CUỘC CHIẾN UKRAINE

ukraine-maps-promo-1645801007862-superJumbo-v11

Sau thời gian đàm phán, điều đình cuối cùng rồi Âu Châu và NATO vẫn không cản được Putin xâm lăng Ukraine. Hơn trăm ngàn quân với đại pháo, xe tăng, tàu chiến máy bay đủ loại, quân Nga từ ba hướng vượt biên giới tràn qua biên giới mà mục tiêu chính của quân Nga là Kyiv, thủ đô của Ukraine để lật đỗ chính quyền Ukraine dưới sự lãnh đạo của tổng thống  Volodymyr Oleksandrovych Zelensky rồi sau đó thành lập một chính phủ thân Nga. Cuộc chiến còn đang tiếp diễn và mỗi ngày một thêm khốc liệt mà số thương vong bao gồm cả lính tráng hai bên và dân chúng Ukraine có thể lên tới trăm ngàn người. Lý do nào khiến cho Putin hai lần xâm lăng cũng như chiếm lấy đất đai của Ukraine. Điều này xảy ra là do lỗi lầm nhỏ của Ukraine cũng như lỗi lầm to tát của chính hai nước Hoa Kỳ và Anh Quốc, nhất là của Hoa Kỳ và sau đó là thái độ ù lì và nhu nhược của NATO.

Continue reading

Cũng Đành 5 – 8

cungdanh

5.

Buổi họp hành quân chỉ có ba người gồm trung úy Điền, Chiêm và Chín Được. Trải tấm bản đồ rộng ra trên chiếc bàn bề bộn giấy tờ, ly tách, tàn thuốc lá và nhiều thứ lặt vặt khác. Điền nói chậm và vắn tắt.

– Xe sẽ chở toán thám kích tới Lương Quới rồi từ đó anh em rán lội tới Lương Hòa…

– Trung uý… Lần này không phải như lần trước hả trung úy?

Chín Được hỏi Điền. Vị trung úy chi khu phó kiêm sĩ quan an ninh và quân báo của chi khu Giồng Trôm đốt điếu thuốc, rít liên tiếp hai hơi rồi mới trả lời câu hỏi của Chín Được.

– Tin kỳ này chắc chắn lắm. Hai ông ráng cõng thằng Năm Chơi về thì ông quận sẽ đãi tụi mình một chầu nhậu linh đình…

Continue reading

Cũng Đành 1- 4

cungdanh

Mở truyện

Đám tang buồn. Thật buồn. Thật lẻ loi. Theo sau chiếc xe hòm màu đen chỉ có hai người. Vỏn vẹn hai. Tảng, một người bạn ở xa. Chiêm, chồng của người chết. Như thế đủ rồi. Không họ hàng con cái gì hết. Người chết, sống đơn độc mà chết cũng lẻ loi. Tang lễ cũng đơn giản. Ngay cả vòng hoa cũng không có. Người nhắm mắt lại đâu có nhìn thấy hoa. Người nằm trong chiếc quan tài bằng sắt kín mít đâu có ngửi được mùi hương của hoa. Lời chia buồn cũng không. Người chết đâu có nghe được. Còn người sống cũng không cần người đi đưa đám tang phải thốt lên sáo ngữ để chia buồn. Buồn đau là thứ không thể chia xẻ được. Hai người sống đứng cạnh nhau, im lặng nhìn chiếc quan tài đang từ từ được hạ xuống. Tấm bia bằng đá xanh khắc tên người chết. Nguyễn Thị Sầu Đông. Thế thôi. Không có ngày sinh, ngày tử. Người chết đâu màng chuyện sinh tử nữa. Không có tiếng khóc bi ai. Không có nước mắt. Chỉ có ánh mắt đăm chiêu của một người bạn. Chỉ có hai giọt lệ ứa ra từ đôi mắt buồn của người chồng. Thế thôi. Tháng 6 trời thật xanh. Mùa hè lá cây xanh thật xanh. Người ta thường nói màu xanh tượng trưng cho ước vọng. Ước vọng cái gì? Điều gì? Người chết đâu màng. Ngay cả người sống rồi cũng cạn dần ước vọng kia mà. Bỏ lại đằng sau lưng ngôi mộ chưa được đắp đất, hai người đưa đám tang chậm chạp lê bước trên nền cỏ xanh. Bước chân mỏi mòn, rời rạc, nặng chình chịch. Tảng lên tiếng như muốn phá tan sự im lặng.

Continue reading

Còn Nhớ Tân Uyên 17 – Kết

csl_connhotanuyen1

17

3 giờ chiều. Quát ngồi im trong nhà bếp. Ly cà phê phin nhỏ chầm chậm từng giọt cà phê xuống cái ly thủy tinh màu ngà ngà. Mùi cà phê  thoang thoảng. Cuối tháng tư mà vẫn còn lạnh. Trời sáng rõ. Tiếng xe cộ rì rầm. Có tiếng khua động của cặp vợ chồng ở phòng kế bên. Ngước nhìn tờ lịch anh lẩm bẩm.

– 30 tháng 4…

Continue reading

Còn Nhớ Tân Uyên 13 – 16

csl_connhotanuyen1

13

       Một ngày có 24 giờ. Một giờ có 60 phút. Một phút có 60 giây. Thời gian thật dài và cứ như vậy mà trôi đi. Những ly rượu đế cháy gan. Khói thuốc vàng tay. Súng nổ. Người chết. Máu chảy. Mọi thứ đều không làm vơi đi nỗi khổ đau cực cùng cũng như nỗi nhớ thương đòi đoạn trong lòng người lính chiến si tình tên Quát. Đêm chập chờn thức ngủ với tiếng đại bác hú qua đầu và hình ảnh của cô Duyên sáng rực trong tâm tưởng. Nụ hôn của nàng còn đọng hương thừa trên môi. Tiếng cười, giọng nói của nàng còn âm ba hoài hoài không bao giờ nguôi ngoai. Da thịt nàng mềm ấm. Bàn tay nâng niu ân cần. Cứ mỗi lần nghĩ đế Quát ứa nước mắt. Anh không còn hi vọng dù nhỏ nhoi để gặp lại người mình thương yêu. Hai mảnh đời xa lạ cách ngăn. Duyên bây giờ đã an phận chồng con. Còn anh đời chiến binh dạt theo cường độ của chiến tranh. Tây Ninh. Trảng Lớn. Mỏ Vẹt. Phước Long. Hớn Quản. Đồng Xoài. Bù Đăng. Bù Đốp. Lộc Ninh. An Lộc. Pleiku. Kontum. Ban Mê Thuột. Chuẩn úy Quát bây giờ đã thành trung úy. Nắng của trời và lửa của người làm khô cằn thân xác và héo úa tâm hồn. Đời sống buồn tênh. Lâu lâu về lại Sài Gòn rồi vội vả bỏ đi như muốn quên hay chạy trốn một hình ảnh, một khuôn mặt, một chuyện tình mà biết dù cố quên sẽ không bao giờ mình quên được.

Continue reading

Còn Nhớ Tân Uyên 9 – 12

csl_connhotanuyen1

9

       Duyên thẩn thờ bước ra khỏi văn phòng giáo sư. Sân trường lác đác vài cậu học trò đứng nói chuyện trước khi chia tay về nghỉ ba tháng hè. Lật bật mà Quát đã đi hơn nửa năm. Đi biệt vô âm tín. Không một lá thư. Không một chữ. Không một lời nhắn. Chắc Quát đã quên mình. Duyên nhũ thầm. Chàng thì đi cõi xa mưa gió… Thiếp thì về buồng cũ gối chăn… Những người chinh chiến bấy lâu… Nhẹ xem tính mệnh như màu cỏ cây… Hồn tử sĩ gió ù ù thổi… Mặt chinh phu trăng dõi dõi soi… Chinh phu tử sĩ mấy người… Nào ai mạc mặt nào ai gọi hồn… Dấu binh lửa nước non như cũ… Kẻ hành nhân qua đó chạnh thương… Phận trai già ruổi chiến trường… Chàng Siêu mái tóc  điểm sương mới về… Tin thường lại người không thấy lại… Thư thường tới người không thấy tới… Người chinh phụ trong thơ của ông Đặng Trần Côn còn có may mắn hơn nàng. Quát đi không lời từ biệt. Quát đi không bịn rịn. Đi là đi luôn. Đi biền biệt. Quát ở đâu. Đang làm gì. Có nhớ mình không. Duyên ứa nước mắt. Khẽ liếm môi nàng nhớ lại nụ hôn đêm hôm đó. Nụ hôn không trọn nhưng âm hưởng còn mãi trong hồn. Đường lưa thưa người. Leo lên chiếc xích lô, nàng

Continue reading

Còn Nhớ Tân Uyên 5 – 8

csl_connhotanuyen1

5

Năm đệ tam bắt đầu khi Duyên bước vào lớp đệ tam A1. Vì phải chọn ban A, B hoặc C nên nàng nhận thấy có những khuôn mặt quen mà cũng có nhiều khuôn mặt lạ. Tất cả hầu như đều nhổ giò sau ba tháng hè ăn no ngủ kỹ. Nàng cười thầm khi nhìn bộ ria mép lún phún đen của Chương. Nàng hơi lắc đầu khi thấy những mụt mụn đo đỏ trên gương mặt dài của An Mặt Ngựa hay giọng nói đổi ra khào khào của Đan và Thắng. Học trò, mỗi đứa mỗi cách, đều tỏ ra mình là người lớn. Nhiều đứa đi học không mang cặp nữa. Dường như càng mang ít sách vở chừng nào nó càng chứng tỏ mình khôn, mình thông minh và mình lớn hơn. Khi bị đứa học trò lớp đệ ngũ hỏi sao không mang sách vở Chương trả lời bằng cách gõ gõ ngón tay trỏ vào trán của mình cùng với câu trả lời: ” Sách vở ở trong này nè…”. Điều đó khiến cho nàng buồn cười và khi về nhà kể lại cho ba má nghe trong bữa cơm tối đều khiến cho ông bà cười ra nước mắt.

Continue reading

Còn Nhớ Tân Uyên 1 – 4

csl_connhotanuyen1

1

     Duyên dừng lại khi lên tới bực thang cuối cùng vì mệt mà cũng vì do dự và có hơi khớp. Hôm nay là ngày đầu tiên nàng bước chân vào lớp học, không phải để học mà để dạy. Sau bốn năm sôi kinh nấu sử ở trường đại học sư phạm, nàng đã tốt nghiệp và được bổ nhiệm làm giáo sư Việt Văn của trường trung học Hồ Ngọc Cẩn. Nàng vui vẻ nhận việc mà không nghĩ tới chuyện mình là một nữ giáo sư trẻ tuổi lại dạy ở trường toàn  nam học sinh.

Continue reading