Hương Mù U

 

10.

 

Tháng tư. Chỉ còn hơn một tháng nữa là tới kỳ thi tú tài 1. Hoài bận bù đầu. Thứ bảy hay chủ nhật cũng phải ở nhà gạo bài. Vạn vật. Lý Hóa. Toán. Việt Văn. Anh Văn. Sử Địa… Hoài cố nhét vào đầu những bài học và lời thầy giảng với hy vọng thi đậu. Anh không có thời giờ để viết thư cho Tiên Sa. Ngay cả thư của Tiên Sa gởi cho anh cũng đọc cả tuần mới xong. Khang cũng vậy. Nó học phờ phạc cả người. Nó sợ thi rớt vì sẽ bị quê với Hương. Sau tết hai đứa chỉ xuống Bến Tre một lần mà thôi. Sáng thứ bảy đi và trưa chủ nhật hối hả trở về Sài Gòn. Rồi kỳ thi tới. Sau hai ngày căng thẳng cả lớp thở phào. Gặp Hoài Khang cười nói:

– Đi… Tao với mày đi Pasteur uống cà phê…

Ngồi đằng sau chiếc xe gắn máy Hoài hỏi bạn.

– Mày thấy có hy vọng không?

– Có… Môn nào tao làm cũng được trừ môn Anh Văn mắc dịch… Chắc cũng không sao vì Anh Văn hệ số 1. Còn mày?

– Tao thời môn nào cũng khá trừ Sử Địa… Tao ghét ông giáo sư Sử Địa nên chẳng thèm học nhiều cho mệt…

Tạt vào quán cà phê nhạc Ngọc Anh hai đứa gọi hai ly cà phê đá.

– Chừng nào mày mới về Bến Tre?

Hớp ngụm cà phê đá Hoài cười.

– Sau khi có kết quả…

– Tao muốn đi thăm Hương mà…

– Bãi trường Hương về Bình Đại rồi. Mày muốn gặp phải đi Bình Đại…

– Tao ngại… Tự nhiên sồng sộc tới nhà người ta…

– Hay là mày đi với tao về Châu Bình gặp Tiên Sa rồi rủ Tiên Sa đi Bình Đại thăm Hương. Từ Châu Bình đi Bình Đại gần lắm. Chỉ cần băng qua sông là tới…

– Mình lái xe hơi về Châu Bình đưọc không?

– Tao chưa đi lần nào nhưng nghĩ được. Nếu không mình bỏ xe nơi chợ quận rồi đón xe về Châu Bình…

Một tuần lễ chờ đợi trong hồi hộp. Sáng thứ năm Hoài tới trường. Học sinh đông nghẹt. Thấy Hoài định chen vào đám đông Khang cản lại.

– Mày khỏi cần coi… Mày đậu rồi. Tao cũng vậy…

– Sao mày biết…

– Ông già tao có người quen làm ở bộ giáo dục nên nhờ coi dùm tên của tao và mày. Mày đậu bình thứ… Tha hồ mà le với em… Chừng nào mày tính về Châu Bình?

– Mai…

– Tao với mày ra Lê Lợi. Tao muốn mua quà cho Hương… Mày mua gì cho Tiên Sa?

Hoài cười cười.

– Tao mua từ lâu rồi…

– Tao chỉ muốn mua thêm thôi chứ quà cho Hương thời con Hằng mua dùm rồi. Nghe tao nhờ mua quà dùm cho chị dâu tương lai nó khoái chí lôi về cả đống quà…

– Ba má mày thích Hương không?

– Tao có đưa hình cho ông bả xem. Ba tao thời không có ý kiến còn má tao bả chịu lắm. Ba nói bả muốn có con dâu làm ăn chứ không phải diện đẹp và đi bát phố. Bả bảo tao dắt Hương lên  Sài Gòn cho bả coi mặt…

– Rủi má mày không chịu?

– Thời tao cũng lấy đại. Tao cưới vợ ở với tao chứ có ở với ba má đâu mà ông bả ưng hay không ưng. Vả lại tao có cách hù ông bả. Ông bả không chịu cho tao cưới vợ thời tao đăng lính…

– Còn ba má của Hương…

– Hương viết thư nói cho tao biết là ba má nàng rất vui mừng thấy hai đứa lấy nhau… Chỉ có một trở ngại là Hương muốn làm đám cưới sau khi học xong tú tài…

– Hai năm nữa mày đợi được không?

– Được… Vả lại tao theo kế dục hoãn cầu mưu. Khi hai đứa dính với nhau rồi mày cho nó cái bầu là nó năn nỉ mầy cưới cho lẹ…

Hoài cười vì câu nói của Khang.

– Tao tính đưa Hương lên Sài Gòn chơi mà Hương lại muốn rũ Tiên Sa đi cho có bạn. Mày ráng năn nỉ Tiên Sa dùm tao…

– Mày có chương trình gì không?

– Có… Lên Sài Gòn chơi vài ngày rồi mình đi Vũng Tàu tắm biển xong lên Đà Lạt ở một tuần…

– Đi lâu như vậy tao sợ không được nhưng để tao ráng xin phép má của Tiên Sa…

Hai đứa đi ăn khô bò rồi đi ăn kem xong mới đi mua quà. Hoài chọn một cuốn sách nhạc, một cuốn tiểu thuyết và một tờ Sáng Tạo. Khang dặn Hoài sẵn sàng để ngày mai nó lái xe hơi tới đón.

Tiên Sa ngạc nhiên khi thấy Hoài và Khang bước vào sân trước của nhà nàng.

– Anh Khang đi đâu vậy?

– Đi về Châu Bình chơi cho biết…

Tiên Sa nhìn Hoài với nụ cười tinh nghịch.

– Thôi đi anh đừng có dấu Tiên Sa… Phải có chuyện gì anh mới lặn lội xuống cái đất quê mùa này…

Khang nhăn răng cười nhìn Hoài.

– Khang tính mời Hương lên Sài Gòn chơi nhưng Hương lại muốn rủ Tiên Sa đi cho có bạn. Sẵn đó Tiên Sa lên nhà Hoài cho biết…

– Hoài đậu rồi phải không?

– Ừ… Làm sao Tiên Sa biết?

– Nhìn mặt tươi rói là Tiên Sa biết liền. Rớt là mặt Hoài bí xị… Để thưởng Hoài thi đậu Tiên Sa chịu lên Sài Gòn với nhỏ Hương. Tuy nhiên còn phải xin phép má…

– Tiên Sa để Hoài ca bài con cá với má cho…

Tiên Sa đưa Hoài và Khang vào chào hỏi ba má và ngoại của nàng. Má Tiên Sa rất vui khi nghe Tiên Sa nói Hoài đã thi đậu tú tài 1. Nhân dịp đó Hoài mới mở lời.

– Thưa dì năm… Con xin phép dì năm đưa Tiên Sa lên nhà con chơi cho biết. Má và anh chị của con muốn gặp mặt Tiên Sa. Má của con nói muốn coi mặt Tiên Sa xong sẽ nhờ ngoại của con tới thưa chuyện với dì năm…

Nghe Hoài nói như thế má Tiên Sa rất mừng. Có con gái lớn bà cũng muốn nó nên đôi nên lứa với người ta nay nghe Hoài thưa chuyện bà ưng thuận cho Tiên Sa theo Hoài lên Sài Gòn. Bà còn dặn con gái mang ít quà lên cho gia đình của Hoài. Sáng hôm sau Khang bỏ tiền mướn người đưa ba đứa qua Bình Đại gặp Hương. Biết Khang thương con gái mình ba má của Hương rất quý chàng rể tương lai con nhà giàu. Ở nhà Hương chơi một đêm xong sáng hôm sau bốn đứa về lại Châu Bình. Ngủ nhà ngoại của Hoài một đêm rồi sáng hôm sau mướn xe lôi đưa cả bọn ra chợ Giồng Trôm. Chiều hôm đó bốn đứa có mặt ở Sài Gòn. Hương ở nhà Khang còn Hoài dẫn Tiên Sa về nhà mình. Ba má và anh chị của Hoài rất quý mến Tiên Sa. Hoài đưa Tiên Sa vào sở thú chỉ chổ anh ngồi để làm bài thơ Dáng Thú. Hai đứa đi xem chiếu bóng ở Rex. ra Lê Lợi ăn kem. ăn khô bò uống nước mía rồi ra bến Bạch Đằng.

Chiếc Peugot chạy phăng phăng trên xa lộ Biên Hòa. Hương ngồi trước với Khang còn Tiên Sa và Hoài ngồi băng sau.

– Tiên Sa chuẩn bị tinh thần chưa?

– Để làm gì?

– Tắm biển…

– Thôi Tiên Sa hổng tắm biển đâu. Hoài tắm một mình đi…

– Tắm một mình đâu có vui…

Tiên Sa cười hỏi Hương.

– Mày tắm không?

– Hổng biết… Anh Khang kiếm chỗ nào vắng vẻ không có người ta may ra Hương mới dám tắm…

Cũng như Tiên Sa Hương chưa bao giờ tắm biển nhất là mặc áo tắm.

– Mình ra Long Hải. Ở đó bãi biển sạch, đẹp và vắng vẻ ít có người. Huống chi mình đi vào ngày thiên hạ làm việc nên càng vắng hơn… Ba của Khang có nhà ở Long Hải. Khu đó ít có người tắm…

– Bộ ba anh Khang giàu lắm sao mà ở đâu cũng có nhà…

Khang bật cười vì câu hỏi của Tiên Sa.

– Ừ… Ba của Khang giàu lắm. Ổng có nhà ở Long Hải. Nha Trang. Đà Lạt và Sài Gòn… Đó là gia tài của ông nội để lại. Ông nội của Khang giàu mà chỉ có một mình ba nên gia tài của ông nội ba Khang hưởng hết…

– Anh Khang sướng thật…

Tiên Sa bày tỏ cảm nghĩ của mình một cách hồn nhiên. Nàng là một cô học trò nghèo nhưng hiếu học. chỉ mơ ước cha mẹ có tiền cho mình đi học để biết và nhất là để có một đời sống khá giả hơn.

Xe quẹo tay mặt vào một con đường nhỏ hơn nhưng được tráng nhựa phẳng phiu.

– Đây là đâu vậy Hoài?

– Đây là ngã ba…

Tiên Sa gắt yêu người bạn tình của mình.

– Dĩ nhiên Tiên Sa biết đây là ngã ba nhưng là ngã ba tên gì?

Hoài lúng túng. Trong phút giây anh quên mất tên cái ngã ba này.

– Đây là ngã ba. Quẹo trái là vào Biên Hoà, còn quẹo mặt là đi vào quốc lộ 15, con đường nối liền Sài Gòn với Vũng Tàu…

– Ảnh nói đúng không anh Khang?

Khang cười gật đầu.

– Bộ Tiên Sa không tin Hoài à?

– Tin chứ… Nhưng Hoài hay xạo lắm thành ra khó tin…

Tiên Sa cười nheo mắt với Hoài. Thấy Hương im lặng không nói Hoài hỏi.

– Hương đang làm gì vậy?

– Dạ đang đọc tiểu thuyết. Ở nhà anh Khang mấy ngày Hương đọc được cuốn tiểu thuyết này…

– Tiểu thuyết gì vậy?

– Dạ… Khu Rừng Lau của Doãn Quốc Sỹ… Anh Khang nói ông này là thày dạy Việt Văn của ảnh…

– Mày mua hả Khang?

– Tao mua ủng hộ cho thầy của mình. Tao mua năm chục quyển lận. Hôm nào mày tới nhà lấy vài quyển. Đúng ra là con Hằng nó mua. Mày biết cái tính văn nghệ của nó…

Hương nhìn Tiên Sa.

– Hằng là em của anh Khang… Dễ thương lắm. Hôm qua nó đưa tao ra chợ lựa áo tắm. Nghe tao nói không thích mặc áo tắm nó cười nói không có sao đâu. Mới đầu chị hơi mắc cở rồi sau đó sẽ quen dần. Anh Khang mà thấy chị mặc áo tắm là ảnh xỉu liền. Chị có thân hình đẹp. có eo. có vú. có mông…

Khang và Hoài ré lên cười khiến cho Hương và Tiên Sa mặt đỏ rần vì mắc cỡ.

– Hằng nó ăn nói bạo lắm. Mới có mười lăm mà nó biết nhiều chuyện lắm nhất là chuyện con trai… Nó còn dạy tao… Thôi để mai mốt tao nói riêng với mày…  Chuyện đàn bà con gái không nên để cho hai ông thần này biết. Nhất là anh Hoài. ảnh mà biết ảnh sẽ chọc quê tao với mày…

Xe tới Long Thành. Khang ngừng trước một xạp bán trái cây.

– Mình xuống đây mua trái cây ăn…

Hoài lựa hai trái mít tố nữ. Tiên Sa chọn măng cụt. Hương lấy một bịch chôm chôm còn Khang rinh ba trái sầu riêng. Dĩ nhiên là Khang trả tiền. Nó đã giao hẹn với ba đứa là nó sẽ đài thọ hết và ba đứa hoan hỉ chấp thuận. Khang nói với Hoài và Tiên Sa đứng cho nó chụp hình rồi tới phiên Hoài chụp hình nó với Hương. sau đó chụp hai cô đứng với nhau. Trưa xe ngang qua Bà Rịa. Khang mua mấy bịch nhãn và mãng cầu giai. Xế chiều cả bọn tới Long Hải. Nhà nghỉ mát của ba Khang nằm trong khu vực yên tỉnh và vắng người với nhiều biệt thự đẹp cổ kính. Nhà nào cũng có hàng rào và cổng sắt. Điều mà bốn đứa ưng ý nhất chính là biển sát nhà. Chỉ cần bước qua đường là tới bãi biển.

Gió mát mặn môi. thổi bay mái tóc dài của Tiên Sa. Hoài ngồi im nhìn ra xa. Biển xanh ngắt. Vài chiếc ghe trôi dật dờ. Sóng bạc đầu trắng xóa. Tiếng cười vui vẻ và hồn nhiên của Tiên Sa vang trong gió. Hoài âu yếm nhìn Tiên Sa đang rượt đuổi mấy chú còng gió. Rượt mệt đổ mồ hôi Tiên Sa đến ngồi trong lòng người tình.

– Biển đẹp quá hả Hoài?

– Tiên Sa thích ở gần biển không?

– Thích… Nhưng mình nghèo làm gì có tiền mua nhà gần biển…

Hoài vòng tay ôm chặt lấy cô gái làng Châu Bình.

– Tiên Sa biết sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo là gì không?

– Không…

– Người nghèo thời giàu ước mơ còn người giàu thời nghèo mơ ước. Người ta chỉ mơ ước cái mình không có…

Tiên Sa trầm ngâm nghĩ ngợi.

– Nếu mình đi hết cái biển này mình sẽ đi tới đâu hả Hoài?

– Hoài không biết… Hoài mơ ước khi lớn lên mình sẽ được đi xa một chuyến. Tiên Sa có đọc truyện Vòng Quanh Thế Giới 80 Ngày không?

– Chưa. Hoài kể cho Tiên Sa nghe đi…

– Đó là câu chuyện của một người đàn ông quý phái và giàu có ở nước Anh. Ông ta đánh cá với bạn bè là ông ta có thể đi vòng quanh thế giới trong 80 ngày. Đây là một cuộc mạo hiểm khó có thể thực hiện vì lúc bấy giờ phương tiện giao thông rất hạn chế. Người ta chỉ có đường bộ và đường thủy thôi. Bắt đầu đi từ Luân Đôn ông ta dùng tàu tới Ấn Độ đoạn băng ngang qua xứ này bằng đường xe lửa. Tại Ấn Độ ông ta tình cờ cứu được một người đàn bà sắp bị thiêu sống theo chồng. Đây là một tục lệ của người Ấn. Khi chồng chết thời người vợ phải bị hoả thiêu để chết theo chồng…

– Tục gì mà ác vậy?

Hoài cười hôn vào má người tình.

– Nếu Hoài chết Tiên Sa có chịu chết theo Hoài không?

– Hông… Chết bỏ con lại cho ai nuôi. Tiên Sa phải sống để nuôi con của hai đứa mình chứ. Cũng như nếu Tiên Sa chết thời Hoài phải sống. Thôi Hoài kẻ tiếp đi… nói chuyện sống chết buồn lắm…

– Người đàn bà này thuộc dòng quý tộc. được du học ở Anh cho nên cả hai người trở thành bạn với nhau. Từ Ấn Độ ông ta dùng tàu xuyên Ấn Độ Dương. vượt Đại Tây Dương và Thái Bình Duơng để tới miền viễn tây của nước Mỹ rồi đáp xe lửa đi Nữu Ước và dùng tàu băng ngang Đại Tây Dương để trở về Luân Đôn. Khi về tới Luân Đôn ông ta thua cuộc vì không đúng hẹn. Buồn quá ông ta mới nói với người bạn gái là ông ta bị phá sản. Bà này nói bà ta yêu ông ta nên không màng tới chuyện giàu nghèo. Mừng quá ông ta bảo người hầu chạy tới nhà thờ xin với ông linh mục làm lễ cưới. Người hầu của ông ta hộc tốc về báo tin nhà thờ đóng cửa vì hôm nay là thứ bảy chứ không phải chúa nhật như ông ta tưởng để cho rằng mình thua cuộc vì trể hẹn. Ông ta không biết là đi theo lộ trình như vậy ông ta đi sớm hơn một ngày. Thắng cuộc nhưng ông ta cũng không được đồng xu nào vì bao nhiêu tiền đã tiêu vào chuyến đi vòng quanh thế giới trong 80 ngày. Ông ta chỉ có được một phần thưởng duy nhất là cuộc sống hạnh phúc với người yêu…

– Chuyện hay quá hả Hoài?

– Hôm nào về Sài Gòn Hoài đưa quyển truyện này cho Tiên Sa đem về Bến Tre đọc…

Tiên Sa dụi đầu vào ngực người tình.

– Hông… Tiên Sa muốn Hoài đọc cho Tiên Sa nghe… Hoài đọc truyện nghe mê lắm…

Hoài cúi xuống. Anh thấy đôi mắt long lanh. ngời tình tự. đôi môi hé ra. lòng ngực phập phồng. Hoài cúi xuống thấp hơn và Tiên Sa hơi rướn người lên. Nụ hôn dịu dàng. đằm thắm. mặn muối biển và mùi ngai ngái của rong rêu.

– Hoài ơi…

Tiên Sa thì thầm.

– Tiên Sa lạnh không?

– Chút chút…

– Hoài ôm Tiên Sa cho ấm nha. Mình ngồi đây để nhìn hoàng hôn trên biển…

Dựa vào lòng Hoài Tiên Sa nhìn mặt trời lớn. đỏ. một màu đỏ kỳ lạ từ từ. chậm chạp chạm mặt biển xanh đen. Ánh nắng của buổi chiều sắp tắt thật rạng rỡ. chói chang. chiếu rọi vùng biển mênh mông thành một màu vàng lẫn xanh rồi mất dạng. Bóng tối chập choạng. Ánh đèn dật dờ trên biển. Sóng vổ ì ầm. liên miên. hoài hủy. nghe thật buồn. như nỗi buồn âm thầm. dịu nhẹ nhưng dai dẳng. Hoài quay nhìn dãy nhà phía sau lưng mình. Đèn thắp mờ mờ. Hương và Khang đi ra Vũng Tàu chưa về. Bóng tối mông lung. Bãi biển lưa thưa người đi bộ. Ôm Tiên Sa trong vòng tay của mình Hoài cảm thấy lòng thanh thản.

– Tiên Sa…

– Dạ…

– Tiên Sa đang làm gì?

– Mộng mơ và suy nghĩ…

– Mộng mơ cái gì… Suy nghĩ điều gì…

– Mộng mơ cái không mộng mơ… Suy nghĩ điều không suy nghĩ…

Tiên Sa cười vì câu trả lời của mình. Quen Hoài nàng học được lối nói chuyện ba phải của người tình. Thoạt đầu nàng cho đó là ba phải nhưng lâu dần nàng học được một điều hay ho và lý thú trong cách nói chuyện ba phải này. Đó là có mà không. không mà có. và bây giờ nàng dùng nó để trả lời lại Hoài.

– Tiên Sa đạo gì?

– Tiên Sa không có đạo…

– Hoài cũng vậy…

Tiên Sa ngước nhìn người tình.

– Như vậy hai đứa mình không có đạo nhưng không phải là kẻ vô thần…

Hoài gật đầu.

– Tiên Sa nói đúng… Mình không phải là kẻ vô thần nói theo cái nghĩa nào đó… Tuy không phải là người theo đạo phật nhưng Hoài thích đọc sách nói về đạo Phật…

– Hoài tính đi tu à?

– Tu gì… Hoài còn mê Tiên Sa thấy bà thời tu sao được…

Tiên Sa cười dòn.

– Mê thật không… Hay là giả bộ cho người ta mềm lòng…

– Thật mà… Hoài mà xạo cho trời phật phù hộ Hoài đi…

Tiên Sa cười sặc sụa.

– Hoài thề gì mà khôn vậy…

Nghe có tiếng máy xe hơi cùng với ánh đèn pha Hoài nói nhỏ:

– Chắc Khang và Hương về…

– Hoài có ngủ ngoài bãi biễn lần nào chưa Hoài?

– Chưa…

– Tối mai hai đứa mình mang mền ra bãi biển ngủ đi Hoài. Chắc vui lắm…

Hoài ậm ừ như đang suy nghĩ cái gì. Hai đứa vào tới cổng đúng lúc xe của Khang cũng trờ tới.

– Mày đi đâu vậy?

Tiên Sa hỏi bạn và Hương nhanh nhẩu trả lời:

– Tao và anh Khang đi ra chợ Vũng Tàu tìm mua cây đàn. Trrước khi đi tao dặn ảnh đem theo cây đàn để ra đây ảnh đàn hát cho tụi mình nghe. Thế mà ảnh cũng quên nên hai đứa phải ra chợ mua cây đàn và mua đồ ăn…

Bốn đứa vào nhà. Hương bày thức ăn lên bàn trong lúc Khang chỉnh đàn.

– Tiên Sa tập được mấy bản rồi?

Khang hỏi.

– Hơn chục bản… Anh Khang thích bản Lá Đổ Muôn Chiều không?

– Thích… Tiên Sa vừa đàn vừa hát hả…

Tiên Sa nhìn Hoài.

– Tối nay Tiên Sa sẽ hát tặng Hoài một bản…

– Bản gì vậy Tiên Sa?

– Bí mật… Hoài ráng chờ đi…

Bốn đứa ăn cơm tối bằng bánh mì thịt và chè thưng xong kéo nhau ra phòng khách. Hương đề nghị tắt bớt đèn. Hoài khen ý kiến hay nên đứng lên tắt đèn phòng khách và mở cửa sổ. Căn phòng mờ mờ. Họ nghe được tiếng sóng vổ rì rầm thoảng đưa. Gió lất lây lay động tấm màn cửa sổ. Khang cúi mặt xuống không nhìn ai. Bây giờ anh không thấy ai. không nghe ai. Chỉ có dây đàn và những ngón tay. Tiếng nhạc cất lên chơi vơi. Âm thanh chùng xuống. la đà trong cái im lặng mênh mang.âm thanh vút cao. vào vùng không gian dịu nhẹ như hơi thở.

– Lối rêu xưa sẽ mờ dấu chân người

  người buồn cho mai sau, cuộc tình ta tan mau

  Thoáng như chiếc là vàng bay

  mùa thu qua, mùa thu qua hững hờ

  Nhìn nhau cho thêm đau, nhìn nhau cho mưa mau

 Mưa trên nụ cười mưa trên tình người

   lệ nào em sẽ khóc ngàn sau

Khang mở đầu buổi đàn hát đêm nay bằng Giọt Lệ Cho Ngàn Sau. Âm hưởng buồn thật buồn. Có rất nhiều nhạc sĩ viết nhạc tình nhưng Hoài thích nhất Từ Công Phụng. Tình yêu trong nhạc của Từ Công Phụng không giống bất cứ ai.

– Với đôi tay theo thời gian tôi còn

   một trời mây lang thang, một mình tôi lang thang

   Lá vẫn rơi bên thềm vắng

   từng thu qua, từng thu qua võ vàng

   Nhìn nhau cho thêm đau, nhìn nhau cho mưa mau

   Mưa trên cuộc đời mưa như nghẹn lời

   lệ này em sẽ khóc ngàn sau …

Từ Công Phụng cũng khóc cho tình yêu bị tan vỡ. Nhưng ông khóc mà không than van. oán trách. Ở một chỗ nào đó tình yêu trong nhạc của ông ta vượt ra khỏi cái tầm thường…

   – Một mai khi xa nhau

người cho tôi tạ lỗi

dù kiếp sống đã rêu phong rồi

Giọt nước mắt xót xa

nhỏ xuống trái tim khô một đời tôi tê tái

   Lắng nghe muôn cung sầu hắt xuống đời

Một trời tôi thương đau, một trời em mưa mau

Sống buông xuôi theo ngày tháng

từng thu qua vời trông theo đã mờ

Lệ rơi trên tim tôi, lệ rơi trên đôi môi

Yêu nhau một thời xa nhau một đời

Lệ này em nhỏ xuống hồn tôi…

   Yêu nhau một thời xa nhau một đời…

 Lệ này em nhỏ xuống hồn tôi…

Âm thanh tắt nhưng người nghe như còn lang thang đâu đó trong vùng trời diễm ảo của tình yêu. Nhạc của Từ Công Phụng tuyệt vời. Giọng hát của Khang quyến rủ. dường như nó bị cái gì lôi cuốn trong lúc hát.

– Cám ơn Khang…

Hương hôn nhẹ lên má người bạn trai. Đây là lần đầu tiên nàng bày tỏ tình cảm bằng nụ hôn lên má. Khang mỉm cười nói đùa:

– Nếu mỗi lần anh hát mà Hương hôn anh  một cái thời anh sẽ đàn hát suốt đêm…

– Nghèo mà ham… Hát nữa đi không bị đòn bi giờ…

Cười lớn Khang trao đàn cho Tiên Sa. Hoài ngồi bó gối. Đầu hơi cúi xuống anh lặng nhìn Tiên Sa. Tóc xỏa nửa khuôn mặt. chiếc mũi nhìn ngang cao và thẳng. Một nốt ruồi đen và nhỏ nơi càm. Mười ngón tay của nàng lướt nhẹ trên dây đàn. Âm thanh chậm.buồn da diết.

– Thu đi cho lá vàng bay…

lá rơi cho đám cưới về.

Ngày mai. người em nhỏ bé ngồi trong thuyền hoa…

tình duyên đành dứt.

Có những đêm về sáng đời sao buồn chi mấy cố nhân ơi…

đã vội chi men rượu nhấp đôi môi mà phung phí đời em không tiếc nhớ…

Tiếng nhạc buồn. Lời hát buồn. Âm hưởng buồn. Ba cái buồn đọng lại khiến Hoài cảm thấy day dứt. oằn oại trong nỗi buồn mơ hồ không có tên để gọi.

– Lá đổ muôn chiều ôi lá úa…

phải chăng là nước mắt người đi.

Em ơi đừng dối lòng

dù sao chăng nữa không nhớ đến tình đôi ta…

Hoài thấy Tiên Sa hơi mỉm cười nhìn mình. Ánh mắt nàng long lanh sáng. đủ cho anh thấy được đam mê chín đỏ. nồng nàn nở rực. đắm say trải dài trên cánh tay trần có những sợi lông măng mềm mịn.

– Thôi thế từ đây anh cố đành quên rằng có người…

Cầm bằng như không biết mà thôi…

Lá thu còn lại đôi ba cánh đành lòng cho nước cuốn hoa trôi…

Thôi thế từ nay như lá vàng bay tình lỡ rồi…

Thuyền rời xa bến vắng người ơi…

Hướng dương tàn tạ trong đêm tối…

Còn nhớ phương nào hoa đã rơi…

Hương nhè nhẹ lắc đầu.

– Tiên Sa hát hay thiệt… Anh Hoài mê nó cũng phải…

Dường như Hoài không nghe câu nói này vì còn đang mơ mộng. Tiên Sa cười đưa đàn cho Khang.

– Không có anh lấy ai đưa em đi học về…

Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học…

Ai lau mắt cho em ngồi khóc…

Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa… Không có anh lấy ai cười trong mắt…

Ai ngồi nghe em nói chuyện thu phong…

Ai cầm tay mà nhắc mùa xuân…

Nghe đường máu run từng cành lộc biếc…

Hương cuời sung sướng vì biết Khang hát để tỏ tình với mình một cách văn chương và lãng mạn.

– Ôi những lúc em cười trong đêm khuya…

Lấy ai nhìn những đường răng em trắng…

đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh…

Lúc sương mù ai thở để sương tan…

Không có anh nhỡ ngày mai em chết…

Thượng đế hỏi anh sao tóc em buồn…

Sao tay gầy, sao đôi mắt héo hon…

Anh sẽ phải cúi đầu đi về địa ngục…

Dứt bản nhạc Khang cười với Hương.

– Hương thích bản này không?

– Thích… Bản nhạc tên gì vậy anh?

– Anh không nhớ… Hoài bản này tên gì?

– Cần Thiết. Nó là một bài thơ của thi sĩ Nguyên Sa và được nhạc sĩ Ngô Thụy Miên phổ nhạc… Nguyên Sa tên là Trần Bích Lan. dạy triết ở Sài Gòn nhưng khi làm thơ thời lấy tên Nguyên Sa. Ông ta không đẹp trai lắm nhưng làm thơ tình rất hay…

Nhận cây đàn từ tay Khang Tiên Sa cười nói với Hoài.

– Bản này Tiên Sa mới tập hơn nửa tháng nay để hát tặng Hoài…

Tiên Sa bắt đầu dạo nhạc. Đang ngồi úp mặt vào đầu gối Hoài chợt ngước lên nhìn Tiên Sa mỉm cười và bắt gặp nụ cười dễ thương của cô láng giềng ở làng Châu Bình.

– Hôm nay trời xuân bao tươi thắm…

Dừng gót phiêu du về thăm nhà…

Chân bước trên đường đầy hoa đào rơi…

Tôi đã hình dung nét ai đang cười..

Tôi mơ trời xuân bao tươi thắm…

Ðôi mắt trong đen màu hạt huyền…

Làn tóc mây chiều cùng gió ngàn dâng sóng xao xuyến nỗi niềm yêu…

Cô láng giềng ơi…

Không biết cô còn nhớ tôi…

Giây phút êm đềm ngày xưa kia khi còn ngây thơ…

Cô láng giềng ơi…

Tuy cách xa phương trời tôi không hề…

Quên bóng ai bên bờ đường quê…

Ðôi mắt đăm đăm chờ tôi về…

Năm xưa khi tôi bước chân ra đi…

Ðôi ta cùng đứng bên hàng Tường Vi…

Em nói rằng em sẽ chờ đợi tôi…

Ðừng nói đến phân ly…

Cô láng giềng ơi…

Nay bóng hoa bên thềm đã thắm rồi…

Chân bước vui bên bờ đường quê…

Em có hay chăng giờ tôi về…

Trước ngõ vào thôn vang tiếng pháo…

Chân bước phân vân lòng ngập ngừng…

Tai lắng nghe tiếng người nói cười xôn xao…

Tôi biết người ta đón em tưng bừng…

Tan mơ trời xuân đôi môi thắm…

Ðôi mắt nhung đen màu hạt huyền…

Làn tóc mây chiều cùng gió ngàn dâng sóng…

Tan vỡ tình duyên….

Cô láng giềng ơi…

Thôi thế cô không còn nhớ đến tôi…

Ðến phút êm đềm ngày xưa kia…

Khi còn ngây thơ…

   Cô láng giềng ơi…

   Tuy cách xa phương trời tôi không hề…

   Quên bóng ai bên bờ đường quê…

   Ðôi mắt đăm đăm tìm phương về…

   Ðành lòng nay tôi bước chân ra đi…

   Giơ tay buồn hái bông hồng tường vi…

   Ghi chút tình em nói chờ đợi tôi…

   Ðừng nói tới phân ly…

   Cô láng giềng ơi…

   Nay mối duyên thơ đành đã lỡ rồi…

   Chân bước xa xa dần miền quê…

   Ai biết cho bao giờ tôi về…

   Tiếng đàn nhỏ dần. nhỏ dần rồi tan biến vào trong tiếng sóng vổ rì rầm và tiếng gió lất lây hàng cây ngoài hiên nhà. Hương sụt sùi. Hoài thở dài nhìn Tiên Sa và bắt gặp Tiên Sa  cũng đang nhìn mình đăm đăm.

Khang chợt lên tiếng:

– Thôi đi ngủ… Sáng mai mình còn thức sớm để xem mặt trời mọc…

– Mấy giờ mặt trời mới mọc?

Hoài hỏi và Khang cười trả lời.

– 6 giờ…

– Mày xem đi… Tao ở nhà ngủ sướng hơn…

Tiên Sa và Hương ngủ chung phòng. Khang một phòng còn Hoài ngủ một phòng. Đang thiu thỉu ngủ Hoài chợt nghe có tiếng chân người rồi tiếng thì thầm.

– Hoài ơi…

– Tiên Sa chưa ngủ à…

– Hoài cho Tiên Sa nằm kế bên được hôn…

– Được nhưng Tiên Sa đừng có ôm nghe…

– Xí… Ai thèm ôm Hoài…

Hoài cười khẽ vòng tay ôm lấy cô bạn tình.

– Tiên Sa lạnh…

Hoài đắp mền cho hai đứa. Lát sau anh nghe tiếng thở đều đều của Tiên Sa. Dường như ngoài trời đang mưa.

Khang và Hoài cười với nhau khi thấy hai cô học trò trường Phan Thanh Giản đi tắm biển mà quấn khăn kín mít chỉ chừa có hai bàn chân mà thôi.

– Hoài quay mặt chỗ khác đi… Làm gì mà nhìn người ta lom lom vậy…

Hoài cười lớn quay mặt chỗ khác trong lúc Tiên Sa buông khăn tắm xong từ từ ngâm mình xuống nước.

– Tiên Sa biết lội không?

– Biết chút chút…

– Mình ra xa hơn…

– Thôi Tiên Sa sợ cá mập cắn…

Hoài cười sặc sụa.

– Cá mập đâu có vào trong cạn được…

– Hoài cỏng Tiên Sa đi…

Tiên Sa ôm cổ và Hoài đi dần ra tới lúc nước lên gần ngang ngực mới dừng lại.

– Coi chừng sóng tới nghe Tiên Sa…

Một lượn sóng thật lớn ào tới đẩy hai đứa vào bờ rồi ngã lăn ra. Ttrò chơi này làm cho Tiên Sa thích thú và đòi Hoài cỏng nữa. Xa đằng kia Hương và Khang cũng đang cỡi sóng

– Để Tiên Sa cỏng Hoài đón sóng…

Nhìn thấy một lượn sóng khổng lồ từ ngoài xa ào tới Tiên Sa hét.

– Hoài coi chừng…

Ầm… Bị sóng cuộn vào bờ hai đứa nằm lăn ra cười.

– Tiên Sa mặc áo tắm đẹp lắm…

Tiên Sa nói nhỏ.

– Hoài thích không?

– Thích cái gì?

– Còn làm bộ hỏi… Thích Tiên Sa mặc áo tắm đưa đùi ra cho Hoài ngắm…

– Cám ơn Tiên Sa…

Hai đứa nằm trên cát phơi nắng cho tới khi thấy nóng mới trở xuống nước. Tiên Sa bớt e thẹn khi mặc áo tắm đứng trước mặt người khác. Tới chiều bốn đứa trở về nhà vì đói bụng. Tắm rửa thay quần áo xong Khang chở cả bọn ra Vũng Tàu ăn tối.

– Tụi mình đi ăn nghêu, hào và sò huyết… Khang biết chỗ này ngon lắm…

Chừng nửa tiếng sau Khang dừng xe nơi cái quán nhỏ cạnh con đường dọc theo Bãi Trước. một thằng bé mang ra cái dĩa bàn lớn đựng chừng hai chục con sò huyết nướng còn nóng hổi.

– Con gì đỏ lòm thấy ghê vậy anh Khang?

Tiên Sa hỏi. Khang cười trả lời.

– Sò huyết…

– Bộ nó còn sống hả anh?

Hương lại hỏi.

– Người ta nướng nửa chín nửa sống. Chín quá thời ăn không ngon mà sống thời nó không mở miệng để mình ăn. Hương và Tiên Sa rắc chút muối, tiêu, chanh vào xong lấy muổng múc…

Hoài cắm đầu ăn không nói tiếng nào vì đói bụng.

– Hoài ăn hết của Tiên Sa rồi…

Tiên Sa la lên khi thấy trên chiếc dĩa bàn chỉ còn năm con sò huyết. Dĩa thứ nhì được mang ra.

– Tiên Sa cứ há miệng chờ để Hoài đút cho Tiên Sa ăn…

Vắt chút chanh, rắc chút muối và tiêu xong Hoài lấy muỗng múc con sò huyết.

– Nè ùm đi cưng…

Tiên Sa há miệng cho Hoài đút sò huyết.

– Ùm đi cưng… Cưng ăn nhiều cho đẹp… cho cưng tròn như hột mít nghe cưng…

Đang nhai Khang phải chạy ra đường đứng cười sặc sụa trong lúc Hương cũng ôm mặt cười. Còn Tiên Sa ré lên cười lớn khiến cho mấy bàn chung quanh quay nhìn nàng lom lom.

Một con. hai con. ba con. Chẳng mấy chốc trên mặt bàn la liệt vỏ sò huyết.

– No chưa quý vị…

Khang hỏi. Hoài lên tiếng trước nhất.

– Tao có ăn gì đâu mà no…

Khang bảo thằng bé bưng ra một dĩa hào.

– Con gì vậy Hoài?

– Con hào… Tiên Sa thử đi… ngon lắm…

– Bộ nó còn sống hả Hoài?

– Ừ… Hoài đút cho Tiên Sa thử nghe…

– Thôi ăn sống ghê quá…

– Gì mà sợ… Nè ùm đi cưng… Cưng ăn không bổ bề ngang thời cũng bổ bề dọc… Ùm…

Khang. Hương và Tiên Sa không dám cười lớn thành ra chỉ nghe âm thanh ục ục phát ra trong miệng. Món này Hương và Tiên Sa không hẩu nên Khang gọi thêm một dĩa nghêu hấp. Bốn đứa vừa ăn vừa cười đùa. trêu chọc lẫn nhau một cách hồn nhiên và thân mật.

– Tiên Sa ăn ngon không?

– Ngon… Còn Hoài?

– Không…

Khang xen vào.

– Không ngon mà mày liếm sạch dĩa của người ta…

– Cái này là tao giúp chủ quán khỏi rửa chén. Cứ đem dĩa vô trong bỏ sò, bỏ nghêu lên rồi đem ra cho người khác ăn. Vừa sạch lại vừa nhanh.  Nhất cử lưỡng tiện…

– Ý… Thấy ghê… Ai làm kỳ vậy… Mất vệ sinh…

Hương kêu nho nhỏ. Khang trả tiền.

– Thôi đi… Ngồi đây nghe nó xạo một hồi là chủ quán xách dao ra bi giờ…

Bốn đứa đi dài dài trên bải biển thuộc Bãi Trước. Người đi dập dìu. Gió mát lạnh.

– Tiên Sa lạnh không?

– Không…

Tiên Sa im lặng nhìn ra mặt biển bao la. Đèn câu dật dờ.

– Châu Bình của mình ở đâu vậy Hoài?

– Xa lắm…

Đưa tay chỉ về hướng đông nam Hoài hôn vào trán người tình.

– Châu Bình ở chỗ này nè…

Hoài cười chỉ vào ngực Tiên Sa. Ngón tay của anh đụng nhẹ vào đầu núm vú khiến cho Tiên Sa phải nghiêng người tránh và cũng để che cho người khác thấy.

– Đừng… Nhột… Người ta thấy họ cười chết… Nhỏ Hương đang làm gì vậy?

– Đang mùi với Khang chứ đang làm gì. Anh chị coi bộ kết rồi…

– Anh Khang dễ thương hả Hoài?

– Ừ… Nó hiền lành. dễ thương và văn nghệ nữa. Bởi vậy Hoài với nó mới thân nhau. Hoài có dễ thương không?

– Dễ ghét thời có… Tiên Sa ghét Hoài hoài hoài… Ghét cái mặt này nè… ghét cái bàn tay hay táy máy này nè… ghét cái miệng tham lam này nè… ghét nhiều quá mới khổ…

Chín giờ đêm. Bốn đứa lên xe. Hoài ôm một bịch bánh mì thịt. Khang lái xe thật chậm cho mọi người ngắm cảnh. Con đường dọc theo bãi biển thật đẹp.

– Tiên Sa còn muốn ngủ ngoài bãi biển không?

– Muốn… Hương chịu không?

Tiên Sa hỏi bạn.

– Chịu… Mình đem mùng mền ra đó…

– Mền thôi… Ngoài bãi biển gió thổi ào ào đâu có muỗi… Phải mặc quần áo ấm không thôi lạnh lắm…

Khang xen vào trong lúc lái xe đi qua làng đánh cá Phước Tỉnh. Về tới nhà bốn đứa thay quần áo ấm, mang vớ mang giày rồi kéo nhau ra bãi biển. Hai cặp nằm gần nhau. Đắp hai lớn mền mà Tiên Sa còn kêu lạnh nên mặc thêm cái áo len dày cộm. Nằm lọt trong lòng. đầu gối lên tay người tình nàng thì thầm.

– Ấm quá Hoài ơi…

Tiên Sa hơi nhúc nhích một chút rồi để yên khi bàn tay hơi táy máy của Hoài đặt lên ngực. Nàng ngủ say trong vòng tay ấm êm của người tình. trong tiếng sóng vổ rì rầm.

11.

Sau khi mua một lô thức ăn như bánh mì thịt và trái cây ở Bà Rịa Khang phóng xe nhanh trên quốc lộ 15.

– Mày biết đường lên Đà Lạt không?

– Biết… Tao đi mấy lần rồi… Từ Bà Rịa mình đi Biên Hoà rồi từ Biên Hoà đi Trãng Bom, tới Ngã Ba Dầu Giây xong đi Định Quán, Bảo Lộc rồi mới tới Đà Lạt. Tao ráng lái tới Bảo Lộc chiều nay. Mình sẽ mướn khách sạn ngủ một đêm…

Ngừng lại một chút Kkhang tiếp:

– Còn có một đường từ Bà Rịa lên Xuân Lộc rồi từ đó đi Đà Lạt. Đường này gần hơn nhưng tao không muốn đi vì không an ninh lắm. Mấy ông Việt Cộng đắp mô, gài mìn hoài cũng như chận đường hành khách. Họ không bắt bớ gì, chỉ mời hành khách xuống xe để giảng về giải phóng, cách mạng mà thôi. Con Hằng kể cho tao nghe một lần nó với đám bạn đi theo con đường đó lên Xuân Lộc thời nửa đường bị chận lại. Mấy ông Việt Cộng mời hành khách xuống để diển thuyết về giải phóng và cách mạng. Gặp con Hằng cắc cớ hỏi mấy anh nói giải phóng mà giải phóng cái gì? Mấy ổng đớ người ra không trả lời được. May nó là con gái mới mười ba mười bốn nên mấy ổng để yên chứ gặp tao với mày hỏi câu đó mấy ổng sẽ mời vô bưng để dạy cho biết giải phóng cái gì…

Mười giờ xe chạy ngang qua Túc Trưng, một quận lỵ rất đông người ở. Nhà cửa cất dài theo đường.

– Một chút nữa mình sẽ qua cây cầu bắt ngang sông La Ngà, một nhánh của sông  Đồng Nai. Trong kia có hồ Trị An lớn lắm…

Khang giơ tay chỉ về phía bên trái của con đường xong tiếp.

– Mình sẽ ngừng lại Định Quán để nghỉ một chút và chụp hình Hương và Tiên Sa đứng dưới tảng đá…

Xe tới Định Quán. Bốn đứa xuống xe chụp hình chỗ có tảng đá thật lớn đồng thời đi lại cho khỏi cóng chân. Đường từ Định Quán lên Bảo Lộc vắng vẻ. Hương và Tiên Sa say mê ngắm cảnh núi rừng hoang dã.

– Núi đó là núi gì vậy anh Khang?

Hương chỉ một ngọn núi xa mờ về hướng đông.

– Anh không biết…

Hoài xen lời.

– Chắc là núi Chứa Chan… Vùng này chỉ có hai ngọn núi cao là Chứa Chan và Bà Đen. Núi Bà Đen ở hướng tây thuộc tỉnh Tây Ninh còn Chứa Chan ở hướng đông thuộc tỉnh Xuân Lộc…

Khoảng bốn giờ chiều xe vào Bảo Lộc. Khang mướn hai phòng ngủ. Một cho hai cô gái và một cho thanh niên. Nhưng sau khi lên phòng hai cô gái không chịu ở vì sợ. Rốt cuộc bốn đứa chia làm hai cặp ở hai phòng cạnh nhau. Hương và Tiên Sa không phàn nàn khi chung phòng với bạn trai vì cảm thấy an tâm hơn là ở một mình.

Nằm dài trên giường nệm Tiên Sa cười.

– Tiên Sa ngủ trên giường còn Hoài ngủ dưới sàn nghe…

– Tiên Sa có mời Hoài ngủ chung giường Hoài cũng từ chối…

– Xạo… Mặt Hoài mà từ chối… Chưa mời đã nhảy tọt lên rồi…

Bốn đứa dạo phố ngắm thành phố Bảo Lộc. Nhà cửa cũ và xưa. Đường cũng ít người và xe cộ. Thỉnh thoảng mới có chiếc xe hơi còn đa số là xe đạp. Tuy không lớn và phồn thịnh nhưng Bảo Lộc có cái đặc thù của nó. Đó là sự yên tịnh và không khí man dã của núi rừng. Gió từ rừng sâu thổi về mang theo mùi lá cây mà Hoài không biết gọi là mùi gì. Bốn đứa chui vào một quán cà phê nhạc. Theo lời một cậu học sinh ngồi bàn bên cạnh thời đây là cái quán cà phê nhạc duy nhất ở Bảo Lộc. Tiếng hát của Thanh Thúy trong bản nhạc tiền chiến Trăng Mờ Bên Suối qua dàn Akai nghe khá hay.

– Người hẹn cùng ta đến bên bờ suối… Rừng chiều mờ sương ánh trăng mờ chiếu… Một đêm thiết tha rồi đây xa cách… Rồi đây hai ngã biết tới phương nào… Mịt mùng ngàn thâu suối mơ trầm lắng… Lòng buồn tứ ly nhớ nhung chiều vắng… Người ơi nhớ khúc nhạc lòng đêm ấy… Ngàn đời vang nhắc bên suối trăng tà…

Hoài hớp ngụm trà nóng. Nắng tắt. Trời gai gai lạnh vì gió từ khu rừng sâu hun hút lũ lượt kéo về vật vã cây cổ thụ bên kia đường. Trăng  thượng tuần nhô lên khỏi rừng cây. Ngồi trong một quán cà phê ở chốn núi rừng nghe Thanh Thúy hát bản Trăng Mờ Bên Suối Hoài mới thấy bản nhạc hay và tiếng hát của người ca sĩ liêu trai mới quyến rủ. mang nhiều âm hưởng núi rừng man dại. Ngồi ở vùng đất đầy ánh đèn màu Hoài không thể nào cảm nhận ra điều đó.

– Suối mơ… lời hẹn ước ven bờ suối xưa… nhớ chăng… người phương xa trong khói điêu tàn?

Suối ơi… vờn theo bóng trăng vàng ngày xanh… Nào những lúc trên thuyền say sưa…  Nhìn trăng vừa lên ai hay chia lìa… Sương khói biên thùy hiu hắt người đi xa trường xa…

Một ngày xa nhau xóa bao hình bóng… Trời bày chia ly chi cho lòng héo… Giờ đây cách xa người quên hay nhớ? Ngày xưa còn đó trăng nước mong chờ…

Âm hưởng đọng lại trong không khí rét mướt nằng nặng hơi nước. Hoài nghe Tiên Sa thở dài.

Trả tiền xong vừa ra khỏi quán cà phê mưa bỗng đổ xuống. Tuy không lớn nhưng đủ làm ướt và lạnh hai cô học trò tỉnh Bến Tre vốn không quen chịu lạnh. Về tới phòng thay quần áo xong Tiên Sa mới bớt run.

– Hoài ơi… Tiên Sa lạnh…

– Hoài đắp mền cho Tiên Sa…

– Đắp mền cũng còn lạnh…

– Hoài ôm Tiên Sa cho bớt lạnh nha…

– Ừ…

Tiên Sa gối đầu lên vai Hoài. Nàng hơi rùng mình khi bàn tay người tình đặt lên ngực mình cùng với hơi thở nồng ấm phà lên cổ.

– Hoài ơi…

Tiên Sa thì thầm. Tuy cách nhau làn áo mỏng nhưng bàn tay của Hoài chạm vào làn da nơi ngực gây một cảm giác nhột nhạt. đê mê. xao xuyến. làm cho tim đập mạnh hơn. thân thể nóng dần lên.

– Tiên Sa…

– Dạ…

Tiên Sa run người lên khi bàn tay của Hoài chạm vào ngực mình. Bàn tay tham lam. bàn tay táy máy của Hoài như có điện. thứ điện kỳ lạ truyền sang làn da ngực. rồi lan dần khắp cơ thể gây thành cảm giác kỳ cục.

– Hoài ơi…

Tiên Sa xoay người nằm ngửa. Hai mắt nàng long lanh. Hởi thở nàng dồn dập. Cái miệng xinh xinh như chờ. như đợi. Nụ hôn dùi dập tri thức. xóa mờ lương tri trong một sát na. Đôi tình nhân chìm ngập trong mê đắm. Chiếc áo mỏng hở ra phân nửa bày làn da trắng muốt với gò ngực cao và đỏ hồng. Tiên Sa cảm thấy thân thể của mình tan loãng. tâm hồn của mình bềnh bồng tựa khói sương lãng đãng trong khu rừng mù u ngát hương vào một buổi sáng nắng vừa mới lên.

– Hoài ơi…

Hai tiếng Hoài ơi như là một van xin. một cố gắng tuyệt vọng vì nàng không còn đủ sức để kìm hãm đam mê của chính mình. Hoài bất động. Hai tiếng ” Hoài ơi ” như nhát búa đập mạnh vào tri thức. làm vỡ tan mê đắm.

– Hoài xin lỗi Tiên Sa…

Cô gái làng Châu Bình mỉm cười hôn vào mắt người tình.

– Tiên Sa cám ơn Hoài. Tiên Sa thương Hoài. muốn cho Hoài hết nhưng Tiên Sa sợ…

Tiên Sa thấy người tình cười. nụ cười thật dễ thương.

– Mai mốt khi mình là vợ chồng Tiên Sa phải thưởng Hoài nhiều nghe…

– Ừ… Lúc đó Hoài làm gì Tiên Sa cũng chịu… Hoài đọc sách cho Tiên Sa nghe đi…

Với tay lấy cuốn tiểu thuyết Khu Rừng Lau Hoài từ từ đọc. Anh mỉm cười khi nghe Tiên Sa thở đều. Nàng đi vào giấc ngủ bình yên trong lúc nắm tay người tình.

Đà Lạt. Thành phố sương mù. Thành phố của mộng mơ. Thành phố của khách du lịch. Đối với Tiên Sa Đà Lạt đẹp. sạch. và lãng mạn. như cô gái tuy hấp thụ văn minh vật chất nhưng vẫn còn giữ được cái sâu kín của tâm hồn.

Khang ngừng xe trước một ngôi biệt thự cổ kính có chiếc cổng sắt đầy dây leo nở hoa rực rở.

– Nhà của anh hả anh Khang?

– Ừ… Của ba anh thời đúng hơn… Để anh lấy chìa khóa…

Ngôi nhà hai tầng của Khang thật yên tịnh. Phía sau nhà ngó ra rừng thông xanh rì. Trước mặt là con đường ngoằn ngoèo mất hút trong rừng. Xa xa là phố chợ.

Bốn đứa dọn đồ đạc vào nhà. Đi lung tung mấy phòng Tiên Sa cười nói với Hoài.

– Nhà rộng quá… Tiên Sa không dám ngủ một mình đâu. Ma nhát chết…

Hoài cười cười.

– Tiên Sa đòi ngủ chung phòng với Hoài phải không?

Cười ngỏn ngoẻn Tiên Sa gật đầu.

– Tiên Sa thích anh ngâm thơ ru Tiên Sa ngủ… Mình đi ra ngoài ngắm cảnh đi Hoài…

Mở cửa sau hai đứa theo con đường mòn đỏ hoạch len lỏi vào khu rừng thông.

– Tiếng gì kêu u u vậy Hoài?

– Tiếng thông reo… Đó là một cái đặc biệt của Đà Lạt…

– Hoài tới Đà Lạt mấy lần rồi?

– Cũng như Tiên Sa… Lần đầu tiên…

– Tại sao Hoài biết rành vậy?

– Hoài đọc nhiều sách báo nói về Đà Lạt… Ngoài những thắng cảnh nổi tiếng như thác nước. hồ. Đà Lạt còn được người ta biết tới là rau cải và hoa… nhất là hoa lan…

– Hoa lan là hoa gì?

– Hoa lan là một loại hoa chỉ sống ở những nơi có khí hậu đặc biệt như nóng và ẩm thấp hoặc có nhiều hơi nước trong không khí. Lan sống quanh Đà Lạt thường là loại phong lan. tức là loại chùm gửi sống bám vào các thân cây khác. Người ta đồn trong vùng rừng núi của Đà Lạt có một loại phong lan rất quý tên là Tuý Lan Ông. Nó biết uống rượu…

Tiên Sa ôm bụng cười rũ rượi.

– Biết uống rượu… Hoài có xạo không?

– Không… Có một ông đó rất mê lan. Những khi rảnh rỗi là ông ta lang thang trong rừng tìm kiếm hoa lan. Một hôm ông ta tìm được bụi lan lá mỏng và dài, màu trắng trong suốt. Nó không giống bất cứ cây lan nào mà ông ta có. Đem về nhà ông ta ra công chăm sóc thời năm sau cây lan bắt đầu lộ ra búp hoa trong suốt. Ông này có thói quen hay uống rượu trong lúc chờ hoa lan nở. Cây lan lạ của ông ta nở ra một cái hoa lớn màu trắng trong suốt. Ông ta đặt ly rượu trên mặt bàn cạnh giò lan rồi đi vào nhà có viêc cần. Khi trở ra ông ta ngạc nhiên thấy ly rượu đầy của mình cạn đồng thời giò hoa lan của mình biến ra màu đỏ tươi và tiết ra hương thơm lạ lùng. Hơi nghi ngờ nhưng ông ta không nói gì. Hôm sau vào lúc chiều ông ta đặt ly rượu cạnh giò lan và rình xem. Lạ lùng và kỳ dị. Kinh ngạc và sửng sốt. Ông ta thấy những lá lan trong suốt bắt đầu rung động rồi từ từ cong vào ly rượu. Thoáng chốc ly rượu cạn sạch rồi lá và hoa từ từ biến sang màu đỏ tươi và mùi hương tiết ra thơm ngào ngạt. Ông ta mừng rỡ đặt tên cho cây lan biết nhậu là Túy Lan Ông…

Tiên Sa quay nhìn Hoài.

– Câu chuyện này có thật hay là Hoài xạo…

Hoài cười cười.

– Thật cũng có mà xạo cũng có…

Tiên Sa cung tay thụi vào hông người tình một cái.

– Tiên Sa thích ở Đà Lạt không?

– Thích… Khi nào lấy nhau hai đứa mình dọn về đây ở. Chiều chiều mình dẫn con vào rừng kiếm túy lan ông để đem về cho nó nhậu với Hoài chịu không?

Hoài cười lớn vì biết Tiên Sa xỏ mình.

– Tuy mới có mặt ở đây nửa ngày nhưng Tiên Sa có thể cảm thấy Đà Lạt thơ mộng lắm. Cái thơ mộng tan trong gió. nằm trên đồi thông. con đường đất đỏ ngoằn ngoèo. Ở Đà Lạt mà không có tình yêu chắc buồn lắm hả Hoài…

Hoài cười.

– Không riêng Đà Lạt… Ở đâu mà không có tình yêu thời chỗ đó buồn lắm…

– Thôi mình về đi Hoài… Tiên Sa đau chân rồi… Ngày mai có đi đâu Tiên Sa mang giày bata cho khỏi đau chân…

– Hoài cỏng Tiên Sa cho…

Cười hăng hắc Tiên Sa ôm cổ để cho người tình cỏng về tới nhà. Khang và Hương vừa ăn bánh mì thịt vừa lôi quần áo ra khỏi va ly.

– Mình ăn xong rồi sửa soạn xuống phố…

Biết sẽ bát phố Đà Lạt nên hai cô gái diện đẹp. Đang đứng nói chuyện ngoài sân Khang đờ người  khi thấy Hương bước ra cửa. Áo dài đen. quần lụa đen. giày đen. mái tóc đen dài buông trên bờ vai. tạo cho Hương một nét đẹp huyền ảo. liêu trai. Đơn sơ và giản dị trong chiếc áo dài trắng. quần lụa trắng và guốc cao gót trắng. cô học trò trường Phan Thanh Giản của Hoài đẹp thuần hậu và thanh khiết.

– Đi chưa… Làm gì mà hai ông nhìn tụi này lom lom vậy…

Hương lên tiếng.

– Tại hai cô đẹp người ta mới nhìn. Nếu Khang mà đâm xe xuống hồ là tại Hương đó…

– Chứ không phải tại anh lo nhìn mấy cô gái Đà Lạt xinh như mộng của anh à…

Khang cười im lặng. Bốn đứa lên xe. Đà Lạt về đêm có nét đẹp thầm lặng của nó. Khang đậu xe nơi con đường tranh tối tranh sáng. Từng cặp tình nhân dìu nhau đi trên con đường sáng mờ mờ bởi ánh đèn điện. Gió man mát. Không khí thoang thoảng hương đêm. Đà Lạt là thành phố của tình yêu. Người xứ khác tới đây để yêu. Người dân tại đây sinh ra và lớn lên để yêu. Dường như khung cảnh đẹp tạo cho họ nhiều mơ mông và lãng mạn hơn.

Ba đứa đi loanh quanh phố rồi về nhà sớm. Tối hôm đó Tiên Sa ôm mền sang ngủ với Hoài vì sợ ma. Nàng không sợ bị Hoài táy máy tay chân hay làm ẩu. Nàng có lý do để tín nhiệm Hoài. Đó là tình yêu của hai đứa. Nằm gối đầu lên vai. nghe người tình đọc tiểu thuyết nàng thiếp vào giấc ngủ bình an.

Ba ngày. Bốn đứa lang thang trong Rừng Ái Ân. hồ Than Thở. tắm suối nơi thác Cam Ly. Gougah. Prenn… Ngày thứ tư Khang chở Hương đi viếng vườn hoa còn Hoài và Tiên Sa đi vào rừng thông tìm lan.

– Tiên Sa muốn tìm một cây Túy Lan Ông để xem nó uống rượu…

Tiên Sa hóm hỉnh cười nói với người yêu  mặc dù Hoài đã bảo đó là câu chuyện không có thật. Bước song song trên con đường mòn lổ chổ nắng Tiên Sa hỏi.

– Đường này đi tới đâu hả Hoài?

– Tới thiên thai…

– Vậy hai đứa mình đi lên thiên thai hả… Bộ Hoài tính lên đó gặp tiên hả…

– Ừ… Hoài đưa Tiên Sa lên thiên thai để xem các nàng tiên trên đó có đẹp không. Có đẹp hơn Tiên Sa của Hoài không mà người ta nói đẹp như tiên…

Tiên Sa cười bá vai người tình.

– Rủi mình lạc đường không về được rồi làm sao?

– Thì mình ở lại thiên thai dạy cho tiên biết yêu…

Tủm tỉm cười Hoài nhìn Tiên Sa.

– Ai nói với Hoài là tiên không biết yêu. Hoài có lên thiên thai đâu mà biết…

– Tiên Sa biết chuyện Lưu Nguyễn nhập thiên thai không?

– Biết… nhưng Tiên Sa muốn Hoài kể cho nghe…

Tiên Sa ngầm hiểu câu chuyện thiên thai của người tình sẽ không giống câu chuyện mà nàng đã nghe hay đọc trong sách.

– Ngày xưa, xưa thật xưa có hai chàng thanh niên, một họ Lưu và một họ Nguyễn, sống bằng nghề đánh cá bên cạnh một dòng sông. Một hôm nhàn nhã họ chèo thuyền đi lên thượng nguồn của dòng sông. Càng lên cao dòng sông hẹp dần. Cảnh vật cũng trở nên khác hẵn. Không khí mát mẻ. Hoa lá xinh tươi. Hai chàng trai bỏ thuyền lên bộ. Đi một lát họ nghe tiếng hát. tiếng cười nói vui vẻ. rồi cuối cùng họ gặp một đám trai gái đang nô đùa bên hồ nước. Họ đã gặp tiên. Cô nào cô nấy đẹp giống như người trong mơ của họ. Hai chàng nhập bọn sống vui vẻ với tiên. Tuy nhiên thời gian sau hai chàng nhớ nhà rồi bỏ cảnh tiên trở về trần thế…

– Tại sao họ trở về. Bộ họ chán cảnh tiên hả?

– Không… Họ không có chán cảnh tiên cũng như tiên của họ vẫn đẹp như tiên. Sở dĩ họ trở về chỉ vì một lý do. Sau khi sống với nhau họ mới khám phá ra là tiên không biết yêu. Họ định hôn lên môi thời tiên không hé miệng chờ mà nhăn răng cười như khỉ…

Tiên Sa ré lên cười. Tiếng cười của nàng vang vang trong rừng thông im vắng không bóng người.

– Họ cầm tay tiên thủ thỉ thời tiên cũng cười. Họ nói câu tình tự thời tiên ngơ ngác cười. Tiên không biết yêu. không biết rung động. không biết hôn. Tiên hoàn toàn không biết gì hết về tình yêu. Họ hôn tiên giống như họ hôn khối thịt chỉ biết nhúc nhích mà thôi…

Tiên Sa khom người ôm bụng cười sặc sụa. Nàng cười tới chảy nước mắt và mặt đỏ lên.

– Bởi vậy nếu có lên thiên thai hai đứa mình sẽ ở lại để dạy cho tiên ông tiên bà. tiên cô tiên cậu biết yêu. biết thế nào là sự rẩy run của nụ hôn. biết…

Hoài thì thầm vào tai Tiên Sa. Nghe xong mặt của nàng đỏ lên cùng với ánh mắt long lanh.

– Kỳ quá… Mắc cở lắm…

Nói xong Tiên Sa rảo bước đi trước như cố tình khỏa lấp chuyện đó.

– Tiên Sa thấy mấy con ngựa đó không?

– Thấy… Ngựa hoang hay người ta nuôi vậy Hoài?

– Người ta nuôi để cỡi…

– Tiên Sa chưa bao giờ cỡi ngựa… Chắc vui lắm hả Hoài…

– Hoài chưa bao giờ cỡi ngựa nên không biết… Tiên Sa muốn cỡi ngựa không?

– Muốn… mà ngựa đâu mình cỡi…

Hoài cười cười:

– Có… Ngựa hai chân nè…

Thấy người yêu khom lưng giống như ngựa Tiên Sa cười dòn tan leo lên lưng ngồi nhún nhẩy xong rồi nằm úp mặt vào cổ.

– Ngựa này cỡi êm lắm… Tiên Sa đem con ngựa hai chân này về Châu Bình cho nó ăn dừa nghe…

–  Ngựa ăn cỏ chứ đâu có ăn dừa…

– Hoài ơi… Tiên Sa khát nước…

Hai đứa ngồi dưới gốc cây thông cao và thẳng tắp. Nắng lên rực rỡ nhưng hai đứa không cảm thấy nóng. Hớp ngụm nước Tiên Sa cười.

– Ước gì mình có nhà ở đây hả Hoài…

Cô gái làng Châu Bình tựa đầu vào vai người tình. Hai mắt nàng nhìn lên khung trời trong xanh mơ tới cỏi thiên thai có Hoài đam mê. lãng mạn. có tiếng cười trẻ thơ. có ngôi nhà nhỏ cạnh dòng sông Ba Lai thoang thoảng hương mù u diễm tuyệt.

12.

Chiều thứ bảy. Đang nằm đọc sách Hoài nghe tiếng xe gắn máy ngừng trước nhà. Anh biết đó là Khang. Vừa gặp mặt nó chìa một phong thư cũ và nhầu nát.

– Của Tiên Sa… Tao phải đi… Gặp mày ở trường…

Hoài gật đầu im lặng nhìn theo bóng người bạn thân khuất nơi cua quẹo. Từ ngày quen Hương nó xuống Bến Tre thường xuyên trong khi Hoài vì bận học, làm việc nên không tháp tùng nó xuống thăm Tiên Sa. Nàng không phàn nàn về chuyện đó. Nàng biết gia đình Hoài cũng nghèo như mình cho nên Hoài phải đi làm để kiếm tiền giúp gia đình.

Ra ngồi nơi khoảnh đất nhìn ra sông Thị Nghè Hoài chậm chạp đọc thư.

– Châu Bình ngày 11 tháng10 năm 19…

Hoài ơi…

Tiên Sa khóc nhiều lắm khi viết lá thư này. Má của Tiên Sa đã chết một cách bất thình lình khiến cho Tiên Sa phải bỏ học để về quán xuyến gia đình. Tiên Sa không muốn bỏ học nhưng Tiên Sa không thể nào làm khác hơn. Tất cả gánh nặng của gia đình bây giờ dồn lên vai của Tiên Sa. Tiên Sa không thể ngồi học hành khi vườn dừa không có người coi sóc. Tiên Sa còn một người cha bịnh hoạn. một đứa em nhỏ dại và một bà ngoại già nua lẩn lộn. Không có má Tiên Sa phải tự mình đương đầu với cuộc sống. phải bè dừa. bồi mương một mình…

Hoài ngưng đọc vì nước mắt chảy ra khiến cho anh không còn thấy gì hết. Tội nghiệp cho Tiên Sa của Hoài. Gánh nặng gia đình đè lên đôi vai gầy của cô học sinh trường Phan Thanh Giản. Nắng nóng Châu Bình sẽ làm nám đi làn da mặt mịn màng của Tiên-Sa-của-Hoài. Nước phù sa sông Ba Lai sẽ phủ dần lên trang sách vạn vật. lý hóa. xóa nhòa đi ước mơ bình thường và giản dị của một cô gái hiền lành. Những cọng cỏ tranh sẽ cắt đứt bàn tay mềm ấm. làm chai cứng những ngón tay thon mềm. Hết rồi ước vọng được làm cô giáo.

– Hoài ơi… Lật bật mà Tiên Sa về Châu Bình cũng gần hai tháng. Tình hình ở đây cũng đổi khác không còn giống như ngày xưa. của mùa hè năm trước nữa. Người ta đào hầm trú ẩn. hố cá nhân để tránh bom đạn. để núp bắn máy bay. Họ cắm chông tre. gài lựu đạn. đặt mìn khắp nơi. Khu rừng mù u yêu dấu của Hoài đã được người ta dùng làm nơi trú ẩn của bộ đội. Mỗi khi ra vườn đi ngang đó Tiên Sa ứa nước mắt. Nhặt hoa mù u mà lòng ngậm ngùi. Hương mù u tuyệt vời của Hoài giờ thoang thoảng mùi thuốc súng Hoài ơi. Xác hoa mù trắng mà Hoài hay nhặt để cài lên tóc Tiên Sa bây giờ lẩn lộn với vỏ đạn đồng Hoài ơi. Hôm qua họ mời Tiên Sa ra chợ Châu Bình để ủng hộ và hoan hô bộ đội đã giải phóng nhân dân ra khỏi ách độc tài Mỹ Ngụy. Họ gọi những người như Hoài là Ngụy. Họ hô hào những khẩu hiệu sắt máu. đòi tiêu diệt hết những người như Hoài. Tiên Sa không biết gì về chính trị. cách mạng. giải phóng. nhưng Tiên Sa biết rõ một điều là Tiên Sa không thể nào cầm lấy khẩu súng để giết người. Lạy trời phật xin đừng để cho Tiên Sa làm chuyện đó. Làm sao Tiên Sa có thể cầm súng giết Hoài. người mà Tiên Sa yêu thương. Làm sao Tiên Sa có thể bắn vào những kẻ hiền lành như Hương. Hạnh. tử tế như anh Khang. anh Thường. vui vẻ như Thùy Dương.

Sau khi Tiên Sa bỏ học về Châu Bình thời Hương và Hạnh có xuống thăm. Hai đứa ở chơi một đêm. Nhờ vậy Tiên Sa mới viết thư này đưa cho Hương rồi nhờ nó đưa cho anh Khang và ảnh trao lại cho Hoài. Tiên Sa cũng mừng khi biết anh Khang và Hương sắp làm đám hỏi. Mừng cho bạn mà buồn cho mình. Nhưng thôi mỗi người có số phận của mình phải không Hoài. Tiên Sa cam chịu số phận hẩm hiu của mình. Chỉ tội nghiệp cho Hoài. yêu thương Tiên Sa. hai đứa mình dệt mộng với nhau rồi mộng không thành. Tiên Sa chỉ mong Hoài thông cảm mà tha thứ cho Tiên Sa. Hoài hãy quên đi cuộc tình đứt đoạn. quên cô học trò trường Phan Thanh Giản để tiếp tục quãng đời còn lại. Tiên Sa cũng không muốn Hoài bỏ Sài Gòn về Châu Bình sống với Tiên Sa. Tiên Sa biết Hoài có thể làm điều này. Tiên Sa biết Hoài có thể bỏ hết tương lai. sự nghiệp để được sống cạnh người mình yêu. Tiên Sa còn nhớ câu nói của Hoài: ” Công danh sự nghiệp không bằng đôi mắt của Tiên Sa “. nhưng Tiên Sa không muốn Hoài về sống ở Châu Bình. Tiên Sa không muốn thấy Hoài trở thành một anh du kích hung hăng. tên bộ đội ngu đần. Tiên Sa không muốn Hoài làm ” cách mạng “. Tiên Sa không thể để cho Hoài cầm súng giải phóng người bằng cách giết người.

Tối hôm qua buồn quá Tiên Sa đem cây đàn và bộ sáo Hoài Tiên Sa ra lau chùi. Nhớ đến Hoài mà rơi nước mắt. Hoài ơi… Còn đâu tiếng đàn. Còn đâu cái môi tham lam dễ ghét của Hoài. Còn đâu nụ cười. giọng nói. Còn đâu nụ hôn nồng nàn. ngọt như đường mía lau. Còn đâu bàn tay mềm ấm. hay táy máy của Hoài. Tiên Sa thèm những thứ đó. Tiên Sa cần được Hoài dỗ giấc ngủ. thèm được đọc thư tình của Hoài. Hoài ơi…

Tiên Sa quên dặn là Hoài đừng có về Châu Bình. Hoài không biết đường đi đâu. Hoài có thể bị lọt hầm chông. đạp phải lựu đạn hay mìn của người ta gài. Hoài sẽ bị người ta bắt. bị người ta xử tử vì cái tội làm gián điệp. Hoài phải nhớ lời Tiên Sa dặn nghe chưa. không nghe lời là Tiên Sa hổng thèm nhớ. hổng thèm yêu Hoài nữa. Mấy ngày trước đây Tiên Sa có ra chỗ cây dừa bên bờ sông Ba Lai. Nhìn bốn chữ Tiên Sa nhớ Hoài mà buồn vô cùng. Cây dừa vẫn còn đó. Dòng sông Ba Lai vẫn còn đó. Bốn chữ ” Tiên Sa nhớ Hoài ” vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt mà người bây giờ ở đâu. Hoài ơi… Hoài đang làm gì hả Hoài… Hoài có nhớ tới Tiên Sa không. Ta nhớ người xa cách núi sông. người xa xa có nhớ ta không. Sao chưa vui xum họp đã sầu chia ly. Sao đang vui vẻ ra buồn bã. Vừa mới quen nhau đã lạ lùng… Hoài ơi… Thời gian nữa thôi Hoài sẽ không nhận ra Tiên Sa đâu nếu hai đứa mình có may mắn gặp nhau. Tóc Tiên Sa hôi mùi dầu dừa. Má Tiên Sa rám nắng. Da Tiên Sa cháy đen. Bàn tay Tiên Sa chai cứng vì suốt ngày cầm dao chặt cỏ tranh. Người của Tiên Sa hôi mùi bùn của sông Ba Lai. Tiên Sa không còn là Tiên Sa của Hoài ngày xưa. Tất cả sẽ đổi thay. con người rồi cũng đổi thay. ngoại trừ một điều là tình yêu của Tiên Sa dành cho Hoài…

Lá thư còn hơn một trang nữa nhưng Hoài không thể đọc tiếp vì cảm thấy tâm hồn mình rã mục theo từng lời trong thư. Tội nghiệp Tiên Sa của Hoài. Tội nghiệp cho cô gái yếu đuối của Hoài. nhưng anh làm được gì để giúp Tiên Sa. Làm sao anh có thể cưu mang gia đình bốn người của Tiên Sa trong khi anh chỉ là một cậu học trò còn ăn bám gia đình. Ngay cả khi học xong trung học cũng khó tìm ra việc làm trong thời buổi khó khăn việc ít người nhiều này. Người anh lớn của Hoài sẽ vào trường Võ Bị Đà Lạt tháng tới một phần do ở không tìm được việc làm mặc dù anh có ba bốn chứng chỉ của trường đại học văn khoa. Muốn đoàn tụ với người yêu Hoài phải đem Tiên Sa và gia đình ra khỏi vùng giải phóng. Như Tiên Sa Hoài cũng không muốn nàng trở thành một người nữ du kích núp bắn máy bay. Tiên Sa không thể là con người của mặt trận. Hoài không thể để cho cô học trò hiếu học trở thành công cụ của cách mạng được. Tuy nhiên muốn đem Tiên Sa ra khỏi vùng giải phóng Hoài phải có tiền. có công ăn việc làm để tạm thời chu cấp cho gia đình của nàng. Má anh cũng không có tiền để chu cấp cơm ăn. nhà ở cho Tiên Sa và gia đình. Vả lại một cô gái có tính tự lập như nàng cũng không muốn nhận sự giúp đỡ của người khác. Hoài suy nghĩ. cân nhắc. đắn đo rồi cuối cùng đi tới một quyết định. Hôm sau gặp Khang ở trường Hoài nói rõ về hoàn cảnh của Tiên Sa cho Khang nghe.

– Tội nghiệp cho Tiên Sa. Một người hiền lành như Tiên Sa không thể ở trong vùng đó được. Mày muốn tao giúp gì cho mày?

– Tao muốn vào Võ Bị Thủ Đức… Tao nhờ mày năn nỉ với ba của mày giúp tao vào lính càng sớm càng tốt…

Khang cười.

– Gì chứ chuyện đó dễ ợt… Người ta còn lạy mày đi lính…

Ba ngày sau Khang tới nhà tìm Hoài.

– Đi… Ông già tao bảo tao chở mày tới Bộ Quốc Phòng làm đơn. Ổng có quen với ông tướng nào ở đó… Chỉ cần hai ba tuần thôi mày sẽ được giấy gọi trình diện. Hình như có khóa học sắp mở… Khóa 19. 20. 21…  gì đó tao không để ý…

Tháng sau Hoài chính thức nhập ngũ. Gian khổ của quân trường không làm cho Hoài ngưng nhớ thương Tiên Sa. Tuy nhiên anh tạm dằn lòng chờ một ngày đoàn tụ với người yêu. Lễ gắn alpha gia đình đều đủ mặt. Má rơi nước mắt khi thấy Hoài đen thui. Khang và Hương cũng có mặt. Chỉ có một người mà Hoài mong muốn được gặp lại không có mặt. Tiên Sa… Hoài gọi thầm tên người tình trong tiếng cười nói ồn ào và vui vẻ.  Khang tròn mắt khi gặp lại bạn thân trong bộ quân phục.

– Mãn khóa mày tính đi binh chủng nào?

– Tao tính xin về sư đoàn 7…

– Mày điên à… Ba tao nói nếu mày muốn ổng có thể lo cho mày được ở Sài Gòn. Mày cũng biết ổng thương mày như con…

– Tao biết nhưng tao muốn ở gần Tiên Sa…

Nhìn Hương đang nói chuyên với má của Hoài Khang cười.

– Mỹ Tho thời cũng gần Bến Tre… Nếu cần gì mày cứ nói cho tao biết. Tao với mày là bạn nên đừng ngại…

Hoài ngồi im trên băng đá của công viên Lạc Hồng. Trước mặt anh là dòng sông Mỹ Tho cuồn cuộn nước chảy. Cồn Rồng. Cồn Phụng. Phía bên kia xa xa là quận Bình Đại. Qua con sông Ba Lai là Châu Bình. Tiên Sa ở đó. Tiên Sa như một mời gọi. một vỗ về. Hoài hình dung ra một ngôi nhà lá. khu vườn dừa ngập tràn ánh nắng. khu rừng mù u ngạt ngào hương hoa. Bóng dáng Tiên Sa thầm lặng ra vào. ngóng trông. chờ đợi người yêu trở lại. Hoài ơi… Hoài ơi… Hai chữ đó đồng vọng trong tâm tưởng anh. theo sát anh trong suốt mười tháng dài của quân trường Thủ Đức. Những đêm di hành. Giờ thực tập tác xạ. Trong lớp học ngồi im nghe huấn luyện viên nói về thuật lãnh đạo và chỉ huy. Những giờ học chiến thuật. đọc binh thư. Anh nhớ tới ngày lễ mãn khóa và nỗi vui mừng khi được biết mình sẽ được về sư đoàn 7. Chưa hết bảy ngày phép anh đã  trình diện bộ tư lệnh ở Mỹ Tho. Ba ngày qua anh ra vào bộ tư lệnh nôn nao chờ đáo nhậm đơn vị. Vị thiếu tá trưởng phòng nhân viên là một sĩ quan vui tính và tử tế. Xuất thân từ Thủ Đức nên khi biết Hoài là khóa đàn em của mình ông ta rất có thiện cảm. Ông ta cũng cho Hoài biết là anh có nhiều hy vọng được về trung đoàn 44 mà hậu cứ đóng tại Bến Tre. Hai tiếng này làm cho lòng người lính chiến trẻ tuổi xôn xao. Bến Tre có Châu Bình. Châu Bình có Tiên Sa. Tiên Sa  đến với Hoài bằng thời gian của một sát na nhưng là muôn kiếp hiện hữu. Nhớ môi Tiên Sa mềm. thoảng hương mù u diểm ảo. mắt Tiên Sa đen ngời tình tự. bàn tay đam mê. tia nhìn đắm say. Tiên Sa đó. Hoài ở đây. ngăn cách nhau bằng hai con sông nhưng cũng nhiều cách trở. Một ngày nào đó không xa Hoài sẽ trở lại Châu Bình. đem Tiên Sa của Hoài về vùng bình an không có tiếng súng nổ. tiếng hú của đại bác. và sự có mặt của những người lính du kích. Tiên Sa sẽ đi học lại để trở thành một cô giáo đúng với ước mơ của mình.

Mồng 5. Hoài có mặt ở bộ chỉ huy trung đoàn 44. Lại một màn chờ đợi. Hai ngày sau một chiếc xe GMC đưa Hoài tới nơi đóng quân của tiểu đoàn 3. Hoài hơi ngạc nhiên khi trình diện vị tiểu đoàn trưởng, một đại úy trẻ tuổi, dáng dấp thư sinh và có nụ cười hiền hậu. Ngước nhìn vị tân chuẩn uý đang đứng trước mặt mình ông ta cười.

– Thủ Đức hả… Em khoá mấy vậy?

– Thưa đại úy khóa 20…

Người tiểu đoàn trưởng gật gù.

– Vậy à… Anh khóa 17… Anh gởi em tới đại đội 2 với thiếu úy Hoàng để tập sự thời gian rồi sau đó sẽ giao cho em coi đại đội…

Hoài vừa quay lưng đi ông ta nói vói theo.

– Anh tên là Hùng… Em cứ gọi là anh ba Hùng…

Hoài chào vị tiểu đoàn trưởng vui tính rồi theo người lính xuống gặp thiếu úy Hoàng. đại đội trưởng đại đội 2 đóng ở Kinh Giẹt Sậy. Anh càng thêm ngạc nhiên khi gặp cấp chỉ huy trực tiếp của mình. Dân Long Xuyên. Hoàng có cái tính hồn nhiên và thực thà của người dân lục tỉnh. Mặc chiếc quần cụt, áo thun lính. mang giày bốt đờ sô. tóc ngắn ba phân. môi phì phèo điếu Bastos. Hoàng giống như một lính mới chứ không phải là một thiếu úy có ba năm quân vụ.

– Thủ Đức hả… Vào đây… Vào đây…

Hoàng kéo vị chuẩn úy sữa vào chiếc lều căng bằng miếng poncho. Ra dấu cho Hoài ngồi lên cái ghế là một thùng đại liên Hoàng cười:

– Chú mày trình diện anh bằng cái này được rồi…

Người lính đưa cho Hoàng một cái bi đông. Vị đại đội trưởng tu một hơi rồi đưa cho Hoài.

– Uống đi em… Làm lính đánh giặc mà không biết nhậu là lạnh cẳng. đánh giặc không hăng…

Nốc một hơi Hoài chảy nước mắt. Hơi rượu đế cay nồng cả mũi. Cười ha hả Hoàng nói với người lính mang máy truyền tin.

– Mày thấy không Tư… Ông chuẩn úy sữa này chịu chơi lắm. Dân Bến Tre mà…

Thời gian làm đại đội phó của Hoài là thời gian sung sướng và nhàn hạ. Hoài học cách thức liên lạc với tiểu đoàn. với pháo binh. với các vị trung đội trưởng dưới quyền. Ban ngày theo lính ra mấy quán hủ tiếu uống xây chừng. xây nại. trưa nhậu rượu nếp than. tối dẫn lính đi kích. Hoài quen dần với tìếng xè xè của đạn 82 ly sắp nổ. cách thức dò lựu đạn gài. mìn được chôn trên con đường mòn. Anh chăm chỉ học hết mọi mánh khoé của một người lính. Sáu tháng sau Hoàng bàn giao đại đội lại cho Hoài để trở về tiểu đoàn làm sĩ quan ban 3. Nắm đại đội không lâu Hoài đã chứng tỏ cho binh sĩ dưới quyền cũng như cấp chỉ huy về khả năng chỉ huy và tính lì của mình. Trong một cuộc hành quân cấp tiểu đoàn. đại đội của Hoài đụng với một đại đội chủ lực miền của Việt Cộng. Vị chuẩn úy sữa và binh sĩ dưới quyền đã xóa tên đại đội H3 trên địa bàn hoạt động của vùng Phong Nẫm và Phong Mỹ. Chưa hết. Tuần lễ sau trong một cuộc đột kích Hoài đã bắt sống được tên huyện ủy huyện Giồng Trôm khi hắn mom men về thăm nhà. Đại úy Hùng gọi máy khen ngợi không tiếc lời thằng em của mình. Bằng con mắt của một sĩ quan nhà nghề ông thấy ở Hoài. một sĩ quan ưu tú rất cần cho quân đội. Từ đó Hoài đánh giặc như mơ. Lính dưới quyền vừa phục vừa thương vị chuẩn úy sữa của mình. một người lính lì nhất. chịu chơi nhất và thương lính nhất. Họ không thấy ông thầy của mình đi phép. Họ không thấy ông thầy có bồ. mặc dù ông thầy ăn nói có duyên. hiền lành. vui vẻ và văn nghệ một cây. Nhiều cô gái ở quanh đây mê ông thầy như điếu đổ. Nhưng ông thầy lại làm ngơ. sống khắc khổ như một thầy tu. Lính tò mò hỏi ông thầy bảo có người yêu rồi. Hỏi sao không thấy người yêu tới thăm ông thầy. Được trả lời người yêu ở xa lắm. Những khi rỗi rảnh họ thấy ông thầy đứng hàng giờ bên dòng Kinh Giẹt Sậy nhìn về phương trời xa xăm như mơ tưởng tới hình bóng của người yêu đã vắng bóng trong cuộc đời lính chiến của mình. Họ không biết ông chuẩn úy sữa gan lì của họ đã khóc thầm trong đêm tối vì tương tư. Họ không biết người sĩ quan chịu chơi lại là một kẻ si tình và chung thủy. yêu một người là yêu suốt đời. Họ không biết bên ngoài vui cười mà bên trong ông thầy như đứt từng đoạn ruột mỗi khi nhớ tới người yêu.

Kể từ khi Tiên Sa thôi học cho đến nay đã gần hai năm. Hoài chờ đợi mõi mòn phút giây đoàn tụ với Tiên Sa. Rồi một hôm phút giây đó tới. Lệnh hành quân ban ra. Đây là một cuộc hành quân lớn có ba tiểu đoàn tham dự nhằm mục đích hủy diệt hạ tầng cơ sở đồng thời truy lùng các đơn vị chủ lực miền của địch, ngoài ra còn di tản dân chúng ra khỏi vùng giải phóng của Việt Cộng. Như có phép mầu nào đó Hoài không xin mà cũng được. Tiểu đoàn 3 của đại úy Hùng sẽ được các chiến đỉnh thuộc giang đoàn 21 xung phong của hải quân vận chuyển tới các vùng dọc theo kinh Giẹt Sậy và sông Ba Lai để ngăn chận không cho địch vượt sông qua bên Bình Đại. Đúng như điều mà Hoài mong ước là đại đội của anh chịu trách nhiệm vùng Châu Bình.

06 giớ sáng. Hai chiếc tàu chở lính và một chiếc khinh tốc đỉnh của Giang Đoàn 21 Xung Phong ủi vào bờ để đón lính của Hoài đóng tại Kinh Giẹt Sậy. 07 giờ. Tàu rút ra xuôi dòng kinh về Phong Nẫm. Đứng trên đài chỉ huy Thường đưa ống dòm nhìn vào bên trong bờ. Rừng dừa bát ngát. im vắng. Đặt chiếc ống dòm xuống anh đưa mắt nhìn vẩn vơ. Đột nhiên một hình ảnh quen thuộc đập vào mắt anh. Đó là người lính bộ binh mang cấp bậc chuẩn úy. Dù sương gió. dù nắng nung đen màu da. khuôn mặt đó rất quen với anh.

– Hoài…

Thường la lớn. Nghe tiếng ai gọi tên mình Hoài ngơ ngác tìm. Trong quân phục hải quân Thường đưa tay vẩy.

– Anh Thường…

Hai anh em tay bắt mặt mừng. Sau những lời hàn huyên thăm hỏi Thường cười.

– Tiên Sa đâu… Chắc hai em làm đám cưới rồi phải không?

Khuôn mặt của người lính sư đoàn 7 chợt trở thành buồn hiu. Rút gói thuốc mời Thường Hoài từ từ kể lại cuộc tình của hai đứa cho tới khi Tiên Sa về sống ở Châu Bình và Hoài đi lính. Hoài cũng nói cho Thường biết ý định đem Tiên Sa ra khỏi vùng giải phóng của mình. Thường gật đầu.

– Em làm như vậy là đúng. Một cô gái ngoan hiền và tài hoa như Tiên Sa không thể sống trong vùng giải phóng. Tiên Sa sẽ héo úa vì hít thở thứ không khí nhiểm độc. bởi những lời tuyên truyền xảo trá. gian manh. Em có bổn phận đem Tiên Sa và gia đình lên Sài Gòn để Tiên Sa được tiếp tục học và thực hiện mơ ước trở thành cô giáo…

Hít hơi thuốc Bastos xanh Thường cười lớn. Tiếng cười vui vẻ của anh tan trong gió.

– Lâu quá không gặp hai em… Chắc giờ này Tiên Sa thổi sáo hay lắm…

– Tiên Sa còn học đàn nữa anh…

– Anh không ngạc nhiên…

Vổ vai Hoài Thường nghiêm nghị nói.

– Anh em mình phải đem Tiên Sa ra khỏi Châu Bình. Một cô gái tài hoa như Tiên Sa không thể sống thiếu tự do. Bàn tay của Tiên Sa không thể cầm súng. gài lựu đạn…

Bỏ con kinh Giẹt Sậy đoàn tàu ba chiếc rẽ vào sông Ba Lai. Hoài nghe lòng mình xô xao. Tàu chạy qua vùng Phong Mỹ. Hoài cảm thấy hồi hộp như lần đầu tiên nắm lấy bàn tay mềm ấm của Tiên Sa. Tàu tới Châu Hòa. Hoài ngửi được mùi bùn của sông Ba Lai tan trong cơn gió mát. Tàu tới Châu Bình. Người lính chiến gan lì nghe tim mình lạc nhịp. nhảy nhịp vì tiếng gọi Hoài ơi của Tiên Sa vọng âm thầm trong nắng. lan dài trên lá dừa đong đưa. Tàu ủi bãi. Lính từ từ lên bờ. Họp bốn trung đội trưởng lại Hoài chỉ những địa điểm đóng quân xong gọi máy báo cáo với tiểu đoàn. Lệnh từ ban 3 cho phép đại đội ngủ đêm nay.

Nhìn ba chiếc giang đỉnh của Thường từ từ rút ra chính giữa sông Hoài thở dài. Trước mặt ngay chỗ anh đứng là gốc dừa lão còn in đậm bốn chữ ” Tiên Sa nhớ Hoài “. Nét chữ chưa phai mờ mà Tiên Sa ở đâu. Anh biết đường về nhà Tiên Sa nhưng anh không thể tới. Chỉ có hai cây số mà vô cùng cách ngăn. Nhưng thôi anh ráng dằn lòng cho tới ngày mai. Anh sẽ lén vào nhà hù Tiên Sa cho nàng đứng tim vì mừng vui vô hạn. Nàng sẽ khóc vì thấy Hoài hư quá. Uống rượu mà còn hút thuốc nữa. Nàng sẽ úp mặt vào chiếc áo lính đẫm mồ hôi của người tình. Nàng sẽ cắn vào môi anh một cái thật đau vì bắt nàng chờ lâu quá. Nàng sẽ nói một câu quen thuộc mà anh muốn nghe hoài. Hoài ơi… Tiên Sa thương Hoài. nhớ Hoài hoài hoài…

– Ông thầy… Ông thầy… Trung đội 2 báo cáo bắt được một cô gái tình nghi là giao liên của địch…

Hoài nói nhanh.

– Em bảo thằng 2 dẫn cô ta tới đây để anh hỏi chuyện…

Đứng nơi bờ sông Hoài hơi nhíu mày khi thấy dáng đi quen quen của cô gái được lính nghi ngờ là giao liên của địch. Chiếc áo bà bà đen. quần đen. tóc xỏa ngang vai. người con gái đó trông quen lắm. Khi người đó tới gần hơn Hoài run người. Tiên Sa… Hai chữ đó bùng ra như sức nổ của trái lựu đạn M26. Hoài như mê. như lạc vào vùng mịt mờ bóng ảnh.

– Hoài ơi…

– Tiên Sa…

Hai năm trời chờ đợi. Hai năm trời nhớ thương. Hai năm trời khắc khoải. Hai năm trời đam mê. Tất cả gom lại thành sát na này. Hai kẻ yêu nhau quên hết. quên mình đang bị hàng chục con mắt nhìn. Họ nắm chặt tay nhau. họ nhìn nhau thật dịu dàng. dằm thắm.

– Ông thầy…

Hoài mỉm cười nhìn Tiên Sa.

– Hoài xin giới thiệu với Tiên Sa đây là lính của Hoài…

Quay nhìn những người lính còn đang ngơ ngác về thái độ kỳ lạ của mình Hoài cười nói.

– Xin giới thiệu với anh em đây là cô Tiên Sa . người yêu của tôi…

Biết lời giới thiệu của cấp chỉ huy như là một xác nhận về lai lịch của cô gái mấy người lính tự động trở về đơn vị của mình. Hoài dìu Tiên Sa ngồi xuống gốc cây dừa ngó ra dòng sông Ba Lai. Ngã đầu vào vai người tình Tiên Sa cười bằng mắt.

– Sao lâu quá Hoài mới về. Tiên Sa chờ muốn hụt hơi… Bắt thường Hoài đó…

Hoài hôn nhẹ vào má của người tình.

– Tiên Sa muốn Hoài bắt thường cái gì Hoài cũng chịu… Nhớ Tiên Sa nhiều lắm…

– Tiên Sa cũng nhớ Hoài nhiều… Hoài đi lính cực lắm hả… Hoài ốm mà đen nữa. Lại hút thuốc nữa. Hoài hư lắm…

– Ừ Hoài hư lắm… Hút thuốc. uống rượu nữa. bởi vậy Hoài cần có vợ. có Tiên Sa ở bên cạnh để ngăn cấm Hoài…

Ngồi ngay ngắn Hoài nhìn Tiên Sa với cái nhìn nghiêm trang.

– Tiên Sa có chịu lên Sài Gòn sống với Hoài không?

– Tiên Sa đi một mình bỏ ba. bỏ ngoại và em Bông lại cho ai…

– Không… Tiên Sa sẽ đi với ba. bà ngoại và em Bông lên Sài Gòn. Hoài đi lính lãnh lương đủ cho gia đình Tiên Sa sống…

– Vậy hả… Hoài về đây để rước Tiên Sa đi phải không?

Hoài gật đầu.

– Tiên Sa chịu đi không?

– Chịu… Chừng nào mình mới đi?

– Ngày mai… Hoài sẽ dẫn lính vào đón Tiên Sa…

– Tiên Sa chịu theo Hoài lên Sài Gòn nhưng Tiên Sa muốn hỏi ba trước…

– Ừ… Tiên Sa cứ thưa với ba là lên Sài Gòn thời bịnh của ba sẽ bớt. Trên đó có bác sĩ và nhà thương lo cho ba lành bịnh… Phần Tiên Sa và em Bông cũng được đi học trở lại…

– Lúc đó Hoài ở đâu?

– Hoài đi lính mà…

Tiên Sa dụi đầu vào ngực người yêu.

– Thôi hổng chịu đâu… Tiên Sa muốn ở gần Hoài…

– Hoài đi lính xa lâu lâu về thăm Tiên Sa…

– Vậy thời Tiên Sa xin đi lính và ở chung với Hoài…

– Hổng được đâu…

– Sao hổng được…

– Tiên Sa ở bên cạnh làm sao Hoài đánh giặc được…

– Sao mà Hoài đánh giặc hổng được…

– Tối ngày mê Tiên Sa thời làm sao đánh giặc…

– Vậy thì Hoài đừng mê Tiên Sa…

– Cũng hổng được. Không mê Tiên Sa thời đánh giặc cũng không được…

– Vậy thì mê chút chút thôi…

Hoài vòng tay ôm lấy vai người yêu.

– Lỡ mê nhiều quá rồi giờ bớt lại cũng không được… Có Tiên Sa ở cạnh lính cười Hoài chết…

– Tại sao họ cười Hoài?

– Họ cười Hoài sợ vợ. Họ cười Hoài bị vợ ăn hiếp…

– Mà Hoài có sợ vợ hôn?

– Sợ…

– Tưởng Hoài không sợ là Tiên Sa cắn Hoài chết luôn…

Tiên Sa nhe hàm răng trắng ra như hăm dọa khiến cho Hoài cười sặc sụa.

– Tiên Sa…

– Dạ…

– Hai năm nay đi lính Hoài để dành được nhiều tiền lắm… Mình đủ tiền mua một căn nhà ở vùng ngoại ô…

Thấy trời đã chiều Tiên Sa đứng dậy.

– Tiên Sa phải về nấu cơm…

Đi song song với nhau trên con đường mòn Hoài nói với Tiên Sa.

– Hoài được lệnh di tản tất cả dân chúng ra khỏi làng Châu Bình. Tiên Sa không thể ở lại đây được vì vùng này sẽ trở thành vùng oanh kích tự do. Ngoại của Hoài cũng đã lên ở trên Sài Gòn rồi..

– Tiên Sa biết… Trước khi đi bà ngoại của Hoài đi có tới gặp ba…

Hoài gật đầu.

– Tiên Sa về nói với ba như vậy để mọi người sửa soạn. Trưa mai Hoài sẽ tới đón Tiên Sa…

Nghe giọng nói nghiêm nghị của Hoài Tiên Sa biết là nàng không còn chọn lựa nào hơn. Ngước nhìn người yêu nàng cười nói đùa.

– Đây là lệnh của thiếu úy Hoài phải hôn?

Khẽ gật đầu Hoài nói bằng một giọng gần như căn dặn.

– Tiên Sa nhớ đừng có ra khỏi nhà cho tới khi Hoài tới đón. Đi bậy bạ Tiên Sa có thể bị trúng đạn của cả hai bên. Nhớ cho kỹ lời Hoài dặn nghe Tiên Sa…

– Dạ… Tiên Sa nhớ lời Hoài dặn…

Đứng nhìn theo cho tới khi bóng của người yêu mất sau hàng bình linh Hoài mới ra lệnh cho lính canh gác cẩn thận nhưng tuyệt đối không được gài mìn hay lựu đạn cũng như không được nổ súng trừ khi bị địch tấn công. Suốt đêm đó Hoài hầu như không ngủ cho tới gần sáng mới chợp mắt được một chút. Vừa lim dim anh nghe mốt tiếng nổ dữ dội về hướng gần nhà của Tiên Sa. Lo âu Hoài ra lệnh cho trung sĩ nhất An, trung đội trưởng trung đội 2 dẫn lính thám sát tình hình.

– Ông thầy… An  Biên muốn nói chuyện với ông thầy…

An Biên là danh hiệu truyền tin của An.

– An Biên… An Biên… Tiên Sa tôi nghe anh…

Không biết An báo cáo điều gì mà nghe xong Hoài vất ống nghe chạy nhanh về hướng của trung đội 2 đang đóng quân.

– Ông thầy…

An nói với cấp chỉ huy của mình bằng giọng nghẹn ngào.

– Cô Tiên Sa đạp phải lựu đạn của tụi nó…

Hoài cảm thấy người hụt hẫng và đầu óc tan loãng. Trên nền đất đen nhầy nhụa máu. xương và thịt là Tiên Sa của Hoài. Khuôn mặt nàng đầm đìa máu. Chiếc áo bà ba trắng dài tay biến thành ngắn tay. Chiếc quần đen rách tả tơi bày cả thịt xương.

– Tiên Sa… Tiên Sa ơi…

Hoài ôm thân thể người yêu vào lòng. Anh cảm thấy như tim mình ngưng đập. Không có trời. không có phật. không có chúa. không có thánh. không có thần. không có ai. bất cứ ai có thể cứu sống Tiên Sa của Hoài. Không có phép nhiệm mầu. không có phép lạ nào hiện ra ở đây. ngay lúc mà những giọt máu nóng thoát ra từ thân thể không còn nguyên vẹn của Tiên Sa.

Người con gái bất hạnh chợt mở mắt. Hoài không còn thấy một ánh mắt long lanh ngời tình tự. đam mê nữa. Chỉ có hai giọt nước mắt ứa ra thầm lặng. Chỉ có sự chết. Tiên Sa sẽ trở về thiên thai. nhưng nàng sẽ đi một mình.

– Hoài ơi…

Tiên Sa thì thầm. Tiếng thì thầm của nàng nhẹ hơn hơi thở.

– Tiên Sa…

Hoài không khóc mà nước mắt tuôn thành giọt rơi trên khuôn mặt đầy máu của Tiên Sa. Anh ôm ghì thân thể của người yêu vào lòng như biết phút giây từ biệt sẽ tới. Tiên Sa nhắm mắt từ giã người yêu với nụ cười nở ra không trọn trên đôi môi lấm tấm máu hồng.

– Ông thầy… Cô Tiên Sa chết rồi ông thầy…

Hoài ngước nhìn lính của mình giây lát rồi ôm lấy xác của người yêu thất thểu đi về phía bờ sông. Anh và lính đào cái huyệt ngay dưới gốc cây dừa lão. Anh muốn Tiên Sa được an nghĩ nơi có bốn chữ ” Tiên Sa nhớ Hoài “.

Mười giờ sáng giang đỉnh của Thường cặp bến để đón dân chúng tản cư ra khỏi vùng giải phóng. Gặp Hoài anh mới biết tin Tiên Sa chết vì đạp phải lựu đạn. Tối hôm qua những người lính du kích của mặt trận đã lén gài lựu đạn để bẩy lính quốc gia. Nhưng họ đã không giết chết kẻ địch mà giết chết một cô gái hiền lành và vô tội. Được lệnh của tiểu đoàn di chuyển về Châu Hoà Hoài nhờ Thường lo cho bà ngoại, ba và em gái của Tiên Sa. Thường sốt sắng nhận lời.

Nửa tháng sau khi Tiên Sa chết Hoài mới được phép nghỉ ba ngày. Anh qua Mỹ Tho vào tận Giang Đoàn 21 Xung Phong để kiếm Thường. Nhưng anh lại biết thêm tin buồn. Thường đã chết trong cuộc hành quân vừa qua. Sau khi di tản dân chúng về Mỹ Tho tàu của Thường trở lại vùng hành quân và bị trúng mìn. Thường và thủy thủ đoàn chết với tàu của họ. Hoài vào bộ tư lệnh sư đoàn 7 để dò hỏi về  những người dân ở tỉnh Bến Tre được tản cư về đây. Họ nói là anh phải liên lạc với nhân viên của ty xã hội của tỉnh. Hoài tới ty xã hội tỉnh Mỹ Tho. Họ cho Hoài biết là những người mà anh tìm không có tên trong danh sách. Ba ngày không ăn không ngủ Hoài cũng không biết tin tức của gia đình Tiên Sa. Trở về đơn vị anh tựa như cây khô rủ héo vì không có nước. thiếu ánh sáng mặt trời.

13.

Hoài ngồi bó gối cúi mặt nhìn dòng nước đục ngầu. Hôm nay đúng là ngày giỗ đầu của Tiên Sa. Người sĩ quan si tình và chung thủy. tới chỗ ngồi quen thuộc âm thầm thắp nén hương lòng tưởng nhớ người yêu. Một năm. Cái chết của Tiên Sa biến Hoài thành một người khác. Yêu là đoạn trường. Vẫn là một vị đại đội trưởng tận tụy với nhiệm vụ. yêu thương lính của mình. đánh giặc lì hơn ngày xưa. vẫn vui cười với mọi người. nhưng trong lòng Hoài là khổ đau không thể nói thành lời. thứ khổ đau câm lặng. như chấp nhận số phận tàn nhẫn dành cho mình. Cái đau khổ của Hoài được biểu lộ bằng những cơn say cháy chín gan người. khói thuốc Bastos xanh vàng tay. Uống cho say. cho đất trời nghiêng ngã. Uống để đi vào cõi trời mênh mông nào đó có Tiên Sa cười. âu yếm nhìn anh với tia nhìn ngời sáng đam mê. Uống để cảm thấy môi Tiên Sa  mềm. nụ hôn Tiên Sa thoảng mùi hương mù u diễm tuyệt. Người lính chiến chung thủy với tình yêu. với người yêu. sống không có bóng dáng của đàn bà trong đời sống lắm gian truân và nhiều nguy hiểm. Chỉ là hình bóng. kỷ niệm. nỗi khổ đau lặng câm như acid sulfuric ăn dần mòn thân xác và tâm hồn của mình.

– Ông thầy…

– Có chuyện gì vậy Tư?

– Dạ… Tiểu đoàn mời ông thầy về họp…

Tư thở dài khi thấy mắt người đại đội trưởng của mình long lanh lệ. Nó thương ông thầy như thương người anh của mình. Nó biết ông thầy khổ. buồn và vẫn còn thương nhớ cô Tiên Sa. Chỉ thương vậy thôi vì với tâm hồn chất phát và thật thà nó không có nói lời an ủi gì hết ngoại trừ lo cơm nước quần áo thuốc men. Hoài bày tỏ lòng biết ơn của mình bằng cách mỗi khi Tư đi phép cho nó tiền đem về vợ con. Đó là lòng ưu ái thiết thực của Hoài dành cho các người lính nghèo của mình. Ai đi phép cũng phải gặp đại đội trưởng để nhận tiền thưởng. Không nhận tiền thưởng là không được đi phép. Không có Tiên Sa Hoài cần gì tiền. Không có Tiên Sa Hoài cần gì ăn diện. Diện cho ai? Quanh năm là bộ đồ trận. giày bốt đờ sô. nón sắt.

Hoài bước vào phòng họp của tiểu đoàn. Đại úy Hùng nói nhanh.

– Anh vừa đi họp ở trung đoàn. Tình báo của tỉnh và tin tức của các toán viễn  thám cho biết  tiểu đoàn K5 đang hoạt động ở đây…

Hùng chỉ vào một khu vực hình bầu dục được khoanh bằng mực đỏ trên bản đồ. Đó là khu vực được bao bọc bởi hai con sông Ba Lai, sông Bến Tre và Kinh Giẹt Sậy. Nó gồm có các làng như Lương Hoà, Lương Qưới, Phong Nẫm, Phong Mỹ, Châu Phú, Châu Thới, Châu Hoà và Châu Bình.

– Trung đoàn sẽ hành quân ngày mai. Lần này tiểu đoàn của mình được giao phó nhiệm vụ chận bít không cho tụi nó chém vè về miệt Ba Tri. Tiểu đoàn sẽ được chở xuống Giồng Trôm. Hoài lãnh vùng Châu Bình. Thiều coi làng Bình Thành. Hai đại đội còn lại sẽ chận miệt Bình Hòa và Giồng Trôm. Tiểu đoàn 1 sẽ từ vùng Lương Hòa và Lương Qưới ép vào trong lúc tiểu đoàn 2 từ vùng Phong Nẫm ép xuống. Mục đích của trung đoàn là lùa tiểu đoàn K3 vào vùng cù lao Dung…

Ngừng lại đốt điếu thuốc hít một hơi Hùng cười hỏi:

– Hoài có ý kiến gì không?

Hùng không hỏi ba đại đội trưởng kia mà hỏi Hoài. đàn em thân tín của ông. người đại đội trưởng thâm niên nhất. nhiều kinh nghiệm nhất và thông thạo địa thế của vùng hành quân nhất.

– Anh biết là tụi nó sẽ chém vè về khu vực do tiểu đoàn mình giữ phải không?

Hùng cười ha hả khi bị Hoài nói trúng tim đen của mình.

– Em là dân Bến Tre như anh mà. Bị kẹt bởi  con kinh Giẹt Sậy, sông Ba Lai và rạch Xẻo Môn, tụi nó bắt buộc phải phân tán mỏng rồi chuồn. Đường rút lui của tụi nó là Châu Bình… Vượt qua Châu Bình là tụi nó thoát. Bởi vậy anh mới chọn Hoài… Em giúp Thiều rải quân vì em thâm niên và biết vùng này rành hơn… Thôi mấy em về chuẩn bị…

Hùng còn rút gói Lucky ra mời bốn đại đội trưởng của mình mỗi người một điếu lấy hên.

Sau khi ra lệnh cho các trung đội trưởng dẫn lính lục xoát. tìm kiếm hầm hố, phá hủy mìn, lựu đạn và hầm chông xong Hoài lững thững đi trên con đường đất dọc theo con rạch nhỏ. Quang cảnh thật tiêu điều và vắng vẻ. Dừa lão cụt ngọn vì đạn pháo binh. Dừa non ngã nằm trên đất vì bom của máy bay. Cỏ hoang mọc đầy lan ra tận con đường đất. Mấy ngôi nhà lá lụp xụp. tối tăm. Còn đâu làng Châu Bình  của anh. Còn đâu quê hương êm ả của Hoài và Tiên Sa. Hoài ứa nước mắt khi hai chữ Tiên Sa hiện ra trong trí của mình. Anh nghe được tiếng bước chân của nàng đi trên con đường mòn dẫn về khu rừng mù u. tiếng cười hồn nhiên. giọng nói nhỏng nhẽo của người tình. Hoài ơi… người lính chiến thở dài u uất. Thời gian không làm anh quên mà thời gian làm nhớ thêm. nhớ đòi đoạn. quặn trái tim. nghẹn hơi thở. nhăn vầng trán. hóp đôi má. khàn giọng nói

Hoài ngừng lại nơi con đường dẫn vào nhà Tiên Sa. Mái lá mục nát. xiêu vẹo. Cái sân rộng phẳng phiu dùng để đập dừa. phơi dừa giờ lấm tấm cỏ xanh. Hoài bước đi như mơ. theo sau là Tư, người lính mang máy truyền tin. và tiểu đội chỉ huy. Bước chân lặng lẻ. Cảnh vật như cũ. Chiếc giường nhỏ của Tiên Sa. Màng nhện giăng đầy trên nóc nhà. trên vách ván. Hoài cầm lấy cây đàn dựng nơi góc. Bụi bặm bám đầy. Hoài cầm lấy cái hộp đựng bộ sáo treo nơi cây cột . Mở nắp anh đưa cây sáo lên môi. mường tượng như làn môi ấm. mềm của Tiên Sa đang vờn trên môi mình. hơi thở nàng nồng hương mù u diễm tuyệt. nụ hôn nàng ngọt hơn đường mía lau. dài hơn một kiếp. Hoài ứa nước mắt. Anh khóc vì được Tiên Sa hôn. Đặt ống sáo vào hộp Hoài cầm lấy cuốn sách nhạc. Hình ảnh Tiên Sa chập chờn lay động. gãy đổ ngã nghiêng theo từng bước chân mộng du của người lính chiến si tình. Từng bước… từng bước… Hoài đi trên con đường mòn dẫn tới khu rừng mù u… Tiếng thở dài hắt hiu. Vườn Đợi Chờ thân yêu của anh. nơi tình tự của Tiên Sa bị gãy đổ. ngã nghiêng. chỉ còn năm ba cây đứng trơ vơ và trụi lá. Hương mù u không còn nữa. Bông mù u không còn nở trắng. Chiến tranh đã tàn phá hết. hủy hoại hết. hủy hoại vật. hủy hoại người. đời người trong đó có Hoài và Tiên Sa.

– Ông thầy…

Hai chữ đó lôi Hoài về đời sống thực. Hai thày trò trở lại nhà của Tiên Sa. Lấy cái hộp đưng ống sáo nhét vào túi quần xong Hoài đưa cây đàn cho Tư giữ.

– Tư mà làm hư cây đàn của cô Tiên Sa là anh rút giấy phép thường niên của em đấy…

Hoài cười nói đùa.

– Ông thầy đừng lo… Em biết ông thầy thương cô Tiên Sa nên em sẽ giữ cây đàn thật kỹ cho ông thầy…

– Thôi mình đi…

Hoài đi. Chỉ có Tiên Sa còn ở lại. Nàng phải ở lại vì đây là nơi nàng sinh ra và an nghỉ.

Cuộc hành quân thành công ngoài sự ước muốn của vị trung đoàn trưởng. Đích thân ông ta xuống tận chỗ Hoài đóng quân để bắt tay người đại đội trưởng có công trạng nhiều nhất trong cuộc hành quân. Tiểu đoàn K3 của Việt cộng đã để lại gần trăm xác khi cố gắng vượt qua chỗ đóng quân của Hoài và Thiều. Chỉ có hai đại đội nhưng biết rõ địa thế, đoán được ý định rút lui của địch. Hoài dàn quân phục kích địch ngay trên đường rút lui của chúng. Cuộc chạm súng ngắn ngủi. Chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ Hoài và những người lính của sư đoàn 7 đốn gục tiểu đoàn K3 của địch. Xác chết nằm rải rác trên con đường mòn trước nhà của Tiên Sa và bà ngoại trong đó có xác tên tiểu đoàn trưởng. Hoài không có ý định trả thù cho Tiên Sa. Anh chỉ muốn loại ra khỏi vòng chiến kẻ đã giết chết một người hiền lành và vô tội như Tiên Sa. Điều khiến cho mọi người lạ lùng là lính của Hoài không có người nào chết trừ mười mấy người bị thương mà hai bị thương nặng cần phải chở về Tổng Y Viện Cộng Hòa.

– Ông thầy đánh giặc hay như cô Tiên Sa đánh đàn và thổi sáo…

Lính nói như vậy mặc dù họ chưa bao giờ được nghe Tiên Sa đánh đàn hay thổi sáo. Hoài cười vui mà cảm thấy tâm hồn rã mục vì nhớ thương. Hồi còn ngồi trung học nghe ông thầy việt văn giảng truyện Kiều. nói tới cái thuyết tài mệnh tương đố của Nguyễn Du Hoài cười không tin. Bây giờ anh mới thấm thía bốn chữ đó. Cũng như Thúy Kiều Tiên Sa là nạn nhân của ” Chữ tài liền với chữ tai một vần “. Đọc thơ Đinh Hùng anh còn nhớ một câu ” Bởi tài hoa nên đành đoản mệnh “. Tiên Sa ơi…  Trời sinh ra Tiên Sa tài hoa làm chi để giờ này Hoài phải bơ vơ. khóc từng ngày. ôm lấy sầu đau đi trọn đời người.

Cầm lấy tấm giấy phép đặc biệt bảy ngày do trung đoàn cấp Hoài ngần ngừ không biết phải làm gì.

– Ông thầy đi phép đi ông thầy… Về thăm gia đình. về Sài Gòn thăm bạn bè… Ông thầy ở đây hoài bịnh lắm ông thầy…

Nghe lời người lính trung thành Hoài xếp ba bộ quần áo trận. một bộ thường phục vào cái túi nhỏ. Dặn dò chuẩn úy Trang. đại đội phó xong Hoài đón xe về Bến Tre. Chiếc xe lôi chạy dọc theo con đường quanh bờ hồ Trúc Bạch khiến cho Hoài rưng rưng nước mắt. Tiên Sa… Tiên Sa đâu rồi mà cây trứng cá vẫn đầy trái vàng ươm. Hàng phượng vĩ vẫn nở hoa đỏ thắm. Trường trung học Phan Thanh Giản buồn hiu. Hoài nhớ lại ngày hai đứa nắm tay nhau đi bộ tới trường để dò xem Tiên Sa đậu hay rớt kỳ thi trung học đệ nhất cấp. Chiếc xe lôi ngừng nơi bến xe đò Á Đông. Lên xe Hoài suy nghĩ miên man. Điều mà anh vẫn canh cánh bên lòng là tình trạng của gia đình Tiên Sa. Anh cảm thấy mình thiếu bổn phận đối với họ và nhất là không thực hiện được mong ước của người yêu. Anh tính sẽ dùng bảy ngày phép ở Sài Gòn để tìm kiếm gia đình Tiên Sa. Anh nghĩ tới mục nhắn tin tìm người quen trên báo. Muốn chuyện đó được làm dài hạn anh phải nhờ Khang. Xế chiều xe vào thành phố. Sài Gòn vẫn như xưa. Ồn ào. vui nhộn. Dù cường độ chiến tranh mỗi ngày một tăng người ta vẫn sống thản nhiên. Đang đứng đón xe bus về Thị Nghè Hoài nghe có tiếng gọi.

– Hoài… Hoài…

Hoài nhận ra Thắng. bạn cùng khóa Thủ Đức. Nó nằm giường trên còn anh nằm giường dưới.

– Mày đi đâu vậy?

– Tao về thăm nhà… Còn mày?

– Tao đi ăn đám cưới… Mày nhớ thằng Hạnh cùng tiểu đội với mình không?

– Nhớ… Phải thằng Hạnh ở Gia Định không?

– Ừ… Chiều nay nó làm đám cưới. Lấy con nhỏ nào Gò Vấp. Đi… Tao với mày đi ăn đám cưới nó…

– Nó có mời tao đâu mà đi…

– Lính mà mậy… Người ta không mời mình đi mới bảnh. Lâu quá tao không gặp mày. Đi ăn cưới để hai đứa mình nhậu cho đã…

Không cần biết Hoài ưng thuận hay không Thắng kéo bạn lên xe bus đi Gia Định. Hạnh ôm lấy Hoài vì mừng rỡ. Nó đang lo không có ai phù rể để uống rượu dùm vì phe nhà gái tuyên bố sẽ cho chàng rể bò vào phòng cô dâu tối nay.

– Mày uống rượu được không?

Hoài mỉm cười vì câu hỏi của bạn.

– Chút chút… Người ta tới đâu tao tới đó…

– Vậy là đỡ cho tao rồi. Tụi mày phải phụ tao bằng không tao phải bò vào phòng em thời ê mặt quá…

Đám cưới nhà binh nên ồn ào và vui nhộn. nhất là lính đánh giặc. nhất là bạn cùng khóa hai ba năm mới gặp. Đứa sư đoàn. đứa dù. thằng thủy quân lục chiến. biệt động. đủ màu áo. đủ binh chủng.

– Ê Hoài…

– Gì…

– Mày thấy cái bàn ở trong góc đó không?

– Chỗ nào?

– Cái bàn của mấy cô ngồi đó…

– Ừ…

– Tao thấy có con nhỏ mặc áo dài màu xanh nó liếc mày hoài…

– Nó liếc tao làm chi?

Thắng cười  sặc sụa.

– Thằng này đánh giặc riết đâm ra khùng. Con gái liếc nó mà nó hỏi để làm chi…

Tuy nói như vậy nhưng Hoài kín đáo quan sát. Anh thấy cô gái đó còn trẻ. nhìn thật quen nhưng không nhớ ra cô ta là ai. Hơn chục ly bia, đế và vĩnh tồn tâm khiến cho đầu óc của anh không còn đủ sáng suốt để nhớ. hoặc nhận ra cô gái đó là ai.

Tới màn chàng rể và cô dâu đi xin tiền nên Hoài, Thắng phải đi theo đỡ đạn. Tới bàn cô gái Hoài thấy cô ta nhìn anh mỉm cười gật đầu chào. Hoài cũng lịch sự gật đầu chào lại.

Hết một vòng khách khứa hai chàng phù rể về lại bàn của mình. Thắng cười nhìn bạn.

– Mày thấy tao nói có đúng không?

Hoài gật đầu im lặng như cố lục lạo trong trí nhớ cùn nhụt của mình xem có ai giống cô gái áo xanh này không.

Thắng đá nhẹ vào chân bạn.

– Nó tới kìa…

Bằng những bước chân rụt rè cô gái đi về chỗ của Hoài đang ngồi. Cô ta càng thêm e thẹn vì hàng chục cặp mắt của mấy ông lính đang hau háu nhìn như muốn nuốt sống mình. Hơi mỉm cười cô gái nhỏ nhẹ hỏi Hoài.

– Dạ… Em xin phép hỏi anh có phải tên Hoài?

– Đúng… Tên của tôi là Hoài…

– Dạ có phải anh Hoài quê ở Châu Bình?

Hoài mở lớn mắt. nghe tim của mình đập sai nhịp. Châu Bình quê của Tiên Sa.

– Đúng… Tôi ở Châu Bình…

– Dạ em cũng ở Châu Bình…

Hoài nhíu mày. Dường như …

– Dạ… Em tên là Bông. em của chị Tiên Sa…

Tiên Sa… Hai tiếng đó đánh thức người lính si tình đang mê ngủ trong vùng kỷ niệm. và đang ngà ngà men rượu. Tiên Sa đi từ lâu lắm rồi. Tiên Sa đã bỏ đời để rong chơi trong vùng trời mênh mang. Ta ngồi đây đếm từng sát na đi mà cảm thấy mỗi sát na dài bằng một kiếp. Ta nhớ em. thăm thẳm nghìn sâu. nhớ khu rừng mù u hoa trắng xóa. có dáng em đi dịu dàng trên xác hoa rụng tàn. héo úa. Hoài ơi… tiếng em thì thầm vời vợi xa…

– Anh Hoài…

Hoài thấy Bông nhìn mình mỉm cười.

– Em cho anh địa chỉ của nhà em. Ngày mai anh tới em sẽ kể cho anh nghe về chị Tiên Sa…

Hoài lặng lẻ gật đầu. Bông trở lại với mảnh giấy trắng ghi địa chỉ. Từ đó cho tới khi tiệc cưới tàn Hoài câm nín như một người mất hồn.

Áo bà ba trắng, quần đen Bông đón người anh rể hụt của mình bằng nụ cười tươi vui.

– Mời anh ngồi… Em pha nước đá chanh cho anh uống nghe…

Một điều Hoài nhận thấy là càng lớn Bông có những thứ giống Tiên Sa như giọng nói và cách đi đứng.

– Anh không ngờ mới có mấy năm mà Bông lớn quá và thay đổi nhiều quá. Hồi đó em nhà quê…

Bông cười dòn vì câu nói của Hoài. Đặt ly nước đá chanh trước mặt Hoài nàng cười.

– Em mười tám rồi chứ bộ… Em nhỏ hơn chị Tiên Sa năm tuổi…

Hoài thở dài. Bông cũng im lặng. Cuối cùng Hoài lên tiếng.

– Cách đây mấy tháng anh có về lại Châu Bình… Đi hành quân ở vùng đó. Anh có ghé nhà…

– Chắc không còn gì hả anh?

– Nhà hư hại nhiều lắm… Tuy nhiên anh cũng tìm được cây đàn và hộp đựng sáo của Tiên Sa…

– Hồi lúc dọn đi em định đem theo nhưng ba cản. Ba nói rằng chị Tiên Sa chết rồi thời giữ nó làm gì…

Uống một hớp nước đá chanh Hoài nói.

– Sau khi anh Thường đưa em ra khỏi Châu Bình rồi em ở đâu mà anh tìm hoài không thấy. Tìm ở Bến Tre không có anh chạy qua Mỹ Tho vào Giang Đoàn 21 tìm anh Thường mới biết ảnh đã chết…

Hoài ngừng nói vì thấy Bông ứa nước mắt.

– Tội nghiệp anh Thường… Sau khi tới Mỹ Tho anh Thường đưa em và gia đình về nhà ba má của vị hôn thê của ảnh. Sau khi ảnh chết ba má vợ của ảnh vẫn cho Bông và gia đình ở nhờ thời gian lâu lắm. Vì không muốn nhờ vả họ nên em mới ra bến bắc bán bánh và trái cây sống qua ngày…

– Lúc đó em được bao nhiêu tuổi?

– Dạ mười lăm…

– Em giỏi quá… Khó có cô gái nào làm được như em…

Bông cười vui như đón nhận lời khen của anh rể.

– Cũng nhờ trời thương và chị Tiên Sa phù hộ nên một bữa đang bán bánh ở bến bắc thời chị Hương gặp em. Chắc anh còn nhớ chị Hương bạn của chị Tiên Sa?

Hoài gật đầu.

– Hương là bồ của Khang bạn anh…

– Chị Hương nhận ra em rồi hỏi tại sao em lại ở đây. Em kể cho chỉ nghe về chị Tiên Sa khiến cho chỉ và anh Khang buồn lắm. Sau đó chị Hương bàn với anh Khang đem em và gia đình về Sài Gòn ở với ba má của anh Khang một thời gian ngắn rồi sau đó anh Khang mua cho gia đình em một căn nhà mà em đang ở đây. Anh Khang thật tốt. Ảnh đem em vào làm việc ở tòa báo của má ảnh. Ban ngày em làm việc còn ban đêm em đi học thêm. Hai năm sau em thi đậu trung học và đang chờ để vào học trường sư phạm…

– Em cũng thông minh và chịu khó như Tiên Sa…

– Cám ơn anh… Em có thể thông minh và chịu khó học nhưng không tài hoa bằng chị Tiên Sa…

Hoài cười như mếu.

– Bởi tài hoa nên đành đoản mệnh…

Bông ứa nước mắt khi nghe người anh rể hụt của mình nói câu trên.

– Em biết từ khi chị Tiên Sa mất anh buồn khổ nhiều lắm nên em định không nhắc tới chuyện xưa nữa. Nói ra thời anh sẽ buồn thêm mà không nói thời lòng em bứt rứt…

– Có chuyện gì em cứ nói đi. Anh buồn quen rồi nên có buồn thêm cũng không sao…

Nhìn lên bàn thờ với chút khói hương bay lãng đãng Bông thở dài nhè nhẹ.

– Từ khi má chết chị Tiên Sa phải thôi học về coi sóc gia đình thời chị buồn lắm. Thứ nhất là xa anh và thứ nhì là không được đi học. Hai chị em có nhau nên chị tâm sự với em về tình yêu của anh chị. Chị Tiên Sa nói với em là nếu chị không lấy được anh thời chị sẽ không ưng ai làm chồng. Chị sẽ ở vậy suốt đời…

Hoài cúi mặt xuống vì biết mình sẽ khóc. Anh không muốn Bông thấy mình khóc.

– Cái bữa mà chị Tiên Sa bị lính của anh bắt vì nghi ngờ chị là liên lạc viên. Chị kể lại cuộc gặp gỡ của anh chị rồi anh dặn chị về nhà sửa soạn để ngày mai anh vào đón chị và gia đình lên Sài Gòn. Em và chị Tiên Sa kín đáo thu xếp hết mọi thứ cần dùng. Chiều tối hôm đó bộ đội về đông lắm. Họ tụ tập và hội họp trước sân nhà của em. Theo lời chị Tiên Sa nói thời họ bàn tính về chuyện phục kích đơn vị do anh chỉ huy. Biết được tin đó chị Tiên Sa rất lo âu và sợ hãi. Chị tính đi báo cho anh hay. Nếu không biết thời thôi chứ biết được rồi chị không thể ngồi yên nhìn người ta giết chết anh. Suốt đêm đó dường như chị không có ngủ. Mới tờ mờ sáng chị bảo em đừng cho ai biết việc chị sẽ đi gặp anh để báo cho anh biết tin. Cũng vì vậy mà chị đạp phải lựu đạn của bộ đội lén gài từ tối hôm qua…

Hoài ngước mặt lên. Bông thấy nước mắt chảy thành dòng trên khuôn mặt dày dạn gió sương của người anh rể.

– Anh đã căn dặn Tiên Sa đừng đi đâu vì sợ bị đạp lựu đạn hay bị đạn của hai bên bắn lầm. Anh không ngờ vì lo lắng cho tánh mạng của anh mà Tiên Sa đã chết một cách tức tuởi…

– Chị Tiên Sa nhờ em nói lại với anh là nếu chị có mệnh hệ gì thời anh nên quên chỉ đi để lấy vợ…

Hoài cười buồn.

– Anh không muốn quên và không thể quên… Tình yêu của anh với chị em quá lớn. quá nhiều vì vậy khó mà quên lãng. Tới khi mình quên thời mình đã già rồi. Vả lại đời lính chiến như anh đôi khi ngắn ngủi…

Nhìn quanh quất căn nhà bày biện đơn sơ Hoài hỏi Bông.

– Ba em còn sống?

– Ba em mất hồi năm ngoái. Chỉ còn bà ngoại đã già thêm lẫn…

– Em có gia đình chưa?

– Thưa anh chưa… Em mới có bạn trai. Ảnh  học sư phạm…

Hoài rút trong túi áo trận một phong thư dày cộm rồi đưa cho Bông.

– Anh hứa với Tiên Sa là sẽ bảo bọc cho em và gia đình. Bây giờ gặp lại em, thấy em sắp công thành danh toại anh rất mừng. Tiện đây anh có một chút tiền cho em…

– Em không thể nhận tiền của anh…

Hoài nghiêm mặt:

– Anh với chị của em đã hẹn ước với nhau thành chồng vợ. Tuy ước hẹn không thành nhưng anh tự coi mình là chồng của chị em. Bởi vậy anh cho tiền em thời cũng như chị Tiên Sa cho em…

Nghe câu nói đó Bông vui vẻ nhận tiền. Nàng mời Hoài ở lại ăn cơm tối nhưng Hoài nói có hẹn với Khang. Anh hứa sẽ trở lại thăm Bông trước khi về đơn vị.

14.

Hoài ngồi im trên bãi cỏ bên cạnh kinh Giẹt Sậy. Nước lờ đờ chảy. Hai chân co lên. hai tay vòng ôm lấy hai chân. Mặt úp vào gối Hoài bất động. Đâu đây trong vùng kỷ niệm nhạt mờ bóng ảnh anh nghe như có tiếng đàn. tiếng hát của Tiên Sa.

– Anh có nghe mưa rơi

  Từng cơn đau vời vợi

   Trọn mùa đông đơn côi

   Trọn mùa đông không vui

   Tình này riêng cho ai

   Tình cao hơn núi đầy

   Vụt đi vào huyền thoại…

Tiếng hát buồn da diết. lời ca như tiếng than dài của hai kẻ yêu nhau mê man. đắm đuối. nhưng đã lỡ cuộc tình. như tình yêu vụt thoát bay vào huyền thoại…

– Ta mất em hôm nay

   Bàn tay ta thật gầy

   Vật vờ trong tương lai

   Gọi mùa đông mây bay

   Gọi mùa đông mây bay

   Chỉ nghe sương tuyết đầy

   Chờ kiếp nào đổi thay…

   Còn ngỡ như vừa đây

   gần gủi bên tình say

   Tựa gió ôm làn mây

   con đường dài thật dài

   Tình thoáng qua một giây

   đời trắng đôi bàn tay

   Còn có ai đêm này

   cơn mưa lạnh kéo dài

   Ôi tiếng ca xanh xao

   lời thương ta nghẹn ngào

        Một ngày ta yêu nhau

   Một đời ta thương đau

   Còn gì cho nhau đâu

   Tình yêu hay trái sầu

   mà bây giờ bỏ nhau

Ta mất nhau rồi phải không em. Tiên Sa ơi… Em bỏ ta đi vào miên viễn. mù khơi. Giờ ta ngồi lại đây. ngóng tìm em đi trên con đường mòn dẫn tới khu rừng mù u ngạt ngào hương sắc. Thương ta. Xin em hãy nhặt hoa mù u làm thành sợi dây tình yêu dẫn dắt ta tìm gặp em. Xin em đừng ngại ngùng về thời gian. về không gian. Một kiếp gom lại cũng bằng một sát na. Không gian vô cùng còn nhỏ hơn khu rừng mù u của chúng ta. Xin em đàn hát ru ta vào giấc ngủ rời rã. đứt đoạn. vì tiếng nổ của quả lựu đạn. thứ vũ khí tàn nhẫn đã lấy mất đời em. cắt nát đời ta thành trăm ngàn mảnh vỡ. Xin em hôn  ta. để ta còn biết em vẫn ở quanh đây. Ta xin em cười. em gọi. xin em giận hờn. để ta được nhìn em hồn nhiên và rụt rè trong chiếc áo dài màu trắng đơn sơ thêu năm chữ Trung Học Phan Thanh Giản. Em đã đi rồi. xa thật xa. tới nơi bến bờ nào đó ta không tới được. Ta xin em. xin em hãy trở về. cùng ta nắm tay nhau đi dưới ánh trăng mười hai trong khu vườn dừa thoang thoảng mùi hương mù u trên tóc em. Tiên Sa ơi… Một ngày ta yêu nhau. là. một đời ta thương đau. Tình yêu hay trái sầu. mà bây giờ bỏ nhau. để ta ngồi đây. bên dòng kinh đục ngầu nước chảy. dùng ly rượu đế cay xè giải cơn sầu tình yêu.

– Ông thầy…

– Gì đó Tư…

– Dạ… Tiểu đoàn mời ông thầy về họp…

– Chút nữa anh sẽ vào…

Tư quay lưng đi. Chậm chạp đứng lên Hoài đưa tay áo lau nước mắt. Anh không muốn để cho lính thấy mình khóc mặc dù ai cũng biết ông thầy nhớ. ông thầy khóc cô Tiên Sa hoài. Cúi đầu đi trên con đường đất về hướng đóng quân của tiểu đoàn Hoài cảm thấy mình già nua và mỏi mệt.

Hoài chui vào một căn hầm khá lớn dùng làm phòng họp của tiểu đoàn. Các tiểu đoàn trưởng, tiểu đoàn phó, sĩ quan ban 3, ba đại đội trưởng và hai chuẩn úy sữa mới về tiểu đoàn đang đấu láo. Hùng thảy hai cái bông mai lên bàn.

– Đó… Hai mai đó em gắn vào đi… Đáng lẽ em bắt hai mai lâu rồi nhưng bị trễ vì ông trung đoàn trưởng mới về nên ổng hoãn lại…

Hoài cười bỏ hai mai vào túi áo. Quay sang vị chuẩn úy sữa ngồi cạnh Hoàng, sĩ quan ban 3 Hùng cười.

– Anh giao cho em ông thọ này để em rèn cho ổng thành đại đội trưởng ngon lành như em xong anh rút em về làm tiểu đoàn phó. Hoàng sẽ lên đại úy về coi tiểu đoàn 1. Ông Bằng sẽ về bộ chỉ huy trung đoàn. Em làm phó thời gian rồi sẽ nắm tiểu đoàn 3 này. Anh bắt cái mai bạc để đi học khóa tham mưu rồi có hy vọng về coi trung đoàn…

– Chừng nào anh muốn em về làm phó?

– Càng sớm càng tốt… Em về đây đỡ tay đỡ chân cho anh lắm… Em về thời hai ông ấy mới đi được… Bây giờ anh mời mỗi người một chai 33 rồi ta bàn chuyện hành quân…

Hùng đưa cho mỗi người một chai bia nóng xong rút thuốc mời mọi người.

– Tình báo tỉnh cho trung đoàn biết là sau khi được bổ xung quân số và được tái huấn luyện, tiểu đoàn K3 đã trở lại vùng hoạt động của mình. Trung đoàn muốn anh chỉ huy thằng 1 và 3 truy lùng tiểu đoàn K3 của địch…

Hớp ngụm bia Hùng tiếp.

– Tin sau cùng của tỉnh cho biết là tiểu đoàn K3 hiện đang ở tại vùng Châu Hòa. Hoài chỉ huy đại đội 3 và 4  đổ lên Châu Bình. Ông Bằng chỉ huy 1 và 2 xuống Bình Hòa để khóa cứng đường rút của tụi nó. Hai đại đội 1 và 2 của tiểu đoàn 1 sẽ được xe chở xuống Châu Phú ngăn không cho tụi nó rút về Lương Qưới. Còn thằng 3 và 4 của tiểu đoàn 1 sẽ từ Phong Nẫm kéo xuống để ép tiểu đoàn K3 phải rút chạy và đâm ngay vào chỗ của Hoài… Hoài nghĩ sao?

– Em đoán lần này tụi nó sẽ phân tán mỏng để chém vè hơn là đụng với mình… Bị một lần rồi cho nên tụi nó không ngu để trúng kế lần thứ nhì…

Hùng cười liếc người sĩ quan ban 3 của mình. Hoàng gật gù.

– Chú mày nói đúng ý của anh… Bởi vậy ta mới dùng cách dặm cù. Bốn cánh quân từ ba hướng xiết chặt lại để bắt chuột phải nhảy ra. Chuột nhảy ra là ta hốt…

Hoài cười lớn.

– Không có cách nào hay hơn dặm cù. Ta chỉ nên cẩn thận một chút để khỏi bị chuột cắn…

Hùng cười xoa tay.

– Thôi giải tán… Mấy ông về sửa soạn để ngày mai tàu hải quân và quân xa tới đón…

Bốn chiếc tàu đổ quân và hai chiếc khinh tốc đỉnh  chở đầy lính từ từ ủi vào bờ. Gió nhè nhẹ pha mùi bùn. Đứng bên hông tàu Hoài nhìn lính biến mất trong vườn dừa sau khi lên bờ. Cuộc đổ quân hoàn tất mà không có chạm súng. Hoài theo trung đội chỉ huy lên bờ. Dặn dò trung đội trưởng mấy câu xong  anh đi dài theo bờ sông Ba Lai. Ngọn dừa lão cao nghiêng ra bờ sông. Sức nặng của thời gian cộng thêm sức tàn phá của bom đạn khiến cho cây dừa lão không còn đứng thẳng được nữa. Hoài ứa nước mắt. Cỏ tranh mọc đầy trên nấm mộ. nơi an nghỉ ngàn đời của Tiên Sa. Hoài cảm thấy tim thắt lại. Thời gian không làm nguôi ngoai mà làm chín thêm nhớ thương. Nhớ thương làm đầy thêm buồn đau. Buồn đau làm nhăn vầng trán. héo úa nụ cười. làm khô xác thân. còm cõi tâm hồn. Tiên Sa tới không lâu. nhưng ở lại trong lòng người lính chiến bằng một kiếp người. Tiên Sa đi nhưng hình bóng nàng còn ngự trị trong trái tim của Hoài. Anh vẫn mơ nụ cười. vẫn thèm nụ hôn. vẫn đắm say bàn tay. vẫn nghe tiếng ” dạ ” dịu hiền vang vang trong trí não. vẫn chờ hoài ngày xum họp. vẫn đợi ngày hai đứa lấy nhau….

Hoài ngồi phệt xuống đất cạnh nấm mộ. Cây dừa lão nghiêng xuống như che chở cho nấm mộ không bị bom đạn tàn phá. hoặc Tiên Sa đã kéo cây dừa nghiêng xuống để nàng thấy được bốn chữ ” Tiên Sa nhớ Hoài ” mà người tình đã khắc lên thân cây dừa. Tiên Sa nhớ Hoài. Hoài nhớ Tiên Sa. nhớ mù khơi thăm thẳm. nhớ đòi đoạn ruột gan. nhớ vật vã từng đêm trăn trở khi nghe tiếng hú đại bác. nhớ khi thức giấc sớm. nhìn chút sương mù giăng trên hàng dừa nơi bờ Kinh Giẹt Sậy. nhớ khi nghe giọng hát phát ra từ chiếc ra dô nhỏ xíu của Tư… Chưa gặp em ta vẫn nghĩ rằng… Có nàng thiếu nữ đẹp hơn trăng… Mắt xanh là bóng dừa hoang dại… Âu yếm nhìn ta không nói năng… Tiên Sa của Hoài đẹp không đài các. không kiêu sa. không lộng lẫy. Tiên Sa đẹp huyền hoặc như ánh trăng thượng tuần vàng đổ trên lá dừa. Mắt Tiên Sa long lanh ngời tình tự thương yêu như hàng dừa soi bóng bên bờ con rạch đem phù sa về nuôi cho nàng lớn thêm. đẹp thêm…

Hoài mỉm cười. Anh nghe trong cơn gió mằn mặn có tiếng cười hồn nhiên. tiếng thì thầm Hoài ơi… của Tiên Sa. như nụ hôn trên mắt. môi. đưa anh vào giấc ngủ bình yên cạnh nấm mồ bên dòng sông Ba Lai hiền hòa đầy lục bình trôi lêu bêu…

chu sa lan

Mùa hè 2007