Hương Mù U

 

7.

 

Bến bắc Hàm Luông khá nhộn nhịp bởi vì nó là cửa ngõ để thông thương với ba quận nằm phía bên kia sông. Hai đứa đứng ngắm dòng sông nước đục và chảy xiết. Lục bình xếp hàng trên sông. Hoài cười khi thấy Tiên Sa diện. Quần lụa đen. áo sơ mi trắng dài tay xắn lên khỏi cùi chỏ. giầy ba ta trắng. lưng mang cây đàn nàng giống như một nghệ sĩ lang thang đang chờ đò qua sông.

– Em đi Thạnh Phú hả?

Quay lại khi nghe có tiếng người hỏi ở sau lưng mình Hoài thấy một thanh niên lớn tuổi mặc quần tây với áo sơ mi bốn túi và mang giày da. Anh trông có vẻ nửa tỉnh nửa quê. Tóc cắt ngắn. nụ cười hiền hậu dễ gây cảm tình với kẻ khác.

– Dạ… Hai đứa tôi đi Mỏ Cày. Anh cũng về Mỏ Cày?

Liếc Tiên Sa đang đứng ngóng trời thanh niên hỏi:

– Hai em chắc ở Sài Gòn?

– Dạ tụi tôi ở Sài Gòn về thăm quê ngoại ở Giồng Trôm. Tụi này đi Mỏ Cày thăm người bạn…

Biết đôi trai gái này là dân thành thị thanh niên tỏ ra niềm nở và thân thiện hơn.

– Lạ đường vậy hai em cứ đi theo anh… Nhà anh ở Thạnh Phú. Anh tên là Thường… Anh mời hai em xuống nhà anh chơi…

– Tôi tên Hoài còn cô bạn của tôi tên Tiên Sa…

– Cha… Cô đẹp mà tên ngộ quá…

Nghe người thanh niên la khen Tiên Sa quay nhìn Thường.

– Dạ cám ơn anh… Sông lớn như vầy mà chiếc ghe nhỏ xíu rủi chìm rồi mình làm sao anh?

– Đò này không phải là đò mình đi đâu Tiên Sa. Đò mình đi lớn hơn nhiều. Nó chở mấy chục người và thêm cả xe đạp với xe gắn máy nữa. Tiên Sa thấy chiếc đò đó không?

Hoài và Tiên Sa nhìn theo tay chỉ của Thường. Hai đứa thấy chiếc ghe thật lớn với máy kêu xình xịch và nhiều khói đen ra nơi sau lái.

– Mình sẽ ngồi đò đó tới rạch Bàng Cung rồi đạp xe về quận Thạnh Phú. Nếu như hai em muốn đạp xe đạp thời ngồi đò qua bên kia sông lên Chợ Xép sau đó đạp xe xuống Mỏ Cày rồi về Thạnh Phú…

Hoài nhìn Tiên Sa:

– Anh Thường mời hai đứa mình xuống Thạnh Phú chơi một hai ngày. Tiên Sa chịu không?

– Tiên Sa không biết… Hoài đi đâu Tiên Sa theo đó…

Thường cười cười. Anh biết đôi trai gái này là tình nhân với nhau. Chỉ cần nhìn cách ăn mặc anh biết họ thuộc con nhà khá giả. Nhất là cô gái. Dù không tô son điểm phấn nhưng cô ta diện quần áo đắt tiền và mode cộng thêm chiếc đàn guitar đeo sau lưng khiến cho cô gái có dáng vẻ văn nghệ. ngộ nghỉnh và dễ thương.

– Chắc anh đi làm việc trên tỉnh?

– Không… Nhà anh ở Thạnh Phú. Lúc còn đi học ở Mỹ Tho anh có quen một cô bạn học. Tụi này quen nhau cả năm rồi nên cũng muốn tính chuyện lấy nhau. Anh lên gặp Mỹ để định ngày đám hỏi…

– Chị Mỹ chắc đẹp lắm?

Thường cười vì câu hỏi của Tiên Sa.

– Cũng thường thôi em… Nhưng được cái hiền lành và đức hạnh…

– Người ta bảo cái nết đánh chết cái đẹp mà anh…

Thường vổ vai Hoài.

– Hoài còn trẻ mà sâu sắc lắm… Hoài học lớp mấy rồi?

– Dạ… Hết hè này tôi sẽ vào đệ nhị thưa anh…

– Giỏi lắm… Ráng học để sau này làm ông tú, ông cử với người ta…

– Tôi học đâu có giỏi bằng Tiên Sa. Đổ trung học hạng bình đó anh…

Thường trợn mắt nhìn Tiên Sa.

– Bình thì hách thật… Anh thi trung học chỉ đậu thứ thôi là mừng húm. Về nhà má giết heo giết gà vái tạ ông bà độ dùm…

Tiên Sa cười thánh thót vì câu nói đùa của Thường.

– Thôi đi… Mình xuống sớm kiếm chỗ tốt ngồi để cho hai em ngắm cảnh đồng quê…

Hoài trả tiền đò cho hai đứa nhưng anh Thường gạt đi bảo là anh đã trả rồi. Hoài nài nỉ thời anh cười nói:

– Tiền bạc mà nhằm nhò gì em… Gặp hai em anh vui vì có người nói chuyện…

– Dạ cám ơn anh…

Hành khách lục tục xuống. Lát sau chiếc đò lớn đầy đặc người ngồi. Chiếc đò phăng phăng rẻ sóng băng qua bên kia sông. Gió mạnh. Sóng vổ vào mạn thuyền văng bọt tung toé. Tiên Sa nắm chặt tay Hoài. Mặt hơi tái nàng thì thầm.

– Hoài ơi… Tiên Sa sợ…

– Không sao đâu Tiên Sa…

– Coi vậy chứ không có sao đâu em. Anh đi đò hoài mà chưa bao giờ bị chìm…

– Chìm đò rồi mình phải làm sao anh Thường. Lội hả?

Hoài cười.

– Nước chảy như vầy mà lội gì Tiên Sa. Ngay cả Yết Kiêu cũng chịu thua luôn…

– Yết Kiêu là ai vậy Hoài?

– Là một gia tướng của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn. Không những giỏi võ Yết Kiêu còn có biệt tài về lặn lội. Người ta đồn ông ta có thể lặn sâu dưới nước cả ngày. Tiên Sa biết Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn là ai không?

Tiên Sa lườm người bạn tình của mình.

– Biết sao không biết. Hưng Đạo Vương là vị anh hùng của nước ta từng ba lần đánh bại quân Mông Cổ…

– Giỏi… Hoài tưởng Tiên Sa không biết là lấy lại bằng trung học liền…

– Bằng trung học của Tiên Sa là do bộ giáo dục cấp chứ bộ của Hoài cho sao mà đòi lấy lại của người ta… Mắc cở…

Tiên Sa thúc cùi chỏ vào hông người bạn tình.

– Ui da… Gãy be sườn rồi…

– Xạo… Hoài cọp vật còn chưa chết mà bị thúc cùi chỏ một cái nhẹ hều đã la om xòm…

 Thường cười khi nghe đôi trai gái ăn miếng trả miếng và đùa giỡn với nhau.

– Vùng này sông rạch chằng chịt chắc dân chúng sinh sống bằng nghề đánh cá phải không anh Thường?

– Tiên Sa đoán đúng… Người có nhà ven sông thời sinh nhai bằng nghề đánh cá, còn ở sâu trong đất liền thời trồng lúa hoặc trồng trái cây. Ở quận Thạnh Phú vì gần biển nên chỉ trồng lúa…

– Người ta ở có đông không anh?

– Tại quận thời đông đúc hơn còn ngoài xa thời ít hơn…

– Toàn quận chừng bao nhiêu người anh biết không?

Thường cười nhìn Tiên Sa:

– Có chuyện gì mà Tiên Sa hỏi tỉ mỉ vậy?

– Dạ em viết bài gởi đăng báo ở Sài Gòn…

Thường trợn mắt nhìn cô bé với vẻ ngạc nhiên.

– Viết báo hả… Phải văn chương chữ nghĩa giỏi lắm mới viết báo được à nghe… Anh không biết dân ở Thạnh Phú được bao nhiêu nhưng đoán là khá đông…

– Theo thống kê năm 1960 của Nha Địa Dư thời diện tích của quận Thạnh Phú hơn 400 cây số vuông và dân chúng chừng 60 ngàn người thành ra mật độ khoảng 150 người trên một cây số vuông… Cũng theo thống kê này thời tỉnh Bến Tre có diện tích chừng 2300 cây số vuông được chia ra một thị xã và bảy quận là Trúc Giang, Ba Tri, Giồng Trôm, Bình Đại, Chợ Lách, Mỏ Cày và Thạnh Phú… Thạnh Phú là quận lớn nhất của tỉnh Bến Tre…

– Phải hôn… Làm sao Hoài biết?

– Quê hương của anh mà sao anh không biết… Anh còn biết là chính phủ của mình sẽ đổi tên tỉnh Bến Tre thành ra tỉnh Kiến Hoà…

– Kiến Hoà nghe không hay bằng Bến Tre… Tiên Sa thích tên cũ hơn…

Thường phụ họa.

– Anh đồng ý với Tiên Sa. Bến Tre nghe êm đềm hơn. Bến là nơi mà mình trở về để nghỉ ngơi sau một chuyến đi xa, giống như những đứa con đi làm ăn xa trở về nhà để tìm lại sự bình yên êm ả của lòng mình…

– Anh Thường cũng văn chương ra rích đâu có thua ai…

Tiên Sa cười khen người bạn lớn tuổi tình cờ gặp nơi bến đò Hàm Luông. Hoài nhìn Tiên Sa và Thường.

– Sở dĩ người ta thay tên Kiến Hoà là vì lý do chính trị và tâm lý. Đó là  sự cố gắng kiến tạo một nền hoà bình cho dân chúng trong toàn tỉnh Bến Tre. Cái ý đó thời cũng tốt nhưng thực hành được hay không là chuyện khác…

Sau câu nói trên ba người im lặng không nói chuyện nữa. Sau khi ngừng ở Chợ Xép đò bắt đầu xuôi dòng. Hoài mơ màng nhìn ra mặt sông rộng. Nước chảy phăng phăng. Lục bình trôi từng dề lớn. Hoa lục bình tim tím. Sóng nhấp nhô. Dường như đâu đây có tiếng bìm bịp kêu nước lớn nghe thật buồn. Âm hưởng của nhiều chữ bịp… bịp… được lập lại dài lê thê. tan loãng trong gió. lất lây trên mặt nước đục ngầu phù sa.

– Tiên Sa biết bài thơ này không?

– Biết… Phải bài thơ này hôn:

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp

Con thuyền xuôi mái nước song song

Thuyền về nước lại sầu trăm ngã

Củi một cành khô lạc mấy dòng…

Hoài nhìn Tiên Sa. Cô học trò tỉnh lỵ đọc thấy trong mắt người bạn tình nỗi thương yêu chất ngất. đam mê vô hạn và kính phục thầm lặng. Bằng thông cảm tuyệt vời của tình yêu nàng đã đọc ý nghĩ của người bạn tình. Điều đó khiến cho Hoài mừng vui. ngạc nhiên. thích thú.

– Tri kỷ tìm nhau mắt đã mờ phải không Hoài…

Tiên Sa cười nháy mắt. Hoài gật đầu trầm tư.

– Có phải em vừa đọc bài thơ của Huy Cận không?

Tới phiên Hoài và Tiên Sa ngạc nhiên khi nghe Thường hỏi.

– Dạ đúng… Thưa anh bài thơ có tên Tràng Giang…

Tiên Sa cười trả lời. Giọng đọc thơ của Thường vang rời rạc. buồn buồn.

– Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu

Đâu tiếng làng xa vẳng chợ chiều

Nắng xuống chiếu lên sâu chót vót

Sông dài trời rộng bến cô liêu…

Hoài và Tiên Sa nhìn nhau cười. Hai đứa biết mình đã gặp được một kẻ đồng điệu trong chuyến viếng thăm quê hương. Cái chất văn nghệ của một người sinh trưởng nơi sông nước. ruộng vườn của Thường đã lộ ra khi gặp người đồng điệu với mình.

– Hồi còn đi học Phan Thanh Giản ở Bến Tre anh và mấy người bạn cũng đàn hát. thơ văn đủ thứ. Sau khi thi trung học xong thời mỗi người một ngã. Nhiều khi cũng nhớ…

– Anh biết đàn không?

– Thổi sáo… Tối nay hai đứa về nhà anh rồi tụi mình đàn hát với nhau…

– Gì chứ đàn hát là Tiên Sa chịu liền…

Hoài cười nói với Thường. Con đò ghé vào bờ cho hành khách lên rồi lại chạy tiếp. Càng gần cửa biển dòng sông càng rộng ra. Dường như gần tới nước lớn nên nước chảy chậm hơn. Gió thổi mạnh hơn. Lá cờ vàng ba sọc đỏ treo đằng sau lái tàu bay phần phật. Khoảng mười giờ đò bỏ sông Hàm Luông đi vào con rạch lớn với nhiều nhà cửa cất dọc theo hai bên. Hành khách lên bờ gần hết chỉ còn độ chục người.

– Mình sẽ lên bờ ở đằng kia để anh lấy xe đạp. Hoài đạp xe theo anh về quận…

Thường chỉ tay về xóm nhà xa xa. Lát sau đò ghé vào một xóm nhỏ khá đông dân cư. Ba người lên bờ. Chở Tiên Sa ngồi sau Hoài thong thả đạp xe trên con lộ trải đá đỏ.

– Hoài ơi…

Hai tay vòng ngang hông người bạn tình và từ từ xiết chặt lại Tiên Sa thì thầm. Hơi thở nồng ấm của nàng phà lên cổ khiến cho Hoài rùng mình.

– Tiên Sa…

– Dạ…

– Tiên Sa biết đi xe đạp không?

– Biết…

– Tiên Sa đạp xe đạp chở Hoài đi…

– Chịu…

Hoài ngừng xe lại. Tiên Sa ngồi lên yên. Hoài ngồi sau. Xe lảo đảo giây lát rồi lấy lại thăng bằng.

– Hoài làm gì vậy?

Tiên Sa nói trong tiếng cười ròn rã. Hoài nhe răng cắn nhẹ vào vai khiến cho Tiên Sa phải hét lên.

– Ê… Đừng làm bậy nha… Tiên Sa lủi xuống ruộng bây giờ…

Hoài cười lớn.

– Lủi đi… Có gì thời mình chết chung…

Thường mỉm cười khi nghe đôi bạn trẻ cười nói sau lưng mình.

– Cảnh ở đây khác với Châu Bình của mình hả Tiên Sa…

– Ừ… Ở đây trống trải và quang đãng hơn vì không có vườn dừa… Ruộng lúa xanh đẹp vô cùng…

Từ An Khương về quận không xa lắm nên không đầy một tiếng đồng hồ ba người đi vào khu dân cư đông đúc. Ai ai cũng quay nhìn khi thấy cặp trai gái lạ mặt đạp xe đạp. Họ cười vì thấy một cô gái trẻ măng chở cậu con trai bằng xe đạp. Xe qua khỏi khu phố chợ rồi lát sau Thường ngừng trước một ngôi nhà ngói rộng và khang trang, có vườn cây ăn trái bao quanh.

– Nhà nghèo hai em đừng cười…

Tiên Sa nhìn Hoài. Nếu Thường biết được nhà của nàng còn nghèo hơn chắc anh sẽ ngạc nhiên lắm. Hai đứa con trai và ba đứa con gái chạy ùa ra…

– Cậu ba về… Cậu ba có mua bánh cho tụi con không cậu ba…

– Có… Mấy con chào chú Hoài và cô Tiên Sa đi rồi cậu ba cho bánh…

Năm đứa khoanh tay cúi đầu.

– Dạ… Con chào cô chú…

Một người đàn bà tóc bạc, mặc bà ba đen và quần mỹ a đen bước ra.

– Thưa má… Đây là hai bạn con mới quen. Cậu Hoài và cô Tiên Sa đây ở Sài Gòn. Hai em đi thăm Thạnh Phú nên con mời hai em về nhà mình ở vài ngày…

– Vậy hả con… Mời hai cháu ngồi chơi… Để dì bảo mấy đứa nhỏ lấy nước cho hai cháu uống…

– Dạ hai cháu cám ơn dì…

Có tiếng xe gắn máy ngùng nơi cửa rồi chút sau một thanh niên còn trẻ bước vào. Thường cười nói với Hoài và Tiên Sa.

– Đó là Hùng, em út của anh…

– Chào anh ba… Chào cô và cậu…

– Đây là Hoài và Tiên Sa, bạn của anh ở Sài Gòn…

Hùng là một thanh niên cao và gầy, lớn hơn Hoài ba tuổi. Anh học tới lớp đệ ngũ rồi thôi học ở nhà làm việc. Theo lời Thường kể thời ba anh có một nhà máy xay lúa lớn cho nên Thường và Hùng đều làm việc với ba của họ.

Thường đem ống sáo ra giảng giải cho Tiên Sa biết. Để Tiên Sa trò chuyện với Thường Hoài lững thững bước ra đường. Nhà cửa lưa thưa. Con lạch rộng nước trong xanh chạy dọc theo đường đất trắng mịn. Chiếc xuồng vỏ vọt gắn máy đuôi tôm rẻ nước phăng phăng. Đi chừng trăm thước Hoài thấy một ngôi nhà tôn thật lớn nằm sát bên con rạch mà anh đoán là nhà máy xay lúa của gia đình anh Thường.

Quay trở lại nhà Hoài thấy Tiên Sa đang say mê dợt đàn tới độ Hoài tới gần cũng không biết.

– Tiên Sa…

– Dạ… Hoài đi đâu vậy. Tiên Sa kiếm mà Hoài đi mất tiêu…

– Chứ không phải Tiên Sa mê dợt đàn tới độ quên Hoài…

Tiên Sa cười ôm eo ếch Hoài.

– Quên sao được mà quên… Hai đứa mình đi bộ ra chợ chụp hình nghe Hoài…

Như một người tình bé bỏng Tiên Sa ôm ngang hông Hoài đi trên con đường ra chợ quận. Mấy người đi trên đường nhìn cặp trai gái rồi xì xầm. Con gái ở đây không có ai dám nắm tay hay ôm con trai đi nghênh ngang trên đường. Hoài và Tiên Sa biết chuyện đó nhưng hai đứa lờ đi. Thấy cây cầu ván bắt ngang con rạch nhỏ Hoài dừng lại. Cạnh đầu cầu có cây dừa cao.

– Hoài chụp Tiên Sa đứng cạnh gốc dừa này  chắc đẹp lắm…

Giày bata, quần lụa màu đen, áo sơ mi dài tay được xăn lên khỏi cùi chỏ, Tiên Sa tựa vào gốc dừa. Dáng của nàng thật dễ thương. thật xinh xắn. thật ngộ nghĩnh làm cho Hoài đứng nhìn mê mẩn quên cả chụp hình.

– Hoài ơi… Hoài chụp đi chứ…

Hoài mỉm cười chụp hai lần cho chắc ăn. Hai đứa thay phiên nhau đứng trước ngôi chợ với tấm bảng đề ba chữ ” Chợ Thạnh Phú ” để chụp hình. Đi vòng vòng chụp hình xong Tiên Sa đòi về nhà Thường để dợt đàn. Biết tính ham mê của người bạn tình Hoài chiều ý.

Tiên Sa gật đầu. Ánh mắt của nàng nhìn đăm đăm vào khoảng không trước mặt.

– Mai mốt viết bài đăng báo Tiên Sa sẽ nhắc tới tên của ảnh. Hoài đăng báo xong gởi cho ảnh đọc chắc ảnh mừng lắm…

– Ừ… Tiên Sa nhớ hỏi địa chỉ của ảnh…

Tiên Sa mân mê ống sáo bằng trúc trong tay. Dù không biết thổi sáo Hoài cũng nhận ra ống sáo được Thường quý trọng lắm. Nó cũ mà lại lên nước bóng ngời chứng tỏ nó phải được chủ nhân nâng niu và giữ gìn một cách cẩn thận.

Đưa ống sáo lên miệng Tiên Sa cười nói với Hoài.

– Anh Thường dạy cho Tiên Sa cái điệu này lạ lắm. Ảnh truyền miệng nên Tiên Sa chỉ nhớ có mấy câu. Ảnh nói cái gì như Lý Con Quạ… Quạ kêu cái mà quạ kêu. Nam đáo tất đáo nữ phòng. Người dưng khác họ chẳng nọ thời kia. Ngày thời mắc cở tối ở quên dìa… Hoài hiểu gì không?

Hoài cười nhìn Tiên Sa.

– Hiểu. Câu đầu tiên chỉ là một câu dạo trước khi nhập đề. Người dân quê tỏ tình cũng thâm thúy lắm. Nam đáo tất đáo nữ phòng ý chỉ người con trai một khi đã lủi vào phòng của cô gái mà mình thương yêu là mê mệt và nhất định sẽ trở lại. Chữ ” đáo ” trong câu này có nghĩa là đi mà cũng còn có nghĩa trở lại nữa. Hể người dưng khác họ thời không có chuyện nọ thời cũng có chuyện kia. Hai người khác họ nhau thời không có hôn cũng có hít. không có ái cũng có ân. không có thương thời cũng có yêu…

– Như hai đứa mình phải không?

– Ừ… Từ chỗ có tình ý với nhau họ muốn tình tự nhưng ban ngày ban mặt họ mắc cở vả lại cha mẹ cô gái canh dữ quá nên họ đành nhịn thèm…

Tiên Sa cười nhìn Hoài. Cái nhìn của nàng khiến cho anh hồi hộp.

– Thương người yêu nên tối đến cô gái lén  hé cửa để cho chàng trai lủi vô phòng của mình. Vô được rồi là anh chàng mê mệt quên cả đường dìa. Anh không biết chàng trai mê quên đường dìa hay là cô gái dấu mất quần áo không cho anh ta dìa…

Tiên Sa ré lên cười vì lối giảng nghĩa tiếu lâm của Hoài.

– Bởi vậy Tiên Sa coi chừng Hoài mà lủi vô phòng của Tiên Sa là Hoài quên mất đường dìa…

Tiên Sa đỏ mặt. Liếc không thấy có ai nàng hôn nhẹ lên má người bạn tình.

– Hoài có muốn dìa cũng không được. Tiên Sa lấy tơ tình buộc chân không cho Hoài về… Để Tiên Sa thổi sáo cho Hoài nghe…

Thử lần đầu Tiên Sa thổi chậm và đứt đoạn vì sai nhịp hay âm thanh phát ra không trùng hợp với chữ của bài nhạc. Lần thứ nhì. thứ ba. thứ tư. Âm thanh bắt đầu nhịp nhàng. du dương. trầm bổng và quyến rũ hơn. như lời thì thầm. câu tình tự của đôi tình nhân. Tiếng sáo dứt đã lâu mà Hoài còn im lặng suy tư.

– Đây là bài thứ nhì… Tiên Sa thích bài này hơn…

Lá đào rơi rắc chốn thiên thai

Suối tiễn oanh đưa những ngậm ngùi

Nửa năm tiên cảnh

Một bước trần ai

Ước cũ duyên thừa có thế thôi

Đá mòn rêu nhạt

Nước chảy hoa trôi

Cái hạc bay lên vút tận trời

Trời đất từ đây xa cách mãi

Ngàn năm thơ thẩn bóng trăng chơi…

Tiên Sa ngâm nho nhỏ mấy lời. Rồi tiếng sáo dặt dìu thoảng đưa như xa. như  gần. Hoài trôi vùng âm thanh mờ ảo của tưởng tượng. của tình yêu. lạc bước trong khu rừng mù u trắng xóa hoa tình. ngạt ngào hương sắc. Tiên Sa diểm ảo như tiên. áo dài trắng bay như tơ tình quyện lấy. thân thể Tiên Sa mềm như lụa dệt tơ tằm. ánh mắt cháy đam mê. nụ cười lả lơi. gọi mời. vòng tay ghì chặt. nụ hôn đằm thắm. thiết tha. thơm hương mù u. Tiếng sáo mơn man làn da. quấn quít trên tóc. đọng lại trên áo. thấm vào lòng. từng tế bào kỷ niệm không bao giờ quên lãng.

Hoài ra khỏi cơn mơ tưởng khi làn môi êm ấm của Tiên Sa chạm lên mặt của mình.

– Hoài ơi…

– Tiên Sa…

– Dạ…

– Hoài mơ gì?

– Khu rừng mù u…

– Tiên Sa cũng nhớ rừng mù u của mình… Mai mình lên Mỏ Cày chơi với nhỏ Hạnh rồi về nhà. Hoài chịu hôn?

Hoài cười gật đầu.

– Tiên Sa thổi sáo nghe mê luôn…

– Mê gì?

– Mê tiếng sáo thời ít mà mê người thổi sáo nhiều hơn…

Tiên Sa ngã đầu vào vai người bạn tình. Hai đứa im lặng lắng nghe tiếng chim hót. tiếng gió rì rào. tiếng đập của trái tim hai đứa thành một nhịp.

Trăng hạ tuần sáng mông lung. Gió nhẹ và mát. Chiếc chiếu lớn trải ngay chính giữa khoảnh sân rộng trước nhà. Xa một chút về bên trái là lò lửa nhỏ với ấm nước sôi. Chính giữa chiếc chiếu là dĩa mứt gừng. kẹo dừa và mấy miếng bánh gang với bánh khoai mì. Hoài chú ý tới bình trà và mấy cái chén uống trà của Thường. Không biết nó làm bằng gì mà màu xanh biêng biếc thật đẹp. Trà được Thường rót ra ba cái chén nhỏ. Mùi hoa lài thoang thoảng. Hoài đưa chén trà nóng lên mũi ngửi rồi hít hơi dài.

– Thơm quá…

– Trà Bảo Lộc đó Hoài… Anh có người quen ở Sài Gòn chuyên bán trà và ấm trà. Cái bình trà và mấy cái chén được làm ở Bát Tràng tuy nhiên ông ta phải mua bằng giá chợ đen từ Hồng Kông… Hoài đọc cuốn Vang Bóng Một Thời của Nguyễn Tuân rồi chứ gì. Sau khi đọc cuốn sách này anh đâm ra thích bèn mua trà về uống thử riết rồi ghiền luôn…

Hoài cười ngâm nho nhỏ.

– Một trà, một rượu, một đàn bà

Ba cái lăng nhăng nó quấy ta…

Trà với rượu thời gọi lăng nhăng cũng được đi chứ đàn bà mà Tú Xương bảo là lăng nhăng thời ổng gan cùng mình…

– Hoài nói đúng đó. Đàn bà mà em nói là lăng nhăng thời anh chắc Tiên Sa sẽ không để cho em yên đâu…

Tiên Sa cười dòn như xác nhận câu nói của Thường. Bẻ miếng bánh khoai mì bỏ vào miệng đoạn nhai từ từ xong nhấp ngụm trà Hoài cười.

– Ngon thật… Uống trà Bảo Lộc và ăn bánh khoai mì Thạnh Phú thời cao lương mỹ vị cũng không bằng. Anh Thường và Tiên Sa có nghe chuyện Trứng Đá của Trạng Quỳnh chưa?

– Trạng Quỳnh thời anh có nghe nói qua nhưng chuyện Trứng Đá thời anh chưa nghe…

Tiên Sa cười vì biết Hoài sắp kể chuyện tiếu lâm.

– Một hôm chúa Trịnh vui miệng bảo Trạng Quỳnh là lúc này ông ta ăn uống chẳng ngon miệng. Quan Trạng biết là chúa ăn toàn cao lương mỹ vị thứ nào cũng nếm qua nên ông ta định cho chúa thử món mới.

– Thần đọc sách thấy nói nếu người ta mà ăn được trứng đá thời ngon miệng lắm đồng thời sức khoẻ cũng dồi dào và sống lâu trăm tuổi…

Chúa mừng rỡ bảo Trạng Quỳnh kiếm trứng đá cho ông ta ăn. Vài ngày sau ông quan trạng sai đầy tớ tới mời chúa Trịnh trưa mai tới nhà ông ta để ăn trứng đá. Ông ta còn dặn là chúa đừng nên ăn gì trước thời ăn trứng đá mới ngon miệng. Trưa hôm đó chúa Trịnh dẫn tùy tùng tới nhà Trạng Quỳnh. Ông ta ngạc nhiên vì thấy quan trạng đang nằm đọc sách. Trước sân nhà gia nhân hì hục nấu cục đá bự tổ bố…

Hoài hơi mỉm cười khi thấy Thường và Tiên Sa chăm chú lắng nghe câu chuyện của mình. Nhất là Tiên Sa có vẻ suy nghĩ như cố đoán ra Hoài sẽ nói gì.

– Vì từ sáng tới giờ chưa có ăn cái gì hết nên chúa Trịnh đói bụng. Ông ta hỏi chừng nào mới ăn được trứng đá. Ông quan trạng cười giải thích là ông ta đã nung cục đá ba ngày ba đêm rồi nên đá cũng sắp mềm. Đợi tới lúc đá thật mềm thời sẽ đập bể cục đá lầy trứng dâng cho chúa ăn. Ba bốn giờ chiều chúa Trịnh đói gần muốn xỉu mà vẫn chưa ăn được trứng đá. Đói quá ông ta mới năn nỉ quan trạng cho mình ăn thứ gì để đỡ đói trong lúc chờ đợi. Ngẫm nghĩ giây lát quan trạng bằng lòng. Ông ta sai người nhà đem ra cho chúa một tô cơm trắng và một hủ gì đen đen bốc mùi thum thủm. Đói quá chúa Trịnh ních một hơi sạch bóng tô cơm và nửa hủ đen đen. Ăn xong chúa cười bảo:

– Ta không biết trứng đá của quan trạng có ngon không nhưng cái món mà ta vừa ăn quả thật là ngon. Chẳng hay nó tên là gì vậy trạng?

Trạng Quỳnh tủm tỉm cười:

– Thưa chúa… Chúa vừa ăn món có tên là Đại Phong…

Chúa Trịnh cau mày vì chưa bao giờ nghe món ăn nào tên Đại Phong. Chúa quay qua hỏi các quan theo hầu thời họ cũng ú ớ vì chưa bao giờ nghe món ăn nào tên là Đại Phong. Thấy thế chúa phải năn nỉ quan trạng giải nghĩa.

– Thưa chúa Đại Phong có nghĩa là gió lớn. Hể gió lớn thì đổ chùa, đổ chùa thì tượng lo mà tượng lo là lọ tương…

Lớn tuổi hơn, trầm tỉnh hơn mà Thường  còn lớn tiếng cười huống hồ gì Tiên Sa. Nàng ngã lăn ra chiếu cười sặc sụa. Sau khi uống cạn chén trà Thường nhắc lấy ống sáo. Âm thanh như xa như gần. bềnh bồng tan loảng trong ánh trăng hạ tuần vàng chảy trên màu áo lụa mở gà của Tiên Sa. Mái tóc đen dài che gần khuất khuôn mặt hơi cúi xuống cô gái làng Châu Bình chìm mất trong mộng mơ. câm nín tựa cây me già cỗi buồn trơ vơ bên bờ hồ Trúc Bạch.

– Hoài và Tiên Sa biết bản nhạc Con Thuyền Không Bến…

Hoài nhẹ gật đầu còn Tiên Sa lẩm bẩm.

– Đêm nay thu sang cùng heo may… Đêm nay sương lam mờ chân mây… Thuyền ai lờ lững trôi xuôi dòng… Như nhớ thương ai chùng tơ lòng…

Tiếng sáo của Thường cất lên lãng đãng  sương mờ trên mặt sông Ba Lai vào một ngày lành lạnh. lan man tản mạn trên lá dừa đong đưa ánh trăng màu trắng sữa. Âm hưởng chùng xuống thấp.

– Trong cây hơi thu cùng heo may… vi vu qua muôn cành hơi say… miền qua lời gió vang thông ngàn… ai nhớ thương ai tàn mơ vàng…

Tiếng sáo vút cao. cao vút. Tiên Sa nghe bước chân mình hụt hẫng. thân thể lao chao khi nghĩ đến ngày nào người tình đi mất. bỏ lại mình ngồi trơ vơ trên cầu chờ đợi. ngóng trông hoài khắc khoải hình bóng ai kia biền biệt. Hoài ơi. Tên gọi cất lên chùng chùng tiếc nuối. đòi đoạn. của nhớ thương mệt nhoài trí não. tiếng thở dài hiu hắt muộn phiền.

Âm thanh tiếng sáo dứt nhưng người nghe lặng câm. Tiếng nước trong ấm kêu đánh thức ba người đang mơ tưởng. Thường nghiêng mình với lấy ấm nước đang sôi châm thêm vào bình trà rồi rót ra cái chén lớn. Vừa uống trà Hoài nói với Thường là hai đứa sẽ đi Mỏ Cày sáng mai. Thường không có lời mời mọc nào thêm tuy nhiên anh có vẻ suy nghĩ. Anh bỏ vào nhà rồi trở ra tay cầm một cái hộp nhỏ và dài. Đưa cho Tiên Sa cái cái hộp bằng cây cũ kỹ anh trịnh trọng nói:

– Anh tặng Tiên Sa ống sáo này để làm kỷ niệm cái duyên thầy trò của chúng mình. Anh ước mong được gặp lại Tiên Sa để nghe tiếng sáo tài hoa của em…

Tiên Sa vui vẻ nhận. Mở nắp hộp ra nàng thấy ống sáo bằng trúc còn mới dường như không được dùng tới nhiều lần.

– Ống sáo đó là vật sư truyền. Ông thầy dạy sáo của anh đã truyền nó lại cho anh và bây giờ anh truyền lại cho Tiên Sa. Âm thanh của nó ấm lắm. Anh rất quý nhưng tình cờ gặp em rồi dạy cho em thổi sáo anh mới khám phá ra cái khiếu đặc biệt của em về sáo. Tặng bảo vật sư truyền cho Tiên Sa anh mong tiếng sáo của thầy mình không bị mất đi…

Thường nói bằng giọng cảm động và bùi ngùi. Tiên Sa cúi đầu mân mê ống sáo. Hoài nhận thấy ống sáo có điều hơi khác biệt. Nó là  ống trúc lớn và dài hơn màu vàng nhạt có vân xanh biêng biếc thật đẹp và thật lạ.

Tiên Sa đưa ống sáo lên miệng. Âm thanh dìu dặt nổi lên. Nàng thổi bài Thiên Thai mà Hoài đã được nghe lúc trưa. Tuy nhiên lần này âm thanh và giai điệu trầm ấm hơn. quyến rủ hơn. Không ngăn được cảm hứng Thường nhấc lấy ống sáo của mình. Âm thanh quyện vào nhau. tiếng trầm tiếng bổng. lúc nhặt lúc khoan. khi chơi vơi khi la đà. khi cao khi thấp. Hai kẻ xa lạ. gặp nhau trong một ngày. nhưng qua âm thanh tuyệt vời họ đã hạnh ngộ từ kiếp trước. và có thể còn gặp nhau trong kiếp sau.

Âm thanh dứt nhưng âm hưởng đọng lại trong không gian màu nguyệt bạch. Thường mỉm cười. Tiên Sa cũng mỉm cười. Họ đã tìm thấy kẻ đồng điệu. tiếc thay không là kẻ đồng hành.

– Hoài ơi…

Hoài ngước nhìn Tiên Sa chờ đợi.

– Tiên Sa muốn đặt tên cho ống sáo này…

Hoài nhìn Thường.

– Anh cho phép…

Thường cười.

– Nó là của Tiên Sa mà…

– Để kỷ niệm cho cuộc hạnh ngộ đặc biệt của Tiên Sa với anh Thường Hoài đặt tên là Tiên Thường. Đó là tên của hai thầy trò… Tiên Sa đồng ý không?

Thường gục gặt đầu tỏ vẻ chịu cái tên mới còn Tiên Sa ngẫm nghĩ giây lát mới nhìn người bạn tình.

– Tiên Thường nghe cũng hay nhưng Tiên Sa muốn thêm một chữ nữa là Hoài Tiên Thường… Nếu Tiên Sa không gặp Hoài thời Tiên Sa cũng không có dịp may để gặp anh Thường bởi vậy phải có tên Hoài mới được…

Thường cười nghĩ thầm:

– Cô bé này chung tình lắm…

Nắng sớm long lanh. Hai bên lề đường cỏ mọc xanh còn ngậm sương mai. Hoài đạp xe từ từ. Tiên Sa ngồi im ngắm cảnh.

– Từ đây tới Mỏ Cày còn xa lắm… Chắc xế chiều mình mới tới…

– Mình đâu có gấp hả Hoài… Mình đi chơi mà Hoài…

– Đi chơi mà Hoài đạp xe rã giò… Tiên Sa thưởng đi…

– Mới đạp xe có chút mà nhỏng nhẻo rồi… Cưng ráng chở chị hai đi cưng rồi chị hai thưởng cho…

Hoài cười hăng hắc khi bị Tiên Sa hôn vào cổ và chọc cù lét.

– Tiên Sa làm gì vậy?

Hoài kêu lên khi bàn tay êm ấm của người bạn tình sờ soạng lên lưng lên ngực của mình.

– Người ta thưởng mà còn làm bộ…

– Tiên Sa không sợ người ta cười à…

– Có ai đâu mà sợ… Anh Thường tốt quá hả Hoài?

– Ừ… Ảnh với Tiên Sa là Bá Nha Tử Kỳ mà…

Biết Tiên Sa không biết về điển tích này Hoài giải thích.

– Bá Nha và hai người bạn với nhau. Một người biết đàn và một người biết thưởng thức tiếng đàn của bạn. Sau này một người chết đi thời người kia đập vỡ đàn  vì không còn bạn để thưởng thức tiếng đàn của mình nữa…

– Cái này phải là hai đứa mình mới đúng. Tiên Sa thổi sáo cho Hoài nghe và chỉ có mình Hoài mới thông cảm được tiếng sáo của Tiên Sa…

Hoài cười gật gù. Tình yêu của Tiên Sa thật lớn. thật nhiều. Đêm qua nàng nhất định phải thêm chữ Hoài đứng trước hai chữ Tiên Thường… Điều đó xác định vị trí tình cảm của anh trong tâm hồn Tiên Sa.

– Tiên Sa…

– Dạ…

– Tại sao Tiên Sa đòi thêm tên Hoài vào hai chữ Tiên Thường…

– Chính ra Tiên Sa chỉ muốn có hai chữ Tiên Hoài thôi nhưng vì nể và tội nghiệp anh Thường nên thôi… Tiên Sa chỉ muốn tên hai đứa mình đứng chung với nhau…

– Phải quý Tiên Sa lắm anh Thường mới tặng bộ sáo sư truyền của ảnh cho Tiên Sa…

– Tiên Sa biết… Ảnh gặp một kẻ đồng điệu vả lại ảnh cũng muốn có học trò xinh đẹp và thông minh như Tiên Sa. Anh bảo Tiên Sa học thổi sáo một ngày còn giỏi hơn em của ảnh học một năm…

– Hê… Mèo khen mèo dài đuôi…

Tiên Sa thụi vào lưng người bạn tình.

– Ảnh còn cho em một cuốn sách dạy thổi sáo, một tập nhạc tiền chiến chép tay do ảnh sưu tầm… Tiên Sa hy vọng ngày nào gặp lại ảnh để hai anh em hòa sáo với nhau… Anh nói phải chi mình ở lại mấy ngày nữa thời ảnh sẽ mướn người làm cho em một ống tiêu… Hoài ơi… Tiên Sa đói bụng. mình kiếm chỗ nào ăn đi…

– Ở đây có hàng quán gì đâu mà ăn… Phải  tới Mỏ Cày mới có quán ăn…

– Còn xa hông?

– Hoài không biết… Rán nhịn đi cưng cho đẹp người…

– Nhịn ăn ốm nhách mà Hoài nói đẹp… Chứ bộ Tiên Sa không đẹp à…

– Không… Tiên Sa xấu lắm mà không biết tại sao càng nhìn Hoài càng mê mà càng mê lại càng thương nhiều hơn…

Tiên Sa vòng tay ôm chặt lấy người bạn tình. Ngã đầu vào lưng nàng thì thầm.

– Hoài ơi… Mình yêu nhau hoài nghe Hoài…

Khoảng gần mười một giờ hai đứa đạp xe vào chợ Mỏ Cày. Ăn nhanh hai dĩa bánh bèo  Hoài hỏi thăm đường tới nhà của Hạnh. Gặp nhau đôi bạn mừng rỡ chuyện trò tíu tít. Hạnh năn nỉ hai đứa ở lại một đêm. Trưa hôm sau Hạnh đạp xe đưa hai đứa lên tận bến đò. Qua đò Hàm Luông về Bến Tre ngủ một đêm xong sáng hôm sau hai đứa đón xe đi Giồng Trôm và từ đó đạp xe về Châu Bình đúng lúc nhà Tiên Sa giựt dừa ngày mai. Tự xem mình như con trong nhà Hoài giúp Tiên Sa và má của nàng làm đủ mọi chuyện. Có Hoài và Tiên Sa giúp nên má của nàng bắt đầu nấu nước màu để bán. Vừa giúp nhà Tiên Sa làm xong lứa dừa thời tới phiên của ngoại giựt dừa khiến cho hai đứa bận bịu hơn nửa tháng. Tiên Sa còn bận nhiều hơn  nữa. Nàng bận dợt đàn và tập thổi sáo. Phải nói là Tiên Sa mê âm nhạc bằng với yêu Hoài. Những ngày rảnh rỗi hai đứa gặp nhau ở rừng mù u nhưng ít nói chuyện với nhau. Tiên Sa bận dợt đàn và thổi sáo còn Hoài cũng bận tập viết truyện ngắn và ký sự. Anh ghi lại cảm tưởng của mình về cuộc đi chơi vòng quanh tỉnh Bến Tre với Tiên Sa. Nàng đòi xem nhưng anh không cho bảo chờ khi đăng báo sẽ gởi xuống Bến Tre cho nàng đọc. Dù mê Tiên Sa, dù bận tập viết văn Hoài cũng để tâm tới chuyện học. Anh biết mình phải thi đậu tú tài. học đại học thời mới có nghề nghiệp vững chắc hoặc đi lính thời cũng đi sĩ quan. và nhất là không bị quê với Tiên Sa vì học kém hơn người vợ tương lai của mình.

Thấy người bạn tình chúi đầu vào việc học Tiên Sa cũng bắt chước. Nhờ những cuốn sách lớp đệ tam của Hoài mang về nàng có cơ hội để học trước chương trình của niên học lớp đệ tam ban A.

Đầu tháng tám. Lứa dừa nhà Tiên Sa bắt đầu. Hai đứa bận bịu hơn tuần lễ mới xong mọi việc. Tiên Sa sẽ lên tỉnh một ngày sau trung thu để lo giấy tờ và sách vở khi nhập học. Hai đứa muốn có một ngày trọn vẹn bên nhau.

Rừng mù u tràn ánh nắng. Hoa mù u nở trắng. Hương mù u nồng nàn. tan loãng trong gió. quyện lấy thân thể gây cảm giác lâng lâng dịu nhẹ. Ngồi xoải chân. lưng dựa vào thân cây mù u Hoài ngắm từng cánh hoa mù u rơi rụng đầy trên đất. Khoảng trời nhỏ xanh cao. Tiếng động rì rầm. mơ hồ. Hoài cảm thấy tâm hồn tỉnh lặng. Không có gì hết. chỉ mộng mơ. suy tưởng. nụ cười. ánh mắt thẳm xa.

– Hoài ơi…

Hai chữ thôi nhưng đủ làm gã học trò si tình trở về với Tiên Sa. Tóc cột đuôi gà bày chiếc cổ cao trắng ngần. Áo sơ mi ngắn hở cổ phô phần ngực trắng hồng. Hai tay thọc vào túi quần. Tiên Sa nghiêng người nhìn. Nụ cười tinh nghịch. Ánh mắt thăm thẳm. Đôi môi hơi mím lại. Từng bước. Từng bước gần.. thật gần. Thân thể nàng mềm. Vòng tay nàng ấm. Làn môi ngọt như đường mía lau. Nụ hôn tích tụ bằng tình yêu chất ngất. bùng ra làm tê liệt trí não. dùi dập ý thức. hình thành mê man. đắm đuối. vừa đủ cho hai kẻ yêu nhau nhớ nhau suốt đời.

– Tiên Sa…

– Hoài ơi… Em yêu anh…

– Em và anh… Cái đó có tự bao giờ?

Tiên Sa liếc người bạn tình bằng con mắt có đuôi.

– Một sát na trước…

Hoài cười.

– Tiên Sa tiến bộ lắm…

Bước song song với người bạn tình cô học trò tỉnh Bến Tre nở nụ cười thật tươi.

– Tiên Sa học từ Hoài đó… Học cái tốt dễ thương lẫn cái xấu đáng yêu…

– Mình làm gì đây Tiên Sa?

– Nói chuyện rồi Tiên Sa sẽ đàn cho Hoài nghe…

– Hoài có cái này cho Tiên Sa…

Cô gái làng Châu Bình tròn mắt khi thấy sợi dây chuyền hình trái tim xinh xắn.

– Cái này cũng là quà thi đậu cho Tiên Sa nhưng Hoài đợi lúc thuận tiện…

Tiên Sa mỉm cười hiểu ý.

– Hoài đeo vào cổ cho Tiên Sa đi…

Đeo vào cổ xong Hoài ngắm nghía. Trái tim nằm ngay khoảnh ngực trắng hồng thật đẹp. Không tự chủ được Hoài cúi xuống hôn vào chỗ trái tim.

– Hoài ơi…

Tiên Sa thì thầm. Hơi thở nàng rộn ràng. Bàn tay êm ấm. Mùi da thịt trinh nguyên hoà lẫn với hương mù u hình thành thứ mùi- hương diễm tuyệt. Hoa mù rơi. lá mù u lay động. vổ tay ca hát. chào mừng hai kẻ yêu nhau. Hoài dừng lại. bất động nhìn Tiên Sa. Làn môi hé mở như đợi. như chờ. như mê man. như mời mọc đồng thời cũng van xin. năn nỉ. Nàng biết mình yếu đuối trước đam mê. bất lực vì sự quyến rủ của tình yêu đắm say. ngọt ngào. Hoài nhìn người bạn tình. Cái nhìn hiểu biết. thông cảm. Hai đứa rời nhau trong luyến tiếc.

– Cám ơn Hoài… Hoài làm người ta thèm muốn chết… Cái miệng này kỳ quá…

Tiên Sa điểm vào môi người bạn tình đoạn với tay lấy cây đàn.

– Hoài muốn nghe bài gì?

– Tiên Sa thích bản nào nhất?

Không trả lời Tiên Sa đặt tay lên phìm đàn. Âm thanh thoảng đưa. dặt dìu. chơi vơi.

Gió bay từ muôn phía

tới đây ngập hồn anh

rồi tình lên chơi vơi

Thuyền anh một lá ra khơi

về em phong kín như mây trời

đêm đêm ngồi chờ sáng mơ ai…

Âm thanh tuyệt vời. tuyệt vời tới độ thành lời nói. hơi thở. ánh mắt nhìn. tình yêu ngập tràn. ngây ngất của hương mù u.

… Mộng nữa cũng là không

ta quen nhau mùa thu

ta thương nhau mùa đông

ta yêu nhau mùa xuân

để rồi tàn theo mùa xuân…

Tiếng đàn. giọng hát chùng xuống thấp. la đà trên tóc. trên màu da trắng ngà. Mái tóc đen dài. mắt cúi xuống. Tiên Sa là hình ảnh của mất mát. vỡ  tan. tiếng khóc âm  thầm.

… Rồi chiều nao băng giá tâm hồn tìm đến nhau

em mơ trong tiếng hát

anh mơ trong nét bút đa tình sao

trách sao hoa kia còn có lúc tàn

nhưng riêng anh dệt mấy cung đàn

nhạc đời còn ghi những nét thương yêu

hoa tàn tình tan theo không gian…

Âm thanh dứt riêng âm hưởng còn vương vất trên hoa mù u ủ hương tình yêu. trên lá dừa xào xạc. trên nền đất ẩm. Tiên Sa nhìn Hoài. những bước chân dịu nhẹ. Nàng đến ngồi cạnh người bạn tình đang dựa lưng vào gốc mù u.

– Khi học lớp đệ tam trường có môn nhiệm ý là âm nhạc hoặc hội họa. Tiên Sa nên chọn âm nhạc…

Nằm trong lòng người yêu Tiên Sa ngước lên nhìn. Khuôn mặt xương xương. Ánh mắt  ngác ngơ. dại khờ. nụ cười buồn. Nàng ứa nước mắt. Không hiểu nghĩ gì mà nàng mân mê bàn tay của người bạn tình giây lát rồi đặt lên ngực mình. Hoài cúi nhìn với vẻ ngạc nhiên.

– Cho Hoài đó… Để anh nhớ em thật nhiều…

Hoài để yên bàn tay trên ngực Tiên Sa.

– Gan dữ vậy… Không sợ Hoài làm ẩu à…

– Không sợ… Hoài thử làm ẩu đi…

– Hoài thèm lắm nhưng thôi…

Tiên Sa cười. Hai đứa im lặng theo đuổi ý nghĩ riêng tư của mình.

8.

Thấm thoát mà hai đứa đã xa nhau hơn tháng. Hoài vùi đầu vào bài học. Anh biết mình cần phải thi đậu tú tài 1 năm nay để nếu bị động viên anh cũng thành sĩ quan với lương bổng khá hơn hầu giúp đỡ mẹ già và việc học của Tiên Sa. Vì bận học nên Hoài không chú ý mấy đến tin tức thời sự. Tình hình chính trị ở Sài Gòn có nhiều biến chuyển nghiêm trọng. Sinh viên. học sinh biểu tình. Phật giáo xuống đường chống đối lại sự đàn áp của chính phủ. Mặc dù trường cố gắng ngăn cấm nhưng toàn thể học sinh đã tham gia biểu tình sau cái chết của nhà văn Nhất Linh. Cảnh sát đàn áp. đánh đập. Một vài học sinh trong nhóm sách động bị bắt. Khang là một trong số các học sinh bị cảnh sát bắt. Hoài tới nhà báo tin khiến cho má nó khóc mùi mẩn. Ba nó phải bỏ cả ngày mới lãnh nó ra khỏi phòng giam ở ty cảnh sát tỉnh Gia Định. Thứ bảy Hoài tới thăm vì nó bị ông già quản thúc tại gia. Gặp nhau nó cười nói:

– Bây giờ tao mới biết ở tù như thế nào…

Nó có vẻ hảnh diện khi bị cảnh sát bắt bỏ tù vì tội biểu tình chống chánh phủ. Đưa cho Hoài một phong bì thật lớn nó cười nói:

– Tao xem hình rồi… Tiên Sa chụp hình đẹp lắm… Mày mê cũng phải… Mày tính chuyện gì chưa?

Hoài thở dài.

– Hai đứa tao cũng tính nhưng chắc còn lâu lắm mới lấy nhau… Tao tính rủ mày đi chơi mà xui mày bị quản thúc tại gia…

Hôm sau Khang thản nhiên tới trường học. Bạn bè hỏi thăm. Học sinh lại rũ nhau bỏ học kéo nhau ra đường giăng biểu ngữ và diễn hành. Dân chúng đứng xem chật cả mấy con đường. Cảnh sát kéo tới. Lựu đạn cay nổ. Học sinh rút vào trường và hai phe dằn co cho tới hết giờ học.

Dĩ nhiên tình hình này ảnh hưởng mạnh mẻ tới việc học của Hoài. Trường học đóng cửa một tuần lễ. Lợi dụng việc may hiếm có này Hoài xuống Bến Tre thăm Tiên Sa. Đi thăm người tình Hoài cảm thấy vui buồn lẫn lộn. Anh sợ sự xáo trộn về tình hình chính trị sẽ ảnh hưởng mạnh tới việc học của mình. Bộ giáo dục có thể hủy bỏ kỳ thi tú tài 1 năm nay hoặc niên học có thể sẽ bị kéo dài hơn và kỳ thi sẽ bị trễ hơn.

Tiên Sa mừng ứa nước mắt khi mở cửa. Hoài của nàng đứng đó. Giày bata. Áo trắng. Quần xanh. tay xách chiếc túi vải lớn và nặng.

– Anh Hoài không đi học à?

Hương cười hỏi.

– Tôi bỏ học…

Hoài cười trả lời Hương. Tiên Sa trợn mắt.

– Bỏ học… Hoài điên à…

– Đúng đó… Hoài nhớ Tiên Sa phát điên nên bỏ học xuống đây chơi…

– Xạo… Có chuyện gì nói nghe coi… Xạo là bị đòn nghe chưa…

Hoài kể lại những xáo trộn ở Sài Gòn cho Hương, Hạnh và Tiên Sa nghe.

– Bị học sinh biểu tình mạnh quá nên trường phải đóng cửa một tuần lễ… Ba người nuôi cơm nổi không?

– Anh Hoài ở một tháng cũng không sao. Tụi này đã viết bài xong định gởi cho anh…

Hoài vui vẻ nói:

– Mai mốt tôi ở không sẽ đọc rồi mang về luôn… Các chị cứ viết nhiều đi vì tôi bận học không có thời giờ viết…

Trao một Hương phong bì lớn Hoài nói:

– Báo đó… Mấy chị đọc đi… Có bài viết của tất cả mọi người trong thi văn đoàn Phù Sa…

Hương và Hạnh mừng rỡ đọc báo. Hoài đưa mấy cuốn sách dạy đánh đàn guitar cho Tiên Sa.

– Hoài mua hả Hoài?

– Hoài tiền đâu mà mua. Khang tặng Tiên Sa đấy. Nó nói đó là quà thi đậu trung học cho Tiên Sa. Nó xuống đường bị cảnh sát bắt bỏ tù nên Hoài phải chạy tới nhà nó báo tin để cho ba nó lãnh nó ra…

– Hoài khỏe không?

– Khỏe nhưng lo nhiều. Hoài chỉ sợ Bộ Giáo Dục hủy bỏ kỳ thi tú tài năm nay thời uổng công mình…

Biết đôi bạn tình cần tâm sự nên Hương và Hạnh rút vào giường. Tiên Sa nói nhỏ:

– Mình ra sân sau nói chuyện đi Hoài…

Trời tháng mười về chiều man mát. Không khí tịch mịch.

– Tiên Sa nhớ Hoài nhiều thật nhiều…

– Hoài cũng vậy tuy bận vì niên học mới bắt đầu. Hoài cần phải đi đậu năm nay…

– Tiên Sa tin Hoài sẽ đậu…

Tiên Sa nhìn người bạn tình với ánh mắt thật lạ. Nồng nàn. tình tứ. gởi trao. và tin tưởng. Vòng tay ôm lấy vai Tiên Sa Hoài cười.

– Hoài phải thi đậu nếu không Tiên Sa cười chết…

– Không có cười đâu… Chỉ bắt nằm xuống đánh đòn thôi…

– Đánh ở đâu?

– Chỗ nào cũng đánh hết… Đánh vào chỗ này trước nhất…

Tiên Sa dịu dàng và đằm thắm hôn lên môi người tình. Hoài im lặng thụ hưởng mà không hôn trả lại.

– Sao Hoài không hôn Tiên Sa?

– Hoài bị Tiên Sa đánh đòn mà…

Tiên Sa bật cười. Hoài thở dài.

– Hoài bận quá không có thời giờ viết thư và gởi hình cho Tiên Sa. Trưa ở trường ra là chạy thẳng tới nhà của Khang để làm việc tới bốn giờ mới về ăn cơm xong là gạo bài…

Nói xong Hoài nằm lăn ra chiếu. Tiên Sa cũng nằm bên cạnh.

– Tiên Sa cũng vậy… Tuy có nhiều việc cần làm mà buồn và lười thành ra không muốn làm. Viết cho Hoài hai cái thư bỏ vào phong bì mà chưa gởi. Hoài đừng giận Tiên Sa nghe Hoài…

Hoài xoay người ôm cô học trò cưng của mình vào lòng.

– Hoài không giận Tiên Sa đâu… Những người như mình đôi khi có một cái mà người ta gọi là khủng hoảng của tuổi trẻ. Thường thường nó sẽ qua đi nhưng cũng có khi trầm trọng hơn. Có người tự tử vì bị khủng hoảng tinh thần…

– Em yêu anh…

Tiên Sa thì thầm. Hoài đặt lên má người tình cái hôn nhẹ.

– Hoài yêu Tiên Sa…

– Chắc Tiên Sa không biết ngoại lên Sài Gòn thăm má tuần rồi…

– Tiên Sa đâu có về nhà mà biết. Ngoại ở chơi lâu không Hoài?

– Một tuần… Tụi này năn nỉ ngoại ở lại mà ngoại nói phải về vì vườn tược và gà vịt không ai lo. Ngoại mang lên cho Hoài con vịt xiêm nhỏ xíu để Hoài nuôi…

– Hoài nuôi vịt để làm gì?

– Cho có bạn…

Tiên Sa bật cười khi nghe nói Hoài nuôi vịt cho có bạn.

– Nó dễ thương lắm Tiên Sa. Nghe tiếng xe đạp là nó chạy ra đường đón. Tối nó nằm ngoài mùng của Hoài… Tiên Sa dợt đàn và thổi sáo tới đâu rồi?

– Cũng có chút tiến bộ vì Tiên Sa phải học thêm học lý thuyết âm nhạc… Ông thầy dạy nhạc bảo Tiên Sa nên học lý thuyết song song với thực hành để có căn bản vững chắc về nhạc lý. Tiên Sa thấy ổng nói có lý bởi vì học theo cách của anh Thường dạy Tiên Sa là học mò chỉ thổi được vài bài thôi. Nếu gặp các bài mới lạ thời Tiên Sa mù tịt. Hoài muốn nghe Tiên Sa thổi bài Con Thuyền Không Bến…

Tiên Sa vào nhà lấy đàn và ống sáo. Nhìn theo dáng đi mảnh khảnh của người tình Hoài thở dài. Anh phải dặn Tiên Sa ăn nhiều đồ bổ dưỡng hơn. Bóng tối đổ xuống. Khuôn mặt của Tiên Sa chìm mất trong ánh đèn dầu leo lét. Người hơi nghiêng. hai chân gác lên nhau. Tiên Sa đặt môi lên ống tre. Âm thanh nổi lên. nhẹ như sương trên mặt sông mờ mờ trăng.

– Đêm nay thu sang cùng heo may

đêm nay sương lam mờ chân mây

thuyền ai lờ lững trôi xuôi dòng

như nhớ thương ai chùng tơ lòng…

Hoài ngồi bó gối nhìn. Tiên Sa đó. vóc thân đó. ánh mắt đó. nhưng là âm thanh trùng trùng. buồn như gió heo may lất lây về cuối chân mây. ai nhớ thương ai. ai nhớ. ai thương ai. Tiên Sa ơi. Hoài gọi thầm tên người yêu. Anh nhớ em. yêu em khi nhớ rừng mù u. hương mù u còn đọng trên áo sơ mi.

– Trong cây hơi thu cùng heo may

vi vu qua muôn cành mê say

miền xa lời gió vang thông ngàn

ai oán thương ai tàn mơ vàng

Lướt theo chiều gió

Một con thuyền, theo trăng trong

   Trôi trên sông Thương,

nước chảy đôi dòng

Biết đâu bờ bến

   Thuyền ơi thuyền trôi nơi đâu

Trên con sông Thương,

nào ai biết nông sâu

Nhớ khi chiều sương,

cùng ai trắc ẩn tấm lòng.

   Biết bao buồn thương,

   thuyền mơ buồn trôi xuôi dòng

   Bến mơ dù thiết tha,

   thuyền ơi đừng chờ mong

   ánh trăng mờ chiếu,

   một con thuyền trong đêm thâu

   Trên sông bao la,

   thuyền mơ bến nơi đâu…

Tiên Sa úp mặt vào lòng người tình. Dường như nàng khóc.

– Tiên Sa thương Hoài. muốn mình là cái bến cho thuyền của Hoài đậu. Nói ra Hoài đừng cười nha…

– Ừ… Tiên Sa muốn nói điều gì…

– Tiên Sa muốn viết nhạc…

Hoài hôn vào mắt Tiên Sa.

– Tiên Sa muốn viết một bản nhạc tên Khi Thuyền đổ bến Tiên Sa…

Hoài gật gù.

– Hay lắm… Ở Sài Gòn có nhiều nhạc sĩ tự học rồi sau đó viết nhạc nổi tiếng như Trịnh Công Sơn, Trần Thiện Thanh. Nếu muốn Tiên Sa cũng làm được… Tiên Sa mà nổi tiếng thời Hoài cũng hãnh diện nói với mọi người nhạc sĩ Tiên Sa chính là người yêu của tôi…

Tiên Sa cười dòn. Hoài cũng cười.

– Tiên Sa đã thổi bài Con Thuyền Không Bến này một lần ở Thạnh Phú rồi. Nhưng lần này Hoài có cảm tưởng lại hay hơn. Có phải vì lý do Tiên Sa biết thêm lý thuyết không?

Tiên Sa cười gật đầu.

– Tiên Sa mượn tập nhạc tiền chiến của Thùy Dương để chép lại bản Con Thuyền Không Bến đủ cả lời và nhạc rồi theo đó mà tập. Ban đầu cũng khó lắm nhưng sau quen dần dần . Cái gì không biết vào hỏi thầy…

– Ngày mai Tiên Sa có đi học không?

– Ngày mai thứ bảy mà học gì…

– Hoài quên…

Tiên Sa thụi nhẹ vào lưng người tình.

– Cái gì cũng quên hết… Hoài ơi… Chừng nào Hoài mới về Sài Gòn…

– Chắc thứ ba… Hoài phải về xem trường mở cửa lại chưa…

– Hoài có muốn đi đâu không?

– Không. Hoài chỉ muốn ở nhà với Tiên Sa… Sáng mai hai đứa mình đi chợ mua tép với lá cách về Hoài làm tôm nướng lá cách cho Tiên Sa ăn. Tiên Sa ốm lắm nên cần phải tẩm bổ…

Hoài sờ lên mặt rồi hôn vào mái tóc phảng phất hương mù u của người tình.

– Hoài nhớ rừng mù u của hai đứa mình…

– Tiên Sa cũng vậy… Muốn về thăm nhà mà không có tiền. Bao nhiêu tiền má cho phải mua sách mà vẫn chưa đủ. Tiên Sa còn thiếu sách Anh văn…

– Ngày mai mình đi mua. Hoài có tiền…

– Thôi…

– Gì mà thôi… Hoài cho Tiên Sa mượn mai mốt trả lại…

– Rủi Tiên Sa không có tiền trả lại…

– Thời Hoài xiết cái này trừ nợ…

Hoài kéo Tiên Sa xát vào lòng mình.

– Hoài khôn tổ bà… cho vay có mấy chục đồng mà đòi nhiều gấp ngàn lần. Đúng là ăn lời cắt cổ…

Hoài nói trong tiếng cười.

– Hoài hiền từ nhân đức lắm nên không có cho vai ăn lời cắt cổ mà chỉ cắn cổ thôi…

Hoài hôn nhẹ vào cổ ngay dưới tai của Tiên Sa khiến cho nàng co rúm người lại.

– Tiên Sa…

– Dạ…

Tiếng dạ của Tiên Sa thật ngoan. thật hiền.

– Hoài muốn hôn Tiên Sa phải không?

– Sao Tiên Sa biết?

– Tiên Sa cảm thấy…

Hoài cười lặng lẻ.

– Hoài muốn lắm nhưng không muốn hai đứa mình và nhất là Tiên Sa phải buồn khổ nên đành nhịn thèm…

– Tiên Sa cám ơn Hoài… Tiên Sa thương Hoài… I love you…

Hoài cười lớn.

– Tiên Sa học được mấy câu tiếng Anh rồi?

– Có một câu thôi… Tiên Sa thích nói tiếng Anh. Nghe dễ thương hơn tiếng tây và tiếng tàu của Hoài…

– Tại vì Hoài nói tiếng tây đui và tàu lao… Trên Sài Gòn có Hội Việt Mỹ dạy anh văn miễn phí. Người ta đi học đông lắm…

– Tiên Sa ước gì mình ở Sài Gòn để được đi học…

Hoài cố dấu tiếng thở dài khi biết mình không thể giúp gì được cho Tiên Sa. Nhà anh cũng nghèo. Má anh là một công chức quèn của bộ giáo dục. Với đồng lương chết đói bà phải nuôi năm đứa con. Cũng may chị hai của Hoài sau khi ra trường sư phạm cấp tốc đã đi dạy học nên đời sống cũng dễ thở hơn chút chút.

Dường như nghe được tiếng thở dài của người tình Tiên Sa nói đùa.

– May là không ở Sài Gòn… Ở gần Hoài cắn cổ chịu gì nổi… Hoài ơi…

– Dạ…

Tiên Sa bật cười vì tiếng dạ của Hoài.

– Tiên Sa lạnh… Hoài ôm Tiên Sa đi…

Nhà vắng chỉ có hai đứa. Hương về Bình Đại để xin ba má tiền mua thêm sách học. Hạnh đi Mỹ Tho với người bạn trai. Tiên Sa đang nấu cơm trong lúc Hoài đọc các bài viết gởi đăng báo của Tiên Sa với mấy người bạn.  Sáng hôm nay trong lúc đi mua sách Hoài đưa cho Tiên Sa năm chục đồng gọi là phụ tiền cơm. Tiên Sa không nhận. Hoài phải hăm dọa, năn nỉ. ỉ ôi nàng mới bằng lòng và nói sẽ đưa cho Hương giữ. Mặc dù Tiên Sa chê mắc Hoài cũng mua cho nàng hai cuốn sách Anh văn.

– Cô đầu bếp có cần phụ không?

Hoài ôm chặt cái eo nhỏ của Tiên Sa.

– Hông… Có Hoài bên cạnh Tiên Sa không nấu cơm được…

– Sao vậy?

– Hoài tán tỉnh. bá cổ ôm vai ai mà làm được…

– Tại cô đầu bếp đẹp mà dễ thương…

Hoài cúi hôn vào đôi môi bóng vì dầu mở của người tình. Tiên Sa đón nhận nụ hôn đắm say của Hoài một cách nồng nhiệt.

– Khét… Tiên Sa… Khét…

Tiên Sa dùng dằng.

– Tại Hoài đó… Tại Hoài hôn lâu quá… Bắt đền đi…

– Tại Tiên Sa đó… Hoài muốn thôi mà Tiên Sa đâu có chịu…

– Ai bảo Hoài làm cho người ta mê…

Tiên Sa bỏ con tép cuốn lá cách vào miệng người tình. Vừa nhai Hoài vừa cười.

– Ngon… Lá cách cháy khét thơm quá…

Ăn thử một miếng Tiên Sa cũng nhận thấy Hoài nói đúng. Lá cách cháy vàng thành ra dòn dòn, mùi thơm hơn và vị cũng ngọt hơn.

– Ngon quá hả Hoài…

– Vậy mà Tiên Sa đổ thừa cho Hoài…

Bóc thêm một miếng chấm vào chén nước mắm pha, bỏ vào miệng Hoài nhai từ từ như để thưởng thức miếng ăn ngon.

– Ngon tuyệt… Tiên Sa làm ngon hơn Hoài…

– Phải hôn hay là Hoài nịnh để Tiên Sa làm cho Hoài ăn sướng miệng…

Hoài nhăn răng cười.

– Tiên Sa đi guốc trong bụng Hoài rồi… Nè ùm đi cưng…

Hoài đưa con tép cuốn lá lách tới. Tiên Sa há miệng ra nhưng trước đó một giây Hoài bỏ tọt con tép vào miệng mình.

– Lêu lêu mắc cở…

– Mắc dịch… Nghỉ Hoài ra không chơi với Hoài nữa…

Tiên Sa phụng phịu.

– Hoài xin lổi Tiên Sa… Há miệng ra Hoài thường cho…

Tiên Sa há miệng và Hoài bỏ con tép vào. Khi Tiên Sa chưa kịp ngậm lại Hoài hôn nhanh vào cái miệng xinh xinh của người tình.

– Hoài ăn gian hổng chịu đâu…

Tuy nói là hổng chịu nhưng hai cánh tay của Tiên Sa quấn lấy cổ người tình không chịu rời. Nụ hôn bằn bặt thiếp mê. đôi môi dập vùi. Thân thể nóng hừng. Trái tim sai nhịp. Hơi thở lạc dòng. Hai kẻ yêu nhau chìm trong mê đắm.

– Hoài ơi…

Hai chữ ” Hoài ơi ” như một dỗ dành tri thức. Hoài ngừng lại đúng lúc phải dừng lại. Hai đứa rời nhau trong ngỡ ngàng. luyến tiếc.

– Cơm xong chưa Hoài đói bụng rồi…

Tiên Sa hứ tiếng nhỏ dọn cơm lên bàn.

– Ăn xong hai đứa mình qua bên Cải Cối chơi… Tiên Sa có qua bên đó chưa?

– Chưa… Nghe mấy nhỏ bạn nói bên đó đẹp và vui lắm nhưng Tiên Sa chưa đi lần nào…

– Mình qua đó ăn trái cây…

Ăn nhanh bữa cơm hai đứa sửa soạn. Quần dài, áo sơ mi ngắn tay, giày săng đan, đầu đội chiếc nón bằng vải của Hoài mới vừa cho, Tiên Sa thật ngộ nghĩnh và dễ thương. Hai đứa đi bộ xuyên qua bờ hồ rồi theo con đường lớn xuống bờ sông. Ngồi trên con thuyền gắn máy đuôi tôm Tiên Sa lặng ngắm dòng sông Bến Tre gờn gợn sóng. Gió hiu hiu.

– Sông Bến Tre đẹp quá hả Hoài?

Hỏi mà không thấy người tình trả lời Tiên Sa quay nhìn. Hai chân gập lại ép sát vào ngực. Hai tay ôm lấy hai chân. đầu hơi cúi xuống Hoài ngồi bó gối nhìn dòng sông. Tia nhìn ngác ngơ tìm kiếm một cái gì không có trong đời sống này. Ánh mắt buồn bã đến tội nghiệp. Tiên Sa ứa nước mắt xót thương. Hoài ơi. Tiên Sa thương Hoài. muốn Hoài được vui hơn là buồn. sung sướng hơn là khổ đau. Tiên Sa muốn nhìn thấy ánh mắt sáng hy vọng. tia nhìn dịu dàng và đằm thắm của Hoài.

Con đò cập bến. Hai đứa cặp tay nhau đi trên con đường đất trắng mịn. Ánh mặt trời xuyên qua tàng cây thành những bóng nắng chập chờn lung linh. Không gian tĩnh mịch. quạnh vắng. Hoài dừng trước ngã ba nơi có xạp bày bán trái cây. Những múi mít vàng ươm mật. trái ổi chín thơm mùi. mận xanh ngọt lịm. trái cóc chua. xoài tượng chua chảy nước miếng. Hoài cầm trái vú sữa vàng óng lên ngắm nghía.

– Hoài thích vú sữa hả?

Cười gật đầu Hoài thì thầm. Tiên Sa đỏ mặt:

– Hoài kỳ cục quá…

Hoài trả tiền cho hai trái vú sữa.

– Tiên Sa ăn không?

– Hông…

Tiên Sa dùng dằng rồi thúc mạnh cùi chỏ vào hông người tình.

– Ui da… Gãy bẹ sườn anh rồi…

– Cho gãy luôn… Cho bỏ tật ăn nói bậy bạ… Tối nay về coi hình hai đứa mình chụp nghe Hoài… Tiên Sa sẽ lựa những tấm thật đẹp để dành làm kỷ niệm…

– Thằng Khang nó coi rồi. Nó khen Tiên Sa đẹp. Hoài nói với nó con gái Bến Tre đẹp lắm. Nó định nhờ Tiên Sa giới thiệu một người…

– Ủa… Hoài nói anh Khang có bồ rồi mà…

– Hai đứa nó rã đám rồi…

– Tại sao vậy?

– Hoài không biết… Thằng Khang nói tự dưng nó cảm thấy chán yêu. chán tình cảm lăng nhăng. Nó nói với Hoài nó tính tình nguyện vào trường võ bị Thủ Đức sau khi đậu tú tài…

– Hoài có định đi lính không?

– Chưa biết… Hoài đi lính có tiền nuôi Tiên Sa học làm cô giáo Tiên Sa chịu không?

Hơi ngần ngừ giây lát Tiên Sa lắc đầu.

– Rủi Hoài chết đi thời làm sao. Thôi Hoài đừng đi lính…

– Nhiều khi không đi cũng không được… Bị động viên là phải đi…

– Tiên Sa muốn nói là Hoài không nên tình nguyện. Hoài đi lính Tiên Sa sợ Hoài chết bỏ Tiên Sa một mình buồn lắm…

– Tiên Sa đừng lo… Thầy bói coi tướng nói Hoài sống tới chín chục lận…

– Xạo… Thầy bói nào… Họ làm gì biết được… Thôi mình về nghe Hoài… Tiên Sa mỏi chân rồi…

Sáng thứ hai Hoài đi bộ với Tiên Sa tới trường rồi lang thang trên những con đường đã đi qua. Nhớ lại hồi học lớp nhì có thằng bạn thân nhất tên Duy nhà ở Cầu Cá Lóc Hoài đi bộ xuống đó kiếm với hy vọng Duy vẫn còn ở chỗ cũ. Con đường hẻm nằm bên trái dưới chân câu bây giờ được làm rộng ra. Nhà cửa nhiều hơn. Không còn dấu vết nào về ngôi nhà của Duy. Có lẽ gia đình nó đã dọn đi nơi khác.

Sáng thứ ba Hoài lên xe về Sài Gòn một mình. Vì phải đi học nên Tiên Sa không thể đưa anh ra bến xe. Suốt mấy tiếng đồng hồ ngồi trên chiếc xe đò hôi hám và chật chội Hoài nín lặng như một người câm điếc.

Sáng thứ tư tới trường thăm dò Hoài gặp Khang. Cánh cổng trường đóng im ỉm. Hai đứa đạp xe ra Sài Gòn ăn khô bò rồi trở về nhà nó đọc thư của độc giả gởi về. Thấy Khang cắm cúi đọc thư Hoài ngạc nhiên hỏi.

– Em đâu rồi?

– Rã đám rồi…

– Lý do?

– Không có lý do… Tự nhiên tao thấy chán… Vả lại nó muốn tiến tới mà tao thời không…

Ngập ngừng giây lát nó cười cười:

– Mình còn trẻ mà tội vạ gì lấy vợ. Tao tính tình nguyện vào Thủ Đức sau khi đậu tú tài 1…

– Mày đâu cần phải đi lính…

– Tại sao?

– Mày là con một mà… Mày được miễn dịch…

Khang cười buồn:

– Đó là lý do khiến cho tao muốn đi lính nhiều hơn… Thấy bạn bè hàng xóm đi lính giữ nước còn mình cứ nhong nhỏng chơi tao mắc cỡ…

– Mày ráng lấy tù tài 2 rồi vào võ bị Đà Lạt thời hách hơn…

Khang lắc đầu:

– Đà Lạt học lâu thấy bà… Tao không thích học. Tao thích làm lính… Ra trường Thủ Đức tao sẽ tình nguyện về Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến hay Biệt Động Quân. Mặc đồ rằn ri mới oai…

– Oai thì oai thiệt nhưng mày lên bàn thờ cũng lẹ lắm. Ông anh bà con của tao đi Lực Lượng Đặc Biệt mới có hơn năm là ngủm rồi. Mày coi chừng…

– Con người ta sống chết có số mà hơi sức đâu lo cho mệt. Mày đừng nói với má tao vụ tao đi lính bả chửi chết. Ông già tao mà biết tao tính đi lính là ổng quản thúc tại gia tao liền…

 Ngừng lại hớp ngụm nước Khang cười tiếp:

– Tháng tư năm tới là tao đủ 18 tuổi. Lúc đó tao không cần ông bả ký tên cho phép tao tình nguyện đi lính. Làm đơn xong là tao trốn biệt cho tới khi trình diện…

Nhìn Hoài giây lát Khang cười cười:

– Hay là tao với mày tình nguyện một lượt cho vui…

Hoài cười vì ý nghĩ điên của Khang.

– Tiên Sa không thích tao đi lính. Nàng sợ tao chết…

– Ừ… Tao quên mày đang có bồ…

Ngày 1 tháng 11 năm 1963 chính phủ Ngô Đình Diệm bị lật đổ. Tình hình chính trị tại Sài Gòn tạm yên. Trật tự được tái lập. Học sinh đi học bình thường. Giáo sư và học trò cố gắng theo kịp chương trình đã bị gián đoạn trong thời gian qua. Dù bù đầu vào việc học Hoài cũng viết cho Tiên Sa một lá thư.

Vừa dựng chiếc xe đạp nơi cửa Tiên Sa thấy người phát thư quen thuộc dừng xe nơi đầu ngõ.

– Cô có thư đây nè…

Người phát thư đưa cho Tiên Sa một phong thư thật lớn và dày cộm. Hấp tấp đẩy xe vào nhà xong không kịp thay quần áo nàng xé phong thư. Bốn tờ báo cũ kèm theo một lá thư. Không màng tới mấy tờ báo Tiên Sa nằm lăn ra giường đọc thư của Hoài.

– Sài Gòn ngày tháng năm không cần biết…

Tiên Sa mỉm cười vì mấy chữ tốc kê này.

– Ta nhớ người xa cách núi sông. người xa xa có nhớ ta không. Tiên Sa… Tiên Sa… ta gọi hoài tên ai. tên cô gái làng Châu Bình. tên cô học trò trường Phan Thanh Giản. Dù chỉ là hai chữ nhỏ bé nhưng tên em lớn dần trong hồn ta như con nước sông Ba Lai hiền hòa. như dòng sông Bến Tre mù sương sớm. Hôm qua đạp xe trên đường Lê Thánh Tôn ta nhớ Tiên Sa vô cùng. Chiều một mình qua phố. âm thầm nhớ nhớ tên em. nhớ môi em mềm. nhớ mắt em buồn. nhớ nụ cười tươi. nhớ bàn tay em ấm. Tiên Sa ơi… Hoài nhớ Tiên Sa…

Tiên Sa ngừng đọc vì nước mắt ứa ra làm mờ đi những dòng chữ trên lá thư tình của Hoài.

– Hoài ơi… Tiên Sa nhớ Hoài… Nhớ thật nhiều…

Lấy tay lau nước mắt nàng lẩm bẩm.

– Hôm qua Hoài đã trình cho má của Khang về các bài viết cho mục Quê Hương Tôi. Theo đề nghị của Hoài bà chọn đăng bài của Hương trước nhất rồi sau đó là bài của Tiên Sa, Hạnh, Thùy Dương và hai bài thơ lục bát của Quỳnh với Linh. Thằng Khang cho con bồ nó de nên trở lại làm việc với Hoài. Nhờ vậy mà Hoài có chút thời giờ để viết thư và để nhớ Tiên Sa. Hoài bù đầu vào trang sách học. mệt nhoài với đạo hàm. phương trình. công thức. phản ứng hóa học. với định luật vạn vật hấp dẫn của Newton. Archimede với sức đẩy của nước. Hoài ghét vạn vật. toán. lý hóa. anh văn. việt văn. hội họa. Hoái ghét hết. chỉ thương có Tiên Sa thôi. thương thật nhiều… Thương em trái ấu cũng tròn. Me sống cũng ngọt đường phèn cũng chua… Hoài ước gì mình có phép cân đẩu vân của Tề Thiên Đại Thánh nhảy một cái tới Bến Tre liền để được nhìn thấy Tiên Sa. Từ đây tới Bến Tre chỉ có hơn tám mươi cây số mà trùng trùng cách trở. đi hoài không tới được. Có cái gì ngăn cách chúng mình. làm cho chúng mình không được gần nhau….

Tiên Sa liếm nước mắt mằn mặn nơi môi. Với tay lấy chiếc khăn máng nơi đầu giường nàng lau nước mắt rồi sụt sùi đọc tiếp lá thư.

– Hôm qua chủ nhật Khang tới nhà rủ Hoài ra đường Lê Lợi ăn kem. Từ ngày de con bồ nó có vẻ buồn nên hay rủ đi chơi. Dù bận Hoài cũng đi vì tội nghiệp nó. Khang khoe với anh về chiếc xe gắn máy mà ba của nó mới mua cho nó vào dịp tết. Chiếc xe chiến thật. Làm con nhà giàu kể cũng sướng. Trong lúc Hoài còn đạp xe đạp cọc cạch thời nó đã có xe gắn máy chạy ào ào. Nó còn khoe biết lái xe hơi nữa. Nó nói bữa nào sẽ muợn xe của ba nó chở anh ra Vũng Tàu tắm biển.

Có một người bà con bên nội của Hoài lên Sài Gòn thăm má. Bà cho biết tin là ngoại sẽ lên thăm tụi này. Khi nào ngoại về Hoài sẽ gởi quà cho Tiên Sa. Không có gì nhiều và mắc tiền đâu. Chỉ có mấy tập nhạc cũ của Khang cho. Quần áo cũ của Hằng. em gái Khang. một chai dầu thơm của Hoài và cái kiến mát. để Tiên Sa diện cho đẹp và đi ” cua bồ “…

Tiên Sa gấp lá thư lại. Lá thư còn dài nhưng nàng để dành vì không muốn đọc hết.

– Hoài ơi… Tiên Sa không có và không thể đi ” cua bồ ” đâu. Không có ai hơn Hoài đâu. Tiên Sa không yêu ai hơn yêu Hoài. Ở đâu cũng là hình ảnh của Hoài. Ăn cơm cũng nhớ Hoài. Ngủ cũng mơ thấy Hoài. Gạo bài cũng nhớ Hoài. Như vậy thời làm sao Tiên Sa có thể đi cua bồ. Hoài đã ở trong Tiên Sa rồi. Dù nghìn trùng cách ngăn Tiên Sa cũng thấy có Hoài bên cạnh. nghe tiếng Hoài nói. cười. kể chuyện tiếu lâm văn chương. chuyện tình của Ngọc Hân công chúa với Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ mà Hoài bảo là có thật nhưng bị Tiên Sa tra hỏi Hoài phải thú nhận là mình xạo. Tuy nhiên Tiên Sa yêu cái xạo dễ thương của Hoài. Yêu anh yêu cả đường đi. Ghét anh ghét cả tông chi họ hàng. Ghét Hoài lắm. Tiên Sa ghét Hoài tới độ muốn cắn cái môi tham lam. Ánh mắt nồng nàn và bàn tay đam mê. Tiên Sa muốn được thấy Hoài bằng xương bằng thịt Hoài ơi…

9.

Chiều thứ sáu. Hương đi chợ. Hạnh ra phố với bồ chỉ còn Tiên Sa ở nhà một mình học đàn. Nghe tiếng gõ cửa một cách gấp rút nàng bước ra mở cửa.

– Xin lỗi anh kiếm ai?

– Tôi muốn kiếm cô Tiên Sa…

– Tôi là Tiên Sa…

Người con trai nở nụ cười thật tươi. Nhìn cách ăn mặc của người con trai lạ mặt nàng biết anh không phải là người ở đây. Tự dưng Tiên Sa liên tưởng tới một người.

– Tôi là Khang bạn của Hoài…

Tiên Sa cảm thấy đầu gối mình run run.

– Tôi xuống đây để báo cho Tiên Sa biết là Hoài bị xe đụng nặng lắm phải chở vào nhà thương. Nó muốn gặp Tiên Sa…

– Anh Hoài có sao không anh?

Giọng của Tiên Sa như lạc đi.

– Không biết… Bác sĩ bảo ít hy vọng lắm…

– Mình đi bây giờ hả anh?

– Ừ… Mình phải đi ngay mới kịp… Tôi có xe hơi chờ sẵn ngoài kia…

– Tiên Sa cần lấy chút quần áo…

Khang lắc đầu.

– Khỏi cần… Em gái tôi có quần áo cho Tiên Sa dùng tạm…

Tiên Sa tất tả theo Khang ra chiếc xe Peugot đậu bên kia đường. Khang mở cửa cho Tiên Sa ngồi ở băng sau. Xe qua Ngã Ba Tháp rồi thẳng đường đi về bến bắc. Ra tới chỗ đồng trống Khang từ từ ngừng xe lại.

– Có chuyện gì vậy anh Khang?

– Chắc bánh xe bị xẹp… Để tôi ra coi lại bánh xe…

Khang mở cửa đi vòng vòng quanh xe xong mở cốp xe. Một người chui ra. Ngồi khom lưng úp mặt vào hai bàn tay Tiên Sa khóc lặng lẻ. Nàng thì thầm.

– Hoài ơi…

– Tiên Sa…

 Nghe giọng nói trầm ấm vang bên tai Tiên Sa ngước nhìn. Hoài… Hoài của Tiên Sa đó. Ánh mắt nồng nàn. nụ cười đam mê. Hơi thở ấm. Không tự chủ được Tiên Sa ôm chầm rồi xiết chặt lấy người tình như sợ sẽ mất đi. Nụ hôn ngập thương nhớ.

– Hoài kỳ quá… Làm Tiên Sa sợ muốn chết…

Tiên Sa nhéo vào tay người tình một cái đau điếng khiến cho Hoài phải la lớn.

– Ui da đau quá…

– Ai bảo Hoài kỳ quá… Rủi Tiên Sa sợ đứng tim chết luôn rồi làm sao…

Khang mở cửa ngồi vào tay lái.

– Anh Khang nữa… May mà Tiên Sa không xỉu trước mặt anh…

Khang phân bua.

– Đó là ý kiến của Hoài… Thằng này tốc kê lắm Tiên Sa nên coi chừng…

Khang quay đầu xe chạy trở về nhà.

– Thành phố ở đây đẹp quá hả Tiên Sa. Êm đềm và yên tịnh không như ở Sài Gòn. Tiên Sa có người bạn nào không giới thiệu cho tôi đi…

– Tiên Sa có nhỏ bạn tên Hương. độc thân. vui tính. Chỉ sợ anh chê Hương nhà quê…

– Tiên Sa cứ giới thiệu đi… Biết đâu…

Xe quẹo vào con đường đá lởm chởm rồi lát sau ngừng dước gốc cây me. Ba đứa vào nhà. Hương và Hạnh đang ngồi đọc tờ báo của Hoài gởi xuống.

– Đây là anh Khang, bạn của Hoài còn đây là Hương và Hạnh, bạn của Tiên Sa…

Khang có vẻ lúng túng khi thấy Hương. Điều đó khiến cho Hoài ngạc nhiên. Cả bọn ngồi nói chuyện. Khang trầm lặng, cười nhiều hơn nói trái với bình thường là một người con trai hoạt bát và vui vẻ. Ngay cả Hương cũng thế. Nàng không cười nhiều và bông đùa. Tiên Sa cười thầm vì thái độ khác lạ của Hương và Khang. Dường như họ bị tiếng sét ái tình.

– Anh Khang và Hoài ngồi chơi để tụi này nấu cơm…

Ba cô gái bỏ ra sau bếp. Khang thì thầm với bạn. Hoài gật đầu đi ra sau bếp nói với Tiên Sa.

– Để chuộc lỗi với Tiên Sa và cũng để kỷ niệm buổi gặp gỡ hôm nay Khang có nhã ý mời ba chị đi ăn…

Hạnh cưới đùa:

– Có chuyện gì mà anh Hoài nói năng lịch sự và lễ phép vậy. Anh đừng kêu Hạnh bằng chị khiến cho Hạnh cảm thấy già…

– Ảnh bị tao bắt phải ăn nói đàng hoàng và lễ phép…

Tiên Sa xen lời.

– Mày dữ quá coi chừng ảnh trốn mất biệt rồi lúc đó ngồi khóc hu hu…

Hương cười nói với Hoài.

– Anh nói với anh Khang cho tụi này mười lăm phút để sửa soạn…

Hai người con trai ngồi ngoài hàng ba chờ. Hoài nhìn đồng hồ trên tay Khang.

– Mười lăm phút rồi. Sao lâu vậy?

Khang cười:

– Đàn bà họ nói mười lăm phút có nghĩa là hai cái mười lăm phút…

Có tiếng cười nói rồi Hạnh, Hương và Tiên Sa bước ra cửa. Khang nhìn Hương đăm đăm. Cô gái tỉnh lẻ này hoàn toàn khác hẵn. Áo dài màu tím hoa cà. Quần trắng. Guốc cao gót. Chút trang điểm. Hương đẹp hồn nhiên. hiền hòa và tuơi mát. Ngần thứ đó đã hớp hồn anh con trai nhà giàu thành phố.

– Tôi tưởng con gái Sài Gòn mới đẹp không ngờ con gái Bến Tre còn đẹp hơn…

Hương cười thánh thót.

– Cám ơn anh Khang…

Hoài im lặng nhìn Tiên Sa. Áo dài trắng. quần đen. guốc cao gót và không son phấn. Cô gái làng Châu Bình đẹp đơn sơ. tự nhiên như hoa mù u tinh khiết. Đi sau cùng Hoài nói nhỏ vào tai Tiên Sa.

– Coi bộ Khang chịu Hương rồi…

Tiên Sa cười.

– Nhỏ Hương cũng mết Khang… Tiên Sa chưa bao giờ thấy nó diện đẹp như vậy…

– Hương đâu có đẹp bằng Tiên Sa của Hoài…

– Nịnh… Tối nay Tiên Sa sẽ hỏi tội Hoài… Ráng giữ mình đi…

– Tiên Sa có nhéo cũng đừng nhéo mạnh quá tội nghiệp anh…

Tiên Sa bật cười vì câu năn nỉ của Hoài. Rất lịch sự và rất văn minh Khang mở cửa cho Hương ngồi vào băng trước với mình trong lúc Hoài mở cửa cho Tiên Sa và Hạnh.

– Mày coi chừng lủi vô lề nghe Khang…

Hoài nhắc chừng khi thấy bạn chăm chỉ lái xe. Khang cười im lặng.

– Hương học lớp mấy?

Hương cười trả lời câu hỏi của Khang.

– Dạ… Hương học đệ tam… Anh Khang chắc học cùng lớp với anh Hoài…

– Không những học cùng lớp mà còn ngồi cạnh nhau. Có thời gian lũ bạn gọi hai đứa tôi là cặp tình nhân lý tưởng. Hoài cho tôi de sau khi quen với Tiên Sa…

– Chứ không phải mày có bồ rồi mày bỏ tao bơ vơ…

Hương lìếc nhanh Khang và bắt gặp Khang cũng nhìn mình cười.

– Trước đây Khang có quen một cô gái. Cô ta muốn tiến tới mà Khang thời không. Thế rồi hai đứa xa nhau…

– Tại sao anh Khang không muốn lấy vợ?

– Mình còn trẻ quá mà. Phải lo sự nghiệp tương lai trước rồi mới lấy vợ sau. Ba má của Khang giàu tuy nhiên Khang muốn lo cho thân mình chứ không ăn bám cha mẹ. Có vợ con rồi mà ăn bám cha mẹ người ta cười chết…

Ngừng lại giây lát Khang thở dài.

– Khang tính đi lính. Đậu tú tài xong Khang tình nguyện vào trường Thủ Đức…

– Đi lính dễ chết lắm anh Khang biết không?

– Khang biết nhưng ít ra đời sống của mình còn có mục đích. một lý tưởng. Nếu có chết thời mình cũng chết cho một cái gì mà mình tin tưởng…

Mọi người đều im lặng suy nghĩ. Dường như có tiếng thở dài của ai đó. Theo lời Hương chỉ Khang ngừng xe trước quán ăn sang nhất của tỉnh. Cả bọn ngồi xuống chiếc bàn rộng đặt cạnh cửa sổ nhìn ra con đường hẹp và yên tỉnh. Năm đứa gọi thức uống trước. Hương mỉm cười nhìn Khang.

– Để Hương gọi cho anh Khang món nước xay sinh tố…

Gật đầu bằng lòng Khang nói với bạn.

– Mày gọi món ăn đi Hoài. Mày quê ở đây chắc biết nhiều hơn…

Hoài gọi con cá lóc nướng trui, một dĩa lớn của rang muối. hai dĩa cá trê vàng chiên dằm nước mắm gừng. Thấy Hoài định gọi thêm Tiên Sa bèn cản lại.

– Bao nhiêu đó đủ rồi Hoài… Ăn làm sao cho hết… Anh Khang quê ở đâu?

– Tôi sinh ra ở Sài Gòn còn ba má quê ở Bạc Liêu…

– Sài Gòn đẹp lắm phải không anh Khang?

– Đẹp nhưng cũng xô bồ và hổn tạp. Người ta chạy theo tiền bạc…

Ly nước sinh tố được đem ra. Hút một hơi dài Khang tặc lưỡi.

– Ngon và đặc biệt. Cái này tên là gì vậy Hương?

– Đó là nước mãng cầu pha với xoài…

Khang hút một hơi gần cạn ly.

– Ở Sài Gòn cũng có bán nước sinh tố nhưng dường như không có món này…

Vẩy tay gọi người bồi bàn bảo làm thêm một ly nữa Khang cười nói với Tiên Sa.

– Nghe Hoài nói Tiên Sa đàn hay lắm.

– Dạ… Cám ơn anh Khang. Tối nay Tiên Sa sẽ đàn cho Hoài và anh nghe với một điều kiện là anh đừng cười Tiên Sa đàn không hay…

– Hứa danh dự là không cười…

Thức ăn được bày lên bàn. Ba cô gái chỉ ăn chút chút trong lúc Hoài và Khang ăn tha hồ. Tiên Sa phàn nàn.

– Làm con trai sướng thật… Muốn ăn là ăn, thèm ăn là ăn. Còn con gái thèm muốn chết mà không dám ăn vì sợ mập…

Hoài cười an ủi.

– Tiên Sa cứ ăn đi… Mập Hoài còn mê nhiều hơn…

– Xạo hoài… Hoài xúi người ta ăn cho xấu đi đặng đi mê cô khác phải không…

– Tiên Sa chê không ăn thời để Hoài ăn dùm cho… Gì chứ ăn thời Hoài không chê…

Ăn xong Hương đề nghị Khang lái xe ra bờ sông Bến Tre hóng mát. Năm đứa ngồi trên bãi cỏ sát bờ sông. Hít hơi dài không khí trong lành Khang cười nói với Hương.

– Sông này đẹp quá… Quê của Hương ở đâu?

– Bình Đại… Từ đây về Mỹ Tho có con đường nhỏ bên tay mặt. Đó là đường về Bình Đại… Ở đó buồn lắm và quê mùa lắm…

– Hương đâu có quê mùa…

– Đó là vì Hương lên tỉnh học, hấp thụ được chút văn minh thành phố…

– Hương diện còn đẹp hơn mấy cô gái ở Sài Gòn…

Hạnh, Tiên Sa và Hoài thả bộ dài theo con đường dọc bờ sông để mặc cho Khang và Hương trò chuyện với nhau.

– Mày nghĩ sao Tiên Sa?

– Nhỏ Hương ít khi nói chuyện với ai thế mà lại chịu ngồi nói chuyện với anh Khang. Chắc là có sự lạ…

– Anh Hoài biết anh Khang nhiều không?

– Hai đứa quen nhau hồi còn đệ thất. Tuy là con nhà giàu nhưng nó được lắm. Hiền hậu, dễ thương và rất tốt với bạn bè… Chỉ sợ hai người không hợp thôi… Hoài nghe nói Hạnh có bồ rồi phải không?

Có vẻ bẻn lẻn Hạnh nhìn Hoài cười nói.

– Dạ… Ảnh tên Minh. Nhà nghèo nhưng ảnh ham học. Tối nay ảnh tới nhà Hạnh nhờ anh Hoài coi tướng ảnh dùm Hạnh…

Tiên Sa cười xen vào.

– Anh Hoài biết gì về tướng số mà mày biểu ảnh coi tướng… Ảnh xạo mày đừng có tin…

Đi bộ một lát Tiên Sa kêu mỏi chân.

– Hoài cỏng Tiên Sa chịu không?

– Chịu… Đưa lưng đây…

Hoài khom lưng và Tiên Sa choàng hai tay ôm lấy cổ người tình.

– Thôi… Mắc cỡ lắm… Người ta cười chết…

– Ai cười hở mười cái răng… Tiên Sa nhát vậy… Để anh cỏng Tiên Sa về nhà luôn…

– Cám ơn… Tiên Sa ngồi xe hơi sướng hơn…

Trời chạng vạng tối năm đứa lên xe về nhà. Hoài nói với Khang ghé chợ mua một chục khúc bánh mì thịt vì sợ thức khuya sẽ đói bụng. Vừa về tới nhà chưa kịp mở cửa Minh, bồ của Hạnh cũng đạp xe đạp tới. Ba cô gái chia nhau làm nước chanh, nước trà còn ba chàng thanh niên lãnh phần trải chiếu và đốt lửa ung muỗi. Ánh trăng mùng tám mờ ảo. lung linh.

Tiên Sa nằm ngửa gối đầu lên đùi của Hoài. Trong ba cặp thời Hoài và Tiên Sa quen nhau lâu hơn nên cũng tự nhiên nhiều hơn. Hạnh với Minh quen nhau chừng nửa năm nên cũng còn giữ ý. Riêng Khang và Hương đang trong thời kỳ mới quen nên không có cử chỉ thân mật hoặc lời nói tự nhiên.

– Tiên Sa đàn đi Tiên Sa?

Khang nài nỉ. Chiều ý Tiên Sa vào nhà lấy đàn.

– Bản nhạc này Tiên Sa phải dợt hơn tháng trời mới tạm nghe được. Mời mọi người nghe thử…

Hoài ngồi dậy. Hai chân rút lại ép sát vào ngực. hai tay ông lấy hai chân Hoài cúi mặt nhìn xuống. Dù chú ý tới cách ngồi nghe nhạc hơi lạ lùng của Hoài nhưng mọi người không tiện hỏi. Tiên Sa ôm đàn. Ngón tay trắng màu ánh trăng mùng tám thoăn thoắt di chuyển trên dây đàn . Từng nốt. từng nốt nhạc mường tượng như tiếng mưa rơi. mưa trong không gian. mưa trên phím đàn. mưa trong lòng người.

– Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi…

Trời lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi…

Nghe gió thoảng mơ hồ trong mưa thu ai khóc ai than hờ…

Vài con chim non chiêm chiếp kêu trên cành…

như nhủ trời xanh.

gió ngừng đi…

mưa buồn chi cho cõi lòng lâm ly…

Hồn thu tới nơi đây gieo buồn lây…

Lòng vắng muôn bề không liếp che gió về…

Ai nức nở thương đời châu buông mau dương thế bao la sầu…

Tiếng đàn như giọt mưa rơi. chìm xuống thành nhịp buồn tả tơi. thành lời thở than. Hoài gục mặt lên đầu gối của mình. như uống trọn âm thanh của tiếng đàn. Anh không nhìn. không thấy khuôn mặt của người tình chìm khuất trong bóng đêm. với đôi mắt long lanh ngời tình tự. Sáu người. như sáu pho tượng ngồi câm nín. chỉ có tiếng đàn di động trong không gian thành âm thanh nỉ non. thành tiếng khóc nghẹn ngào…

– Người mong mây tan cho gió hiu hiu lạnh…

Mây ngỏ trời xanh…

chắc gì vui…

mưa còn rơi bao kiếp sầu ta nguôi…

Gió xa xôi vẫn về…

mưa giăng mù lê thê…

Đến bao năm nữa trời…

Vợ chồng Ngâu thôi khóc vì thu…

Âm thanh dứt mà âm hưởng đọng lại trùng trùng. trên tóc. trên vai áo. trên mắt môi người nghe. đọng lại trong hồn làm tê dại cảm giác.

Khang chợt thở dài.

– Tiên Sa đàn bản Giọt Mưa Thu có hồn lắm… Tôi đàn bản này nhiều lần mà cũng không bằng được Tiên Sa…

– Cám ơn anh Khang…

Cô gái làng Châu Bình cười đưa cây đàn cho Khang.

– Mời anh…

Không khách sáo Khang cầm lấy cây đàn. Hướng về Hoài đang ngồi gục mặt Khang cười.

– Hoài chắc biết bản này…

Tiếng đàn nổi trôi. Những ngón tay dài xanh lướt trên dây đàn. rồi là tiếng hát đầm ấm của Khang.

– Như cánh chim bay giữa vùng biển nhớ mênh mông…

người về đây nghe sóng vỗ bềnh bồng…

người về như chim xoải cánh cô đơn.

bay hoài trong giấc mơ tan.

mù vắng bến bờ xót xa tình xưa…

Như cánh rong rêu giữa vùng biển nhớ mênh mông…

giạt về đây nghe sóng vỗ hồn sầu…

nhìn dòng sông Ngân ngăn cách đêm nao…

chập chùng đâu bến Tiêu Tương…

hồn xót xa hoài giấc mơ hồi hương…

Hương ngồi bất động. Giọng hát trầm ấm của Khang như tiếng thì thầm bên tai. Nàng không ngờ người con trai xa lạ này lại có tiếng đàn quyến rủ. giọng hát trữ tình đến rung lòng người nghe. Nàng nhìn đăm đăm mái tóc đen dài cúi xuống cây đàn.

– Ai chia vạt nắng se buồn…

Như ta rồi cũng xa nguồn…

Làm sao cho em biết tình ta vẫn lấp lánh trong cõi hồn bát ngát…

Làm sao cho em thấu tình ta như núi biếc như sông dài biển rộng …

Khang ngước lên. Hương mỉm cười. cảm thấy hồn mình lao đao. Làm sao cho em thấu tình ta như núi biếc sông dài biển rộng… Tuy mới gặp nhau mà Hương tưởng như chúng mình đã gặp nhau từ kiếp trước…

–  Xin giữ cho nhau những khoảng đời nhớ mông lung…

Tình là trùng dương sóng vỗ chập chùng…

Mảnh hồn ta nay đã khuất nơi nao…

đời sầu mấy phím thương đau mà nỡ chôn vội mấy kiếp trùng khơi…

Tiếng vỗ tay vang lên một cách nồng nhiệt. Tiên Sa cười.

– Anh Khang đàn hay mà hát thời tuyệt… bản nhạc này tên gì vậy anh Khang…

Khang cười gượng.

– Tôi có một cái tật xấu là biết đàn hát mà không nhớ được tên bản nhạc. Tiên Sahỏi Hoài may ra nó nhớ…

Hoài ngước lên nhìn Tiên Sa.

– Đó là bài Qua Vùng Biển Nhớ của Từ Công Phụng…

Hương nhìn Khang và bắt gặp Khang cũng đang nhìn mình.

– Hương thích giọng hát của anh Khang… Nếu hai đứa mình quen nhau chắc Hương phải bắt anh hát cho Hương nghe Hoài. Anh Khang chịu không?

Khang đặt tay lên dây đàn. Âm thanh dặt dìu. và giọng nói trầm ấm cất lên.

– Thương em mấy núi anh cũng trèo… Mấy sông anh cũng lội mà vạn đèo anh cũng qua huống chi phà Rạch Miểu…

Hương cười dòn vì lối tỏ tình dí dỏm và ngộ nghĩnh của Khang.

– Sài Gòn với Bến Tre cách nhau có mấy chục cây số thời Khang đâu có ngại xuống đây để hát cho Hương nghe…

Đang ngồi bó gối Hoài ngước đầu lên.

– Ở đây có Hương là sướng nhất. Viết bài gởi đăng báo thì được chọn đăng trước nhất rồi bây giờ lại có người hát cho nghe…

Khang nhìn Hương với ánh mắt ngạc nhiên.

– Hương viết báo mà viết cho báo nào?

– Báo của má mày chứ báo nào…

– Tại sao tao không biết…

– Mày có để ý đâu mà biết…

Hớp ngụm nước Hoài cười nói với mọi người

– Sau khi đọc, xét lại ngữ vựng và văn phạm các bài viết của Hương, Hạnh và Tiên Sa tao đưa cho má của mày đọc để chọn đăng. Cái này có lẽ là tiền định vì bà chọn bài của Hương trước nhất. Bà nói nó duyên dáng, dí dỏm và dễ thương…

– Từ nay mày để tao phụ trách mục Quê Hương Tôi…

– Đâu có được… Để mày phụ trách mày đăng bài của Hương rồi bỏ bê bài của độc giả… Mày năn nỉ may ra tao chia cho mày nửa cột…

Hương, Hạnh, Tiên Sa và Minh cười khi nghe hai người bạn thân đùa với nhau. Hạnh đề nghị nghỉ xả hơi. Bánh in. kẹo dừa. bánh mì thịt. nước trà. nước chanh muối được dọn ra. Cắn miếng bánh in nhai từ từ Khang cười hỏi Hương.

– Bánh này là bánh gì vậy Hương?

– Dạ bánh in… Anh Khang chưa ăn bánh in bao giờ?

– Chưa…

Hoài vọt miệng.

– Nó ăn toàn đồ tây, Mỹ và Tàu không hà… Vậy mà đòi phụ trách mục Quê Hương Tôi. Muốn phụ trách mục đó nó phải biết ăn bánh in, kẹo dừa, mắm còng, mắm sặc, mắm thái. Mai mốt nó xuống đây Hương bắt nó ăn cá bóng dừa kho tiêu với rau càng cua, nước mắm kho quẹt để nó biết với người ta…

Ngưng nói Hoài cười với Tiên Sa. Như thông cảm ý nghĩ của người tình Tiên Sa phụ họa.

– Theo Tiên Sa mình nên cho anh Khang ăn trứng đá của Trạng Quỳnh…

Hoài cười lớn.

– Đúng đó… Khang cần thưởng thức món Đại Phong của Trạng Quỳnh…

– Món Đại Phong là món gì vậy anh Hoài?

Hạnh hỏi. Tiên Sa úp mặt vào ngực Hoài vì sợ mình sẽ cười khi nghe Hoài kể chuyện Trứng Đá của Trạng Quỳnh.

Mọi người chăm chú ngồi nghe Hoài cà kê dê ngỗng về chuyện Trạng Quỳnh mời chúa Trịnh tới nhà ăn trứng đá rồi chờ mãi đói bụng quá chúa Trịnh được Trạng Quỳnh cho ăn món Đại Phong.

– Quý vị biết Đại Phong là gì không. Đại Phong là gió lớn, gió lớn thì đổ chùa, đổ chùa thời tượng lo mà tượng lọ là lọ tương…

Hương, Hạnh, Minh và Khang ré lên cười. Nhất là Hương cười thiếu điều ngã vào người Khang. Mười giờ. Tiệc tan. Minh chào mọi người ra về. Hương và Khang ngồi trước hàng ba nói chuyện trong lúc Hoài ngồi trên giường nhìn Tiên Sa dạo đàn.

– Hoài muốn Tiên Sa đàn bản gì?

– Tiên Sa biết bản Dư Âm?

Cô học trò trường Phan Thanh Giản cười nhẹ gật đầu. Mười ngón tay đài các của nàng đặt lên dây đàn. Âm thanh dặt dìu.

– Ðêm qua mơ dáng em đang ôm đàn dìu muôn tiếng tơ…

Không gian trầm lắng như âu yếm ru ai trong giấc mơ…

Mái tóc nhẹ rung, trăng vờn làn gió…

Yêu anh em nắn cung đàn đầy vơi đôi mắt xa vời…

Hai mắt Hoài nhìn không chớp mười ngón tay thon dài, trắng muốt của người tình vờn chạm lên dây đàn thành âm hưởng nhẹ như hơi thở. đam mê như môi hôn ngọt ngào. tình tứ như ánh mắt đen buồn. Hoài nghiêng người đặt môi lên môi của người tình. Tiên Sa đón nhận nụ hôn bằng tất cả say đắm của tình yêu trong lúc tiếp tục đàn. Hai kẻ yêu nhau. hôn nhau trong vùng âm thanh tuyệt vời chất ngất mê man và nồng ấm. Âm thanh tắt lịm. Tiên Sa buông đàn vòng tay ôm lấy cổ Hoài. Hai cánh tay của nàng mạnh hơn cuồng phong ngoài biển xanh mù khơi. Môi nàng nóng hơn phún thạch. Mắt nàng long lanh ngời ham muốn.

– Hoài ơi…

Tiên Sa lã người trong vòng tay người tình.

– Tiên Sa…

Hoài thì thầm.

– Dạ…

– Tiên Sa đàn chưa hết bản Dư Âm…

– Thôi không đàn nữa… Hoài dụ cho Tiên Sa đàn để Hoài hôn phải hôn. Tiên Sa đâu có ngu…

Hoài cười.

– Anh Khang và nhỏ Hương coi bộ khắng khít với nhau phải không Hoài?

– Ừ… Hai người đó yêu nhau cũng tốt…

– Khang mà dính với nhỏ Hương là Hoài có hân hạnh đi ké xuống đây thăm Tiên Sa. Phải Hoài nghĩ vậy không?

– Làm sao Tiên Sa biết?

– Tiên Sa đi guốc trong bụng của Hoài…

– Giỏi… Muốn thưởng không…

– Thôi… Mỗi lần Hoài hôn là Tiên Sa muốn chết luôn… Tiên Sa đi trải chiếu cho Hoài và anh Khang ngủ…

– Tiên Sa cho anh nằm dưới đất hả. Rủi bịnh làm sao…

– Ráng nhịn đi cho quen… Ngủ chung giường anh rọ rạy, táy máy tay chân hoài ai mà ngủ được…

Bảy đứa vì có thêm Thùy Dương nhét cứng trong chiếc Peugot của Khang. Hương và Thùy Dương ngồi băng trước hai cặp Hạnh Minh, Tiên Sa Hoài ngồi băng sau. Chiếc xe du lịch phóng nhanh sau khi qua cầu Ba Lai.

– Ê Khang… Mày tính đi đâu?

– Hương muốn đi Gò Công chơi cho biết. Chiều về mình ghé Mỹ Tho ăn hủ tiếu…

Hoài thì thầm vào tai Tiên Sa.

– Tiên Sa…

– Anh đói bụng phải không?

Hoài cười cười hôn vào tai của người tình. Anh thì thầm những gì mà mặt cô bạn gái đỏ lên.

– Thôi đi… Hoài kỳ quá…

Tiên Sa thúc cùi chỏ vào hông Hoài.

– Tối ngày cứ nghĩ tới chuyện bậy bạ không hà…

– Anh Hoài nói chuyện gì mà mày nói là bậy bạ hả Tiên Sa?

Ngồi kế bên Tiên Sa Hạnh cười hỏi. Tiên Sa lắc đầu quầy quậy.

– Có chuyện gì đâu. Hoài nói đói bụng đòi ăn…

– Đói bụng đòi ăn mà la bậy bạ. Con nhỏ này thật dị…

Tiên Sa cười làm thinh. Nàng không thể nói cho Hạnh biết Hoài đòi ăn cái gì. Xe ngừng lại khi tới bến bắc. Sáu đứa chui ra khỏi xe trừ Khang.

– Anh Hoài đói bụng hả. Hạnh mua cho anh vài cái bánh ít ăn đỡ đói nha…

Hoài cười cười.

– Thôi cám ơn Hạnh…

Thấy Hạnh định mở bóp lấy tiền Tiên Sa vội kéo nàng ra xa thì thầm mấy lời. Nghe xong Hạnh cười dòn.

– Tao đúng là nhà quê… Ai mà biết cái vụ đó…

Liếc Hoài đang đứng nói chuyện với Minh Hạnh cười hỏi Tiên Sa.

– Mày có cho ảnh ăn chưa?

– Chút chút…

– Hèn chi ảnh đòi ăn cũng phải…

Tiên Sa đỏ mặt.

– Mày với Minh thời sao?

– Mới có nắm tay thôi còn hun hít thời chưa. Minh còn nhát…

Thấy hành khách lục tục xuống hai đứa cũng đi theo. Chiếc bắc chở đầy người và xe cộ từ từ tách bến. Đứng bên cạnh nhìn dòng nước đục ngầu chảy phăng phăng Tiên Sa hỏi.

– Sông này là sông gì vậy Hoài?

– Sông Mỹ Tho hay sông Tiền. Sông Cửu Long khi vào địa phận nước mình thời chia thành hai con sông lớn là sông Tiền và sông Hậu. Sông Tiền chảy qua quận Tân Châu thuộc tỉnh Châu Đốc, quận Chợ Mới thuộc tỉnh Long Xuyên và toàn tỉnh Vỉnh Long với Trà Vinh. Ra gần tới biển sông Tiền chia ra thành các con sông như Mỹ Tho, Ba Lai, Hàm Luông và Cổ Chiên rồi đổ ra biển Đông bằng sáu cửa là cửa Tiểu, cửa Đại, Ba Lai, Hàm Luông, Cổ Chiên và Cung Hầu. Còn sông Hậu chảy qua Long Xuyên xuống tới Cần Thơ rồi ra biển bằng ba cửa Định An, Tranh Đề và Bassac…

– Hoài nói rành mạch hơn ông thầy sử địa của Tiên Sa…

– Chắc có lẽ ổng biết Tiên Sa còn nhỏ nên nói vắn tắt…

Tiên Sa lườm người tình.

– Nhỏ gì… Người ta có bồ và sắp lấy chồng mà Hoài nói còn nhỏ… Ở Châu Bình mấy nhỏ bạn cùng tuổi với Tiên Sa đã có con rồi…

– Ừ thì Tiên Sa lớn… Chừng nào Tiên Sa mới lấy chồng?

– Chừng nào chồng chịu lấy thời lấy…

Hoài quay nhìn người tình.

– Tiên Sa mặc áo bà ba trắng đẹp lắm. Lại còn xức dầu thơm nữa…

– Ừ… Xức dầu thơm cho Hoài mê chết luôn…

Hoài cười và tiếng cười tan loãng trong gió.

– Nhìn Tiên Sa mặc áo bà ba anh nghĩ ra hai câu thơ…

– Vậy hả… Hoài đọc cho Tiên Sa nghe đi…

Hoài ngâm nho nhỏ.

– Trời Sài Gòn đang mưa mà chợt nắng

   Bởi vì em mặc áo trắng bà ba…

Tiên Sa mỉm cười. Liếc không thấy có ai chú ý tới mình nàng hôn vào má người tình.

– Hay lắm… Thưởng đó… Mà có sửa thơ của người khác không?

Hoài cười cười.

– Nói thật đi Tiên Sa thương…

– Anh không nói thật Tiên Sa cũng thương rồi…

– Bởi vậy… Tại Tiên Sa ngu và lỡ dại nghe lời đường mật của Hoài. Bây giờ cá đã cắn câu rồi nên cắn luôn…

Tiên Sa cắn vào vai người tình khiến cho Hoài la lớn.

– Ui da đau quá…

– Người ta thương người ta mới nựng mà còn làm bộ…

– Tiên Sa nựng kiểu này chắc Hoài chết sớm… Tới rồi…

Chiếc bắc nặng nề và cồng kềnh từ từ cập bến. Hành khách lên bờ trước. Đứng chờ Khang lái xe lên Hương hỏi nhỏ Hoài.

– Anh Hoài biết gì về anh Khang?

– Con nhà giàu nhưng hiền hậu, dễ thương và rộng rãi. Nói tóm lại nó là một người tốt…

Nhìn Hương với nụ cười hóm hỉnh Hoài hỏi.

– Hương thích nó không?

Im lặng giây lát Hương cúi mặt xuống.

– Còn sớm quá để trả lời… Chỉ biết có ảnh cũng vui…

Hoài nhìn Tiên Sa đang đứng nói chuyện với Thùy Dương.

– Tiên Sa cũng đã nói với tôi một câu tương tự…

Hương hiểu ý của Hoài. Đó là triệu chứng đầu tiên của tình yêu.

Xe trờ tới. Hoài hơi mỉm cười khi thấy Hương im lặng không nói cười như thường lệ. Chạy quanh thành phố Mỹ Tho cho biết xong Khang lái xe đi Chợ Gạo, một quận lỵ nhỏ và ít dân mặc dù nằm trên con lộ nối liền hai tỉnh Gò Công và Mỹ Tho. Tỉnh lỵ Gò Công nhỏ và buồn hơn Bến Tre. Hương nói với Khang mua mấy bịch nghêu và cua biển đem về để tối nay luộc chấm với muối tiêu canh. Khoảng xế chiều mấy đứa ghé Mỹ Tho ăn hủ tiếu rồi hối hả trở về Bến Tre.

Trang 4