Nắng hạ vàng áo ai

3_7_1342705070_98_1342682486-nang-ha-11

Nắng hạ vàng áo ai – 3

8.

Để mặc cho người làm dọn dẹp chiếc xe của mình, Fred mở cửa bước vào nhà bếp.

– Amy có ở nhà không, Angela?

Nghe ông chủ hỏi, đang phụ làm bữa ăn tối, bà quản gia trả lời sau thoáng do dự.

– Dạ… Amy đi vắng thưa ông…

– Nó đi đâu?

– Dạ… Hồi sáng này Amy lái xe đưa cậu Quân trở lại trường ở Oklahoma City…

Hừ tiếng nhỏ Fred lầm bầm. Tuy ông ta lầm bầm song mấy người làm trong bếp đều nghe rõ.

– Damn cái thằng… Tại sao con Amy phải đưa nó đi… Bộ nó hổng có chân có cẳng à… Từ đây tới trường chỉ có 50 dặm…

Angela liếc Jim, tài xế riêng của gia đình khi nghe ông chủ buông một câu cộc cằn và thô lỗ.

– Dạ… Amy nói cậu Quân còn đau chân đi không được…

– Đi không được thì bò…

Angela liếc Jim và thấy anh ta mỉm cười rồi ứng tiếng xen vào.

– Dạ tôi có nói với Amy để tôi đưa cậu Quân trở lại trường song cô ấy không chịu. Cô ấy muốn chính cô lái xe đưa đi…

– Damn cái thằng…

Lần thứ nhì Fred lại buông tiếp câu rủa. Tuy ông ta không nói hết câu song người làm trong bếp đều biết ông ta muốn rủa ai.

– Amy có nói chừng nào về nhà không Angela?

– Dạ tôi không biết… Cô ấy chỉ nói đợi cậu Quân mạnh chút chút rồi mới về nhà… Tôi đoán chắc phải thứ hai tuần tới…

– Damn cái thằng…

Lầm bầm câu nói dở, Fred bước lên cầu thang về phòng riêng của mình. Nghe điện thoại reo trong phòng, ông ta bước nhanh để kịp bốc điện thoại.

– Hi Daddy…

Fred cảm thấy sự phiền giận đang đầy ứ trong lòng được dịu bớt xuống khi nghe giọng nói của con gái. Nó giống hệt như giọng của vợ ông. Sophia mất đã lâu nhưng hình bóng của người vợ hiền vẫn trụ lại xuyên qua Amy. Giống mẹ về hình dáng, Amy còn giống tính tình nữa. Nết na, hiền lành, nhân hậu đã đành mà đứa con gái của ông còn có nhiều đức tính đặc thù khác hơn như bướng bỉnh, cương quyết và lãng mạn; thứ lãng mạn của một cô gái trưởng thành từ vùng đồng ruộng mênh mông thêm sông núi hữu tình. Có lúc Amy mềm yếu như thân cây hướng dương lã ngọn trước cơn lốc đồng hung hãn. Có lúc Amy hiên ngang và kiên định tựa ngọn núi Wichita sừng sửng thách đố thời gian và những cơn lốc cuồng nộ. Amy lãng mạn cho nên mới đâm đầu đi thương yêu một thằng Việt Nam xấu xí, nghèo mạt của cái xứ sở nói ra ai chẳng ai ưa, ai thích.

– Nó thế nào?

Fred hỏi trỗng và cộc lốc. Hiểu ba muốn ám chỉ ai song Amy lại vặn.

– Dạ… Ba hỏi ai vậy thưa ba?

Ngần ngừ giây lát Fred mới trả lời.

– Bạn của con…

– Ảnh tên Quân, thưa ba… Please…

Fred mím môi; nhưng sau cùng ông cũng phải nhường nhịn đứa con gái bướng bỉnh.

– Ừ… Quân ra sao?

– Dạ bớt nhiều rồi thưa ba… Anh Quân nói cám ơn ba nhiều lắm…

– Ba có làm gì đâu mà cám ơn…

Fred nghe có tiếng cười nhỏ của con gái.

– Dạ… Ảnh cám ơn ba vì ba đã cho phép con mang ảnh về nhà mình rồi còn gọi bác sĩ tới nhà chẩn bịnh và săn sóc ảnh. Nhờ vậy ảnh mau bình phục và có thể trở lại trường sớm hơn…

Amy nghe ba hừ tiếng nhỏ.

– Chừng nào con trở về nhà?

– Dạ con tính chờ khi anh Quân lành hẵn, nhưng anh Quân khuyên con nên về nhà sớm hơn vì không muốn ba buồn phiền…

– Thế à…

– Dạ… Ba đi câu với cậu Bill có được nhiều cá hông ba?

– Cũng được vài con cá bass… Phải có con đi theo chắc vui hơn…

– Dạ… Vậy hôm nào con rũ anh Quân đi câu với con và ba nghen. Ba chịu không ba?

Hỏi xong Amy chờ khá lâu mới nghe câu trả lời của ba vang nhỏ.

– Cũng được… Chuyện đó tính sau… Con nói với Quân là ba gởi lời thăm và chúc nó mau bình phục…

– Dạ… Con và anh Quân cám ơn ba… Chiều nay con sẽ trở về nhà… Bye Daddy…

Đặt điện thoại về lại chỗ cũ, Fred buông mình xuống chiếc ghế da rộng nhìn ra cửa sổ. Cánh đồng vàng trải dài mút mắt dưới ánh nắng chiều chói chang của mùa hè thành một màu vàng hừng hực lấn át cả màu xanh của cỏ hoang. Ông cảm thấy buồn phiền, lẻ loi và ước mong nghe được tiếng nói của Sophia. Chỉ có người vợ quá cố mới mang lại cho ông cảm giác bình yên. Chỉ có bàn tay mềm ấm của nàng chải nhẹ trên mái tóc rối làm cho ông quên hết mọi nhọc mệt và phiền toái. Từ khi Sophia mất đi, dù sống trên nhung lụa đầy đủ vật chất, ông vẫn cảm thấy có cái gì thiếu thốn và mất mát. Ngồi đây ông mới cảm thấy cần sự có mặt của Sophia. Chỉ có nàng mới giúp ông giải quyết được những rắc rối với con gái. Ông thương con. Điều mà ông buồn chính là ông biết mình sẽ mất đứa con mà mình thương yêu, mất đi hình bóng của người vợ. Có một người đã xen vào cuộc sống vốn yên bình của ông và con gái. Thằng Việt Nam xấu xí đã chen vào tình cảm cha con vốn mặn mà thắm thiết giữa ông và Amy.

– Damn cái thằng…

Fred buột miệng vỗ mạnh tay xuống mặt bàn. Mỗi lần nghĩ tới Quân, ông lại lên cơn phiền giận. Ông không thù hằn Quân. Ông không ghét Quân. Ông chỉ tức giận vì sự có mặt của Quân. Đúng ra ông giận vì biết con gái thương yêu Quân. Ông không muốn con gái mình chia xẻ tình thương của nó cho một người khác màu da, chủng tộc và có thể khác luôn cả tôn giáo nữa. Ông cũng biết điều đó không đúng cũng như ích kỹ và nhỏ nhen; nhưng thương yêu ghét giận thuộc phạm trù tình cảm cho nên không thể biện giải bằng lý lẽ được. Mình phải làm cách gì để cho con Amy ngừng yêu cái thằng Việt Nam xấu xí? Làm thế nào để cho hai đứa ghét nhau rồi rời xa nhau? Những câu hỏi đó lởn vởn trong trí của Fred, một người vốn sinh trưởng trong một gia tộc giàu sang và ít khi bị người khác chống đối lại quyền uy của ông ta. Điều bất ngờ và cũng khó khăn là kẻ chống đối lại chính là đứa con gái cứng đầu, ngang bướng của ông.

*****

Fred trở nên vui vẻ và đối xử thân thiện với mọi người khi đứa con gái cưng của ông ta trở về nhà. Nhân viên của Sophia Ranch cảm thấy dễ thở hơn vì không có sự xáo trộn nào tạo ra bởi người lạ mặt. Dấu kín niềm thương nhớ của mình, Amy làm hòa với ba bằng cách đi cắm trại, câu cá, cỡi ngựa đi dạo và làm việc hăng hái để kiếm tiền tiêu xài riêng cho mình. Fred hầu như giao khoán việc điều hành và chỉ huy mọi hoạt động trong trại cho con gái và Amy vui vẻ vâng lời cha. Chỉ có một người biết rõ tâm tình của Amy là bà quản gia Angela. Nhìn cái hóa đơn điện thoại có ” long distance collect call ” dài sọc, bà ta biết cô chủ nhỏ đã chuyện trò nhiều lần với người yêu vào giờ giấc nào và dài bao lâu. Tuy nhiên bà cũng tế nhị không trình lại với ông chủ. Vả lại, dù không tán thành chuyện Amy yêu Quân song bà cũng không cản trở mà còn tìm cách che chở cho cô. Cũng như mọi người, bà không muốn làm mất cảm tình với cô chủ nhỏ mà trong tương lai gần sẽ chính thức trở thành cô chủ lớn. Hơn nữa bà đâu có móc tiền túi để trả tiền điện thoại đâu mà đi méc với ông chủ. Là người đã góp phần nuôi dưỡng Amy lúc nhỏ và gần gũi khi lớn, bà biết cái tính ngang bướng và cương quyết của cô. Amy là loại người sẽ tranh đấu tới giọt máu cuối cùng để thực hiện điều gì mà cô tin tưởng. Chính ông chủ của bà còn phải nhiều lần nhường nhịn con gái cưng của ông ta.

– Cậu Quân lúc này khỏe không cô Amy?

Đặt tách cà phê nóng trước mặt, Angela vui vẻ hỏi cô chủ đang ngồi đọc báo.

– Cám ơn Angela. Quân khỏe rồi… Đi đứng được rồi chỉ có chạy nhảy thì chưa… Lễ Độc Lập năm nay nhằm vào ngày cuối tuần nên tôi sẽ lên trường đón ảnh về đây chơi. Tôi nhờ Angela bảo Linda dọn cho Quân một phòng…

– Cô muốn cậu Quân ở phòng nào?

Ngẫm nghĩ giây lát, Amy cười thốt.

Guest room thì chắc ba tôi sẽ phật lòng. Mình còn một cái phòng trống cách phòng tôi một căn, Linda dọn phòng đó cũng được. Phòng đó nhỏ nhưng Quân chỉ ở có hai ngày thôi nên ảnh không phiền đâu…

– Cô có nói cho ông chủ biết chưa?

Uống cạn tách cà phê xong bắt đầu ăn sáng, Amy cười nhìn bà quản gia.

– Chưa… Tôi đợi khi nào ổng vui vui tôi mới mở miệng xin… Hỏi nhằm lúc ổng sùng ổng lại la toáng lên…

Liếc không thấy có ai ở trong phòng ăn, Angela thì thầm.

– Tôi đoán ông chủ mới quen bà nào đó…

Đang nhai, Amy há miệng ra thật lớn, còn mắt thì nhìn Angela đăm đăm vì kinh ngạc.

– Thật hả? Ai vậy?

– Tôi nghe ông chủ sai thằng Brett sửa soạn dụng cụ cho ổng đi cắm trại… Còn Jim thứ sáu này sẽ lấy Cadillac của ông chủ ra Oklahoma City đón bà bạn của ổng về đây ở một đêm rồi thứ bảy hai người sẽ đi cắm trại…

Amy mỉm cười nhìn bà quản gia.

– Tôi thật vô ý quá. Ba tôi có bạn mà tôi lại không biết… Cám ơn Angela cho tôi biết…

– Không có chi cô Amy… Cô đừng có nói cho ai biết nghen… Ông chủ mà biết tôi lẻo mép ổng chửi tắt bếp…

Cười hăng hắc, Amy đưa hai ngón tay lên như có ý ” zip ” cái môi của mình lại. Bật cười vui vẻ Angela bước vào nhà bếp để Amy vừa ăn sáng vừa suy nghĩ.

 

9.

– Ba đi cắm trại với cô Cinthy ở đâu vậy ba?

Amy cười hỏi ba của mình trong bữa ăn tối có mặt cô bạn gái của ông ta tên Cinthy.

– Ở Wichita Mountain. Con có muốn đi với ba và cô Cinthy không?

Nhìn Cinthy cười nháy mắt, Amy lắc đầu.

– Dạ cám ơn ba… Con đã đi nhiều lần rồi nên không muốn đi nữa. Vả lại con phải lo tiệc 4 tháng 7. Ba đi chừng nào về vậy ba?

– Tuần tới ba mới về…

– Vậy là sau ngày lễ Độc Lập ba mới về…

Khẽ gật đầu, Fred cười nói với con gái của mình.

– Ba giao cho con coi trại đó… Con có tính mời bạn bè của con không?

– Dạ có… Chỉ vài bạn học của con ở trường. Chắc ba không có phật lòng hả ba?

Fred biết trong đám bạn học của con gái làm gì không có mặt thằng Việt Nam xấu xí, tuy nhiên vì sự hiện diện của Cinthy nên ông ta không muốn tỏ ra mình bất lịch sự. Nhìn con gái, ông ta cười nói đùa.

– Con là sếp mà… Ai cản được con…

Cười hắc hắc, Amy nói trong lúc nhìn ba.

– Cám ơn ba… Anh Quân mong được gặp lại ba lắm… Rất tiếc ba phải đi chơi với cô Cinthy…

Cinthy thấy cái cau mày của Fred. Điều đó làm cho cô ta thắc mắc bèn vọt miệng hỏi Amy.

– Quân là ai vậy?

– Dạ… Anh Quân là bạn học cùng trường với Amy. Ảnh là du học sinh người Việt Nam…

Cinthy chợt kêu lên tiếng có chút gì ngạc nhiên và vui mừng.

– A… Ah… Việt Nam… Cô có người cháu trai đi Marine ở Việt Nam. Nó viết thư về nói thích Việt Nam lắm. Nó khen nước Việt Nam phong cảnh đẹp, người Việt Nam hiền lành và tử tế. Nó còn nói thức ăn ở Việt Nam ngon nhất thế giới… Amy có hình của Quân không đưa cô coi…

Liếc nhanh ba đang ngồi làm thinh, Amy vào phòng rồi lát sau trở ra đưa cho Cinthy tấm hình polaroid. Vừa nhìn vào Cinthy buột miệng nói liền.

– Wow… Good looking boy…

Amy cười lên tiếng.

– Cám ơn cô Cinthy… Anh Quân học giỏi lắm cô Cinthy…

Như muốn lấy lòng Amy, Cinthy cười gật đầu.

– Quân’s so cute… Cô thích Quân… Hôm nào Amy dẫn Quân tới nhà cô chơi nghen…

Ăn xong, để mặc Fred ngồi ở phòng khách xem tivi, Cinthy và Amy rù rì trò chuyện. Cả hai tỏ ra rất thích nhau. Bên nào cũng cần có đồng minh hổ trợ mình đạt được mục đích riêng của mình.

*****

Quân thức giấc vì cảm thấy mặt nệm nhúc nhích như có người ngồi lên rồi chiếc mền mỏng bị bàn tay kéo tuột ra. Mở mắt anh thấy Amy đang nhìn mình mỉm cười.

– Hi anh… Anh khỏe hông?

Hơi gật đầu Quân cất giọng lười biếng.

– Khỏe mà làm biếng… Mấy giờ rồi?

– Dạ hơn 9 giờ…

– Còn sớm quá… Cho anh ngủ chút nữa đi…

Nói xong Quân kéo mền lên ngang cổ.

– Dậy anh ơi… Dậy ăn sáng đi… Em chờ anh đói bụng xỉu luôn…

– Xỉu đi…

Cười hắc hắc Amy làm bộ xỉu bằng cách ngã người nằm đè lên Quân. Vòng tay ôm người tình, hôn nhẹ lên trán; anh ngửi được mùi hương dịu dàng toát ra từ mái tóc vàng óng ả mềm mại.

– Hôm nay mình làm gì?

– Dạ chẳng làm gì hết. Em để anh nghỉ cho khỏe rồi mai phụ em chỉ huy nhân viên làm tiệc cho ngày lễ Độc Lập…

– Phụ em chỉ huy anh hổng thích…

– Vậy anh thích cái gì?

– Anh thích chỉ huy em hà… Anh thích biểu em làm…

Cười hăng hắc, Amy đùa.

– Anh biểu em làm cái gì?

Chỉ vào má của mình, Quân cười nhẹ.

– Hôn chỗ này nè…

Amy chu đôi môi hôn nhẹ lên má.

– Chỗ này nè…

Quân chỉ vào môi mình. Amy lắc đầu song lại hôn nhẹ lên môi người tình.

– Thôi nhe… Hổng làm nữa đâu. Anh hổng dậy là em khiêng anh dậy…

Cười hắc hắc Quân đưa tay ra cho Amy kéo mình ngồi dậy. Biết Quân dù hết bịnh song vẫn còn yếu nên ăn xong cô rũ anh đi bộ ra nghĩa địa nơi mộ của mẹ và ông bà nội. Nhìn quanh quất Quân cười hỏi.

– Phải con đường này là chỗ anh bị Brett chận đường?

– Dạ… nhưng mà ở ngoài kia…

Gật gật đầu Quân cau mày như suy nghĩ hay cố gắng nhớ lại chuyện gì. Cuối cùng anh nhìn Amy.

– Bữa đó khi thiếp đi anh nghe Amy nói mà nói cái gì vậy?

Mặt ửng hồng, Amy cười âu yếm nhìn Quân.

– Anh hổng nghe Amy nói gì hả?

– Nghe mà không rõ và không nhớ… Chỉ nghe loáng thoáng câu ” Em yêu anh…”…

Cố tình chọc Quân, Amy làm giọng hờn mát.

– Anh hổng nghe thì thôi… Amy hổng muốn nhắc lại đâu…

– Amy… Please…

Nhìn ánh mắt như van cầu và năn nỉ của Quân, Amy cười nói nhỏ.

– Em nói là ”  Em yêu anh… Yêu anh suốt đời… Em yêu anh dù phải trả bất cứ giá nào…”

Cảm động, Quân ôm Amy vào lòng và xiết chặt lại. Cô gái tóc vàng nghe lời thì thầm của Quân.

– Anh thương Amy… Yêu em… Chết anh cũng vẫn còn yêu em…

Amy ngước lên. Không có nụ hôn mà chỉ có ánh mắt nhìn nhau chiếu rọi một điều vĩnh cữu và không bị hủy hoại bởi không gian và thời gian. Tình yêu như một hiện thực. Cô nghe văng vẳng lời mẹ nhũ: ” Hãy tranh đấu tới cùng cho điều gì mà con tin tưởng… Mẹ luôn ở bên cạnh con, giúp đỡ con và phù hộ cho con… ”.

 

 

10.

Trước ngày khai giảng của năm học thứ hai độ mười ngày, Amy lên trường để chuẩn bị. Nói đúng ra từ trường về nhà chỉ có 50 dặm do đó cứ cách hai ba ngày cô lại trở về nhà để mang dần đồ đạc của mình lên trường. Cô với một cô bạn thân nhất mướn một apartment hai phòng ngủ ở chung với nhau. Riêng Quân vẫn ở với Adam tại chỗ cũ cách chỗ của Amy non dặm. Biết Quân không được như mình, có trợ cấp từ cha mẹ mà chỉ có tiền từ học bỗng của trường; do đó mỗi khi đi chơi hoặc đi ăn cô đều giành trả. Quân cằn nhằn thời cô cười bảo: ” Amy cho anh thiếu, mai mốt anh ra trường đi làm anh trả lại Amy…”. Quân cười nói: ” Anh về xứ của anh thì làm sao trả cho em được…”. Amy lại cười: ” Thì Amy sang Việt Nam đòi nợ…”. Hiểu được lòng tốt của người tình nên Quân rất yêu thương và quí trọng cô. Vả lại anh ít khi đi chơi mà dành hết thì giờ để học. Dù yêu Amy và cũng muốn kề cận bên người tình song anh cũng muốn ra trường sớm để trở về quê hương đi làm kiếm tiền giúp đỡ cha mẹ già lại nghèo túng. Thấy Quân cứ cắm đầu học mà ít khi đi chơi, Amy cũng không muốn làm phiền anh. Mỗi tuần hai đứa chỉ gặp nhau ngày thứ bảy để đi ăn, đi xem chiếu bóng hoặc ra công viên ngồi chuyện trò. Không như những sinh viên trai gái bồ bịch với nhau, Amy và Quân gặp nhau ở chốn công cộng nhiều hơn ở trong phòng riêng của họ. Amy thích ngồi nghe Quân thuật tả về quê hương, bạn bè của anh hồi thời trung học, về ba mẹ và các em của anh. Cô thích thú và khâm phục sự hiểu biết của anh về địa lý, lịch sử, văn hóa, tập tục cũ xưa. Cô tỏ ra chú ý khi nghe Quân nói tới tục lệ cưới hỏi của người Việt, về chuyện hai người yêu nhau chỉ trăng thề ước vợ chồng với nhau cũng như sự tích về sợi chỉ tơ hồng.

– Làm sao người ta có được sợi chỉ tơ hồng hả anh?

Amy cười chúm chiếm hỏi Quân. Nhìn cử chỉ bẽn lẽn của Amy, Quân vui vẻ trả lời.

– Đó là chuyện xưa thật xưa. Bây giờ khi hai người thề thốt thì họ sẽ dùng sợi chỉ đó buộc tay người này với người kia lại để hai vợ chồng suốt đời sẽ bên nhau, ràng buộc với nhau trăm năm. Cũng giống như người ở đây khi hứa hôn với nhau thì đeo nhẫn cho nhau vậy đó…

Amy cười tỏ ý hiểu xong mới hỏi.

– Anh chịu mình buộc chỉ tơ hồng cho nhau hông?

Nhìn sững Amy giây lát Quân gật đầu.

– Chịu… Em kiếm chỉ đỏ đi rồi đợi tháng tới đúng trăng rằm mình chỉ trăng thề ước xong buộc chỉ tơ hồng cho nhau… Bộ Amy thích làm như vậy à?

Cười chúm chiếm, Amy âu yếm nhìn Quân.

– Amy thích làm như vậy cốt ý để buộc hai đứa mình lại với nhau suốt đời…

Cảm động vì mối chân tình của Amy, Quân ôm cô vào lòng nghẹn ngào thốt.

– Anh yêu Amy… Anh rất sung sướng và tình nguyện buộc đời anh vào đời em…

 

*****

Trăng mông mênh vàng đổ trên mặt cỏ xanh của công viên trường đại học. Amy và Quân ngồi đối diện với nhau.

– Anh sẵn sàng chưa?

Amy thì thầm. Giọng của cô run run vì xúc động. Quân cười gật đầu đưa tay ra. Amy chậm chạp dùng sợi chỉ tơ hồng đỏ cuộn một vòng quanh cổ tay của Quân rồi thắt chặt lại. Cô mỉm cười khi thấy người yêu trịnh trọng và âu yếm buộc sợi chỉ đỏ quanh cổ tay của mình. Ngước nhìn lên vầng trăng sáng cô thì thầm vừa đủ cho Quân nghe được.

– Mẹ ơi… Mẹ… Xin mẹ chứng giám cho con với Quân thành vợ chồng. Xin mẹ phù hộ và giúp đỡ cho chúng con… Please…

Quân bồi hồi khi nghe lời cầu nguyện của Amy. Thoạt đầu khi Amy hỏi về chuyện sợi chỉ tơ hồng cũng như thề ước dưới trăng, anh nghĩ là người yêu tò mò muốn biết chứ không có thực tâm làm chuyện đó. Bây giờ nghe lời cầu nguyện anh biết Amy rất thành khẩn và nghiêm trọng chuyện hứa hẹn hôn ước với mình. Điều đó khiến cho anh xúc động, nhất là thấy hai giọt nước mắt đọng trên khuôn mặt sáng đầy nét sùng kính dưới ánh trăng long lanh như hai hạt kim cương anh thương Amy vô cùng.

– Amy… I love you…

Amy mỉm cười mở he hé đôi môi ra như chờ đón nụ hôn của Quân, người vừa hẹn thề với mình. Nụ hôn ngọt ngào và say đắm.

– Quân… I love you…

Ngừng hôn để thở, Quân cười nhìn Amy.

– Anh có cái này cho Amy…

Amy tròn mắt khi thấy Quân lấy trong túi áo ra cái hộp đựng hai chiếc nhẫn đính hôn. Hai người trịnh trọng đeo nhẫn cho nhau. Thấy Amy đưa tay lên ngắm nghía, Quân cười nói nhỏ.

– Rất tiếc anh không có tiền để mua cho em chiếc nhẫn kim cương thật…

Amy nói trong tiếng cười hăng hắc.

– Em hổng cần đâu… Cái mà em cần là tình yêu của thằng Việt Nam xấu xí…

Dứt lời cô nắm tay Quân xiết chặt lại.

*****

Vừa đốt xong cây nến đặt lên bàn ăn, Amy nghe tiếng gõ cửa. Bước ra, mở cửa cô thấy Quân đang đứng trên tay cầm một cành hoa hướng dương màu vàng hực.

– Anh tặng em cành hoa mà em thích và anh cũng thích..

Cử chỉ khác thường của Quân làm cho Amy cảm động. Đón lấy cành hoa, nhìn người yêu, cô thì thầm.

– Cám ơn anh… Em sẽ giữ mãi cánh hoa này…

Bước vào trong bếp, rót đầy ly nước, đặt cành hoa vào trong ly, cô cười thốt.

– Em rót cho anh chút rượu nghen…

Quân gật đầu lặng lẽ quan sát chỗ ở của Amy. Hôm nay nó hoàn toàn khác hẵn ngày thuờng. Sạch sẽ, ngăn nắp và yên tịnh. Nhạc dìu dịu. Ánh sáng từ những cây nến tạo chút thơ mộng và lãng mạn. Trên chiếc bàn ăn ở trong bếp bày đủ loại thức ăn như pizza, fried chicken và có cả con gà nướng bốc mùi thơm thơm. Anh biết Amy đã chuẩn bị chu đáo cho buỗi tiệc giã từ. Hai người ngồi vào bàn ăn. Đón ly rượu từ tay của Amy, Quân cụng nhẹ vào ly của người yêu.

– Anh sẽ nhớ mãi những giây phút êm đềm bên em…

Ứa nước mắt, Amy thì thầm.

– Em cũng vậy… Sẽ không bao giờ quên anh…

Hai người vừa ăn vừa uống rượu và trò chuyện vui vẻ. Uống ngụm rượu Amy cười thốt.

– Mình quen nhau mấy năm mà dường như mình chưa có dance với nhau lần nào phải không anh?

Quân cười chúm chiếm.

– Em nhắc anh mới nhớ. Đêm nay anh muốn ôm em trong vòng tay và bước theo tiếng nhạc…

Bật lên tiếng cười vui thích, Amy nói gọn.

– Ý kiến hay…

Cụng nhẹ vào ly của Quân, cô cười tiếp.

– Em có ý kiến như vầy. Ăn xong, em và anh mỗi người chọn bản nhạc mình thích để khiêu vũ với nhau…

– Em có ý kiến hay tuyệt… Mà em đã chọn được bản nào chưa?

– Rồi…

– Bản gì?

Cười khúc khích, Amy lắc lắc mái tóc dài của mình.

– Em hổng nói cho anh nghe đâu. Chừng nào anh ôm em trong tay thì anh biết liền hà…

Quân cười nhỏ, cầm ly rượu tới chỗ trống nơi phòng khách. Hiểu ý, Amy bước tới giàn stereo.

– Bản nhạc của em nè…

Nhạc cất lên dặt dìu. Amy ngã đầu vào vai người tình. Vòng tay của Quân ấm và mềm. ” Oh, my love, my darling… I’ve hungered for your touch… A long, lonely time… Time goes by so slowly… And time can do so much… Are you still mine? ”… Amy ngước lên khi câu ” Are you still mine? ” vừa dứt. Cúi xuống nhìn vào đôi mắt ướt của người yêu, Quân thì thầm ” Anh yêu em… và anh muốn em ở bên anh suốt đời…”. Amy mỉm cười sung sướng khi nghe Quân thốt lời hứa hẹn.  ”… I need your love… I need your love… God speed your love to me… Lonely rivers flow… To the sea, to the sea… To the open arms of the sea… Lonely rivers sigh… ” Wait for me, wait for me “… I’ll be coming home, wait for me… Oh, my love, my darling… I’ve hungered, for your touch… A long, lonely time… Time goes by so slowly… And time can do so much… Are you still mine?… I need your love… I need your love… God speed your love to me… Lonely mountains gaze… At the stars, at the stars… Waiting for the dawn of the day… All alone I gaze… At the stars, at the stars… Dreaming of my love far away… Oh, my love, my darling… I’ve hungered, for your touch… A long, lonely time… Time goes by so slowly… And time can do so much… Are you still mine?… I need your love… I need your love… God speed your love to me… ”.

Nhạc dứt. Amy hơi cựa mình rồi mỉm cười khi nghe Quân lên tiếng.

– Bây giờ tới phiên anh chọn hả?

Amy trả lời bằng nụ cười. Bước tới chỗ đặt chồng dĩa nhạc, Quân lựa giây lát mới trở lại. Đứng trước mặt người yêu, hơi khom người xuống, tay đưa ra, anh nói trong tiếng cười khẽ.

– Anh chọn bản nhạc này để nói lên những gì anh muốn nói với em…

Nhạc cất lên. Đang gục đầu vào vai người yêu, Amy hơi cựa mình khi giọng hát của người nào đó cất lên đánh thức cô trong cơn mơ. ” You’ll never find, as long as you live… Someone who loves you tender like I do… You’ll never find, no matter where you search… Someone who cares about you the way I do…

Mỉm cười cúi nhìn xuống, Quân thấy trong đôi mắt xanh của Amy ánh lên nhiều kinh ngạc và thích thú. Điều này còn được biểu lộ qua nụ hôn và lời thì thầm.

– Em cám ơn anh… Lời tỏ tình của anh thật tuyệt vời…

Quân nhìn vào mắt Amy. Hơi thở ấm của anh phà vào tai kèm theo lời thì thầm.

 – … But I’m the one who loves you… And there’s no one else! No… one else… You’ll never find, it’ll take the end of all time… Someone to understand you like I do… You’ll never find the rhythm, the rhyme… All the magic we shared, just us two… You’ll never find another love like mine… Someone who needs you like I do… You’ll never see what you’ve found in me… You’ll keep searching and searching your whole life through…

 

*****

Sáng mờ mờ sương sớm. Buổi tiễn đưa Quân về xứ chỉ có hai người là Amy và Adam. Xiết tay người bạn học với mình hơn bốn năm, Adam cười lên tiếng.

– Ok… Thằng Việt Nam xấu xí… Tôi sẽ nhớ anh…

Quân cười bá vai Adam.

– Tôi cũng vậy… Tôi sẽ thư cho anh…

Khẽ gật đầu cười, Adam đi chỗ khác nhường chỗ cho đôi tình nhân nói lời cuối cùng trước khi chia tay. Nước mắt lưng tròng, Amy nắm tay Quân thật chặt như không muốn rời. Loa phóng thanh vang vang lời thông báo chuyến bay của hãng Pan Am từ Oklahoma City đi San Francisco sẽ khởi hành trong vòng 15 phút nữa.

– Good bye ” My Amy ”… I miss you…

Quân ôm ghì người tình vào lóng vì biết còn lâu lắm hoặc có thể không bao giờ gặp lại nữa. Giọng của Amy nghèn nghẹn.

– Good bye ” My Quân ”… I’ll see you soon…

Quân biết câu nói của Amy như một khẳng định.

– I’m waiting for you… My Amy…

Hôn lên môi Amy nụ hôn từ biệt, Quân đưa tay vẫy Adam đoạn bước theo hàng người đi vào cửa. Đứng nơi phòng đợi, Amy thấy chiếc phi cơ mờ mờ dần mang theo hình bóng của Quân về xứ muôn trùng xa. Trong trí não của cô văng vẳng: ” You’ll never find, as long as you live… Someone who loves you tender like I do… You’ll never find, no matter where you search… Someone who cares about you the way I do… But I’m the one who loves you… And there’s no one else! No… one else… You’ll never find, it’ll take the end of all time… Someone to understand you like I do ”…

11.

Khu rừng thật im vắng khi Amy ngừng kể. Gió từ cánh đồng xa ngoài kia kéo về làm lung lay những cánh hoa hướng dương mọc dài theo lối đi. Lát sau tôi nghe được tiếng thở dài của người kể rồi giọng nói trầm trầm cất lên.

– Tôi chắc ông đã từng yêu phải không ông Chu?

Tôi cười vì câu hỏi của Amy. Đó cũng là câu hỏi mà tôi thường hay bị nhiều người hỏi trong đó có tôi nữa.

– Thưa bà… Dĩ nhiên tôi đã từng yêu. Có một điều tôi biết rõ là tôi không có một mối tình lớn, thật lớn như của bà với Quân, lớn tới độ: ” You’ll never find, as long as you live… Someone who loves you tender like I do… You’ll never find, no matter where you search… Someone who cares about you the way I do…”. Tôi nghĩ tình yêu của bà với Quân diễm tuyệt ở chỗ đó…

Amy bật lên tiếng cười thánh thót khi nghe tôi hát khào khào những câu hát trên.

– Cám ơn ông về điều ông đã nói… Quân đã làm tôi ngạc nhiên khi anh chọn bản nhạc You’ll Never Find Another Love Like Mine*… Tôi còn yêu anh nhiều hơn khi anh cất giọng hát vào tai tôi những câu: ” You’ll never find, it’ll take the end of all time… Someone to understand you like I do… You’ll never find another love like mine… Someone who needs you like I do… You’ll never see what you’ve found in me… You’ll keep searching and searching your whole life through…”. Trong đêm từ biệt, tôi mới khám phá ra tình yêu sâu kín mà Quân dành cho tôi. Anh trở thành người hát nhạc tình hay nhất của tôi. Cho tới bây giờ trong trái tim đơn côi của tôi, giọng hát trữ tình của anh cứ vọng vang mãi mãi…

Tôi gật gù. Dù tình yêu có kết thúc như thế nào đi chăng nữa, Amy là người hạnh phúc nhất. Thấy tôi đứng dậy, Amy cười hỏi.

– Ông trở lại gặp tôi ngày mai chứ?

– Dĩ nhiên… Bà đâu đã kể hết cuộc tình của bà với ” thằng Việt Nam xấu xí ” …

Tôi nghe giọng cười của Amy hoà lẫn trong tiếng gió rì rào khu rừng cây. Nắng chiếu trên mái tóc vàng óng ánh và trên màu áo vàng hoa hướng dương thành màu thật lạ.

 

 Bản nhạc You”ll never find another love like mine thực ra được phổ biến vào khoảng năm 1976.

Trang 4