Con Rắn Bông Súng

5020_2s

Có hai thứ làm cho anh Tư ế vợ. Đầu tiên là tuổi tác. Anh Tư tuổi tỵ. Vào những năm của hậu bán thế kỷ 18, tiền bán thế kỷ 19, làng Châu Bình vẫn còn là vùng rừng rú hoang vu mà thú dữ nhiều hơn người ta. Trong số hoang thú rắn đứng đầu. Trên bờ thời hổ đất, hổ mang, hổ lửa và mai gầm. Dưới nước có đẻn cườm mà nọc độc không thua gì hổ mang. Còn trên cây lại có rắn lục và hổ mây. Thứ rắn hổ này hung dữ tới độ rượt theo người để cắn. Đôi khi rắn ở trong nhà của người như trường hợp những con rắn rồng. Nếu chịu khó ngồi mà đếm thời người bị rắn cắn chết nhiều hơn bị sấu ăn thịt hay cọp nít. Vì vậy mà dân làng hổng có ai ưa rắn. Phải nói là họ kỵ rắn thời đúng hơn. Kỵ rắn chưa đủ họ còn kỵ luôn những người tuổi con rắn nữa. Đã sinh nhằm tuổi kỵ, anh Tư còn mang một cái tên xấu nữa.

Cạy. Cạy đây là cạy cửa nhà thiên hạ để chôm chỉa. Bởi vậy mấy cô gái trong làng hổng có ai xâm mình ưng anh Tư. Cho dù họ gan cùng mình ưng anh làm chồng thời cha mẹ cũng hổng chịu gả. Gã con cho Tư Cạy là nạp mạng cho rắn à. Bởi vậy năm nay năm Tỵ, hai mươi bốn tuổi mà Tư Cạy vẫn phòng không chiếc bóng. Điều đó làm anh buồn song bản tánh hiền lành an phận nên anh nhẫn nhục sống đời hiu quạnh. Sau khi cha mẹ thi nhau qua đời, anh sống trong căn chòi tồi tàn cất trên mảnh đất xấu mà thiên hạ chê không thèm cày cấy hoặc trồng trọt. Ai có việc gì làm hổng được, hổng dám làm, hổng muốn làm thời họ hú anh. Người này nhờ anh phát cỏ. Người kia nhờ anh bè dừa. Bà hai Mến mướn anh làm cái nò. Chị tư Bảnh nhờ anh lợp nhà. Chú ba Kẹo nhờ anh bồi mương vườn dừa. Nghề chính của anh là phát cỏ cho ông hương cả.
Đây là việc khó nhọc nên Tư Cạy được ông hương cả giao khoán. Đây là một vinh dự và anh tư hãnh diện về công việc mà ai ai cũng chê không chịu làm. Tháng tháng anh được lãnh vài chục lít gạo, cá mắm, các thứ lặt vặt và mấy thước vải để may quần áo. Thiên hạ chẳng ai ham cũng như thèm giành giựt với anh chuyện phát cỏ. Đây là việc khó nhọc và nguy hiểm. Thử tưởng tượng, ngày ngày, tờ mờ sáng cho tới xế chiều, Tư Cạy khòm lưng, tay mặt vung cái phảng còn tay trái quơ cù nèo, phát một hơi sáu bảy bờ dừa đầy cỏ tranh thời mới biết việc làm sạch cỏ tranh khó nhọc tới mức độ nào. Mấy ông sồn sồn con năm bảy đứa, mấy cậu thanh niên vừa mới lấy vợ đều chê việc làm cỏ tranh này vì một lẽ giản dị phát cỏ làm họ lỏng bù lon và xụm bà chè sau một ngày khòm lưng.
Chỉ có Tư Cạy chưa vợ, sức trai tráng mới kham nổi. Cỏ tranh mọc lẹ, lan nhanh, lá sắc tợ dao cạo, cắt đứt da lúc nào không hay. Huống chi phát cỏ tranh còn gặp nhiều nguy hiểm khác như đạp nhằm rắn rít và bò cạp hoặc đôi khi gặp cọp nữa. Có một lần Tư Cạy đụng đầu với cọp. Thấy anh có một mình, ông ba mươi nhảy ra tính xơi tái anh. Trong lúc hoảng hốt Tư Cạy quơ phảng chém đại một cái ai ngờ trúng ông cọp đang nhảy tới. Bị thương nó sợ hãi cong đuôi chạy mất. Từ đó chẳng có cọp nào dám bén mảng hoặc rình rập lúc anh ta phát cỏ nữa.
Trời xế chiều. Tay vác cái phảng còn tay cầm cù nèo Tư Cạy đi về phía nhà ông hương cả. Hôm nay cuối tháng nên anh ghé nhà ông hương cả tìm thím năm Rượu. Thím năm được chủ giao việc trả lương cho Tư Cạy. Gia đình của thím năm ba đời ở đợ cho họ Lê từ cha của ông hương cả. Thím lấy chồng đâu lúc mười lăm mười sáu gì đó. Được chừng mười năm thời chú Năm Rượu đi làm vườn bị rắn cắn chết. Từ đó thím ở vậy nuôi con. Đứa con gái của thím tên Bốn năm nay đã mười tám mà chẳng có ai thèm lấy làm vợ vì nó xấu như ma. Hổng biết ma xấu hay đẹp, nhưng con Bốn thời nhất định là xấu, xấu đau xấu đớn. Đã xấu con Bốn lại thêm mắt lé và mặt rỗ. Thật ra con Bốn không xấu mà có duyên ngầm. Nó có nước da bánh mật. Bây giờ mấy cô, mấy bà ở xứ Mỹ phải tốn hàng ngàn đô la để làm cho da họ trở thành da bánh mật như con Bốn. Tuy nhiên cách đây hơn trăm năm, tại cái làng Châu Bình quê mùa và lạc hậu, thời nước da bánh mật của con Bốn bị dân chúng chê. Họ thích nước da trắng vì da trắng mới sang, mới giàu. Con gái mà nước da ” tan ” là hạng cùng đinh mạt rệp, tối ngày ở ngoài đồng thời đẹp và sang cái ngữ nào. Da bánh mật, mắt lé, mặt rỗ lại thêm cái tội nghèo rớt mồng tơi thời con Bốn ế chồng là cái chắc. Điều đó làm cho thím Năm buồn bực song cũng phải chịu vì số phần của thím cũng hẩm hiu như con gái. Thật ra trong thâm tâm thời thím cũng muốn bước đi bước nữa vì dù sao thím cũng còn son trẻ vả lại có chồng cũng bớt hiu quạnh và có người đỡ đần việc nặng nhọc, nhất là tránh được chuyện bị đàn ông ve vãn. Song nhìn qua nhìn lại thời đàn ông cùng trang lứa với thím đều có vợ con đùm đề. Riêng cái chuyện làm vợ lẻ, vợ bé thời thím hổng chịu.

Đang đứng xay bột ngoài sân, thím Năm Rượu lên tiếng hỏi khi thấy Tư Cạy xăm xăm đi tới gần.

Thằng Tư mày bữa nay dìa sớm hả?

Đặt cái phảng và cù nèo dựa vào cây cột kế bên cái cối xay, Tư Cạy tươi cười trả lời.

– Dạ tại bữa nay cuối tháng nên tui dìa sớm đặng ghé thím năm…

– Mày ghé nhà tao chi dậy?

Gãi gãi đầu Tư Cạy ấp úng.

– Dạ tui kiếm thím năm để lãnh gạo. Hồi sáng này còn hai lon gạo tui vét hết rồi…

Dừng tay xay bột thím Năm nghĩ thầm.

Thằng này già cái đầu mà chửa vợ. Hay là mình tìm cách dụ cho nó lấy con Bốn…

Nghĩ thời nghĩ như vậy song thím không nói ra mà để tâm dò ý tứ của Tư Cạy.

– Vậy hả… Để tao kêu con Bốn ra đong gạo cho mày… Mày bao nhiêu tuổi rồi Cạy?

Tư Cạy lại gãi gãi cái đầu tóc chơm bơm. Anh có vẻ ngường ngượng khi nói chuyện với thím Năm Rượu.

– Dạ hai mươi bốn…

 

– Dậy à… Mà sao mày chửa có vợ dậy Cạy?

Đâu có ai thèm lấy tui thím năm… Mấy đứa tuổi của tui thời lấy chồng hết trơn hết trọi. Còn mấy đứa nhỏ hơn thì tụi nó chê tui già… Còn đám người lớn thì…

Nói tới đó Tư Cạy nín ngang. Thím Năm cười chúm chiếm.

– Mày muốn gì nói đại đi chứ tự dưng nín ngang dậy mậy…

– Dạ… Tui nói đám người lớn là mấy người như thím. Họ chê tui con nít…

Thím Năm Rượu bật cười. Liếc nhanh Tư Cạy, thím nghĩ thầm.

– Thằng này coi bộ vó cũng chịu khó mần ăn… Có nó trong nhà cũng đỡ tay đỡ chân…

Chúm chiếm cười thím quay vào trong nói lớn.

 – Bốn ơi Bốn… Mày làm gì đó. Đong cho anh Tư Cạy ba chục lon gạo dùm má đi…

Nói xong thím năm quay lại Tư Cạy.

– Mày vào trong phụ với con Bốn đong gạo đi… Có hai đứa đong lẹ hơn… Mày muốn cá mắm gì nói luôn để con Bốn lấy cho…

Hơi ngần ngừ giây lát rồi cuối cùng Tư Cạy lên tiếng.

– Con Bốn ở trong nhà sau hả thím năm?

Cười chúm chiếm thím năm gật đầu.

– Ừa… Nó đang giặt đồ ở trỏng… Mày dô đại đi còn đứng xớ rớ làm gì… Bộ con Bốn nó ăn thịt ăn thà mày sao mà mày sợ…

Cười lỏn lẻn Tư Cạy bước vào gian nhà sau của thím năm. Gian nhà sáng mờ mờ. Chính giữa đường đi. Hai bên hai cái giường nhỏ. Quần áo vất tứ tung. Giống như Tư Cạy hay bao nhiêu tá điền hoặc người ở đợ cho ông hương cả, thím năm cũng nghèo. Có lẽ thím nghèo hơn vì chồng chết. Ngày xưa thiên hạ nói có chồng như đóng gông vào cổ mà hổng có chồng thì hổng có tiền. Liếc sơ đồ đạc trong nhà Tư Cạy biết thím năm nghèo lắm, nghèo tới nổi hổng có cái chảo để chiên cá. Mấy cái nồi đất sứt quai, mẻ miệng nằm lũ khủ.
Bước ra sân sau Tư Cạy thấy con Bốn đang lom khom bên bờ rạch. Đúng như lời thím năm nói nó đang giặt quần áo. Vì nước cạn vả lại bờ đất cao hơn nên nó phải khom người. Cái thế khom người của nó khiến cho Tư Cạy há hốc miệng ra nhìn lom lom vào cái mông tròn vo và láng o của đứa con gái nhà quê. Cái quần vải màu đen cũ mèm bó sát vào da làm cho Tư Cạy nuốt nước miếng một cách khó khăn. Nhìn con Bốn khom người, anh ta chợt nhớ ra mình là thanh niên chửa có vợ và mình cần một người vợ, xấu đẹp gì cũng được miễn là thứ giống cái đáng yêu như con Bốn chẳng hạn.

Nuốt nước miếng lần nữa Tư Cạy tằng hắng tiếng nhỏ cố ý cho con Bốn biết có người đang ở sau lưng của nó. Tuy nhiên con Bốn vẫn tỉnh bơ. Không biết vô tình hay cố ý mà nó còn lúc lắc cái mông tròn vo và láng o làm cho Tư Cạy thiếu điều muốn nổ con ngươi hay lọt tròng ra ngoài. Tư Cạy tằng hắng tiếng nữa và tiếng tằng hắng này lại lớn hơn. Vẫn chổng cái mông khêu gợi con Bốn lên tiếng.

– Anh Tư hả anh Tư… Anh chờ em một chút xíu nghen… Em giặt xong cái quần rồi em sẽ đong gạo cho anh…

Trong tình cảnh này bảo Tư Cạy chờ trăm năm, đợi ngàn năm, anh ta cũng vui lòng. Anh thấy vui vui vì tiếng em của con Bốn. Bình thường con Bốn vẫn hay xưng em vì tuổi của nó đáng em út của anh. Nhưng hôm nay tiếng em của con Bốn nghe ngọt ngào làm sao. Nó ngọt hơn nước rể tranh nấu với đường mía lau, uống vào mát ruột mát gan. Bên tai nghe tiếng em, mắt nhìn chăm bẳm vào cái thế chổng mông, Tư Cạy thấy con Bốn hôm nay đẹp vô cùng, dù anh biết nó vốn mặt rỗ và mắt lé. Dốt đặt cán mai nên Tư Cạy chỉ nghĩ một cách sơ sài và giản dị về cái đẹp của phụ nữ. Đối với anh hể đứa con gái nào đẹp là nó phải làm cho anh thích nhìn và nhìn lâu. Mà hể nhìn lâu là anh đâm ra hồi hộp và đầu óc rối tung lên. Con Bốn có đủ các đặc điểm này.

– Anh Tư…

Đang mơ màng chuyện đâu đâu, Tư Cạy giật mình khi nghe con Bốn hỏi. Ngước lên anh thấy cả một sự sáng trưng. Vài giọt mồ hôi hay là nước sông đọng trên làn da bánh mật. Đôi mắt ngược chiều của con Bốn đang nhìn anh với nụ cười thật tươi.

– Mắt nó lé kim thôi… Mà nó cũng đâu có mặt rỗ…

Tư Cạy lẩm bẩm. Anh cho là thiên hạ có ác ý nên đồn đại trật lất về con Bốn. Mặt của nó đâu có rỗ mà da dẻ chỉ không được mịn màng thôi. Nó cũng đâu bị lé mà hai con mắt chỉ có đâu lại với nhau chút xíu thôi. Mấy thứ đó cộng thêm chiếc áo bà ba màu đen hơi chật lộ lên bộ ngực con gái vun đầy, săn chắc như cơm dừa khô làm cho con Bốn có duyên ớn. Bây giờ anh Tư mới nhận ra đứa con gái mà từ nào tới giờ mình không để ý lại có cái duyên chìm lĩm. Phải nói là con Bốn có cái thân hình thon, gọn của một đứa con gái siêng năng làm lụng việc đồng áng và vườn tược.

Có lẽ cũng biết Tư Cạy đang chiếu tướng mình nên con Bốn hơi đỏ mặt nghĩ thầm.

– Cái anh này kỳ cục… Bộ ảnh lên cơn hay sao mà ảnh nhìn mình lom lom…

– Em mạnh hông Bốn?

Trời đất thiên địa thánh thần ơi… Tới phiên con Bốn trợn mắt khi nghe Tư Cạy hỏi một câu lạ đời. Từ nào tới giờ anh ta có bao giờ hỏi nó mạnh yếu, mập béo hay tròn méo gì đâu. Có bao giờ Tư Cạy thèm ngó tới đứa con gái xấu xí và nghèo rớt mồng tơi như nó đâu mặc dù anh ta cũng nghèo, có lẽ còn nghèo hơn nó.

– Anh hỏi chi dậy?

 

Con Bốn hỏi một câu cắc cớ khiến cho Tư Cạy lúng túng.

– Thì hỏi cho biết dậy mà… Lâu quá hổng có gặp em…

– Lâu lắc gì… Anh mới nói chuyện với tui hôm kia mà… Bộ anh quên rồi à?

Con Bốn đúng là vô duyên thúi song Tư Cạy lại không nghĩ như vậy. Cười hặc hặc anh liếc con Bốn và thấy nó cũng đang nhìn mình mỉm cười.

– Thím năm bảo anh vào đây phụ với em đong gạo…

Tư Cạy đổi chuyện khác. Con Bốn cười chúm chiếm. Dù ngu đần cách mấy nó cũng thấy được bộ tịch khác lạ của Tư Cạy. Tám chín năm nay một tay nó đong gạo cho Tư Cạy mà đâu có cần anh giúp gì đâu. Nay bỗng dưng anh ta dở chứng này tật nọ. Dù sao thì nó cũng khoái được anh tư săn đón, hỏi han.

Vậy hả anh tư… Có anh phụ lẹ hơn…

Nói xong con Bốn bước tới cái sào để phơi cái quần vừa giặt xong. Vì sợi dây cao khiến cho nó phải rướn người lên. Tư Cạy nghe được tiếng tim mình đập mạnh thành âm thanh ình ịch giống như tiếng dừa rụng khi thấy con Bốn rướn người lên để phơi quần. Cái mông tròn vo và láng o của nó nhúc nhích. Chiếc áo bà ba ngắn được kéo lên để lộ cái eo thon nhỏ. Bộ ngực con gái vươn cao làm cho Tư Cạy mắt nổ đom đóm. Tới đây thời anh ta chắc mẩm là con Bốn đẹp như tiên giáng trần mặc dù từ lúc cha sanh mẹ đẻ tới giờ anh chưa thấy tiên lần nào.

– Em mấy tuổi hả Bốn?

Háy Tư Cạy một cái con Bốn nghĩ thầm.

– Thằng cha này bữa nay ngộ dữ ha… Hết hỏi thăm mình mạnh lại hỏi tuổi của mình… Bộ thằng chả tính chuyện gì đây…

Dù quê mùa và dốt nát song con Bốn cũng có cái cảm giác bén nhạy của đàn bà. Đàn ông mà cà rà bên đàn bà, hỏi han chuyện này chuyện nọ thời chém chết cũng tính chuyện ba mươi lăm hay thả con dê đực ra. Ba mươi lăm là cái tính tốt của đàn ông mà trời sinh ra cho họ. Nếu trên cõi đời này mà đàn ông không biết dê hoặc không chịu dê thời đàn bà sẽ buồn khổ và cảm thấy mình vô duyên. Phụ nữ nào không được đàn ông dê thời người đó chính là người vô duyên nhất. Con Bốn biết điều đó. Huống chi Tư Cạy là con trai hai mươi bốn tuổi lại chửa có vợ thời con dê của anh ta chắc phải bự và đói ăn lắm. Bấy lâu nay hổng có được ai dê nên con Bốn buồn tủi cho cái số phần hẩm hiu của mình. Bây giờ Tư Cạy trổ mòi ba lăm khiến cho nó mừng hết biết. Dù sao nó cũng nhớ tới lời má dặn dò. Đối với đàn ông đừng tỏ ra dễ dãi. Có khó khăn thời đàn ông mới khoái mình lâu hơn. Đừng tỏ ra mình khoái họ. Đừng cho họ nắm tay nắm chân. Đừng cho họ sờ mó. Lạng quạng ôm bầu là làm xấu hổ cha mẹ. Làng nước hay được sẽ cạo đầu để làm gương cho mấy đứa con gái khác. Nhớ tới lời dặn dò và cảnh cáo của mẹ, con
Bốn làm thinh không nói nữa dù trong bụng rất muốn đẩy đưa lời nói với Tư Cạy.

Kiếm chuyện hỏi mà thấy con Bốn lại nín thinh, Tư Cạy hơi buồn. Định mở miệng hỏi tiếp anh ta lại nghe con Bốn lên tiếng.

– Dạ em tuổi tý… Còn anh tư?

Trời ơi tiếng em của con Bốn nghe ngọt xớt làm cho trái tim đơn côi của Tư Cạy thiếu chút nữa ngừng đập.

– Tỵ với tý có kỵ hông ta…

Tư Cạy lẩm bẩm hỏi. Chắc hổng có kỵ đâu. Chỉ khác nhau có dấu nặng với dấu sắc thì nhằm nhò gì. Với lại mình là rắn thì sợ gì chuột. Mình mà lấy con Bốn thì mình nuốt nó cái rột giống như rắn nuốt trộng chuột. Anh Tư tự bào chữa, tự tìm ra lý do để khỏi sợ kỵ tuổi khi lấy một người vợ như con Bốn. Với lại con Bốn lúc nay đâm ra nhìn ngon lành quá mạng do đó dù cho tuổi có kỵ anh cũng chẳng màng. Cùng lắm là ngủm còn hơn ở một mình buồn hiu. Tư Cạy nghĩ con Bốn hổng có số sát phu.

Hỏi mà hổng thấy Tư Cạy trả lời con Bốn hơi buồn. Liếc nhanh Tư Cạy nó ngoe nguẩy bỏ vào trong nhà sau để đong gạo. Thấy vậy Tư Cạy đi theo.

Em xúc gạo để anh cầm bao cho em…

Con Bốn gật đầu. Hai tay giữ lấy miệng bao gạo, mắt nhìn vào mặt, tai nghe hơi thở phập phò, mũi ngửi mùi thơm con gái toát ra từ thân thể của con Bốn, Tư Cạy mê man, đờ đẫn như bị ma hớp hồn hay quỉ bắt vía.

– Anh Tư…

 

Con Bốn kêu nhỏ khi thấy cái bản mặt đờ đẫn của Tư Cạy.

– Anh phải banh nó ra thì em mới đong gạo được…

 

– Banh cái gì?

Tự Cạy hỏi mà đầu óc nghĩ tới chuyện đâu đâu. Con Bốn trợn mắt nhìn Tư Cạy lom lom. Nó nghĩ thầm: ” Anh này ba trợn… Mình với ảnh đang đong gạo mà ảnh lại hỏi banh cái gì…”

– Banh cái miệng bao gạo cho em đổ gạo dô chứ banh cái gì. Anh hỏi dị ớn…

 

Tư Cạy cười hè hè. Con Bốn nghĩ thầm.

– Anh này cười giống y chang dê đực kêu…

Mắt thời nhìn vào mặt, hai tay của Tư Cạy chầm chậm banh cái miệng ra để cho con Bốn đong gạo. Hoặc vô tình, hoặc cố ý mà anh Tư chỉ banh he hé vừa đủ để cho con Bốn đổ gạo vào bao. Có lẽ sợ gạo rớt ra ngoài nên con Bốn phải đưa cái lon xuống sâu hơn, vì thế mà bàn tay của nó chạm vào bàn tay của Tư Cạy khiến cho anh tư cảm thấy run rẩy cả người. Ngay cả con Bốn cũng vậy. Nó cảm thấy bàn tay dùi đục chuyên môn cầm phản phát cỏ như có cái gì thật kỳ cục, thật kỳ lạ mà từ nào tới giờ nó không thấy ở bất cứ ai. Cái gì kỳ kỳ, cục cục và là lạ này làm cho trống ngực nó đập ình ịch mạnh tới độ khiến nó tối tăm mặt mũi.

– Đủ chưa anh Tư…

Giọng nói của con Bốn khàn khàn và đằng đặc như cổ họng của nó bị nghẹn lại.

– Chắc đủ rồi em…

 

Tư Cạy nói nhỏ. Con Bốn nhoẻn miệng cười duyên. Có thể đây là nụ cười duyên dáng nhất từ nào tới giờ nó mới có.

– Dạ… Nếu thiếu thời anh tư trở lại đây em đong thêm cho anh…

 

Tư Cạy cười hí hí.

– Em nhớ nghen…

 

– Dạ…

Nếu không có mấy cái xương sườn cản lại chắc trái tim của Tư Cạy văng ra ngoài khi nghe tiếng ” dạ ” ngoan hiền làm chết người của con Bốn.

– Bốn ơi… Mày đong gạo xong chưa ra đây phụ tao xay bột…

Giọng eo éo của thím Năm Rượu lôi Tư Cạy và con Bốn ra khỏi cơn mơ.

– Em ra trước hổng thôi má em bả chưởi tắt bếp…

Cười duyên với Tư Cạy lần nữa xong con Bốn mới te te đi ra nhà trước. Anh Tư nuốt nước miếng một cách khó khăn. Trước mặt anh, trong bóng tối mờ mờ ảo ảo là phần sau lưng của cô gái trẻ đang chuyển động theo từng bước chân nhún nhẩy. Nhìn sau lưng con Bốn đẹp hết chỗ chê. Tần ngần nhìn theo con Bốn giây lát Tư Cạy thở khì một cái rồi xốc bao gạo lên vai đoạn tất tả bước ra ngoài. Anh ta thấy hai mẹ con vừa cười vừa rù rì chuyện gì mà anh đoán có liên quan tới mình.

– Thưa thím năm con dìa…

 

Thím Năm Rượu cười thầm khi nghe Tư Cạy dạ thưa. Dù vậy thím cũng niềm nở lên tiếng.

– Ừa con dìa… Khi nào rảnh con tới chơi với con Bốn nghe con…

 

– Dạ…

Dạ tiếng nhỏ Tư Cạy quay qua cười với con Bốn.

– Anh dìa nghen Bốn… Mai mốt anh lại…

Con Bốn làm thinh. Cử chỉ của nó làm cho Tư Cạy cụt hứng. Anh biết chắc nó đã được mẹ bày vẻ nên mới có cử chỉ e dè với mình. Muốn lân la để làm quen với con Bốn anh phải kiếm cách khác.

Xế chiều. Tuy mặt trời còn le lói nơi ngọn dừa song khu vườn lại tối mờ mờ vì ánh nắng không thể xuyên qua hàng lá dừa dày đặc. Con Bốn tất tả bước trên bờ dừa. Vừa bước chốc chốc nó vừa ngoái đầu nhìn ra sau lưng. Khu vườn dừa mênh mông vắng lặng như tờ ngoại trừ tiếng gió lùa hàng lá dừa tạo thành âm thanh như tiếng người thì thầm hay cười nói. Vẻ thê lương, vắng vẻ, quạnh hiu cộng thêm tối mờ mờ khiến cho nó cảm thấy lành lạnh ở sau lưng. Hồi trưa này má nó bảo phải gánh hai thúng nếp cho bác ba Đạn. Nhà bác ba ở tuốt ngoài mé sông Ba Lai. Vì mải mê nói chuyện với chị Bông, con gái bác ba nên nó dìa trễ. Đi một mình trong khu vườn dừa vắng lặng nó cảm thấy sờ sợ. Sợ ông ba mươi. Sợ rắn rít. Nhưng cái mà nó sợ nhất là ma. Cái vật vô hình này chính là nỗi sợ hãi của người ta nhất là đứa con gái yếu đuối như nó. Ông già bà cả, người lớn người nhỏ trong làng đã truyền miệng với nhau về những câu chuyện ma quái như ma giấu, ma cho người ta ăn đất, ma bóp cổ, ma le lưỡi dài cả thước để nhát để hù con nít và luôn cả người lớn. Riết rồi ma trở thành một đầu đề hấp dẫn nhất trong chuyện đời xưa mà nó thường được ông ngoại kể cho nghe vào đêm mưa gió tối tăm. Bây giờ dù ban ngày, song đi một mình giữa khu vườn dừa mờ mờ sáng nó nhớ lại những câu chuyện ma và cảm thấy như có ai đang bước ở sau lưng, đang thổi vào sau gáy của mình.

– Chỉ còn mươi bờ dừa nữa thôi…

Con Bốn lẩm bẩm trong lúc chân nó bước như chạy. Vừa tới cây cầu bắc ngang cái mương lớn nó giật mình khi nghe tiếng động lớn bên kia cầu. Cọp… Trong óc hiện lên hình ảnh của con cọp. Sau ma là cọp. Con Bốn nghe tim của mình đập ình ịch khi nghĩ tới cảnh bị cọp vồ. Bậm môi, tay run run nắm cây đòn gánh ở trên vai nó chậm chạp bước trên thân cây dừa trơn trợt. Khi tới đầu cầu nó hơi dừng bước. Nó nghe có tiếng động vang lên trong đám cỏ tranh cao lấp xấp ngang ngực. Trống ngực đánh ình ịch, tay chân run rẩy, con Bốn bậm môi bước đi. Nó hơi yên lòng khi thấy không có gì xảy ra. Tới ngang cây dừa lão ngã ngọn de ra sát đường đi, nó chợt thấy bóng trắng nhào ra.

– Ma… Ma… Chết con rồi má ơi…

La làng chói lọi con Bốn xoay lưng chạy ngược trở lại. Khi nó xoay lưng thời vô tình cái đầu đòn gánh nện đúng vào bóng trắng đang chờn vờn ở bên đường. Bốp… Một tiếng ròn tan. Bóng trắng chệnh choạng lùi lại rồi lủi nhanh vào đám cỏ tranh. Phần con Bốn cũng quăng hai cái thúng và cây đòn gánh ù té chạy một mạch.
Tư Cạy ngồi im trước sân nhà. Đưa tay mân mê cục u trên trán anh ta thở dài sườn sượt. Hồi xế chiều hôm kia, đang phát cỏ cho ông hội đồng, chợt thấy bóng con Bốn đi trên đường anh tò mò đi theo rồi sau đó mới sinh ra ý giả ma hù cho con nhỏ sợ. Nào ngờ vừa nhảy ra lại bị đầu đòn gánh nện vào trán tối tăm mặt mũi. Đau quá anh ta phải lủi vào đám cỏ tranh nằm cho tới chạng vạng mới mò về nhà. Mỗi lần rờ tới cục u trên trán anh ta lại bực tức và sùng con Bốn. Con nhỏ coi vậy mà dữ hơn bà chằn. Muốn hù con nhỏ anh phải tìm cách nào khác hơn là giả ma để khỏi bị ăn đòn gánh lần nữa. Cách gì đây ta? Tư Cạy hỏi. Ma thời hổng được rồi. Cọp cũng hổng được luôn vì khó mà giả cho giống ông ba mươi được. Rắn… Tư Cạy gật gù mỉm cười. Phải rồi. Đúng sách vở dạy rồi. Đàn bà nào mà hổng sợ rắn. Con Bốn cũng vậy thôi. Cái con vật mềm mềm, trơn trơn này nguy hiểm lắm. Ngoài cái vụ chết người, rắn sẽ làm cho con Bốn sợ mà hể sợ là nó phải cầu cứu tới anh. Tuy nhiên lại có rắc rối. Phải kiếm con rắn nào hiền và hổng có độc vì anh chẳng muốn làm hại con Bốn. Nhát rắn cho nó sợ là đủ rồi. Trong tất cả mọi thứ rắn thời chỉ có rắn bông súng là hiền nhất vì nó không cắn. Tự Cạy gãi gãi đầu khoái chí vì đã tìm ra cách nhát con Bốn.
Phải lội bộ gần hai chục cây số lên tận Lương Quới Tư Cạy mới bắt được một con rắn bông súng vì nó chỉ sinh sống ở vùng nước ngọt trong hồ ao hay đìa mà thôi. Vùng Châu Bình gần biển, nước lợ nên không có rắn bông súng. Vừa cuốc bộ vừa nghĩ tới chuyện con Bốn té xỉu khi thấy con rắn đang ngo ngoe trước mặt của mình, Tư Cạy bật cười hắc hắc một cách thích thú. Trưa hôm đó về tới nhà anh nghỉ phát cỏ để theo dò coi con Bốn đi đâu và làm gì. Tuần lễ hai lần, vào ngày thứ ba và thứ năm, con Bốn phải gánh đường muối, cá mắm và các thứ lặt vặt đi phân phát cho người làm của ông hương cả. Từ sáng sớm nó quảy gánh đi khắp nơi tới xế chiều mới trở về nhà. Sau nhiều ngày theo dò Tư Cạy thấy chiều thứ ba là tiện nhất. Lúc đó vì quảy gánh không nên con Bốn đi trên mòn băng qua chỗ anh phát cỏ. Phục kích con Bốn tại chỗ đó là chắc ăn nhất vì quãng đường này vắng vẻ và rậm rạp do đó rắn thường hay bò qua bò lại.

Vai quảy hai cái thúng không con Bốn vừa đi vừa ngắm cảnh vườn dừa mát rời rợi vào buổi xế chiều. Nắng le lói nơi đọt dừa. Chim cu gáy buồn buồn. Nó ngó lên đọt cây dừa lão cao chót vót để tìm ổ chim dòng dọc. Đang bước đi nó chợt ngừng lại khi nghe tiếng sột soạt trong đám cỏ tranh cao ngang ngực. Tuần trước khi đi ngang qua đây nó thấy một con rắn bò từ ngang đường đi. Từ đó nó đâm ra sợ khi đi qua khoảng này. Nhưng đây là con đường tắt đi về nhà gần nhất nên dù sợ nó cũng phải bấm bụng đi. Mắt ngó dáo dác về phía đám cỏ tranh nơi phát ra tiếng động, nó đoán sẽ có con rắn sắp sửa bò ngang đường. Lát sau nó nghe tiếng động mạnh hơn rồi một cái đầu con rắn xuất hiện với cái lưỡi hai nhánh co ra thụt vào và hai con mắt nhìn nó như thôi miên. Con Bốn đứng chết trân. Nó sợ tới độ không thể mở miệng cầu cứu. Vả lại cầu cứu ai bây giờ vì khúc đường này rất vắng vẻ vào lúc xế chiều. Con rắn dài ngoằng chậm chạp bò qua đường. Thở khì tiếng dài con Bốn định cất bước chạy. Tuy nhiên vừa dợm bước nó lại nghe tiếng sột soạt thật lớn vang lên cách chỗ nó đứng chừng vài bước. Hổng lẽ lại có con rắn bự hơn… Con Bốn lẩm bẩm. Tiếng động lớn dần. Cỏ tranh lay động nhiều hơn. Hay là cọp. Hết rắn giờ lại tới cọp. Con Bốn điếng người. Nhắm mắt lại nó vái van trời đất, ông bà cứu nó.

– Em đi đâu dậy Bốn?

Nghe tiếng người con Bốn mở mắt ra. Thấy Tư Cạy nó reo lên tiếng nhỏ.

– Trời ơi anh Tư mà em tưởng là cọp… Làm em sợ gần muốn xỉu luôn. Hồi nãy em thấy con rắn thiệt là bự bò ngang đây…

Tư Cạy mỉm cười đẩy đưa.

 

– Ừa… Khúc đường này nhiều rắn lắm… Anh phát cỏ gặp rắn hoài… Nhiều khi anh còn đạp lên nó nữa…

 

– Ghê dậy… rồi nó có cắn anh hông?

Có chứ… Nhờ anh có thuốc chữa nọc rắn nên chỉ bị hành nóng lạnh thôi. Em đi phải coi chừng… nó quấn mình trước rồi mới cắn…

Nghe Tư Cạy hù, con Bốn xanh mặt ngó dáo dác.Trong đầu óc của đứa con gái ngây thơ hiện lên hình ảnh một con vật lạnh ngắt, trơn trơn, quấn vào chân của mình rồi từ từ bò lên cao. Gớm ơi là gớm. Vừa lúc đó lại có tiếng sột soạt vang lên. Thấy Tư Cạy ngó chăm bẳm về phía sau lưng của mình con Bốn hỏi nhỏ.

 

– Gì vậy anh Tư?

 

– Rắn…

 

– Ở đâu?

– Đằng sau lưng của em…

 

Thấy con Bốn định quay lưng lại Tư Cạy nghiêm giọng.

– Đừng quay đầu lại… Em nhúc nhích là nó cắn liền…

Bị Tư Cạy hăm he con Bốn vội đứng im. Mỉm cười Tư Cạy thì thầm.

– Em đi chậm, thật chậm tới gần anh nè… Ráng đừng gây tiếng động. Rắn mà nghe tiếng bước chân là nó mổ em liền…

Tiếng rắn bò sột soạt sau lưng cộng thêm lời hăm he của Tư Cạy khiến cho con Bốn điếng người. Bặm môi nó bước một tới trước mặt của Tư Cạy.

– Chút nữa… Em bước sát tới chỗ anh đứng nè…

Nhắm kín hai mắt lại con Bốn bước thêm bước nữa. Vì nhắm mắt nên nó không thấy bàn tay mặt của Tư Cạy đang cầm con rắn bông súng đặt lên cần cổ của nó.

Cái gì vậy anh tư? Con gì nó bò lên cổ em anh tư ơi…

Tư Cạy thì thầm vào tai con Bốn.

– Rắn… Con rắn nó đang bò trên cổ của em…

Con Bốn sợ gần muốn xỉu. Nó biết có con gì mềm mềm, lạnh ngắt đang trườn lên cổ của mình.

– Bắt con rắn dùm em đi anh tư ơi… Anh đừng để nó cắn em nghe anh tư…

 

– Con rắn này khôn và bò nhanh lắm… Nó chun dô người em rồi…

Mắt nhắm lại khít rịt, người bất động trong trạng thái sợ hãi, con Bốn có cảm giác khúc thịt lạnh ngắt, nhơn nhớt, trơn trơn đang từ từ chui vào trong áo của mình.

– Anh tư… Con rắn… Con rắn nó chui vào… trong áo của em…

 

Giọng của con Bốn nghèn nghẹn. Tư Cạy thì thầm.

– Anh biết rồi…

 

– Anh bắt nó đi anh tư…

Con Bốn rùng mình khi có cảm giác là con rắn từ từ bò xuống ngực của mình.

– Anh tư ơi… bắt con rắn dùm em đi…

 

– Nó ở đâu?

 

– Đang ở trong ngực em nè…

 

– Làm sao mà bắt nó…

Tư Cạy thì thầm. Giọng của con Bốn thều thào như hết hơi mòn sức.

– Thì anh thò tay dô… Lẹ lên… Lẹ lên anh tư… Anh bắt con rắn lẹ lên… Đừng để cho nó cắn em anh Tư ơi…

Con Bốn mếu máo. Nó cảm thấy có cái gì trơn nhớt và lạnh ngắt đang cọ quậy. Điều đó làm cho nó sợ và nhắm mắt lại. Nó rùng mình khi bàn tay của Tư Cạy chạm vào ngực của mình. Đứa con gái chưa chồng cảm thấy người nổi gai ốc và toàn thân như tê liệt vì năm ngón tay chuối mắn của anh tư giống như năm con rắn nóng hổi đang bò ngang dọc trong ngực. Tuy nhiên năm con rắn này lại không làm cho nó sợ hãi mà lại gây cho nó cảm giác thật dễ chịu.

– Anh Tư… Anh bắt được con rắn chưa?

 

– Chưa… Nó bò đi đâu rồi…

 

Con Bốn thều thào.

Có cái gì ngọ ngoạy ở dưới đó… Hay là nó bò xuống dưới rồi…

 

– Ở đâu?

 

– Ở trong quần của em…

 

Giọng của Tư Cạy vang lên nghiêm nghị.

– Con rắn này khôn tổ mẹ… mà lại bò nhanh ghê…

Con Bốn nín thở và trân người vì sợ. Rắn ở đâu mà nhiều vậy. Trên rắn dưới rắn. Trong ngực cũng có rắn mà dưới đáy quần cũng có rắn. Đúng là nó đang lưỡng đầu thọ rắn. Nó thở một cách nặng nhọc khi năm con rắn từ từ bò xuống dưới quần của mình.

– Anh tư bắt được con rắn chưa?

 

– Xong rồi…

Thở khì một cái nhẹ nhỏm, con Bốn mở mắt ra. Nó thấy anh tư đang nhìn mình mỉm cười. Nụ cười của anh thật hiền.

– Cám ơn anh Tư nha… Hổng có anh chắc em xỉu luôn… Ủa mà con rắn đâu rồi… Bự hông?

 

– Anh quăng dô bụi rậm rồi… Em muốn coi nó hả?

 

Con Bốn lắc đầu lia lia.

– Thôi… Em sợ nó muốn chết…

 

Tư Cạy đùa một câu làm cho con Bốn đỏ mặt.

– Mai mốt có rắn bò vào trong áo em nhớ kêu anh bắt dùm nghen…

 

Con Bốn cười lỏn lẻn. Dù con rắn đã được Tư Cạy bắt đi rồi song cái cảm giác rắn bò vẫn còn đó.

– Thôi mình dìa đi em… Tối rồi…

Dạ tiếng nhỏ con Bốn quảy gánh đi trước. Nó bước đi mà lòng thanh thản vì biết có anh tư đang đi sau hộ tống mình về tới tận nhà.
Sáu tháng sau cái vụ rắn bò đó con Bốn lấy chồng. Thím Năm Rượu có được thằng rể siêng năng, hiền lành và chơn chất ở trong nhà đỡ đần mọi việc nặng nhọc. Điều làm cho thím thắc mắc là cứ đêm đêm thím lại nghe con gái mình nói ” Anh Tư ơi… con rắn bông súng nó bò… Bắt dùm em con rắn… anh Tư ơi…”

chu sa lan

 

hvln

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s