dylan của Việt Nam(?), theo một số người)- cũng ra rả những bài hát chống chiến tranh VN: Gia tài của mẹ, Nối vòng tay lớn, Hát trên những xác người…

***

Sau khi Tổng Thống Ngô đình Diệm hông cho Mỹ can dự vô chiến tranh Việt Nam thì Mỹ quậy: Phật Giáo Miền Trung rồi lan đến Sàigòn.

Bức hình tự thiêu của nhà sư Thích Quảng Đức do Malcolm.W. Browne chụp ngày 11 tháng 6 năm 1963

Phong trào Phật Giáo hông có kết quả thì đảo chánh ngày 01tháng 11 năm 1963; và, Tổng thống Ngô đình Diệm cùng Ngô đình Nhu bị giết ngày 02 tháng 11năm 1963

Tổng Thống chết.Quốc sách Âp Chiến Lược bị tan vỡ, hông thành công giống như ở Malaysia. (Sir Thompson).Tội nghiệp!Ông hông kịp thấy các chỉ huy của VC ra đầu hàng như Chin Peng ở Malaysia.

Rồi, hông có rào cản Âp Chiến Lược, VC tràn vào dân, mở màn chiến tranh du kích.Chúng ta bị thua ở hiệp một như vị tướng Alexandro Papagos chống Cộng Sản ở Greece đã nói.

Rồi sau đó, quân đội Hoa kỳ ngang nhiên đổ bộ vào Đà Nẳng ngày 8-3-1965.Chiến cuộc càng càng leo thang.Phong trào phản chiến đủ mọi thành phần ở Mỹ càng dữ dội.Thanh niên Mỹ một lớp bỏ trốn qua Canada, một lớp khai bịnh để tránh đi quân dịch.(trong số đó có hai vị nguyên thủ Mỹ hiện nay còn sống)

Những năm sau đó là những năm xáo trộn, màn tranh giành nhau quyền lực: Phan khắc Sửu và Phan huy Quát, Chỉnh Lý, Hiến Chương Vũng Tàu…

Và, những bức hình của các phóng viên nhà báo Mỹ-Việt khơi màu chống chiến tranh VN dữ dội.

Tướng Nguyễn hữu Loan bắn Bảy Lốp (Ba Lém) ngày 01-02-1968 do Eddie Adams chụp

Vụ Mỹ Lai ngày 06-03-1968

Em bé bom Napalm Phan thị Kim Phúc do Nick Út(?) chụp ngày 08-06-1972

(Ghi chú: Bức hình nầy còn đang tranh chấp)

Và rồi!.… : Kỷ Vật cho em, Anh không chết đâu em, Hai mươi bốn giờ phép, Một người đi…. bi hùng thiệt, nhưng mà hông bao giờ có hịch Tướng Sĩ của Hưng Đạo Vương, hịch Phong Trào Cần Vương của ông vua Hàm Nghi 13 tuổi, hịch Nghĩa Binh đánh Tây của Nguyễn đình Chiểu như xưa.

Sĩ quan QLVNCH được đào tạo từ các quân trường phương Tây hoặc ở ViệtNam theo các lý thuyết gia như Clausewitz, Ludendorff (??)…Mỹ hành quân trực thăng vận thì quân đội VNCH cũng hành quân trưc thăng vận, Mỹ đánh theo chiến thuật “Tìm và Diệt”… thì mình cũng tìm và diệt. Đến lúc đó,VC biết được, nay tấn công chỗ nầy, mai tấn công chỗ khác rồi nhanh nhẩu lủi vào rừng sâu.Cha con bầu đoàn thê tử ồ ạt đuổi theo phờ râu…Và, cuối cùng, mình mới biết mình bị đo ván ở hiệp hai.

***

Trong khi đó,ngay tại thủ đô VNCH,đặc khu ủy Sài Gòn – Chợ Lớn -Gia Định chỉ huy TNCSHCM xách động phong trào SVHS yêu nước phản chiến, chống Mỹ đòi hòa bình cho VN..

Họ đòi thả tự do cho một số cán bộ VC nằm vùng như Vũ Hạnh.., SV Việt cộng: Huỳnh tấn Mẫm, Dương văn Đầy, Phùng hữu Trân, Lê thành Yến, Võ Ba, Hồ Nghĩa (Hồ Tâm), Cao thị Quế Hương, Võ thị Thu Nga…

  Rồi còn có lực lượng phụ nữ đòi quyền sống, các ông Trần ngọc Liễng, Nguyễn văn Cước, Thượng tọa Thích Nhật Thường, Thích Mãn Giác.Trong đó cũng hông thiếu mặt thiền sư Thích Nhất Hạnh. 

Trung tâm Quảng Đức, chùa Phổ Hiền, chùa Ấn Quang – do Thượng tọa Thích Thiện Hoa trụ trì là những nơi đã giúp và che chở cho VC nằm vùng hoạt động…

Phạm ngọc Thảo len lỏi tới dinh Độc Lập và còn đượcTrần kim Tuyến và Đỗ Mậu tin dùng.Quý vị có tin được là ông tướng Râu Kẽm đã giải thoát cho Huỳnh tấn Mẫm hông? 

Giới báo chí cũng bị VC giựt dây.Họ đứng ra xin phép thành lập tờ báo Tin Văn với chiêu bài bảo vệ văn hóa, chống văn hóa ngoại lai, đồi trụy đầu độc thanh niên.Tờ báo được chỉ đạo trực tiếp bởi cán bộ VC kỳ cựu Trần bạch Đằng, Chủ nhiệm Trần mạnh Lương cùng các nhà văn và các cây bút như Lữ Phương, Hồng Cúc, Nguyễn hữu Ba, Vũ Hạnh… Các cây bút này còn viết cho tờ Hồn Trẻ cùng với Anh Vũ, Trần cảnh Thu, Lê Uyên Nguyên, Tuyết Hữu, Cao hoài Hà, Trần triệu Luật…

Và các phân khoa đại học cũng xuất hiện các báo như Hoa Súng của Dược khoa, Văn Khoa với Hạ Đình Nguyên, Đại học khoa học có tờ Lửa Hồng, tờ Dấn Thân được GS Trần kim Thạch đỡ đầu.Luật khoa có tờ Đất Mới với Lê hiếu Đằng, Nguyên Hạo. Tờ Học Sinh do Lê văn Triều chủ nhiệm, Nguyễn thị Liên Hoa quản lý, v.v…Đại Học Vạn Hạnh cũng hông thoát khỏi.

Những toán đặc công, biệt động thành do Thành đoàn, Đặc khu ủy tổ chức gài bom các công sở, nơi giải trí, cơ quan quân sự Mỹ, VNCH tạo lên sự hổn loạn trong Sài gòn (Ngày 16-2-64 nổ bom rạp hát Kinh Đô, ngày 25-8-64 ở khách sạn Caravelle, ngày30-3-65 đánh bom Toà Đại Sứ Mỹ ở đường Hàm Nghi, ngày 25-6-65 ở nhà hàng Mỹ Cảnh,lựu đạn nổ ở rạp hát Vĩnh Lợi…)

VC ám sát các nhân vật quốc gia: sinh viên Lê khắc Sinh Nhật, GS Nguyễn văn Bông (hai lần ngày 25-11-1968 và 16-11-1971)…

Và đây, nực cười nhứt là: “Ngày ký giả đi ăn mày”(10-10-1974), bắt chước Cái Bang Hồng Thất Công!!!Nam Đình,Trần tấn Quốc,Tô Nguyệt Đình, Văn Mại…Kiên Giang(VC). Và, còn nhiều nhà báo khác…(Một số ký giả sau 30-4-75 đi tù.Ra tù,sang Mỹ, làm báo chửi VC!!)

Năm 1970, một số Việt kiều từ Cambodia trở về, kéo theo một mớ cán bộ VC, nhập với VC ở Sài Gòn, quậy phá thủ đô.

(đây là những thông tin chánh yếu, quý vị muốn tìm hiểu thêm, có đầy dẫy ở website ở bên Quốc Gia và VC)

Tham nhũng tràn lan trong đủ mọi tầng lớp xã hội;còn trong quân đội:các vụ xẻ thịt các căn cứ Mỹ, còi hụ Long An… cho nên mới có phong trào chống tham nhũng của linh mục Trần hữu Thanh và đủ mọi thành phần khác…

***

Thủ đô đã như vậy, còn bên ngoài, người lính chiến đấu hông mệt mỏi.Mỹ ào ạt tuôn ba cái vũ khí cổ lỗ sĩ thời đệ nhị thế chiến, trang bị cho QLVNCH còn non trẻ.Anh lính chiến trẻ VNCH cao 1m50 đeo tòng teng khẩu Garant M1 ngót nghét cách đó 20 năm dài muốn chấm đất! Khi lâm trận, tám viên nạp đạn.Lúc hết, gấp đạn bung ra cái keng, VC biết hết đạn bèn nhào lên tấn công ròn rã bằng AK 47.Phóng lựu bằng Garant đâu bằng B40, B41…..Ôi! Vũ khí hủ lậu giết chết những người lính VNCH đáng thương!( hinh như khoảng năm1966, Mỹ bắt đầu trang bị(hay thử vũ khí mới) cho quân đội VNCH súng AR-15?)

Trận chiến càng ngày càng ác liệt: Tết Mậu Thân, Nam Lào, Mùa Hè Đỏ Lửa, Bình Long…

***

Nhưng đây mới là điểm quyết định.Sau gần 10 năm can dự vô Việt Nam, xài hết vũ khí cũ, thử nhiều vũ khí mới(?), Mỹ tìm đường rút:“Việt Nam hóa chiến tranh” của Nixon ngày 03 tháng 11 năm 1969.

(Quý vị có thể tìm kiếm trên các website bao nhiêu vũ khí Mỹ đổ vô Việt Nam cũ cũng như mới…)

Kissinger đi đêm với Zhou Enlai ngày tháng 07 năm 1971.Và, kết quả Nixon gặp Mao-Zedong ngày 21 tháng 02 năm 1972.Nixon đã làm nên một sự kiện lịch sử: đánh thức con rồng thức dậy.

(Đành rằng, như nhiều người nói: chánh trị là chuyện cá nhơn, nhưng chỉ có thể thay đổi cục diện trong một thời gian ngắn của một giai đoạn lịch sử.Còn sách vỡ dạy rằng một hệ thống tư tưởng sẽ ảnh hưởng hàng ngàn năm.Nhiều khi kìm hãm sự tiến triễn nền văn minh nhơn loại.Và,ai dám bảo hệ thống tư tưởng của Confucius,của Shiddharta, của Jésus, của Mohamed sẽ tàn lụi?Và, để thoát ra là điều hông dễ dàng chút nào hết.Ý thức hệ chỉ là biến tướng để đánh đổ những hệ thống tư tưởng trên, rồi tha hóa thành chế độ tài,…Quả thiệt, sự an bình,công bằng cho mọi người quá khó khăn!!!…Tìm kiếm đỏ lừ con mắt cho đến cuối thiên niên kỷ nầy chưa chắc có được một hiến pháp nào như hiến pháp của nước Con Gà Trống)

***

Nội tình VNCH đã như vậy,ai mà hông biết?Phạm xuân Ẩn chắc báo cáo cho hai bên!Sao lại còn chạy vạy đi xin thêm 300 triệu đô la?Rồi lại trách cứ đồng minh tháo chạy.Mỹ có ký một hiệp ước quân sự với VNCH nào hông mà gọi Mỹ là đồng minh. Hình như là không.Mỹ ngang nhiên xông vào nhà Việt Nam mà!(Tôi nhớ hình như là thời Ngô đình Diệm có xin ký, nhưng Kennedy lưỡng lự)

Và,phủi tay đi là xong chớ gì!! “Còn trù ẻo: sao không chết hết đi cho rãnh nợ!!”

***

Và kết quả tất nhiên là chúng ta bị nốc ao.Vào cuối tháng 3 năm 1975 VC đã đánh chiếm toàn bộ Vùng I và II chiến thuật.VC đã mở màn trận Xuân Lộc sáng sớm ngày 8-4-1975.Từ 20:00H ngày 20-4-1975 chúng ta rút lui bỏ Xuân Lộc.

Trọng tài đang đếm…

Đến số 7 thì Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu lên TV chê trách Mỹ đủ điều và sau đó, giao quyền cho Phó Tổng Thống Trần văn Hương, rồi ngày 25-04-1975 cùng gia đình đi “công cán” ở Taiwan.

Đến số 9 thì Phó Tổng Nguyễn cao Kỳ kêu gọi, gào thét sẽ cùng mọi người chiến đấu đến Kỳ Cùn(!)g (sic) (tên một con sông ở tỉnh Lạng Sơn), nhưng ngày 29-04-1975 lên máy bay dông mất!

Thiệt là buồn cho những người lãnh đạo VNCH.Hông giống như Sirit Matak của Campuchia chút nào hết!!

Kết cục của ông nầy là như thế nào?Miên Cộng tàn sát gia đình ổng hông còn một mống!!! Đã lỡ tin lời Mỹ, như cuối bức thư !!!“ Đi đâu chẳng biết con người Sở Khanh?”( Kiều)

Ít ra ổng cũng còn có một chút chút…Nhưng suy ra Miên Cộng cũng có nhân đạo, thà giết chết một lần còn hơn ba đời con cái tù cải tạoVNCH gánh chịu sau 30-4-1975!!!

***

Nhưng dù sao thành phần tinh hoa vẫn còn:

– Những vị tướng biết chết theo thành (nhưVõ Tánh):

-Nguyễn khoa Nam, Nguyễn văn Hưng, Nguyễn văn Hiếu…;

-Nhơn viên chánh phủ, binh sỹ và dân chúng…tuẫn tiết.( xin tìm hiểu thêm :có một danh sách dài)

Đảo qua đảo lại đó là những màn trình diễn hông biết ai nhắc tuồng(??).Chú Sam, Hà Nội, Paul Vanuxem hay Tàu Cộng???!!!

Đến số 10 thì có màn mới.Những người còn tin VC cố nán ở lại để chia sẻ những chiếc ghế với Chính Phủ Lâm thời Miền Nam VN (sic!).Những người nầy về sau ngậm cay nuốt đắng.Bà bác sỹ Dương quỳnh Hoa (nhà ở ngã ba Đoàn thị Điểm –Hồng Thập Tự) đến suốt đời còn ôm hận!!!Bà cháu ngoại của Phan chu Trinh bị VC xay đả nhừ, bị say mòng mòng nên đến bây giờ còn hỏi mình sai chỗ nào!!

Có nguồn tin sẽ lập chính phủ ba thành phần gồm: VNCH, CH Lâm Thời MNVN và chính phủ Hà Nội? Con cá trong nôm đỏ lừ con mắt.Con cá ở ngoài ngút ngoắc muốn vô!!!

***

Tội nghiệp ông giáo già gân, một thời đi tù Côn Đảo(?) vì vụ Caravell

Nằm khểnh sờ môi, râu tủa tủa,

Ngồi rù gãi háng: dái tăn tăn.

Trần văn Hương

(Lao trung Lãnh vận).

đã khẳng khái trả lời cho thằng học trò (từng phản phúc) đòi nhường ghế Tổng Thống

Xin hãy nghe lời kêu gọi củaTổng Thống Dương văn Minh ngày 30-4-1975

Và Trinh công Sơn mời quý vị ở lại.!!!

Và ngày 30-4-75.Còn gì nữa mà mong mà đợi!!Viên tướng Tham Mưu Trưởng cuối cùng của QLVNCH là một ông Tướng VC: Chuẩn Tướng Nguyễn hữu Hạnh! Ông ta là ông Tướng VC nằm vùng!!!

Có người tin VC ở lại.Có người bị kẹt.Cũng có người thoát chạy được.Và sau đó,VC kéo lưới: Người muốn ở lại và người kẹt ở lại cùng nhau vô tù “học tập”.Vợ con nheo nhóc, người vợ thủy chung vượt ngàn dặm,trèo đèo lội suối thăm chồng,và nổi buồn của những người tù bị vợ bỏ,lấy VC.

Người chạy thoát bàng hoàng ngơ ngác, một số bỏ xác ở rừng thẳm, dưới biển sâu, một số trôi giạt đói khát ăn thịt nhau, một số bị hải tặc hãm hiếp….!!!

Rồi: Đêm chôn dầu vượt biền, Người di tản buồn, Đêm đêm nhớ về SàiGòn..!!

***

Dân miền Nam còn ngây thơ, hông có trình độ hiểu biết chánh trị.Có nhiều người nói như vậy, hổng biết có đúng hôn???

Nhưng sau đây là những điều tôi biết được sau 30-4-1975:

– VC vô Cần Thơ.Họ mở nhạc Tiểu Đòan 307,An Phú Đông ,dân chúng mừng rỡ reo hò: “Việt Minh về rồi”.Ít bữa sau: vót chống đánh Mỹ, Cây Kơ Nia.Tội nghiệp: họ tỏn tò te!

-Thằng em là sinh viên, đêm đêm lấy xe Vespa của thằng anh là sĩ quan VNCH, chạy cùng khắp Sài Gòn rải truyền đơn chống chánh quyền; rồi bị động viên đi Thủ Đức.Sau 30-4-75, đi tù .Vợ ở nhà lấy cán bộ VC.Ra tù, vượt biên sớm.Qua Mỹ thành lập hội đoàn chưởi VC chí chóe!

-Thằng em đi lính đóng đồn ở Phú Mỹ bảo vệ an ninh quốc lộ 15.Thằng anh chủ xe đò Peugot chạy khách ngày ngày qua dốc 47 tấp vô rừng cao su tiếp tế VC ( hông tiếp tế hông được.Nó giam xe!)

-Chàng rể làm ở Nha Chiến Tranh Tâm Lý, có bà già vợ đi Đà Lạt.Xe đò bị VC chận ở Phương Lâm.Bà già vợ khen: “tụi bây nói sao, chớ tao thấy mấy ông “giải phóng”,ông nào ông nấy ăn nói có duyên,trắng trẻo đẹp trai, mập cùi cụi.Chớ đâu phải ốm nhom ốm nhách,đeo cây đu đủ như tụi bây vẽ!”.Chàng rể ???!!!

Sau 30-4-75, bà già vợ té ngữa ra: rể, con, đi cải tạo mút mùa.Con cháu nheo nhóc.Lúc đó chửi VC rùm trời!!!

-Cha Quốc Gia, con VC…Con Quốc Gia, cha VC

Ôi !! Ngàn giọt lệ rơi của chị Dung.

(Yung Krall: The thousand tears falling)…

Và…Tháng tư thị..ệt.. thiệt là buồn!

Lê phùng Xuân

13-4-2026

HẠT CÁT

vanh khan tang

Tay mặt cầm tách cà phê đen mới pha, tay trái kéo cánh cửa kính vừa đủ rộng, Vịnh lách mình ra lan can xong khép lại thật nhanh để ngăn không cho ruồi ùa vào trong phòng. Khu chung cư im vắng vì con nít đã đi học. Phần người lớn, nếu làm ca nhất đã vắng nhà từ sáng sớm, còn những ai làm ca nhì hoặc ca ba thời chưa thức dậy. Bãi đậu xe cũng vắng. Rác rưới khắp nơi. Đủ mọi loại rác, từ lon nước ngọt, tàn thuốc lá, giấy báo, đồ chơi hư cũ và nhiều thứ rác khác mà đám con nít xả đầy ra trên thảm cỏ và trên bãi đậu xe tráng nhựa màu đen lâu ngày biến thành màu xám mốc. Đây là khu chung cư cũ kỹ, tồi tàn, dơ dáy, bẩn thỉu dành cho người nghèo. Người nghèo ở đây có ba thành phần chính là dân lao động đi làm với minimum wage, dân ăn welfare và đám sinh viên đang học đại học hay đúng hơn là học đại, đa số là dân da vàng mà nhiều nhất là người tị nạn Việt Nam mới định cư ở Mỹ năm 1975.

Continue reading

GIẶC BẮC 13

giacbac_bia

50

NHẬN DIỆN KẺ NỘI THÙ

Ngồi im tại trung dinh Hầu Nhân Bảo nhìn ra dãy núi non trùng điệp trước mặt. Rừng cây xanh rì. Hơn nửa tháng đã qua rồi mà quân của hắn vẫn còn bị kẹt cứng ở đây không thể nào tiến xuống thành Đại La. Dù quân số ít hơn nhưng dựa vào địa thế hiểm trở của vùng Chi Lăng quân Đại Việt đã cố thủ con đường huyết mạch ngăn không cho quân của hắn tiến xuống vùng Bắc Giang hội quân với Tôn Toàn Hưng và Lưu Trừng. Hắn thoáng thấy bóng Quách Dị ngoài sân. Khi họ Quách vừa xuất hiện nơi cửa hắn hỏi liền:

Continue reading

GIẶC BẮC 12

giacbac_bia

45

VŨ QUÂN SƯ

Vào khoảng đầu giờ tỵ quân Hoa Lư hiện diện đông đủ trên bãi đất trống cạnh bờ sông. Năm đạo quân tiền, trung, tả, hữu và hậu quân đứng xếp hàng tề chĩnh. Ánh vũ khí lấp lánh dưới ánh mặt trời chói chang. Khán đài bằng gỗ đặt nơi hướng nam dành cho khán giả mà đa số là các quan lại tại triều ca. Tất cả đều bị quân canh khám xét nghiêm nhặt và vô cùng kỷ lưởng trước khi họ vào khán đài.

Continue reading

GIẶC BẮC 11

giacbac_bia

41

GIẢI BÀY UẨN KHÚC

Hồ Vũ Hoa bước tới chỗ Hồ phu nhân đang đứng cạnh Phạm Bạch Hổ. Ông ta thì thầm vào tai con dâu những gì không ai nghe được chỉ thấy nàng gật đầu theo ông ta bước ra sân.

– Lão phu xin được giới thiệu cùng chư vị con dâu của lão phu. Nó sẽ giải bày bí ẩn bao quanh cái chết của tiên đế cũng như những sự kiện liên quan tới chuyện kẻ cầm sổ giang hồ bị vu cáo là kẻ giết người…

Dứt lời ông ta ra dấu cho Lạc Đạo Kiếm Hồ Nguyên rời khỏi đấu trường. Dù không muốn song không dám trái lại lệnh của cha già cho nên y ngần ngừ giây lát mới lui về đứng cạnh Phạm Bá Chước.

Continue reading

GIẶC BẮC 10

giacbac_bia

37

SO QUYỀN ĐỌ KIẾM

Tờ mờ sáng. Chim kêu ríu rít trên cành cây. Người người lục tục thức giấc lo sửa soạn ăn sáng xong sẽ tiếp tục cuộc tranh chức minh chủ giang hồ. Hôm nay tới phiên Đa Tý Quyền Nguyễn Hiệp sẽ đấu với Mộc Côn Lê Linh. Đúng giờ thìn Vô Hình Đao Tôn Nhật bước ra đứng chính giữa đấu trường. Nhìn một vòng khắp quần hùng đang tề tựu đông đủ ông ta cao giọng thốt:

– Để mở đầu cho cuộc tranh tài ngày hôm nay lão phu xin mời Đa Tý Quyền Nguyễn Hiệp, chưởng môn phái Thảo Đường và Mộc Côn Lê Linh đại diện cho Lê gia trang ở Bắc Giang…

Continue reading

GIẶC BẮC 9

33

LONG TRANH HỔ ĐẤU

Đúng giờ mùi quần hùng tề tựu đông đủ. Chỉ có mười hai người ghi danh tham dự cuộc tranh chiếm danh vị minh chủ giang hồ. Cầm mảnh giấy Vô Hình Đao Tôn Nhật từ từ xướng danh:

– Kính thưa chư vi sau đây là tên tuổi của mười hai đối thủ đại diện của các môn phái, gia trang, bang hội hoặc các nhà thuộc giới giang hồ nước ta. Người thứ nhất là Tam Đoạn Kiếm Lê Tuấn Bạch chưởng môn nhân của phái Cổ Loa…

Continue reading

GIẶC BẮC 8

29

PHẠM SỨ QUÂN

Kẻ cầm sổ giang hồ chậm bước trên con đường về huyện Phú Xuyên. Thay vì đi thẳng về Hoa Lư y phải đi quanh co để tránh né sự theo dõi của đoàn do thám và các vũ sĩ giang hồ săn đuổi mình. Gió bấc thổi lạnh buốt xương. Trời âm u không chút nắng. Mưa bay lất phất. Y cảm thấy quạnh hiu, buồn bã và trống trải vì thiếu vắng nguời đồng hành quen thuộc. Y nhớ tới Hồ phu nhân. Y tự hỏi nàng vẫn còn bị giam giữ hay đã được Hồ Vũ Hoa giải thoát ra khỏi tổng đàn do thám. Đây là lý do chính khiến y trở lại Hoa Lư dù

Continue reading

GIẶC BẮC 7

giacbac_bia

25

THẬT GIẢ BIẾT ĐÂU LƯỜNG

Bảy người chia ra ba nhóm đứng thành ba hướng riêng biệt. Họ không phải là thù địch song do những lý do nào đó nên phải tạm thời chia ra từng nhóm khác nhau. Tam Phong Kiếm Hồ Vũ Hoa, Vô Hình Đao Tôn Nhật và Tử Cước Lê Hùng đứng nơi hướng bắc. Đối diện với họ là kẻ cầm sổ giang hồ. Phần Tam Phương Kiếm Đoàn Chí Hạ cùng với Hạ Long Khách đứng cạnh nhau nơi hướng tây. Chỉ riêng có Nghịch Cước Lê Hào đứng sớ rớ không theo về với phụ thân của mình mà cũng không ngã về phía kẻ cầm sổ giang hồ.

Continue reading

GIẶC BẮC 6

giacbac_bia

21

GIỌT NƯỚC MẮT CỦA HỒ PHU NHÂN

Hồ phu nhân bật kêu thảng thốt khi thấy kẻ cầm sổ giang hồ lảo đảo bước vào phòng giam.

– Trời ơi… Tôn ông… Làm sao đến nông nổi này…?

Ngồi phệt xuống nền đá lạnh kẻ cầm sổ giang hồ thều thào:

– Tôi bị trúng độc rồi bị nhân viên đoàn do thám đánh trọng thương…

Dứt lời y ụa ra bụm máu tươi. Hồ phu nhân nói trong giọng sũng nước mắt.

Continue reading

GIẶC BẮC 5

giacbac_bia

17

AI GIẢ AI THẬT?

Thuở bấy giờ dân gian chỉ có mỗi một đường tiến thân là ra làm quan. Muốn làm quan thứ dân phải chọn hai ngành văn hoặc võ. Sống bên cạnh một lân bang lúc nào cũng nặng đầu óc thống trị như dòng giống Hán tộc; dân Đại Việt tuy chuộng văn song không bao giờ sao lãng võ nghệ. Ai ai cũng hiểu rằng một khi có họa xâm lăng từ phương bắc người ta không thể dùng võ miệng để chặn bước quân thù mà phải động tới đường đao mũi kiếm. Bên cạnh các trường dạy sách thánh hiền, thanh niên trai tráng trong nước nô nức đi học võ. Dân cư vào khoảng năm bảy vạn mà Đại La có năm lò luyện võ.

Continue reading

GIẶC BẮC 4

giacbac_bia

13

ĐƯỜNG LÊN PHA LŨY

Trời tờ mờ sáng. Dường như không cần phải giấu diếm hành tung kẻ cầm sổ giang hồ mua cỗ xe ngựa lộng lẫy rồi tự mình đánh xe đi lên Đồng Đăng. Ra khỏi thành được chừng nửa dặm y lỏng cương cho ngựa đi thong thả.

Continue reading

GIẶC BẮC 3

giacbac_bia

9

HOA… LƯ… GẦM… GIƯỜNG…

Chiếc xe bò nặng nề và chậm chạp lăn bánh trên con đường đất lầy lội nối liền Mỹ Lương với huyện Lũng Bạt thuộc châu Quảng Oai. Không khí lành lạnh ẩm hơi nước. Mặc áo tơi, đầu đội nón che khuất mặt mũi kẻ cầm sổ giang hồ trong lốt một người dân quê im lìm điều khiển đôi bò kéo cỗ xe chở đầy rơm rạ.

Continue reading

GIẶC BẮC 2

giacbac_bia

5

KIẾM THUẬT GIẾT RUỒI

Bãi biển vắng tanh. Nắng vàng hực. Sóng vổ ì ầm. Kẻ cầm sổ giang hồ ngồi im. Sau khi thoát khỏi sự lùng bắt của kẻ thù y lần mò ra ngoài một hoang đảo nằm trong vịnh Hạ Long tìm chỗ u tịch và an toàn để chữa trị thương thế. Gần tháng nay ngày cũng như đêm y miệt mài suy nghĩ. Y biết kiếm thuật của mình dù độc địa song chưa đủ sức hạ sát nhóm Thất Đại Vương. Bọn chúng tuy thuộc hàng cao thủ nhất đẳng nhưng vẫn còn có người tài cao hơn chúng. Chưởng môn nhân các phái võ lừng danh như Cổ Loa, Lạc Việt, Tướng Quốc hoặc những bang, hội, gia trang nổi tiếng đều có bản lĩnh hơn nhóm Thất Đại Vương nhiều. Y chưa chắc đánh bại họ bằng kiếm thuật. Thuật xử kiếm của y dù thần tốc song vẫn có người chống trả hoặc tránh né được. Muốn trở thành kiếm thủ vô địch hầu hoàn tất sứ mệnh làm sạch giang hồ do sư môn giao phó, y phải khổ luyện thứ kiếm thuật thần tốc và chuẩn xác tới độ không một cao thủ giang hồ nào có thể hoá giải được.

Continue reading

GIẶC BẮC 1

giacbac_bia

LỜI BẠT

       Mục đích của người viết truyện là khai quật lại một huyền thoại hầu như đã chìm vào quên lãng: Giới Giang Hồ Đại Việt. Thoát thai từ trong lòng dân tộc, giới giang hồ Đại Việt mà đại biểu là các võ sĩ giang hồ đã sinh tồn với những thăng trầm của lịch sử. Họ đã chịu chung hoạn nạn, chia xẻ tủi nhục cũng như vinh quang của dân tộc Việt. Trong suốt bốn ngàn năm đấu tranh giới giang hồ Đại Việt đã đổ mồ hôi, nước mắt và xương máu trong công cuộc dựng nước, giữ nước và mở nước. Chính họ có mặt bên cạnh Hai Bà Trưng chống lại sự cai trị tàn ác của nhà Hán. Cũng chính họ hỗ trợ Lý Bôn, Triệu Quang Phục đánh nhau với nhà Lương nhằm mục đích giải thoát dân tộc khỏi ách thống trị của ngoại bang. Mang tôn chỉ cứu nước giúp dân, họ sát cánh với Ngô Quyền   dùng máu đỏ của quân Nam Hán hòa với nước sông Bạch Đằng để rửa sạch mối nhục một ngàn năm nô lệ.

Continue reading

Sóng Gió Tam Kiều 5

CHƯƠNG 16: TIỂU PHI, CÔ GÁI LẠ LÙNG

Tiểu Phi ngồi thụp xuống. Thân hình nhỏ bé của nàng khuất sau hông phi cơ trực thăng sơn màu xám ảm đạm. Nàng nghe rõ tiếng chân lõm bõm trong vũng nước. Không phải 1 người mà là 2 người. Người thứ nhất, nàng đã biết là ai. Hắn là đại tá Woòng, chỉ huy Hắc Y. Người đi trước cao lớn, có những nét độc đáo nàng không quên nổi dầu mới gặp lần đầu. Hắn là Văn Bình, điệp viên ghê gớm của ông Hoàng, kẻ thù bất cộng đái thiên của cơ quan phản gián Sô viết mà nàng phục vụ. Cách trực thăng 10 nước,

Woòng đứng lại quát:

– Tụi bay đâu rồi?

Tiểu Phi nín thinh. Nàng đã rõ thói quen của đại tá Woòng Hắn khét tiếng trong mật khu về bệnh hách dịch. Nàng cúi ngắm khẩu súng cầm gọn trong tay. Nàng bắn chưa bằng hắn, nhưng ít ra cũng đủ bản lãnh gởi vào tim hắn một viên kẹo chì bất cứ khi nào nàng muốn.

Continue reading

Sóng Gió Tam Kiều 4

CHƯƠNG 11: GIỜ HÀNH HÌNH

Rimbô vớ chai huýt ky tu ồng ộc một hơi dài. Nốc xong, hắn lấy tay áo quẹt rượu dính trên mép rồi cười ha hả, quăng chai vào góc nhà. Ngồi bên, YK trầm ngâm. Rimbô bẻ ngón tay kêu răng rắc:

– Ông không cụng ly ăn mừng sao? Kẻ thù nguy hiểm nhất của chúng mình đã bị bắt rồi, ông còn lo âu gì nữa?

YK thở dài:

– Ông biết một mà không biết hai. Văn Bình không phải đối thủ tầm thường. Chỉ có giết hắn mới ngăn được hậu hoạn. Tôi sợ hắn trốn khỏi nhà giam. Hắn mò được về Sàigòn thì cả ông lẫn tôi đều hết thời.

Continue reading

Sóng Gió Tam Kiều 3

CHƯƠNG 7: VẾT THƯƠNG NGÀN KIẾP

Lúc chiếc phi cơ nhỏ chở YK và Rimbô hạ cánh xuống mật khu R, thì đại tá Woòng, tổng giám đốc tình báo Hắc Y, đang ngồi hút dở điếu xì gà to tướng. Không khí trong thạch động hoàn toàn im lặng, ngoại trừ tiếng kêu vo vo của đèn măng sông tỏa ánh sáng xanh mát mắt.

Continue reading

Sóng Gió Tam Kiều 2

CHƯƠNG 5: TRÁI CAM ĐÃ CHÍN

Thức đêm đối với ông tổng giám đốc Mật vụ là chuyện rất thường. Nhiều khi cần theo dõi công việc quan trọng, ông bỏ ngủ cả tuần lễ. Tuy nhiên, lần thức khuya này có ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Vì đây là lần đầu trong đời, ông Hoàng lo sợ.

Trong bao nhiêu năm xông pha lằn tên mũi đạn, hoặc điều khiển guồng máy gián điệp, ông Hoàng chưa hề biết lo sợ. Ông tin vào bộ óc siêu việt, và tài quyền thuật độc nhất vô nhị của ông. Hồi còn trẻ, lăn vào nguy hiểm, ông chưa hề bị đối thủ đánh ngã bằng võ Thiếu lâm, nhu đạo, hay quyền Anh. Không cần nhắm bắn, ông chỉ rút súng ra khỏi vỏ là viên đạn bay vèo trúng đích, bất cứ đích nào. Kẻ thù đứng xa 20 thước, hoặc ngọn nến leo lét đặt trên nóc tủ.

Continue reading

Sóng Gió Tam Kiều

z_28_song_gio_tam_kieu__nguoi_thu_tam

CHƯƠNG 1: ĐẠI TÁ TÙNG LÂM

Đèn điện trong phòng chiếu bóng được tắt hết. Văn Bình ngả lưng vào ghế, nhắm mắt lại một lát như muốn được thảnh thơi để hơi mát của máy điều hòa khí hậu ngấm dần vào người chàng.

Tuy trời tối đen, Văn Bình vẫn nhìn thấy khuôn mặt trái soan và đôi vai thuôn tròn của cô gái ngồi bên. Nàng vào rạp chiếu bóng sau chàng mấy phút. Khi nàng lách qua ghế chàng ngồi, da thịt êm ái của nàng cọ vào bàn tay chàng, mùi thơm thân thể và mùi nước hoa đắt tiền bay thoang thoảng khiến chàng tê tái. Bộ ngực nhọn hoắt của nàng nhô ra như muốn xé rách làn vải mỏng làm chàng ngơ ngẩn quên cả cuốn phim sôi bỏng đang làm nổ tung màn bạc.

Continue reading