Còn Nhớ Tân Uyên 9 – 12

csl_connhotanuyen1

9

       Duyên thẩn thờ bước ra khỏi văn phòng giáo sư. Sân trường lác đác vài cậu học trò đứng nói chuyện trước khi chia tay về nghỉ ba tháng hè. Lật bật mà Quát đã đi hơn nửa năm. Đi biệt vô âm tín. Không một lá thư. Không một chữ. Không một lời nhắn. Chắc Quát đã quên mình. Duyên nhũ thầm. Chàng thì đi cõi xa mưa gió… Thiếp thì về buồng cũ gối chăn… Những người chinh chiến bấy lâu… Nhẹ xem tính mệnh như màu cỏ cây… Hồn tử sĩ gió ù ù thổi… Mặt chinh phu trăng dõi dõi soi… Chinh phu tử sĩ mấy người… Nào ai mạc mặt nào ai gọi hồn… Dấu binh lửa nước non như cũ… Kẻ hành nhân qua đó chạnh thương… Phận trai già ruổi chiến trường… Chàng Siêu mái tóc  điểm sương mới về… Tin thường lại người không thấy lại… Thư thường tới người không thấy tới… Người chinh phụ trong thơ của ông Đặng Trần Côn còn có may mắn hơn nàng. Quát đi không lời từ biệt. Quát đi không bịn rịn. Đi là đi luôn. Đi biền biệt. Quát ở đâu. Đang làm gì. Có nhớ mình không. Duyên ứa nước mắt. Khẽ liếm môi nàng nhớ lại nụ hôn đêm hôm đó. Nụ hôn không trọn nhưng âm hưởng còn mãi trong hồn. Đường lưa thưa người. Leo lên chiếc xích lô, nàng

thu hình ngồi im nhìn xuống hai bàn chân của mình. Mỗi ngày hai lần, leo lên ngồi trong lòng chiếc xích lô nàng lại nhớ tới lần đi xích lô chung với Quát. Hơi hám thân quen còn nồng. Cảm giác xuyến xao vì sự cọ sát của hai làn da còn đầy trong tâm hồn. Ánh mắt nàng thờ thẩn. Ánh mắt Quát đờ đẫn. Hơi thở nặng nhọc.  Nàng nhớ tới Quát. Người lính chiến đã bỏ nàng nhưng hình bóng vẫn còn đó, như chiếc áo rằn đầy hơi hám ấp ủ nỗi cô đơn. Quát đi không lưu lại kỹ vật nào ngoài chiếc áo lính. Chỉ có vậy thôi. Nó không đủ để cho nàng bấu víu vào mà đợi chờ. Hôm tết má của nàng có nói sơ sơ về chuyện mai mối. Có một ông giáo sư nào đó con một người bạn của ba, muốn hỏi nàng làm vợ. Nàng nhủ thầm trong trí ” Người gì đâu mà tệ. Chuyện lấy vợ mà cũng nhờ người ta đi hỏi dùm… Như thế mà cũng đòi lấy vợ…”. Má nàng hỏi dò nàng có bằng lòng không để bà trả lời. Nàng nói má tính sao cũng được. Lấy chồng cũng được. Không yêu thương cũng không sao. Người ta không thương mình cũng được. Mình không thương người ta cũng được luôn. Cứ lấy chồng, sống với nhau và sinh con đẻ cái. Thế thôi. Giản dị lắm. Thương yêu làm chi cho khổ. Bởi vì yêu người mà không lấy, không sống được với người mình yêu mới khổ. Còn không yêu, không thương sống với nhau, rồi có bỏ nhau cũng không khổ. Còn hai tuần nữa là tới đám hỏi và một tháng sau đám hỏi sẽ là đám cưới. Ba má nàng chọn ngày và nàng để ông bà tổ chức đám cưới của đứa con gái út cho nở mày nở mặt với chòm xóm và bà con hai họ. Riêng nàng thời dửng dưng. Hôm qua ông chồng chưa cưới tới gặp nàng nói chuyện gọi là để tìm hiểu nhau. Nhìn cái bản mặt của anh ta nàng cảm thấy như nhìn cục đá. Nhìn nụ cười của anh ta nàng buồn muốn khóc. ” Đúng là người chồng chân chỉ hạt bột. Đúng là con cầu tự. Đúng là con đẻ bọc điều…” Ngồi nghe anh ta bàn chuyện đám cưới, khoe mua cho nàng chiếc nhẫn kim cương lớn hơn con mắt hí của anh ta nàng cười hắc hắc. Nàng cắc cớ hỏi anh ta có biết uống bia không. Cái lắc đầu thay cho câu trả lời. Hút thuốc cũng không. Có hôn ai chưa. Cũng không luôn. Nàng nghĩ mình lấy một người đần. Nghĩ sau này mình phải sống, phải ăn, phải ngủ, phải ôm, phải hôn, phải vờ âu yếm một người như thế nàng đâm ra giận Quát, ghét Quát vô cùng. Tại sao Quát nhút nhát. Tại sao Quát không nói yêu nàng. Tại sao Quát không ngỏ lời cầu hôn. Tại sao Quát không nhờ mai mối. Cả nàng nữa. Nàng cũng ghét, cũng giận mình luôn. Tại sao nàng không ra lệnh cho Quát lấy nàng. Ngay cả làm như thế nàng trở thành một người nham nhở và lố bịch nhưng ít ra nàng cũng được sống cạnh một người mà mình thương yêu và người đó yêu thương mình. Sau đêm hôm đó nàng biết Quát yêu mình. Nàng cũng biết nàng yêu Quát. Nhưng khi biết nhau rồi thời quá muộn, quá trễ. Quát không còn thuộc về nàng nữa. Anh đã có một chọn lựa thích hợp cho đời anh. Đau đớn thay Quát đã không chọn nàng… Tuy nhiên có một điều mà mãi bây giờ nàng mới nghĩ ra là nếu Quát yêu nàng, muốn lấy nàng làm vợ nàng có ưng thuận không. Duyên tự hỏi và loay quay tìm câu trả lời. Liệu nàng có dám vượt qua giới hạn thầy trò, dám đạp trên dư luận để đi lấy một người học trò trẻ hơn sáu tuổi. Mình có dám làm không? Duyên hỏi và nàng thở dài. Dương như nàng đã có câu trả lời. Nàng không dám làm. Nàng sợ dư luận. Có lẽ Quát hiểu điều đó nên anh không mở miệng nói yêu nàng và hỏi nàng làm vợ.

Chiếc xích lô dừng lại trước cổng. Duyên bước xuống vừa lúc một người lính mặc đồ rằn lái chiếc xe Honda chạy chầm chậm tới. Anh ta ngừng lại khi thấy nàng.

– Cô ơi… Đây có phải là nhà cô Duyên hông cô?

Duyên nhìn trân trân người lính. Thấy anh ta mặc đồ rằn mang huy hiệu con cọp nàng biết anh ta là lính biệt động.

– Anh là lính biệt động hả?

– Dạ… Tui tìm cô Duyên… Nguyễn Thị Quỳnh Duyên?

Duyên cười với người lính biệt động.

– Tôi là Quỳnh Duyên. Anh kiếm tôi có chuyện gì?

Người lính rút trong túi áo ra một phong thư gấp lại làm đôi rồi cười hỏi Duyên.

– Cô có quen với chuẩn úy Quát hông cô?

Phải cố gắng kềm hãm Duyên mới không giật lấy phong thư trên tay của người lính.

– Tôi có quen… Phải chuẩn úy Nguyễn Đình Quát không anh?

– Dạ đúng… Ổng là trung đội trưởng của tui. Tui đi phép về Sài Gòn nên ổng nhờ tui đưa thơ tới cho cô…

Người lính đưa lá thư ra xong vội vàng leo lên xe. Cầm lá thư Duyên cảm thấy tay run run và tim đập thình thịch vì sung sướng và hồi hộp. Chờ người lính đi khuất xong nàng tất tả bước vào nhà. Nàng đi như chạy. Dường như nỗi vui mừng thúc hối nàng phải bước thật nhanh. Vào nhà không thấy ba má nàng đi thẳng vào phòng của mình. Khép cửa lại, để nguyên quần áo nàng buông mình xuống giường. Phong thư của Quát được xé ra một cách hối hả.

Cô ơi…

Duyên nhắm mắt lại. Hai tiếng ” cô ơi ” làm cho nàng mường tượng như Quát đang ở bên cạnh mình, đang thủ thỉ bên tai mình, đang phà vào tâm hồn đơn côi của mình thứ hơi ấm hạnh phúc rất cần thiết.

Quát gọi hoài tên của cô… cô ơi… Quát gọi tên cô khi co mình trong hố cá nhân nghe tiếng mọt chê hú qua đầu. Quát kêu tên cô khi ngồi bó gối trong đêm âm u. Nhìn ánh trăng thượng tuần Quát nhớ đêm nào ngồi bên cô trong sân nhà, nhìn cô, ngửi mùi hương diễm tuyệt của cô để rồi nó đọng hoài trong trí nhớ. Quát nhớ bàn tay mềm ấm của cô… cô ơi…

Duyên thấy những dòng chữ viết nguệch ngoạc nhòa đi vì nước mắt bắt đầu ứa ra. Nàng mường tượng khuôn mặt đen sạm, mái tóc khô cháy, ánh mắt buồn u ẩn của Quát. Nàng thèm nụ hôn nửa chừng của Quát. Mỗi lần nghĩ đến nàng cứ mắng mình ngu tại sao không chịu hôn hoặc bảo Quát hôn mình lần nữa.

Cô ơi…

Duyên có cảm tưởng hai tiếng ” cô ơi ” của Quát như một lời van xin, một tiếng kêu tuyệt vọng của một kẻ si tình biết mình sắp chết nên chỉ mong được gặp lại người mà mình thương yêu lần cuối cùng.

Sau một trận đánh có nhiều người chết của cả hai bên Quát cùng lính được nghỉ dưỡng quân ở Tân Uyên. Quận lỵ buồn. Quát còn buồn hơn. Suốt ngày ăn với ngủ hay đi câu cá. Nhớ cô nhiều cô ơi… Đêm nằm ngủ nhìn sao, ngóng về hướng Sài Gòn rồi hỏi giờ nay cô đang làm gì? Cô có nhớ tới Quát không? Chắc là cô không nhớ Quát như Quát nhớ cô đâu…

Duyên lẩm bẩm. ” Sao Quát biết cô hổng nhớ… Nhớ muốn bịnh đây nè… Dìa đây mà coi…”

Xa cô rồi và không biết ngày nào mới gặp lại cô Quát buồn lắm. Nhiều khi suy nghĩ Quát muốn nói. Hay đúng hơn xin cô một điều là cô đừng có lấy chồng. Van xin cô một điều là cô ráng chờ. Cô chờ Quát nghe cô. Năm năm nữa Quát lên lon, lên lương, có tiền Quát sẽ về cưới cô. Quát thầm mong đừng có ai đi hỏi cô làm vợ, để cô ở vậy chờ Quát…

Đọc tới đó Duyên bật cười lẩm bẩm: ” Bộ tính cho tôi ở giá hay sao mà mong như vậy. Ác lắm nghe…”

–  Nhưng Quát cũng biết là cô đẹp, cô hiền hậu, dễ thương do đó có khối người mê cô, thương cô và sẵn sàng cưới cô làm vợ. Cô là giáo sư nên phải lấy chồng giàu sang và danh giá. Cô không thể lấy một người lính chiến nghèo như Quát dù Quát thương yêu cô…

Đọc tới đây Duyên cảm thấy thương Quát vô cùng. Bây giờ nàng mới hiểu. Bây giờ nàng mới biết Quát yêu nàng nhiều hơn nàng nghĩ. Bây giờ nàng mới nhìn nhận là mình thương Quát. Không phải là tình thương giữa thầy với trò mà chính là tình thương yêu giữa hai người nam và nữ. Nhìn lên đầu lá thư nàng thấy đề ngày 30 tháng 3. Hôm nay là 1 tháng 4. Trong thư Quát cho biết đang ở tại Tân Uyên. Lục tìm bản đồ nàng mới biết Tân Quyên là một quận thuộc tỉnh Biên Hòa và cách Biên Hòa chừng 20 cây số. Như vậy Tân Uyên cách Sài Gòn khoảng 50 cây số. Muốn đi thăm Quát nàng phải đón xe đò đi Biên Hòa rồi từ đó lại đón xe đi Tân Uyên. Tuy nói ở Tân Uyên song Quát lại không nói rõ làng xã nào. Đọc lại lá thư lần nữa và đọc thật kỹ nàng mới thấy Quát nói là đơn vị của anh đóng tại địa điểm gần một hồ nước lớn tên Hồ Đá Bàn. Duyên quyết định đi thăm Quát vào ngày mốt, tức trước đám cưới của nàng năm tuần lễ. Nàng muốn gặp Quát, muốn biết anh đang làm gì. Có thể ngoài lòng thương yêu và nhớ nhung, nàng muốn gặp Quát để nói lời từ biệt trước khi đi lấy chồng. Nàng muốn đoạn tuyệt với quá khứ. Nàng muốn được an tâm để bước sang đời sống mới.

Duyên nói dối với ba má là nàng sẽ đi thăm một người bạn học ở Biên Hòa và sẽ ở chơi với gia đình của bạn hai ngày. Mới hơn 6 giờ sáng mà nàng đã có mặt nơi bến xe từ Sài Gòn đi Biên Hòa. Ngồi trong lòng xe chật hẹp, bên cạnh hai người xa lạ nàng cảm thấy đơn côi và lạc lõng. Điều đó làm cho nàng nhớ Quát nhiều hơn. 7 giờ xe tới Biên Hòa. Hỏi han một hồi nàng lại lên chiếc xe đò cũ kỹ, dơ dáy đi Tân Uyên. Thấy nàng ăn mặc sang trọng, một bà già bắt chuyện hỏi nàng đi đâu. Nàng cho biết đi thăm chồng là lính biệt động đóng ở Tân Uyên. Sau gần hai giờ ngừng rồi chạy cuối cùng chiếc xe đò cũng tới nơi. Quận lỵ đìu hiu và thưa vắng người. Duyên đứng lớ ngớ kiếm người hỏi thăm đường đi Hồ Đá Bàn. Thấy một người lính mặc quần áo rằn trên vai mang phù hiệu con cọp Duyên mừng rỡ vì biết đó là lính biệt động quân.

– Anh ơi… Anh cho tôi hỏi thăm…

Quan sát Duyên giây lát người lính biệt động mới nhỏ nhẹ trả lời.

– Chị muốn hỏi cái gì?

– Anh là lính biệt động đóng ở Tân Uyên chắc anh biết chuẩn úy Quát?

Chăm chú quan sát Duyên giây lát rồi người lính mới chịu trả lời.

– Chuẩn úy Quát là trung đội trưởng của tui. Chị là gì của ông ta?

– Tôi là vợ của ổng…

Nghe cô gái trẻ đẹp xưng là vợ của trung đội trưởng của mình, tới lúc đó người lính lễ phép cười nói với Duyên.

– Cô chờ tui một chút rồi tui sẽ đưa cô đi gặp chuẩn úy của tui… Ổng ở tại Suối Sâu… Tôi đi mua thuốc lá và rượu rồi tôi trở lại…

Đi được ba bước người lính còn quay lại dặn dò.

– Cô đứng đây chờ tôi nghen. Cô đừng đi đâu nghen…

Duyên cười nói với người lính.

– Anh cứ đi đi. Tôi sẽ đứng đây chờ anh…

Trong lúc chờ người lính trở lại Duyên lơ đểnh quan sát ngôi nhà lòng chợ và hai dãy nhà tồi tàn nằm dọc theo con đường đất đỏ. Lính với dân trộn lẫn. Nàng thấy người lính trở lại trên chiếc xe lam.

– Cô lên đi cô… Tui dẫn cô đi gặp chuẩn úy của tui…

Duyên khom người chui vào lòng chiếc xe lam dơ bẩn bốc mùi hăng hắc. Bây giờ nàng mới biết là mình đã lầm khi mặc áo dài để đi thăm Quát. Nó làm cho mọi người chú ý tới nàng nhất là nó làm cho nàng đi lại khó khăn. Từ khi biết cô gái trẻ đẹp là vợ của chuẩn úy trung đội trưởng của mình người lính tỏ ra lễ phép và ăn nói mềm mỏng hơn. Anh ta xưng tên Kính và hỏi nàng đủ thứ về Sài Gòn.

Đang ngồi lau chùi lại khẩu súng của mình Quát nghe có tiếng lao xao rồi người lính mang máy truyền tin bước vào.

– Chuẩn úy… Tui thấy thằng Kính đi với con nhỏ nào ngộ ghê vậy chuẩn úy… Chắc vợ của nó…

Hơi gật đầu Quát vẫn ngồi im lau súng.

– Chắc vợ nó chứ gì… Tao nghe nói nó có vợ ở Sài Gòn…

Lát sau Kính ló đầu vào hầm trú ẩn. Thấy Quát đang ngồi chùi súng nó nói lớn.

– Chuẩn úy… chuẩn úy…

Quát hỏi trong lúc lắp băng đạn vào súng.

– Cái gì?

– Có một cô đẹp lắm. Cô ta nói là vợ của chuẩn úy…

Quát quay đầu nhìn Kính.

– Cô ta nói là vợ của tao. Cô ta tên gì?

Hàn gãi gãi đầu cười.

– Tôi quên hỏi tên của cô ta. Cô ta nói ở Sài Gòn lên…

Cau mày Quát đứng lên. Vươn vai một cái, nhét khẩu súng Colt vào bao anh bước ra khỏi hầm trú ẩn.

– Để tao ra coi ai kiếm tao… Chắc con nhỏ nào lộn tên của tao…

Bước từng bước chậm chạp, đầu hơi cúi xuống như tránh ánh nắng mặt trời buổi xế chiều chiếu vào mặt mình nên anh không thấy một cô gái đang đi ngược chiều với mình. Khi hai người tới gần cô gái lên tiếng.

– Tiểu Đinh Hùng…

Giọng nói thanh thanh, êm êm như tiếng mưa thu trong nhạc cùng với ba tiếng ” Tiểu Đinh Hùng ” làm cho Quát run người. Lâu lắm rồi không có ai gọi anh bằng ba tiếng đó. Tiểu Đinh Hùng đã ngủ yên từ lâu lắm rồi. Lâu lắm rồi. Kể từ ngày anh rời mái trường Hồ Ngọc Cẩn thân yêu để trở thành người lính chiến. Từ đó lính gọi anh là chuẩn úy Quát hay ông thầy. Ba tiếng Tiểu Đinh Hùng như đánh thức quá khứ đã ngủ vùi.

Quát ngước lên nhìn và anh hầu như tê liệt vì kinh ngạc lẫn mừng vui. Trước mặt anh là hình tượng có thật của người trong mơ. Mái tóc huyền buông lơi trên bờ vai gầy. Khuôn mặt thanh tú hơi có dáng nét mỏi mệt và u buồn nhưng cũng vì thế làm tăng thêm nét quyến rũ bởi ánh mắt nhìn tha thiết yêu thương. Đôi môi son hơi mím lại ẩn ước nụ cười thay cho lời chào hỏi. Cơn gió đồng quê thổi tà áo dài bay bay, làm chiếc quần lụa màu đen dán sát vào đôi chân dài gợi cảm.

– Cô… cô ơi…

Quát kêu ba tiếng thôi. Bao nhiêu ngày vọng tưởng. Bao nhiêu ngày nhớ thương. Bao nhiêu đêm mất ngủ. Bao nhiêu lần gọi tên người yêu trong đêm tối thâm u. Bao nhiêu giọt nước mắt âm thầm chảy. Nhớ thương làm thâm quầng mắt. Si mê làm úa héo tâm hồn. Tình yêu vô vọng làm người lính trẻ già nhanh hơn gian khổ của chiến trường. Sự hiện diện bất ngờ của Duyên khiến cho anh mừng rơi nước mắt. Hai người lặng nhìn nhau giây lát. Ánh mắt của họ nói lên vô vàn chữ nghĩa, ngôn từ. Cuối cùng Duyên lên tiếng trước.

– Quát mạnh hông Quát?

Quát cười nhìn cô giáo.

– Dạ bịnh. Còn cô?

– Cô cũng bịnh… Cô bị lây cái bịnh truyền nhiễm tình cảm của Quát rồi Quát ơi…

– Cô ơi cô…

Chỉ kêu được ngần ấy tiếng Quát bước tới định ôm choàng lấy cô giáo của mình nhưng nghĩ sao anh lại nắm lấy hai tay của nàng dặc dặc mấy cái rồi mới thì thầm.

– Cô ơi… Quát nhớ cô lắm cô ơi…

Duyên ứa nước mắt. Nghe giọng nói, nhìn khuôn mặt, thấy cử chỉ; nàng có thể đo lường được tình yêu của người lính chiến dành cho mình.

– Cô cũng nhớ Quát nữa… Nhớ Quát nhiều lắm Quát ơi…

 Quát mỉm cười vì cái giọng nhõng nhẽo của Duyên. Liếc một vòng thấy mấy người lính lấp ló nhìn Quát bước tới nắm tay Duyên rồi thì thầm vào tai nàng.

– Quát nhớ cô nhiều lắm cô ơi…

Duyên cười rạng rỡ. Đây là Tân Uyên chứ không phải Sài Gòn. Nơi vùng đất quê mùa và bình dị này nàng có thể quên hết mọi phiền nhiễu của đời để sống trọn cho mình. Ở đây không ai biết nàng là cô giáo của Quát. Do đó nàng vất bỏ mọi hệ lụy của đời để sống cho mình. Quanh đây là những người lính đã đang và sẽ sống chết với Quát. Họ thương Quát. Họ sẽ che chở, bảo bọc cho Quát và cho nàng. Họ không biết phân biệt thầy trò, tị hiềm giàu nghèo gì hết. Họ muốn sống hơn ai hết. Họ ham sống hơn ai hết cho nên họ sống thực hơn ai hết.

– Cô mệt hông cô?

Quát hỏi nhỏ. Duyên lắc đầu cười nhõng nhẽo.

– Hồi nãy mệt mà bây giờ hết rồi…

Chăm chú nhìn giây lát nàng đưa tay lên sờ mặt Quát rồi cười buồn.

– Quát ốm và đen…

Quát cầm tay Duyên.

– Cô cũng vậy… Cô ốm cô đẹp não nùng…

Mặt của Duyên hồng lên vì thẹn thùng và vui sướng. Lời khen của Quát cho nàng biết là anh vẫn thần tượng nàng, yêu thương và si mê nàng như ngày xưa. Có lẽ còn hơn ngày xưa nữa. Đưa cái túi ny lông lên nàng cười nói lảng.

– Quà cho Quát nè…

Gật đầu Quát cười hôn nhẹ lên má Duyên thay cho lời cám ơn. Chỉ là nụ hôn lên má song người hôn và người được hôn đều cảm thấy sự xuyến xao mãnh liệt làm run bàn tay, làm mờ khối óc khiến cho họ chỉ biết lặng nhìn nhau mà thôi. Thật lâu Quát mới nắm tay Duyên dẫn nàng đi vào hầm trú ẩn. Căn hầm đấp bằng bao cát nhỏ hẹp, ẩm ướt và hăng hắc mùi bùn, mùi thuốc lá và mùi mồ hôi người phát ra từ quần áo lâu ngày chưa được giặt tẩy bằng xà bông.

– Cô ngồi đây đi cô…

Thấy mình mặc áo dài đi lại khó khăn Duyên thì thầm vào tai Quát.

– Cô muốn thay quần áo ở đây được hông Quát?

– Dạ được chứ cô. Để Quát ra ngoài cho cô…

Hấp tấp lên tiếng Quát dợm bước ra. Duyên níu tay anh lại.

– Quát đứng đây canh cho cô…

Quát gật đầu đứng ngay cửa nhìn ra ngoài. Anh cảm thấy hồi hộp và rạo rực khi tưởng tượng ra cảnh Duyên đang cởi quần áo. Bên tai anh vang lên tiếng xột xoạt. Mùi nước hoa, mùi hương thân thể quyện với mùi hăng hắc của chiếc hầm trú ẩn tạo thành một thứ hương kỳ lạ làm cho anh ngất ngây và bàng hoàng còn hơn say rượu.

– Xong rồi Quát… Quát mở mắt và quay lại được rồi Quát…

Quát xoay người lại. Duyên đọc được trong mắt anh chút đắm đuối, si mê và ngượng ngùng.

– Sao cô biết Quát nhắm mắt…?

Duyên bật cười.

– Cô nhìn sau lưng của Quát. Cô thấy Quát gồng mình và hai tay nắm chặt. Quát tưởng tượng cái gì vậy Quát…

Mặt của Quát đỏ lên vì mắc cỡ khi bị cô giáo hỏi một câu khó trả lời. Nhìn nàng xinh xắn và duyên dáng trong áo bà ba trắng và quần lụa đen anh cười lãng sang chuyện khác bằng một câu hỏi.

– Cô lên thăm Quát chừng nào cô dìa?

– Ở đây luôn. Quát cho cô làm lính của Quát nghen.

– Cực lắm cô ơi…

– Cô chịu được miễn Quát ở bên cạnh cô…

Duyên nói trong lúc lấy trong túi ny lông ra một bịch lạp xưởng, gói cà phê, cây thuốc lá, mấy ổ bánh mì, mấy tờ tạp chí và tiểu thuyết. Cuối cùng là hai chai 33. Đưa chai bia lên nàng cười nói.

– Cái này để tối nay hai đứa mình nhậu… Từ khi Quát tập cho cô uống bia cô đâm ra ghiền nhậu với Quát…

Quát cười hắc hắc khi nghe cô giáo rủ mình nhậu. Câu ” cô ghiền nhậu với Quát ” đủ nói lên tình thương yêu mà Duyên dành cho anh.

– Vậy thời Quát phải kiếm chỗ cho cô ngủ…

– Khỏi cần… Chắc cô phải ngủ chung với Quát. Ngủ một mình cô sợ ma… Ở đây có ma hông Quát?

– Có… Ma này nè…

Quát lè lưỡi và trợn mắt. Duyên cười thánh thót.

– Ma này cô hổng có sợ đâu… Ma dễ thương gần chết mà sợ gì…

Vừa nói Duyên vừa bước tới đứng đối diện với người lính chiến mà nàng đã âm thầm nhớ nhung và sầu muộn vì xa vắng. Cũng vì lòng nhớ nhung mà nàng phải một mình lặn lội đường xa tới đây.

– Cô nhớ Quát… Quát ơi…

Giọng của Duyên sũng nước mắt. Hai người nhìn nhau như cố thu lấy hình ảnh của người mà mình yêu thương vào trong tâm tưởng để không bao giờ quên. Căn hầm trú ẩn im lặng. Chỉ có tiếng thở của hai người. Quát cười vòng tay ôm Duyên vào lòng. Anh ghì chặt lấy thân thể dịu mềm sực nức hương yêu tỏa ra từ nụ cười, mái tóc, ánh mắt và một tâm hồn chỉ mong ước yêu và được yêu. Úp mặt vào vai Quát, Duyên hít ngửi mùi khói súng, khói thuốc lá và mồ hôi làm thành thứ hơi hám thân quen.

– Cô ơi…

– Dạ…

Lần đầu tiên Duyên cất giọng lễ phép với học trò. Có lẽ nàng biết đây không phải là lớp học của mình. Nàng biết đây là Tân Uyên của Quát chứ không phải là Sài Gòn của nàng.

– Cô không giận nếu Quát chia cho lính quà của cô…

– Dạ em không có giận. Chuẩn úy nói gì em cũng nghe…

Duyên nói đùa. Quát cười hắc hắc định quay lưng đi. Duyên gọi nhỏ.

– Quát…

Quát quay lại. Duyên cười cười.

– Chuẩn úy chưa làm tròn bổn phận của mình nghen chuẩn úy…

Quát nhìn Duyên thắc mắc không hiểu cô giáo muốn nói điều gì.

– Lại đây…

Duyên nói như ra lệnh và Quát cười bước lại. Duyên cười. Trong căn hầm trú ẩn mờ mờ tối nụ cười của nàng sáng rực lên vẻ dụ hoặc và mê đắm. Ánh mắt nhìn như lả lơi mời mọc. Mùi hương tự người nàng toát ra làm cho Quát như say ngầy ngật.

– Quát phải hôn cô rồi mới được phép đi…

Quát cười gượng. Dù là lính, dù đã trưởng thành nhưng anh chưa bao giờ yêu ai ngoại trừ cô giáo của mình. Anh chưa hề có một đụng chạm thân xác với nàng ngoại trừ những cái nắm tay và một lần hôn nhau không trọn. Bây giờ phải làm theo lời yêu cầu của nàng anh đâm ra mắc cỡ và bối rối. Tình yêu của anh đối với Duyên có pha trộn một tôn thờ, ngưỡng mộ và gìn giữ thần tượng. Cũng vì vậy mà anh có thái độ rụt rè và ngần ngại không muốn có những đụng chạm thân xác hay cử chỉ quá thân mật và suồng sả.

– Cô muốn Quát hôn…

Người lính chiến ngập ngừng không nói hết câu. Duyên mím đôi môi của mình và gật đầu. Nàng có lý do để bảo Quát hôn mình. Từ khi chứng kiến đời sống cơ cực của Quát nàng đâm ra thương yêu anh nhiều hơn. Người lính trẻ này phải sống cơ cực, phải hi sinh mạng sống để bảo vệ cho những người như nàng. Những gì nàng làm cho Quát hôm nay chỉ là hành động nhỏ nhoi để bày tỏ lòng biết ơn.

– Cô…

Quát ngập ngừng. Duyên nói nhỏ vào tai Quát như thì thầm và năn nỉ.

– Quát không chịu hôn cô vậy cô hôn Quát Quát chịu hông?

Quát cười gượng. Dường như anh biết không thể ngăn cản được Duyên làm những gì nàng muốn.

– Dạ… chịu…

Duyên bước tới nửa bước. Thân hình nàng dựa sát vào người của Quát. Hơi thở ấm nồng mùi hương phà vào mặt. Hai cánh tay mềm mại vòng lấy cổ. Đôi môi he hé mở. Quát rùng mình đứng im. Da mặt anh đỏ lên và hơi thở gấp. Ngay cả Duyên cũng bị kích thích vì hành động của mình. Như không chịu được Quát ghì lấy thân thể của người tình. Nụ hôn chất ngất đắm mê tưởng chừng như dài vô tận.

– Cô ơi…

Quát kêu lên có lẽ vì xúc động và mừng vui. Riêng Duyên cảm thấy tâm hồn của mình cũng run rẩy và xuyến xao cực độ. Lần đầu tiên nàng mới biết cảm giác rẩy run và xúc động khi hôn và được hôn bởi một người mà mình yêu thương.

– Bây giờ mình làm gì hả Quát?

Muốn tránh tình trạng khó xử Quát biết mình nên ra khỏi căn hầm vắng người này. Nắm tay Duyên anh cười nói.

– Quát dẫn cô đi thăm lính. Cô cần biết lính sống ra sao để về kể lại cho học trò của cô nghe…

Níu tay Quát lại Duyên thì thầm.

– Hồi nãy cô nói với lính của Quát cô là vợ của Quát…

Duyên đỏ mặt vì thẹn thùng lẫn sung sướng khi thố lộ điều đó. Quát cười hắc hắc. Nhìn cô giáo với ánh mắt giễu cợt anh đùa một câu.

– Vậy hả cô… Hèn chi lính nói Quát có vợ lên thăm làm cho Quát ngạc nhiên…

Cười chúm chiếm Quát tiếp.

– Cô làm như vậy thời cô mới được danh chính ngôn thuận. Nó cho cô có quyền ngủ chung với Quát mà không ai dị nghị…

Duyên cười thánh thót.

– Vợ lính, đi thăm lính mà hổng ngủ chung thời đi thăm làm gì…

Quát cười hắc hắc khiến cho Duyên đỏ mặt.

– Sao lúc này cô lì dễ sợ vậy cô. Có cái gì làm cô lì dậy cô?

Duyên giấu tiếng thở dài hắt hiu buồn. Nàng do dự và băn khoăn, không biết có nên nói với Quát  là mình sẽ lấy chồng. Hôm nay nàng lên thăm anh lần cuối để rồi hai người sẽ cách xa vĩnh viễn. Bây giờ thấy Quát đang sung sướng, đang vui nàng lại ngần ngại không muốn nói ra vì sợ sẽ phá vỡ niềm vui của anh.

– Cô lây cái lì của Quát đó… À… Nếu cô là vợ của Quát thời Quát phải gọi cô là em nghe chưa… Không được gọi là cô và phải xưng anh nghe chưa… Không được dạ thưa cô nghe chưa…

– Dạ…

Quát cười vì thói quen không bỏ được của mình. Dù thương Duyên anh vẫn chưa bỏ được niềm kính mến đối với nàng.

– Lại dạ rồi. Em gọi mà anh dạ thời lính của anh sẽ cười anh sợ vợ… Sếp mà sợ vợ là xếp quần xếp áo đó anh ơi…

Quát bật cười vì câu nói đùa của Duyên. Anh quàng tay kéo Duyên sát vào người và trang trọng hôn lên mái tóc của nàng.

– Tóc của cô thơm mùi lính rồi cô ơi…

Quát lên tiếng sau khi hôn lên tóc. Nhìn ông chuẩn úy biệt động nàng cười thánh thót vì một ý nghĩ vừa nảy ra trong trí của mình.

– Cô có một câu đối…

Quát thong thả rút gói thuốc ra, lấy một điếu đưa lên miệng ngậm rồi mới quẹt diêm đốt. Hít hơi dài anh nhả khói ra từ từ. Duyên im lặng quan sát. Quát trưởng thành nhanh hơn nàng nghĩ. Bộ quân phục nhầu nát, cũ kỹ, đôi giày trận bê bết bùn, mái tóc ngắn đổi từ màu đen thành màu nâu đen, vết nhăn trên trán, ưu tư nơi ánh mắt nhìn; Quát là một cái gì xa lạ và lớn lao. ” Hồn tử sĩ gió ù ù thổi. Mặt chinh phu trăng dõi dõi soi. Chinh phu sĩ tử mấy người. Nào ai mạc mặt nào ai gọi hồn. Dấu binh lửa nước non như cũ. Kẻ hành nhân qua đó chạnh thương. Phận trai già rỗi chiến trường. Chàng Siêu mái tóc điểm sương mới về…” Những câu thơ trong Chinh Phụ Ngâm lại thoáng hiện lên trong trí của Duyên khiến cho nàng thở dài ứa nước mắt. Nàng thương Quát và cũng thương cho chính mình. Nếu lấy Quát là chấp nhận đời sống của một người vợ lính. Không có vinh quang gì trong kiếp sống bọt bèo của người lính chiến thời kiếp sống của vợ lính chắc còn thê thảm hơn nhiều.

– Cô ơi… Câu đối của cô…

Duyên ngước nhìn Quát bằng ánh mắt trìu mến mà cũng có chút tinh nghịch.

– Quát mà không đối lại được thời Quát tính sao?

Hít hơi thuốc Quát cười.

– Thời Quát nhường cái tên Tiểu Đinh Hùng cho cô…

Duyên lắc lắc đầu. Cử chỉ của nàng thật dễ thương khiến cho Quát say sưa nhìn đầy si mê và trìu mến

– Cô đâu có thèm cái tên đó. Quát mà không đố được thời cô bảo làm gì Quát cũng làm. Chịu hông?

Suy nghĩ giây lát Quát lên tiếng.

– Chịu… Cô ra vế đi…

Cười thánh thót Duyên nói trong lúc nhìn vào mặt ông chuẩn úy đồng thời cũng là học trò của mình.

– ” Cô Duyên có duyên với lính

Quát ngẩn người khi nghe câu đối sáu chữ của Duyên. Nàng đã ra một vế đối hóc hiểm và nhất là khó tìm ra chữ để đối lại cho chỉnh. Đối bậy thời cũng được nhưng như thế là bị Duyên cười và giảm cái uy danh Tiểu Đinh Hùng.

– Chịu thua chưa…

Duyên cười thánh thót vì thấy nét ngượng ngùng của học trò. Tiếng Duyên cười càng làm cho Quát bối rối và mặt đỏ lên. Vừa đi anh vừa lẩm bẩm: ” Cô Duyên có duyên với lính…”.  Hai chữ Cô Duyên thời dễ vì có thể dùng Ông Quát hay Cậu Quát hoặc Anh Quát để đối lại. Hai chữ có duyên mới chính là cái rắc rối nhất. Duyên vừa là tên riêng của cô đồng thời cũng là duyên phận hay lương duyên. Tuy nhiên đứng trước chữ duyên lại là chữ . Hai chữ có duyên đi chung với nhau càng làm cho anh khó tìm ra chữ nào để đối lại cho chỉnh. Càng suy nghĩ Quát càng phục cô giáo của mình. Không gian và thời gian đã tác động vào tâm tư làm cho nàng nghĩ ra một vế đối hóc hiểm.

– Cho Quát suy nghĩ bạc đầu luôn…

Duyên cười thánh thót khi nhìn vẻ mặt bí xị của Quát. Tiếng cười của nàng tinh nghịch, chế diễu mà giọng nói nhiều âu yếm làm cho người nghe không thể nào giận được. Cười một cách gượng gạo Quát nói đùa một câu khiến cho Duyên sung sướng. Mặt của nàng hồng lên và mắt long lanh hơn.

– Quát sẽ tìm ra nhưng bây giờ thì chưa. Bây giờ là lúc Quát phải làm tròn bổn phận ” chồng của cô Duyên ”. Cổ ra đây thăm mà không làm tròn bổn phận thời cổ cho cấm túc dài dài…

Hai người vừa đi vừa cười đùa. Duyên rưng rưng nước mắt khi thấy đời sống quá cơ cực, quá thiếu thốn của lính. Nàng thương họ phải ăn mặc rách rưới, phải sống chui rúc trong hầm trú ẩn tối tăm, ẩm thấp hoặc trong những hố cá nhân nhỏ hẹp. Phân phát cho lính quà xong Quát chỉ còn lại một ít để làm tiệc đãi cô giáo trong hai ngày ở lại thăm mình.

– Tại sao Quát đi lính hả Quát?

Duyên cất tiếng hỏi khi đứng cạnh Quát nhìn vào khu rừng xanh trước mặt. Đó là một thắc mắc mà nàng cần phải biết. Quát quay qua nhìn cô giáo của mình. Giọng nói của anh theo khói thuốc tan loảng trong cơn gió của buổi xế chiều.

– Quát tình nguyện đi lính đầu tiên vì lý do cá nhân nhưng sau khi vào lính rồi Quát mới nhận ra là mình đã chọn lựa đúng. Mình chiến đấu cho một  điều gì mà mình tin tưởng…

– Quát tin tưởng điều gì hả Quát?

Duyên vặn và Quát mỉm cười. Nàng cảm thấy nụ cười của người lính đầy trìu mến.

– Chắc cô có đọc cuốn Trăm Hoa Đua Nở?

Duyên lặng lẽ gật đầu. Nàng nhìn xuống hai bàn châm lấm bùn đất của mình.

– Quát muốn được tự do. Tự do yêu thương. Tự do suy nghĩ và phát biểu cảm tưởng của mình… Tự do hoan hô và đả đảo. Dưới chế độ cộng sản không có những thứ tự do đó…

Quay nhìn Duyên anh cười nói tiếp.

– Tự do được yêu cô… Đó chính là điều khiến cho Quát cầm súng. Quát đi lính để cho cô được sống trong yên ổn và tự do…

Duyên ứa nước mắt. Nàng nhớ tới câu nói của mình ngày xưa khi nàng và Quát đi chơi trong vườn trái cây ở Lái Thiêu. ” Quát có thể cao hơn cô song không thể lớn hơn cô…”. Bây giờ đứng ở đây nàng mới khám phá ra một điều là không những cao hơn mà Quát đã lớn bằng nàng rồi. Quát có thể còn lớn hơn nàng nữa bởi vì nàng đang sống dưới sự che chở và bảo vệ của anh. Lần đầu tiên nàng cảm thấy mình nhỏ bé. Nàng đã hết làm thầy của Quát cũng như anh không còn là học trò của nàng nữa. Khẽ nắm lấy bàn tay chai cứng của Quát nàng thì thầm.

– Cô cám ơn Quát…

Quát quay qua cười. Nụ cười buồn bã.

– Cô không cần cám ơn. Quát nghĩ hi sinh cho người mà mình yêu thương là một hành động tuyệt vời nhất…

Duyên đáp ứng câu nói bằng cái xiết tay thật chặt trong lúc nhìn khu rừng trước mặt đổi màu thành vàng nhạt.

10

  Chiều xuống từ từ. Cảnh đồng quê vắng lặng. Duyên ngồi nơi chiếc poncho được Quát trải trên bãi cỏ xanh cạnh con suối nhỏ. Từ con suối nhỏ này dòng nước trong vắt sẽ chảy ra một con suối lớn hơn mang tên Suối Sâu. Xa xa nước lấp lánh sáng. Đó là Hồ Đá Bàn. Suối Sâu và Hồ Đá Bàn đều chảy ra sông Vũng Gấm, để rồi nhập vào sông Đồng Nai. Quát nói với nàng như thế. Ở đâu là Sài Gòn. Nàng tự hỏi. Thế là mình đã xa thành phố một ngày. Chỉ có một ngày thôi mà tưởng chừng như lâu lắm. Nàng ngồi đây với cảnh trí xa lạ. Lạ từng con suối chòm cây. Lạ từng bãi cỏ xanh mọc trên nền đất mịn. Lạ từng khuôn mặt của người lính đầy vẻ mệt mỏi vì chinh chiến triền miên. Ở đây cực khổ và đầy bất trắc nhưng lại có Quát. Nàng chỉ cần bao nhiêu đó thôi. Nàng bằng lòng với những gì mình có trong lúc này.

Duyên nhìn chăm chú Quát từ xa đi lại. Bộ chiến y bạc màu. Đôi giày trận bê bết bùn. Mái tóc ngắn màu nâu đen. Bên hông kè kè khẩu súng lục. Quát của nàng trông đầy vẻ mệt mỏi, ưu tư, đăm chiêu, buồn rầu và khoắc khoải. Hết rồi khuôn mặt học trò với nụ cười buồn và ánh mắt nhìn thăm thẳm. Thay vào đó là khuôn mặt dạn dày sương gió, nụ cười gượng gạo, ánh mắt băn khoăn tìm kiếm. Thỉnh thoảng ánh mắt mới ngời lên nét si mê và say đắm khi nhìn nàng. Ở Quát là một nhẫn nhục và chịu đựng đến thảm thương khiến cho nàng mũi lòng ứa nước mắt. Ở Quát là một chấp nhận hoàn cảnh. Ở Quát là một hi sinh. Nàng biết Quát yêu mình nhưng anh không nói ra vì giới hạn thầy trò. Quát yêu nàng nên Quát ôm lấy mối tình vô vọng để cho nàng tự do đi lấy chồng và sống một đời sung sướng với chồng con. Quát khổ nhiều rồi. Quát hi sinh nhiều rồi. Nàng không muốn Quát khổ hơn nữa. Anh xứng đáng được hưởng ân huệ của tình yêu. Dường như trong trí não của Duyên vừa cháy lên một quyết định phát khởi từ sự xúc động và suy nghĩ chín mùi. Nàng biết nàng phải và sẽ làm gì.

– Cô đang mơ mộng hả cô?

Quát cười hỏi và Duyên gật đầu. Trời chập choạng tối. Quát ngồi xuống cách xa Duyên một chút. Tuy chỉ cách một gang tay nhưng vẫn có một khoảng cách. Duyên rùng mình hơi co người lại như bị lạnh. Quát lên tiếng.

– Cô lạnh hả cô. Để Quát lấy áo lạnh cho cô…

Duyên lắc đầu. Nàng nói gọn như ra lịnh.

– Quát ngồi sát vào cô đi… Bộ Quát sợ cô rầy à…

– Dạ…

Gượng cười Quát rụt rè nhích tới gần một chút nhưng vẫn còn một chút xa nhau.

– Chút nữa… Bộ sợ cô ăn thịt Quát sao mà Quát không dám ngồi gần…

Duyên thì thầm. Giọng của nàng nhuốm chút tinh nghịch và nũng nịu. Quát cười nhích tới chút nữa. Hai thân thể chạm nhau vừa đủ để cho hai người cảm thấy gần gụi nhau hơn. Duyên cười liếc nhanh Quát và bắt gặp anh cũng đang mỉm cười liếc mình. Nàng khẽ đặt bàn tay của mình lên bàn tay chai cứng của Quát. Hơi thở thơm tho và nóng hổi của nàng phà vào cổ khiến cho người lính chiến rùng mình nổi gai ốc rồi sau đó cảm giác ấm dịu từ bàn tay của Duyên truyền sang gây thành nỗi ngất ngây lớn từ từ lên trong lòng. Từ hồi còn là học trò cho tới bây giờ anh không bao giờ nghĩ mình sẽ có được phút giây thần tiên như thế này. Mười mấy tháng đi lính anh chỉ có mỗi ước mơ gặp lại cô giáo thân yêu của mình để nghe nàng nói, nhìn nàng cười và ngắm vóc thân dịu dàng của nàng hiện về từng đêm trong giấc ngủ trở trăn.

Giọng của Duyên thoảng đưa theo cơn gió đêm và tiếng côn trùng rỉ rả.

– Đêm nay có trăng hông Quát?

Quát trả lời. Giọng của anh rời rạc, nghèn nghẹn như phải khó khăn lắm anh mới lên tiếng được.

– Dạ… có… Trăng sáng lắm cô… Chắc trăng mười hai…

– Quát ngủ với cô nghen Quát?

Duyên hỏi và nàng cảm thấy giọng nói của mình không được bình thường. Dường như tiếng ” ngủ ” làm cho nàng mắc cỡ, hồi hộp, lo âu lẫn kích thích. Dù còn con gái và chưa bao giờ biết ân ái song nàng cũng được bạn gái đã có gia đình kể hoặc truyền dạy kinh nghiệm về chuyện ái ân với đàn ông. Tuy nhiên nàng chỉ nghe mà chưa bao giờ thực hành. Đêm nay, lần đầu tiên ngồi cạnh Quát ở một nơi vắng vẻ nàng cảm thấy ngượng ngùng, hồi hộp và kích thích.

– Dạ… Nếu cô lạnh thời mình vào hầm ngủ… Ở trong đó chật chội nhưng ấm hơn…

Duyên mỉm cười. Quát thấy trong bóng đêm nụ cười của nàng sáng rực hạnh phúc.

– Cô thích ngủ ở đây. Nếu cô lạnh thời Quát ôm cô nghen…

– Dạ…

Quát cười nhỏ. Qua bóng đêm mờ mờ nhờ sao trên trời anh thấy đôi mắt của Duyên long lanh sáng. Anh run người lên khi bàn tay mềm ấm của nàng mân mê làn da mặt cùng với mùi hương quen thuộc mà anh hằng mơ tưởng phà vào mũi của mình. Hơi thở của anh trở nên gấp rút và đứt đoạn khi thân hình mềm ấm đầy quyến dụ của Duyên tựa sát vào người. Bộ ngực con gái đè lên gây thành cảm giác rần rần như có điện chạy trên da. Đôi môi nóng hổi của nàng hôn lên mắt, lên môi anh tạo nên cảm giác rạo rực và khát khao vô hạn. Hơi thở của anh đứt đoạn, hổn hển. Người lính chiến hầu như đầu hàng trước khát khao của mình cũng như sức quyến rũ của người tình. Vòng đôi tay rắn chắc anh kéo và xiết chặt thân thể hừng hực lửa của Duyên vào sát người của mình. Mắt chạm mắt. Môi tìm môi. Nụ hôn chất ngất đam mê và đắm say. Giữa đất trời yên lặng hai kẻ yêu nhau quên bẵng thực tại. Thật lâu họ mới ngưng hôn để thở. Tiếng thì thầm của Duyên nhẹ hơn cơn gió đêm lọt vào tai Quát như lời ỉ ôi, van xin. cầu khẩn và mê hoặc.

– Cô lạnh… Ôm cô đi Quát ơi…

– Cô ơi…

Quát chỉ nói có chừng đó.

– Ôm cô đi… Ôm chặt cô đi…

Duyên kêu lên bằng giọng nũng nịu có, van nài có mà thúc giục cũng có. Ngã người nằm dài trên chiếc poncho nàng nắm tay rồi kéo mạnh Quát ngã đè lên người mình. Quát cố cưỡng chống lại ham muốn song anh bất lực. Mùi hương da thịt phát ra từ thân thể còn trinh nguyên của Duyên có một sức quyến rũ và mê hoặc lạ lùng làm anh cảm thấy ngây ngất và mọi ý chí cưỡng chống lần lần bị tiêu tan. Anh yêu Duyên. Anh tôn thờ hình ảnh của cô giáo. Anh thần tượng hóa tình yêu diễm tuyệt của mình do đó anh sợ, anh không dám và không muốn đụng chạm tới thân thể của người tình mặc dù anh cũng có những khát khao và ham muốn. Tuy nhiên anh càng cưỡng chống thời sức hấp dẫn và quyến dụ càng tăng cường độ vì sự va chạm của hai làn da. Bàn tay Duyên không ngớt sờ soạng, mân mê đồng thời ghì chặt anh sát vào người của nàng.

– Quỳnh Duyên… Quỳnh Duyên đây 1… Nghe rõ trả lời…

Tiếng máy truyền tin vang lên đột ngột khiến cho Quát dù đang ôm Duyên trong tay cũng phải chồm người chụp lấy ống liên hợp.

– Quỳnh Duyên nghe 1…

– Trình Quỳnh Duyên tôi đã cho con cái vào chỗ ngủ rồi…

– Quỳnh Duyên nghe 1 rõ…

Quát cúp máy. Duyên cười trong bóng tối.

– Quát nói chuyện với ai vậy Quát?

– Dạ nói chuyện với lính… Để bảo vệ an ninh mỗi đêm đều có một tiểu đội đi kích cũng như lập vòng đai an ninh…

– Cô nghe có tiếng Quỳnh Duyên. Tên của ai vậy Quát?

– Dạ đó là danh hiệu truyền tin của Quát. Trung đội trưởng như Quát được phép chọn một tên làm danh hiệu để liên lạc với cấp chỉ huy…

– Và Quát chọn tên Quỳnh Duyên… Tên của cô…

Quát cười khẽ như nhìn nhận. Duyên nắm lấy bàn tay chai cứng của anh.

– Quát thương cô nhiều lắm hả Quát?

– Dạ… Quát nhớ cô… Quát thương cô… Quát gọi cô hằng đêm…

Duyên biết nước mắt của mình ứa ra khi nghe lời tỏ tình chân thật và ngộ nghĩnh của Quát. Vòng hai tay ôm lấy cổ Quát, nàng thì thầm.

– Quát ơi… Hôn cô đi Quát ơi…

Tiếng kêu van nài yếu ớt khiến cho Quát thở hắt hơi dài. Chiếc áo rằn được cởi ra và vất sang bên. Người lính chiến mặc cho mọi sự. Anh chỉ có một lần yêu, một ngày để yêu. Biết đâu ngày mai anh sẽ chết vì lựu đạn, mìn, hay viên đạn của địch quân. Tại sao lại không yêu. Tại sao lại không sống dù chỉ một ngày. Duyên rợn người trong mê đắm tột cùng khi bờ môi ham hố của Quát chạm vào ngực của mình. Nàng có cảm giác kỳ lạ như trôi băng băng vào vùng sương mù tĩnh lặng rồi sau đó trồi hụp ngã nghiêng theo cơn sóng vô hình nóng hừng hực làm cho nàng như muốn ngất xỉu vì ngạt thở và thiếp mê bằn bặt. Tuy nhiên dù thiếp mê nàng vẫn nghe được tiếng người yêu thì thầm ” Cô ơi… cô ơi…” cùng với vòng tay rắn chắc ghì xiết lấy thân thể như sợ nàng sẽ tan biến vào cõi vô cùng.

Ánh mặt trời chiếu xiên xiên khiến cho Duyên mở mắt. Tiếng máy truyền tin kêu xè xè. Xoay người nằm nghiêng nàng mỉm cười mân mê cái ống liên hợp. Lính yêu có khác nhất là lính đánh giặc. Yêu mê man giữa trời sáng ánh trăng. Yêu bên cạnh tiếng máy truyền tin kêu xè xè. Ôm người yêu mà không quên khẩu súng. Yêu qua chiếc poncho lạnh và ẩm ướt trên nền đất gồ ghề và tiếng cóc nhái côn trùng rỉ rả. Đưa tay sờ soạng hai bên nàng mới biết Quát không còn nằm bên cạnh. Hồi tưởng lại những gì đã xảy ra trong đêm qua nàng thấy thân thể nóng hừng lên. Ái ân. Hạnh phúc. Quát là người tình tuyệt vời. Nàng như còn nguyên cảm giác sung sướng trên mắt môi, trên tóc và da thịt. Ông chuẩn úy của nàng yêu mê man và cuồng nhiệt. Yêu không ngừng nghỉ. Yêu như sợ không còn được dịp để yêu. Đêm qua nàng có ý khơi động sự ham muốn của Quát nhưng sau đó chính anh mới là người cuốn hút nàng vào mê đắm. Hai kẻ thực sự yêu nhau mà ái ân thời tình yêu trở thành thần thánh. Duyên hoàn toàn hạnh phúc, hoàn toàn mãn nguyện. Nàng đã cho Quát, cho hết những gì nàng có bởi vì nàng nghĩ anh xứng đáng được hưởng hơn người khác. Đó là cách tưởng thưởng cho người lính chiến như Quát. Nó tuyệt vời hơn huy chương mà người ta gắn lên áo của anh. Duyên mỉm cười khi nghĩ tới điều đó. Mặc dù nắng lên cao nhưng nàng cứ nằm yên. Nàng mệt. Nàng rã rời. Hơn nữa nàng muốn Quát trở lại để nâng nàng dậy. Nàng muốn được anh cưng chiều. Nghe bước chân vang động và càng lúc càng gần Duyên nhắm mắt lại giả vờ ngủ.

– Cô ơi…

Tiếng Quát gọi bên tai làm cho Duyên nghĩ thầm.

– Yêu người ta mệt gần chết mà cứ gọi ” cô ơi ” hoài… kỳ ghê…

Nghe tiếng xột xoạt và chiếc poncho nhúc nhích nàng biết Quát ngồi xuống.

– Cô ơi… Dậy đi cô… trưa rồi…

Duyên vòng tay ôm lấy cổ Quát và ghì xuống cùng với tiếng thì thầm.

– Quát hôn cô đi rồi cô mới chịu dậy…

Tuy vẫn còn nhắm mắt nhưng Duyên biết Quát sắp sửa hôn vì nàng nghe được hơi thở có mùi thuốc lá phà vào mũi của mình. Mùi thuốc lá hăng hăng nhưng bây giờ lại thơm tho. Chiếc áo trận lâu ngày chưa giặt bây giờ cũng không còn có mùi hôi hám nữa mà lại thơm tho hơn hôm qua. Có phải tình yêu biến đổi cảm nghĩ của mình. Duyên hỏi. Có phải yêu là chấp nhận hết cái xấu cái tốt, cái đáng yêu cái đáng ghét, cái giàu sang và cái nghèo hèn. Yêu Quát nàng yêu luôn cái mùi mồ hôi, mùi tóc khét, mùi quần áo ẩm mốc và thân thể hôi hám. Yêu Quát nàng yêu luôn mùi lính chiến của anh.

Quát hôn thật nhẹ và thật chậm lên môi mà Duyên cảm thấy thân thể mình rung chuyển từng đường gân sớ thịt. Không chịu được nàng mở mắt ra. Cái mà nàng nhìn thấy là nụ cười của Quát. Lần đầu tiên thấy anh cười nàng đã lao đao. Bây giờ nàng còn lao đao nhiều hơn.

– Quát ơi…

– Dạ… Cô muốn gì hả cô?

– Muốn gọi tên Quát hoài… Muốn Quát ngồi bên cạnh cô hoài…

– Vậy hả cô… Như vậy là cô phải thành vợ lính… Cơ cực, buồn và khổ lắm cô ơi…

– Tại sao vậy?

– Bởi vì lính nghèo cho nên vợ con phải cơ cực. Lính xa nhà nên vợ lính phải buồn. Lính chết nên vợ con phải khổ…

Duyên im lặng. Tuy đã nghe nói như vậy nhưng nàng chưa hình dung ra cho tới khi ở đây. Phải thấy và phải sống bên cạnh Quát nàng mới biết là anh khổ cực như thế nào. Cũng như có uống bia nàng mới biết say như thế nào. Không ai không sợ chết nhưng chính Quát của nàng mới sợ chết hơn ai hết bởi vì người lính biệt động như anh phải đối diện với cái chết thường xuyên. Nghĩ tới cái chết hoài. Nếu yêu là sự truyền nhiễm tình cảm thời chết cũng là sự truyền nhiễm của lo sợ. Đêm qua sau khi ân ái với nhau lần đầu tiên, Quát đã nói với nàng như vậy. Anh nói về lòng thương nhớ và nỗi sợ chết. Càng sợ chết anh càng nhớ thương. Càng nhớ thương anh càng muốn sống. Dù sống với buồn đau. Sống để gặm nhắm mối tình tuyệt vọng của mình. Sống với hi vọng một ngày nào đó gặp lại nàng.

– Hôm nay Quát có làm gì hông Quát?

– Hông… Cô muốn đi đâu?

Duyên cười nhìn sâu vào mắt người tình.

– Quát đừng kêu cô nữa. Quát là chuẩn úy mà…

Quát cười hiền.

– Chuẩn úy với ai chứ với cô Quát chỉ muốn làm học trò của cô…

Duyên cười hắc hắc. Nàng hơi đỏ mặt khi thấy Quát nhìn đăm đăm vào ngực mình. Cài lại mấy cái nút áo bị hở nàng đùa.

– Chuẩn úy muốn gì nữa đây chuẩn úy… Xụm bà chè rồi mà chưa tởn à…

– Chưa… Lính biệt động mà… Biết chết mà vẫn nhào dô chiếm mục tiêu huống hồ gì xụm bà chè…

Quát cười giơ tay cầm cái ống liên hợp lên khi nghe có tiếng nói vọng ra. Duyên nghe anh nói chuyện với người nào đó mà nàng đoán là cấp chỉ huy vì nghe Quát nói năng lễ phép. Lát sau Quát thở dài nhè nhẹ sau khi ngưng nói. Thấy nét mặt buồn và lo âu của anh Duyên vặn.

– Có chuyện gì vậy Quát?

Ngập ngừng giây lát anh mới nói nhỏ.

– Dạ hành quân. Sáng mai Quát cùng với trung đội di chuyển ra Tân Uyên để họp với đại đội. Nguyên tiểu đoàn sẽ đi Tây Ninh…

Duyên thở dài hắt hiu. Vui chưa trọn mà buồn đã tới rồi. Tới nhanh hơn nàng tưởng. Chỏi tay đứng dậy xong đưa tay cho Duyên nắm để kéo nàng đứng lên Quát cười nói với giọng buồn nhiều hơn vui.

– Ít nhất mình cũng còn có được mười mấy tiếng đồng hồ bên nhau… Cô ơi…

Nhìn Duyên trong bộ quân phục rằn ri anh cười tiếp.

– Cô mặc quần áo lính oai lắm…

Duyên cười chúm chiếm.

– Cô mà giả làm lính đi theo Quát chắc không ai biết… Quát chịu cho cô đi theo hông?

Vừa nói nàng vừa vòng tay ôm lấy cổ người tình như vòi vĩnh và năn nỉ. Quát hơi lưỡng lự rồi lắc đầu.

– Hổng được đâu cô ơi… Nguy hiểm và cực khổ lắm…

Cười hắc hắc anh tiếp.

– Bộ cô muốn đi theo xem Quát có cô bồ nào nữa hả?

Duyên gật đầu lia lịa.

– Phải rồi… Người như Quát đi đâu cũng được người ta thương hết… Cô ghen…

Vòng tay kéo Duyên vào sát người của mình Quát thì thầm.

– Quát yêu cô… Quát chỉ biết có một mình cô thôi. Sống yêu cô mà chết cũng yêu cô…

Duyên ứa nước mắt. Nàng nghĩ tới ngày mai. Nàng nghĩ tới một điều không muốn nghĩ. Tới một điều mà nàng sợ không dám nghĩ. Sự mất mát. Sự chết. Sự chia lìa. Sự xa cách. Nghĩ tới lúc không còn được thấy ánh mắt, được nhìn nụ cười, được nằm trong vòng tay người yêu nàng muốn òa khóc.

– Cô ơi… Quát mời cô đi ăn cơm lính cho biết…

– Cô cần phải sửa soạn một chút trước khi ăn…

Quát cười khi nghe Duyên nói. Kéo nàng đi về hầm trú ẩn anh đứng chờ nàng đánh răng, rửa mặt và chải sơ lại mái tóc xong hai người đi về phía chòm cây. Ba người lính đang ngồi chờ. Duyên nhận thấy có trung sĩ nhất Mạnh, trung đội phó của Quát. Còn hai người kia là Hàn và Tấn.

– Cô ngủ ngon hông cô ?

Mạnh lên tiếng hỏi Duyên. Khẽ liếc Quát nàng cười đáp.

– Lạnh quá tôi ngủ không được…

Quát cười cười xen vào.

– Bả ôm tôi khít rịt mà bả còn kêu lạnh. Đắp hai cái mền mà vẫn than lạnh…

– Sao chuẩn úy không đưa cô vào trong hầm ngủ ấm hơn…

– Bả muốn ngủ ngoài trời cho biết. Bả muốn biết lính cực khổ như thế nào…

Ba người lính của Quát cười ha hả. Duyên vui vẻ góp chuyện.

– Tôi tính giả làm lính đi theo ổng mà ổng không chịu… Chắc ổng có cô nào chờ ở Tây Ninh nên không dám cho tôi theo…

Mạnh cười nói đỡ giùm cho cấp chỉ huy của mình.

– Cô khỏi lo cô ơi. Tôi thấy ổng đâu có ai. Mấy lần tụi này rủ ổng đi động mà ổng đâu có chịu đi…

Duyên quay qua hỏi Quát.

– Đi động là đi gì hả anh?

Tấn và Hàn lăn ra cười. Mạnh cười ha hả nhìn cấp chỉ huy. Riêng Quát thời đỏ mặt làm thinh không trả lời. Nhai cơm xong Mạnh mới lên tiếng.

– Đi động là chơi đĩ đó cô. Tụi này rủ ông đi hoài mà ổng hổng chịu đi. Ổng trung thành với cô lắm đó… Ổng nói với tôi ổng muốn để dành cho cô đó…

Tới phiên Duyên đỏ mặt vì mắc cỡ khi hiểu được lời nói bông đùa của Mạnh. Nàng thầm hãnh diện và sung sướng vì tình yêu của Quát dành cho mình.

– Em ăn thử cơm lính cho biết…

Quát nói trong lúc đưa cho Duyên chén cơm. Nàng mỉm cười vì Quát gọi mình bằng em. Thật ra Quát trông không trẻ hơn nàng bao nhiêu. Có thể trông anh còn già hơn vì nắng mưa, gian lao và vất vả của đời lính. Ở đây không ai biết nàng lớn hơn Quát sáu tuổi. Lính cũng không biết Quát là học trò của nàng. Duyên đưa tay ra đón chén cơm Quát trao cho nàng. Cơm màu ngà ngà chứ không trắng. Chén nhựa ngã màu vàng lem luốc và sờn mẻ khắp nơi. Nếu ở nhà chắc ba má và nàng sẽ không dùng cái chén như vầy để ăn cơm. Trên tấm poncho bày vỏn vẹn một dĩa thịt ba lát, một tô canh rau dền với vài con tôm khô lỏng bỏng. Duyên ăn chậm và chỉ ăn có một chén cơm rồi buông đũa. Hàn cười nói.

– Cô ăn thêm đi cô… Còn nhiều cơm và đồ ăn lắm… Tụi này nấu cho ngày mai luôn…

Duyên cười lắc đầu nhìn Quát.

– Tôi ăn ít để giữ eo không thôi ông chuẩn úy ổng chê…

Quát ăn nhanh rồi đứng dậy. Sau khi nói lời cám ơn với Mạnh, Hàn và Tấn xong Duyên đi về chỗ ngủ của mình. Biết sắp sửa di chuyển nên lính lo sửa soạn. Quát cũng bỏ đi chừng một tiếng đồng hồ mới trở lại. Xế chiều anh rủ Duyên đi bộ lên hồ Đá Bàn xem phong cảnh. Đang đi anh chợt nắm tay Duyên rồi xiết chặt lại.

– Quát sẽ đưa cô ra Tân Uyên để cô đón xe về Sài Gòn ngày mai…

Duyên gật đầu im lặng bước.

– Cô buồn hả cô?

Duyên lại gật đầu. Dường như nàng có điều gì phải suy nghĩ nên chỉ trả lời bằng cách gật đầu.

– Chừng nào Quát mới về thăm cô?

Ngập ngừng thật lâu Quát mới thở dài cất giọng khàn đục và nằng nặng như có nước mắt.

– Quát không biết… Quát cũng không thể hứa với cô. Về được là Quát về liền… Quát nhớ cô lắm…

Duyên quay qua nhìn Quát. Khuôn mặt của nàng nhạt nhòa nước mắt. Chỉ còn một đêm nữa thôi là nàng sẽ trở về với đời sống của mình. Nàng sẽ xa người yêu. Nàng sẽ đi lấy chồng. Nàng biết Quát sẽ khổ. Nàng biết mình cũng sẽ khổ. Mấy câu thơ vang vang trong trí của nàng. ” Và một ngày kia tôi phải yêu. Cả chồng tôi nữa lúc đi theo. Những cô áo đỏ sang nhà khác. Gió hỡi làm sao lạnh rất nhiều...”. Sống mà không có tình yêu buồn lắm. Yêu mà không được sống với người mình yêu thời cuộc sống sẽ mất đi nhiều ý nghĩa. Tuy nhiên sống là bị ràng buộc dù ít hay nhiều. Quát là lính chiến. Nàng là thầy của Quát. Giới hạn đó hầu như nàng không thể vượt qua.

– Cô nghĩ gì vậy cô?

– Quát có nghĩ mình sẽ gặp lại nhau hông Quát?

Đang đi Quát hơi chậm bước lại nhìn Duyên rồi cất giọng buồn. Giọng của anh nhẹ và buồn như làn gió lan trên mặt hồ Đá Bàn được nhìn thấy trong tầm mắt.

– Quát hi vọng như vậy. Tuy nhiên dù ở đâu Quát vẫn yêu cô, mãi mãi yêu cô…

Duyên nghe lòng mình bật khóc. Nàng muốn nói cho Quát biết mình sẽ phải đi lấy chồng nhưng dường như có cái gì chận nghẹn ngay cổ khiến cho nàng không thể nói nên lời. Có lẽ nàng không muốn cho người mà mình thương yêu phải buồn khổ ngay lúc này. Hãy để cho Quát hưởng hết niềm vui ở bên nàng. Hãy đễ cho Quát tận hưởng những gì nàng cho anh. Rồi sau này anh có đau khổ thời niềm đau đó làm anh sẽ nhớ, sẽ yêu nàng mãi mãi. Tình yêu đó anh sẽ cưu mang suốt cuộc đời.

– Hồ nước đẹp lắm Quát ơi…

Nghe giọng của người tình nũng nịu, âu yếm và vui vẻ Quát cười hôn lên má.

– Đẹp hả cô… Quát cho cô đó…

Duyên cười hôn lên mái tóc vàng cháy và khô cứng của Quát.

– Của hai đứa mình mà. Mai mốt khi đất nước thanh bình mình trở lại đây cất nhà ở nghen Quát…

Nắm tay người yêu Duyên cười bước tới gần hơn nữa. Mặt nước gờn gợn sóng và lấp lánh sáng dưới ánh nắng xế chiều. Gió hiu hiu. Quang cảnh vắng lặng. Mùi hương thoang thoảng tiết ra từ thân thể của Duyên theo gió nhẹ lan vào mũi làm cho Quát cảm thấy ngây ngất và rạo rực. Vòng tay kéo sát Duyên vào người của mình anh hôn lên tóc, lên mắt môi của nàng. Dường như anh biết mình không còn nhiều thời giờ. Sáng mai hai người sẽ chia tay và có thể không bao giờ gặp lại. Làm sao anh biết trước được chuyện gì xảy ra ngày mai, ngày mốt và xa hơn nữa.

Đêm mông lung. Trăng sáng mặc dù có lúc bị mây che. Gió mùa hè man mát lẫn chút hơi nước và mùi hương của hoa cỏ dại từ khu rừng xa tít lan về. Nằm gối đầu lên tay Quát Duyên im lặng nhìn vầng trăng mười ba sáng vằng vặc song thỉnh thoảng lại chìm mất trong mây khiến cho toàn vùng khi sáng khi mờ.

– Quát ngủ hả Quát?

– Dạ chưa…

Quát mỉm cười xoay người nhìn Duyên.

– Nằm bên cô làm sao mà ngủ được…

Duyên cười thánh thót. Hơi cựa mình nàng cầm lấy bàn tay người tình đang đặt trên ngực mình. Khẽ mân mê bàn tay chai cứng nàng hỏi một câu đã hỏi nhiều lần.

– Chừng nào Quát về thăm cô hả Quát?

– Dạ… Khi nào về được Quát về liền…

– Mai mình xa nhau cô sẽ nhớ Quát nhiều…

Tiếng thở dài hắt hiu của người lính chiến vang lên kèm theo câu nói.

– Quát cũng vậy…

– Quát cẩn thận nghe Quát. Cô không muốn Quát chết đâu…

– Dạ… Quát sẽ nhớ lời cô dặn. Quát sẽ sống để gặp lại cô…

Duyên đưa tay lên sờ soạng. Bàn tay ươn ướt. Nàng biết Quát khóc. Tự dưng nàng có cảm tưởng là sẽ không bao giờ gặp lại người tình nữa. Dường như nàng có cảm tưởng Quát sẽ chết. Ý nghĩ bùng ra làm đông cứng thân thể khiến cho nàng bật khóc.

– Quát ơi… Quát hứa với cô là Quát sẽ trở về nghe Quát… Dù cô có lấy chồng Quát cũng phải trở về gặp cô nghen Quát…

Quát cảm thấy hồn mình rã rời. Anh linh cảm đây là lần gặp gỡ cuối cùng. ” Rồi đây cô Duyên sẽ đi lấy chồng...”. Mình sẽ không bao giờ nhìn thấy cô nữa. Không biết nghĩ gì mà Duyên trườn mình đè lên người của Quát cùng với tiếng thì thầm.

– Quát ơi… Cô yêu Quát…

11

       Phi trường Biên Hòa. 3 giờ chiều. Lính ới nhau nhảy xuống xe đi lại cho giản gân cốt. Suốt cả ngày ngồi trên quân xa Quát cảm thấy hai bàn chân tê cóng và người rã rời. Anh đưa tay lên che miệng ngáp.

– Bả quần chuẩn úy suốt đêm hả chuẩn úy?

Mạnh cười chúm chiếm hỏi khi thấy cấp chỉ huy mặc mũi bơ phờ và ngáp vắn ngáp dài. Quát cười nói đùa với Mạnh.

– Điệu này mai mốt chắc tôi dặn bả đừng lên thăm tôi nữa… Hai đầu gối gần sụm rồi lội làm sao nổi…

Mạnh cười ha hả.

– Coi vậy chứ vài ngày là ông lại thèm. Cái đó người ta nói ” ăn quen nhịn hổng quen…”

Quát đỏ mặt. Như không muốn nói về chuyện đó anh cúi xuống nhấc túi quân trang của mình. Lính xếp hàng chờ lên máy bay. Ngồi trong lòng chiếc máy bay chật hẹp nồng nặc mùi lính, anh nhắm mắt lim dim ngủ. Hình ảnh Duyên hiện ra. Nụ cười tình tứ. Ánh mắt long lanh. Thân thể nàng ấm êm chất ngất đam mê. Suốt đêm hôm qua hai người không rời nhau. Họ yêu nhau như chưa bao giờ được yêu. Họ yêu nhau như sợ, như biết sẽ không còn có dịp gặp lại nhau. Trong mê đắm tột cùng có lúc anh ứa nước mắt và Duyên bật khóc vì nỗi ám ảnh sẽ mất nhau.

Bánh phi cơ chạm phi đạo thành âm thanh chát chúa khiến cho Quát tỉnh cơn mơ ngủ. Lại xuống phi cơ. Lại lên xe. Điểm xuất phát là Tây Ninh và điểm tới là một vùng đâu đó trong mật khu Dương Minh Châu. Quát chỉ biết vậy thôi. Chuẩn úy  trung đội trưởng cũng không biết nhiều mà có biết cũng không được phép tiết lộ. Trưa hôm đó quân xa dừng lại vì không thể đi hơn nữa được. Lính phải lội. Đại đội 1 được giao mở đường. Trung đội 1 của Quát lãnh vinh dự đi đầu. Lính xì xầm nhưng đi thời vẫn đi. Trưa nắng cháy da. Mồ hôi chảy thành dòng. Cỏ tranh sắc hơn dao cạo cứa nát quần  ào, cắt sướt thịt da làm rướm máu. Mồ hôi chảy xuống gặp vết sướt gây xót buốt và ngứa ngáy vô cùng. Chiều dừng quân nghỉ. Lính hì hục đào hố cá nhân xong lo nấu cơm. Ăn xong trời cũng vừa xụp tối. Đứng ngắm núi Bà Đen mờ mờ Quát nhớ cô giáo của mình vô cùng. Nhớ thân thể mềm ấm của nàng. Nhớ môi hôn ngọt ngào. Nhớ đôi mắt đen long lanh cười. Tiếng gọi tên thiết tha nũng nịu. Bây giờ xa thật xa. Trăm cây số đường chim bay mà cách xa ngàn trùng. Chỉ hơn giờ  máy bay mà đi hoài không tới. Trong tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim kêu quang quác hòa với tiếng vượn hú dài lê thê giữa đêm hoang vắng anh như nghe được giọng cười chất ngất hạnh phúc của Duyên.

Một tháng hay ba mươi ngày. Lính lội te tua thời Quát cũng tả tơi như cái mền rách. Đụng mỗi ngày. Nhỏ thôi nhưng cũng có người chết hay bị thương. Bộ đội Bắc Việt khôn ngoan tránh đụng lớn mà chỉ đánh lẻ tẻ. Liệu đánh thắng thời đánh mà đánh không thắng thời né tránh rồi chờ tới lúc mở cuộc tập kích bất ngờ. Biết trước ý định của địch cho nên phe ta lo tìm kiếm nơi chôn dấu vũ khí, lương thực và phá hủy căn cứ hậu cần của địch. Một tháng rưởi. Lính mừng vui khi được lịnh rút. Ngồi chờ trực thăng tới bốc về căn cứ Quát nghe lòng xôn xao và nôn nóng. Duyên và Sài Gòn. Ánh mắt long lanh tình tự. Nụ cười hạnh phúc. Khuôn mặt. Mái tóc. Tất cả làm ấm lòng người lính chiến.

Uể oải ngồi dậy Duyên đưa tay xem đồng hồ. 8 giờ sáng. Nàng muốn nằm lại giường để suy nghĩ một điều đang làm mình lo âu song không thể nói với bất cứ ai kể cả cha mẹ và nhất là người chồng sắp cưới của mình. Chỉ còn ba ngày nữa là đám cưới. Con gái lấy chồng thời vui mừng song Duyên lại khác. Nàng buồn và lo nhiều hơn. Tuy nhiên mọi sự đã được xếp đặt và nàng chỉ còn biết vâng theo. Điều khiến cho nàng âu lo chính là triệu chứng tắt kinh sau khi trở về từ Tân Quyên. Có thể mình bị trễ kinh. Nàng nghĩ như thế và cầu mong ý nghĩ đó đúng. Tuy nhiên bằng linh cảm nàng biết mình có thai với Quát. Trong khi ái ân với Quát nàng mong ước có một đứa con và nàng cảm nhận điều đó sẽ thành tựu. Nàng muốn hoãn lại đám cưới với hi vọng Quát sẽ trở về. Nàng chờ đợi ngày về của Quát trong khắc khoải. Nàng muốn gặp lại Quát để nói cho anh biết mình đã có thai. Nàng tin là Quát sẽ sung sướng và bằng lòng cưới nàng làm vợ. Nàng biết nàng yêu Quát. Nàng biết Quát cũng yêu mình. Bây giờ Quát không còn là học trò của nàng nữa do đó sự dị nghị hay chê bai của thiên hạ cũng không còn. Tuy nhiên Quát đi biền biệt. Không lá thư thăm hỏi. Không lời nhắn tin. Ngày ngày, trong trường cũng như ở nhà, nàng mỏi mòn chờ tin người lính đi không biết bao giờ trở lại. Nửa tháng trôi qua. Càng gần tới ngày đám cưới nàng càng thêm lo âu và thất vọng. Rồi một tuần trước ngày cưới. Duyên hầu như tuyệt vọng. Đêm đêm trong phòng riêng nàng ôm chiếc áo rằn của Quát mà mơ tưởng và cầu mong anh trở về. Sự có mặt của anh sẽ giúp nàng thêm can đảm hủy bỏ hôn ước với người chồng sắp cưới. Hai ngày trước khi cưới ba người anh trai của nàng, dù đang ở trong lính cũng trở về dự ngày vui của đứa em gái duy nhất. Duyên gượng vui vì sự có mặt của họ. Nàng cố giấu vẻ ủ ê, lo âu và buồn rầu không cho người thân biết. Rồi chuyện gì tới phải tới. Thứ bảy. Nhà trai rước dâu. Duyên mặc áo cưới mà nước mắt lưng tròng. Nàng gọi thầm hai tiếng ” Quát ơi ” giữa tiếng cười nói chúc tụng của mọi người.

Chiếc Honda len lỏi giữa rừng xe cộ của ngày thứ bảy. Quát lẩm bẩm vì xe chạy chậm mặc dù anh lái xe ôm đã cố gắng chạy nhanh theo sự thúc hối của khách. Xe quẹo vào con hẻm bên hông rạp Văn Hoa rồi dừng lại ngay cổng nhà của Duyên. Ngước nhìn tấm bảng có hai chữ ” VU QUI ” Quát hồi hộp và lo âu. Thấy một thanh niên đang đứng hút thuốc trước cổng Quát hỏi nhỏ.

– Có chuyện gì vậy anh?

Thanh niên vui vẻ trả lời.

– Đám cưới. Hôm nay là đám cưới của Duyên, em gái tôi…

Quát thẩn thờ lập lại.

– Đám cưới… đám cưới… cô Duyên…

Thấy Quát mặc quân phục Biệt Động Quân thanh niên vồn vả bắt tay anh rồi cười nói.

– Tôi là Thành, anh ba của Duyên. Chắc anh tới dự đám cưới của Duyên. Mời anh vào nhà uống ly rượu…

Cười gượng bắt tay Thành, Quát nói nhỏ.

– Dạ cám ơn anh. Tôi là học trò của cô Duyên. Tôi đi lính ở xa… Hôm nay tôi về thăm nhưng cô Duyên bận nên tôi xin để dịp khác… Nhờ anh nhắn lại với cô Duyên là tôi có trở về thăm…

Không để cho Thành nói thêm Quát quay lưng bước thật nhanh. Đứng nhìn theo bóng người lính biệt động mất nơi ngã ba Thành mới trở vào nhà. Thấy Duyên đang ngồi trò chuyện với mấy cô phù dâu Thành khều em gái ra chỗ vắng.

– Em có quen với ai là lính biệt động không?

Duyên hấp tấp hỏi. Giọng của nàng như lạc đi.

– Dạ có… Ông ta đâu rồi?

Thành lắc đầu thở dài.

– Ông ta nói về thăm em mà gặp đám cưới nên hẹn khi khác sẽ trở lại… Ông ta có nói là học trò của em…

Duyên ứa nước mắt. Nàng biết Quát sẽ không bao giờ trở lại để gặp nàng. Rồi đây nàng sẽ mất Quát vĩnh viễn. Nàng kêu thầm trong trí não bềnh bồng của mình.

– Quát ơi… Sao Quát về trễ vậy Quát ơi…

Đêm hôm đó trong quán bia ôm dọc theo xa lộ Biên Hòa có một người lính trẻ im lìm ngồi uống rượu. Vỏ 33 nằm lăn lóc. Khói thuốc lá vàng tay. Nâng ly bia lên uống một hơi cạn anh lấy đũa gõ vào ly và nghêu ngao ngâm nga. Giọng của người lính nghèn nghẹn như có nước mắt.

Từ chiến tuyến ta trở về phố thị

Khắp phố phường lạc lõng bước chân hoang

Ôm cô đơn ta tìm đến các nàng

Là chiêu đãi với son vàng vay mượn

Dưới đèn màu bên chung say ngất ngưỡng

Tạm quên đời bằng tiếng nhạc truy hoan

Tình làm chi ôi ngang trái phũ phàng

Khi chinh chiến mua đời ta trọn vẹn…

Ngâm thơ xong mắt anh như ứa lệ và tiếng gọi vang lên âm thầm.

– Cô ơi… Cô quên sao cô…

12

     Duyên chậm chạp bước vào cửa lớp đệ tam A2. Cái thai năm tháng hành làm cho nàng đâm ra mệt mỏi và lười biếng. Học trò đang cười đùa vội im bặt khi thấy Duyên. Chúng nhìn cô giáo bằng ánh mắt ái ngại và quan hoài khi thấy dung nhan tiều tụy của nàng.

– Cô mạnh hông cô?

Tánh, trưởng lớp lên tiếng hỏi và Duyên gượng cười trả lời.

– Cám ơn em… Cô mạnh…

Đưa cái cặp da cho Tánh đem để lên bàn riêng của mình nàng nhìn bốn mươi mấy khuôn mặt của học trò trong lớp. Dường như nàng muốn tìm kiếm một hình bóng nào trong đó. Tuy nhiên nàng thở dài hắt hiu buồn. Hình bóng xưa cũ đã qua mất rồi không bao giờ trở lại nữa. Bước tới đứng nơi khoảng trống chính giữa, nàng nhìn xuống nơi chiếc bàn cuối lớp rồi cất giọng thanh tao.

– Hôm nay các em sẽ học về một áng văn nổi tiếng của nước ta là Chinh Phụ Ngâm. Đây là tác phẩm do ông Đặng Trần Côn viết bằng hán văn và bà Đoàn Thị Điểm diễn dịch ra chữ nôm… Dựa vào bối cảnh của chiến tranh, tác giả viết lên nỗi lòng của một thiếu phụ có chồng phải đi lính xa nhà…

Giọng của Duyên nhỏ dần như bị cái gì chận ngang cổ của mình. Nước mắt ứa ra khiến cho nàng phải cúi đầu nhìn xuống để giấu không cho học trò thấy mình khóc. Lát sau nàng mới ngước lên. Qua màn nước mắt nàng thấy lờ mờ khuôn mặt, nụ cười và ánh mắt nhìn của cậu học trò dù đã đi xa nhưng còn lưu lại trong lòng nàng hương vị tình yêu mật ngọt mà cũng vô vàn xót xa và cay đắng.

Quay người đi tới gần tấm bảng đen giọng nói thánh thót như giọt mưa thu của nàng cất lên trong bầu không khí im lặng.

– Trước hết cô sẽ giảng cho các em nghe tổng quát truyện Chinh Phụ Ngâm để các em có một khái niệm về ánh văn chương tuyệt tác này. Lần tới cô sẽ giảng từng đoạn một rồi sau đó các em sẽ làm luận văn để chứng tỏ mình đã học và hiểu bài của cô giảng…

Quay nhìn xuống lớp học Duyên mỉm cười sau khi dứt câu nói. Nàng như thấy lại hình ảnh của lớp học mấy năm về trước. Lớp đệ tam A2 có Quát ngồi nơi cuối lớp. Nàng nhớ tới lời bình của Quát về Chinh phụ ngâm. Văng vẳng đâu đây tiếng gọi ” cô ơi ” vô vàn âu yếm của Quát. Ánh mắt nhìn mê man tình tự. Giọng nói chất ngất đắm say của hai đêm ở Tân Uyên mà giờ đây kết quả là đứa con nàng đang cưu mang.

– Trong phần giảng hôm nay, để dễ dàng hiểu được cái hay của Chinh Phụ Ngâm, cô khuyên các em nên tự đặt mình vào vai trò của một thiếu phụ tiễn đưa chồng lên đường chinh chiến. Hoặc một cô gái tiễn biệt người yêu của mình sắp theo đoàn quân đi hành quân xa…

            Thuở trời đất nổi cơn gió bụi,

    Khách má hồng nhiều nỗi truân chiên,

    Xanh kia thăm thẳm từng trên,

    Vì ai gây dựng cho nên nỗi này ?

            Giọng của Duyên hầu như nghèn nghẹn khi đọc bốn câu thơ đầu tiên nhất là hai câu ” Khách má hồng nhiều nỗi truân chiên ” ” Vì ai gậy dựng cho nên nỗi này ”. Tự dưng nàng nhìn xuống cái bụng bầu của mình rồi thở dài. Nàng không hề hờn giận hay oán trách Quát. Nàng biết anh có nhiệm vụ phải thi hành. Anh đang chiến đấu cho cái gì mà anh tin tưởng. Đó là chiến đấu để bảo vệ nàng, để nàng được sống trong tự do và yên ổn. Ngoài ra khi lên Tân Uyên thăm Quát, sống trọn vẹn cho tình yêu của mình, nàng đủ tỉnh táo và sáng suốt để biết chuyện gì có thể xảy ra cũng như chấp nhận hậu quả về hành động của mình. Nàng chỉ buồn là không được sống bên cạnh người mà mình yêu thương. Nàng chỉ buồn vì Quát không là chồng của mình, là cha của đứa con sắp sửa chào đời.

– Các em chắc biết bốn câu thơ cô vừa đọc có ý nghĩa gì rồi phải không?

– Dạ biết thưa cô… Bốn câu thơ có ý nói là khi chinh chiến xảy ra thời người đàn bà phải chịu nhiều khổ sở bởi vậy họ mới than thở và buồn rầu…

Duyên mỉm cười nhìn Bình, đứa học trò giỏi văn chương nhất lớp. Nhìn nó nàng liên tưởng tới ” Tiểu Đinh Hùng ” của mình.

      Nước trong chảy lòng phiền khôn rửa,

       Cỏ xanh thơm dạ nhớ khó khuây.

      Nhủ rồi tay lại cầm tay,

     Bước đi một bước dây dây lại dừng…

Bốn câu thơ trên gợi cho Duyên nhớ tới buổi sáng cỏ còn ngậm sương đêm bên dòng suối chảy róc rách. Nàng ứa nước mắt khi cuộn lại chiếc poncho đưa cho Quát. Hai đêm thần tiên ở bên cạnh người yêu của nàng đã khép lại. Nàng với Quát, tay cầm tay, mắt nhìn mắt, bịn rịn không nói nên lời từ biệt vì biết có thể không bao giờ gặp lại nhau hoặc sợ sẽ mất nhau vĩnh viễn.

– Tiếng nhạc ngựa lần chen tiếng trống,

      Giáp mặt rồi phút bỗng chia taỵ

      Lương chia rẽ đường này,

      Bên đường trông bóng cờ bay ngùi ngùi.

 

      Quân trước đã gần ngoài doanh liễu,

      Kỵ sau còn khuất nẻo Tràng Dương.

      Quân đưa chàng ruổi lên đường,

       Liễu dương biết thiếp đoạn trường này chăng ?

 

      Tiếng địch trổi nghe chừng đồng vọng,

       Hàng cờ bay trông bóng phất phơ.

       Dấu chàng theo lớp mây đưa,

       Thiếp nhìn rặng núi ngẩn ngơ nỗi nhà…

Tân Uyên. Trưa nắng cháy da người. Không có ” Tiếng nhạc ngựa lần chen tiếng trống…” mà nàng chỉ thấy đoàn công voa máy nổ rì rầm đậu dài trên con đường tráng nhựa loang lổ ổ gà. Khói bay mịt mù. Không có ” Bên đường trông bóng cờ bay ngùi ngùi ” mà chỉ có những bóng áo rằn ngồi câm nín trên xe. Nàng như thấy được bàn tay vẩy chào từ giã của Quát khi đoàn công voa bắt đầu lăn bánh. Không biết người đi có khóc không hay chỉ có người ở lại mới ứa nước mắt ngẩn ngơ nhìn theo bóng xe xa dần dần rồi mất trong đám bụi mù.

Duyên ngước lên vì tiếng vỗ tay rào rào của học trò xen lẫn với tiếng huýt sáo và cười nói.

– Cô giảng hay quá cô ơi…

– Cô giảng xuất thần cô ơi…

– Cô giảng nữa đi cô…

Duyên nhìn học trò như thầm cám ơn về những lời khen tặng thành thật. Đoạn thơ đầu tiên của Chinh Phụ Ngâm làm cho nàng xúc động và nhớ lại cảnh chia tay với Quát ở Tân Uyên do đó nàng mới diễn tả tâm trạng của mình cho đám học trò nghe.

      – Chàng từ đi vào nơi gió cát,

      Ðêm trăng này nghỉ mát phương nao?

      Xưa nay chiến địa dường bao,

       Nội không muôn dặm xiết bao dãi dầu.

 

      Hơi gió lạnh người rầu mặt dạn,

      Dòng nước sâu ngựa nản chân bon.

      Ôm yên gối trống đã chồn,

       Nằm vùng cát trắng, ngủ cồn rêu xanh…

 

      Chàng từ sang Ðông Nam khơi nẻo,

Biết nay chàng tiến thảo nơi đâu ?

Những người chinh chiến bấy lâu,

Nhẹ xem tính mệnh như màu cỏ cây.

 

 Hồn tử sĩ gió ù ù thổi,

  Mặt chinh phu trăng dõi dõi soi.

  Chinh phu tử sĩ mấy người,

Nào ai mạc mặt, nào ai gọi hồn.

 

Dấu binh lửa nước non như cũ,

  Kẻ hành nhân qua đó chạnh thương.

  Phận trai già ruổi chiến trường,

 Chàng Siêu tóc đã điểm sương mới về…

      Mình xa nhau thật rồi phải không Quát. Cô bây giờ đã yên phận chồng con. Còn gì nữa đâu để cho Quát nhớ, Quát thương. Họa chăng chỉ là chút kỹ niệm của Tân Uyên. Mà kỹ niệm dù đẹp cách mấy cũng sẽ nhạt mờ theo dòng chảy miên man của đời. Cô chỉ cầu mong Quát vẫn thương cô, thương chính mình để không như ” những người chinh chiến bấy lâu. Nhẹ xem tính mệnh như mầu cỏ cây…”. Quát ơi… Cô hi vọng Quát sống, để mình còn gặp lại, mình còn trông thấy nhau dù cô biết chiến tranh rất tàn nhẫn, rất nghiệt ngã với những người lính chiến như Quát. Hồn tử sĩ gió ù ù thổi… Mặt chinh phu trăng dõi dõi soi… Chinh phu tử sĩ mấy người…  Nào ai mạc mặt, nào ai gọi hồn. Dấu binh lửa nước non như cũ… Kẻ hành nhân qua đó chạnh thương… Phận trai già ruổi chiến trường… Chàng Siêu mái tóc điểm sương mới về… Quát đừng chết nghe Quát ơi… Để cho cô gặp lại Quát lần cuối cùng dù chỉ là chàng Quát mái tóc đã điểm sương. Cô sẽ chờ… Cô sẽ nhớ… Dù biết nhớ nhung sẽ làm mình héo hon. Dù cô biết chờ đợi sẽ làm mình già nua và cằn cỗi. Tin thường lại, người không thấy lại… Thơ thường tới, người chưa thấy tới… Quát ơiQuát quên cô rồi sao Quát… Đi biền biệt. Đi không một lần ngoái trông người ở lại. Không tin nhắn. Không lá thư thăm hỏi. Cô biết là cô đã làm Quát khổ. Nhưng cô làm được gì khi chiến chinh đã kéo Quát ra khỏi đời cô. Khi đời sống của cô bị trói buộc quá nhiều… Cô yếu đuối lắm Quát ơi. Vì vậy mà cô cần Quát. Cần núp bóng tòng quân cũng như cần sự chở che của Quát…

Tiếng chuông báo hiệu giờ tan học khiến cho Duyên ngừng nói. Nhìn học trò vẫn còn im lặng như muốn lắng nghe nàng cười thỏ thẻ.

– Tuần sau cô sẽ giảng tiếp. Bây giờ các em có thể ra về. Cô chúc các em hai ngày cuối tuần vui vẻ. Nhờ học bài nghe chưa…

– Dạ… Tuần tới cô giảng nữa nghe cô… Tụi em thích nghe cô giảng bài…

Duyên mỉm cười. Sự mến thương của học trò là niềm an ủi mà nàng rất cần trong lúc lòng đang quặn đau vì tình. Thu dọn sách vở xong nàng thong thả ra cửa. Bước xuống hết mấy chục bực thang nàng phải dừng lại để thở vì mệt. Liếc ra sân trường nàng thấy đám học trò đang bu quanh một người lính mặc quân phục rằn ri. Tim nàng như thắt lại. Quát ư… Phải Quát không Quát. Quát về thăm cô hả Quát… Khi người lính quay mặt lại nàng ứa nước mắt thất vọng. Không phải Quát mà Chương.

– Cô khỏe hông cô?

Chương tươi cười hỏi thăm cô giáo Việt Văn của mình.

– Cám ơn em cô khỏe. Em đi lính gì vậy Chương?

Nhìn thấy huy hiệu con cọp đang nhe răng nàng hấp tấp hỏi tiếp.

– Em đi lính Biệt Động Quân hả Chương?

– Dạ…

Giọng Duyên như lạc đi.

– Quát cũng đi Biệt Động như em. Em còn nhớ Quát không? Em có gặp Quát không Chương?

– Dạ nhớ… Ba tháng trước em có gặp nó ở An Lộc…

– Vậy à… Quát có nói gì không hả Chương?

Thật ra Duyên muốn hỏi Chương là Quát có nói gì về ” ” không nhưng nàng lại cảm thấy khó khăn không nói ra cho trọn câu.

– Dạ không… Quát chỉ nói với em là ” Cô Duyên lấy chồng rồi ”. Không biết vì sao mà nó buồn. Dường như nó thất vọng điều gì. Sau đó nó kéo em đi uống rượu suốt đêm… Em có hỏi vì sao nó buồn nhưng nó lắc đầu không nói. Từ hồi nó đi lính cô có gặp nó không cô?

Duyên lắc đầu. Nàng không muốn thố lộ cho Chương biết về cuộc tình giữa mình với Quát. Đó là điều sống để dạ chết mang đi của nàng. Không phải nàng xấu hổ về chuyện yêu cậu học trò của mình nhưng nàng nghĩ mỗi người đều có phần  tình cảm riêng tư không thể san sẻ với bất cứ ai.

Nhìn cái bụng bầu của nàng, Chương thở một hơi thật dài đoạn buồn rầu lên tiếng.

– Mới đây em nghe tin Quát bị thương ở Tây Ninh… Nguyên tiểu đoàn của nó đụng lớn… Đụng với một trung đoàn của địch… Hai bên đều chết và bị thương nhiều lắm…

Duyên cảm thấy có viên đạn bắn trúng mình khi nghe Chương nói Quát bị thương.

– Bị thương?

Duyên thẩn thờ lập lại hai tiếng này.

– Bây giờ Quát đang ở đâu em biết không Chương?

– Dạ em không biết bây giờ nó đang ở đâu… Nếu em gặp lại nó cô muốn nhắn gì cho nó không?

Nhẹ lắc đầu Duyên nói với giọng sũng nước mắt. Phải cố gắng lắm nàng mới không khóc trước mặt Chương.

– Cô chỉ muốn nhờ em nói với Quát là khi nào về Sài Gòn nhớ tới thăm cô…

Chương gật đầu chào từ giã Duyên. Đứng nhìn theo bóng học trò nàng để mặc cho nước mắt ứa ra. Quát ơi… Quát đừng chết nghe Quát ơi… Đừng bỏ cô nghe Quát ơi… Cô không thể sống nếu biết Quát không còn ở trên cõi đời này nữa. Cô muốn Quát sống để nhìn mặt đứa con của mình. Cô muốn Quát sống dù mình không thể xum hợp. Không thể có nhau trong đời. Nhưng ít ra mình còn nghĩ về nhau. Nhớ nhau. Quát ơi… Quát có nhớ đã nói với cô ” Tình trong giây phút mà thành thiên thu…”. Bây giờ cô mới biết là Quát nói đúng. Bây giờ cô mới khám phá ra tuy nhỏ tuổi mà Quát lại lớn hơn cô. Quát biết yêu hơn cô. Bây giờ cô mới nhận ra câu nói: ” Những người lớn, chẳng bao giờ tự họ hiểu được cái gì cả và thật là mệt cho trẻ con lúc nào cũng phải giải thích cho họ…” là đúng. Cô không tự hiểu được yêu là phải hi sinh, nhất là phải mạnh dạn và can đảm phấn đấu cho tình yêu của mình. Cô yếu đuối. Cô khiếp nhược. Vì thế mà cô đã làm lỡ cuộc tình của mình, gây khổ cho mình và cho Quát. Cô xin lỗi Quát. Cô chỉ cầu mong một điều nếu còn thương cô Quát hãy sống để mai này mình còn gặp lại nhau dù mỗi người có đời riêng của mình…