NHỮNG THIÊN ĐƯỜNG MÙ-Tập 4

nhung_thien_duong_mu__duong_thu_huong

CHƯƠNG 20

Cánh cửa vừa mở, tôi đứng dẹp sang một bên, cả tốp người đã ào vào như cơn lốc. Họ lần lượt đặt những gói, những hòm, những túi đựng hàng hóa xuống góc phòng, rồi mới ngẩng lên. Ai nấy mồ hôi nhễ nhại. Vẻ mặt họ mệt mỏi và cáu kỉnh.

Continue reading

NHỮNG THIÊN ĐƯỜNG MÙ- Tập 3

nhung_thien_duong_mu__duong_thu_huong

CHƯƠNG 14

Từ lúc ấy, tôi ngong ngóng chờ buổi tối. Chờ sự xuất hiện của cái nhân vật có tên là: thằng cha Đường phó chủ tịch. Buổi trưa, họ mạc tới kìn kìn. Hết mâm này tới mâm khác. Tôi đóng vai trò của một con rối, mặc dù là con rối danh giá. Bất cứ ông chú, bà bác, rồi các thím, các cô, các dì, các già, các chị, các anh… xa gần nào được cô Tâm giới thiệu tôi đều phải tươi tỉnh chào. Trên môi, luôn thường trực một nụ cười giao đãi. Thế mới biết, nghề chiêu đãi viên cực nhọc. Cười cho đủ số lượng cần thiết trong một giờ cũng khổ không kém phải rặn ra những tiếng khóc hờ cho một đám ma có nhiệm vụ khóc. Tôi không ăn được miếng gì, mệt phờ. Ba giờ chiều, tôi húp nửa bát chè đỗ xanh rồi trốn sang nhà hàng xóm ngủ nhờ. Sẩm tối, cô Tâm cho bà Đũa sang gọi.

Continue reading

NHỮNG THIÊN ĐƯỜNG MÙ- Tập 2

nhung_thien_duong_mu__duong_thu_huong

CHƯƠNG 8

 

Hồi đưa tôi về quê, mẹ tôi đã đi chơi khắp xóm trên làng dưới. Gia đình người chủ mua nhà cũng phải chạy chọt, thu xếp hết non tuần lễ mới đủ tiền. Nhận tiền xong, mẹ tôi viết văn tự bán đoạn cho họ. Rồi, sớm hôm sau, chúng tôi trở về Hà Nội. Cô Tâm đưa tôi ra tận bến đò. Có lẽ cô đã phải thức dậy từ nửa đêm, để đồ xôi, luộc gà, rán chả lợn… Tất cả xếp chặt trong chiếc làn tre Lạng Sơn để đem cho tôi. Mẹ tôi ngại ngần nói:

– Thôi, chị khỏi phải đưa cháu, đường xa lắm.

Continue reading

NHỮNG THIÊN ĐƯỜNG MÙ- Tập 1

nhung_thien_duong_mu__duong_thu_huong

CHƯƠNG 1

Chín giờ sáng, bà Vêra đưa cho tôi bức điện: “Cậu ốm nặng, Hằng tới ngay.”

Sau khi quan sát gương mặt tôi, bà bảo:

– Tội nghiệp cho mày. Mày là 1 con bé thiếu may mắn.

Nói xong, lắc mái đầu đồ sộ, bà quay đi. Mùi nước hoa rẻ tiền tạt lại, vương trong không gian, như 1 thứ nhựa loãng dính vào các bức tường vôi đã tróc lở. Tôi mặc đồ ngủ, đứng co ro nhìn tấm thân phì nhiêu của người đàn bà gác dan, đầu óc rối tung. Chính tôi, tôi cũng đang ốm. Những trận viêm phế quản liên miên vừa qua khiến 2 vai tôi còng xuống như lão già nghiện nặng. Ngực lép dẹt, không chiếc áo lót nào còn mặc vừa. Khu cư xá chỉ có vài mống đàn ông, toàn thứ đồ cổ. Vậy mà đi qua mặt tôi, họ cũng không buồn đưa mắt liếc qua. Trong số 800 rúp dành dụm được, tôi đã tiêu hết 450 tiền thuốc men và thức ăn bồi dưỡng. Tôi dự định tiêu thêm 50 rúp nữa trong khoản đó, cho đủ sức đi làm. Vậy mà, đúng lúc bức điện trời đánh kia giáng xuống.

– Con điên, mới bảnh mắt đã ra đứng ngoài ấy làm gì? Vào phòng ngay không cảm lại 1 trận nữa thì đời ra tương.

Continue reading

THÉP ĐEN Tập 3

thepden


1. Giã Từ Hỏa Lò

Mưa vẫn nhì nhẹt rả rích lê thê, gió Đông hàn từng làn tái tê, vẫn gầm rít vi vu, cả bầu trời xám xịt đìu hiu. Chiếc xe vẫn nặng nề, lầm lủi tiến ra ngoại thành, phía Bắc Hà Nội.

Từ nãy, tâm tư tôi đầp ắp bao nhiêu nỗi niềm đầy vơi trong nỗi chia cắt, mối yêu đầu của người con gái đất Hưng Yên nhiều màu mỡ và trong cảnh giã biệt Hỏa Lò, nơi sáu năm dài đằng đẵng, chồng chất bao nhiêu cuồng phong bão tố của đời tôi.

Continue reading

THÉP ĐEN tập 2

thepden

43. Chưa dứt… nghiệp! …

Mãi tới khi thấy mũi cay xè, tôi mở mắt thấy lố nhố mấy người, rồi tôi cứ nấc lên, và không thở được nữa. Tôi lại mê man. Đầu tôi vẫn nóng như nung, và như vang vang một hồi còi ai thổi rất dài, đôi lúc ngân nga như tiếng sáo diều…..Rồi tôi tỉnh lại. Mãi một lúc lâu, tôi mới nhìn rõ một người mặc quần áo xanh đang đè chặt ngực tôi. Tôi cảm thấy khó thở. Cố gắng lắm, tôi cũng chỉ thở được khò khè. Bây giờ, tai tôi mới nghe được tiếng người nói, nhưng rất nhỏ:

– Sống rồi!

Người mặc quần áo xanh mặt trắng trẻo, chừng tuổi tôi, cầm tay tôi và nhìn tôi với một vẻ đầy thương cảm. Anh ta cúi sát tai tôi nói:

– Đừng dại mà tự tử. Hãy cố gắng mà sống!

Continue reading

THÉP ĐEN tập 1

1. Cuộc Họp Đầu Tiên

Vào một buổi tối cuối Xuân 1959, trời thật nhiều gió. Những hàng me trên đường “16” vật vờ, nghiêng ngã theo từng đợt gió mạnh. Từng đám lá me khô nhỏ dảy dụa cuốn đuổi nhau như đám ong vàng, gây nên những tiếng xào xạc, trên mặt đường.

Buổi tối đó là ngày thường nên khu nhà thờ Tân Sa Châu, gần Lăng Cha Cả Tân Sơn Nhất Sài Gòn rất vắng vẻ. Xa xa một vài ánh điện từ ngoài đường Trương Minh Ký hắt vào, càng làm cho khu vực nhà thờ mập mờ, chỗ sáng chỗ tối.

Continue reading

VĨNH BIỆT PHƯỢNG

Đánh máy: Lê Thy

Trước khi vào truyện

Đã từ lâu, tôi muốn viết về truyện tình của hai người. Tôi cứ hẹn với mình mãi. Truyện tình của Phượng và Dương là một truyện tình đẹp, có thể sống mãi với muôn đời. Cuộc đời của tôi mới đi hết một nửa quãng đường, thành ra tôi nhiều khi tự nhủ thầm ngày còn rộng, tháng còn dài, vội gì!…

Continue reading

MEKONG- SÓNG CUỘN PHÙ SA

 

Nguồn: baovecovang/wordpress.com

 

Chương 1

QUÁN NHẬU BÊN DÒNG SÔNG VÀM CỎ TÂY.

Con sông Vàm Cỏ Tây phát nguồn từ phía đông nam lãnh thổ Campuchia. Đồng bào Miên gọi là Stưng Svay Riêng. Nó phân làm hai nhánh, chảy song song dọc theo biên giới Việt – Miên. Nhánh chảy vào lãnh thổ Việt Nam qua con rạch Long Khốt, hai nhánh sông nầy hợp lưu tại địa phận cách thị xã Mộc Hóa khoảng 12 cây số – vùng Đồng Tháp Mười – để cùng chảy vào sông Vàm Cỏ Tây.

Con sông Vàm Cỏ Đông – bắt nguồn từ Kâm Chây Méa – chảy ngang qua Tây Ninh, Gò Dầu Hạ. Hai con sông Vàm Cỏ Đông và Vàm Cỏ Tây hợp lưu tại địa phận Cần Đước để cùng chảy vào sông mẹ Vàm Cỏ, đổ ra biển Đông qua cửa sông Soai Rạp.

Continue reading

TRẠI ĐẦM ĐÙN

 

(Lê Thy đánh máy từ bản scan cỦa http://pham-v-thanh.blogspot.com/)

TRẦN VĂN THÁI 

Tiểu sử tác giả:

  • Tên thật: Nguyễn Văn Ký, sanh năm 1919 tại Hà Nội.
  • Tập viết văn từ hồi còn là học sinh Trường Cao Đẳng Tiểu Học Đỗ Hữu Vị (Hà Nội) và bắt đầu viết bài đăng báo từ 1936.
  • Nguyên Tổng Thư Ký Tòa Soạn các Nhật Báo Cấp Tiến(Hà Nội), Dân Chúng (Hải Phòng), Hòa Bình (1955) Sài Gòn.
  • Đã cộng tác thường xuyên với các báo Cách Mạng Quốc GiaNgày NayTin ĐiểnThứ Tưv.v…
  • Thư Ký Tòa Soạn Nguyệt SanĐại Từ Bi từ 1965 đến nay.

 

  Continue reading

Trăng Suông

 

Lê Phùng Xuân

 

Trăng Suông

Truyện Dài

 

 

 

PHẦN 1

 

          Một thời trai trẻ

 

Chiếc xe đò Á Đông chạy vùn vụt trên đường Sài Gòn-Mỹ Tho. Phùng Xuân ngồi ghế bìa. Gió thổi phần phật. Chàng đang sung sướng nhìn ra đồng ruộng Tân An mênh mông cò bay thẳng cánh. Đã là tháng bảy rồi. Đồng lúa  xanh xanh mút mắt. Cuối chân trời, những đàn cò trắng bay thong thả và những đám chim lá rụng rập rờn lên xuống. Có những đoạn đường xe đò chạy song song với đường xe lửa. Đột nhiên Xuân nhớ lại những chuyến xe lửa thú vị. Ngồi chỗ bậc thang lên xuống ở những toa hàng hóa, chàng mặc tình ngắm nhìn đồng ruộng, ca hát và suy nghĩ vẩn vơ mà hông bị quấy rầy… Nhưng bây giờ, xe lửa hổng còn chạy nữa. Năm ngoái (1958) là lần cuối cùng Xuân về Mỹ Tho bằng loại xe chạy cà xịch cà xịch tuôn mù mịt khói đó… Continue reading

Viên Đạn Thù Chủ Nghĩa

vien-dan-tcn

Nhập

Có thể gọi quyển tiểu thuyết này như là một tiểu thuyết thuộc loại gián điệp; nhưng lại không giống loại gián điệp kiểu James Bond hoặc Z28 với những màn bắn súng, đua xe hoặc các màn đấu võ gay cấn cũng như yêu đương cụp lạc. Người đọc truyện sẽ bắt gặp những khuôn mặt thật bình thường như Quỳnh Lâm, Chiến, Minh, Chương và Đăng. Họ là người Việt Nam yêu nước, muốn được nhìn thấy tổ quốc thân yêu trở thành một quốc gia thực sự độc lập, tự do và dân chủ…

Continue reading

Bão Ngầm

 

bao ngam

Lời của người viết truyện

Là một bộ truyện chiến tranh giả tưởng gồm 3 phần: Cửu Long Phẫn Nộ, Du Kích Chiến Biển và Chuyến Công Tác Cuối Cùng; Bão Ngầm cũng là bộ truyện tiếp nối theo Giấc Mộng Việt Nam, nói về cuộc chiến tranh không qui ước của nước Việt Nam tự do và dân chủ đối với Trung Cộng để bảo toàn lãnh thổ trên đất liền và biển đảo. Muốn nắm vững tình tiết cũng như các nhân vật của truyện, xin quí độc giả vui lòng đọc truyện Giấc Mộng Việt Nam trước. Ngoài ra vì là truyện giả tưởng về chiến tranh ở thế kỹ thứ 21 cho nên có rất nhiều danh từ chuyên môn thuộc về chiến tranh mà người viết để nguyên Anh ngữ vì khó lòng dịch ra tiếng Việt một cách chính xác được. Tuy nhiên người viết cũng cố gắng giải thích cho quí độc giả có một khái niệm tổng quát để quí vị đọc truyện một cách dễ dàng hơn. Xin cám ơn nhiều.

Continue reading

GIẤC MỘNG VIỆT-NAM. Quyển 1: Phú Quốc For Sale

Lời của người viết truyện

Bộ tiểu thuyết chiến tranh giả tưởng này được chia ra làm bốn quyển:

Quyển 1: PHÚ QUỐC FOR SALE

Quyển 2: TẤT CẢ CHO HOÀNG-TRƯỜNG SA

Quyển 3: HẸN NHAU Ở SÀI GÒN

Quyển 4: NGÓNG VỀ HÀ NỘI.

Mặc dù dựa vào tin tức thời sự, các sự kiện có thật đã và đang xảy ra cũng như nhiều tài liệu và sách vở; truyện, đơn thuần chỉ là một tưởng tượng của người viết. Nếu tên tuổi hoặc các tình tiết trong truyện có trùng hợp với bất cứ ai thời đó chỉ là sự tình cờ và không cố ý của người viết truyện.

   Ngoài ra tất cả tin tức, tài liệu và sự kiện được người viết sưu tập và lưu trữ mà theo thời gian lâu  dài vì vậy không còn nhớ được nguồn gốc hoặc xuất xứ của các trang, blog trên Internet. Chân thành cảm tạ tác giả các bài vở, tài liệu, tin tức đăng trên các trang mạng mà người viết đã sử dụng.

Continue reading

GIẤC MỘNG VIỆT-NAM. Quyển 2: Tất cả cho Hoàng-Trường Sa

Giấc Mộng Việt Nam

         Quyển 2  

Tất cả cho Hoàng-Trường Sa 

TC hoang trương sa

TẬP 4

NHỮNG KẺ

THAM BẦN PHỤ PHÚ

 

19.

Chiếc Boeing 747 của Singapore Airlines chạm bánh xuống phi đạo của phi trường Dương Đông vào một ngày khô ráo và mát mẻ. Hành khách lục tục bước xuống. Thúy Nhi là người sau cùng rời máy bay. Tà áo dài màu thiên thanh của cô bay bay trong gió. Xuống hết cầu thang cô dừng lại nhìn bao quát khung cảnh của phi trường rộng lớn với hàng chục chiếc phi cơ đủ loại nằm im trong nắng chiếu lấp lánh mái nhà màu đỏ của khu chứa máy bay đồ sộ. Chiếc xe chở hành khách trờ tới. Mọi người lần lượt leo lên. Thúy Nhi cũng là người sau cùng bước lên để rồi cũng là người sau cùng xuống xe đi vào hành lang dài vào phòng đợi, nơi có một người đang chờ.

Continue reading

GIẤC MỘNG VIỆT-NAM. Quyển 3: Hẹn nhau ở Sài Gòn

GIẤC MỘNG VIỆT-NAM.

Quyển 3: Hẹn nhau ở Sài Gòn 

Tập 7

Đặt chân lên Lục Tỉnh

 

33.

Hai người đàn ông thong thả đi dạo trên bãi biển nằm trong bộ tư lệnh hải quân. Cả hai đều mặc thường phục. Người đi bên trái là Quốc, bộ trưởng quốc phòng; còn người đi bên phải không ai khác hơn thủ tướng Việt, vị lãnh đạo cao cấp nhất của của nước Việt Nam ở Phú Quốc.

Continue reading

GIẤC MỘNG VIỆT-NAM. Quyển 4.Ngóng Về Hà-Nội

Tập 10

Ra Trung

 

62.

Chiếc jeep mui trần có gắn ăng ten cần dừng ngay trước cửa văn phòng của tướng Khải ở trong căn cứ không quân Tân Sơn Nhứt. Một người đàn ông trọng tuổi mặc thường phục bước xuống. Như đã trực sẵn nên khi ông ta vừa xuống xe một quân nhân ở trong văn phòng của tướng Khải bước ra chào đón. Quân nhân đó tên Dũng, mang cấp bậc trung tá, vị sĩ quan tham mưu cao cấp nhất của tướng Khải.

Continue reading

Những người đi xây mộng

1.

Đang lui cui giặt quần áo Hùng vội ngưng tay khi nghe tiếng chuông điện thoại vang lên.

– A lô…

– Hùng hả… Luận đây…

Hùng hơi mỉm cười khi nghe giọng nói vui vẻ của Luận, người bạn vong niên của mình. Dân không quân, lái trực thăng, di tản năm 75, Luận lớn hơn anh bảy tuổi. Dù tuổi tác có chút cách biệt nhưng hai người rất thân thiết vì tính tình và sở thích giống nhau.

– Đang làm gì vậy?

– Dạ đang giặt quần áo…

Có tiếng cười ha hả kèm theo giọng nói đùa cợt của Luận.

Continue reading

Hương Mù U

 

1.

 Chiếc xe đò cũ mèm chậm chạp rời bến xe. Tiếng người cười nói ồn ào xen lẫn với tiếng gà vịt kêu quang quác khiến cho Hoài cảm thấy khó chịu mặc dù anh không lạ lùng gì về các chuyến xe đò từ tỉnh lỵ chạy nối các vùng làng mạc lân cận. Băng ghế có ba người mà lơ xe lại nhét thêm một người nữa thành ra chật như nêm. Xe chạy dọc theo bờ hồ Trúc Bạch. Hai bên đường cây phượng nở hoa đỏ rực. Khu sở thú bỏ hoang chỉ còn mấy chuồng nuôi thú vắng lạnh. Những cây trứng cá già cỗi  khẳng khiu. Khung cảnh của tỉnh lỵ dù có thay đổi cũng rất ít khiến cho anh còn nhận ra được một vài địa điểm quen thuộc của thành phố cũ.

Continue reading

Dòng sông cỏ mục

11055005-may9

Chương 1       

Dàn ăng ten trời vượt cao hơn những thân cây chung quanh. Hai dãy lều màu xanh nằm dọc theo bờ con kinh không có tên. Lô cốt. Hầm núp to nhỏ xen lẫn và chen chúc với nhau. Dây kẽm gai chằng chịt. Những trái lựu đạn M26 treo lủng lẳng. Mìn claymore nhô lên khỏi mặt đất đen đũi. Lính Mỹ ở trần. Quân phục dơ dáy. Giày trận bê bết bùn. Đó là khung cảnh của căn cứ mọc lên giữa vùng Đồng Tháp Mười hiu quạnh vào tháng 3 năm 1968. Trà Cú. Tên một căn cứ của Lực Lượng Đặc Biệt Hoa Kỳ nằm bên bờ phía nam của sông Vàm Cỏ Đông. Bờ bắc của sông và cách chừng mươi cây số đường chim bay về hướng tây bắc là quận Đức Huệ. Ở đây cũng có một trại lực lượng đặc biệt Mỹ và một đơn vị của sư đoàn 25 bộ binh thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.