Bùi Giáng- Đi Vào Cõi Thơ

Tựa

Đi vào cõi thơ theo lối ngẫu nhiên tao ngộ. Cơ duyên sẽ dun dủi… Chẳng nên gò ép cưỡng cầu.

Người viết sách này có dụng tâm không sắp đặt theo thứ tự thứ loại thường thấy. Những bài thơ đến rồi đi. Lời “nhận định” cũng đi rồi đến…

Bùi Giáng

Continue reading

DUYÊN ANH

DUYÊN ANH (1935-1997) NHÌN LẠI BẾN BỜ

 

Tác giả: Ngọc Thiên Hoa

1. DUYÊN ANH (1935-1997) NHÌN LẠI BẾN BỜ

I. LỜI MỞ:

Giáo sư đại học Sorbonne – nhà văn, nhà sử gia người Pháp Piere Chaune đã viết về Duyên Anh: “Duyên Anh là nhà thơ lớn, vinh quang của quốc gia” (“un grand poète, un gloire natianlae” – vantuyen.net). Quốc gia nào? Không ít người biết Duyên Anh là nhà văn của thiếu nhi và “bạn” của những kẻ cù bơ, những giang hồ thời cũ. Tại sao giáo sư một trường nước ngoài gọi Duyên Anh là nhà thơ lớn?

Continue reading

Từ Ngày xưa Hoàng Thị… tới… Đưa em tìm động hoa vàng…

Võ Phiến 

Phạm Thiên Thư

Nguyễn Du có Đoạn trường tân thanh, ông có Đoạn trường vô thanh;  Nguyễn Du có thơ Chiêu hồn, ông cũng có Chiêu hồn ca. Mặt khác, Phật có kinh Kim Cương, kinh Hiền Ngu, ông cũng phỏng soạn Kinh NgọcKinh HiềnKinh Thơ v.v… Rồi sau tháng 5-1975 nghe nói có một độ ông toan vung bút làm sáng tỏ cách mạng giải phóng. Đời ông từng bị thu hút ngược xuôi nhiều hướng. Nhưng Phạm Thiên Thư làm văn nô không thành văn nô, làm sư cũng không hẳn ra sư. Con vạc bờ kinh nó ghẹo ông:

Continue reading

Từng người tình bỏ ta đi…

Để tiếp tục chuyên mục Giai Nhân trong Thơ Nhạc, hôm nay tôi xin đề cập tới những người đẹp đã đi qua cuộc đời của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

Bỏ ra ngoài sự bất đồng chính kiến cũng như quan điểm chính trị, bài đăng này chỉ thuần túy nói về một góc cạnh nhỏ trong đời sống tình cảm của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Theo sát tiêu đề Giai Nhân Trong Thơ Nhạc, tôi chỉ trích dẫn những bài viết, đoạn văn, liên quan tới những người có liên hệ tình cảm sâu xa và thắm thiết với nhạc sĩ họ Trịnh. Chính họ, những giai nhân và người tình đã là yếu tố quan trọng để từ đó ông viết thành những bản tình ca được nhiều người ưa thích.

chu sa lan

Trịnh Công Sơn: Mật ngọt trên môi, mật đắng trong đời

(GDVN) – “Huế là một tình yêu bất tận, tôi yêu anh Sơn như yêu Huế, bây giờ Huế đối với tôi là một quê hương thứ hai, là một phần trong cuộc đời của tôi”, Diễm nói.

Continue reading

Chiếc Lá Hoàng Cầm

Tiếp tục mục Giai Nhân Hoa Thơ Nhạc, hôm nay tôi mời mọi người đi vào thế giới không phải là hoa mà là chiếc lá và hình ảnh của giai nhân trong thơ của thi sĩ Hoàng Cầm. Chiếc lá diêu bông và hình ảnh của cô gái trong thơ đã trở thành huyền thoại qua nét bút của nhà thơ Bên Kia Sông Đuống.

Đầu tiên là Những Bóng Hồng Trong Thơ Nhạc của Hà Đình Nguyên khi nhắc tới:

Hoàng Cầm và chiếc lá huyền thoại

Trên văn đàn Việt, những bài thơ “xuất thần” của Hoàng Cầm mang một giọng điệu hết sức lạ lùng, tứ thơ cũng thật lạ.Chính ông đã cho ra đời một thứ lá mà không ai có thể tìm thấy trên thế gian này: lá diêu bông!

Continue reading

Phạm Công Thiện

Thi Vũ

V mt bài thơ ca
Ph
m Công Thin

Thiện xem mình là triết gia. Tôi nhìn Thiện như một thi sĩ.

Năm ấy, 1966. Tình cờ đến quán ăn nhỏ Lạc Hồng nằm sau lưng điện Panthéon ở xóm La tinh, quận 5 Paris, gặp lại Trần Hiếu. Hiếu là họa sĩ mà mười năm trước sang Paris tôi có giúp đỡ việc nhập học Trường Hội họa Quốc gia ở Paris. Hiếu đang ngồi ăn với một người trông lạ, mặt đỏ gay, mắt lừ đừ. Hiếu giới thiệu tôi với người lạ. Nghe tên tôi anh đứng phắt dậy vui mừng la lớn : “Trời ơi, ông Nguyễn Thái ! hai tuần nay tôi tìm ông muốn chết”. Nguyễn Thái là bút hiệu thời tôi bỉnh bút cho tạp chí Liên Hoa ở Huế thập niên 50. Tôi lấy làm lạ cho cách ăn mặt xi vin của anh ta, vì trước đó nghe anh đi tu lấy pháp danh Thích Nguyên Tánh.

Continue reading

Vũ Hữu Định

Tâm sự về cố nhà thơ Vũ Hữu Định

 

Gần đây có nhiều bài viết ở nước ngoài khi nói về cố nhà thơ Vũ Hữu Định đã có những chi tiết sai lệch về thời gian và nguyên nhân cái chết của anh. Có tác giả còn cố tình “huyền bí hóa” sự ra đi đáng tiếc này. Nhân ngày giỗ thứ 30 của Vũ Hữu Định (1981-2010), xin nói lại cho rõ.
Thời Còn chút gì để nhớ…

Continue reading

Hồ Hữu Tường

 hht

 

Hồ Hữu Tường (1910-1980)

LTS. Chúng tôi tìm thấy các bài này trên các trang web, xin phép các  tác giả cho đăng lại.

Hồ Hữu Tường, chính trị gia, nhà văn, nhà báo và là một nhân vật kỳ lạ, sống 70 năm trong thế kỷ XX, trải nhiều vòng tù tội dưới tất cả các chính quyền: thực dân, quốc gia và cộng sản. Tác phẩm của ông phản ảnh tính chất nổi loạn trong con người, một con người vừa trào lộng, vừa bi đát, suốt đời đi tìm phương cách giải phóng dân tộc ra khỏi mọi hình thức quản trị giáo điều: từ bị trị đến hủ tục, từ độc tôn đến độc tài, nhưng cũng suốt đời “thất bại” trong việc “chống lại định mệnh”, cho đến phút chót vẫn muốn “cưỡng lại số trời” mà không được. Có lẽ ở bên kia thế giới, Hồ vẫn tiếp tục con đường thiên lý của một Phi Lạc đã đại náo trần gian: Tây, Tàu, Nga, Mỹ và giờ đây, xuống âm ty đại náo địa ngục.

Continue reading

Vũ Trọng Phụng

Vũ Trọng Phụng và sự tha hoá của con

người trong môi trường bạc tiền, tham nhũng…

Thụy Khuê

Giông tố là thảm kịch về sự thấp hèn bất tín của con người trên mọi lãnh vực: không ai có thể tin được ai, không ai có thể nhờ cậy được ai. Từ trong ra ngoài, từ anh em đến cha mẹ, từ vợ đến chồng, cha đến con, tất cả đều sống trong lừa dối, bất mục, một vòng loạn luân khép kín : tội ác và lừa bịp gieo rắc khắp nơi, không thể biết hậu quả chỗ nào mà tránh.

Continue reading

Xuồng ba lá

 

Xuong 3 lá

xuongbalale

Xuồng Ba Lá: Nét Đặc Trưng Trên Sông Nước Nam Bộ

Tăng Tấn Lộc

Đồng bằng sông Cửu Long, vùng quê có chín dòng sông với hệ thống kênh rạch chằng chịt đi vào tận
trước cửa mỗi nhà, trên nền đất yếu, sình lầy, ngập nước, đường bộ khó bồi đắp và hiếm hoi, những
chiếc cầu tre thì chênh vênh, từ nhà ra vườn cũng phải đi bằng xuồng, hàng xóm đến với nhau cũng
bằng xuồng.

Continue reading

Phở Sài Gòn Của Tôi

PHAN NGH * PH SÀI GÒN XƯA VÀ NAY

Cũng như tht chó, ph là mt đc sn ca min Bc. Người ta cho rng nó ch mi xut hin Saigon vào nhng năm 1951-1952, cùng mt thi gian vi hai nhà hát đào, mt xóm Monceau và mt xóm Đi Đng.

Continue reading

Bằng “giả” và bằng “dỏm

Bằng “giả” và bằng “dỏm”- Da Trang

ở nước mình bây giờ người ta phân biệt hai chữ “bằng dỏm” và “bằng giả” là hai loại khác nhau…”

Từ trước đến giờ tôi ngu ngơ chỉ biết cái gì không “thật” thì/là “giả”, đến khi đọc bài viết nầy mới biết hổng giả, cũng hổng thật mà là “dỏm”. Như vậy chúng ta cũng có: Hiến pháp dỏm, quốc hội dỏm, nhà nước dỏm, tiền dỏm, … ! (datrang).

Continue reading

Mắm: Tội nghiệp cho cái mũi của tôi…

Từ nhỏ tôi đã không thích ăn mắm, trừ hai món mắm đặc biệt là mắm còng và mắm tép. Tôi còn nhớ khi mẹ tôi dọn nhà lên Sài Gòn thì lâu lâu Bà Ngoại của tôi từ Châu Bình lên thăm. Mỗi lần bà lên mang theo đủ thứ như con vịt, trái cây có dừa xiêm, mãng cầu xiêm, sa pô chê, tôm khô, kẹo dừa và một thứ đặc biệt nhất. Đó là mắm còng và mắm tép. Tôi chỉ ăn có hai thứ này thôi. Còn những thứ mắm khác như mắm sặc, mắm kho, mắm chưng, mắm thái, mắm tôm, mắm ruốc thì tôi chê hôi, thúi dù nó ngon cỡ nào tôi cũng chê. Sau này đi lính, có người quen ở Châu Đốc thì tôi bị bắt phải ăn thêm một món mắm nữa là mắm thái. Đó là một tiến bộ đối với tôi. Hôm nay tôi xin giới thiệu về mắm, món ăn đặc thù của miền nam.

chu sa lan

Continue reading

Tại sao người Nhật mê đọc sách

Không có thú vui nào trên thế giới có thể so sánh được với thú vui đọc sách. Khi người ta cảm nhận được sự đàm thoại riêng tư với thế giới người hiền, thì đó là thú vui duy nhất không lệ thuộc vào người khác..

Kaibara Ekken (1630-1714)

Chúng ta có thể nhân bản hơn bằng cách trở thành hoàn vũ hơn.

Okakura Tenshin (1862-1913)

Continue reading

30 năm tân nhạc- phần 5

Phần 5

Qua 4 kỳ báo nằm trong phạm vi chủ đề là “Tân Nhạc Việt Nam Sau 30 Năm : Ai Còn, Ai Mất”, chi tiết về một số nghệ sĩ quá vãng đã được gửi tới bạn đọc. Với bài viết cuối của chủ đề này, một số nghệ sĩ khác đã vĩnh viễn ra đi trong vòng 30 năm qua sẽ được bổ sung thêm để có được một sự tương đối đầy đủ. Dĩ nhiên sự thiếu sót không thể tránh được trong khi vận động trí nhớ cùng với một sự tham khảo nhiều tài liệu, dù là phong phú. Hy vọng những chi tiết liên quan đến một chủ đề cần đến sự chính xác này sẽ được bổ túc thêm trong một dịp khác…

Continue reading

30 năm tân nhạc- phần 3

Phần 3 :

· NGỌC BÍCH

Ngọc Bích-Phạm Duy

Một trong những nhạc sĩ lão thành của nền tân nhạc Việt Nam đã qua đời vào đêm 15 tháng 10 năm 2001 tại bệnh viện Los Angeles, nam California do tình trạng nhồi máu cơ tim. Đó là nhạc sĩ Ngọc Bích, sinh năm 1925. Ông là tác giả của những ca khúc đã đi sâu vào tâm hồn người nghe như Trở Về bến Mơ, Khúc Nhạc Chiều Mơ, Mộng Chiều Xuân, Giấc Mơ Ngàn. Nhạc sĩ Ngọc Bích là một người có cuộc sống khép kín, không lập gia đình mặc dù là một nghệ sĩ tài hoa. Năm 1942, ông đã chơi nhạc cho một vũ trường ở Hà Nội và là thành viên trong nhóm nhạc sĩ Việt Nam đầu tiên xuất ngoại sdang Trung Quốc giúp vui cho các sĩ quan đồng minh tại đây vào đầu thập niên 40. Nhạc sĩ Ngọc Bích di cư vào Nam năm 1954 và làm việc tại các đài phát thanh Quân Đội, đài phát thanh Sài Gòn và Mẹ Việt Nam. Cùng với các nhân viên của đài sau, ông đã rời Việt Nam vào cuối tháng 4 năm 75 để định cư tại nam California. Khi người bạn thân của ông từ thời thơ ấu là nhạc sĩ Nguyễn Hiền đến Hoa Kỳ, ông cùng Nguyễn Hiền và vài nhạc sĩ trẻ khác thành lập ban nhạc Saigon Band, hoạt động trong một thời gian dài.

Continue reading