Nắng hạ vàng áo ai

 Nắng hạ vàng áo ai – 2

3_7_1342705070_49_1342682486-nang-ha-34.

Vừa xuống hết cầu thang để vào phòng ăn điểm tâm, Amy chợt nghe giọng nói của ba mình vang lớn nơi cửa.

– Tại sao lại có một thằng Việt Nam xấu xí ở trong đất của tao. Brett… Giữ nó lại để tao dạy nó bài học về tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp…

Mấy tiếng ” thằng Việt Nam xấu xí ” khiến cho Amy hấp tấp bước ra cửa chính đang mở rộng. Vừa tới hàng hiên, cô thấy Quân đang bị bao vây bởi Brett và đám người làm của ba mình. Riêng Fred, ba của cô thì đang bước tới gần chỗ Quân đứng thủ thế. Cánh tay dài, rắn chắc và nổi vòng bắp thịt của ông đang giơ tay lên định tát vào mặt Quân.

– Ba… Xin ba đừng có đánh anh ấy… Please…

Vừa giơ tay định tát thằng Việt Nam xấu xí, nghe con gái lên tiếng năn nỉ, Fred dừng lại. Bước nhanh tới đứng án ngay mặt của Quân, Amy nói với ba của mình.

– Thưa ba… Anh Quân đây là bạn học chung trường với con…

Nghe con gái phân trần, Fred hơi thoáng ngạc nhiên. Cười nhìn cha, Amy nói tiếp.

– Quân học chung lớp với Adam, con của ông bà Smith. Con mời anh ấy tới nhà chơi…

Nghe vậy Fred dịu giọng gượng cười nói với con gái.

– Vậy à… Sao con không nói cho ba biết… Mà bộ hết người mời sao con lại mời thằng…

Nói tới đó Fred ngưng ngang khi thấy ánh mắt của con gái cưng kèm theo câu nói như năn nỉ đầy lịch sự song lại có đủ sức mạnh bắt ông phải đổi thái độ.

– Daddy… Please…

– Ok… Ok…

Fred buông gọn hai tiếng. Amy nói thêm.

– Dạ tại con quên… Quân rất tốt với con… Ảnh thường kèm con học mà…

Nheo mắt cười với Quân đang đứng im vì vẫn còn bị Brett và đám bạn của hắn bao vây, Amy cười hắc hắc nói tiếp với ba.

– Quân muốn làm cao bồi Oklahoma nên con mời anh ấy tới nhà mình. Con sẽ dạy cho anh ấy cỡi ngựa và bắn súng…

Dứt lời cô chỉ vào ba mình rồi cười nói với Quân.

– Đây là ba của Amy…

Như hiểu được ý tốt của Amy, Quân cười đưa tay ra kèm theo câu nói lịch sự và lễ độ.

– Dạ… Tôi hân hạnh được biết ông… thưa ông Johnson… Tôi xin lỗi đã đi lạc vào đất của ông mà không xin phép ông…

Trước cử chỉ hòa nhã và lời nói lễ độ của Quân, Fred, dù không ưa anh lắm cũng không muốn tỏ ra mình bất lịch sự nên miễn cưỡng bắt tay thằng Việt Nam xấu xí kèm theo câu nói.

– Không có chi… Tôi không biết anh là bạn của con gái tôi…

Nói xong ông ra lệnh cho đám người làm giải tán xong mới trở vào nhà. Còn lại một mình với Quân, Amy cười nói nhỏ.

– Hú vía… Anh Quân đi đâu vậy?

Nhìn Amy, Quân cười ý nhị.

– Thấy vùng này cảnh đẹp một cách khác thường nên tôi đi dạo… rồi… rồi…

Quân ấp úng. Hiểu ý, Amy cười đùa.

– Rồi anh đi lạc vào đất của ba Amy hả?

– Chắc vậy… Với lại tôi tính trả chiếc khăn cho Amy…

Móc túi Quân đưa ra chiếc khăn màu vàng đã được giặt ủi và xếp lại gọn gàng. Đó là chiếc khăn Amy dùng cột tóc mà hai hôm trước cô đã đưa cho anh lau mặt khi bị Brett đánh xịt máu mũi. Không nhận lấy chiếc khăn, Amy cười vui vẻ.

– Amy tặng anh Quân làm kỹ niệm ngày mình gặp nhau… Anh Quân muốn gặp Amy hả?

– Tôi có hỏi Adam về Amy… Nó bảo tôi nên cẩn thận… Ở đây hổng có ai thích tôi đâu… nhưng tôi thích… tôi thích… người ở đây…

Quân ấp úng và mặt đỏ lên vì cái nhìn tinh nghịch của Amy. Cuối cùng anh cười nói nhỏ như thú nhận.

– Tôi thích Amy quá nên đi đại… Cám ơn Amy nghen… Hổng có Amy can thiệp kịp thời chắc lần này tôi sẽ thành thằng Việt Nam còn xấu xí hơn lần trước nữa…

Bật lên tiếng cười thánh thót, Amy nheo mắt nói với gã con trai đang đứng nhìn mình bằng ánh mắt thật lạ. Ánh mắt đó khiến cho cô xúc động để rồi buột miệng nói không suy nghĩ.

– Anh Quân nói ở đây hổng có ai thích anh hả… Không đúng đâu… Amy biết có người thích anh…

– Ai?

– Đây nè… người này nè…

Amy chỉ vào mình. Quân gật đầu cười vui.

– Tôi cóc cần thiên hạ thích. Tôi chỉ cần mỗi Amy thích tôi thôi…

Liếc vào trong nhà không thấy bóng của ba, Amy nói với Quân.

– Mình vào nhà ăn điểm tâm xong Amy sẽ dạy anh cỡi ngựa… rồi sau đó mình ra đồng chơi…

– Tôi ngồi đây chờ Amy ăn cũng được mà…

Biết Quân ngại vào nhà, Amy nhìn đăm đăm Quân giây lát đoạn cất giọng nghiêm và thành khẩn.

– Amy mến anh Quân lắm… Amy coi anh Quân như bạn thân… Nếu anh Quân từ chối lời mời là Amy giận đó…

Nghe nói như vậy Quân gượng cười đi theo Amy vào nhà ăn điểm tâm. Dường như không muốn Quân bị mặc cảm về sự giàu sang của gia tộc mình, Amy không dẫn bạn đi coi các phòng ốc trong nhà. Hai đứa ăn nhanh rồi theo cửa sau ra chuồng ngựa.

– Anh Quân có cỡi ngựa bao giờ chưa?

– Ngựa đâu mà cỡi… Bên xứ tôi làm gì có trại chăn nuôi lớn như ở đây… Amy nuôi mấy con ngựa?

Nghe Quân hỏi, Amy bật cười hăng hắc.

– Amy hổng biết đâu. Trại của ba Amy rộng mấy chục ngàn mẫu đất, trồng bắp, lúa mì, đậu phọng rồi còn nuôi mấy chục ngàn con bò, heo và gà. Còn ngựa nuôi để cởi thôi… Ba của Amy rất thích ngựa…

– Còn Amy?

– Thích… Nhưng Amy còn thích thứ khác nữa…

Ngừng lại, cô gái có mái tóc vàng óng nghiêng đầu cười thì thầm vừa đủ cho người muốn nghe mình nói.

I like ugly Vietnamese boy. He’s so cute…

Nói xong Amy cười hắc hắc khi thấy cử chỉ nửa mắc cỡ nửa thẩn thờ của Quân. Trong mắt của cô lúc đó, Quân có nét gì thật lạ lùng mà cũng thật quyến rũ; thứ quyến rũ của gã con trai xa lạ của miền đất mà cô chỉ nghe biết qua sự mô tả của sách vở, tivi và báo chí.

– Amy là cô gái rất lạ lùng và khác thường… Đó là một trong nhiều điểm làm tôi thích Amy…

Amy nhìn Quân. Khuôn mặt rắn rỏi. Chiếc mũi vừa vặn. Cái miệng có đôi môi mỏng. Chót mũi không nhọn mà hơi phình ra với vài hạt mồ hôi đọng trên làn da hơi xậm màu. Tự dưng cô có ” feeling ” rất lạ, như đã gặp, đã nhìn ngắm khuôn mặt này rất nhiều lần tới độ thành quen thuộc. Đó là khuôn mặt, có thể của quá khứ xa xăm, có thể của đời trước hay có thể của định mệnh khó hiểu và huyền nhiệm.

– Cám ơn anh Quân đã nói một câu làm Amy thích anh nhiều hơn nữa…

Rồi như muốn hướng câu chuyện sang lối khác, Amy cười hỏi.

– Anh Quân có muốn Amy dạy anh cỡi ngựa không?

Quân mau mắn trả lời bằng câu hỏi.

– Amy nhìn xem tôi có phải là thằng khờ không?

Amy mở to đôi mắt màu xanh nhìn Quân như chưa hiểu ra anh muốn ám chỉ điều gì. Nhìn sâu vào mắt Amy, Quân nói chậm.

– Được một cô giáo xinh xắn, duyên dáng và khôn ngoan dạy mà tôi từ chối thì tôi đúng là thằng Việt Nam vừa xấu xí lại vừa khờ nhất thế gian

Nghe câu nói đó Amy phá ra cười sặc sụa. Mặt hồng lên vì sung sướng, cô nói bằng giọng thành khẩn.

– Anh Quân đúng là thằng Việt Nam xấu xí nhất và khờ nhất thế gian mà Amy gặp… Tuy nhiên Amy nghĩ Amy còn khờ hơn anh Quân nữa…

Tới phiên Quân trợn mắt nhìn cô bạn gái mới quen như chưa hiểu ra câu nói của cô ta. Rán nín cười, Amy nói thật chậm.

– Có khờ nhất nên mới thích một người vừa xấu xí vừa khờ nhất thế gian. Đúng hông?

Phá ra cười, Quân nhìn cô bạn gái mới quen bằng ánh mắt có chút gì si mê âu yếm. Đụng phải ánh mắt đó Amy bẽn lẽn quay đi chỗ khác. Riêng Quân cũng quay mặt đi rồi thì thầm.

– Tôi xin lỗi Amy. Xin Amy đừng có giận tôi…

Mỉm cười, Amy thốt bằng giọng ôn nhu.

– Hổng có giận anh Quân đâu… mà… mà… còn thích nhiều nữa…

Thấy Amy định leo lên lưng ngựa, Quân nói nhanh.

– Amy có muốn tôi đỡ lên lưng ngựa không?

Amy nói trong tiếng cười.

– Hổng cần đâu. Anh lo thân anh đi… Coi chừng ngựa nó hất anh ngã xuống đất thì lúc đó cô giáo dù có cưng anh cách mấy cũng hổng đỡ được đâu…

Với sự chỉ dẫn và phụ giúp của Amy, sau mấy lần tập dượt, Quân cũng ngồi chễm chệ trên lưng con ngựa bạch cao lớn.

– Con ngựa này đẹp mà dễ dạy quá…

Amy cười.

– Con ngựa bạch đó là của Amy thường hay cỡi nên nó thuần lắm. Biết anh Quân chưa có cỡi ngựa lần nào nên Amy nhường nó lại cho anh cỡi…

Quân cười nói đùa trong lúc thúc nhẹ vào hông cho con ngựa bước đi.

– Cám ơn sự chu đáo của cô giáo… Em phải làm gì để trả công cho cô giáo…

– Trò đừng có lo… Khi nào có dịp thuận tiện cô giáo sẽ yêu cầu trò làm một việc để trả công…

Dứt lời Amy bật lên cười vui vẻ thúc ngựa đi trước. Quân chậm rãi theo sau. Hai con ngựa, một đen một trắng song song bước trên con đường đất đỏ chạy ngoằn ngoèo xuyên qua cánh đồng cỏ vàng hực lấm tấm màu xanh của cỏ hoang. Không để ý, Amy không thấy được ánh mắt không hài lòng của cha mình.

*****

– Anh Quân muốn đi bộ hay đi ngựa?

Dừng ngựa lại trên con đường đất đỏ rộng chạy xuyên suốt qua cánh đồng lúa mì xanh rì, Amy hỏi Quân. Chàng trai Việt nói liền không do dự chút nào.

– Đi bộ đi… Tôi hết thích cởi ngựa rồi…

Nói xong Quân vội vàng rời lưng ngựa. Vặn vẹo thân mình mấy cái, anh cười nói với Amy.

– Bây giờ tôi mới hiểu tại sao mấy anh cao bồi lại có tướng đi như vầy…

Nhìn Quân khuỳnh tay ra, hai chân dạng ra đi khệnh khạng, Amy rũ ra cười.

– Phải có thêm chiếc nón bành và khẩu súng nữa thì anh Quân giống y chang cao bồi…

Leo xuống đất, hai người chầm chậm đi bộ. Nắng trưa gay gắt song cũng dịu bớt nhờ những cơn gió kéo về từ ngọn Wichita Mountain nằm ở hướng tây nam. Hoa hướng dương mọc tràn lan theo con đường đất. Đưa tay ngắt một cành hoa hướng dương, Quân cười nói vu vơ.

– Tôi thích màu vàng của hoa hướng dương. Amy thích không?

– Dạ thích… Đó là hoa hướng dương dại mà có người còn gọi là hoa cúc dại. Nó mọc dọc theo vệ đường, lớn nhanh, có sức chịu đựng nhiệt độ nóng lạnh và có thể sống ở những vùng khô cằn ít mưa. Nó không cao bằng loại hướng dương mà nhà Amy trồng để lấy hột làm dầu hoặc làm thực phẩm cho gia súc ăn. Anh thấy cánh đồng màu vàng hực bên tay phải của Amy không. Đó là loại hướng dương được trồng. Nó cao tới mét rưởi và bông lớn như cái dĩa bàn…

– Tôi thích hướng dương dại hơn… Màu vàng của nó đẹp mà lại giống như màu áo Amy đang mặc…

Như nghĩ ra điều gì, Quân lấy ra chiếc khăn màu vàng ra quấn quanh cổ của mình. Thấy cử chỉ của anh, Amy cười chúm chiếm như hiểu được ý của người bạn trai mới quen.

– Amy cũng thích loài cúc dại này… Thân của nó khẳng khiu trơ gầy thấy mà thương… Mộ của mẹ Amy cũng có nhưng không nhiều lắm. Amy tính trồng nhiều mà ba hổng cho, tuy nhiên Amy cũng lén trồng đại…

Quân bật cười và Amy cũng cười hăng hắc.

– Tôi rất tiếc là mẹ của Amy mất rồi… Tôi muốn gặp mẹ của Amy lắm… Tôi không hiểu tại sao những người hiền lành và tử tế lại chết sớm. Đó là một điều không công bằng…

Amy rơm rớm nước mắt khi nghe Quân nói. Quay mặt về phía bên kia để cho Quân không thấy mình ứa nước mắt, Amy nói nhỏ.

– Nếu còn sống chắc mẹ của Amy sẽ cưng anh Quân lắm…

Nói xong Amy quay qua nhìn Quân cười. Thấy cô bạn cười mà nước mắt trào ra, Quân mũi lòng xúc động tới độ không kềm giữ được bèn nắm lấy tay của cô bạn gái mới quen rồi sau đó hôn lên đôi mắt đang long lanh vì nước mắt. Để yên cho Quân hôn lên mắt mình, Amy mỉm cười khi nghe Quân thì thầm.

– Tôi biết… Mẹ của Amy sẽ cưng tôi nhiều bởi vì bà biết tôi rất cưng cô Amy của bà…

– Anh Quân có hôn ai như hôn Amy chưa?

Amy thỏ thẻ. Quân nhẹ lắc đầu.

– Chưa… Amy là người đầu tiên…

– Thiệt không…

– Thiệt… Tôi lo học gần chết để được học bỗng sang đây du học nên đâu có thời giờ. Hôn mấy cuốn sách thì có…

Ré lên cười hắc hắc, Amy nhìn Quân một cách âu yếm và tình tứ. Hiểu cái nhìn của Amy, Quân cười đùa.

– Đừng có dụ khị tôi vào con đường tình ái… Tôi hổng thích đâu…

Lần nữa Amy ré lên cười hăng hắc. Lắc lắc mái tóc blonde vàng óng ánh của mình, cô buông giọng cợt đùa.

– Hổng tin đâu… Anh Quân phải cho Amy khám thì Amy mới tin…

Quân cười mà mặt đỏ bừng lên. Còn Amy sau khi nói ra câu nói đó mới biết mình lỡ lời. Ngượng quá cô bèn leo nhanh lên lưng ngựa đoạn thúc nó chạy nhanh. Quân cũng vội leo lên ngựa chạy theo. Vừa thúc ngựa chạy anh vừa la lớn.

– Ê… ê… đi đâu vậy… Amy chưa khám mà…

Tiếng cười nói của Amy bay trong gió.

– Để người khác khám anh Quân đi… Amy biết anh Quân hổng thích bị Amy khám…

Cười hắc hắc, Quân thúc ngựa chạy theo Amy. Nhìn sau lưng, anh thấy mái tóc vàng óng ánh xỏa trên chiếc áo sơ mi cũng màu vàng của cô bạn gái mới quen hòa với màu vàng của hoa cúc dại và ánh nắng chiều thành ra màu vàng hực rực rỡ lạ lùng.

 

5.

Đang phụ với Quân, David, anh trai và Amanda, chị dâu của mình chất cỏ khô vào nhà kho; Adam thấy mẹ đưa tay ngoắc ngoắc. Không hiểu chuyện gì anh vội đi vào nhà. Đưa điện thoại cho con, mẹ anh nói nhỏ.

– Amy…

Khẽ nói lời cám ơn với mẹ xong Adam mới lên tiếng.

– Amy hả… Có chuyện chi không em?

– Dạ… Em xin phép anh được nói chuyện với Quân. Em muốn rủ ảnh đi chơi…

– OK… Amy chờ chút để anh gọi Quân…

Adam gọi Quân vào nhà nói chuyện với Amy. Lát sau Quân trở ra cười nói với Adam.

– Amy rủ mình đi chơi. Mình nói bận phải làm việc nên cô ấy sẽ tới đây phụ làm…

David, tủm tỉm cười nói đùa.

– Tôi coi bộ cô ấy thích Quân rồi đó. Tuy nhiên Quân hãy coi chừng. Ba của Amy không thích con gái mình lân la với thằng Việt Nam xấu xí đâu…

Cả bốn người phá ra cười vì câu nói đùa của David. Khẽ thở dài, Adam lên tiếng.

– Fred Jonhson, ba của Amy là người có thế lực lớn ở quận Caddo này. Dòng họ của ông ta giàu có lắm. Người thì làm thị trưởng, cảnh sát trưởng, ông tòa, luật sư… Họ có thể gây nhiều phiền phức cho Quân đó…

Gật đầu, Quân nói với giọng buồn buồn.

– Tôi cũng biết gia tộc của Amy giàu sang và thế lực. Bởi vậy, dù thích Amy lắm nhưng tôi cũng nói với Amy là đừng có kiếm tôi hoài… Mai mốt lên trường rồi gặp nhau cũng được. Song Amy lại không chịu. Cô ấy cứng đầu và bướng bỉnh lắm. Cô ấy nói với tôi như vầy: ” Ba Amy không thích anh Quân là chuyện của ba. Còn Amy thích chơi với anh Quân là chuyện của Amy. Ba em hổng có làm gì anh đâu. Em bảo đảm chuyện đó. Ba em cưng em lắm… ”… Tôi nghe nói mẹ của Amy hiền lành và tử tế lắm…

– Mẹ của Amy mất sớm lúc cô ta hình như sáu bảy tuổi gì đó. Bà ta là người nết na hiền hậu và rất thương người. Sau khi vợ chết thì ông Fred lấy vợ khác nhưng bà vợ này đối xử không tốt với Amy nên ổng bèn ly dị bà này. Từ đó ổng ở vậy nuôi con gái chứ không lấy vợ nữa…

Nói tới đó Adam vội ngừng lại khi thấy chiếc xe Mustang mui trần ngừng trước cổng nhà. Nhìn bạn, Adam cười nói đùa.

– Tôi không biết anh làm sao mà cô ta lại thích anh. Ở đây có nhiều đứa con trai nhà giàu năn nỉ mà cô ta hổng thèm chơi. Cái thằng Việt Nam xấu xí chắc có bùa…

Anh chị của Adam và Quân đồng bật cười. Đi vào thấy bốn người cười, Amy lên tiếng hỏi.

– Mấy anh chị có gì vui vậy?

Chỉ Quân, Adam nói trong tiếng cười.

– Tụi này cười vì không biết thằng Việt Nam xấu xí này có cái gì mà Amy lại thích nó…

Mặt ửng hồng vì thẹn thùa và sung sướng, Amy cười nói.

– Em thích Quân vì ảnh có nhiều cái mà đám con trai nhà giàu cỡ tuổi của em hổng ai có. Đầu tiên là ảnh dám đương đầu với Brett. Kế đó anh dám tự nhận mình là thằng Việt Nam xấu xí và khờ nhất thế gian…

Nói tới đó Amy bụm miệng cười sặc sụa. Nhìn Adam, cô ta cười tiếp.

– Thứ ba, Quân khác người ở chỗ ảnh không giống mấy đứa con trai ở đây. Tụi nó gặp nhau là muốn có sex liền. Anh Quân…

Nhìn Quân, Amy cười mím chi và nét mặt hồng lên như bẽn lẽn chuyện gì.

– Em cố tình lôi cuốn thử coi anh Quân có muốn sex không mà ảnh làm lơ hoặc lảng tránh. Có lúc em nghĩ ảnh ” gay ”…

Cả bọn phá ra cười sặc sụa khi nghe Amy tiết lộ. Riêng Quân thì mặt đỏ lên ngượng ngùng chẳng nói nên lời. Biết vậy Adam còn chọc thêm.

– Mày gay thiệt hả Quân?

Lắc đầu lia lịa Quân mới thong thả giải thích.

– Bên xứ tôi trai gái quen nhau, đi chơi với nhau cùng lắm là nắm tay nhau thôi. Đứa nào bạo dạn lắm mới hôn môi. Chuyện có sex với nhau chỉ khi thành vợ chồng. Tôi thích Amy lắm song tôi nghĩ tôi chỉ có sex khi nào Amy là vợ của tôi…

Amy có vẻ cảm động khi nghe Quân thố lộ. Nhìn Adam, David, Amanda và Amy, Quân thành thật thốt.

– Xứ của tôi nghèo và dân chúng còn theo những thói tục xưa. Tuy trai gái cũng được quyền tự do luyến ái song vì tục lệ nghiêm nhặt và dư luận khắt khe nên trai gái cố giữ gìn cho nhau tới khi thành vợ chồng. Đối với trai gái ở xứ tôi khi có sex với nhau thì đó là một lời cam kết sẽ yêu thương và gắn bó với nhau suốt đời…

Adam thoáng thấy Amy mỉm cười một mình. Amanda cười nói.

– Thế à… Xứ của Quân thật khác lạ…

Như không muốn bàn thêm chuyện đó, Quân ấn cái cào cỏ vào tay cô bạn gái của mình.

– Amy muốn đi chơi thì phải phụ tôi làm xong đống cỏ này…

Cầm lấy cây cào cỏ, Amy cười nói đùa.

– Quen với anh Quân cực quá…

Không kể Quân là người mới làm lần đầu, Adam, David và Amanda đều ngạc nhiên khi thấy Amy rất thành thạo việc chăn nuôi gia súc.

– Em là con nhà giàu mà sao rành việc chăn nuôi vậy Amy?

Amanda, chị dâu của Adam cười hỏi. Liếc thấy Quân đang thở hào hển vì không quen làm việc nặng, Amy cười trả lời.

– Dạ tại hồi nhỏ ba em bắt em làm. Phải làm việc thì ba em mới cho em tiền để đi chơi hay mua cái gì em thích. Chiếc Mustang đó em phải làm suốt một năm mới để dành đủ tiền mua đó chị. Ba em nói sau này em sẽ thay ổng quản trị Sophia Ranch do đó em phải biết mọi việc. Em hổng thích thay thế ba em nhưng chắc em không có chọn lựa nào khác hơn. Sau khi học xong đại học thì em về nhà thay ba trông coi nông trại để cho ba nghỉ hưu…

– Em học môn gì vậy?

– Dạ English thưa chị… Em còn học thêm tiếng Pháp, tiếng Spanish nữa… Em học cho vui thôi chị ơi… Ba em cằn nhằn là em học môn học gì em thích chứ chẳng có ăn nhập gì tới việc chăn nuôi hoặc trồng trọt… Anh Quân, ảnh cũng nói là ảnh thích cởi ngựa chứ nuôi ngựa nuôi bò thì hổng có anh đâu…

– Quân học môn gì vậy Amy?

Amanda hỏi như muốn biết thêm về chuyện tình cảm giữa Amy và Quân.

– Dạ… Ảnh học kỹ sư điện… Ảnh nói ở bên xứ của ảnh rất cần người biết về điện. Phải có điện thì xứ sở mới phát triển được…

Nhìn về hướng Quân đang phụ với Adam và David vác cỏ chất vào trong nhà kho, Amy nói. Nghe giọng nói của cô gái nhà giàu, Amanda biết cô ta rất quan tâm tới Quân.

– Anh Quân khoe xứ của ảnh đẹp mà người của họ hiền hậu với hiếu khách lắm. Sở dĩ dân mình có cái nhìn thiếu thiện cảm với dân Việt Nam là do ở báo chí và tivi cố tình bóp méo sự thật…

Ngước nhìn lên trời Amy thở dài khe khẽ. Cười cười Amanda hỏi nhỏ.

– Ngoài những lý do mà hồi nãy em nói, còn có lý do nào khác hơn khiến cho em thích Quân?

Ngẫm nghĩ giây lát Amy mới nhìn Amanda cười trả lời.

– Em cảm thấy thương ảnh. Ảnh ở đây có một mình rồi lại bị người ta khinh khi và ghét bỏ. Em tội nghiệp ảnh, từ đó thương ảnh nhiều hơn. Em muốn bảo vệ ảnh…

– Em không sợ làm cho ba em buồn hả?

– Dạ hông… Khi mình nghĩ mình làm điều gì đúng thì mình cứ làm mà không sợ gì hết. Mẹ em đã dạy em điều đó. Bà thường nói với em ” Đừng sợ hãi khi làm bất cứ điều gì mà mình tin tưởng, tin rằng điều đó đúng…”. Từ khi mẹ em mất đi, em cảm thấy rất buồn và rất đơn độc cho tới khi gặp Quân… Ba em thương em nhiều lắm nhưng ông không hiểu em bằng anh Quân đâu chị mặc dù tụi em chỉ quen nhau chưa đầy hai tuần lễ. Em hổng tin dị đoan nhưng có lúc em nghĩ dường như em và Quân đã lỡ duyên từ kiếp trước nào đó nên bây giờ gặp nhau là quyến luyến không muốn xa nhau…

Amanda bật lên tiếng cười thích thú khi nghe Amy thố lộ cảm nghĩ chân thật. Nhìn Amy, cô cười nói.

– Ba má Adam cũng thích Quân nữa… Họ nói Quân hiền lành, vui vẻ và rất khôn ngoan… Dù không nói ra song họ rất bất bình khi Quân bị đối xử không tốt. Nội cái vụ họ chứa Quân trong nhà cũng bị thiên hạ xì xầm, dị nghị rồi…

– Em biết chuyện đó… Em cũng biết ba em phật lòng về chuyện em giao du với Quân. Mỗi lần thấy, biết, hoặc nghe các người làm công thuật kể chuyện em dạy Quân cởi ngựa, đi câu cá với Quân, đi ăn tối với Quân, đi thụt bi da hay xem chiếu bóng với Quân là ổng nổi cơn tam bành lục tặc. Ổng nói, ổng hổng hiểu tại sao em lại ưa cái bản mặt của thằng Việt Nam xấu xí. Ổng mà nghe em nói em sẽ cưới Quân làm chồng chắc ổng đốt nhà liền…

Nói xong Amy cười hắc hắc. Amanda nhìn Amy trân trân.

– Em nói thiệt hả Amy? Chị không nghĩ em sẽ làm chuyện đó…

Amy cười chúm chiếm liếc Quân đang còng lưng vác cuộn cỏ to tướng.

– Biết đâu chị… Em đâu thấy có trở ngại gì khi em và Quân yêu nhau rồi thành vợ chồng với nhau…

Amanda thở dài nhè nhẹ xong mới từ từ lên tiếng.

– Chị thấy có nhiều trở ngại lắm. Ba em không bằng lòng. Thiên hạ ở đây không thích em lấy Quân đâu…

Amy nói với giọng quả quyết và tin tưởng.

– Em lấy Quân là chuyện của em mà… Thiên hạ không thích kệ họ chứ. Còn ba em không bằng lòng thì đó là chuyện của ổng. Em sẽ không nghe theo lời ổng lấy một người chồng mà em hổng có yêu thương đâu. Em không bằng lòng một cuộc hôn nhân xếp đặt…

– Còn Quân thì sao?

Amy hơi do dự và tần ngần giây lát mới trả lời câu hỏi của Amanda.

– Em biết Quân thích em lắm….

Amanda ngắt lời Amy.

– Thích chưa đủ để thành chồng vợ…

– Em biết… Con trai Việt Nam kín đáo và dè dặt trong vấn đề tình cảm. Vì thế họ không nói ra bằng lời mà bằng cử chỉ và hành động nhiều hơn. Quân còn có cha mẹ và hai đứa em ở Việt Nam nên chuyện ảnh lấy vợ có thể là một trở ngại. Tuy nhiên…

Bỏ dở câu nói ở đó, Amy nhìn Quân sau khi làm xong đang đứng uống nước và trò chuyện với Adam và David.

– Em chỉ cần Quân yêu em thôi. Đó là thứ em cần để đối phó với những rắc rối trên đường tìm kiếm hạnh phúc của chính mình…

– Em có yêu Quân không?

Cười nhìn Amanda, Amy hỏi lại một câu.

– Chị hiểu thế nào là yêu?

Amanda lúng túng một chút mới cười trả lời.

– … Thì khi mình cảm thấy thích người đó… Mình quan tâm và mến phục người đó… Mình quyến luyến và muốn quấn quít bên người đó hoài hoài… Đại khái là như vậy…

– Nếu theo như lời chị nói thì em đã yêu Quân, dù có thể chưa sâu đậm lắm. Tụi em mới biết nhau hơn hai tuần mà…

Thấy Quân đi tới gần, Amy cười nói với Amanda.

– Nói chuyện với chị rất vui và bổ ích… Em cám ơn chị…

– Không có chi… Thỉnh thoảng tới nhà chị chơi nghen…

– Dạ… Em còn ở đây hai tháng hè mà chị…

Đợi cho Quân tới gần Amy mới cười hỏi.

– Anh làm xong chưa?

– Xong rồi… Bây giờ mình đi đâu?

– Chắc phải đi tắm hồ… Người của anh Quân thúi hoắc Amy hổng thích đâu… Anh lấy quần tắm đi rồi Amy sẽ chở anh ra hồ cho anh tắm…

Quân cười quay đầu đi vào nhà. Amy hỏi vói theo.

– Anh biết lội không?

– Hông… chắc phải nhờ cô giáo dạy kèm thêm việc bơi lội…

Cười hắc hắc Amy bước ra chỗ đậu xe. Cô cảm thấy mùa hè ở vùng đất quê mùa này không đến đỗi vô vị lắm nhờ có thằng Việt Nam xấu xí và khờ nhất thế gian. Nghĩ tới mấy tiếng đó cô bật lên cười một mình.

*****

Chiếc Mustang mui trần phóng vùn vụt trên đường nhựa bóng nhẫy dưới ánh nắng chói chang của buổi xế chiều mùa hè. Gió thốc vào mặt Quân ran rát. Dù Amy đã cẩn thận buộc mái tóc dài của mình bằng chiếc khăn tay song Quân vẫn cảm thấy mái tóc vàng óng ả và mềm mại của cô bạn gái bay tung trong gió như dãy lụa màu vàng hực nắng. Hôm nay Amy diện khác lạ với giày thể thao, quần jean và áo thun ngắn tay màu vàng như màu vàng của hoa cúc dại mọc đầy hai bên vệ đường. Đôi mắt trong xanh được che mất bởi chiếc kính mát to bản làm cho cô gái trẻ tuổi con nhà giàu có chất ngỗ ngáo và bướng bỉnh. Vừa lái xe Amy vừa mỉm cười khi thấy Quân thỉnh thoảng liếc sang mình với ánh mắt say mê và ngưỡng mộ thầm lặng. Cô sớm nhận ra chỗ khác người của Quân. Anh thích, anh mê song không hề mở miệng tán tỉnh hoặc có cử chỉ sàm sở như nhiều đứa con trai khác mà cô đã quen. Có thể anh biểu lộ tình cảm bằng ánh mắt nhiều hơn lời nói, mà lời nói cũng mơ mơ hồ hồ, rất tế nhị chứ không suồng sả. Có thể anh tán cô bằng cái cung cách rất Việt Nam của anh. Điều đó làm cho Amy quí mến, thích thú, nể phục và thương anh nhiều hơn. Quen biết nhau hai tuần lễ, đi chơi với nhau hầu như mỗi ngày, Quân có nhiều dịp tình cờ hoặc cố ý do Amy tạo ra để ôm hôn, đụng chạm thân thể và có thể có sex với cô. Tuy nhiên Quân không hề lợi dụng tình cảm của cô bạn gái để đạt được mục đích mà bất cứ đứa con trai nào cũng muốn khi giao du với con gái. Quân khác, hoàn toàn khác. Anh lịch sự, cẩn thận, nâng niu, âu yếm, nồng nàn vừa đủ để cho Amy thấy anh quí trọng cô như một người bạn đích thực mà trong tương lai có thể thành bạn tình một cách đúng nghĩa nhất.

– Amy đẹp thật…

Quân nghiêng đầu nói nhỏ vào tay Amy. Mỉm cười cô hỏi lại.

– Amy đẹp cái gì đâu anh Quân nói nghe coi…

Trầm ngâm giây lát Quân mới thở ra hơi dài chầm chậm thốt.

– Cái đẹp đầu tiên mà tôi nhận thấy là nhân cách của Amy. Giàu sang, phú quý, có nhan sắc song Amy không nhìn người, đối xử với người dựa trên những cái đó…

Đang lái xe nhanh, Amy từ từ giảm tốc độ lại như muốn nghe rõ những gì Quân nói.

– Tôi nghĩ Amy giống mẹ…

– Sao anh Quân biết Amy giống mẹ?

– Tôi nghe Adam nói mẹ của Amy rất đẹp, nết na, hiền lành và tử tế lắm. Dân ở đây ai cũng kính phục và thương mến bà… Amy cũng vậy…

Amy liếc sang và bắt gặp Quân đang nhìn mình mỉm cười. Nhìn nụ cười của Quân, cô cảm thấy lòng mình xao xuyến kỳ lạ. Nụ cười thật đẹp mà cũng thật buồn. Có lẽ đẹp ở chỗ buồn.

– Ngày xưa lúc còn nhỏ, gia đình tôi ở dưới quê. Nhà tôi kề bên ngôi chùa chỉ cách nhau con rạch nhỏ. Tôi thường hay cởi truồng…

Nói tới đó Quân mỉm cười nhìn sang thì thấy Amy cũng đang nhìn mình mỉm cười. Có lẽ cô cười khi nghe nói anh cởi truồng.

– Muốn lội qua bên kia con rạch để lên khu vườn của chùa hái trái cây ăn mà sợ bị ướt quần áo nên tôi phải cởi truồng. Một bữa cởi truồng lội qua con rạch lúc đang mặc quần vào thì dây lưng quần bị đứt. Đang loay hoay buộc lại tôi nghe có tiếng tằng hắng nên ngước lên nhìn… Amy biết hông… Trước mặt tôi là một vị ni cô có khuôn mặt đẹp tuyệt vời đang nhìn tôi mỉm cười. Tôi hoảng quá nghĩ sẽ bị ni cô bắt vào chùa vì tội ăn cắp trái cây. Tuy nhiên vị ni cô không những không rầy la mà còn nói đừng lượm trái cây dưới đất ăn sẽ bị bịnh rồi bảo tôi vào chùa đưa trái cây cho tôi ăn. Thấy tôi hai tay đang giữ chặt dây lưng quần, ni cô hỏi bộ tôi bị bịnh đau bụng hay sao mà ôm bụng. Ni cô bảo tôi đưa bụng cho người xem bịnh. Tôi với ni cô giằn co với nhau rồi rốt cuộc chiếc quần của tôi rơi xuống đất… Hoảng quá tôi lấy tay bụm lại…

Nghe tới đó Amy phá ra cười sặc sụa. Cho xe chạy thật chậm, nhìn Quân, cô cười vặn.

– Anh Quân nói bụm mà bụm cái gì Amy hổng hiểu?

Quân đỏ mặt vì bị chọc quê. Anh biết Amy biết mình nói cái gì song lại làm bộ như không biết.

– Amy… Amy biết mà…

– Amy đâu có biết… Amy ước gì mình là ni cô để nhìn cái gì mà anh Quân bụm…

Vừa nói cô vừa cười sặc sụa trong lúc nhìn xuống chỗ đó khiến cho Quân càng thêm lúng túng. Cuối cùng anh thở khì ra nói lãng sang chuyện khác.

– Sau cái vụ đó, tôi thường hay lội qua con rạch sang chùa để gặp ni cô. Người đối xử với tôi rất tốt. Từ đó tôi hiểu thế nào là lòng nhân từ của con người. Tôi nghĩ Amy cũng giống như người ni cô…

Amy quay mặt nhìn qua bên kia đường như không muốn cho Quân thấy mình ứa nước mắt. Màu vàng của hoa hướng dương mọc bên vệ đường nhạt nhòa đi thành màu vàng lung linh trong ánh nắng cũng màu vàng thành một màu vàng hực chói chang cả cánh đồng trãi dài mút mắt. Chớp mắt nhiều lần ngăn không cho nước mắt ứa ra, cô quay sang cười nói đùa.

– Amy hổng có tu à nghen… Amy còn yêu đời, yêu  ” người ” lắm…

Cười cười nhìn cô bạn gái, Quân hỏi.

– Amy yêu người mà người nào?

Bật lên tiếng cười ngắn, cô gái trả lời một cách khôn ngoan.

– Người Việt Nam xấu xí…

Không nhịn được Quân phá ra cười vui vẻ.

– Chừng nào anh mới trở lại trường?

– Đầu tuần tới…

Quân khe khẽ thở dài sau khi trả lời. Amy cũng thở dài.

– Anh đi rồi Amy buồn lắm…

Lần thứ nhì Amy bỏ mất tiếng ” Quân ” khi xưng hô song Quân không để ý.

– Ở đây Amy có bạn mà… Tôi phải học thêm mùa hè để ra trường sớm hơn…

– Anh không thích ở lại đâu lâu hơn nữa à?

Amy hỏi dò. Cô thấy Quân nhìn mình chăm chú. Ánh mắt của anh mênh mông buồn, thứ buồn rầu diệu vợi cô chưa bao giờ thấy ở bất cứ gã thanh niên nào mà cô đã quen biết từ trước.

– Tôi muốn lắm nhưng tôi phải ra trường sớm để trở lại Việt Nam. Cha mẹ tôi cần tôi lắm. Họ cần tôi đi làm để giúp đỡ cho hai đứa em có tiền đi học đại học. Huống chi đất nước của tôi cũng đang cần tôi… Amy có bạn nhiều nên đi chơi cho đỡ buồn…

Amy lắc lắc mái tóc dài của mình.

– Chẳng có ai giống anh… chẳng có ai nói chuyện như anh… chẳng có ai chọc Amy cười như anh… Điều đó làm cho Amy nhớ anh…

Lần này thì Quân nhận ra sự thay đổi trong cách xưng hô của Amy. Vui mừng, anh quay sang nhìn thấy Amy cũng đang nhìn mình. Ánh mắt màu xanh có chút gì âu yếm và tình tứ khiến cho anh xao xuyến và phải buột miệng thành câu nói.

– Anh cũng nhớ Amy nhiều lắm…

Đôi bạn trẻ im lìm không nói gì thêm cho tới khi xe lăn bánh vào Red Rock Canyon State Park.

6.

Đang đứng dưới nước, Quân trố mắt nhìn Amy thong thả cởi quần áo mặc bên ngoài ra chỉ còn lại chiếc áo tắm hai mảnh. Đây là lần đầu anh thấy cô bạn gái của mình khoe thân thể của một thiếu nữ ở tuổi 19. Biết Quân đang chiếu tướng mình, Amy có hơi mắc cỡ và lúng túng song cũng rán lấy vẻ tự nhiên từ từ đi xuống nước. Khi cô trầm mình xuống nước tới ngang cổ, Quân mới thở khì ra hơi thật dài. Hiểu lý do tại sao Quân thở khì, Amy mỉm cười thích thú. Làm gì cô không thấy ánh mắt si mê đờ đẫn của thằng Việt Nam xấu xí khi thấy mình mặc bikini phô bày nét sexy của thân thể của một cô gái đang độ xuân thì. Ngụp đầu xuống nước như muốn nhờ nước mát làm nguội đi cảm giác bị kích thích của mình xong Quân mới ló đầu lên. Nhìn Amy giây lát, anh mới từ từ lên tiếng.

– Anh muốn hỏi Amy một câu…

– Câu gì hả anh?

– Amy hứa là không giận…

Nghe Quân rào đón, Amy biết câu hỏi rất riêng tư và quan trọng. Cười cười cô đưa tay lên tỏ dấu hiệu thề thốt.

– Promised…

– Amy có sex với ai chưa?

Nhờ chăm chú nhìn, Quân thấy làn da trắng của cô bạn gái giàu sang chợt đỏ au và trên mặt lộ ra nét bẽn lẽn rất duyên dáng và ngây thơ.

– Ơ… ơ… Anh hỏi kỳ ghê…

Ngần ngừ giây lát Amy mới nói thật nhỏ.

– Dạ… Amy chưa có sex với ai hết…

Thốt xong câu nói đó, thấy Quân mỉm cười, Amy nhẹ tiếp như muốn giải thích rõ ràng hơn.

– Amy có nhiều người theo đuổi lắm nhưng chưa bao giờ có chuyện lên giường với bất cứ ai… Amy chỉ muốn có sex với người nào mà Amy thực sự thương yêu. Anh tin không?

Quân mỉm cười.

– Tin chứ… Anh biết Amy thành thật với anh mà. Anh cũng nghĩ Amy còn là một thiếu nữ bởi vậy anh mới cố gắng giữ gìn cho Amy. Anh không muốn tình cảm của chúng ta bị vẫn đục vì sự ham muốn thân xác vội vàng và hấp tấp. Anh thương mến và quí trọng Amy nên muốn dành chuyện đó khi nào mình thực sự yêu nhau và thành vợ chồng…

Khẽ thở dài Quân nói bằng giọng buồn buồn.

– Nếu mình có hi vọng thành vợ chồng…

Ứa nước mắt vì cảm động, Amy nhìn thằng Việt Nam xấu xí bằng ánh mắt thương yêu và cảm phục.

– Anh biết không…

– Biết gì?

– Thiên hạ gọi anh là thằng Việt Nam xấu xí nhưng anh hổng có xấu xí mà cũng không có khờ nữa. Anh chinh phục Amy bằng tình cảm phát xuất tự trái tim anh…

Được cô bạn gái khen, Quân bật lên cười thích thú.

– Tại vì trong mắt thằng Việt Nam xấu xí và khờ nhất thiên hạ, Amy là cô gái duy nhất có cái gì lạ lùng ở trong lòng…

Câu tán tụng của Quân làm cho Amy bật cười sung sướng. Âu yếm nhìn Quân, cô cười khẽ.

– Anh tán gái nhà quê thấy mồ mà Amy lại thích lối tán gái của anh…

Quân bật cười.

– Tán gái quê mà không xài theo lối nhà quê thì gái quê đâu có mê…

Trầm mình xuống nước, Amy nói nhanh.

– Ứa… ưa… Amy hổng có mê anh đâu… hổng có thương anh đâu…

Cười hắc hắc Quân cũng hụp đầu xuống. Anh thấy mái tóc vàng của Amy lặng lờ chuyển động trong làn nước trong xanh long lanh ánh nắng mặt trời.

*****

– Brett…

Đang rửa xe ngoài sân, nghe ông chủ gọi, Brett ứng tiếng liền.

– Dạ… Tôi đang rửa xe thưa ông Johnson…

– Bỏ đi… Mày vào đây cho tao dạy việc…

Nghe giọng nói cáu kỉnh của Fred, anh biết ông chủ đang sùng chuyện gì đó nên lật đật bước vào nhà chứa xe. Fred đang đứng chống nạnh, miệng phì phèo điếu xì gà Havana.

– Dạ… Ông chủ có gì sai bảo tôi?

– Mày thấy cô Amy đâu không?

– Dạ tôi không thấy. Tôi nghe Angela và Linda nói chuyện với nhau là cô Amy nhờ họ làm hai phần ” lunch ” cho cô đi ăn trưa…

– Với ai?

Fred ngắt lời một cách nóng nảy. Thấy thái độ giận dữ của ông chủ, Brett ấp úng.

– Dạ tôi không biết song tôi nghĩ chắc cô ấy đi chơi với… với…

Fred gật đầu lia lịa cùng với khói xì gà phun mù mịt.

– Mày khỏi cần nói… Tao biết rồi… Tối ngày nó chẳng làm cái gì hết… cứ cặp kè với cái thằng… damm… Việt Nam xấu xí… Tao không ưa được cái bản mặt của nó…

Liếc ông chủ, Brett mỉm cười. Làm gì hắn không biết ông chủ không ưa Quân. Anh là lý do khiến cho ông ta ít thấy mặt con gái, nói chuyện với con gái của mình. Hể không thấy mặt, ông hỏi là người nhà nói Amy đi chơi với Quân. Còn trong bữa ăn tối, mở miệng ra là Amy nói về cái xứ sở xa tít mù mù đang có đánh nhau mà người chết như rạ trong số đó có thể là bạn bè, người quen biết của ông. Amy khen dân nơi đó hiếu khách, hiền lành, tử tế làm ông ứ nghẹn ngang cổ không tiếp tục ăn được. Từ không ưa, ông đâm ra ghét Quân. Ông nghĩ Quân là lý do làm cho cha con ông không thấy mặt nhau thường xuyên. Quân là lý do làm cho Amy cãi lời ông, không qua lại với đám con trai nhà giàu trong vùng mà ông có ý nhắm vào để chọn một thằng rể tương lai cho con gái cưng của mình. Amy không ngần ngại nói với ông là cô không thích đám con trai nhà giàu hư hỏng, chỉ biết ăn bám cha mẹ, còn đi học thì cứ mãi ăn chơi nên rớt lên rớt xuống. Cô nói cô sẽ tự ý chọn cho mình một người chồng mà cô thương yêu. Điều đó có nghĩa là cô sẽ cương quyết khước từ một cuộc hôn nhân theo ý của cha.

– Brett này…

– Dạ… Ông chủ…

– Tao muốn mày làm cho tao một việc…

Brett lắng nghe ông chủ thì thầm vào tai mình. Nghe xong hắn tươi nét mặt liền.

– Tao muốn mày làm y theo lời tao dặn… Mà đừng có làm nặng quá… Amy nó giận tao, nó sùng tao thì phiền hà lắm…

– Dạ… dạ… Tôi sẽ làm đúng lời ông chủ dặn…

Brett vừa bước đi được ba bước, Fred nói vói theo…

– Mày mà làm không xong việc là tao vặn họng mày… nghe chưa… Tao cho mày thành ” homeless ”… biết chưa…

Hơi thoáng giật mình vì câu hăm dọa của ông chủ, Brett lớn tiếng nói.

– Dạ ông chủ… Tôi nghe ông… Tôi sẽ làm đúng lời ông dặn…

7.

Quân quẹo xe đạp vào con đường đất đỏ chạy xuyên suốt khu rừng cây cổ thụ rợp bóng mát. Đưa tay xem đồng hồ anh biết mình chỉ còn mươi phút để tới chỗ hẹn với Amy. Đây là khu rừng cây trong đó có khu nghĩa địa mà hai đứa thường hẹn hò vì Amy rất thích ra đây ngồi quanh mộ của mẹ mình. Amy đã chỉ rành rọt cho anh con đường tắt đi từ nhà Adam tới. Ra gần tới bìa rừng anh chợt khựng lại khi thấy Brett và bốn gã con trai chận đường mình

– Mày đi đâu vậy thằng Việt Nam xấu xí?

– Tôi đi đâu kệ tôi… Mấy anh tránh đường cho tôi đi…

– Hà… hà… Mày đi vô đây là mày xâm nhập gia cư bất hợp pháp rồi. Mày đi vô đất của ông Johnson rồi…

– Amy chỉ cho tôi đi đường này…

Brett chửi toáng lên.

– Hell… Tao không cần biết ai chỉ cho mày. Tao sẽ đập cho mày một trận nhớ đời… Nhào vô tụi bay… Mình phải dần cho thằng Việt Nam xấu xí này thành ra ugly & really ugly Vietnamese boy…

Brett cùng với bốn đứa bạn bề hội đồng Quân cho tới khi anh ngất xỉu mới bỏ đi.

*****

Amy giơ tay xem đồng hồ. 1 giờ rưởi rồi. Quân chưa bao giờ trể hẹn huống hồ trể nửa tiếng đồng hồ. Nóng nảy và bực bội, cô lầm bầm và rán dằn lòng chờ thêm 15 phút nữa. Thằng Việt Nam xấu xí của cô vẫn không ló mặt ra. Điều đó cho cô biết có chuyện gì xảy ra. Hôm qua cô đã dặn Quân đi theo con đường tắt vừa gần và dễ đi hơn nếu đi xe đạp. Biết đâu anh đã bị rắn cắn, ngã xe hay bị dân quê ở đây làm phiền. Cô biết dân ở đây không ưa anh thành ra họ kiếm cớ gây sự với anh là điều có thể xảy ra. Đoán như vậy, cô vội vàng leo lên xe đạp chạy về hướng khu nghĩa địa trước mặt. Vào trong rừng được mươi bước cô thấy một người đang nằm úp mặt xuống đường. Linh tính báo cho cô biết chuyện chẳng lành. Quẳng chiếc xe đạp, cô chạy ào tới. Quân của cô, quần áo rách tả tơi, mặt đầy máu đang nằm ngất xỉu.

– Quân… Anh ơi… sao vậy…

Lật Quân nằm ngữa ra, đặt vào lòng mình, Amy thấy mặt anh đầy máu, môi sưng vù, mắt bầm tím, nằm mê man không cục cựa.

– Quân… Anh ơi… Amy đây… Ai đánh anh vậy…

Amy vừa khóc, vừa kêu vừa lay Quân. Thật lâu Quân mới từ từ mở mắt ra nhìn. Vật đầu tiên anh thấy là khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt của Amy.

– Amy…

– Dạ… Em đây… Anh đau nhiều hông?

Quân mỉm cười.

– Đau… nhưng được nằm trong lòng Amy anh cảm thấy bớt đau nhiều lắm…

Amy mỉm cười. Cúi nhìn sâu vào đôi mắt sưng vù song gợi đầy ý tình thương yêu của người đang nằm trong lòng mình, cô thì thầm.

– I love you… Em thương anh…

Quân mỉm cười mấp máy đôi môi có vết đứt còn vệt máu đọng.

– Amy… Anh thương Amy… thương suốt đời…

Amy cúi xuống, cúi mặt xuống để cho đôi môi nóng của mình chạm lấy môi của thằng Việt Nam xấu xí. Nụ hôn có vị mằn mặn của máu hòa với nước mắt của cô nhễu lên trên mặt của gã con trai đang nằm trong lòng mình.

– I love you… love you forever…

Amy lẩm bẩm nói một mình vì Quân đã chìm vào cơn mê sảng.

*****

Fred trợn mắt khi thấy con gái xốc nách thằng Việt Nam xấu xí bước vào cửa. Không nhìn cha và cũng không nói lời nào, Amy dìu Quân lên cầu thang trong lúc nói vọng vào nhà bếp.

– Angela… Lấy hộp cứu thương đem lên phòng của tôi… Please…

Nghe cô chủ nói, Angela, bà quản gia bước ra nhìn Fred như chờ lệnh. Thấy ông chủ khẽ gật đầu, bà ta vội vàng lấy hộp cứu thương đi lên cầu thang. Fred đứng im suy nghĩ giây lát rồi cũng đi lên phòng của mình. Đỡ cho Quân nằm lên giường xong Amy dùng khăn tẩm nước nóng cẩn thận lau mình mẩy và mặt mày cho anh, trong lúc Angela thoa thuốc sát trùng rửa các vết thương, băng bó lại và cho Quân uống ” pain killer ”. Nhìn Quân nằm nhắm mắt, Angela cười nói đùa.

– Trông cậu ấy đẹp trai đấy Amy…

Nghe bà quản gia khen Quân đẹp trai, Amy gượng cười thốt.

– Vậy mà người ta dám gọi ảnh là thằng Việt Nam xấu xí… Họ đui hết trơn nên không nhìn ra…

Liếc nhanh ra cửa không thấy bóng ông chủ, Angela hỏi nhỏ.

– Quân bị gì vậy. Té xe hả?

Thở hơi dài buồn bã, Amy nói với giọng sũng nước mắt.

– Ảnh bị người ta đánh…

Ngừng lại giây lát Amy mới nói thêm.

– Tôi đoán vụ này có liên quan tới Brett… Tôi nhờ Angela thay tôi đi tra hỏi hắn thử coi hắn nói sao…

Trong nhà, sau Fred và Amy; với vai trò của một quản gia, Angela là người có quyền hành và được ông chủ với cô chủ nhỏ nể trọng. Vâng lệnh cô chủ, bà ta dọn dẹp dụng cụ cứu thương xong lẳng lặng lui ra khỏi phòng. Còn lại một mình, ngồi trên giường nhìn Quân thiêm thiếp ngủ, Amy ứa nước mắt thương cho gã con trai xa lạ và lạc loài đã rung động được trái tim mình. Lúc mới gặp nhau cô tự hỏi lý do nào mình lại thích Quân. Anh không có điều gì nổi bật hơn những thanh niên mà cô đã quen biết. Giàu có không. Học thức thì chút chút thôi. Đẹp trai cũng đâu bằng vài người khác. Cô chỉ có cảm giác thích Quân và quan tâm tới anh có lẽ vì anh bị mọi người chung quanh ghét bỏ và khinh miệt. Dần theo sự quen biết, cô mới khám phá ra bên trong thằng Việt Nam xấu xí có rất nhiều điểm đặc biệt không ai có. Bên trong nhân dạng bình thường là một tấm lòng nhân hậu, tình cảm, lãng mạn, hiểu biết mình và hiểu biết người chung quanh mà người đó chính là cô. Từ khi mẹ mất đi cho tới giờ cô mới có được những giây phút vui tươi, yêu đời khi Quân xuất hiện. Quân sống thành thật như cây cỏ. Quân quí mến cô. Quân nâng niu tình cảm của cô. Quân dịu dàng từ lời nói và cử chỉ. Anh không suồng sả và bốc hốt như những đứa con trai khác. Nghĩ tới đó Amy ứa nước mắt. Đưa tay vuốt ve khuôn mặt của Quân, cô thì thầm.

– Em yêu anh… Quân ơi…

Mãi mê nhìn ngắm Quân đang ngủ say, Amy không thấy cha của mình đứng ngoài hành lang nhìn vào. Trông thấy cảnh con gái mình có cử chỉ âu yếm cũng như nghe câu nói, ông ta cau mày lẩm bẩm điều gì rồi lặng lẽ quay vào phòng của mình.

*****

– Bye Daddy… Bye uncle Bill… Have fun…

Vẫy tay chào cha và cậu Bill khi hai người đi cắm trại một tuần lễ xong Amy quay trở vào phòng khách. Đứng ngẫm nghĩ giây lát cô bước vào nhà bếp nói với Angela.

– Bà làm ơn gọi Brett cho tôi…

Thấy ông chủ vừa lên xe đi cắm trại là mình bị cô chủ gọi trình diện, Brett rụt rè bước vào phòng khách. Chỉ chiếc ghế, Amy nghiêm giọng.

– Anh ngồi đi… Tôi có chuyện muốn nói với anh…

– Dạ… Dạ…

Đặt cái paycheck xuống mặt bàn ngay trước mặt chỗ Brett ngồi, Amy nói bằng giọng nghiêm lạnh.

Paycheck cuối cùng của anh đó. Hai tuần lương cộng thêm một tháng lương tôi cho không anh. Kể từ giờ phút này anh không còn làm cho gia đình tôi nữa. Nếu anh cần, tôi sẽ giới thiệu anh một chỗ làm khác tốt hơn…

Brett cảm thấy hai đầu gối của mình run và run mạnh lên vì cái tin bất ngờ mà cô chủ nhỏ nói ra. Viễn ảnh bị thất nghiệp làm cho hắn bàng hoàng và sợ hãi. Đem cái paycheck cuối cùng về trình lại với bà xã thì hắn chỉ còn nước ra ngủ chuồng heo. Con vợ của hắn sẽ đay nghiến, xỉ vả rồi nắm đầu hắn tới gặp cô chủ để bắt hắn phải xin lỗi và hứa hẹn sẽ vâng lời cô chủ để được làm việc lại.

– Cô… Cô Johnson… Sao cô lại đuổi tôi… Tôi phạm lỗi gì mà cô đuổi tôi?

Nhếch nụ cười, Amy đanh giọng nói đầy quyền uy của mình

– Tôi muốn đuổi anh là tôi đuổi… Tôi không thích anh làm việc cho tôi nữa thì tôi đuổi anh. Bộ cần phải có lý do hay lỗi lầm tôi mới đuổi anh à?

Brett nín thinh khi nghe cô chủ nhỏ tỏ lộ oai quyền. Ai ở trong Sophia Ranch cũng biết và cũng sợ chuyện bị chủ cho nghỉ việc. Nhà hắn ở cũng của chủ. Xe hắn đi cũng của chủ. Tiền lương của hắn cao cũng do lòng tốt của chủ. Nếu bị mất việc thì hắn cùng vợ con phải cuốn gói đi xứ khác sống. Mà đi đâu? Từ nhỏ tới lớn hắn sinh ra và lớn lên ở đây và chỉ biết có cái thành phố Hinton này thôi.

– Không những đuổi anh mà tôi còn kêu cảnh sát còng tay và tống anh vào tù nữa…

Amy giáng thêm một đòn nữa khiến cho Brett đờ người ra. Dĩ nhiên hắn biết thế lực của dòng họ Johnson. Bác, cậu, chú, cô, bạn bè của cô chủ nhỏ đều nắm hết quyền hành từ ông tòa, cảnh sát trưởng, thị trưởng, biện lý… Với quyền lực đó họ có bỏ tù một thằng dân ngu khu đen có nhiều tội vi cảnh như say rượu, DUI, đánh lộn  dễ còn hơn uống ly coca.

– Cô Johnson… Tôi xin cô… Tôi có làm gì đâu mà cô đuổi tôi…

Nghe Brett xuống giọng, Amy tiếp tục hù.

– Tôi đuổi anh vì anh phạm vào quy luật của Sophia Ranch…

– Tôi có làm gì đâu…

Amy cười nhạt.

– Anh gây sự và đánh người khác bị trọng thương…

Brett ấp úng.

– Tôi đâu có đánh ai đâu… Từ khi cô dặn tôi đâu có dám đánh ai.

– Thiệt không? Anh nói thiệt không?

Amy gằn giọng hỏi trong lúc nhìn chằm chằm vào mặt Brett như muốn thấy phản ứng của anh ta.

– Dạ… Tôi nói thiệt…

Dứt lời Brett thấy cô chủ nhỏ nhếch môi cười. Nụ cười có ý nghĩa như anh đừng có lẽo mép… Tôi biết hết chuyện anh đã làm… Khôn ngoan thì anh khai ra đi…

– Vậy hả… Vậy thì tôi đuổi anh đâu có oan ức… Anh nói dối tôi… Người bị anh đánh đã nói với tôi là anh với đồng bọn của anh đã hành hung họ…

Đòn giáng này tựa như một bản án khiến Brett đâm hoảng. Hắn biết ông chủ đi vắng rồi nên Amy là người có quyền đuổi hắn, kêu cảnh sát còng tay cho hắn ngồi tù chơi vài bữa. Huống chi hắn cũng biết trong lúc tức giận đã lỡ tay đánh Quân khá nặng dù có lời của ông chủ dặn đừng có đánh mạnh quá. Bây giờ bị cô chủ hạch hỏi hắn phân vân không biết tính sao. Quan sát Amy trong lúc nói chuyện, hắn chưa bao giờ thấy cô có thái độ lạnh lùng và nghiêm khắc như vậy.

– Dạ… dạ… xin cô đừng đuổi tôi… Tôi mà mất việc là con vợ của tôi nó giết tôi liền… Cô muốn biết chuyện gì tôi xin khai ra hết… Cô đừng đuổi tôi… Please… Vợ con tôi sẽ bị đói khổ khi tôi mất việc…

– Nếu anh không muốn tôi đuổi anh thì anh phải khai thật. Tại sao anh đánh người ta? Ai biểu anh? Mấy người phụ anh đánh người tên gì? Khai thật nghen… Dối trá là tôi méc với bác George liền…

Brett muốn tè ra quần khi nghe Amy nhắc tới ” bác George ”. Lần cuối cùng đứng trước vành móng ngựa thề thốt, hứa hẹn với Jugde George sẽ không tái phạm về tội đánh người gần chết, hắn mới được ông ta cho tù treo ba năm. Bây giờ mà gặp lại Judge George thì chắc mẫm hắn sẽ bóc ít nhất năm tới mười cuốn lịch.

Liếc cô chủ một cái thật nhanh, Brett thầm suy tính lợi và hại. Ông chủ lớn đi cắm trại cả tuần lễ mới trở lại. Khi ông trở về thì hắn đã bị cô chủ nhỏ tống cổ ra khỏi nông trại rồi và ngồi bót cảnh sát rồi. Huống chi hắn cũng biết thêm nếu vụ việc lộ ra thì ông chủ không những không binh vực hắn mà còn chối bỏ trách nhiệm nữa. Ông ta binh con gái chứ mắc mớ gì mà binh một thằng làm công. Vì vậy hắn gắng gượng khai thật chuyện ông chủ đã ra lịnh cho hắn đánh Quân. Hắn nói thêm là ông chủ chỉ cho phép hắn đánh dằn mặt thôi song vì tức giận nên hắn quá mạnh tay. Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Amy rắn giọng nói.

– Anh thành thật khai thì tôi cũng châm chế mà không đuổi anh. Từ bây giờ trở đi, tôi cấm anh đụng tới Quân. Anh nghe chưa…? Anh mà không nghe lời tôi là tôi đuổi anh liền và tôi còn nói với bác George bỏ tù anh vì tội ” attempted murder ”… Anh nghe chưa?

Brett biết cô chủ không dọa xuông vì sau khi tốt nghiệp đại học xong Amy sẽ thay cha quản trị nông trại. Lúc đó mạng của hắn nằm trong tay cô. Với thế lực của dòng họ Johnson, cô có đủ sức bỏ tù hắn dễ hơn nhốt con chuột bạch.

– Dạ… dạ… Cô Johnson… Xin cô bỏ qua mọi chuyện… Từ rày về sau tôi sẽ làm theo lời cô dạy bảo. Tôi xin hứa… Please… Please…

Cho phép Brett rút lui xong xuôi Amy ngồi im suy nghĩ. Cô không ngờ cha mình lại ra lịnh cho Brett đánh Quân. Như vậy thì hơi khó xử cho cô. Một bên là cha ruột, một bên là người yêu; cô không biết binh ai bỏ ai. Thở dài nhè nhẹ cô lên phòng thăm Quân. Đứng nhìn những vết bầm trên mặt, miệng sưng vù, tay chân băng bó mấy chỗ; Amy ứa nước mắt. Nhẹ ngồi xuống giường nệm, nhìn gã con trai xa lạ đang nằm co người ngủ, cô tự hỏi tại sao mình yêu anh ta. Hỏi xong cô lờ mờ nghiệm ra lý do. Đó là lòng nhân hậu mà cô được thừa hưởng từ mẹ của mình. Bà thương tất cả mọi người không phân biệt giới tính, giàu nghèo, học thức. Không những thương người, bà còn thương cả súc vật nữa. Cũng do lòng nhân hậu mà bà binh vực, che chở người làm công khi họ bị chồng rầy la, mắng chưởi hoặc cho nghỉ việc. Gia đình nào đông con, nghèo khổ, bà tận tình giúp đỡ họ bằng cách mua sắm quần áo cho con cái hoặc khi họ bệnh hoạn ốm đau bà xuất tiền ra trả chi phí bác sĩ và bệnh viện. Tất cả người trong nông trại đều thương mến và kính trọng bà, coi bà như là một thiên thần mà trời sai xuống để che chở và giúp đỡ họ. Khi bà mất, nhìn hàng người dài hơn dặm đưa tiễn bà về nơi an nghĩ cuối cùng đủ biết người ta thương tiếc bà như thế nào. Nước mắt ứa ra, Amy nhìn ra cửa sổ. Ngoài trời lung linh bóng nắng đổ xuống cánh đồng vàng hực màu hoa hướng dương, cô thấy mẹ đang nắm tay mình đi dạo trên con đường mòn đất đỏ hoạch. Gió buổi xế chiều thổi bay mái tóc vàng của mẹ thành như áng mây vàng vắt ngang qua sườn ngọn Wichita Mountain sừng sửng vươn lên trong bầu trời.

– Mom… Please help me… I love him…

*****

Quân mở mắt. Anh ngạc nhiên khi biết mình đang ở trong căn phòng lạ. Mùi thơm thoang thoảng. Nệm êm chăn ấm. Ánh sáng mờ mờ cho anh thấy trần nhà trắng. Dù chưa biết mình đang ở đâu nhưng anh biết mình đang ở nơi nào lạ, có thể là bệnh viện. Tuy nhiên ngẫm nghĩ anh biết không phải vì căn phòng này rất đẹp, sang trọng và thơm thứ mùi hương không phải của bệnh viện. Bặm môi xoay người nằm nghiêng anh cảm thấy thân thể đau nhừ. Nhờ nằm nghiêng anh mới thấy có một người nằm ngủ trên thảm. Phải mấy phút anh mới nhận ra người nằm đó là Amy. Anh tự hỏi tại sao mình lại ở trong phòng của Amy. Anh nhớ mình bị Brett và lũ bạn của hắn vây đánh túi bụi tới ngất xỉu. Như vậy là Amy đã tìm gặp anh bị hôn mê và đem về đây.

– Amy…

Quân thều thào. Có lẽ vì anh nói nhỏ và đang say ngủ nên Amy không trả lời.

– Amy… Amy…

Cố há miệng ra để nói lớn hơn, Quân cảm thấy miệng mình đau rát rất nhiều. Nghe tiếng gọi của Quân, Amy cựa mình lên tiếng.

– Hi anh… Anh bớt không?

– Hi Amy… Anh bớt nhiều… Anh đang ở đâu vậy Amy?

– Dạ… Anh đang ở trong phòng của Amy…

Hơi mỉm cười, Quân tiếp lời.

– Và đang nằm trên giường của Amy…

– Dạ…

Amy cười khẽ sau tiếng dạ.

– Amy tìm thấy anh và mang anh về đây hả?

– Dạ…

– Ba Amy biết không?

– Dạ biết…

Im lặng giây lát, Quân mới lên tiếng.

– Để Amy nằm ngủ dưới thảm anh không đành lòng. Thôi anh trả lại giường cho Amy nè…

Gượng ngồi dậy, Quân chợt á tiếng nhỏ vì đau. Ngồi bật dậy Amy nói nhanh.

– Anh đừng có cử động… Angela nói có thể anh bị trật khớp xương gì đó… Em đã gọi bác sĩ gia đình… Sáng mai bà sẽ tới chẩn bịnh cho anh…

– Amy…

– Dạ…

– Anh không muốn Amy nằm dưới thảm đâu, mà anh thì không thể rời giường nên anh đề nghị em lên đây nằm. Mình chia nhau cái giường… Please…

Cười thầm vì cách ăn nói đạo mạo như ông cụ của Quân, Amy ôm mền gối lên nằm chung với anh. Hai đứa nằm đối mặt nhau.

– Anh cám ơn Amy đã săn sóc anh…

– Dạ không có chi… Amy làm là vì…

Nói tới đó Amy ngưng ngang. Cô phân vân không biết có nên nói cho Quân biết chính cha của mình đã sai Brett đánh anh gần chết. Cô nghĩ im lặng tốt hơn vì không muốn tình cảm giữa cha và người yêu vốn rất cạn và mong manh sẽ bị nứt vỡ khi Quân biết ba của cô ghét bỏ anh.

– Amy làm vì Amy thương anh…

Quân đưa tay ra vuốt ve trên má của Amy và cô mỉm cười sung sướng nhận lãnh cử chỉ trìu mến của anh. Hôn phớt lên má của Amy, Quân thì thầm.

– I love you… love you forever…

Ứa nước mắt cảm động vì lời tỏ tình đơn giản và mộc mạc của người yêu, Amy thì thầm.

– Em yêu anh… Em sung sướng và hãnh diện được làm vợ của anh bất chấp trở ngại nào, dù em phải trả bất cứ giá nào…

Quân nắm tay người thương và Amy cũng xiết chặt tay anh. Cái nắm tay chặt chẽ của hai người như một ước hẹn trăm năm và cũng biểu lộ một quyết tâm hiện thực ước hẹn của mình.

Trang 3