Nắng hạ vàng áo ai

3_7_1342705071_49_1342682486-nang-ha-6

Nắng hạ vàng áo ai – 5

15.

Quân trố mắt nhìn khi thấy vị hôn thê từ trong nhà bước ra sân vào lúc chập choạng tối. Mái tóc óng ánh vàng xỏa mềm bờ vai. Đôi mắt xanh trong suốt ẩn ước nụ cười âu yếm. Hai cánh tay trần trắng muốt. Chiếc áo đầm cổ khoét sâu nửa kín nửa hở bờ ngực gợi cảm của một cô gái thanh tân. Lần đầu tiên Amy của anh toát ra nét kiều mị, quyến rũ khiến cho anh cảm thấy lòng mình chao đảo.

– Anh thấy em ra sao?

Amy xoay một vòng chậm như để cho Quân nhìn mình.

– Tuyệt… Vẽ quyến rũ và sexy của em thừa sức cuốn hút bất cứ ai…

Amy cười nhẹ.

– Em chỉ muốn cuốn hút mình anh thôi… Em chỉ yêu mình anh thôi…

Quân ôm người yêu vào lòng. Amy ngước nhìn lên. Đôi môi mở ra. Nụ hôn cháy bừng. Giữa thinh không vắng lặng, không có mắt nhìn của đời, hai kẻ yêu nhau, xa nhau hai năm dài ghì chặt nhau không rời. Nụ hôn như là ước mơ, khát khao, đợi chờ để có nhau. Cuối cùng họ ngừng hôn để thở. Nhìn sâu vào mắt người yêu, Quân thì thầm.

– Amy bằng lòng làm vợ anh không?

– Dạ em bằng lòng. Đó là mơ ước của em…

Quân lấy ra chiếc nhẫn. Amy đưa tay ra. Cô vẫn đeo chiếc nhẫn đính hôn hai năm trước. Quân trịnh trọng đeo thêm chiếc nhẫn thứ nhì vào tay vị hôn thê. Ngắm nghía tay mình giây lát, Amy cười thốt.

– Vậy là em có tới hai chiếc nhẫn đính hôn. Chiếc nhẫn thứ nhất của thằng Việt Nam xấu xí, còn chiếc thứ nhì của ông chồng chưa cưới xấu xí… Em yêu cả hai… Còn cái này là của em…

Đeo vào tay Quân chiếc nhẫn cũ kỹ, Amy nói.

– Đây là chiếc nhẫn của mẹ em để lại cho em. Trong thư bà nói nhẫn này sẽ dành cho người con trai mà em thương yêu nhất. Người đó chính là anh…

Quân ứa nước mắt cảm động vì lòng yêu thương thành thật của Amy.

– Anh nghĩ là mẹ em rất vui mừng và sung sướng khi thấy em có được hạnh phúc. Anh hứa là anh sẽ yêu thương, chăm sóc em suốt đời…

Ghì chặt lấy Quân, hôn nhẹ lên môi anh, Amy thì thầm.

– Em thương anh và sẽ sống bên anh suốt đời…

Ngồi xuống bên cạnh vị hôn phu, cô nói nhỏ.

– Ở đây yên tịnh quá…

Quân cười lắc đầu.

– Có lẽ người ta không muốn làm phiền mình nên hôm nay không có tiếng súng. Thường thì giờ này súng nổ hoài. Em đang sống trong không khí của chiến tranh đó…

Amy nghe giọng nói của vị hôn phu có chút gì buồn bã. Âu yếm quàng tay lên vai Quân, cô thì thầm.

– Mình vào nhà nghen anh… Ở ngoài này con gì cắn Amy đau quá…

Quân cười lặng lẽ trong bóng tối vừa ập xuống.

– Con muỗi đó… Nó cắn chỗ nào…?

Amy đưa tay chỉ lên vai. Cười hắc hắc khi được Quân hôn vào chỗ đó, cô nũng nịu.

– Anh hôn trật chỗ rồi… Hôn đây nè…

Amy chỉ vào môi vào ngực mình. Quân nói trong tiếng cười.

– Đừng có vội… Anh sẽ hôn em ngàn cái…

Vừa nói Quân vừa hôn lên má lên tóc lên mắt môi của người vợ chưa cưới. Cười hắc hắc Amy nắm tay Quân kéo vào trong nhà trong lúc tay vò vò cái bụng của mình.

– Em đói bụng… Anh có gì cho em ăn hông. Anh khoe thức ăn của Việt Nam ngon lắm mà…

– Anh có chả giò, bún nem nướng, thịt bò nướng vỉ cho em ăn phình bụng luôn… Anh mới mua chai rượu chát cho hai vợ chồng mình ăn mừng. Em muốn uống hông?

Amy gật đầu lia lịa.

– Uống… mình phải say để kỹ niệm ngày vui…

Hai vợ chồng chưa cưới nhau cười đùa ăn uống với nhau và uống gần nửa chai rượu mới chịu ngưng. Tắm rữa và thay quần áo xong, đứng cạnh giường Amy cười hỏi.

– Mình ngủ trong cái ” mosquito net ” này hả anh?

– Ừ… Nó là cái mùng. Amy phải tập nói cho quen…

Quân tập cho vợ chưa cưới nói cái mùng. Anh cười rũ ra khi nghe Amy phát âm cái mùng. Để cho Amy gối đầu lên tay mình, Quân nói chậm.

– Anh có đề nghị như vầy em chịu hông?

Nghe Quân rào đón, Amy biết việc sẽ quan trọng lắm.

– Anh nói đi. Yêu anh, em sẽ chiều theo ý của anh…

Hôn lên trán vợ chưa cưới Quân cười thốt.

– Anh không muốn như vậy. Anh muốn em phải được tự nhiên và thoải mái trong tất cả mọi quyết định. Anh hổng muốn bắt ép em… Em ở đây với anh hết hai tháng hè để coi em có thích sống bên cạnh anh không, cũng như đời sống ở đây có thích hợp với em không. Nếu em cảm thấy không thích thì mình sẽ tính cách khác. Còn nếu em thích thì sau khi em ra đại học xong em sẽ qua đây sống với anh?

– Nếu em hổng thích thì sao?

Quân trầm ngâm khá lâu trước khi trả lời câu hỏi của người vợ chưa cưới.

– Nếu em không thích thì mình sẽ có giải pháp khác…

– Giải pháp gì?

– Em thích ở Sài Gòn không?

– Thích…

– Nếu em không thích ở đây thì em ở Sài Gòn. Tháng tháng anh sẽ về thăm em… Sài Gòn thì an ninh hơn ở đây với lại em có thể tìm việc làm dễ dàng hơn ở Ban Mê Thuột…

Vòng tay ôm ghì vị hôn phu vào sát mình, Amy thì thầm.

– Em thích ở Sài Gòn nhưng em lại thích ở đây hơn…

Nghe nói như vậy, Quân vội quay người nhìn Amy. Anh thấy ánh mắt của vị hôn thê long lanh sáng ẩn ước nụ cười âu yếm và tình tứ.

– Em thích và em muốn ở gần anh, càng gần càng tốt…

Amy xiết chặt thân thể của vị hôn phu bằng vòng tay nóng bỏng ân tình kèm theo câu nói.

– Có ba điều khiến cho em thích và muốn ở bên anh. Em thích phong cảnh của vùng này. Nó từa tựa như ở Hinton dù cây cỏ và rừng rú hoang vu hơn. Điều quan trọng nhất là em muốn có con với anh… Em muốn con của em ở cạnh cha để được cha nó dạy dỗ…

Nói tới đó Amy thì thầm vào tai Quân.

– Đêm nay em xin anh cho em đứa con được hông. Anh đừng nói là anh ” gay ” nghen… Em hổng chịu đâu…

Nghe cô vợ chưa cưới tỏ tình mà còn pha trò, Quân không nhịn được bật lên cười hắc hắc.

– Em nghĩ anh là ông chồng xấu xí và khờ nhất của em à. Được cô vợ xinh đẹp, quyến rũ và khêu gợi đòi xin đứa con mà anh từ chối thì anh đúng là ông chồng khờ nhất thế gian rồi…

Nói dứt câu Quân chồm lên người vị hôn thê của mình kèm theo câu nói.

– Anh không những cho em một đứa con mà anh sẽ cho em ba bốn đứa và nhiều hơn nữa nếu em muốn…

Hôn lên môi vị hôn phu, Amy cười hắc hắc.

– Em muốn anh yêu em nhiều thật nhiều nhưng mà em hổng muốn có nhiều con đâu… mệt lắm… em muốn dành nhiều thời giờ để cưng ông chồng của em hà… Anh tắt đèn đi anh…

Giọng của Amy vang nhẹ như hơi thở ấm phả vào mặt người chồng chưa cưới của mình. Quân với tay vặn công tắc. Bóng tối mờ mờ cho anh thấy đôi mắt long lanh  tình tự.

*****

Amy mở mắt vì ánh nắng mặt trời dọi thẳng vào mặt mình. Đưa tay lên nhìn đồng hồ cô mới biết đã gần 10 giờ sáng. Đêm hôm qua thật tuyệt vời. Đêm hôm qua đã thay đổi đời cô. Bên ngoài cái vẻ hiền hòa và điềm đạm song Quân lại rất cuồng nhiệt và say đắm trong lúc ái ân với cô. Đang từ một cô gái bước sang người đàn bà, cô cảm thấy có rất nhiều thay đổi cả thể xác lẫn tinh thần. Từ đây cô đã gắn chặt đời mình vào Quân, trói buộc mình vào mảnh đất xa lạ và nghèo khổ này. Dù ít hay nhiều vùng đất đang đầy khói súng này đã trở thành quê hương thứ nhì của cô. Quân là định mệnh của cô; thứ định mệnh dù có ngọt ngào hay chát đắng thì cô cũng phải nhận lãnh, ngạo nghễ mà nhận lãnh bằng thái độ của một kẻ can đảm. Có như vậy thì đời sống mới có ý nghĩa. Cô phải tỏ ra hơn người khác ở chỗ không sống hèn, không chịu làm một kẻ hèn mọn. Quấn chiếc mền quanh người, ngồi dậy cô nhìn quanh quất ngôi nhà. Tổ uyên ương của cô đây. Không có gì nhiều. Không có gì sang trọng và đắt tiền. Cô hiểu ra muốn được ở gần người mình yêu thương, phải hy sinh và phải từ bỏ nhiều thứ lắm. Đầu tiên cô phải từ bỏ đời sống nhung lụa có kẻ hầu người hạ của mình. Ở đây cô sẽ không có được một bước lên xe, hai bước xuống xe. Cô phải đi bộ hoặc đạp xe đạp hay lái xe gắn máy chứ không phải xe hơi. Cô phải tập làm bếp. Tập rửa chén bằng tay. Tập sống kham khổ. Tập quen với sự thiếu thốn tiện nghi như tivi, sách báo, tủ lạnh. Tập thích nghi với phong tục lạ. Tập nói tiếng người. Phải xếp lại y phục đắt tiền, thời trang để mặc áo vải, đi giày ba ta. Nhiều thứ lắm. Tất cả sẽ là những thử thách cho cô.

Thấy mảnh giấy nhỏ trên chiếc bàn độc nhất trong nhà, Amy tuột xuống giường và cầm lên xem.

Hi em…

Thấy em ngủ ngon quá nên anh không muốn đánh thức em. Anh có chừa phần ăn sáng của em trên bàn. Em ăn tạm rồi khoảng xế chiều anh sẽ về nhà chở em ra phố ăn nhà hàng… Anh muốn giới thiệu cho em các món ngon của Việt Nam mà anh thì hổng biết nấu nên đành chở em đi ăn nhà hàng để em học rồi mai mốt em nấu cho anh ăn…

Đọc tới đó Amy bật lên cười hắc hắc vì ý nghĩ của ông chồng chưa cưới. Quân đã biết cô thuộc con nhà giàu có đầu bếp, kẻ hầu người hạ thì sức mấy chịu lăn vào bếp. Huống chi nấu ăn ở cái xứ nghèo này nhiêu khê lắm. Cô đã thấy mẹ của Quân nấu ăn rồi. Cái lò đốt bằng dầu cặn cháy bốc mùi bốc khói cay làm cô nhảy mũi và chảy nước mắt. Đâu có dễ dàng và giản dị như bên Mỹ. Bật lò điện là xong.

Anh hổng biết nấu thì em cũng ” don’t know how to cook ”. Thôi mình ăn nhà hàng tiện nhất. Vừa ngon lại khỏi rửa chén để thời giờ mình yêu nhau nhiều hơn…

Amy cười hăng hắc vì ý nghĩ của mình. Sáng thức dậy đói bụng, cô ăn ngấu nghiến thức ăn thừa đêm hôm qua một cách ngon lành. Ăn xong không biết làm gì cô mở va li soạn quần áo và các thứ lỉnh kỉnh ra bày lên bàn. Căn nhà Quân mướn rất rộng rãi có phòng ngủ được ngăn với phòng khách và nhà bếp bằng vách ván riêng biệt và kín đáo. Tuy nhiên chắc vì Quân mới mướn và ở một mình nên không có bàn ghế nhiều. Đứng ngắm bên trong căn nhà một cách cẩn thận, Amy biết mình cần hai cái bàn và cái tủ đựng quần áo. Khi còn ở Sài Gòn, cô đã đưa tiền đô la cho Quân đổi lấy tiền đồng Việt Nam nên cô nắm trong tay một số tiền khá lớn. Quân rất sòng phẳng trong chuyện tiền bạc mặc dù cô đã minh xác với anh là tiền của cô cũng như tiền của anh vì hai đứa sẽ thành vợ chồng. Nhưng anh vẫn nói khi nào thành vợ chồng hẵn hay, bây giờ tiền của ba em cho em thì em cứ giữ mà tiêu xài. Bây giờ muốn biến cái nhà này thành tổ ấm, cô có lý do chính đáng để xài tiền cho chung cả hai đứa mà Quân không thể chối từ được. Dự tính trong đầu xong cô bèn dọn dẹp nhà cửa. Thấy cây chổi cô đưa lên ngắm nghía. Tuy hình dáng có hơi khác song cây chổi vẫn là cây chổi. Nó có công dụng giống nhau. Hồi còn nhỏ đã làm việc do đó chuyện quét nhà cô thành thạo lắm. Quét nhà sạch sẽ, dọn dẹp bàn ghế vừa xong cô nghe tiếng xe gắn máy ngừng trước cửa.

– Em ơi… Amy ơi…

– Dạ… Em ở đây…

Quân trợn mắt vì thấy ngôi nhà của mình sạch sẽ và ngăn nắp chứ không bề bộn và dơ dáy như lúc trước. Ôm Amy vào lòng, hôn lên môi anh thì thầm.

– Em thật tuyệt… Anh yêu em…

Dụi đầu vào ngực vị hôn phu, Amy nũng nịu.

– Em làm cực quá… một hồi anh dẫn em đi ăn nhà hàng nghen…

Quân cười hắc hắc chưa kịp nói gì Amy tiếp liền.

– Anh dẫn em đi ăn nhà hàng mà em trả tiền, anh chịu hông?

Quân lại cười lớn hơn.

– Anh có phước lắm mới có được người vợ đảm đang lại cưng chồng số một… Mình nghỉ mệt chút đi rồi chiều mát anh chở em đi ăn…

Amy lắc đầu cười.

– Hông đi bây giờ… Em cần anh chở em tới tiệm bán bàn ghế để em mua sắm chút chút cho nhà của mình…

Thấy Quân hơi ngần ngừ, Amy cười nói gọn.

– Thương em, anh nên để em sắm sửa chút chút cho nhà của chúng ta… Please…

Biết tính vị hôn thê, Quân bèn chở Amy ra tiệm bán bàn ghế quen và phụ giúp cô chọn lựa các vật dụng cần thiết cho ngôi nhà họ đang ở. Trả tiền và hẹn ngày giao hàng xong xuôi hai người mới đi ăn tối. Trong lúc ăn Quân cười nói.

– Thứ bảy này anh chở em đi thăm viếng một gia đình có vườn trồng cà phê ở Ban Mê Thuột…

Amy reo nhỏ vì mừng rỡ. Rất thích uống cà phê buổi sáng nên khi ở Sài Gòn, Quân và hai đứa em có đưa cô đi uống cà phê. Nghe nói nhiều về cà phê song cô chưa bao giờ thấy tận mắt cây cà phê cũng như cách thức trồng cây cà phê.

– Mình đi thăm rồi mình mua cà phê về uống hả anh. Em nghĩ cà phê mà mua tại chỗ trồng chắc ngon hơn cà phê bán ở tiệm…

Gật đầu cười Quân thong thả giải thích.

– Dĩ nhiên rồi… Gia đình của người có cái trang trại trồng cà phê này rất hiền lành và tử tế. Anh biết họ là vì họ tới sở xin anh kéo đường dây điện vào tận nhà của họ. Phải có điện thì họ mới phát triển nông trại của họ được…

Amy gật đầu tỏ ý hiểu. Cô từng nghe Quân nói về ước vọng và mục đích phát triển về xứ sở của anh khi mới quen nhau.

– Trang trại của họ nhỏ chỉ chừng vài chục mẫu tây, vốn ít nên cần sự giúp đỡ của chính phủ. Tuần vừa rồi anh đã hoàn thành đường dây điện vào tận nhà nên họ rất biết ơn. Họ mời anh tới thăm viếng cũng như để xem hoạt động của trại. Họ mà gặp em, họ thích liền. Họ tò muốn biết cô gái Mỹ tròn méo, đẹp xấu ra sao ấy mà…

Đang ăn Amy phải bụm miệng mình cười sằng sặc.

– Theo anh thì em tròn méo ra sao?

Chưa trả lời, Quân nhìn vị hôn thê cười ý nhị.

– Em hả… Em hổng tròn hổng méo, hổng đẹp hổng xấu mà em tuyệt vời… Tối nay em phải nằm dài ra cho anh lấy tay đo thì anh mới biết em có tròn có méo…

Mặt Amy ửng hồng vì biết cái nghĩa bóng của vị hôn phu.

– Bây giờ em mới khám phá ra anh hổng có xấu xí và cũng hổng có ngu. Anh khôn tổ bà luôn…

– Anh khôn tổ bà…?

Quân cười hỏi vặn. Amy gật đầu lia lịa.

– Ừ hử… Khôn tổ bà mà giả ngu ngơ khờ khạo thì anh là kẻ rất khôn, rất ngoan và rất gian nữa…

Amy cười hăng hắc khi nói hết câu. Đặt đôi đũa lên chén cơm, Quân cười hắc hắc.

– Cái đó thì anh nhìn nhận. Phải khôn-ngoan-gian thì thằng Việt Nam xấu xí mới được em chọn làm chồng…

Hai người vừa ăn uống và nói chuyện vui vẻ. Họ không để ý tới mọi người đang xì xầm bàn tán về sự xuất hiện của một cô gái phương tây có mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh ở thành phố nhỏ bé và nghèo nàn này.

 

*****

Chiếc xe gắn máy hiệu Honda chạy chậm lại rồi rẽ phải vào con đường đất đỏ tươi bên tay mặt. Mặc quần jean, áo sơ mi ngắn tay, mang giày ba ta, Amy ngồi phía sau ôm chặt cứng Quân vì sợ té.

– Tới chưa?

– Sắp tới rồi… Em thấy nhà họ chưa, trước mặt mình đó…

– Thấy rồi… Sao ở đây mát quá vậy anh?

– Đây là vùng cao nguyên mà… Nó cao hơn mặt biển năm trăm mét tính ra thì cao một ngàn năm trăm bộ. Oklahoma của em chỉ cao hơn mặt biển độ 500 bộ thôi… Em nói mát chứ anh cảm thấy nóng gần chết…

– Sao kỳ vậy?

Cười hì hì Quân quay đầu lại nhìn vị hôn thê.

– Em ngồi ôm anh chặt cứng rồi còn cạ cạ ngực vào lưng anh thì bảo sao anh hổng nóng…

Nghe nói như vậy Amy phá ra cười sặc sụa. Tiếng chó sủa gâu gâu rồi sau đó một người đàn ông trọng tuổi bước ra. Thấy Quân, ông ta lên tiếng liền.

– Dạ chào ông kỹ sư…

Ngừng xe lại Quân đưa tay đỡ cho Amy đứng xuống đất xong mới cười thốt.

– Chào bác Toàn. Đây là Amy, vợ chưa cưới của tôi… Còn đây là bác Toàn mà anh đã nói với em…

Rất tự nhiên, Amy đưa tay ra bắt tay của Toàn. Cô mỉm cười khi thấy Toàn đưa hai tay ra bắt tay của mình. Đã được Quân chỉ dạy trước nên cô không ngạc nhiên vì cử chỉ đầy trịnh trọng của chủ nhà.

– Cô đây là vợ của ông kỹ sư hả… Cổ đẹp quá… Hình như…

Toàn ấp úng không nói hết câu. Hiểu ý Quân cười thốt.

– Amy là người Mỹ… Tôi du học bên Mỹ, gặp, thương và hỏi cô ấy làm vợ…

Quay qua Amy đang lắng nghe, anh nói nhỏ.

– Ông Toàn khen em đẹp lắm. Anh nói em là cô gái Mỹ… Anh du học bên đó gặp em rồi thương em nên hai đứa mình lấy nhau…

Cười vui vẻ, Amy nói với Toàn bằng tiếng Việt. Đó là câu mà Quân dạy và cô thuộc lòng.

– Cám ơn ông khen tôi đẹp… Tôi rất hân hạnh được gặp ông…

Toàn mời hai khách quí đi một vòng khu vườn trồng cà phê của ông ta. Xuất thân từ gia đình có nông trại, do đó Amy có sự hiểu biết sâu rộng về trồng trọt. Cô nhận ra ngay cách trồng cây cà phê của Toàn rất đúng mẫu mực. Nó thẳng hàng và gọn gàng đâu ra đấy chứ không có trồng loạn xạ. Khoảng cách giữa mỗi cây rộng và bằng với nhau. Sau khi ngắm nghía giây lát cô quay qua nói với Quân.

– Em thích lối trồng cây của ông Toàn. Ngay ngắn, thẳng hàng, gọn gàng và trật tự… Nhìn đẹp mắt lắm…

Quân thông dịch lại cho Toàn nghe. Cười thích thú Toàn nói với Quân.

– Nhờ ông kỹ sư nói với cô Amy là tôi cám ơn về lời khen của cô…

Quân cười nói lại với Amy xong còn nói thêm với Toàn.

– Gia đình của Amy ở bên Mỹ có nông trại rộng mấy chục ngàn mẫu đất trồng lúa mì, đậu phọng và nuôi bò heo gà nữa. Cô ấy rất giỏi về trồng trọt và chăn nuôi…

– Dạ… dạ… chắc nhà cô ấy giàu lắm hả ông kỹ sư…

Liếc Amy, Quân cười bảo Toàn.

– Giàu lắm… Nhà của cô ấy như một tòa lâu đài ở vài chục người cũng còn rộng…

Trong lúc Quân nói chuyện với Toàn thì Amy tự tách ra đi dạo một mình. Cô mân mê chùm trái còn xanh non của cây cà phê cao hơn đầu. Ngước lên nhìn khoảng trời trong xanh đầy nắng, không như lời Quân nói xứ này đang có chiến tranh, cô cảm thấy lòng mình thật thanh thản. Hít hơi dài không khí trong lành thoang thoảng mùi hương dìu dịu của cỏ hoa, cô như tìm được sự quen thuộc của thứ hương đồng của vùng Hinton thuộc tiểu bang Oklahoma hoang dã.

– Anh ơi… Amy yêu anh và yêu quê hương của anh…

Nếu nghe được lời thì thầm của Amy chắc hẵn Quân sẽ vui mừng và sung sướng. Tuy nhiên lúc đó Quân với Toàn đang đi về phía bên kia để mặc cho cô đi dài dài theo hai hàng cây cà phê lá xanh mướt. Nắng mùa hè chói chang vàng hực làm cô nhớ tới Oklahoma. Bây giờ bên đó cũng đang mùa hè. Cũng có nắng chói chang trên cánh đồng đầy hoa hướng dương dại vàng hực. Đi hết hàng cây cô dừng lại ngắm nghía. Kế vườn cà phê là khu đồng cỏ bao la chạy dài mút mắt tới những ngọn đồi nối với dãy núi cao chớn chở. Đứng im ngắm nhìn cảnh hùng vỉ của núi rừng cô đâm ra yêu thích rồi tự dưng cảm thấy giữa vùng đất lạ này với quê hương của cô có cái gì quen thuộc và gần gũi.

– Đang mơ mộng hả cưng…

Nghe tiếng nói bên tai, Amy cười với Quân đang đứng bên cạnh.

– Cảnh đẹp thiệt… Em thích cảnh núi non này. Đó là một trong nhiều lý do em quyết định sẽ sống ở đây với anh…

Quân cười hôn lên tóc Amy.

– Có một điều anh biết em sẽ thích…

Khom người xuống ngắt một cái lá đưa lên, Quân cười cười hỏi.

– Em biết cái lá này không?

Cầm lấy chiếc lá Amy xăm xoi giây lát đoạn chầm chậm thốt.

– Lá này trông quen quá… Dường như là hoa hướng dương dại…

Quân gật đầu cười.

– Giỏi đó cưng… Đây là lá của hoa hướng dương dại mà dân ở đây gọi cúc dại. Nhưng nó có cái tên khác đẹp hơn là dã quỳ…

– Sao nó hổng có bông?

– Có bông chứ. Nhưng dã quỳ của miền cao nguyên này nở vào tháng 10. Sự nở bông của nó báo hiệu cho mùa xuân sắp bắt đầu. Ở bên Mỹ mùa xuân bắt đầu cuối tháng 3 còn ở đây xuân bắt đầu sớm hơn. Mai mốt nếu qua đây sống với anh, em sẽ được ngắm mùa hoa cà phê nở bông trắng xóa và thơm lừng cả trời đất luôn… Ngắm bông cà phê nở em sẽ mê luôn…

Cúi xuống ngắt lấy ngọn của cây hoa dã quỳ, Amy đưa lên quan sát rồi mỉm cười.

– Anh nói đúng… Em thấy đọt cây này bắt đầu tượng hình hoa… Mai mốt em ở đây anh phải đưa em đi ngắm hoa dã quỳ và hoa cà phê nghen… Please…

Vòng tay ôm người vợ chưa cưới vào lòng, Quân thì thầm.

– Anh sẽ đưa em đi giữa cánh đồng vàng hoa dã quỳ… Anh sẽ hát cho em nghe…

Amy ngước lên cười hỏi.

– Anh hát gì?

– … ” You’ll never find, as long as you live… Someone who loves you tender like I do… You’ll never find, no matter where you search… Someone who cares about you the way I doYou’ll never find, it’ll take the end of all time… Someone to understand you like I do …You’ll never find another love like mine… Someone who needs you like I do… You’ll never see what you’ve found in me… You’ll keep searching and searching your whole life through…”

Đợi cho Quân hát xong, Amy mới bật lên tiếng cười.

– Em yêu anh… Anh là người hát tình ca hay nhất của em…

– Em không chê cái giọng vịt xiêm cồ của anh hả?

Bật lên tiếng cười thánh thót xong Amy hát nho nhỏ với giọng khào khào, khàn khàn rất giống với cái giọng của Quân.

I never find as long as I live… someone who love me like you do…  I ‘ll never find, it’ll take the end of all time… Someone to understand me like you do…

Cười vui thích, Quân thì thầm.

– Anh yêu Amy…

Amy đón nhận lời tỏ tình bằng nụ hôn có rất nhiều trang trọng và yêu thương của Quân, người mà cô biết sẽ gắn bó với mình suốt cuộc đời. Gã con trai xa lạ ở mảnh đất nghèo khổ đã đang và sẽ dần dần trở thành đời sống của chính cô.

16.

Sau khi trình giấy tờ cho người lính gác cổng của tòa đại sứ Mỹ nằm trên đường Thống Nhất, Amy với Quân thong thả đi vào tòa nhà sơn trắng đồ sộ. Mục đích của hai người vào đây là để hỏi về thủ tục làm hôn thú.

– Hi Amy… Đi đâu vậy?

Đang đứng hỏi chuyện với cô thư ký, nghe tiếng ai đó kêu tên mình, Amy quay lại và nhận ra Julia, cô bạn quen học trước mình hai năm ở University of Oklahoma.

– Hi Julia… Chị làm gì ở đây?

Hug ” Amy một cái thật chặt, Julia cười vui vẻ lên tiếng.

– Chị làm việc trong tòa đại sứ… Mới làm được hơn năm thôi. Mà em đi đâu vậy?

Tươi cười chỉ vào Quân, Amy cười thốt.

– Xin giới thiệu với chị đây là anh Quân, chồng của em…

Liếc nhanh Quân, Julia cười mím chi đưa tay ra bắt tay anh rồi mới nói.

– Hân hạnh được gặp anh Quân. Tôi trông anh quen quá mà hổng biết mình gặp ở đâu…

Cười hăng hắc, Amy đùa.

– Hổng chừng chị thấy mặt anh Quân ở trường đó…

– Ủa… Vậy là Quân học ở Oklahoma à?

– Julia nói đúng… Tôi học ở University of Oklahoma năm 1964…

Bật tiếng cười thánh thót, Julia nói với Quân mà lại nheo mắt nhìn Amy cười.

– Xin lỗi anh Quân nha… Mới đầu tôi nghĩ anh là ông Việt Nam xấu xí nào đó… Hổng ngờ anh lại học cùng trường và cùng năm với tôi…

Amy xen vào câu chuyện.

– Em định vào đây hỏi thủ tục làm giấy hôn thú với Quân…

Kéo tay Amy, Julia cười thốt.

– Đi vào văn phòng của chị nói chuyện đi… Chuyện làm hôn thú em để chị lo cho… Chẳng có rắc rối gì hết… Chỉ cần em với Quân có mặt với hai người chứng rồi ông mục sự làm lễ là xong. Phần ông mục sư với người chứng và thủ tục giấy tờ chị sẽ lo cho em… Vào đây mình nói chuyện cho đã… Lâu quá không gặp em và tiện thể trò chuyện với anh Quân…

Julia mời Amy và Quân vào một căn phòng rộng có nhân viên đang làm việc. Hỏi chuyện bên nhà lúc lâu, Julia mới lên tiếng hỏi.

– Em muốn làm đám cưới ngay bây giờ hay đợi tới ngày mai?

– Mình làm bây giờ được hả chị?

– Được… Ông mục sư làm lễ đang có mặt ở đây. Còn người làm chứng thì nhân viên của tòa đại sứ lúc nào cũng sẵn sàng…

Amy quay sang vị hôn phu như hỏi ý kiến. Quân cười điềm đạm trả lời.

– Anh nghĩ làm ngay bây giờ cũng tiện…

Quay sang Julia, Quân cười tiếp.

– Nhờ chị giúp cho. Tụi này đã làm đám cưới theo lối Việt Nam rồi. Tới tòa đại sứ chỉ là để hợp thức hóa đối với luật của Hoa Kỳ thôi…

Hiểu ý Quân, Julia gọi điện thoại cho nhân viên chuẩn bị một lễ cưới cấp tốc. Trong lúc chờ đợi, Amy khoe với Julia những bức hình đám cưới của mình. Julia trầm trồ khen khi thấy Amy mặc áo dài Việt Nam và đội khăn cưới đứng cạnh chồng cũng ăn mặc y phục cưới cổ truyền. Lễ cưới của Amy và Quân ở tòa đại sứ diễn ra giản dị và nhanh chóng. Nhờ sự kêu gọi của Julia nên cũng có ít người tham dự. Sau khi hai vợ chồng ra khỏi tòa đại sứ, Quân ôm cô vợ mới cưới.

– Vậy là em thành Mrs. Lê rồi hả. Em vui hông?

Cười hắc hắc, quay qua nhìn Quân, Amy nói chậm.

– Em rất vui vì ước nguyện của em đã thành tựu…

Quân cười thốt với giọng buồn buồn.

– Chừng nào em trở lại Oklahoma…

Nghe chồng mới cưới nhắc tới điều đó, Amy rơm rớm nước mắt.

– Dạ tuần tới… Niên học sắp bắt đầu rồi… Em phải về lo sửa soạn học cho xong… Cuối năm tới ra trường em trở qua liền…

Nắm tay vợ, Quân cười nhẹ.

– Hổng có em, anh nhớ em lắm…

Thọc tay vào tay chồng đi chầm chậm trên lề đường, Amy ngước nhìn lên trời cao. Khung trời nhỏ bé của thành phố Sài Gòn giờ sao thành ra quen thuộc với cô quá. Gió nhè nhẹ mang theo cái mùi của cỏ hoa và mùi khói của xe cộ lùa vào mũi làm cô nhớ tới khu rừng rậm đằng sau căn nhà ở Ban Mê Thuột.

– Em cũng nhớ anh lắm… Mình chỉ xa nhau thời gian ngắn thôi là em sẽ ở cạnh anh suốt đời… Cưng rán chờ nghen cưng…

Quân bật cười khi nghe Amy gọi mình là cưng. Âu yếm nhìn người vợ mới cưới, anh đùa.

– Anh sẽ chờ… Mai mốt mình gặp nhau thì cưng phải cưng anh nhiều nghen cưng…

Hiểu ý của ông chồng, Amy bật tiếng cười hắc hắc xiết chặt bàn tay đang nắm tay mình kèm theo câu nói giỡn.

– Em cưng anh một thì anh phải cưng em mười nghen…

*****

Chiếc phi cơ của hãng Pan Am đảo một vòng quanh phi trường Tân Sơn Nhất. Qua khung cửa kính nhỏ hẹp, Amy như thấy được bàn tay của Quân vẫy chào càng lúc càng mờ xa. Ứa nước mắt cô lẩm bẩm.

See you soon

 

17.

Fred ở lì trong phòng riêng hai ngày ròng rả không gặp mặt bất cứ ai sau khi nói chuyện với con gái qua điện thoại. Tới mỗi bữa ăn, Angela được phép đưa cơm vào phòng ông chủ rồi lẳng lặng rút lui. Không khí trong Sophia Ranch nặng nề và khó thở, nhất là trong nhà còn tăng thêm rất nhiều vì thái độ bất thường của ông chủ. Người làm ít khi dám cười giỡn và nói chuyện cũng phải dè dặt và thì thầm vì sợ bị ông chủ rầy la. Ngay cả Angela là người thân tín nhất cũng không biết tại sao ông chủ của mình có thái độ bất thường như vậy. Bà đoán là hai cha con lại giận nhau nhưng về việc gì thì bà không đoán ra. Phải đợi cho tới chiều thứ sáu khi cô chủ nhỏ về nhà thì họ mới biết là giữa cha con có sự xích mích gì đó.

– Ba tôi đâu rồi Angela?

Đó là câu hỏi của Amy khi bước vào bếp hỏi bà quản gia.

– Dạ… Ổng ở trong phòng… Hai ngày nay ổng ở lì trong đó…

Amy khẽ gật đầu như biết lý do sinh ra thái độ khác thường của ba mình.

– Bộ cô và ông chủ giận nhau à?

Angela hỏi dò. Amy cười cười.

– Hổng có chuyện tôi với ba tôi giận nhau mà chỉ ổng giận tôi thôi. Để tôi lên nói chuyện với ổng…

Nửa tiếng đồng hồ sau, người làm trong nhà thấy Amy vừa khóc vừa đi thẳng một mạch ra xe vọng lại câu nói.

– Ba hổng muốn gặp mặt con thì con cũng hổng thèm về nhà này để thấy mặt ba nữa…

18.

Đang ngồi coi tivi trong bếp, Angela nghe tiếng xe thắng gấp rồi tiếng cửa nhà mở xầm ra và giọng nói nghiêm trầm của đàn bà vang lên.

– Fred đâu rồi?

Nghe giọng nói, Angela biết người đó chính là Jennifer, dì ruột đồng thời cũng là mẹ đỡ đầu của Amy. Trong dòng họ kể cả hai bên nội ngoại đều ớn và kính nể Jennifer ở tính tình thẳng thắn, nghiêm minh và cương trực của cô. Ngay cả Fred là anh rể cũng rất nể nàng cô em vợ của mình. Từ khi chị gái mất, Jennifer đã coi Amy như con ruột của mình. Hôm nay bà ta xuất hiện ở đây chắc là để giải quyết rắc rối giữa cha với Amy.

Bước nhanh ra phòng khách, Angela cười lên tiếng.

– Jennifer… Bà đi đâu vậy?

Không trả lời câu hỏi của Angela, Jennifer lập lại câu hỏi của mình.

– Fred đâu rồi?

– Dạ đang ở trong phòng…

– Bà lên mời Fred xuống đây cho tôi nói chuyện…

– Dạ bà muốn nói chuyện gì để tôi trình lại với ông chủ?

Jennifer trừng mắt. Bắt gặp cái trừng mắt đó, Angela không dám hỏi nữa mà vội vàng đi lên cầu thang gọi ông chủ. Năm phút sau, Fred, ăn mặc chỉnh tề từ từ xuống phòng khách.

– Hi Jennifer…

Bỏ tờ báo xuống bàn, Jennifer cười nhẹ.

– Hi Fred… Anh mạnh không?

– Cám ơn em hỏi thăm. Anh vẫn bình thường…

Đợi cho ông anh rể của mình ngồi xuống ghế xong xuôi, Jennifer mở đầu câu chuyện.

– Cha con có chuyện gì mà con Amy nó khóc như mưa trên điện thoại vậy…?

Liếc nhanh cô em vợ, Fred nhìn ra khung cửa sổ rộng của phòng khách.

– Đâu có chuyện gì đâu…

Jennifer hừ tiếng nhỏ.

– Thiệt không anh… Không có chuyện gì mà anh giận đuổi con nhỏ ra khỏi nhà rồi còn hăm he sẽ không cho tiền nó đi học nữa… Anh nên nhớ, anh chỉ có một đứa con thôi nghen…

– Thứ con hư đó tôi hổng thèm…

Jennifer mỉm cười khi nghe cái giọng dấm dẳn của ông anh rể.

– Nó hư cái gì anh nói tôi nghe coi. Nó hư chỗ nào đâu anh chỉ cho tôi coi. Nếu nó hư hỏng thì tôi là mẹ đỡ đầu của nó tôi sẽ dạy nó, khuyên nhũ nó…

– Nó đâu có nghe lời tôi…

– Nó không nghe lời anh cái gì?

Jennifer hỏi tới. Fred làm thinh. Dĩ nhiên ông ta biết Amy đã thuật kể hết mọi chuyện với dì ruột do đó bà ta mới tới cật vấn ông.

– Anh là chồng của chị tôi còn Amy là cháu ruột của tôi. Chị Sophia trước khi lâm chung có nhắn nhũ nhờ tôi coi sóc Amy và cả anh nữa. Bây giờ anh với nó có chuyện bất hòa nên nó mới gọi tôi nhờ giải quyết…

– Tôi là cha của nó…

Nhìn ông anh rể đang ngồi đối diện với mình, Jennifer gật đầu cười.

– Anh là cha, dĩ nhiên anh có quyền. Tuy nhiên là con, Amy cũng có cái quyền của nó. Cha có quyền của cha, con có quyền của con. Anh đồng ý với tôi không?

Fred lặng lẽ gật đầu như không thể chối cãi về cái quyền tự do của mỗi người trong xứ sở tự do dân chủ mà ông đang sống. Huống chi con gái ông không còn đứa trẻ vị thành niên nữa. Ông không thể bắt con gái làm theo lời ông. Thấy anh rể đồng ý với câu hỏi của mình, Jennifer được thể đặt câu hỏi tiếp.

– Anh nói Amy là đứa con gái hư mà hư làm sao anh nói tôi nghe coi…?

– Nó lấy chồng mà hổng hỏi ý kiến của tôi, hổng cho tôi biết gì hết… Rồi thì…

Bật lên tiếng cười thánh thót, Jennifer nhìn ông anh rể của mình với ánh mắt có vẻ gì trêu chọc.

– Amy có phân trần với tôi về chuyện này. Nó nói sở dĩ làm đám cưới với Quân một cách âm thầm vì nó sợ anh sẽ chống đối hôn nhân của nó… Nó nói anh ghét Quân, chồng của nó…

Fred lên tiếng liền. Sự tức bực và giận hờn bấy lâu nay chứa trong lòng được dịp bung ra.

– Tôi hổng ưa nổi cái bản mặt của thằng đó… Damn cái thằng Việt Nam xấu xí…

Nhìn ông anh rể lom lom vì kinh ngạc, Jennifer mỉm cươi hắng giọng.

– Thấy chưa… Anh xử sự như vậy làm sao con anh nó dám xin phép anh làm đám cưới với Quân. Vả lại chuyện nó lấy ai làm chồng là quyền của nó. Nó ở với chồng của nó chứ anh không có ở. Như vậy mắc mớ gì tới anh mà anh ngăn cản. Anh quên chuyện ba má anh ngăn chống anh lấy chị Sophia của tôi à. Vì thương Sophia nên anh cứ việc lấy mà hổng đếm xỉa gì tới ba má anh. Rồi bây giờ anh lại theo con đường của ba má anh để can dự vào chuyện hôn nhân của con Amy…

Fred làm thinh. Là người thật thà, chơn chất và ít học, ông làm sao tranh cãi với Jennifer vốn là một luật sư rành ăn nói và bắt bẻ người khác.

– Nó lấy chồng hổng cho tôi biết, hổng mời tôi dự đám cưới rồi bây giờ lại cho biết nó có thai hai ba tháng rồi. Dì nghĩ có tức không?

Jennifer bật cười hăng hắc vì câu hỏi của ông anh rể.

– Anh này lạ… Con gái anh có chồng làm đám cưới hẵn hòi ngoài ra còn có giấy giá thú đang hoàng chứ đâu phải chữa hoang đâu mà anh tức, anh sùng. Chắc anh muốn nó phải có đám cười rình rang, phải mặc áo cưới ngồi xe limo, phải đi honeymoon chứ gì. Cái đó là anh muốn… Anh muốn giữ thể diện cho dòng họ Johnson của anh chứ anh đâu có thương yêu con gái anh. Anh tức giận vì con gái có thai… Chuyện đó nghe không thuận tai chút nào… Hay là anh nghĩ thằng Quân không xứng đáng làm rể anh…?

Fred lầm bầm cái gì đó mà Jennifer không nghe rõ.

– Quân tuy là người Việt song lại có ăn học đàng hoàng chứ đâu phải ngu dốt và lười biếng. Anh muốn kiếm đứa con rể môn đăng hộ đối hả. Xin lỗi anh à… Anh đâu có nghèo mà phải đi tìm thằng rể giàu có. Chị tôi nghèo mà anh cũng lấy…

– Tại vì tôi yêu Sophia?

– Thì bây giờ con Amy cũng vậy. Nó yêu thương Quân nên mới lấy bất chấp sự chống đối của anh. Tôi nghĩ anh nên mừng và thương nó nhiều vì nó đã làm theo ý nguyện của mẹ nó là lấy một người chồng mình thương yêu. Sophia vì yêu anh nên mới lấy anh dù biết cha mẹ anh không nhận chỉ là con dâu…

Ngồi trong bếp nghe lén câu chuyện của ông chủ với cô em vợ, Angela thầm khen Jennifer quả là người khéo ăn khéo nói, biết dùng tình cảm đánh động lòng thương vợ của ông anh rể của mình. Thương vợ thì tất nhiên phải thương con.

– Anh giận con Amy vì nó cãi lời anh lấy Quân, chỉ vì anh chê, anh ghét đứa con rể của anh…

– Tôi không có ghét thằng chồng của con Amy…

– Nói như vậy thì anh nhìn nhận thằng Quân là chồng của con Amy?

Fred làm thinh trước câu hỏi của cô em vợ.

– Anh đã nhìn nhận thằng Quân là chồng của con Amy thì tại sao anh lại nổi giận khi nó có thai. Anh la rầy rồi đuổi nó ra khỏi nhà. Nếu nó giận, nó không về nhà thì anh mất con gái mà còn mất luôn cháu nữa. Nó nói với tôi như vầy: ” Con thương ba con lắm nên con mới trở về nhà để năn nỉ ba con nhìn nhận anh Quân là con rể. Con muốn cho ba con vui vì có cháu…”…

Fred làm thinh. Tinh ý, Jennifer thấy ông anh rể ứa nước mắt rồi quay đi chỗ khác như không muốn cho mình thấy. Hiểu tình cảnh của anh rể, cô cảm thấy thương hại nên dịu giọng thốt.

– Amy là đứa con độc nhất của anh. Khi anh già thì nó sẽ ở gần để hủ hỉ với anh. Anh nên thương con mà chấp nhận hôn nhân của nó cũng như vui mừng anh có cháu ngoại… Please…

Fred ngước lên cười. Nhìn cô em vợ ông ta nói đùa.

– Con Amy nó hối lộ dì cái gì mà dì binh nó dữ vậy…

Jennifer cười hắc hắc khi nghe Fred nói đùa. Điều đó cho cô biết anh rể đã nguôi giận.

– Nó khóc như mưa trên điện thoại rồi nhờ tôi năn nỉ anh cho nó trở về nhà. Nó muốn anh là người đầu tiên được thấy mặt cháu ngoại…

Im lặng giây lát Fred mới gật đầu nói.

– Được rồi để tôi gọi điện thoại xin lỗi nó rồi kêu nó về nhà…

Nghe tới đó Jennifer bước tới hug anh rể của mình kèm câu nói đùa thân mật và có chút nũng nịu.

– Em làm cho anh và con gái hòa với nhau rồi anh thưởng em cái gì đây. Có cơm ăn và rượu uống không?

Như chợt nghĩ ra điều gì, Fred nói liền không do dự.

– Jennifer ở lại ăn cơm tối nghen rồi anh em mình làm vài ly scott… Lâu quá tụi mình hổng có nhậu với nhau…

Không đợi cho Jennifer trả lời yes no gì hết, Fred nói vọng vào trong bếp.

– Angela chuẩn bị cơm nước nghen… Bữa nay tôi có khách quí và đặc biệt đó…

Dứt lời, bước tới ôm vai cô em gái ruột của vợ mình, ông cười thốt.

– Mình vào ” wet bar ” đi… Anh mới mua được chai Jack Daniel cũ mấy chục năm… Anh em mình phải xỉn tối nay mới được…

– Anh tính dụ cho em say xỉn để anh tỏ tình hả… hổng được đâu…

Mỉm cười nheo mắt nhìn ông anh rể, Jennifer đùa một câu mà khi nghe xong Fred lại ngẩn người ra giây lát rồi bật lên tiếng cười lớn như che giấu ý nghĩ nào đó trong đầu mình. Hai người bước vào phòng uống rượu rộng và bày biện đầy đủ tiện nghi có sàn khiêu vũ bằng gỗ bóng mượt.

– Em muốn straigth hả?

Jennifer gật đầu cười mím chi.

Straight đi cho mau say… Em mà say là em ngủ ở phòng chị Sophia đó nghen… Anh chịu hông?

Fred chưa vội lên tiếng vì đang rót rượu vào ly. Đưa cho Jennifer ly rượu, ông ta cười cười.

– Em muốn ngủ phòng nào cũng được. Nếu em muốn thì nhà này sẽ là nhà của em…

Nghe ông anh rể nói lời đó, Jennifer nheo mắt nhìn.

– Nói như vậy anh hổng sợ chị Sophia buồn hả?

Thở hơi thật dài, Fred uống một hơi gần nửa ly rượu đoạn cất giọng buồn buồn.

– Em biết anh yêu Sophia nhất trên đời. Anh nghĩ Sophia sẽ không buồn khi anh bước đi bước nữa. Mười mấy năm anh sống đơn độc và buồn rầu để nuôi con Amy nên người. Bây giờ nó đã có gia đình cho nên anh nghĩ nếu anh có vợ khác thì Sophia sẽ mừng vì anh được hạnh phúc…

Jennifer rưng rưng nước mắt. Cô cảm động khi nghe anh rể thố lộ tâm tình. Cô nhớ lại lời chị ruột trước khi chết có nhờ mình nuôi con và nhận lời làm vợ Fred nếu ông anh rể mở lời cầu hôn. Tuy nhiên lúc đó có lẽ vì vẫn còn yêu vợ nên Fred không muốn đi thêm bước nữa. Không tiện nói ra lời chị ruột nhắn nhũ với lại biết Fred vẫn còn thương yêu hình bóng của chị mình nên cô đi lấy chồng. Năm năm trước đây chồng mất vì tai nạn xe cộ, cô vẫn chưa tính chuyện lấy ai. Bây giờ nghe ông anh rể nói ra, cô cảm động song vẫn không chịu thố lộ lời nhắn nhũ của chị mình. Cô đợi dò ý tứ của ông anh rể trước.

Thấy Jennifer uống cạn ly, Fred cười rót thêm. Đưa ly rượu lên lắc lắc cô cười thánh thót.

– Em mà say em nói bậy bạ anh đừng có giận em nghen…

Fred cười hăng hắc.

– Giận gì… Ở đây có hai đứa mình, em muốn nói thì nói…

Tủm tỉm cười Jennifer cụng nhẹ ly vào ly anh rể xong nói.

– Dô… Uống với anh làm em nhớ lại ngày xưa…

Qua bốn lần rót rượu, cử chỉ của hai anh em càng lúc càng thêm thân mật.

– Em hỏi anh điều này nghen… Lý do nào anh lấy chị Sophia?

Fred trầm ngâm khá lâu trước khi trả lời. Jennifer thấy mắt của ông anh rể mơ màng và mỉm cười như hồi tưởng lại chuyện đã qua.

– Em nhớ Tommy chứ?

– Dạ nhớ… Cái anh cao cao mang kiến cận hay cặp kè với anh phải hông?

Fred gật đầu cười.

– Tommy thích Sophia lắm và Sophia cũng biết điều đó song Tommy lại là thằng nhát gái. Em biết không nó nhờ anh tán Sophia dùm cho nó…

Nghe tới đó Jennifer phá ra cười rũ rượi. Tiếng cười của cô vang ra tận trong bếp ai cũng nghe được. Chắc có lẽ lần đầu tiên cô mới nghe chuyện con trai mà nhờ bạn tán gái giúp mình.

– Chị Sophia biết chuyện này không?

– Không… Anh không chịu nhưng vì nó năn nỉ quá nên anh cũng gắng gượng làm giúp nó. Lý do mà anh không chịu là vì lúc đó anh đang chú ý tới một cô khác…

– Ai?

Hỏi xong Jennifer thấy mặt của ông anh rể đỏ lên và mỉm cười không trả lời câu hỏi của mình.

– Ai…? Sao anh nín thinh vậy?

Fred bậm môi của mình. Có lẽ bình thường ông ta sẽ không mở miệng nói ra điều này, song hôm nay nhờ chút rượu với lại thái độ cởi mở và thân tình của cô em vợ nên ông ta mới chịu phun ra bí mật mấy chục năm của mình.

– Em…

Dằn ly rượu xuống bàn, không nhịn được Jennifer bật lên một tiếng.

What…

Nhìn đăm đăm vào mặt cô em vợ, Fred cười lặng lẽ rồi lát sau mới chầm chậm lên tiếng.

– Anh xin lỗi… Anh chú ý tới em ngay lúc gặp em lần đầu tiên. Em nhớ năm em học junior không. Anh mời em đi prom…

Jennifer mỉm cười. Đó là kỹ niệm cô không bao giờ quên. Tommy mời Sophia còn cô đi với Fred.

– Em nhớ hoài… Lúc đó anh nhà quê và cù lần thấy mồ luôn… Anh khiêu vũ mà anh giẫm chân em hoài…

Jennifer cười hắc hắc trong lúc Fred lại ngượng ngùng. Nhìn Jennifer, ông ta chống chế.

– Anh biết khiêu vũ chút chút… Lúc đó vì chú ý tới em nên anh khớp thành ra bước chân lạng quạng…

Câu nói của Fred khiến cho Jennifer bật lên cười. Cô ngưng lại khi thấy Angela bước vào hỏi ông chủ muốn ăn ở đâu. Liếc nhanh Jennifer và thấy cô em vợ khẽ gật đầu, Fred hiểu ý bèn nói nhanh.

– Bà làm cho tôi với Jennifer mỗi người một dĩa được rồi…

Không hỏi gì thêm Angela rút lui để mặc ông chủ và cô em vợ đang ngà ngà say trò chuyện.

– Sau cái vụ prom đó, Tommy thúc hối và khẩn khoản xin anh giúp nó tán Sophia. Vì nể bạn với lại cũng muốn có dịp để gần gũi em nên anh nhận lời… Tuy nhiên…

Nói tới đó Fred ngừng lại uống cạn ly rượu rồi thở khì ra.

– Tuy nhiên dường như giữa anh với Sophia có duyên nợ gì gì đó. Càng ở gần chị của em, anh càng đâm ra yêu thương và muốn lấy Sophia làm vợ dù biết gia đình anh sẽ chống đối cuộc hôn nhân. Ba má anh giàu sang nên đâu có chịu cho anh lấy vợ con nhà nghèo, không môn đăng hộ đối. Họ nhắm cho anh một cô gái ở ngoài Oklahoma City. Gia đình cô ta giàu và còn có thế lực nữa. Cũng vì vụ anh lấy Sophia làm vợ mà Tommy giận hổng thèm chơi với anh nữa cho tới khi đám tang Sophia thì hai đứa mới nói chuyện lại… Có một điều sau khi Sophia mất đi, anh thỉnh thoảng vẫn nghĩ tới em và cảm thấy anh có lỗi với em. Nhiều lúc buồn anh muốn gọi điện thoại nói chuyện với em, mời em đi ăn tối nhưng ngại em đã có chồng nên thôi…

Jennifer thở dài nhè nhẹ. Bây giờ cô mới biết lý do tại sao Fred đang thân mật với mình thì đột nhiên lại chuyển hướng sang chị Sophia. Không khí trong căn phòng im vắng vì hai người đều theo đuổi ý nghĩ riêng tư của mình.

– Uống đi em…

Đưa ly rượu của mình lên, Fred nói với Jennifer. Mỉm cười cô đụng nhẹ ly rượu cạn phân nửa của mình vào ly của ông anh rể xong cất giọng nhẹ.

– Ok… uống thì uống… mà một hồi mình uống say em sẽ yêu cầu anh làm cho một chuyện nhỏ…

– Chuyện gì?

Fred hỏi dò trong lúc nhìn cô em vợ. Bỗng dưng ông ta cảm thấy xao xuyến. Dường như chút tình cảm ngày xưa của ông ta dành cho cô em vợ bỗng sống lại.

– Em muốn chuyện gì nói cho anh biết đi… Anh sẽ làm hết…

Thấy Jennifer mỉm cười song lại im lặng, Fred nói nhỏ.

– Please…

Đưa ly rượu lên uống ngụm nhỏ xong đặt ly xuống bàn rồi nhìn Fred.

– Em muốn chúng mình khiêu vũ với nhau…

Cười hăng hắc Jennifer đùa như muốn khỏa lấp ý nghĩ nào đó trong trí của mình.

– … để coi anh có tiến bộ hơn lúc trẻ hay là vẫn còn giẫm lên chân em như ngày xưa…

Fred bật lên tiếng cười. Thấy cô em vợ nói đùa ông ta cũng đùa lại bằng câu nói.

– Chắc anh vẫn còn giẫm nhưng lần này anh sẽ giẫm lên trái tim em…

Fred ngừng lại. Thấy cô em vợ mở đôi mắt long lanh nhìn mình, ông ta cười thì thầm.

– Nếu em cho phép…

Dứt lời Fred đứng lên bước tới bàn chỗ đặt giàn stereo. Nhạc trỗi lên. Jennifer nhận ra ngay đó là The Look of Love , bản nhạc ngày xưa lần đầu tiên cô và Fred khiêu vũ với nhau. Thấy ông anh rể đứng trước mặt mình và tay giơ ra kèm theo hai tiếng: ” May I…”, Jennifer mỉm cười. Tay trong tay, đôi bạn ngày xưa tay chầm chậm lướt theo tiếng nhạc và giọng hát: The look of love… Is in your eyes… The look your smile can’t disguise… The look of love… Is saying so much more… Than just words could ever say… And what my heart has heard… Well it takes my breath awayI can hardly wait to hold you… Feel my arms around you… How long I have waited… Waited just to love you… Now that I have found you… ”. Mắt chìm trong mắt. Hơi thở gần…. thật gần…. ấm nồng làm cháy bùng lên thứ tình cảm chừng đã yên ngủ theo tháng ngày đi qua. ”… You’ve got the look of love… It’s on your face… A look that time can’t erase… Be mine tonight… Let this be just the start… Of so many nights like this… Let’s take a lover’s vow… And then seal it with a kiss… I can hardly wait to hold you… Feel my arms around you… How long I have waited… Waited just to love you… Now that I have found you… Don’t ever go… I can hardly wait to hold you… Feel my arms around you… How long I have waited… Waited just to love you… Now that I have found you… Don’t ever go… Don’t ever go… I love you so…”. Ngay khi câu ” I love you so… ” vừa dứt, Jennifer ngước lên. Fred cúi đầu xuống. Tình xưa trở về. Nụ hôn trút hết nỗi niềm ẩn chứa. Trong vùng bóng tối mờ mờ của kỹ niệm, Jennifer thấy khung mặt của Sophia hiện ra với nụ cười tươi vui và cái xiết chặt tay như gởi gấm điều gì trước khi trút hơi thở cuối cùng.

*****

Đang học bài, nghe tiếng gõ, Amy bước ra mở cửa. Cô sửng người khi thấy ba của mình và dì Jennifer xuất hiện cùng lúc. Nhìn con, Fred nói bằng giọng thương yêu.

– Ba đã nói chuyện với dì Jennifer xong…

Bắt gặp cái gật đầu và nụ cười của bà dì ruột, Amy hiểu được mục đích cuộc viếng thăm của ba mình. Mừng thầm, cô vui vẻ mời hai người thân vào nhà. Mời ba và dì ngồi xuống chiếc ghế dài ở phòng khách, cô định đi lấy nước song Jennifer gạt đi. Amy tinh ý thấy dì ruột khẽ bấm vào tay ba mình như ra dấu hiệu gì đó. Hơi gật đầu Fred hắng giọng.

– Ba xin lỗi con về những chuyện đã qua. Xin con bỏ qua chuyện cũ và đừng có giận ba nữa…

– Dạ… Con không có giận ba mà con chỉ buồn là ba hiểu lầm con. Con lúc nào cũng thương ba, muốn được ở gần ba…

– Ba cũng vậy… Ba chỉ có mình con nên muốn con được sung sướng theo cách nghĩ của ba. Dì Jennifer đã giải thích cho ba hiểu nên ba không còn ngăn cản hoặc chống đối chuyện hôn nhân của con nữa…

– Dạ… Con rất cám ơn ba…

Amy lại thấy dì Jennifer bấm tay ba lần nữa rồi ông cười lên tiếng.

– Tiện đây ba cũng muốn báo cho con một tin mừng. Ba và Jennifer đã nói chuyện nhiều với nhau về hôn…

Nghe tới đó Amy cười hắc hắc reo nhỏ.

– Aaaaa… Ba và dì Jennifer đã hứa hôn…

Bước tới ” hug ” bà dì ruột, Amy nói chậm.

– Con rất sung sướng được dì làm mẹ của con…

Quay sang ôm lấy ba, cô cười tiếp.

– Con mừng cho ba đã có bạn. Dì Jennifer là người sẽ yêu thương ba như con vậy…

Cười hì hì, Fred nhìn con nói đùa.

– Con mừng là có dì Jennifer bầu bạn với ba để con rảnh nợ đi theo chồng của con hả…

Amy cười vì ba đã nói toạc ra ý nghĩ của mình.

– Dạ… Con hổng có ngăn cản ba lấy vợ thì ba cũng đừng chống chuyện con đi theo chồng. Mình huề hén ba…

Nhìn Jennifer, Fred buông một câu gọn bân.

– Chị Sophia của em có đứa con gái khôn tổ bà luôn…

Câu nói của Fred khiến cho Jennifer và Amy cười sặc sụa. Nhờ vậy mà sự hiểu lầm và giận hờn giữa cha con được xoá bỏ.

19.

Amy mở mắt ra nhìn lên đỉnh mùng trắng toát. Đêm thật yên tịnh. Cô nghe được tiếng thở đều đều của Quân và tiếng muỗi kêu bên ngoài chiếc mùng. Lật bật mà cô và hai đứa con sinh đôi, chị tên April, còn em trai tên Aaron đã sống ở Ban Mê Thuột gần một năm rồi. Hai đứa bé rất thương cha nên chịu để cho Quân ẵm bồng, nựng nịu, hôn hít và chẳng mấy chốc đã quấn quít với nhau. Quân là một người chồng tốt, biết bổn phận của mình. Ngoài giờ làm việc ở sở, cứ cuối tuần là anh dẫn vợ con đi ra ngoài thăm viếng chỗ này chỗ nọ. Do ở tình trạng chiến tranh lan rộng nên họ cũng không được đi xa để thăm các thắng cảnh nổi tiếng. Tuy nhiên điều mà Amy thích nhất chính là mùa hoa cà phê nở vào tháng 3 và hoa dã quỳ nở vào tháng 10. Hai mùa hoa nở cách nhau nửa năm. Cứ mỗi lần sau khi ăn tết ta xong, cô háo hức đón chờ tới tháng 3 để được Quân chở vào vườn cà phê của Toàn ngằm hoa cà phê nở trắng trời và hít thở hương thơm không ở đâu có và không giống bất cứ mùi hương của hoa nào. Bên cạnh những thú vui đó, cô cũng tập quen dần dần với đời sống của người dân tỉnh lẻ đang thời chiến tranh. Cô quen nghe tiếng máy bay gầm rú. Tiếng bom vọng về từ rặng núi mờ xa sau nhà. Đêm đêm cô nghe tiếng hoả tiễn của địch hú lồng lộng không gian trước khi gây thành tiếng nổ trong thành phố. Sáng dẫn hai con ra chợ ăn quà, cô nghe lỏm bỏm và hiểu được hàng xóm nói có người chết. Sẵn có tiền của ba cho, cô mua lại ngôi nhà rộng Quân đang mướn rồi sửa thành ba phòng ngủ, phòng khách, hai phòng tắm, nhà bếp rộng nhiều tiện nghi hơn. Nhờ Quân dạy mỗi ngày, cô học nói tiếng Việt và đã có thể chuyện trò với hàng xóm chút chút. Tuy nhiên người dạy cho cô biết nói tiếng Việt nhanh nhất chính là Vui, con gái lớn của Toàn. Theo Quân thăm viếng nhà Toàn nhiều lần, cô khám phá ra gia cảnh họ rất nghèo và thiếu thốn đủ thứ. Vì thế với sự đồng ý của Quân, cô mướn Vui làm việc nhà cho mình. Bổn phận của Vui là quét dọn nhà cửa, nấu ăn, giặt giũ quần áo và dạy cô học nói tiếng Việt. Mỗi tháng cô trả cho Vui tiền công nhiều gần bằng lương của Quân. Điều đó khiến cho Quân thỉnh thoảng nói đùa với cô trong lúc ăn cơm tối: ” Thôi để anh nghỉ làm công chức mà làm ” maid ” cho em vừa có tiền nhiều hơn mà lại được gần em với con suốt ngày…”. Nghe chồng nói như thế Amy cười đùa lại: ” Nhưng mà làm ” maid ” đâu có oai bằng ông phó trưởng ty và đâu có được lái xe hơi của sở. Em thấy anh bảnh hơn nhiều… Anh đi làm thì mẹ con em mới được ngồi ké xe hơi với anh…”.

Cảm thấy lạnh, Amy rút sát vào người Quân. Khí hậu ở vùng cao nguyên này tuy nhiệt độ không xuống thấp như Oklahoma về mùa đông song cũng có những lúc cô cảm thấy lạnh hơn. Có lẽ do ở cảm nghĩ của cô xuất phát từ sự nhớ nhung về quê hương của mình. Cô yêu Quân, thương xứ sở này song nhiều khi rất nhớ quê của mình. Thức ăn của người ở đây rất ngon song có lúc cô lại thèm fried chicken, hamburger, pizza cũng như nhớ nhung giọng nói của những người thân yêu. Cô ứa nước mắt khi hình dung ra khuôn mặt của ba mình. Dù đang sống hạnh phúc bên chồng con, cô biết hình ảnh của cha già vẫn hiển hiện trong tâm tưởng mình. Xa vắng rồi cô mới biết mình thương cha nhiều như thế nào.

– Daddy… I miss you…

Amy lẩm bẩm và cảm thấy môi mình mằn mặn.

– Amy…

Nghe Quân thì thầm gọi tên mình, Amy nói nhỏ.

– Yes…

Ở nhà, Quân thường nói chuyện với vợ con bằng tiếng Anh vì dễ dàng đối thoại và thông cảm hơn. Amy rất cám ơn chồng về điều đó vì cô biết còn lâu lắm mình mới đủ sức nói chuyện bằng tiếng Việt một cách trơn tru, mạch lạc và bày tỏ trọn vẹn cảm nghĩ của mình.

– Em khóc hả??

– Dạ… Em nhớ ba em…

Amy xoay người nằm đối diện với chồng. Qua ánh sáng mờ mờ phát ra từ chiếc đèn ngủ, Quân thấy đôi mắt màu xanh của người vợ thương yêu long lanh nét buồn.

– Sáng mai anh sẽ đưa em đi thăm một nơi mà anh biết em sẽ thích. Nó sẽ làm cho em nhớ nhà nhiều hơn nữa…

– Đi đâu hả anh?

– Đi vào rừng ngắm hoa… Chịu hông?

Hỏi là để hỏi nhưng Quân biết Amy sẽ vui mừng về ý kiến của mình. Anh biết vợ rất thích bông hoa cây cỏ, thích sống gần với thiên nhiên. Ngoài chuyện muốn sống cạnh chồng, lý do khiến cô định cư ở Ban Mê Thuột là vì thành phố này còn nguyên vẻ hoang sơ và chưa bị đô thị hoá như Sài Gòn. Cô nói Sài Gòn cũng đẹp song không thích hợp với cô vì náo nhiệt và xô bồ quá.

– Mùa này có hoa gì hả anh?

– Hoa dã quỳ…

– Aaaaa… Hướng dương…

Amy reo nhỏ xong thì thầm.

– Em có thấy nó nở sau nhà mình… Em tính rủ anh…

– Tháng 11 là lúc dã quỳ nở rộ… Em mà được nhìn dã quỳ nở anh bảo đảm em sẽ mê liền… Đẹp không thể tả…

Dù sống ở đây chưa lâu, Amy cũng biết được hoa hướng dương mà người ta hay gọi là hoa cúc dại, quỳ dại, dã quỳ thường nở vào tháng 10 cho tới tháng 11. Cô đã thấy cánh đồng sau nhà mình lác đác hoa vàng. Vì bận con cái và lo sửa nhà nên cô chưa có dịp năn nỉ chồng đưa mình đi ngoạn cảnh.

– Ngày mai chị Vui sẽ giữ con cho hai đứa mình đi picnic. Em chịu không?

Amy trả lời câu hỏi của chồng bằng nụ hôn lên má kèm theo tiếng chịu một cách nũng nịu và âu yếm. Bật lên tiếng cười, Quân thì thầm bên tai vợ.

– Sáng mai hai đứa mình đạp xe đạp vào trong thung lũng sau nhà ngắm hoa dã quỳ nở. Hoa dã quỳ ngắm vào lúc sáng mới đẹp. Sau đó mình sẽ ăn sáng rồi mình sẽ đi dạo giữa rừng hoa… Nó sẽ làm cho mình nhớ lại lúc mới quen nhau ở Hinton…

– Ngày đó vui hén anh?

– Ừ hử… Chính anh cũng nhớ Hinton chứ không phải mình em…

Amy xiết chặt tay chồng như hiểu được điều gì anh muốn nói. Từ khi chung sống với hai đứa con sinh đôi, họ phải từ bỏ nhiều thứ riêng tư cho bản thân và đời sống  của hai vợ chồng son trẻ. Ở thành phố lạc hậu và cổ hủ này cộng thêm với chức vụ của Quân thì họ đâu có được tự do đùa giỡn và âu yếm với nhau khi xuất hiện trong đám đông. Họ đâu có được hug, hôn môi ở ngoài đường như bên xứ Mỹ. Amy phải xếp vào tủ những bộ quần áo trẻ trung và khêu gợi của mình. Những người quen biết đều quá ư trọng vọng Quân và cô. Họ gọi cô là bà kỹ sư chứ không có gọi tên Amy. Thoạt đầu cô không biết cho tới khi Quân giải thích. Cười hắc hắc cô nói giỡn: ” Em đâu có bằng kỹ sư đâu mà họ gọi em là bà kỹ sư. Nếu theo cách đó thì họ phải gọi là bà cử nhân… ”. Khi nghe vợ nói như vậy thì Quân mới giải bày với mọi người quen biết để họ gọi cô là Bà Quân. Ngay cả tên gọi ” bà Quân ” cô cũng không thích vì làm cho cô cảm thấy mình già nua. Lâu ngày cô cũng quen dần và chấp nhận chuyện đó. Sống ở đâu là phải thích hợp với nơi đó cũng như không thay đổi được thì mình phải chấp nhận.

– Nhà mình sửa chừng nào mới xong hả cưng?

– Dạ cũng gần xong rồi cưng?

Amy cười lặng lẽ sau khi nghe chồng gọi mình bằng tiếng cưng và cũng đáp lại bằng cưng. Mới đầu cô không hiểu tiếng ” cưng ” cho tới khi Quân giải thích cưng của tiếng Việt có nghĩa tương tự như ” honey ” của Anh ngữ. Từ đó cô đâm ra vui thích cũng bắt chước gọi chồng bằng cưng.

– Em muốn xây cái nhà tắm có hai phòng; một cái lớn cho hai vợ chồng mình còn một cái cho hai đứa nhỏ. Sau khi khi April và Aaron lớn lên không phải làm phiền mình vì dùng chung một nhà tắm. Ngoài ra cái lớn còn để dùng cho khách nữa. Mai mốt ba em và dì Jennifer có qua đây thăm thì cũng tiện nghi cho họ…

– Chừng nào ba em và dì Jennifer qua đây thăm mình?

– Em không biết… Ba em chưa có nói ngày giờ song em cũng làm phòng hờ. Em thấy gia cảnh ông Toàn nghèo khổ nên cũng muốn tạo ra việc làm cho cha con họ. Em mướn chị Vui làm cũng một công hai chuyện. Có chỉ giúp nấu cơm và dọn dẹp nhà cửa thì em có thì giờ chơi với con…

Amy cười nhỏ sau khi nói. Quân hôn lên trán vợ.

– Em hổng chơi với anh hả?

– Có chứ… Khi nào em chán chơi với con thì em chơi với anh…

Bật lên tiếng cười hắc hắc, Amy đưa tay mân mê khuôn mặt của chồng.

– Chỉ sợ anh chê em già hổng thèm chơi với em…

Quân cười nhỏ

– Em mà già… Lúc này anh thấy em trẻ ra…

– Em đâu có trẻ đẹp bằng mấy cô gái Việt Nam…

Cười hôn lên môi, Quân thì thầm vào tai vợ.

– Anh yêu em… yêu ngay lần đầu tiên anh nhìn thấy em ở Hinton…

– Em cũng vậy…

Amy thì thầm vào tai chồng rồi lát sau mới thỏ thẻ tiếp theo.

– … Ngay lúc thấy anh bị Brett đánh xịt máu mũi em thấy thương anh vô cùng và cũng cảm thấy có cái gì ràng buộc em vào anh. Dì Jennifer nói, anh chính là định mệnh của em. Dì nói chuyện đó hoang đường và mơ hồ song đôi khi có những việc xảy ra vượt khỏi sự hiểu biết của mình và em tin như vậy…

Quân xiết chặt thân hình mềm ấm của vợ. Anh cảm động vì sự bộc lộ một cách thành thực của Amy. Tuy sinh ra và lớn lên ở xứ tư bản đầy đủ tiện nghi vật chất song vợ anh lại duy tâm hơn duy lý. Amy thương người nghèo khổ ở chung quanh mình và tỏ lộ tình thương bằng hành động giúp đỡ hàng xóm láng giềng hoặc những người quen biết. Amy chia xẻ với họ những gì mình có. Gia đình Toàn là một điển hình. Cô mướn Toàn với hai đứa con trai lớn sửa nhà, làm vườn, hay bất cứ cái gì nặng nhọc và trả tiền sòng phẳng. Mướn Vui, đứa con gái đầu lòng của Toàn nấu ăn và làm chuyện lặt vặt trong nhà vì lòng thương người và cũng cần có một người giúp việc ở bên cạnh để chỉ dạy cho cô những gì không biết về cách đối xử với người bản xứ.

*****

Amy lặng người không nói được tiếng nào. Vàng cả thảo nguyên. Vàng cả đại ngàn. Vàng cả đất. Vàng cả trời. Vàng cả màu áo cô đang mặc. Vàng cả mái tóc dài của cô. Ánh mặt trời le lói xé làn sương sớm làm khu rừng hoa sáng rực màu vàng tươi. Hương hoa không nồng lắm mà chỉ hơi ngan ngát song cũng đủ làm cho cô lâng lâng. Có chút gì bâng khuâng. Có chút gì an tịnh. Đứng giữa trời thinh không vắng lặng, ngắm nhìn rừng hoa dã quỳ trãi dài mút mắt, cô lẩm bẩm.

– It’s gorgeous…

Lẩm bẩm bằng tiếng mẹ đẻ của mình, Amy mỉm cười khi nghe Quân thì thào.

– Đẹp tuyệt…

Cũng như cô, anh nín lặng khi nhìn ngắm vẻ đẹp tuyệt vời của hoa dã quỳ nở vào lúc bình minh. Đó là nét đẹp tự nhiên khó có thể diễn tả bằng lời hay giấy mực.

– Cám ơn anh…

Amy xiết tay chồng. Nắng lên cao hơn chút nữa rọi qua màn sương sớm và chút gió nhẹ làm lung lay những cánh hoa vươn cao hơn. Màu vàng chập chờn lay động hình thành một nét gì mơ hồ lãng đãng khiến cô cảm thấy bồi hồi và bâng khuâng nhớ về quê nhà xa lắc xa lơ của mình. Ở quê cô cũng có rừng hoa hướng dương. Tuy nhiên đứng giữa đất trời hoang sơ của xứ này, cô cảm thấy hồn mở toang ra đón nhận màu vàng tự nhiên và phóng dật tạo cho mình cảm giác bình an và thanh nhàn. Cảm giác đó cô chưa từng có. Dường như vàng cả thảo nguyên đại ngàn còn ẩn chút gì thơ mộng và lãng mạn chỉ có ở đây, khi đứng giữa rừng hoa cô mới cảm nhận được. Có thể đó là nét đặc thù của hoa dã quỳ ở vùng cao nguyên hoang dã. Từ đó cô lờ mờ khám phá ra thêm lý do thích Quân ngay khi thấy anh lần đầu tiên. Quân có nhiều chất ” rừng ” hơn bất cứ gã con trai nào nào cô đã gặp. Chất rừng đó chính là màu vàng của hoa dã quỳ đang nhuộm cả đất trời và luôn cả cô nữa.

Trang 6