Buông Theo Giọt Buồn

5.

Mở cửa nhà xong Đan Trầm đi thẳng vào phòng ngủ. Hai tay xách hai chiếc va li nặng, Điềm chậm chạp theo sau. Buông rơi cái túi vải xuống giường nàng thở hơi dài nhẹ nhỏm. Về lại Sài Gòn sau gần tháng nghỉ hè, nàng cảm thấy thật thoải mái khi ở trong ngôi nhà quen thuộc và ấm cúng của mình. Ngồi trên giường nàng thốt với giọng mệt mỏi.

– Mẹ lười nấu cơm…

Điềm nhanh nhẩu đỡ lời mẹ.

– Dzậy mình đi ăn nghen mẹ…

Đan Trầm nhẹ lắc mái tóc dài.

– Mẹ mệt và lười quá. Hay con chạy ra chợ mua cái gì ăn tối nay…

Dứt lời nàng mở bóp lấy tiền đưa cho con trai. Nhét tiền vào túi quần, Điềm thót lên xe. Biết mẹ thích ăn phở vào buổi tối nên anh mang theo cà mèng mua hai tô phở, một ổ bánh mì thịt và hai chén chè thưng.

– Anh Điềm… anh Điềm…

Đang phóng xe thật nhanh để đem phở nóng về nhà cho mẹ ngang qua cua quẹo, anh nghe tiếng người gọi rồi bàn tay đưa lên vẩy vẩy. Ngừng xe lại anh nhận ra Tâm, cô bạn học ở Trưng Vương. Ở cùng xóm, gặp mặt nhau hoài nên anh nhiều lần nói chuyện với Tâm. Trong xóm này có hai cô gái tên Tâm cùng học Trưng Vương. Đó là Tâm Bắc, học lớp 11 và Tâm Nam học lớp 10. Sở dĩ đám con trai gọi là Tâm Bắc Nam là để phân biệt Tâm Bắc Kỳ và Tâm Nam Kỳ. Tâm Bắc kiêu kỳ, ít khi chịu nói chuyện, còn Tâm Nam tính tình vui vẻ, liến thoắng và thân quen với đám con trai trong xóm.

Vừa ngừng xe lại, Điềm thấy Tâm Nam từ trong nhà đon đả bước ra đường. Hai đứa đứng nói chuyện giây lát xong sợ phở nguội, Điềm phải đi về và hứa ăn cơm xong sẽ trở lại kể chuyện nghỉ hè ở Bảo Lộc cho cô bạn nghe.

– Mẹ ơi…

Bước vào cửa như thói quen không bỏ được, Điềm lên tiếng gọi mẹ. Không nghe tiếng trả lời anh đặt thức ăn lên bàn xong vén màn bước vào tới đứng cạnh giường nhìn mẹ nằm nhắm mắt đang ngủ. Nhằm mùa hè nóng nực vả lại trong phòng riêng do đó mẹ của anh ăn mặc có phần hơi thoáng mát một chút. Chiếc áo lót bằng lụa mỏng ngắn hằn lên đường nét gợi cảm của gò ngực cao và một khoảng da bụng trắng. Nhắm mắt lại như sợ không dám nhìn thêm, anh nghe tim đập thình thịch, máu nóng chạy rần rật trong cơ thể gây cảm giác tê bại tay chân. Cuối cùng anh cũng phải mở mắt ra để thấy mẹ mình xoay người nằm nghiêng. Thở dài thầm lặng anh len lén lùi ra ngoài xong ra khỏi nhà. Ngay khi hai tiếng ” mẹ ơi ” vang lên Đan Trầm đã thức giấc mà lười biếng trả lời. Lúc con vén màn nàng cũng biết song giả vờ ngủ. Khi con tới đứng cạnh giường nàng nghĩ nó sẽ lay gọi mình dậy để ăn cơm. Tuy nhiên lát sau vẫn im lặng. Không nghe tiếng bước chân di động, nàng biết con vẫn còn ở trong phòng và đang đứng cạnh chỗ mình nằm. Bằng cảm giác bén nhạy của đàn bà, nàng biết con trai đang nhìn ngắm mình vì tưởng nàng đang say ngủ. Cảm giác bị đôi mắt si mê của con nhìn ngắm khiến cho nàng nhột nhạt, gai gai nóng sốt và tim đập mạnh. Nằm im ngửa mặt lên nóc mùng, nàng tưởng tượng tới ánh mắt của người chồng đang chiêm ngưỡng thân thể mình. Điều đó làm cho nàng rạo rực và kích thích tới độ phải gồng mình để giữ thân thể vẫn nằm ở trạng thái bất động. Nàng cũng biết đứa con trai của mình sẽ rất xấu hổ khi bị bắt gặp đang nhìn lén mẹ của mình. Điều đó có hại cho nó hơn là có lợi. Đứa con trai nào mới lớn lên cũng đều tò mò và háo hức tìm hiểu về người khác phái. Huống chi nàng cũng cảm thấy có chút gì kích thích khi được con trai ái mộ. Được một lúc bị kích thích thành tê mỏi do đó nàng phải đổi thế nằm nghiêng quay mặt vào vách. Lát sau lắng nghe được tiếng bước chân di động, nàng đoán con trai đã bỏ đi ra ngoài bèn nằm thêm chút nữa mới rời giường. Ra tới bếp không thấy nó nàng ngạc nhiên. Hai cái cà mèng đựng phở vẫn còn nóng. Ổ bánh mì còn nguyên được gói lại cẩn thận. Nghĩ con trai chạy qua nhà hàng xóm chơi, nàng không chịu ăn một mình mà rán nhịn đói chờ nó về ăn chung cho vui. Trong lúc chờ đợi nàng trở vào phòng ngủ soạn quần áo dơ của mình và của con ra để mai giặt. Thấy quá 6 giờ chiều mà con vẫn chưa về nàng bắt đầu sốt ruột không biết nó đi đâu hay có chuyện gì xảy ra. Mở cửa nhìn ra sân thấy chiếc xe Lam vẫn được dựng sát vách và khóa lại cẩn thận, nàng hơi yên lòng vì biết con chẳng có đi đâu xa, chỉ chạy quanh quẩn trong xóm. Chờ tới gần 7 giờ tối, nghe có tiếng mở cửa, đang nằm đọc báo nàng vội đặt tờ nhật báo lên ngực giả vờ ngủ. Nàng nghe tiếng bước chân rón rén của con trai rồi như có tiếng mở nắp cà mèng, sau cùng tiếng bước chân đi vào phòng ngủ.

– Mẹ… Mẹ… Mẹ ơi…

Đan Trầm làm thinh dù biết con gọi mình. Tự dưng nàng cảm thấy giận, hờn đứa con trai cưng của mình.

– Mẹ ngủ hả mẹ?

Hỏi mà thấy mẹ làm thinh, Điềm bèn nắm lấy vai lắc lắc mấy cái. Đan Trầm mở mắt ra nhìn con.

– Con đi đâu mà giờ này mới về?

Nghe giọng nói nghiêm trang và lạnh lùng Điềm có vẻ ngỡ ngàng. Đây là lần đầu tiên anh nghe giọng nói rất lạ như là hạch sách và tra hỏi của mẹ hiền.

– Con biết giờ này mấy giờ rồi không. Thức dậy không thấy con đâu, mẹ phải chờ cơm vì tưởng là con sẽ về để ăn cùng với mẹ. Mẹ chờ hoài không thấy…

– Dạ con lại nhà bạn chơi. Đi mua phở về thấy mẹ ngủ nên con chạy lại nhà bạn kể chuyện đi nghỉ hè…

Đan Trầm ngồi dậy. Nhìn con đăm đăm nàng hỏi nhỏ.

– Bạn của con là ai dzậy?

Điềm cười vì câu hỏi của mẹ. Đây là lần đầu tiên bà hỏi về bạn của anh.

– Dạ… Tâm Nam…

Thấy mẹ nhíu mày, anh tiếp liền.

– Con Tâm người nam học ở Trưng Vương. Nhà nó ở ngay ngã ba đó mẹ…

– Nó mấy tuổi?

– Dạ 16. Học đệ tam…

– Đẹp không?

– Dạ… cũng đẹp đẹp… mà chắc không bằng mẹ…

Điềm cười sau khi trả lời. Song bắt gặp cái lừ mắt của mẹ, anh nín cười liền.

– Từ nay muốn đi đâu con phải xin phép mẹ. Mẹ có cho phép con đi thời con mới được đi…

– Mẹ…

Điềm kêu lên tiếng nhỏ. Giọng của anh có chút bực bội.

– Con lớn rồi mà mẹ…

Đan Trầm gằn giọng nói của mình.

– Mẹ không cần biết con lớn hay bé, con bao nhiêu tuổi, ngày nào con còn ở với mẹ là ngày đó con còn phải xin phép mẹ. Chơi với ai con cũng phải xin phép mẹ… Mẹ cấm con chơi với con Tâm Nam, Tâm Bắc gì đó…

Điềm trợn mắt nhìn mẹ vì ngạc nhiên và tức tối. Anh không tưởng mẹ mình lại thốt ra những lời như vậy. Chính Đan Trầm cũng biết mình độc đoán và vô lý. Tuy nhiên có cái gì như tức giận, ganh tị hay hờn dỗi nên nàng mới thốt ra những lời mà sau khi nói xong nàng cũng biết không nên nói. Dù sao nàng cũng không muốn xin lỗi con. Mặc cảm tự tôn và không muốn uy quyền làm mẹ bị tổn thương do đó nàng im lặng nhìn con. Điềm cũng nhìn lại mẹ song không nói gì hết.

– Con hiểu lời mẹ nói không?

– Dạ hiểu…

Trả lời hai tiếng cộc lốc Điềm vạch màn bước ra. Dù đói meo anh cũng không buồn ăn mà bỏ ra sau nhà ngồi trên gốc cây. Nghĩ tới lời mẹ la mắng anh ứa nước mắt vì tủi thân và bực tức. Cởi phăng chiếc áo thun, anh nhảy xuống con rạch đầy nước lội một hơi như muốn dùng nước lạnh làm tan biến cơn buồn bực đồng thời đi xa khỏi ngôi nhà mà mình đang ở. Ngâm mình dưới nước cho tới khi trời tối thêm bị lạnh run và đói meo anh mới miễn cưỡng vào nhà. Thức ăn vẫn còn nguyên vì hai mẹ con giận nhau nên không ai chịu ăn. Thay quần áo xong vừa lạnh và mệt anh chui vào giường của mình nằm ngủ mê mệt.

Không ăn tối, tắt đèn, buông mùng xong Đan Trầm nằm im trong bóng tối nghĩ ngợi lan man. Hồi tưởng lại buổi ban chiều nàng cảm thấy xót xa và ân hận. Nàng cũng không hiểu sao mình lại nóng giận một cách vô cớ. Nàng cũng biết con mình đã lớn, đã tới lúc nó phải có bạn gái. Nó ở tuổi thích la cà trò chuyện với bạn trai gái trong xóm. Huống chi bây giờ đã thi đậu xong lại nhằm mùa bãi trường chứ đâu phải trong niên học mà cấm đoán nó không được đi chơi. Không có anh chị em do đó nó phải đi ra ngoài chơi với bạn bè. Tuổi thanh niên nó không thể ở nhà với nàng mãi. Dường như điều khiến cho nàng nổi giận không phải vì chuyện nó đi chơi mà không hỏi hoặc xin phép nàng. Lý do chính khiến cho nàng giận con chính là nó có bạn gái. Chả lẽ mình giận vì nó có bạn gái? Không lẽ mình sợ con có bạn gái sẽ bỏ bê mình? Không lẽ mình ganh tị? Không lẽ mình ghen ghét với bạn của nó? Không lẽ mình chỉ muốn nó ở nhà với mình. Không lẽ mình muốn nó mãi mãi ở bên mình, luôn luôn là của mình? Đan Trầm tự hỏi và thảng thốt nhận ra một điều là mình hờn ghen. Thương thì mới ghen. Nàng thương con. Điều đó rất tự nhiên. Không có người mẹ nào không thương con dù ít hay nhiều. Tuy nhiên nàng, ở vào hoàn cảnh đặc biệt, xa vắng chồng và sống với con trai, do đó tình thương của nàng còn pha thêm thứ tình cảm khác. Đó là thứ tình cảm giữa hai người khác phái. Có thể không phải là tình yêu giữa một người đàn ông và một người đàn bà theo nghĩa thông thường, song lại là tình thương của tình mẫu tử trộn pha với tình cảm của một người nam với người nữ. Nghĩ ra điều đó nàng bàng hoàng. Có phải như vậy chăng? Có phải vì thương con trai với thứ tình cảm của một người đàn bà dành cho một người đàn ông mà nàng mới tức giận khi biết con trai đi chơi với bạn gái. Có phải vì thương con nên nàng mới hờn ghen? Khám phá ra điều đó Đan Trâm ứa nước mắt thương cho thân mình, cho số phần éo le của mình. Bởi vì xa vắng chồng cho nên nàng mới thương con, thương nhiều tới độ theo thời gian tình mẫu tử pha trộn với tình cảm giữa đàn ông và đàn bà. Nàng cũng nghe ba má kể chuyện nhiều bà mẹ chồng ghét con dâu vì chỉ muốn độc chiếm tình thương của con trai dành cho mình.

– Mẹ… Mẹ… Con thương mẹ…

Nghe tiếng con mớ ở giường bên kia, Đan Trâm hơi nhỏm người dậy.

– Mẹ… Con nóng… nóng…

Chỏi tay ngồi dậy, nàng giở mùng bước qua giường của con. Vén mùng, đưa tay sờ trán con thấy nóng hừng hực và mồ hôi đầm đìa, nàng biết con trai đang lên cơn sốt. Bây giờ sự tức giận, hờn mát và ganh tị không còn nữa mà chỉ có tình thương của một người mẹ. Hối hả bước ra ngoài lấy thau nước lạnh, nàng thấm nước ướt chiếc khăn lông rồi lau mặt cho con nhiều lần.

– Hư quá nà… Ai bảo tắm sông làm chi… Con giận mẹ con làm khổ con, khổ mẹ…

Vừa than vừa cởi chiếc áo sơ mi ra, nàng lau mình cho con cho tới khi hết mồ hôi mới ngưng rồi lấy chiếc áo khác mặc vào. Đặt tay lên trán thấy vẫn còn nóng hổi, nàng ứa nước mắt vì thương con và lo âu không biết phải làm gì. Ban đêm thành phố bị giới nghiêm nên khó đưa con tới bệnh viện. Ánh đèn điện trên trần nhà xuyên qua nóc mùng mờ mờ. Thằng bé càng lớn càng có nhiều nét giống cha hơn. Nhìn con đang nằm thiêm thiếp nàng nghĩ tới người chồng ở xa. Tự dưng cảm giác rung động bừng cháy thành nỗi khao khát và ham muốn mạnh tới độ thúc đẩy nàng làm những cử chỉ chưa bao giờ dám tưởng tượng chứ đừng nói hành động. Bàn tay run run đặt lên mặt con trai. Nàng mân mê khuôn mặt. Nàng sờ soạng chiếc mũi. Nàng nâng niu đôi mắt đang nhắm kín. Sự cọ xát của da tạo ra một kích thích khiến nàng nghẹn thở, bàn tay run rẩy và thân thể lâng lâng như đang được âu yếm với chồng. Bằng một hành động hầu như vô thức nàng hôn lên trán, lên má, lên mắt mà tưởng như mình đang hôn chồng. Mùi đàn ông của con trai hòa với mùi dầu gió bác sĩ Tín tạo thành thứ mùi hương hay thứ hơi hám thân quen của người chồng xa vắng mà bấy lâu nay nàng mỏi mòn đợi trông hoài không nghe âm hao và không thấy hình bóng. Nàng nhìn như bị thôi miên vào đôi môi bóng mượt hồng màu da của cậu thanh niên chưa biết hôn lần nào. Môi dưới hơi trề ra làm miệng mở he hé như chờ đợi được hôn khiến cho nàng cảm thấy cảnh vật trước mắt như mờ đi để trôi về thời đã qua lúc chồng chưa vắng xa. Nàng cảm thấy thân thể nóng hừng lên và như có cái lực kỳ dị đẩy đầu nàng xuống gần, xuống gần hơn nữa dù nàng cố sức chống lại. Tuy nhiên nàng biết càng lúc mình càng thêm yếu đuối. Trong trí nàng văng vẳng câu: ” Không thể được… không thể được… Ngươi là mẹ của nó… Ngươi không thể hôn  con ruột mình…” Ông thánh nhủ thầm với nàng như thế. Xong rồi con quỉ lại ỉ ôi: ”… Cứ yêu đi mà… Yêu đâu phải là cái tội… Cứ thử đi mà… Hãy vất bỏ thứ luân lý lạc hậu… Đừng thèm nghe cái đạo đức của bọn hủ nho…”. Đầu nàng cúi xuống thấp hơn chút nữa, gần bờ môi của người chồng đang nằm say ngủ. Gần tới độ nàng cảm thấy hơi thở nóng đầy hơi hám đàn ông hấp dẫn phà vào mũi của mình gây ra mê đắm và kích thích làm run rẩy thân xác đang khao khát yêu đương. ” Không được… không được… Nó là con của ngươi… Hôn nó là ngươi bị tội loạn luân. Lương tâm ngươi sẽ nguyền rủa ngươi… Ngươi sẽ ân hận suốt đời…”. ” Cứ yêu đi mà… cái gì là lương tâm… Thế nào là loạn luân… Có ai biết đâu mà sợ… Chỉ có mình ngươi với nó… Ngươi còn trẻ mà…”. Trí não của người đàn bà đang khát khao tình yêu bị đặt trong tình trạng dằn co, lôi kéo, giành giật giữa thiện với ác, tốt với xấu. Nàng đang chật vật phấn đấu trong lúc đầu óc mê muội. Hai bờ môi thật gần cũng như hơi thở quyện hơi thở tắt nghẹn của một người chỉ còn biết khao khát và thỏa mãn khát khao của mình.

– Mẹ ơi mẹ…

Điềm thì thầm trong giấc ngủ mê của cơn sốt. Ba tiếng ” mẹ ơi mẹ…” tựa như cái tát vào mặt Đan Trầm. Đó là cái tát bỏng da bởi luân lý, đạo đức và lương tâm con người. Nó mạnh tới độ làm cho nàng bật khóc. Xuýt chút nữa nàng đã làm hành động điên rồ. Xuýt chút nữa nàng phạm tội loạn luân, bị luân lý lên án và lương tâm kết tội. Xúc động òa vỡ ra làm cho nàng chỉ còn biết úp mặt vào ngực con khóc nức nở. Từng giọt nước mắt buông xuống cũng là từng giọt khát khao tình cảm và đòi hỏi của thân xác theo đó chảy ra hết để tâm hồn bình lặng và an vui.

– Con ơi… Mẹ thương con… Mẹ xin lỗi con…

Giữa đêm khuya của giờ giới nghiêm vắng lặng, trong ngôi nhà nhỏ người đàn bà ngồi đơn độc khóc bên cạnh giường của đứa con trai đang ngủ say.

Trưa hôm sau Điềm thức giấc. Hình ảnh đầu tiên mà anh thấy là mẹ ngồi trên ghế bên cạnh giường nhìn anh với ánh mắt đầy thương yêu và âu yếm.

– Mẹ…

Đan Trầm mỉm cười. Điềm có cảm tưởng nụ cười của mẹ đẹp vô cùng. Hình ảnh người mẹ trẻ đẹp đang ngồi cạnh giường canh cho anh ngủ là hình ảnh của tình thương yêu tuyệt vời mà anh sẽ lưu giữ suốt đời. Đó là nụ cười của bà tiên trong truyện cổ tích xa vời.

– Mẹ biết con đói bụng nên mẹ nấu cháo cá cho con ăn…

– Dạ… Mẹ mệt hả mẹ?

Điềm hỏi khi thấy nét mặt mệt mỏi và buồn rầu cũng như tóc tai rủ rượi và quần áo nhầu nát của mẹ.

– Mẹ mệt chút chút… Đêm qua mẹ đâu có ngủ… Mẹ ngồi canh con cho tới sáng…

Điềm giơ tay ra nắm lấy bàn tay trắng muốt của mẹ hiền.

– Mẹ… Con thương mẹ… Con xin lỗi mẹ… Mẹ tha lỗi cho con nghen mẹ…

Vuốt tóc con Đan Trầm cười nhẹ. Dù biết con xin lỗi chuyện gì song nàng làm như không biết hoặc không lưu tâm tới. Đúng ra nàng cũng phải nói lời xin lỗi con trai.

– Con có lỗi gì đâu mà xin mẹ tha lỗi…

– Mẹ… Từ nay nếu muốn đi chơi với bạn con sẽ xin phép mẹ trước. Nhỏ Tâm Nam hiền lắm mẹ… Mẹ cho con chơi với nó nghen mẹ…

Bật lên tiếng cười, Đan Trầm nhìn con.

– A… Bây giờ con trai của mẹ mê gái rồi… Con bỏ bê mẹ rồi phải không?

Điềm đỏ mặt. Nhìn mẹ, anh chống chế.

– Con đâu có mê Tâm Nam. Con với nó chỉ là bạn mà. Hè hổng có việc gì làm nên con qua nhà nó chơi…

– Con hết thích chơi với mẹ rồi hả?

Đan Trầm nhìn chăm chú vào mặt con trong lúc hỏi như có ý nhận xét cử chỉ của con để phán định.

– Dạ còn chứ… Lúc nào con cũng thích chơi với mẹ…

– Vậy hả… Vậy mẹ rủ con đi Vũng Tàu, con đi không?

– Đi chứ. Chừng nào đi hả mẹ?

Đan Trầm trả lời nhanh.

– Hai ba tuần nữa… Để con hết bịnh rồi mình đi. Bây giờ mẹ đi lấy cháo đút cho con ăn…

Lát sau nàng trở vào với tô cháo còn bốc khói. Vừa thổi nàng vừa đút từng muỗng cháo vào tận miệng. Cử chỉ săn sóc của mẹ khiến cho Điềm cảm động.

– Mẹ… Con thương mẹ nhất…

Đan Trầm cười sung sướng. Nàng biết con trai không những thương yêu mà còn si mê, ái mộ mình và nàng dùng điều đó để hướng dẫn hay yêu cầu nó phải làm những gì nàng muốn.

– Nếu thương mẹ thời năm tới con phải rán thi đậu. Con mà thi rớt là con bị bắt đi lính. Lúc đó mẹ phải sống một mình…

Nói xong Đan Trầm ứa nước mắt vì nghĩ tới hoàn cảnh đơn chiếc và hiu quạnh của mình khi con lớn lên và lập gia đình.

– Mẹ không cấm con chơi với Tâm Nam song con phải rán học cho giỏi…

– Dạ… Mẹ đừng lo… Con sẽ lo gạo bài…

Đút con ăn hết tô cháo xong Đan Trầm đưa cho nó uống hai viên thuốc cảm. Mươi phút sau Điềm nhắm mắt lại như buồn ngủ.

– Con ngủ đi…

– Mẹ… Con buồn ngủ…

– Ừ thì ngủ đi…

Nắm lấy bàn tay của mẹ, Điềm thì thào.

– Mẹ… Mẹ nằm cạnh ru con ngủ nghen mẹ…

Điềm dặc dặc tay mẹ như vòi vĩnh. Mỉm cười vuốt tóc con, Đan Trầm đùa.

– Hư quá nà… Sắp thành ông tú kép rồi mà còn nhõng nhẽo với mẹ…

Điềm nói mà không mở mắt ra như anh đang mơ.

– Con nhớ lúc còn nhỏ bị bịnh mẹ thường ôm con vào lòng ru con ngủ…

Ánh mắt của Đan Trầm mơ màng nhớ lại thời xưa cũ trong lúc nằm xuống bên cạnh con. Đưa tay ra cho con gối đầu, nàng ngửi được mùi thân quen mơ hồ như hơi hám của chồng. Nước mắt từ từ ứa ra nàng xoay người vòng tay xiết chặt con vào lòng. Mơ màng thức ngủ, cảm thấy mặt mình ươn ướt, Điềm biết mẹ đã khóc. Điều đó không lạ. Mười mấy năm, từ khi có chút trí khôn anh đã thấy mẹ khóc âm thầm, khóc lặng lẽ, khóc một mình nhiều lần lắm.

 

 

 

 

 

6.

 

9 giờ sáng. Đan Trầm uể oải ngồi dậy xong lại buông mình xuống nệm. Không có chuyện gì làm khiến cho nàng cảm thấy mệt mỏi, buồn bã và chán chường. Buổi sáng thức dậy 6 giờ rưởi, lo cho con trai ăn sáng và đi học xong nàng lại trở vào giường nằm ngủ tiếp. Nhưng có ngủ được đâu. Chỉ là suy nghĩ, mơ tưởng, chập chờn mộng mị. Nhiều lúc nàng cảm thấy mình thành kẻ vô dụng cũng như đời sống thiếu thốn một cái gì mà nàng không biết hoặc chưa biết. Cuối cùng nàng cũng phải ngồi dậy vì không thể nằm nướng hơn nữa khi đồng hồ chỉ đúng 9 giờ rưởi. Đứng trước chiếc gương lớn nàng nhìn hình ảnh của mình trong đó. Dù tóc rối, y phục xốc xếch, phấn son không có, nàng vẫn còn trẻ so với tuổi của mình vì không phải làm lụng cực nhọc, thức khuya dậy sớm, dang nắng đội mưa để lo miếng ăn hàng ngày. Chính sự vất vả, lo âu mới làm người ta mau già hơn. Nàng may mắn không phải bận tậm về sinh kế dù chỉ sống một mình với đứa con trai. Sửa soạn sơ sài xong nàng bước ra bếp ăn sáng. Trong khi ăn nàng tự hỏi mình phải làm cái gì cho qua thời giờ. Ru rú trong nhà chắc điên mất. Nắng tháng 9 rực rỡ ngoài sân. ” Mình cũng nên đi bụi đời…” Mỉm cười lẩm bẩm câu đó nàng trở vào phòng ngủ sửa soạn. Quần dài màu xanh nước biển. Áo sơ mi trắng ngắn tay. Giày da. Nàng không thích trang điểm nặng và cũng không cần trang điểm nhiều. Đặt mảnh giấy có ghi dòng chữ ” Mẹ đi chợ Bến Thành mua len…” như báo cho con biết mình đi đâu, nàng thong thả bước ra khỏi nhà. Gió man mát khiến cho nàng cảm thấy khoan khoái dù phải đi bộ dưới ánh mắt mặt trời. ” Mình phải ra khỏi nhà thường hơn… Mình nên đi bát phố cho khỏe người…” Đan Trầm lẩm bẩm khi tới ngã ba đoạn rẽ bên trái để ra đường Hùng Vương của Thị Nghè. Con đường Hồng Thập Tự khi qua khỏi cầu bên này biến thành đường Hùng Vương của xã Thạnh Mỹ Tây thuộc tỉnh Gia Định mà dân chúng thường gọi Thị Nghè. Leo lên chiếc xích lô đạp nàng im lặng nhìn ngắm cảnh phố phường. Sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, đối với nàng thành phố này là nơi chôn nhau cắt rún. Thời ấu thơ và thời hoa mộng của tuổi học trò vẫn còn trong trí não. Xe quẹo trái ở ngã ba đường Hai Bà Trưng, cuốn theo dòng xe cộ với mấy lần quẹo trái phải để cuối cùng dừng lại ở đường Lê Lợi. Trả tiền xích lô xong nàng lửng thững bước trên vỉa hè nhìn ngắm người qua lại. Tuy tình hình chính trị trong nước đang xáo trộn với các cuộc biểu tình của giới tăng ni và sinh viên song an ninh của thủ đô vẫn được duy trì. Người đi lại vẫn đông đảo với nét mặt bình thản và thờ ơ với thời cuộc. Ngang qua nhà sách Khai Trí, nàng ngần ngừ giây lát rồi bước vào. Giống như con trai nàng cũng mê đọc sách, cũng ghiền ngửi mùi giấy mực mới. Đứng nhìn quanh quất nàng chợt à lên tiếng nhỏ rồi thủng thẳng dạo quanh các gian hàng bày đầy những vật tượng trưng cho trí tuệ của con người. Hôm qua, trong lúc ăn cơm chiều, Điềm có rũ mẹ thứ bẩy này ra nhà sách Khai Trí để mua ba quyển Tập San Sử Địa gồm có số 21, số 22, số 23 và 24. Hôm nay ngang qua đây, nghĩ tới con nên nàng tìm mua tính làm cho nó ngạc nhiên. Loay hoay một hồi nàng chỉ tìm được hai tập san số 22 và số 23+24 thôi. Không muốn làm con thất vọng, nàng đi ra quầy tính tiền hỏi cô thu ngân viên thì được cô ta cho biết số 21 đã hết và chắc phải lâu lắm mới được tái bản. Một ông khách đứng chờ tính tiền vội lên tiếng.

– Số 21 chỉ còn có hai tập thôi và rất tiếc tôi đã mua hết rồi…

Nghe nói thế Đan Trầm vội vàng quay qua nói với ông khách.

– Ông có thể nhượng lại cho tôi một tập số 21 không thưa ông. Tôi cần nó lắm…

Nghe nàng nói như vậy, ông khách tươi cười thốt.

– Tôi ở xa về đây cốt ý mua hai tập, một để biếu cho người bạn, tập còn lại để tôi đọc. Nếu cô không ngại thời cô cho tôi địa chỉ của cô…

Ông ta ngừng lại và đổi cách xưng hô khi thấy nàng đeo nhẫn nơi ngón áp út.

– Bà cho tôi địa chỉ của bà rồi khi nào đọc xong tôi sẽ gởi biếu bà…

Đan Trầm ưng thuận và ghi địa chỉ vào mảnh giấy nhỏ xong trao cho ông ta. Nhìn thấy ông ta mặc quân phục, nàng cười làm quen.

– Tôi xin lỗi hơi tò mò. Ông ở xa mà ở đâu thưa ông…

Vừa trả tiền, ông lính vừa vui vẻ trả lời.

– Thưa bà… Tôi ở An Lộc…

Sau khi ông lính trả tiền, hai người không hẹn cùng ra cửa một lượt. Ông lính chợt lên tiếng.

– Thưa bà, nếu không có chi phiền tôi xin phép mời bà ly nước…

Đan Trầm quay mặt qua một bên để giấu nụ cười khi nghe câu nói lịch sự của ông lính mà nàng nghĩ là lính ở xa vì quần áo cũ và hơi xốc xếch. Có lẽ muốn chọc ông ta, nàng cười đùa.

– Phiền thời tôi chắc là phiền, nhưng nếu ông đã có lời xin phép thời tôi cho phép ông mời tôi ly nước đá chanh…

Hơi đỏ mặt ông lính quay sang nhìn người đi bên cạnh. Ông ta biết mình bị người đẹp chọc quê vì cung cách ăn nói như ông cụ.

– Thưa bà… Trước khi vào lính tôi là công chức. Dù ở lính năm năm rồi song tôi vẫn chưa bỏ được lối ăn nói đạo mạo cố hữu… Tôi vẫn chưa lột xác được…

Bật lên tiếng cười thanh thoát, Đan Trầm đeo kính mát lên khi dừng lại ở cửa.

– Ông không cần giải thích tôi cũng đoán ra ông là công chức hoặc làm nghề gõ đầu trẻ…

– Xin lỗi bà muốn đi đâu?

Đan Trầm quay nhìn ông lính.

– Ông mời tôi mà sao ông lại hỏi tôi…

Đưa tay lên xem đồng hồ, ông lính nói nhanh.

– Tôi phải có mặt ở phi trường Tân Sơn Nhất để đáp chuyến trực thăng về An Lộc lúc 4 giờ rưởi chiều mà bây giờ đã 3 giờ rồi…

Đưa tay chỉ dãy bàn lộ thiên bên kia đường ông ta tiếp.

– Mình qua bên kia… thưa bà…

Có lẽ cũng biết mình lỡ lời qua cách xưng hô thân mật, ông ta cười tiếp.

– Tôi tên Mặc. Xin được biết tên bà…

– Đan Trầm là tên của tôi. Ông có thể gọi Trầm cũng được…

– Tôi thích chữ Đan Trầm… nghe lạ lắm…

Đan Trầm cười bâng quơ. Mặc không phải là người thứ nhất thích cái tên Đan Trầm của nàng. Dĩ nhiên người thứ nhất không ai khác hơn đứa con trai cưng của nàng. Nàng nhớ lời giải thích của con trai về cái tên của mình. Đan lấy từ chữ ” đan tâm ” có nghĩa là lòng son sắt hay lòng trung trinh. Trầm là ” trầm luân ”. Theo đạo Phật thời trầm luân có nghĩa chìm đắm trong cảnh khổ. Như vậy hai chữ ” đan trầm ” có nghĩa vì giữ lòng son sắt, lòng trung trinh của mình mà nàng phải chìm đắm trong cảnh khổ. Điềm nói với mẹ là nó tìm ra ý nghĩa của hai chữ đan trầm song nàng lại nghĩ ba của mình nói cho cháu ngoại nghe. Người đặt tên tất biết ý nghĩa của cái tên do mình đặt ra.

Hai người băng qua đường. Đan Trầm cười nhìn Mặc như cám ơn về cử chỉ kéo ghế cho nàng ngồi xuống. Mặc uống ly nước chanh còn Đan Trầm gọi tách trà nóng. Trong lúc chờ họ im lặng nhìn cảnh phố phường. Nàng nhận thấy Mặc có vẻ trầm mặc, ưu tư và chút xa vắng ở tia nhìn cũng như nụ cười không thành nụ cười. Đó là điều hiếm thấy đối với những người khoác chiến y. Cá tính đó cũng làm cho ông ta khang khác với mọi người và cũng thành ra xa lạ và lạc loài.

– Bà chắc cũng ở quanh đây?

Mặc hỏi cho có chuyện. Hiểu điều đó Đan Trầm cười nhẹ trả lời thật dịu dàng

– Dạ… nhà tôi ở Thị Nghè…

Mặc cười, nụ cười buồn.

– Tôi có mảnh giấy ghi địa chỉ của bà mà chưa đọc qua…

Đỡ lấy thức uống, Mặc đặt trước mặt Đan Trầm tách trà nóng.

– Mời bà…

– Mời ông…

Uống ngụm nước liếc nhanh hai cuốn Tập San Sử Địa, Mặc cười nhẹ.

– Cháu chắc đang là sinh viên?

Đan Trầm lên tiếng.

– Con trai tôi đang học lớp 12…

Ạ tiếng nhỏ Mặc nói với giọng hơi khàn khàn.

– Bà còn trẻ mà lại có con lớn như vậy à…

– Tôi lấy chồng sớm, lúc 18 tuổi…

Mặc gật gật đầu tỏ ý hiểu. Đan Trầm không nói tuổi song lại nói lấy chồng lúc 18, mà con đang học lớp 12 tức nó độ 17 hoặc 18; như vậy người đàn bà đang ngồi trước mặt anh tuổi không quá bốn mươi.

– Ông nhà chắc cũng đi lính như tôi…

Đưa ly trà lên uống ngụm nhỏ, Đan Trầm lắc đầu nhè nhẹ.

– Tôi không biết… Ông ta ở xa lắm và đã lâu không gặp nhau nên tôi không biết ông ta làm gì…

Đan Trầm ngưng nói. Nàng suy nghĩ nửa muốn cho ông lính biết gia cảnh của mình, nửa không muốn nói vì chỉ mới gặp lần đầu không đầy nửa tiếng đồng hồ. Tuy nhiên sau chút đắn đo nàng tiếp với giọng nói có chút buồn bã.

– Lấy tôi được hơn năm thời ông ta bỏ mẹ con tôi ở lại Sài Gòn để đi theo lý tưởng của ông ta… Nghe nói ông ta ở trong bưng…

Mặc im lặng như kính trọng nỗi đau buồn của người đối diện. Thật lâu anh mới lên tiếng.

– Tôi cũng có người anh bà con bên nội ở trong bưng… Cuộc chiến tranh này lạ. Anh em, bà con, láng giềng, bạn bè bắn giết nhau. Nó làm tôi nhớ tới cuộc phân tranh Trịnh Nguyễn ngày xưa…

– Ông làm gì ở An Lộc…

– Bà biết An Lộc ở đâu không?

– Biết… Mặc dù là đàn bà song tôi cũng đọc báo và nghe radio để theo dõi tình hình chiến sự trong nước. Tôi có người bạn học có chồng đang ở đó…

Mặc gật đầu cười uống ngụm nước.

– Tôi tùng sự tại tiểu khu Bình Long. An Lộc là tỉnh lỵ của Bình Long. Tôi làm tại bộ chỉ huy tiểu khu…

Nói xong anh giơ tay xem đồng hồ. Đan Trầm cười.

– Ông cần trở lại nhiệm sở cứ tự nhiên…

Thấy ông lính mở túi áo, nàng đưa tay ngăn lại.

– Ông để tôi trả tiền cho. Đây là tiền tôi hùn với ông mua quyển Tập San Sử Địa…

Đứng lên Mặc nói nhanh.

– Tôi cố đọc nhanh để gởi cho bà…

– Ông cứ thong thả. Con trai của tôi chỉ muốn có một bộ sưu tập…

– Lần sau nếu có may mắn gặp lại tôi xin phép mời bà và cháu bữa ăn tối…

Đan Trầm ngước lên cười với người lính mới quen.

– Tôi cầu mong ông được bình yên…

Nhìn theo bóng của Mặc khuất trong làn sóng người, nàng khe khẽ thở dài nghĩ thầm: ” Không lẽ mình vô duyên tới độ ai cũng muốn lánh xa hoặc bỏ đi một cách vội vàng…”

*****

11 giờ sáng. Đang nấu cơm Đan Trầm nghe có tiếng gõ cửa. Lâu lắm rồi nàng không có khách tới thăm trừ chú Năm Tình, tháng tháng tới gặp nàng để giao tiền. Ông ta là con nuôi của ba mẹ nàng, được giao chuyện thu tiền nhà cho mướn. Số tiền nhà cho mướn khá nhiều do đó nàng chỉ lấy phân nửa còn phân nửa cho chú năm nuôi một vợ và năm đứa con. Bởi vậy chú rất sốt sắng trong việc quản lý nhà cửa của nàng. Hôm nay mới có 1 tây, còn quá sớm để chú năm tới giao tiền. Tiếng gõ cửa lại vang lên có vẻ mạnh hơn và gấp rút hơn. Vặn nhỏ lửa nồi cơm, nàng thong thả đi ra. Mở cửa, nàng thấy Mặc đang đứng.

– Chào bà…

Mặc cười lên tiếng. Đan Trầm cũng cười hỏi một câu mà sau này nghĩ lại nàng thấy mình thật vô duyên.

– Chào ông… Ông đi đâu dzậy?

Chìa quyển Tập San Sử Địa số 21 ra, Mặc giải thích gọn.

– Tôi được đi phép về Sài Gòn nên đường đột tới nhà để trao quyển sách cho bà…

– Dạ cám ơn ông… Mời ông vào nhà uống ly nước…

– Dạ cám ơn bà…

Không khách sáo Mặc bước vào. Mời khách ngồi xong, Đan Trầm lui ra sau bếp làm hai ly nước chanh rồi trở lại nhà trước.

– Mời ông…

– Dạ cám ơn bà…

– Ông mặc thường phục nhìn lạ lắm…

Mặc có hơi bối rối vì câu nói của chủ nhà.

– Tôi ít khi được mặc thường phục thành ra không quen và nhất là luộm thuộm phải không bà?

– Xin ông thứ lỗi… Tôi không có ý nói ông ăn mặc luộm thuộm… Tôi chỉ nói ông khác hơn lần trước tôi gặp ông… Lần trước ông mặc quân phục…

Mặc mỉm cười im lặng. Anh cảm thấy vui vui trong lòng. Đan Trầm, ít nhất phải có chút cảm tình nên còn nhớ người mà nàng chỉ gặp có một lần ngắn ngủi. Như sợ khách hiểu lầm, chủ nhà tiếp bằng câu.

– Bộ áo không làm nên thầy tu thưa ông…

Mặc cười uống ngụm nước.

– Tôi được ba ngày phép đặc biệt. Nếu không có chi phiền, tôi xin mời bà và cháu một bữa ăn tối…

Nhìn thẳng vào mặt khách, Đan Trầm đùa.

– Ông vẫn còn nhớ lời hứa à?

– Tôi nhớ chứ. Dù tôi với bà chỉ gặp nhau một lần và không quá nửa giờ đồng hồ, song tôi còn nhớ bà mặc cái gì nữa…

– Thế à…

Đan Trầm buông gọn. Đưa ly nước đá chanh lên lắc nhè nhẹ, Mặc cười thốt.

– Bà mặc áo sơ mi trắng ngắn tay với quần dài màu xanh nước biển. Đúng không?

Đan Trầm bật cười thánh thót. Mặc lại hỏi.

– Bao nhiêu đó đủ cho bà nhận lời đi ăn tối với tôi chưa?

– Đủ rồi. Ông mà nhớ không đúng thời ông đi ăn một mình… Mấy giờ?

– 7 giờ. Quán Thanh Bình. Bà biết không?

– Dạ… Biết…

Đan Trầm trả lời gọn. Nàng không muốn nói cho Mặc biết chủ quán Thanh Bình có bà con với mình. Uống cạn ly nước chanh, Mặc đứng lên.

– Tôi xin phép cáo từ để bà nấu cơm cho cháu. Đi học về đói bụng cháu lại trách tôi nhiều chuyện…

Vừa cười Đan Trầm vừa tiễn khách ra cửa. Đứng nhìn theo bóng Mặc, nàng lẩm bẩm.

– Kể ra ông ta cũng biết nói chuyện. Nếu không đi ăn mà ông nói gà bà nói vịt thời chán chết…

Ngồi trên giường, Điềm chăm chú nhìn mẹ đứng trước gương để sửa soạn đi ăn tối lúc 7 giờ mà giờ này mới gần 6 giờ.

– Sao mẹ sửa soạn sớm dzậy mẹ?

– Tại vì mẹ không muốn tới trễ. Người ta mời mình mà mình tới trễ thời tỏ ra mình bất lịch sự…

– Ông ta là ai dzậy mẹ?

– Ông ta là lính, tên Mặc…

Điềm cười cười lập lại.

– Mặc… Tên gì kỳ dzậy mẹ…

– Mặc là trầm mặc đó mà… Ông ta giải thích như vậy…

– Mẹ quen ông ta lâu chưa mẹ?

– Mới quen…

Dường như không muốn trả lời những câu hỏi có vẻ soi mói của con, Đan Trầm từ từ kể lại chuyện quen với Mặc cho nó nghe.

– Lát nữa gặp bác Mặc con nên cám ơn bác tặng cho con quyển Tập San Sử Địa nghen…

– Dạ…

– Ngoài ra mẹ cũng muốn con tỏ ra lễ phép, lịch sự với bác Mặc. Người ta có trọng, có quí mình người ta mới mời mình đi ăn…

Điềm bật lên tiếng cười nhỏ.

– Bác ấy thích mẹ nên mới mời luôn con…

Đan Trầm làm thinh vì biết con nói đúng. Lần đầu tiên gặp nhau nàng cũng đã có linh cảm đó. Tuy nhiên nàng chưa dám quả quyết cho tới sáng hôm nay khi Mặc tìm tới nhà lấy cớ tặng sách để gặp lại và mời nàng đi ăn tối.

– Mẹ…

– Gì đó con?

Đan Trầm hỏi trong lúc chải đầu.

– Con đi một mình chán lắm…

– Rán chịu đi con… Con thương mẹ con rán chiều mẹ…

Ngẫm nghĩ giây lát Điềm lên tiếng.

– Mẹ nghĩ bác Mặc có phiền khi mình đi ba người không?

Đan Trầm quay lại nhìn con dò hỏi.

– Con rủ Tâm Nam đi với con để nói chuyện cho vui. Mẹ nói chuyện với bác Mặc còn con tán dóc với Tâm Nam…

Im lặng giây lát Đan Trầm mới thốt.

– Mẹ nghĩ bác Mặc không để tâm chuyện đó. Mẹ chỉ sợ Tâm Nam không đi được…

– Con nghĩ được… Con chạy qua nhà nó liền…

Năm phút sau Điềm trở về báo ba má Tâm Nam cho phép song phải về nhà trước 10 giờ tối.

Chắc phải đợi chờ và trông ngóng từ lâu nên vừa ra khỏi xe tắc xi Đan Trầm đã thấy Mặc từ trong cửa nhà hàng bước ra đường đón.

– Chào bà…

– Xin lỗi để ông chờ lâu…

Mặc cười, nụ cười thật đôn hậu.

– Tại tôi tới sớm chứ bà đâu có trễ…

Quay qua con trai, Đan Trầm tươi cười giới thiệu cùng Mặc bằng giọng nhuốm chút bông đùa.

– Đây là Điềm, ” ông hoàng tử bé của tôi…”

– Mẹ… Con lớn rồi mà mẹ…

Điềm kêu lên khi nghe mẹ nói câu trên. Anh càng thêm mắc cỡ đỏ mặt khi bắt gặp Mặc tủm tỉm cười còn Tâm Nam bật lên tiếng cười hắc hắc.

– Anh Điềm sướng nhen… Tâm gọi anh là ” ông hoàng tử bé ” được hông?

Đan Trầm phá ra cười vì câu nói của cô bé. Mặc lịch sự không cười mà chỉ pha trò bằng câu nói có nhiều nghĩa.

– Nếu được ai đó gọi là hoàng tử bé thời tôi hân hoan nhận lãnh vinh dự đó. Điềm nghĩ sao?

Liếc nhanh mẹ đang nhìn mình cười cười, Điềm cũng gượng cười trả lời.

– Dạ cháu nghĩ cháu không có chọn lựa nào khác hơn… Cháu hân hạnh được gặp bác… Xin cám ơn bác về quyển Tập San Sử Địa…

Mặc cười thân thiện với Điềm.

– Không có chi… Tôi còn phải cám ơn cháu. Nhờ quyển sách đó mà tôi được biết mẹ của cháu…

Đưa tay chỉ vào Tâm Nam đang đứng, Đan Trầm cười nói với Mặc.

– Xin ông thứ lỗi… Đây là bạn của Điềm tên Tâm Nam. Tôi mời Tâm đi theo cho có bạn với Điềm…

Hiểu ý của Đan Trầm, Mặc cười.

– Dạ… Mời bà và hai cháu vào…

Bốn người ngồi vào bàn. Mặc và Tâm Nam ngồi một bên, còn Đan Trầm và con ngồi cạnh nhau. Hai đứa trẻ uống sinh tố trong khi người lớn uống trà nóng. Kín đáo nhận xét, Đan Trầm thấy Mặc ăn mặc chải chuốt hơn lúc ban sáng với quần tergal, giày da bóng, áo sơ mi dài tay và thắt cà vạt. Mái tóc đen không phải ba phân mà dài hơn. Nhìn chung nàng thấy Mặc không đẹp trai song dáng dấp có vẻ gì là lạ và đặc biệt, thêm nét mặt trầm mặc và suy tư của người sống nhiều về nội tâm khiến cho ông ta trông lạc loài với người chung quanh.

– Làm sao ông biết nhà hàng này?

Đan Trầm hỏi dò. Mặc thành thật trả lời.

– Hồi năm trước, tôi đi cùng với một người bạn tới đây ăn rồi đâm ra thích không khí ở đây. Nó có vẻ gia đình hơn… Bà chủ…

– Bác Mặc không biết mẹ của con…

Nói tới đó Điềm vội ngưng ngang vì bị mẹ đá vào chân làm hiệu.

– Mẹ của cháu làm sao…?

Mặc hỏi liền. Nhìn mẹ, Điềm cười nói lảng đi.

– Dạ mẹ cháu cũng thích ăn ở quán này. Họ tiếp đãi mình như người trong gia đình…

Dứt hai tiếng gia đình, Điềm cười nhìn mẹ và thấy bà cũng nhìn mình mỉm cười như có ý nói ” Con thông minh lắm…”. Nghe Điềm nói như vậy, Mặc vội lên tiếng.

– Như vậy thời tôi xin mời bà và hai cháu lần nữa để tạo thêm tình thân thiết của gia đình…

Làm bộ đưa thực đơn lên đọc, Đan Trầm mỉm cười vì câu nói của Mặc. Liếc con trai, nàng thấy nó cũng đang nhìn mình cười cười.

– Hai cháu muốn ăn gì cứ việc gọi nghen…

Mặc cười nói với Điềm và Tâm trong lúc đọc thực đơn. Nhìn con, Đan Trầm đùa.

– Hai đứa nhớ đừng có ăn hết tiền của bác nghen. Bác là ông lính nghèo nhất trong các ông lính nghèo…

Câu nói đùa của Đan Trầm làm cho Mặc với Điềm và Tâm cười muốn sặc. Điềm nhìn mẹ.

– Vậy thì mẹ bao bác Mặc và tụi con đi… Cái đó người ta gọi là hậu phương ủng hộ tiền tuyến đó mẹ…

Mặc lắc đầu quầy quậy.

– Cám ơn cháu nhưng đây là bác mời mẹ của cháu… Để khi nào bác hết tiền lúc đó mẹ cháu hãy làm nghĩa cử hậu phương ủng hộ tiền tuyến…

Để tạo sự thân mật, Đan Trầm đề nghị gọi mấy món rồi mọi người ăn chung với nhau. Hai đứa trẻ vâng lời còn Mặc, dĩ nhiên muốn chiều nàng bèn ưng thuận liền. Được mọi người đồng ý, nàng gọi một dĩa gỏi sứa để ăn khai vị rồi dĩa nem nướng và cái lẩu đồ biển.

– Ông có muốn gọi thêm món gì nữa không?

Mặc cười cười trước câu hỏi của Đan Trầm. Lát sau anh mới thong thả lên tiếng trả lời nàng và luôn tiện nói thêm.

– Tôi là lính nên rất dễ ăn. Anh em thường gọi là ăn đụng?

Thắc mắc về hai tiếng ” ăn đụng ” Đan Trầm chưa kịp thốt thời Điềm đã hớt trước.

– Ăn đụng là ăn gì dzậy bác?

Hớp ngụm nước trà, người lính của tiểu khu Bình Long từ từ giải thích.

– Ăn đụng là tiếng gọi đùa của anh em trong đơn vị. Nó có nghĩa đụng gì ăn nấy, đụng đâu ăn đó và đụng ai mời cũng ăn. Lính mà kén ăn thời đói nhăn răng…

Không những Điềm, Tâm Nam mà luôn cả Đan Trầm cũng bật cười ròn tan vì lời dí dỏm đầy chất tếu của Mặc. ” Kể ra ổng cũng có óc khôi hài chứ không có vẻ đạo mạo và trầm mặc…”. Đan Trầm vừa cười vừa nghĩ thầm. Vui lây với không khí gia đình, Mặc cười tiếp.

– Ngủ đụng là đụng đâu ngủ đó, đụng giờ nào cũng ngủ được. Ngủ ngồi, ngủ võng, ngủ giường, ngủ hố cá nhân, ngủ tảng xê, hầm núp…

Điềm và Tâm Nam cười hắc hắc. Cười ý nhị Đan Trầm hỏi một câu.

– Thế lính có yêu đụng không ông? Có đụng ai cũng yêu, đụng chỗ nào cũng yêu không ?

Mặc hơi tỏ vẻ bối rối trước câu hỏi của Đan Trầm. Lát sau anh mới cười trả lời.

– Có chứ… Riêng tôi thì hơi khác một chút là không phải đụng ai cũng yêu mà đụng người đáng yêu mới yêu…

Nâng tách trà lên uống một ngụm, Đan Trầm quay nhìn ra ngoài đường. Nàng biết câu nói của Mặc có ý chỉ tới mình. Dĩa gỏi sứa lớn được mang ra. Điềm và Tâm Nam vừa ăn vừa cười đùa với nhau trong lúc hai người lớn lại im lặng ăn uống. Thỉnh thoảng họ mới nói đôi câu.

– Chắc bà thích đọc sách?

Mặc hỏi dò và Đan Trầm trả lời không giấu diếm.

– Dạ… Đó là một trong những thú tiêu khiển của tôi…

– Bà thích loại nào nhất?

– Loại nào tôi cũng thích. Tiểu thuyết, thơ, sách khảo cứu về địa lý, sử ký… Tôi là kẻ đọc đụng mà…

Mặc bật lên tiếng cười ngắn và nhỏ. Điềm xen vào câu chuyện giữa hai người lớn.

– Mẹ cháu giỏi tiếng tây lắm bác Điềm… Nói tiếng tây như gió…

Đan Trầm cười cười đùa.

– Con đừng có khen mẹ để bác Mặc nói ” mèo khen mèo dài đuôi ”…

Bật cười, Mặc nhìn Đan Trầm.

– Bà thời tôi nghĩ không có dài đuôi… Chỉ có dài con mắt có đuôi thôi…

Đan Trầm mỉm cười vì bị con trai đá vào chân khi nghe ông bác mới quen khen mẹ của nó có đôi mắt đẹp dài có đuôi. Đan Trầm đã từng nghe ” thằng bé cưng ” của nàng khen nức khen nở về đôi mắt của mình. Dĩ nhiên nó không thích ai khen mẹ nó. Nó đã từng nói chỉ có hai người được phép khen thôi. Đó là ba và nó. Ba thời ở xa nên nó độc quyền khen mẹ nó đẹp não lòng, có đôi mắt đẹp hút hồn thu vía người khác… Không muốn thằng bé nổi sùng đồng thời cũng không muốn ông lính phật lòng, nàng bèn cười nói đùa với người ngồi đối diện với mình.

– Lính như ông ngoài ăn, ngủ, yêu đụng còn phải thêm khen đụng nữa…

Mặc bật lên tiếng cười vui vẻ. Gặp lần đầu, nói chuyện với nhau không nhiều nhưng cũng đủ cho anh cảm nhận người đàn bà mới quen có sức thu hút lạ thường, làm cho anh không thể không nghĩ ngợi tới và sau cùng phải tìm cách gặp lại. Không để làm gì hết mà chỉ cần nhìn nét mặt khả ái, chỉ muốn nghe giọng nói thanh thoát, nụ cười phảng phất buồn và đôi mắt long lanh dài có đuôi của nàng để quên đi nỗi nhọc nhằn gian truân của đời lính đóng ở miền xa. Dĩ nhiên anh cũng biết Đan Trầm không phải là hạng người đụng ai cũng yêu. Nàng là người, thoạt nhìn bên ngoài rất đôn hậu, lịch sự, vui vẻ, tử tế song cũng rất kín đáo, dè dặt và chọn lựa người để giao tiếp. Nàng là người phải gặp đúng người thời mới chịu đi sâu vào chuyện tình cảm. Đó là lý do giải thích tại sao chồng bỏ đi xa gần hai mươi năm mà nàng vẫn chưa chịu bước đi bước nữa. Chẳng thà ở vậy nuôi con còn hơn lấy một người mà mình không hợp gu và không yêu thương.

Nói một câu rồi thấy Mặc, sau khi cười vui vẻ lại trở nên trầm tư và nghĩ ngợi, Đan Trầm tưởng mình đụng chạm tới tự ái của ông lính. Vì thế nàng bèn lên tiếng.

– Ông nói ông là lính ăn đụng, như vậy đụng thức ăn của tôi ông có ăn không. Nếu ông ăn thời tôi mời ông ăn một bữa tại nhà…

– Đụng thức ăn bà khổ công nấu mà tôi không ăn thời tôi đúng là kẻ ngu nhất trên đời này. Bà cho tôi ăn cơm trắng với nước mắm kho quẹt tôi cũng ăn, uống nước lã tôi cũng uống…

Mặc nói một hơi thật dài với sự sôi nổi và vui mừng lộ ra trong câu nói khiến cho Điềm và Tâm Nam cũng nhận biết nên láy mắt cười với nhau. Người hầu bàn mang ra dĩa nem nướng và cái lò than cháy đỏ rực. Có lẽ đã được ăn nem nướng nhiều lần ở nhà với mẹ do đó Điềm dùng đũa gắp những cục nem nướng bỏ lên cái vỉ sắt. Tâm Nam cũng bắt chước làm theo Điềm.

– Mời bà…

– Mời ông cầm đũa…

Mặc lên tiếng. Khẽ cười Đan Trầm cũng mời lại. Hai người lớn lịch sự mời nhau trong khi hai trẻ đùa giỡn với nhau bằng cách giành giật những viên nem nướng chín vàng bốc mùi thơm phức bỏ vào chén của mình.

– Nè… nè… Hai đứa không được ăn đụng nghen… không được đụng đũa tới phần của bác Mặc và mẹ nghen…

Đan Trầm cảnh cáo con và Tâm Nam bằng giọng đùa cợt. Quay sang Mặc đang bỏ những viên nem nướng lên vỉ, nàng cười tiếp.

– Ông cũng dzậy… Ông mà ăn hết là tôi bắt thường ông…

Bật cười vui vẻ, Mặc lựa mấy viên vừa chín vàng bỏ vào dĩa.

– Bà ăn đi… Hôm nay tôi xin được phép nấu cho bà ăn…

Thoáng chốc dĩa nem nướng trống trơn. Cái lẩu to tướng được đem ra. Mặc nhận thấy Đan Trầm ăn rau nhiều hơn ăn thịt cá và ăn chậm rãi như thưởng thức món ăn hơn là ăn no. Trong lúc ăn, Tâm Nam nói nhỏ với Điềm.

– Ăn xong mình đi bát phố nghen anh Điềm…

Điềm có vẻ ngần ngừ chưa lên tiếng. Anh muốn ngồi lại để nghe mẹ chuyện trò với bác Mặc, mặc dù biết làm như vậy không được lịch sự cho lắm. Tuy nhiên anh vẫn muốn ngồi lại. Anh cảm thấy có chút ganh tị vì thấy mẹ mình cười nói một cách vui vẻ và thỉnh thoảng có những cử chỉ khá thân thiện với ông lính. Tuy chỉ là những cử chỉ bất chợt và không cố ý song ngầm biểu lộ một thứ tình cảm ngoại lệ giữa hai người mới quen biết không lâu. Là con gái, dù mới mười sáu, Tâm Nam có cái nhạy cảm của đàn bà để nhận biết tình cảm giữa hai người lớn. Do đó cô bé không muốn làm kỳ đà cản mũi vì thế mới rủ bạn đi chỗ khác. Cô bé hơi ngạc nhiên khi thấy cử chỉ của bạn như muốn ngồi nghe chuyện của mẹ với bác Mặc chứ không chịu đi chơi với mình. Khi nghe câu nói đó, Đan Trầm nhìn Tâm Nam như cám ơn. Nàng hiểu được ý của cô bé nên cười nhìn con.

– Mẹ nhờ con đi với Tâm Nam ra nhà sách Khai Trí kiếm mua cho mẹ quyển Mưa Đêm của Võ Phiến và vài tạp chí Bách Khoa…

Dứt lời nàng mở bóp ra lấy tiền đưa cho con như bắt buộc nó phải đi. Dù không thích song Điềm miễn cưỡng nhận lời.

– Dạ… Con ăn xong bánh ngọt là con đi liền…

Đan Trầm còn bồi thêm một câu.

– Con với bé Tâm đi đâu cũng được. Gần 9 giờ rưởi trở lại đây để mình đi về…

Ăn thật nhanh miếng bánh ngọt xong Điềm cùng với Tâm Nam rời bàn. Đợi cho hai đứa ra tới cửa, Đan Trầm mới cười nói với Mặc.

– Nó đeo tôi lắm… Nhà có một mẹ một con thành ra… Lớn như vậy mà chưa chịu rời mẹ… Chắc phải đợi khi nào nó có vợ thời tôi mới dứt sữa được…

Mặc bật lên tiếng cười ngắn khi nghe Đan Trầm pha trò. Không có sự hiện diện của Điềm, anh cảm thấy thoải mái và tự nhiên hơn khi trò chuyện với nàng.

– Tôi hiểu… Hồi đó tôi cũng đeo mẹ tôi như  sam… Con út mà… Tôi nhõng nhẽo số một…

Bật cười thánh thót Đan Trầm ghẹo.

– Chắc bây giờ ông vẩn còn nhõng nhẽo hả…

Mặc lắc lắc đầu uống ngụm nước.

– Giờ thì có ai đâu mà nhõng nhẽo…

Vờ quay mặt nhìn ra ngoài đường, Đan Trầm cười vu vơ. Nàng biết ông lính đang ca bài con cá. Quay lại nhìn người đang ngồi đối diện với mình qua chiếc bàn hình chữ nhật còn chút thức ăn thừa, Đan Trầm lên tiếng.

– Thì ông cưới vợ đi rồi tha hồ nhõng nhẽo…

Nhìn sâu vào đôi mắt long lanh dài có đuôi của Đan Trầm, Mặc buông gọn.

– Cưới ai. Bà chỉ đi…

Đan Trầm bật lên tiếng cười. Mặc cảm thấy giọng cười của người bạn gái quen không lâu thật ấm dịu.

– Chuyện của ông sao lại hỏi tôi…

Đan Trầm cất giọng ởm ờ. Mặc im lìm nhìn ra ngoài đường. Trời chập choạng tối. Hàng cây lá xanh đổi màu sáng mờ mờ nhờ ánh đèn điện. Đan Trầm cũng chống tay lên càm nhìn ra cửa sổ. Giọng nói của Mặc cất lên chậm chạp, rời rạc và mỏi mệt.

– Tôi kiếm hoài mà chẳng thấy một người nào để mình thương yêu và lập gia đình với họ. Có thể có một người nhưng tôi lại không có được cơ duyên để gặp. Mấy năm sau này mỏi mệt vì tìm kiếm nên tôi ngưng…

Nghe giọng tâm tình của Mặc, Đan Trầm cười nhẹ trong lúc vẫn còn nhìn ra ngoài đường như muốn tránh né cái nhìn của Mặc.

– Ông cần có cái tâm thành…

Mặc gục gặt đầu cười. Nhìn người đối diện anh thốt với giọng nghiêm và thành khẩn.

– Cho tới khi tôi gặp bà…

Đan Trầm quay lại khi nghe câu nói đó.

– Tôi biết tôi đã gặp người mà tôi tìm kiếm. Tôi vui vì ít ra tôi cũng tìm thấy được người mà mình khắc khoải tìm kiếm. Tôi buồn vì biết hơi muộn màng…

– Tôi nhớ, tôi có nói với ông là ông chồng tôi đã bỏ đi xa…

– Tôi nhớ chứ… Vì thế mà tôi mới xin ba ngày phép đặc biệt về Sài Gòn để gặp bà…

Đưa tách trà nóng lên uống ngụm nhỏ, Mặc cười.

– Tôi phải năn nỉ sếp của tôi gần gãy cái lưỡi ổng mới chịu cấp ba ngày phép…

– Dzậy à… Tôi nghe nói lưỡi của mấy ông lính dẻo nhẹo dễ gì gãy được…

Đan Trầm cười thành tiếng sau khi nói và nhìn vào nét mặt hơi có chút tẽn tò của Mặc.

– Tôi còn nghe đồn lính tán bạo và yêu nhanh…

– Bà biết tại sao lính tán bạo và yêu nhanh không?

– Tại sao?

– Tại vì lính không có nhiều thời giờ, nhất là lính đánh giặc hoặc đóng đồn xa như tôi. Cả năm tôi mới được về thành phố đôi lần, do đó gặp người vừa ý là phải làm thật nhanh. Tôi có một câu hỏi mà câu hỏi này hơi riêng tư nên nếu bà muốn trả lời cũng được mà không muốn cũng được…

Không lên tiếng, Đan Trầm chỉ ngước nhìn Mặc như chờ nghe câu nói.

– Tại sao bà không lấy chồng?

Đan Trầm nhìn ra ngoài đường làm như suy nghĩ trước khi trả lời. Thật ra nàng đã suy nghĩ cặn kẽ về câu hỏi này trong những năm gần đây, khi được biết tin ông chồng của mình đã có vợ khác. Nàng đâu còn gì vướng mắc với ông ta nữa. Nàng cũng bớt dần thương yêu cũng như mong đợi sự trở lại của ông ta. Con của nàng đã lớn khôn rồi. Tình cảm với cha mẹ chồng ngày thêm lợt lạt. Một lần nàng hỏi khéo cha mẹ chồng về việc bước đi thêm bước nữa thời ông bà cũng ngầm chấp thuận. Họ biết không chấp thuận cũng không được vì không ai có quyền bắt một người đàn bà son trẻ phải chờ đợi hoài một người chồng đã có vợ khác. Nàng với ông chồng cũng không bị ràng buộc về pháp lý vì chẳng có tờ giấy hôn thú, họa chăng có ràng buộc là đứa con trai.

– Hai điều khiến cho tôi bước không muốn đi thêm bước nữa liên quan tới hai người. Đầu tiên tôi chưa gặp một người nào mà tôi thương yêu…

Ngừng lại nhìn người đang ngồi đối diện với mình qua chiếc bàn còn bề bộn thức ăn giây lát, Đan Trầm mới thong thả tiếp.

– … Kế đó vì đứa con…

Mặc cười nhẹ nâng tách trà lên nhấp ngụm nhỏ rồi hắng giọng.

– Tôi thấy Điềm lớn rồi…

Hiểu ý của Mặc, Đan Trầm mỉm cười.

– Tôi có chồng có con mà vẫn còn sống với cha mẹ… Tuy nhiên…

Đan Trầm ngừng lời. Nàng băn khoăn nửa muốn nửa không muốn nói với Mặc chuyện mà nàng nghĩ hơi phức tạp và tư riêng thuần tình cảm của gia đình mình. Mới quen nhau, tình thân cũng chưa có gì sâu đậm để nàng phải đem chuyện tình cảm tế nhị nói cho Mặc nghe. Vì thế nói xong hai tiếng tuy nhiên rồi nàng im luôn. Hiểu ý và cũng tạm bằng lòng với câu trả lời của Đan Trầm, Mặc lên tiếng bằng giọng thành khẩn và nghiêm nghị.

– Khi nào bà muốn bước đi thêm bước nữa, xin bà hãy nhớ tới tên của tôi. Bà đã gặp tôi, ít nhiều gì cũng biết tôi, vậy tôi xin bà ghi tên tôi đầu tiên vào danh sách những người muốn cùng bà song hành trong quãng đời còn lại…

Đan Trầm mỉm cười. Nàng thích sự ngay thẳng và thành thật của Mặc. Dù có tính lãng mạn và mơ mộng song họ đều lớn rồi nên đặt thẳng vấn đề chứ không có quanh co nữa. Vả lại nói như thế Mặc tỏ lộ sự thành thật và nghiêm trang của một người muốn lập gia đình chứ không phải yêu đương lăng nhăng.

– Tôi sẽ nhớ…

Ngưng lời của mình ở đó, Đan Trầm nâng tách trà lên uống ngụm nhỏ như cố ý gây sự nôn nóng và chú ý của người nghe xong rồi nàng mới cất giọng.

– Tôi hy vọng sẽ không làm cho ông thất vọng…

– Cám ơn bà… Câu nói của bà khiến cho tôi rất vui mừng và an tâm trở lại đơn vị…

Đan Trầm cười nói khi nhìn thấy bóng con trai và Tâm Nam băng qua đường.

– Nếu ông có tâm thành tôi nghĩ mọi sự sẽ tốt đẹp…

7.

 

Đang ngồi ủi quần áo của mình và của con, Đan Trầm nghe tiếng gõ cửa rồi tiếng ông phát thư vang lên.

– Cô Đan ơi… Cô có thư nè…

Mở cửa ra nàng thấy ông phát thư quen mặt trao cho mình phong thư khá dày và xốc xếch như đã cũ lắm. Nhìn lên góc bên trái nàng mới biết thư của Mặc gởi cho mình. Sau bữa ăn tối ở nhà hàng Thanh Bình, hai người còn đi chơi với nhau một lần trước khi Mặc trở lại An Lộc. Từ đó tới hôm nay, hơn hai tháng nàng không gặp cũng như không nghe tin tức gì của người lính. Mân mê lá thư gởi từ KBC, nàng mường tượng ra hình ảnh của ông lính ba mươi chín tuổi, mà trong lần đi chơi nàng hay đùa gọi là ông lính tuổi con cù lần. Dù hai người vẫn gọi nhau bằng tiếng ” ông ” ” bà ”, song tình thân thiết của họ đã tiến một bước khả quan đủ để cho họ có thể bày tỏ cảm nghĩ và những chuyện tư riêng. Nhờ vậy nàng mới biết, dù ba mươi chín mà Mặc vẫn chưa lập gia đình. Biết được điều đó Đan Trầm bớt dè dặt trong chuyện giao tiếp với anh. Nàng không thích giao du với một người đàn ông vướng mắc vợ con. Đó là một phiền phức và rắc rối. Nàng không thích và không cần làm bé ai hết. Lật qua lật lại phong thư giây lát, nàng ngồi xuống chiếc băng gỗ nơi hàng hiên rồi chậm chạp xé ra.

An Lộc ngày… tháng… năm…

Đan Trầm mến,

Tôi định gọi Đan Trầm bằng tiếng ” bà ” cố hữu như tôi đã từng gọi mấy tháng qua, song cảm thấy tiếng bà có vẻ xa lạ, khách sáo quá nên tôi xin thay bằng cái tên của người còn thiếu nợ tôi bữa ăn; mà tôi, mỗi lần nghĩ đến cảm thấy ao ước được ngồi ăn với Đan Trầm và cháu Điềm trong căn nhà ấm cúng đầy tình gia đình. Tôi tự biết còn lâu lắm tôi mới được hân hạnh đó…

Không nhịn được nàng bật lên tiếng cười rồi lẩm bẩm nói.

– Thôi ráng chờ đi ông ơi… Càng đói ăn càng ngon…

Chắc còn lâu lắm tôi mới được phép trở lại Sài Gòn thăm Đan Trầm. Tình hình chiến sự ở đây có những dấu hiệu báo trước một một trận đánh lớn giữa hai phe. Vì thế mà quân dân ta phải chuẩn bị ráo riết. Tôi và các chiến hữu bận bịu luôn. Bận xây thêm hầm núp mới. Bận tu bổ lại công sự phòng thủ cũ. Bận thiết trí các ổ súng cộng đồng. Tôi ăn đụng nhiều hơn. Ngủ đụng nhiều hơn. Và nhớ đụng nhiều hơn. Đụng mặt ai cũng nhớ tới một người quen ở xa. Đụng nói chuyện với ai cũng nhớ lại tiếng cười thánh thót, giọng nói thanh thanh của người quen. Nhìn ai cũng thấy đôi mắt dài có đuôi long lanh huyền bí…

Đan Trầm mỉm cười. Dĩ nhiên nàng biết Mặc có cảm tình với mình. Nàng cũng hiểu những lời bóng gió xa xôi ông lính nói với mình, viết cho mình, tán tụng mình mong hâm nóng lại tình cảm đã lạnh của mình. Nàng thích Mặc. Nàng không phủ nhận điều đó. Chỉ thích thôi chứa chưa phải nhớ nhung hoặc thương yêu. Đời sống của nàng quá thừa thải thời giờ do đó chỉ muốn có một người quen, bạn cũng được, như Mặc để có chút bận tâm, lo nghĩ về một người lính mà nàng biết đang xả thân, đang đem sinh mạng của họ để làm hàng rào cản cho nàng được sống trong tự do và yên ấm. Chấp nhận tình cảm mà Mặc dành cho mình, hay xem ông ta như là một người bạn, với nàng tựa như một hành động bày tỏ lòng biết ơn người lính đang chiến đấu cho đất nước.

Sau một ngày làm việc nhọc mệt, tôi trở về chỗ ngủ của mình. Đêm ở vùng núi rừng ngút ngàn này tới sớm lắm. Khí lạnh căm căm. Lạnh vì chất thép của súng đạn. Lạnh vì khí lạnh của rừng cao su tiết ra. Lạnh vì nỗi cô đơn của chính mình. Trong màn sương mù giăng giăng tôi nằm im trong bóng tối hình dung lại vóc dáng của một người quen tuy không xa lắm nhưng khó mà gặp mặt được. Vùng đất xa xôi mà tôi đang ở ít có thú vui ngoài đọc sách, nghe nhạc. Cũng có quán xá song nghèo nàn và phố thì ” đi dăm phút đã về chốn cũ ”…

Ông ta bắt đầu tả oán… Ông lính bắt đầu kể khổ…”. Đan Trầm nghĩ thầm khi lật lật lá thư dày 6 trang được gởi từ chiến trường của người lính tên Mặc. Nàng biết ông ta tả oán, kể khổ song cũng tìm thấy trong đó phần nào sự chân thành của cảm nghĩ. Một người lính 39 tuổi, ở xa thành phố, không có vợ con, dĩ nhiên phải đơn độc và cảm thấy thiếu thốn tình cảm, thiếu rất nhiều, hơn hẳn những người có gia đình. Bây giờ được quen biết nàng, dĩ nhiên nàng trở thành một đối tượng để cho ông lính trút hết nỗi niềm. Đưa tay lên xem đồng hồ chỉ hơn 10 giờ sáng, nàng lại cắm cúi đọc tiếp lá thư được viết với từng đoạn ngắn giống như  nhật ký hay viết khi nào người cầm bút có thời giờ.

Hôm qua tôi may mắn được tháp tùng sếp lớn đi Lai Khê hội họp. Muốn về gặp Đan Trầm giây lát rồi đi song không có chuyến trực thăng nào đành thôi. Đường bộ cũng không xa lắm nhưng mất nhiều thời giờ mà tôi phải trở lại An Lộc cùng ngày. Đứng ở Lai Khê trông về hướng Sài Gòn, buồn và chỉ còn biết gọi tên của Đan Trầm; cái tên mà trí tôi bảo đừng gọi nhưng lòng tôi lại muốn gọi. Không gọi tên của Đan Trầm thời gọi tên ai đây. Tôi không có lấy một người tình, bạn gái để gọi. Chẳng lẽ lại gọi tên cha mẹ, anh chị em trong gia đình. Tôi ” tuổi con cù lần ” chứ đâu còn nhỏ nhít gì mà khi buồn bã và đơn côi lại réo tên người thân trong gia đình. Tôi muốn có, tôi cần có một người bạn, hiểu mình chút chút, thông cảm mình chút chút để thư từ thăm hỏi và ít ra mình cũng có một người thân quen ở thành phố, để không có cảm tưởng mình bị bỏ rơi, bị quên lãng…

Đan Trầm cảm thấy chút bồi hồi khi đọc hết một đoạn thư của Mặc. Nàng như mường tượng ra nét mặt thoáng buồn của ông lính trong buổi giã từ. Nàng biết mình nặng tình cảm, lãng mạn và phóng khoáng. Vẻ thản nhiên và vui cười ở bên ngoài chỉ là cái vỏ bọc bên trong một tâm hồn đa sầu đa cảm. Giữa buổi sáng tĩnh lặng của thành phố, thứ tĩnh lặng hiếm hoi của thủ đô mà áp lực của địch càng ngày càng đè nặng lên, nàng mơ hồ nhớ lại buổi sáng sớm được Mặc đón đi ăn phở Hiền Vương. Chỉ có nàng nói cười mà Mặc im lặng nghe. Nàng nhớ mình hứa viết thư cho ông lính song chần chờ vì chưa quyết định có nên nới rộng giao du với ông ta hay không. Dù ông ta cả quyết mình chưa bao giờ lập gia đình nhưng mấy ông lính nói khó tin lắm. Miệng của họ dẻo còn hơn mạch nha, lưỡi của họ uốn đủ trăm chiều, do đó muốn giao du thân mật nàng nên thận trọng để sau này khỏi lo chuyện bị đánh ghen hoặc mang tiếng làm bé. Nàng cần phải hiểu thêm về đời tư của Mặc trước khi đi sâu vào chuyện quen biết với anh.

Thấy đồng hồ chỉ 11 giờ, Đan Trầm gấp thư lại bỏ vào phong bì rồi lẩm bẩm.

– Thôi bây giờ tôi phải đi nấu cơm… Thằng bé đi học về đói bụng mà hổng có cơm nó nhằn tôi ông biết hông…

Bật cười thành tiếng nhỏ vì câu nói của mình, bỏ lá thư vào trong túi áo nàng đi thẳng vào bếp nấu cơm. Không biết nghĩ sao nàng lại đi vào phòng ngủ, nhét lá thư của Mặc vào ngăn tủ đựng quần áo. Dường như nàng không muốn Điềm biết Mặc đã gởi thư cho mẹ của nó. Nàng nghĩ còn quá sớm để nói cho con trai biết sự giao du giữa mình với Mặc.

Điềm vừa rời nhà để tới trường thời Đan Trầm cũng trở vào phòng ngủ sửa soạn một cách sơ sài xong đi bộ ra đường Hùng Vương đón xích lô đi chợ Bến Thành mua một chục cam biếu ba má Mặc. Mua quà xong nàng lại ngồi xích lô đi Ngã Ba Hàng Xanh tới nhà của ông lính. Trước khi quyết định viết thư hồi âm, nàng muốn biết rõ thêm về đời tư của anh. Nàng ngại giao du với một người đã có vợ con, ngại gây rắc rối cho chính mình đồng thời làm khổ một người đàn khác. Nếu anh còn độc thân thời lúc đó nàng mới yên tâm mà viết thư và tiếp tục giao du. Theo lời chỉ dẫn của người trong xóm, sau một hồi đi lanh quanh cuối cùng nàng cũng tìm ra nhà. Ba má Mặc tỏ vẻ ngạc nhiên về sự viếng thăm của một người đàn bà tự xưng là bạn với con trai của mình song họ cũng ân cần và niềm nở tiếp đón nàng. Dù không nói ra họ cũng lờ mờ hiểu phải có liên hệ tình cảm như thế nào, người đàn bà đẹp và cốt cách giàu sang này mới tìm tới nhà để làm quen với gia đình của họ. Chị gái của Mặc ở chung nhà với cha mẹ còn anh trai cũng ở kế bên. Du, anh hai của Mặc cũng đi lính, tùng sự tại Biệt Khu Thủ Đô với cấp bậc trung úy.

– Cô Đan Trầm quen với Mặc lâu chưa?

– Dạ… Tôi quen anh Mặc được hơn ba tháng… Tụi này đi chơi với nhau đôi lần…

Nhìn Du giây lát, nàng mới cười thốt.

– Thú thật với anh, tôi thích anh Mặc vì tính tình hiền lành và có nhiều chỗ hợp với tôi. Sở dĩ tôi tới đây gặp hai bác và các anh chị là để biết thêm về đời tư của Mặc trước khi tôi tiếp tục giao du với anh ấy…

Cười cười, Du hỏi thẳng.

– Cô muốn biết Mặc có vợ con chưa hả?

– Dạ… Anh cũng hiểu là đàn bà, tôi không thích giao du với một người đàn ông đã có gia đình, vừa mang phiền lụy cho mình đồng thời gây ra đau khổ cho người khác…

– Tôi hiểu ý cô Đan Trầm. Tôi cũng khen cho tính ngay thẳng của cô. Cô đừng lo. Dù đã lớn tuổi song Mặc chưa bao giờ lập gia đình. Theo tôi, nó là thằng khó tính trong việc chọn lựa một người bạn trăm năm. Cách đây mấy năm, nó có một cô bạn gái thân thiết lắm, song không biết vì lý do gì mà hai đứa tụi nó xa nhau. Cô gái đó đi lấy chồng còn Mặc thời gian sau cũng đi lính. Cô chắc còn trẻ hơn nó?

– Dạ tôi trẻ hơn anh Mặc…

– Mời cô Đan Trầm uống nước…

Du đưa ly nước lên mời. Đan Trầm vui vẻ vừa uống vừa trò chuyện với Du, một người rất tử tế và cởi mở.

– Tôi cũng định viết thư cho Mặc. Cô có muốn nhắn gì không?

– Dạ cám ơn anh. Chắc tôi không có gì để nhắn. Anh Mặc vừa gởi cho tôi lá thư. Đọc thư xong, muốn biết thêm về ảnh trước khi hồi âm nên tôi tới đây gặp hai bác và anh để hỏi cho rõ ràng. Như thế tôi mới yên tâm viết thư cho anh Mặc. Ảnh tả oán khiến cho tôi cũng hơi…

Đan Trầm ngừng lại. Dù nàng không nói hết ý, song cũng là lính nên Du hiểu bèn cười đùa.

– Nó tả oán với cô chứ gì… Nè… nè… đừng có nghe mấy ông lính tả oán, ca bài con cá rồi động lòng nghen…

Đan Trầm bật cười thánh thót.

– Dạ… Anh cảnh cáo tôi hơi chậm rồi anh…

Vui miệng và cũng muốn thắt chặt tình thân với gia đình của Mặc, Đan Trầm vui vẻ kể lại cho Du nghe chuyện nàng với Mặc quen nhau. Nghe xong, Du gật đầu nói bằng giọng nghiêm nghị.

– Nó kết cô rồi đó. Tôi đã giới thiệu cho nó nhiều cô trong sở còn trẻ và đẹp mà nó đi chơi một lần rồi trốn biệt luôn…

Thấy trò chuyện cũng lâu, Đan Trầm từ giã đồng thời xin phép ba má Mặc thỉnh thoảng được tới nhà thăm viếng ông bà. Ngồi trong lòng chiếc xích lô trên đường trở về nhà, nàng cảm thấy thoải mái và yên tâm khi biết rõ đời tư của Mặc cũng như quyết định viết thư trả lời cho anh.

Đi lính xa nhà, không có niềm vui và an ủi nào lớn hơn khi nhận được thư, nhất là thư mà mình trông đợi. Mặc đang ở trong tình trạng đó. Anh vừa nhận được thư của Đan Trầm hồi chiều. Vì đang bận nên anh dằn lòng không mở ra mà chỉ chăm chú nhìn bên ngoài. Thư khá dày, bao thư được làm bằng giấy đắt tiền nên đẹp mắt. Nhưng đẹp nhất chính là nét chữ gãy gọn, nắn nót và rõ ràng của người gởi. Góc bên trái phía trên cùng có tên Nguyễn Thị Đan Trầm- 21/5/11 đường Hùng Vương- Xã Thạnh Mỹ Tây- Quận Gò Vấp- Tỉnh Gia Định. Phía dưới ngay chính giữa có tên Tr/u Trần Quân Mặc- Phòng 3- Tiểu Khu Bình Long. Ăn vội chén cơm, tắm gội và thay quần áo xong, ra ngồi nơi góc cây xế cửa chính của căn cứ anh chậm chạp lấy lá thư ra. Trên nền giấy pellure màu xanh nhạt những dòng chữ đầu tiên hiện ra làm cho anh phải lắc đầu mỉm cười lẩm bẩm: ” Đợi dài người ra mới có thư…”

Kính thưa ông lính trẻ của tôi…

Đọc câu đầu tiên, Mặc bật cười tiếng nhỏ vì hơi văn cợt đùa của Đan Trầm.

– Sở dĩ tôi chậm viết thư hồi âm vì tôi có lý do. Cách đây ba ngày, tôi có tới thăm ba má ông và hân hạnh được trò chuyện khá lâu với anh Du. Mục đích của cuộc viếng thăm này chỉ để xác định: ông đã đùm đề vợ con hay ông vẩn còn là ông lính độc thân vui tính. Không phải tôi không tin những gì ông đã kể với tôi, nhưng tôi muốn thật sự yên tâm và vững lòng trước khi viết thư trả lời ông. Tôi muốn, khi đi chơi với ông, tôi sẽ không làm một người đàn bà nào đó đau khổ. Là đàn bà, tôi hiểu nỗi khổ tâm của họ khi bị người khác cướp mất đi kẻ mà mình yêu thương. Tôi cần được sự an lòng, không sợ bị người ta chận đường đánh ghen khi tôi đi ăn kem với ông, cùng đi với ông vào Khai Trí mua sách báo mà không bị mang tiếng giựt chồng của người khác.

Sau khi đã bí mật điều tra lý lịch và được ba má ông cũng như anh Du xác nhận ông không có vợ con, tôi cảm thấy an lòng, hân hoan chấp nhận tình bạn mà ông đã dành cho tôi. Nếu ông giận và không đồng ý về chuyện tôi đã làm ( tôi nghĩ ông không giận cũng như ông đồng ý ), vì điều này khiến cho tình cảm giữa chúng ta tiến triển một cách mau mắn và tốt đẹp hơn, thời tôi, sẽ không gọi ông bằng ông và xưng tôi nữa. Tôi sẽ gọi Anh Mặc ( Điềm nói tên của ông kỳ quá… Mặc là mặc gì… Mặc quần áo, mặc cả, hay bỏ mặc…) Nó nhờ tôi hỏi anh Mặc giải thích một cách rành mạch về cái tên Mặc của anh. Dù tôi có nói Mặc là trầm mặc nó vẫn không chịu. Anh Mặc nên dành thời giờ suy nghĩ hầu giải thích cho đứa con khó tính của Đan Trầm…

Mặc mỉm cười. Anh cảm thấy vui vui khi đọc những dòng chữ của Đan Trầm. Thoạt đầu hơi văn xa lạ và có khoảng cách nhưng sau đó chuyển nhịp thân mật hơn bằng cách gọi anh và xưng tên.

Như đã nói với anh Mặc đôi lần, tôi rất thương con và có thể nói một cách không ngoa, từ khi chồng bỏ đi xa Đan Trầm đã sống cho con nhiều hơn sống cho mình. Nó là hạnh phúc nhỏ nhoi, niềm vui hèn mọn của tôi. Hiểu được sự hi sinh vô bờ bến của mẹ hiền, Điềm cũng rất thương mẹ. Điều đáng nói ở đây chính là vì hoàn cảnh chỉ có hai mẹ con sống với nhau nên rất thân thiết, thông cảm và đối xử với nhau như bạn. Từ lúc còn bé, Điềm đã rất ” mê ” mẹ. Nó tôn thờ, ngưỡng phục, ái mộ và si mê mẹ của nó.

Tại sao Đan Trầm lại nói ra điều này với anh Mặc? Chỉ vì trong lần mình đi chơi với nhau trước khi trở lại An Lộc, anh Mặc có nhắc đi nhắc lại nhiều lần ý muốn lập gia đình với Đan Trầm. Điềm chính là trở ngại đầu tiên mà anh Mặc phải giải quyết. Nó sẽ là người đứng ở chính giữa. Nó không có may mắn được sống với cha từ lúc nhỏ cho tới khi lớn khôn, nên Đan Trầm không muốn con của mình phải mất thêm người mẹ mà nó thương yêu rất mực. Tôi không thể sống hạnh phúc bên anh Mặc hay bất cứ người đàn ông nào nếu con không được sung sướng. Nói một cách khác là Đan Trầm đặt nặng tình thương con ngang hàng với chính hạnh phúc của mình. Sở dĩ tôi phải nói rõ như vậy cốt ý để cho anh Mặc hiểu thêm về hoàn cảnh đặc biệt của tôi…

Mặc gấp lá thư đọc dở dang lại rồi bỏ vào túi áo trận. Anh muốn nhín lại để đọc vào dịp khác vì không phải lúc nào cũng có thư để đọc. Huống chi thư của Đan Trầm còn hiếm hoi hơn nữa. Anh cũng muốn tĩnh tâm suy nghĩ về những gì nàng đã viết trong đoạn đầu của lá thư dài bốn trang. Xuyên qua lời lẽ trong thư, anh biết Đan Trầm rất thương con. Có thể nàng thương con nhiều hơn bản thân nàng. Cũng vì vậy mà nàng chịu đựng được cảnh cô đơn mười bảy năm ròng rả để nuôi dưỡng con trai cho đến ngày khôn lớn. Hồi tưởng lại cử chỉ, thái độ của Đan Trầm đối với con, cũng như của Điềm đối với mẹ; anh biết cả hai mẹ con, ngoài tình mẫu tử còn đối xử nhau như bạn vong niên. Điềm có mẹ mà không có cha, còn Đan Trầm có con mà không có chồng; hoàn cảnh đơn độc đó vô hình chung tạo ra sự gần gụi, thân mật và gắn bó hiếm có và hiếm thấy trong những gia đình có đầy đủ cha mẹ và nhiều anh chị em. Dĩ nhiên phần lớn người mẹ nào cũng thương con. Người mẹ nào mà không thương con của mình thì người đó không phải là người mẹ đúng nghĩa mẹ. Riêng Đan Trầm và Điềm còn hơn thế nữa. Cả hai còn tựa nương vào nhau để sống. Con trở thành bạn của mẹ và mẹ đóng vai trò bạn của con, rồi tạo nên một thực thể mẹ-con gắn bó với nhau tựa bóng với người. Suy nghiệm ra điều này, Mặc biết muốn hội nhập vào trong thực thể mẹ-con đó không phải dễ dàng, bởi vì anh phải được Đan Trầm cũng như Điềm chấp nhận, chia xẻ và nhường cho anh một vị thế ngang hàng với hai mẹ con. Tuy nhiên việc đó còn quá sớm để bàn luận một cách chi tiết. Chuyện cần thiết trước nhất là chuyện tình cảm giữa anh với Đan Trầm. Dù chỉ mới quen biết nhau thời gian ngắn, song anh cũng phải tự thú nhận mình rất mến và thích Đan Trầm. Phải nói anh bị nàng cuốn hút. Ai lại không bị thu hút bởi một người đàn bà trẻ đẹp, có học, thông minh và nhiều cá tính. Anh cũng biết dù ít hay nhiều Đan Trầm cũng mến và thích mình, bởi vậy nàng mới chịu khó tìm hiểu về đời tư và sau đó viết thư cho anh. Như vậy anh có nhiều hi vọng để làm cho sự quen biết thêm sâu đậm rồi tiến tới tình yêu. Nếu anh và Đan Trầm yêu nhau thời mọi sự sẽ trở nên dễ dàng hơn. Nếu biết anh có ý định lập gia đình với mẹ nó tất nhiên Điềm phải chấp nhận vì thương mẹ. Suy đi tính lại Mặc nghĩ mình không nên vội vàng viết thư trả lời cho Đan Trầm. Phải để cho nàng đợi, nàng chờ. Như thế lá thư của anh mới có giá trị nhiều hơn.

 

 

 

 

8.

 

Điềm cắm đầu đạp một hơi khi ra khỏi trường. Hôm nay đúng 27 Tết. Anh không phải đi học cho tới mồng 5. Nghĩ tới ở nhà 7 ngày tha hồ ăn ngủ, anh cảm thấy lòng phơi phới, nhấn mạnh chân xuống bàn đạp của chiếc xe đạp mà mẹ mới mua cho cách đây hơn tháng. Mặc dù có xe gắn máy song anh vẫn thích đi học bằng xe đạp hơn vì không tạo ra sự cách biệt với bạn bè trong trường mà hầu hết vẫn còn đi học bằng xe đạp. Bởi vậy anh mới năn nỉ mẹ mua cho chiếc xe đạp mới, loại dành riêng cho các tay đua xe. Chân đạp đều đều anh nghĩ ngợi lan man để tìm xem mình làm gì trong dịp Tết. Ăn tết mà hổng có vui chơi thời đâu có gọi là ăn tết được. À lên tiếng nhỏ vì tìm ra ý kiến mới mẻ anh khoái chí đạp xe nhanh hơn để về nhà bàn với mẹ. Dù sao anh cũng phải được mẹ đồng ý.

Dựng xe đạp trước hàng ba anh xô cửa và gọi lớn hai tiếng ” mẹ ơi ”. Không có ai trả lời cho anh biết mẹ không có nhà. Trên bàn có mảnh giấy ghi dòng chữ ” Mẹ đi chợ Tết… chiều về… có bánh mì thịt cho con ”. Đói bụng, anh mở gác măng rê lấy bánh mì ra ăn.

– Cô Đan ơi… Cô có thơ nè cô…

Đang nhai, nghe tiếng ông phát thơ anh hơi ngạc nhiên bèn bước ra. Thấy Điềm, ông phát thơ cười trao cho anh lá thư.

– Thư này của mẹ cậu…

– Dạ cám ơn bác… Chúc bác ăn tết vui vẻ…

Nói lời cảm ơn ông phát thư quen biết với nhà mình mấy chục năm và đợi cho ông ta đạp xe đi khỏi, Điềm liếc nhanh phong thư cũ và hơi nhăn nheo. Tên người gởi khiến cho anh hơi cau mày tỏ vẻ khó chịu vì biết đó chính là thư của bác Mặc gởi cho mẹ của mình. Nửa bực dọc, nửa tò mò muốn biết ông lính viết cái gì song anh cũng hiểu không nên xé thư ra đọc. Đó là một điều tối kỵ. Đó là một xúc phạm với người mẹ kính yêu. Mân mê lá thư trên tay giây lát, anh càu nhàu mấy tiếng rồi bước vào phòng bỏ nó trên giường của mẹ. Nhưng không biết nghĩ sao anh lại lấy lá thư nhét vào dưới cái gối của mình. Dường như anh muốn giấu lá thư của bác Mặc gởi cho mẹ của mình. Trở ra bàn vừa ăn bánh mì anh vừa suy nghĩ rồi sau đó nhiều câu hỏi bật ra trong đầu. Mẹ với bác Mặc viết thư lâu chưa? Viết bao nhiêu lá thư rồi? Có đi chơi riêng rẻ chưa? Nếu có thì bao nhiêu lần rồi? Ăn được nửa ổ bánh mì, không biết nghĩ sao anh lại trở vào phòng, vạch gối lấy phong thư đem ra đặt trên bàn ăn trước mặt của mình. Vừa ăn anh vừa nhìn phong thư rồi cảm thấy bánh mì nhạt nhẽo và không còn hương vị gì nữa. Tự dưng anh thấy hổng ưa ông lính, bạn của mẹ. Trong óc của cậu thanh niên vốn là con một quen được mẹ nuông chiều nãy sinh ra sự ghen tức. Người ta thường nói con một có tính ích kỷ và ít khi chịu chia xẻ với ai. Điềm cũng nằm trong tình trạng đó và còn nặng hơn. Anh mê mẹ và nhất định không chịu chia xẻ tình cảm của mẹ dành cho mình với bất cứ ai. Anh chỉ muốn mẹ là của mình, mãi mãi thương yêu mình, dù biết rằng mai mốt anh cũng sẽ gặp gỡ, quen biết, yêu thương và phải có gia đình riêng của mình. Tuy nhiên ngay lúc này và có thể còn lâu lắm anh vẫn sống với mẹ do đó không muốn bà quen biết và có bạn trai hay bồ bịch với bất cứ người đàn ông nào.

– Điềm ơi…

Đang suy nghĩ, nghe tiếng mẹ gọi ngoài sân, Điềm nhét vội lá thư của Mặc vào túi áo đoạn reo thành tiếng vui vẻ.

– Dạ… Con mới về mẹ ơi…

Anh nghe giọng nói của mình có chút gì gượng gạo. Bước nhanh ra cửa đúng lúc mẹ vừa vào tới, thấy mẹ tay xách nách mang, anh đưa tay đỡ lấy bịch giấy dầu to và nặng.

– Con phụ mẹ ôm trái dưa hấu vào nhà nghen con… Nặng quá mẹ ôm hổng nổi…

– Sao mẹ hổng chờ con đi học về rồi con đi với mẹ…

Đan Trầm vừa thở vừa cười nói với con trai.

– Mẹ đi chợ Thị Nghè mua vài thứ về kho thịt. Ngày mai mình ra chợ Bến Thành mua trái cây để mồng hai qua nhà nội của con…

Ngoái đầu nhìn ra ngoài sân, nàng nói tiếp.

– Chú hai Miện để trái dưa hấu ngoài cửa cho con ôm vào dùm mẹ đi con… Còn bịch thức ăn nữa…

– Dạ mẹ cứ để đó cho con… Mẹ vào nghỉ mệt đi mẹ…

– Ừ… mẹ vào nghỉ mệt một chút… Con nhớ đem hết thức ăn vào nghen xong rồi mình ăn cơm…

Nhìn theo dáng đi của mẹ rồi sau đó ngó xuống túi áo trong có đựng phong thư của Mặc, Điềm lẩm bẩm điều gì xong nối bước theo sau. Đặt gói giấy dầu lên bàn anh quày quả trở ra sân. Một tay ôm trái dưa hấu lớn, một tay ôm bọc giấy, anh trở vào nhà thật nhanh.

– Mẹ ơi…

– Gì đó con… Chờ chút… Mẹ đang thay quần áo…

Vừa định vén màn bước vào phòng ngủ, nghe mẹ lên tiếng, Điềm hơi ngần ngừ rồi cuối cùng đứng yên không bước vào phòng trong lúc mẹ đang thay quần áo. Dù vậy, anh cũng nghe được tiếng động quen thuộc làm cho anh liên tưởng tới điều gì khiến mặt mày đỏ dần lên. Lắc lắc đầu mấy lượt như cố xua tan những hình ảnh trong đầu, anh bước ra sau bếp soạn thức ăn mà mẹ đã mua sắm cho ba ngày tết.

– Mẹ có mua mứt gừng cho con đó…

Đan Trầm cười nói trong lúc cài nút áo trên cùng. Điềm ngước lên cười nhìn mẹ.

– Có bánh tét… Ủa mà mẹ mua bánh chưng chi vậy mẹ?

Cầm ổ bánh chưng vuông vuông lên, Đan Trầm cười hắc hắc.

– Mua ăn thử… Cô bạn trong sở nói bánh chưng ngon lắm nên mẹ mua ăn thử… Con hổng thích thời mẹ ăn một mình…

Dứt lời nàng chúm chiếm cười nhìn con trai và buông một câu nói đùa.

– Mẹ muốn thử món ăn của miền bắc mình để sau này có cô con dâu người bắc thời mẹ cũng không bỡ ngỡ…

Nghe bà mẹ nói đùa Điềm không nhịn được cũng bật lên tiếng cười vui vẻ. Bẻ miếng mứt gừng bỏ vào miệng anh vừa nhai vừa cười thốt.

– Xóm mình có con nhỏ tên Tâm người bắc học Trưng Vương đó mẹ…

– Có phải Tâm Bắc không?

– Dạ…

Quay qua nhìn con, Đan Trầm bắt gặp con cũng đang nhìn mình cười.

– Tâm Bắc với Tâm Nam, Tâm nào đẹp hơn?

– Dạ… Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười…

Đan Trầm buông tiếng cười thánh thót khi nghe câu trả lời của con.

– Con thích cô nào?

– Hổng thích cô nào hết…

– Sao lạ dzậy… Con nói với mẹ là con phục hai bà Trưng Trắc và Trưng Nhị lắm mà…

Điềm trả lời trong tiếng cười vui.

– Dạ… Con phục Hai Bà Trưng mà hổng thích con gái học Trưng Vương…

– Vậy chứ con thích ai?

– Hổng thích ai hết…

Tinh ý, Đan Trầm thấy nét mặt của con thoáng nét buồn man mác sau khi nói câu đó.

– Thật không… Có để ý tới ai thời con nói cho mẹ biết nghen. Mẹ sẽ tìm cách giúp con. Mẹ sẽ cố vấn cho con…

Thở dài nhè nhẹ, Điềm nói lảng sang chuyện khác bằng một câu hỏi nửa đùa nửa thực.

– Chuyện tình của mẹ với bác Mặc tới khúc quanh nào rồi?

Im lặng giây lát, Đan Trầm mới lên tiếng.

– Tình gì… Mẹ với ông ta chỉ là bạn…

– Bạn gì mẹ?

– Bạn thôi… Chưa có gì hết…

– Chưa có nghĩa là sẽ có phải hông mẹ?

Đan Trầm nhìn con chăm chú khi nghe câu bắt bẻ của nó. Điềm hơi cúi đầu xuống như cố tránh tia nhìn quan sát của mẹ. Thật lâu anh mới nghe tiếng thở dài của mẹ cùng với giọng nói buồn buồn vang lên trong căn nhà bếp vắng lặng chỉ có hai người.

– Mẹ không biết… Mẹ thích ông ta nhưng…

Đan Trầm ngập ngừng như khó tìm ra lời nói diễn bày ý nghĩ của mình. Chờ giây lát không thấy mẹ tiếp, Điềm hỏi nhỏ.

– Từ hôm đi ăn tối mẹ có gặp bác Mặc lần nào nữa không mẹ?

– Không…

Đan Trầm không hiểu sao mình lại trả lời không. Đúng ra thời nàng có đi chơi với Mặc một lần trước khi anh trở lại đơn vị.

– Bác ấy có viết thư cho mẹ hả mẹ?

– Có…

Tay đều đều cắt khúc thịt đùi ra thành những cục thịt nhỏ để kho, Đan Trầm trả lời gọn.

– Chắc mẹ có hồi âm hả mẹ?

Điềm hỏi tiếp. Ngưng tay, nhìn con giây lát xong nàng mới cười đùa.

– Con tính làm phóng viên Lê Phong để điều tra mẹ hả?

Cười hắc hắc Điềm không trả lời. Đan Trầm nói chậm và nhỏ. Giọng của nàng thoáng buồn.

– Mẹ có viết thư nhưng sau đó không thấy bác ấy trả lời. Chắc bác ấy bận… Lính mà…

Nhìn gương mặt thoáng nét buồn man mác, nhất là đôi mắt đen dài long lanh như có nước mắt của mẹ hiền, Điềm cảm thấy áy náy. Nhìn mẹ, anh cười nói đùa.

– Con có cái này để làm quà Tết cho mẹ nè mẹ…

Nói xong anh thò tay vào túi áo của mình.

– Con cho mẹ cái gì?

Đan Trầm thờ ơ hỏi. Nàng đâu cần quà cáp của con trai hay bất cứ của ai. Móc trong túi áo ra phong thư dày, Điềm trao cho mẹ trong lúc quan sát cử chỉ của bà. Anh muốn biết để đo lường mực độ tình cảm của bà đối với ông lính tên Mặc. Anh thấy thoáng mừng rỡ ánh lên trong đôi mắt dài có đuôi, cũng như bàn tay nuột nà run nhè nhẹ khi đón lấy phong thư nhăn nheo.

– Cám ơn con…

– Thơ tới lúc con vừa đi học về. Con tính đợi tới mồng một tết mới đem ra lì xì cho mẹ, nhưng biết mẹ trông thơ của bác Mặc nên con…

Mỉm cười, Đan Trầm hôn nhẹ vào má con trai như biểu lộ sự cám ơn. Điềm cảm thấy lòng mình nao nao khi đôi môi mềm ấm của mẹ chạm lên má. Mùi hương thân thể quen thuộc của bà làm cho anh ngầy ngật, choáng váng một cách dịu dàng song âm vang còn vương lại rất lâu trong tâm tưởng.

– Con ước gì bác Mặc gởi thư cho mẹ mỗi ngày…

– Chi dzậy?

Mắt không rời phong thư của ông lính được đặt trên mặt bàn, Đan Trầm hỏi với chút ngạc nhiên. Dù nôn nóng muốn đọc thư song nàng cố dằn lòng đợi sau khi làm xong mọi chuyện, nhất là muốn che dấu sự nôn nóng của mình không cho con trai biết. Điềm cười hắc hắc.

– Con sẽ được mẹ hôn mỗi ngày…

– Hổng có thư của bác Mặc mẹ cũng hôn con mỗi ngày mà… nếu con muốn…

Điềm chưa kịp phát biểu ý nghĩ của mình, mẹ anh đã cười lên tiếng. Âm thanh của giọng cười nghe thanh thoát, dịu dàng và tươi vui.

– Mà chắc con hổng cần mẹ cưng nựng đâu… Để mai mốt Tâm Bắc hay Tâm Nam nựng con nhiều hơn…

Bật lên tiếng cười vui, Điềm nghiêng người chìa má sang như muốn để cho mẹ hôn lần nữa. Đan Trầm giỡn với con bằng cách chạm nhẹ cái trứng hột vịt vừa lột vỏ xong vào má của con trai kèm theo hai tiếng ” hư quá nè…”. Hai mẹ con cười giỡn trong lúc liền tay sửa soạn thức ăn cho ba ngày Tết. Khoảng trưa mọi việc tạm xong. Vặn nhỏ lửa nồi thịt kho, Đan Trầm lên tiếng.

– Mẹ đi nằm nghỉ một chút… Con qua nhà Tâm Nam chơi hả?

Điềm cười cười. Anh biết mẹ muốn đuổi khéo mình đi chơi để ở nhà đọc thơ của bác Mặc. Vì vậy anh tìm cách chọc phá cho vui.

– Dạ hông… Con ở nhà đọc ké thơ của mẹ…

Thấy mẹ đưa tay định ký đầu mình, anh cười hăng hắc.

– Thôi con đi chơi để cho mẹ ở nhà đọc thơ bồ…

– Bồ gì… Ai mà thèm bồ bịch với mẹ…

Bật lên tiếng cười Điềm bước ra cửa rồi ngoái đầu lại đùa một câu.

– Con hổng tin đâu… Mai mốt gặp bác Mặc con sẽ hỏi xem bác ấy có mê mẹ không…

Đứng nhìn theo bóng con trai khuất ngoài cổng giây lát, Đan Trầm mới thong thả vén tấm màn bước vào phòng ngủ. Thấy giường của con trai ngổn ngang quần áo, sách vở nàng lẩm bẩm.

– Hư quá… không khi nào chịu dọn dẹp…

Tuy nói như vậy song nàng cũng không chịu dọn dẹp cho con mà lại nằm xuống giường của mình. Đưa phong thư tuy còn mới song lại được gấp làm đôi của Mặc lên ngắm nghía giây lát nàng mỉm cười. Ba ngày Tết mà nhận được lá thư mình mong đợi thời đúng là món quà quí giá và hiếm hoi. Một ý tưởng nãy ra trong trí, nàng đặt phong thư của người lính lên ngực rồi sau đó nhắm mắt lại. Căn phòng chìm vào im lặng.

Điềm rón rén bước vào nhà như không muốn gây ra tiếng động. Anh muốn biết mẹ có đọc thư của bác Mặc hay đang làm gì khác. Vào tới nơi anh ngạc nhiên vì sự vắng lặng. Khẽ vén màn anh càng ngạc nhiên hơn khi thấy mẹ không có đọc thư của bác Mặc mà đang nằm ngủ trên giường. Lá thư đặt trên ngực vẫn còn dán kín.

– Mẹ ơi…

Đan Trầm hơi cựa mình dù con gọi rất khẽ. Không mở mắt nàng hỏi nhỏ bằng giọng chứa ít nhiều ngáy ngủ.

– Gì đó con?

– Dạ hổng có chi… Con chỉ muốn biết mẹ thức hay ngủ…

Điềm thì thào. Đan Trầm xoay người nằm nghiêng mặt vào vách.

– Mẹ nằm một chút… Con canh chừng nồi thịt kho cho mẹ… Châm thêm nước cho mẹ…

– Dạ…

Dù dạ tiếng nhỏ song Điềm vẫn đứng im tại chỗ. Mái tóc huyền xoả trên chiếc lưng ong. Dáng mẹ nằm ngủ thật đẹp và thật quyến rũ tới mức độ làm cho anh không thể không nhìn ngắm dù biết làm như thế là bất kính với mẹ hiền. Lát sau khe khẽ thở dài, anh lẳng lặng lùi ra khỏi phòng mà cảm thấy bước chân của mình nặng chình chịch. Vào nhà bếp anh thở khì ra hơi thật dài đoạn nhìn quanh quất. Mùi nước mắm, nước dừa xiêm hoà quyện với mùi thịt heo, trứng vịt, cá lóc làm thành mùi thơm thật quyến rũ. Hai chữ quyến rũ bật ra trong trí làm anh liên tưởng tới dáng nằm ngủ của mẹ. Nó gây cho anh xúc động xôn xao giấu mặt, lẫn khuất mơ hồ như có như không. Từ khi mẹ quen biết bác Mặc, người thứ nhì hiện diện trong đời sống tình cảm của bà, anh mới nhận ra mình càng ngày càng thương yêu và si mê mẹ nhiều hơn. Có lẽ anh biết sẽ mất mẹ. Có lẽ anh biết mẹ có cảm tình với bác Mặc dù mới quen biết thời gian ngắn. Anh biết tính của mẹ cũng giống như mình, nghĩa là lãng mạn, đam mê và thuần tình cảm. Nếu gặp đúng người, không cần phải đợi thời gian lâu mới nãy sinh tình cảm mà bà sẽ yêu nhanh, yêu nhiều và yêu say mê. Điều đó anh nhận thấy trong cử chỉ, lời nói và cung cách đối xử mà mẹ dành cho bác Mặc. Ý nghĩ ngày nào đó mẹ sẽ yêu thương người khác làm cho anh buồn bã. Ý nghĩ bị mẹ bỏ rơi cũng làm cho anh khó chịu và đâm ra hờn giận mẹ và luôn cả bác Mặc. Mình phải làm gì? Điềm tự hỏi. Trong nhất thời anh chưa tìm ra câu trả lời thoả đáng cho vấn đề tình cảm vốn tế nhị, phức tạp và khó giải quyết.

– Điềm ơi… Con làm gì đó?

Tiếng gọi ôn nhu, dịu dàng và quen thuộc của mẹ vang lên khiến cho Điềm mỉm cười. Cúi đầu nhìn vào nồi thịt kho nước đang sôi, anh nói chậm và nhỏ.

– Đang canh nồi thịt kho cho mẹ nè…

Đan Trầm cười thánh thót.

– Con đang canh hay đang ăn vụn. Mẹ thấy con bóc bỏ miệng lia lịa…

– Mình có dưa cải hông mẹ?

Biết ba món thịt kho, dưa cải và bánh tét là ba món mà con hẩu nhất, Đan Trầm vội trả lời.

– Chưa… Mai ra chợ Bến Thành mẹ mới mua. Con đi chợ với mẹ không?

Thường Điềm ít khi nào chịu đi chợ để mua thức ăn với mẹ, nhưng lúc này không biết nghĩ sao mà anh lại gật gật đầu vui vẻ trả lời.

– Con sẽ đi với mẹ…

Bước tới một bước đứng sát cạnh con, Đan Trầm nheo mắt nhìn. Điềm cảm thấy cử chỉ của mẹ nhìn mình có nhiều tinh nghịch, âu yếm và đáng yêu vô cùng.

– Sao lạ dzậy… Hồi trước mẹ năn nỉ thiếu điều gãy cái lưỡi của mẹ mà con đâu có chịu đi…

Bật cười hăng hắc, Điềm nói với giọng nghiêm trang song có chứa chút gì pha trò.

– Dạ… Con phải đi theo hộ tống mẹ… Con hổng muốn mẹ giao nhiệm vụ quan trọng này cho bất cứ ai ngoài con…

Rủ ra cười, Đan Trầm vòng tay quanh cổ con trai đang đứng tựa sát vào người của mình.

– Bé biết vậy là tốt… Có người năn nỉ xin được hộ tống mẹ đó bé ơi…

Điềm quay nhìn mẹ rồi câu hỏi bật ra.

– Bác Mặc hả mẹ?

Cười cười Đan Trầm im lặng không trả lời. Điềm lại hỏi tiếp.

– Mẹ đọc thư bác Mặc chưa mẹ?

– Chưa…

– Sao lạ vậy mẹ… Con tưởng mẹ thích đọc thư của bác ấy mà mẹ…

Đan Trầm cười im lặng. Nàng muốn giấu kín ý nghĩ của mình. Tới khi con trai lập lại câu hỏi lần nữa, nàng mới thủng thẳng trả lời.

– Mẹ nghĩ thư của bác ấy cũng chẳng có gì… Chắc chỉ là thư chúc tết…

Điềm mỉm cười. Đan Trầm cũng cười vì biết con không tin vào lời nói của mình. Nó đủ lớn để biết hai người khác phái thư từ cho nhau nhằm nói chuyện tình cảm chứ chúc tết chỉ là cái cớ mà thôi.

– Hổng đọc thơ con cũng đoán ra bác ấy viết gì cho mẹ…

Đan Trầm nhìn con mỉm cười.

– Thế à…

Điềm lên tiếng. Giọng của anh khang khác.

– Người dưng khác họ… hổng nọ thời kia… mai dìa mốt ở… ban ngày mắc cỡ… tối ở quên dìa…

Úp mặt vào vai con trai, Đan Trầm bật cười hăng hắc khi nghe nó dùng mấy câu ca dao để chọc cười mình đồng thời diễn tả một cách rất xác thực mối quan hệ trai gái.

– Ơ… ơ… sai rồi bé ơi… Mẹ đâu có hổng nọ thời kia… Mai mốt mẹ cho con xem thư của bác Mặc…

Đang nói Đan Trầm ngưng lại liền khi biết mình lỡ lời. Nhìn con, nàng cười đùa.

– … Mà mẹ nghĩ con hổng có thích đọc thư của bác ấy đâu…

– Thích chứ… Con muốn biết bác ấy tán mẹ như thế nào để học hỏi sau đó đem áp dụng với bạn gái…

Đan Trầm hỏi liền như muốn đổi sang chuyện khác nhân câu nói của con trai.

– Con có bạn gái hả… Cô ta xấu đẹp, tròn méo ra sao?

Nhìn con chăm chú sau khi buông ra câu hỏi, nhờ vậy Đan Trầm thấy con mỉm cười, nụ cười buồn và lời nói thoáng chút ngậm ngùi…

– Con chưa có bạn gái nhưng rồi con cũng phải có. Cũng như mẹ, tương lai mẹ cũng phải có bạn trai… Con nghĩ bác Mặc thích mẹ mà mẹ cũng thích bác ấy…

Thầm nghĩ nhận xét của con đúng song không hiểu sao Đan Trầm lại lên tiếng phân trần. Có lẽ nàng không muốn con trai buồn.

– Mẹ với bác Mặc chưa có gì đâu… Chỉ bạn thôi… Tương lai chưa biết còn bây giờ thời cũng không có gì…

Điềm lắc đầu cười có vẻ buồn song giọng nói của anh có chiều nghiêm nghị.

– Con lớn rồi mẹ. Năm tới con sẽ vào đại học. Con nghĩ con có thể chấp nhận và chịu đựng buồn đau. Chuyện con lớn lên và yêu thương một cô gái nào cũng không có gì lạ, cũng như nếu mẹ và bác Mặc thương yêu nhau và lập gia đình với nhau cũng không có gì sai trái và cũng không có ai ngăn cản mẹ được. Cha của con đã có gia đình khác rồi…

Nhìn con đăm đăm vì ngạc nhiên, Đan Trầm buột miệng hỏi.

– Sao con biết?

– Bà nội nói cho con biết…

Đan Trầm làm thinh. Ngày xưa lúc còn bé, Điềm ít lui tới gia đình bên nội vì nàng cũng không thường xuyên thăm viếng. Sau này lớn lên anh đã tự mình mở rộng mối liên lạc với bà nội, chú bác và các anh chị em bên nội. Nàng biết nhưng im lặng, không ngăn cản mà cũng không khuyến khích con vì biết có ngăn cũng chẳng được. Vả lại chuyện Điềm thăm viếng gia đình bên nội không có gì sai trái. Anh không thể chối bỏ mối liên hệ huyết thống đó.

– Nội nói gì về chuyện cha con có vợ khác?

Đan Trầm hỏi dò. Điềm nhìn mẹ như quan sát nét mặt rồi sau đó mới lên tiếng bằng giọng buồn buồn.

– Con hỏi bà nội về chuyện cha con có vợ khác để xác định một việc đã xảy ra rồi. Con nhận thấy cha không minh bạch và không được công bằng với mẹ…

Điềm ngừng lời khi thấy mẹ nhìn mình đăm đăm. Riêng Đan Trầm, dù không nói ra lại có nhiều ngạc nhiên và thắc mắc. Lần đầu tiên nàng nghe con trai nói ra những nhận xét về cha của nó. Qua hơi mát của làn gió nhẹ vào những ngày cuối năm, nàng mơ hồ nghe giọng nói trầm buồn của con trai vang trong căn nhà vắng lặng.

– Cha có quyền lấy vợ khác; tuy nhiên con nghĩ cha nên minh bạch chuyện đó với mẹ…

– Cha của con ở xa…

Lên tiếng chống chế cho chồng song Đan Trầm ngừng lại khi thấy nụ cười của con trai.

– Đành rằng cha con ở xa song viết một lá thư phân trần đâu có mất bao nhiêu thời giờ. Con nghĩ cha con ích kỷ…

Đan Trầm mở to đôi mắt nhìn con vì sửng sốt. Giọng của nàng cất lên nghiêm và có chút gì không bằng lòng. Thâm tâm nàng cũng nghĩ như vậy song ngoài mặt lại nói khác đi.

– Con đang phê phán cha của con…

Điềm nhẹ lắc đầu. Giọng của anh cũng nghiêm không kém gì đấng sanh thành đang đứng trước mặt mình.

– Con xin lỗi mẹ và xin lỗi cha của con. Lời của con nói ra không phải phê phán mà chỉ là một nhận xét khởi xuất từ sự suy nghĩ đã chín nhừ. Con chỉ nói cho mẹ biết mà thôi. Con nghĩ mẹ không thể cấm con nói ra cũng như cấm con suy nghĩ…

Đan Trầm cười nhẹ trước những lời phân trần của con. Nàng biết mình không có quyền cấm người khác, ngay cả con trai của mình phát biểu cảm tưởng vì cả hai đang sống trong một xứ sở dù có chiến tranh song ít nhiều gì vẫn tôn trọng quyền tự do của người dân, trong đó có quyền tự do ngôn luận. Điều mà nàng muốn biết chính là cảm nghĩ của con trai về cha của nó.

– Lý do nào khiến con nghĩ cha của con là người ích kỷ?

Điềm trầm ngâm trước câu hỏi của mẹ. Thật lâu anh mới thở dài lên tiếng trả lời.

– Con nghĩ cha của con yêu cái lý tưởng của ông hơn yêu thương mẹ và con. Cha yêu đảng của cha hơn vợ con… Cha hy sinh cho cái Mặt Trận của cha nhiều hơn cha hy sinh cho mẹ và con…

– Như vậy không có nghĩa là cha con ích kỷ?

Đan Trầm vặn. Điềm cười nhẹ và câu trả lời của anh khiến cho mẹ im lặng.

– Con sợ phải nói ra cha con là một người thiếu bổn phận làm cha và làm chồng…

Đan Trầm thở dài nhè nhẹ vì con nói đúng ý nghĩ của mình. Dù nàng cố giấu tiếng thở dài thầm lặng song dường như Điềm nghe được. Nhìn mẹ bằng ánh mắt buồn, anh nói với giọng ngậm ngùi mà cũng pha chút cay đắng.

– Con đã nói chuyện nhiều lần với anh Hạnh…

Đan Trầm gật đầu. Nàng biết Hạnh, con trai lớn của Định, anh ruột của chồng mình. Mặc dù vai cháu song Hạnh chỉ nhỏ hơn nàng có hai tuổi và đang đi lính. Dù Điềm không nói nhiều, nàng cũng suy đoán ra Hạnh đã bàn luận với con về cuộc chiến tranh đang xảy ra, về vị thế của chồng mình và còn nhiều thứ lắm…

– Anh Hạnh nói với con về trường hợp của cha cũng như một số anh em bên nội đã tập kết ra bắc rồi trở lại miền nam. Họ thuộc lớp người lớn tuổi đi theo mặt trận, theo cộng sản chống lại chính phủ Việt Nam Cộng Hoà mà mẹ và con đang sống. Anh Hạnh còn nói thêm chiến tranh này là một cuộc nội chiến giữa hai miền nam bắc. Miền nam theo thể chế dân chủ tự do còn miền bắc theo chế độ cộng sản. Sở dĩ có chiến tranh chỉ vì miền bắc vâng lệnh của Nga Sô và Trung Cộng xâm lăng miền nam để biến toàn nước ta thành một nước cộng sản. Con đã nghe các giáo sư người bắc nói về cuộc cải cách ruộng đất ở miền bắc, về sự đàn áp các văn nghệ sĩ miền bắc trong vụ Nhân Văn Giai Phẩm. Cộng sản độc tài nên cấm cản người ta nói, viết hay bày tỏ tư tưởng của mình. Tự do tư tưởng là quyền tự do bất khả xâm phạm của con người. Bởi vậy con nghĩ cộng sản miền bắc chẳng muốn giải phóng miền nam ra khỏi ách độc tài của Mỹ Nguỵ như họ từng rêu rao. Họ chỉ muốn áp đặt thể chế độc tài đảng trị của họ lên dân chúng miền nam mà thôi…

Đan Trầm im lìm không nói. Từ lâu, nàng với con không có bàn luận về nhiều vấn đề tế nhị như chiến tranh, chính trị và tôn giáo. Nàng thừa biết chồng mình, lúc còn trẻ đã gia nhập kháng chiến chống Pháp, rồi sau theo Việt Minh và cuối cùng bỏ thành vào bưng theo Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, một lực lượng trá hình của cộng sản miền bắc trong mưu đồ xâm chiếm miền nam. Sinh ra và lớn lên ở đây, do đó nàng yêu mến xứ sở này. Tuy chính quyền có khuyết điểm cũng như thể chế chính trị sẽ không bằng các nước khác song vẫn có những quyền tự do tối thiểu. Nàng vẫn được sống an nhàn sung sướng, tự do đi lại, bày tỏ cảm nghĩ của mình và nhất là quyền tư hữu, làm chủ những gì mình có được. Trong mỗi người chúng ta đều có cái tốt và cái xấu, thời trong mỗi quốc gia cũng đều có cái tốt và cái xấu và đó là thực trạng chung của xã hội.

– Mẹ…

Nghe tiếng con gọi, đang im lìm nghĩ ngợi Đan Trầm ngước lên nhìn. Nàng bắt gặp nụ cười và ánh mắt quan hoài của con trai.

– Con xin lỗi mẹ… Đúng ra con không nên nói chuyện buồn vào những ngày cuối năm…

Tựa người vào sát con trai, Đan Trầm cười thánh thót như cố khoả lấp nỗi buồn rầu riêng tư của mình.

– Mẹ nghĩ con đã lớn do đó có bàn chuyện người lớn thời có sao đâu… Từ nay mẹ hổng dám gọi con  là ” bé ” nữa rồi…

Vòng tay ôm lấy vai mẹ, Điềm cười. Giọng của anh thật nhẹ và cũng thật âu yếm.

– Con lớn với ai chứ con vẫn mãi mãi là bé của mẹ. Con vẫn còn mê mẹ như lúc còn nhỏ…

Phải rướn người lên chút nữa cho cao bằng con, Đan Trầm mới hôn lên tóc nó được.

– Cám ơn bé… Bây giờ mẹ nhờ bé hộ tống mẹ đi chợ Tân Định. Bé bằng lòng không?

Cười hắc hắc Điềm giơ hai tay lên cao kèm theo câu nói.

– Nhất mẹ nhì trời mà mẹ…

Nguýt con, Đan Trầm cười thốt.

– Bây giờ thời nhất mẹ nhì trời… Mai mốt lấy vợ thời nhất vợ nhì con và mẹ đứng hạng ba hả…

Thấy con dợm bước theo mình, nàng lên tiếng như ngăn không cho nó đi theo mình vào phòng ngủ.

– Con chờ chút… Mẹ đi thay quần áo…

Trang 3