Nồi thịt kho

DSC04980
 11 giờ rưởi. Tiếng chuông tan học vang vang. Theo cửa hông Vũ hối hả ra khỏi lớp đệ tam A1
 
– Vũ, mày đi đâu vậy?
 
Tiếng Thành, thằng bạn thân nhất ngồi cạnh réo sau lưng.

– Về nhà…
– Chờ tao với…
Không đợi cũng như không nói thêm tiếng nào Vũ đi như chạy ra chỗ đậu xe. Anh cần ra khỏi chỗ dựng xe đạp trước khi đám học sinh con nít của các lớp đệ thất, đệ lục ào ra. Mở khóa chiếc xe đạp, liếc nhanh xuống bánh xe trước xong anh thót lên yên. Chiếc xe đạp quẹo mặt đường Lê Quang Định, quẹo trái ngay ngã tư rồi phóng bon bon trên đường. Qua khỏi rạp hát Cao Đồng Hưng anh nhấn mạnh bàn chân và chiếc xe đạp vọt mạnh đi. Trưa nay anh cần phải về nhà sớm để xin má tiền mua thêm dụng cụ vá bánh xe và thức ăn cho hai ngày cuối tuần. Nếu về trễ không gặp má trước khi bà đi chơi là anh phải xực cơm nguội với nước mắm kho quẹt chấm đọt lang luộc. Thứ này ăn cũng ngon song ăn hoài một tuần năm lần thì ớn tận cổ. Tuy nhà ở Thị Nghè nhưng vì theo người anh rể lên Tân Thới Hiệp để học thi tú tài 1 do đó anh đi đi về về giữa hai nơi. Mỗi buổi sáng anh đạp xe từ Tân Thới Hiệp xuống trường Hồ Ngọc Cẩn rồi trưa lại đạp về. Khi nào cần tiền hoặc cần thêm gạo, nước mắm hoặc các thứ lặt vặt anh lại trở về nhà ở Thị Nghè. Tất cả chuyện đó đều nhờ vào chiếc xe đạp cũ mèm của người anh trai trao lại khi ảnh tình nguyện vào Võ Bị Đà Lạt.
Tới ngã tư Hàng Xanh, Vũ quẹo vào xa lộ Biên Hòa, lúc này còn là một con đường đất đỏ rộng ba bốn chục mét. Cắm đầu đạp dưới ánh nắng gay gắt của tháng 9 anh cảm thấy mồ hôi chảy ra ướt áo. Quẹo xe vào cái hẻm nhỏ bên trái rồi lát sau anh thấy nhà của mình hiện ra. Dựng xe đạp trước cửa anh thở phào vì thấy bóng của mẹ mình đi lại trong nhà. 15 phút sau anh xuất hiện trên xa lộ ngược đường về ngã ba Hàng Xanh. Đường về Tân Thới Hiệp xa lắc và nhất là phải đạp xe dưới ánh nắng gay gắt nhưng anh không ngại khi nghĩ tới chiều nay được ngồi dưới gốc cây bên con rạch nước lờ đờ chảy vừa gạo bài xong vừa nhìn trời xanh và mơ mộng.
Xe qua chợ Gò Vấp rồi lát sau tới ngã tư. Quẹo phải sẽ về Xóm Mới còn đi thẳng sẽ về Hạnh Thông Tây sau đó mới về Tân Thới Hiệp. Đạp nhanh qua khỏi ngã tư Vũ hơi lơi chân để nghỉ mệt. Nhìn về phía trước anh thấy một người con gái mặc áo dài trắng đang chầm chậm dắt xe đạp đi bên lề đường. Xe vừa ngang qua chỗ cô gái anh liếc nhanh. Thấy cái huy hiệu ở trên ngực chiếc áo dài trắng anh biết cô ta học trường Lê Văn Duyệt. ” Láng giềng của mình…” Ý nghĩ đó khiến cho anh vượt qua mặt cô gái một quãng ngắn rồi dừng xe lại bên đường chờ đợi.
– Xe cô bị hư gì vậy cô?
Vũ hỏi gọn. Cô gái mỉm cười. Nụ cười của cô ta thật tươi tắn và khả ái nhờ có chiếc răng khểnh và má lúm đồng tiền. Giọng Sài Gòn thanh thanh, âm ấm vang lên.
– Dạ… Tôi không biết hư gì… Chỉ biết xẹp bánh…
Cô gái ấp úng trả lời. Vũ nhìn cô gái rồi nhìn chiếc xe đạp bị xẹp bánh sau.
– Quanh đây không có chỗ vá xe đâu. Tôi biết vá xe nếu cô không chê…
Cô gái nhìn người con trai đang đứng trước mặt mình. Môi cô ta hơi mím lại như cố không cười.
– Dạ tôi không chê đâu anh… Có anh giúp thì tôi khỏi phải dắt xe đi bộ về nhà…
Vũ gật đầu. Bỏ chiếc xe đạp của mình nằm trên lề đường xong anh từ từ đặt chiếc xe đạp của cô học trò trường nữ trung học Lê Văn Duyệt nằm trên đất rồi bắt đầu dò tìm dấu đinh.
– Xe bị cán đinh…
Vũ chỉ cho cô gái chỗ cây đinh dính vào bánh xe. Cô ta khom người quan sát. Anh ngửi được mùi hương dịu dàng toát ra từ mái tóc đen và bóng mượt của cô ta đang kề vào bên cạnh mặt của mình chỉ cách có làn nón la mỏng manh.
– Rồi mình làm sao hả anh?
Vũ cười vì câu hỏi ngây thơ của cô gái.
– Thì mình gở đinh ra rồi vá chỗ bị đinh đâm lũng. Không lâu đâu…
– Dạ… Nhờ anh làm dùm…
Hơi gật đầu Vũ mở dụng cụ của mình. Gì chứ chuyện vá bánh xe thì dễ ợt. Từ khi biết đạp xe đạp tới giờ anh đã vá bánh xe nhiều lần lắm. Nếu đi làm nghề vá bánh xe chắc anh cũng kiếm ra tiền.
– Dạ anh học Hồ Ngọc Cẩn?
Cô gái gợi chuyện bằng câu hỏi. Vũ cười trong lúc chà giấy nhám lên cái ruột xe chỗ bị đinh đâm lủng.
– Cô là láng giềng của tôi mà…
Cô gái cười khẽ vì câu trả lời của người bạn học láng giềng.
– Có phải vì tôi là láng giềng nên anh mới ngừng lại…
Tới phiên Vũ bật cười.
– Cô không là láng giềng tôi cũng dừng lại. Không ai nhẫn tâm để một cô gái dắt chiếc xe đạp bị xẹp bánh đi dưới nắng… Nhất là một cô nữ sinh duyên dáng…
Ngừng nói Vũ ngước lên nhìn cô gái.
– Đúng không?
Cô gái gật đầu cười để lộ hàm răng trắng và đều đặn như hạt bắp.
– Tôi tên Đào. Dạ anh tên gì?
– Vũ…
– Anh là người nam mà sao tên Vũ…
– Ai biết. Tôi đâu có đặt tên cho tôi…
Đào cười khúc khích vì câu trả lời của Vũ. Dán miếng cao su lên chỗ bị đinh đâm lủng xong anh thu dọn dụng cụ trong lúc chờ cho keo khô.
– Cô Đào ở đâu?
– Dạ Hạnh Thông Tây. Còn anh Vũ ở đâu?
– Tân Thới Hiệp…
Cảm thấy câu nói của mình chưa đủ nghĩa và thấy Đào nhìn mình anh cười tiếp.
– Nhà tôi ở Thị Nghè. Anh rể của tôi dạy học ở Tân Thới Hiệp nên rủ tôi lên đó ở cho vui…
Nói xong Vũ lại cúi xuống tiếp tục công việc. Nhét ruột xe vào vỏ, nắn bóp mấy lần cho ruột xe không bị kẹt vào niền xong anh dựng xe đạp lên và bắt đầu bơm cứng bánh xe.
– Xong rồi… Bây giờ cô Đào khỏi phải đi bộ nữa…
Đào cười nhìn Vũ. Nụ cười của nàng có ý nghĩa thay lời cám ơn chân thành nhất.
– Anh Vũ có muốn đạp xe chung đường với cô học trò láng giềng của anh hông?
Vũ cười hắc hắc nói đùa.
– Đó là lý do chính để tôi vá bánh xe cho cô Đào đó…
Làn da trắng của Đào hồng lên vì câu nói của Vũ. Liếc nhanh người bạn mới quen nàng nói giỡn.
– Đào tưởng anh Vũ có lòng tốt hóa ra anh đã có chủ ý trước…
Đường vắng nên hai đứa đạp xe song song để nói chuyện.
– Không ai lại không có chủ ý muốn làm quen khi gặp một cô gái dễ mến như Đào…
– Cám ơn anh Vũ… Anh cẩn thận… Đào không hiền và dễ mến đâu…
– Đào dữ một chút tôi cũng chịu được…
Đào cười khẽ. Vũ nhận thấy tự người bạn mới quen toát ra cái gì hồn nhiên, thơ ngây và thành thật.
– Đào học lớp mấy?
– Đệ tứ… Còn anh Vũ?
– Tôi học đệ tam. Tôi đang luyện thi tú tài 1…
Trong lúc quay qua nhìn Vũ thấy ánh mắt của Đào thoáng lên chút ngạc nhiên.
– Học đệ tam mà thi tú tài được hả anh?
Vũ gật đầu.
– Được chứ. Mình phải làm đơn xin. Nếu bộ giáo dục chấp thuận thì được.
– Thế à… Năm tới lên đệ tam Đào cũng muốn học rút như anh. Có gì anh giúp Đào nghen anh…
Vũ gật đầu cười.
– Má tôi quen một người làm trong bộ giáo dục. Nếu Đào muốn học rút thì làm đơn rồi tôi sẽ nhờ má tôi đưa cho người quen…
– Nhà Đào nghèo nên Đào muốn học rút. Đỗ tú tài xong Đào sẽ thi vào sư phạm…
Vũ cười cười nói một câu mà khi nghe xong Đào quay qua nhìn anh bằng ánh mắt thật lạ.
– Tôi tin Đào sẽ làm được. Đường đi không khó vì ngăn sông cách núi, mà chỉ vì lòng người ngại núi e sông…
Đào mỉm cười. Vũ cảm thấy nụ cười của cô nữ sinh trường Lê Văn Duyệt đẹp vô cùng.
– Cám ơn anh Vũ… Anh Vũ chắc phải giỏi Việt Văn lắm… Anh Vũ học ban nào?
– Ban A… Đào chọn ban gì?
– Dạ cũng ban A… Ủa sao kỳ vậy… Đào tưởng anh học ban C…
– Tôi thích văn chương nhưng phải chọn ban A vì thi dễ đậu hơn. Mình chỉ cần gạo bài là xong… Đào chọn ban A là đúng đó…
– Dạ… Sắp tới nhà của Đào rồi…
Vũ im lặng giây lát mới lên tiếng.
– Vậy thứ hai mình gặp lại nghen…
Hai chiếc xe đạp dừng lại nơi đầu con hẻm khá rộng.
– Dạ… Sáng thứ hai anh Vũ chờ Đào ở đây rồi mình đạp xe chung cho vui…
Vũ gật đầu nhè nhẹ.
– Tôi sẽ tới sớm để chờ Đào…
Ngồi trên xe, đợi cho cô bạn mới quen đạp vào trong hẻm Vũ vừa đạp xe vừa cất giọng vịt xiêm cồ của mình ngâm nga mấy câu thơ: Nhà nàng ở cạnh nhà tôi… Cách nhau cái dậu mùng tơi xanh rờn… Hai người sống giữa cô đơn… Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi… Giá đừng có dậu mùng tơi… Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng…” Ngẫm nghĩ giây lát anh bắt dầu sửa thơ của thi sĩ họ Nguyễn cho hợp với tình cảnh của mình. ” Trường nàng ở cạnh trường tôi… Cách nhau Bà Chiểu Lăng Ông đông người. Hai đứa đã gặp nhau rồi… Tôi biết nàng cũng có nỗi buồn giống tôi… Sá gì Bà Chiểu Lăng Ông… Rồi đây tôi sẽ qua chơi thăm nàng…” Ngâm xong Vũ cười hắc hắc như tự tán thưởng vì tài ứng khẩu thành thơ dù là thơ con cóc của mình. Nhấn mạnh bàn đạp cho chiếc xe chạy nhanh anh cảm thấy lòng mình có chút gì dao động khi nhớ tới nụ cười e ấp của cô học trò láng giềng được giấu sau chiếc nón lá.
Mới hơn 6 giờ sáng Vũ đã rời nhà ở Tân Thới Hiệp. Anh muốn tới sớm để đợi hơn là để cho nàng phải chờ đợi mình. Tuy nhiên khi tới ngay ngõ vào nhà của Đào anh ngạc nhiên thấy nàng cũng từ trong ngõ đạp xe ra.
– Anh Vũ chờ Đào có lâu hông?
Đào lên tiếng hỏi. Vũ nhìn cô bạn láng giềng.
– Câu hỏi đó đúng ra phải dành cho tôi. Đào chờ tôi có lâu hông?
– Lần đầu thì Đào đợi anh vì sợ anh quên nhà. Mai mốt hổng thèm chờ đâu…
Đào cười thành tiếng thánh thót sau khi nói. Giọng của nàng có chút gì nũng nịu và âu yếm khiến cho Vũ cảm động. Anh lên tiếng và nhận ra giọng nói của mình không được bình thường.
– Mai mốt tôi sẽ chờ Đào. Tôi tình nguyện chờ Đào mỗi ngày…
Đạp xe song song cô nữ sinh trường Lê Văn Duyệt quay nhìn Vũ.
– Tại sao anh Vũ tình nguyện chờ?
– Tại vì tôi thích chờ. Mình có quí người ta mình mới chờ, mới đợi…
Im lặng giây lát Đào mới cười nói.
– Đào hy vọng sẽ không để anh Vũ chờ lâu…
Vũ cũng cười thành tiếng.
– Tôi tìm thấy ý nghĩa trong sự chờ đợi của mình…
Đạp cho xe của mình vọt tới trước Đào cười thánh thót.
– Lớn lên chắc anh Vũ thành thi sĩ…
Cười hắc hắc Vũ ấn bàn đạp cho xe chạy song song với cô bạn gái. Từ đó mỗi tuần năm ngày, mỗi ngày hai bận, đôi bạn học láng giềng đều đặn đạp xe trên quãng đường từ Hạnh Thông Tây xuống chợ Bà Chiểu. Tình cảm của họ được tính bằng chiều dài của quãng đường đi học. Cho tới một hôm…
Vũ liếc nhanh chiếc đồng hồ to tướng treo trên tường. 11 giờ 15 phút. Nhét cuốn sách vạn vật vào túi anh nháy mắt với trưởng lớp là Hưng, khi nó quay đầu xuống nhìn anh. Thấy nó gật đầu anh bước ra khỏi lớp trong lúc giáo sư bận lau tấm bảng đen. Trưa nay anh phải về nhà để lấy thức ăn. Hôm qua, anh với người anh rể tên Trân đi câu được hơn chục con cá lóc. Anh Trân đã đem về nhà và trưa nay anh phải về Thị Nghè để mang nồi thịt kho lên. Vì vậy mà anh phải ra khỏi lớp sớm hơn thường lệ để có thời giờ bắt kịp Đào trên đường về Hạnh Thông Tây. Đào đã hứa sẽ đạp xe chậm để chờ anh.
Vũ đạp xe như bị ma đuổi. Có thể nói một tay đua xe đạp nhà nghề cũng khó mà bắt kịp anh. Tuôn vào nhà như cơn gió lốc anh hỏi dồn dập.
– Có thịt kho chưa má… Con phải đi liền…
– Mày làm gì mà hối như giặc vậy. Bộ hẹn bồ sao mà…
Vũ cười hắc hắc nhấc lấy nồi thịt kho để lên chỗ ngồi đằng sau.
– Mày phải cột cho chặt… Nó mà đổ là mất ăn đó con ơi…
Vũ gật đầu lia lịa cho má khỏi nói nữa.
– Bảo đảm mà má… Con cột chặt lắm rồi…
Chưa dứt lời Vũ thót lên yên và phút sau chiếc xe đạp chạy bon bon trên xa lộ rồi quẹo của thật gắt tại ngã tư Hàng Xanh.
– Mình phải bắt kịp Đào ở chợ Gò Vấp…
Vũ lẩm bẩm trong lúc cắm cúi đạp. Nắng tháng 4 vàng óng ánh và gió thổi man mát khiến cho anh cảm thấy dễ chịu.
– Tại sao mình hỏng rủ Đào đi câu cá với mình…
Ý nghĩ nãy ra trong trí khiến cho Vũ liên tưởng tới khuôn mặt khả ái, giọng cười thánh thót và vóc dáng mảnh mai của Đào. Điều mà anh quí mến nhất ở nàng là sự thành thật, ngây thơ và hiền dịu. Gia đình nghèo và đông anh chị em do đó Đào rất siêng học. Nàng biết chỉ có học vấn mới giúp chính bản thân nàng và gia đình thoát ra khỏi cảnh túng thiếu và cơ cực. Một lần được Đào mời ghé nhà chơi anh mới biết sau khi tan học, Đào phải ra vườn làm lụng xong mới được nghỉ ngơi và học bài. Gia đình tám người của nàng sống nhờ vào mảnh vườn nhỏ trồng rau muống và các loại rau cải để bán ở chợ Gò Vấp.
Gần tới ngã rẽ vào Đồng Ông Cộ, Vũ thấy tà áo trắng phất phơ xa xa cho anh biết đó là Đào đang đạp xe chầm chậm để chờ mình. Như muốn chọc cô bạn gái anh đạp xe thật êm để hù nàng. Nhưng khi xe còn cách chừng hai ba thước anh nghe tiếng cười thánh thót vang lên.
– Anh Vũ hỏng có hù được đâu. Đào thấy anh từ xa…
Cười hắc hắc Vũ đạp nhanh lên để chạy song song với Đào.
– Đào đợi tôi lâu hông?
– Dạ hông… Biết anh phải về nhà nên Đào ở lại nói chuyện với nhỏ bạn rồi mới ra về. Anh Vũ có lấy thịt kho được hông?
– Được… Má của tôi kho một nồi lớn… Tôi chia cho nhà Đào phân nửa nghen…
– Dạ cám ơn anh nhưng…
Vũ nhìn vào mặt cô bạn gái. Anh thấy nàng cũng đang nhìn mình. Cả hai nhìn nhau giây lát rồi quay đi chỗ khác. Dù không nhìn thấy song Vũ biết nàng cười vì thấy vành môi của nàng hơi nhếch lên.
– Thịt kho ngon lắm. Má của tôi kho với thịt đùi nè, trứng vịt nè, cá lóc nè, nước dừa xiêm nè…
Đào bật lên cười vì cái giọng đùa cợt của Vũ, nhất là khi nghe anh lập lại và kéo dài tiếng ” nè…”
Đang nè nè Vũ chợt nghe tiếng binh khá lớn rồi sau đó là tiếng long cong vang lên. Không biết chuyện gì anh quay lại nhìn. Chắc cũng nghe được tiếng động lạ tai nên Đào cũng quay lại nhìn rồi bật la làng chói lọi.
– Anh… Anh Vũ… Nồi thịt kho rớt rồi… Ngừng lại anh Vũ…
Vũ đớ người không có một phản ứng nào khi thấy nồi thịt kho của mình rơi trên đường. Thịt, cá và trứng vịt kho màu vàng ươm văng tung tóe khắp nơi, trong lúc cái nắp nồi lăn vòng vòng sang tận bên kia lề đường. Quá đỗi ngượng ngùng Vũ bỏ mặc nồi thịt kho, bỏ mặc Đào ngừng xe lại, anh cắm đầu đạp một nước không quay đầu lại.
– Anh Vũ… Anh Vũ… Nồi thịt kho rớt rồi… Anh chạy đi đâu vậy…
Vũ lờ đi làm như không nghe tiếng của Đào gọi eo éo đằng sau lưng của mình. Tới ngã ba đi về Tân Thới Hiệp anh mới lơi chân và quay đầu nhìn lại. Không thấy bóng của Đào anh thở phào rồi chầm chậm đạp xe về nhà kể cho anh rể nghe. Anh Trân cười an ủi nói là tại hai đứa mình không có số ăn thịt kho.
Đào ngồi im trên chiếc võng căng sau nhà. Không gian thật tĩnh lặng. Mây trắng trôi dật dờ từng mảng lớn trên bầu trời xanh lơ. Gió từ cánh đồng rộng thổi về man mát. Hơn tuần lễ nay, sau vụ rớt nồi thịt kho Vũ trốn biệt luôn. Biết anh mắc cỡ không muốn gặp mình nên nàng cũng không nài ép. Nàng nghĩ từ từ anh cũng phải nguôi ngoai và sau đó sẽ gặp lại. Tuy nhiên một tuần lễ hơn trôi qua mà Vũ vẫn trốn mất chưa chịu gặp mặt. Nàng nhớ Vũ. Nhớ những câu nói đùa dí dỏm. Nhớ tiếng cười hồn nhiên. Nhớ cử chỉ ân cần và săn sóc của Vũ đã dành cho mình.
– Mình phải đi tìm Vũ…
Đào lẩm bẩm đứng lên đi vào nhà. Thấy ba đang ngồi uống nước trà và má đang ăn trầu nàng cười lên tiếng.
– Má con lại nhà con Ngân một chút nghe má…
– Ừ đi thì đi lẹ lẹ rồi về. Trời sắp chiều rồi…
Vừa bước ra cửa nàng nghe má hỏi vói theo.
– Sao hổm rày tao không thấy thằng Vũ. Sao mày không đem cái nồi trả cho nó đi…
– Dạ ảnh bị bịnh hổng có đi học nên con hổng có gặp ảnh…
– Nó bị bịnh gì vậy?
– Dạ bị cúm…
Đào đạp xe nhanh như để tránh không trả lời các câu hỏi kế tiếp của má mình. Đường từ Hạnh Thông Tây lên Tân Thới Hiệp không xa lắm khoảng bốn cây số thôi. Vừa đạp xe Đào vừa ngẫm nghĩ. Nàng nhớ có lần Vũ nói anh ở tại trường sơ cấp Tân Thới Hiệp. Ngôi trường nhỏ này nàng biết vì đôi lần có đi qua đó.
Đang ngồi tựa lưng vào gốc cây dừa nhìn ra con rạch đầy nước Vũ quay lại khi nghe có tiếng bước chân. Anh hơi ngượng khi thấy Đào đang từ từ đi xuống chỗ mình ngồi.
– Anh Vũ hổng có trốn được đâu…
Đào cười lên tiếng. Vũ cũng cười nói bằng giọng gượng gạo.
– Tôi đâu có trốn Đào đâu. Tại hổm rày mắc gạo bài để thi…
– Sao anh không đợi Đào đi học?
Vũ lặng thinh nhìn Đào đang đứng trước mặt mình.
– Hổm rày Đào đợi anh hoài…
Đào nói với giọng âu yếm và khi nói nàng nhìn vào mặt Vũ.
– Chuyện rớt nồi thịt kho thì có gì đâu mà anh phải mắc cỡ và tránh mặt Đào…
Vũ đỏ mặt cười gượng. Đào cũng mỉm cười nói lảng sang chuyện khác.
– Chỗ này đẹp hả anh Vũ… Đào thích ngồi đây mơ mộng…
Nói xong nàng tự động ngồi xuống chiếc chiếu cũ mà Vũ đang ngồi. Hai đứa im lặng nhìn ra quãng đồng cỏ xanh mọc lấm tấm. Trời thật xanh và cao. Gió từ khoảng đồng trống, từ mặt nước thổi nhè nhẹ. Vũ ngửi được mùi hương thoang thoảng từ người của cô bạn gái ngồi bên cạnh. Anh quay qua nhìn và bắt gặp Đào cũng đang nhìn mình mỉm cười.
– Anh Vũ biết hôn lần đầu thấy anh Vũ là Đào thích anh liền…
– Tại sao vậy?
– Hỏng biết…
Đào cười tủm tỉm nhìn xuống đất.
– Tôi cũng vậy. Mấy ngày không gặp Đào tôi buồn lắm…
– Đào cũng vậy. Đạp xe một mình cảm thấy đường dài ghê… dài gấp đôi lận…
– Trước khi mình quen nhau Đào cũng đạp xe một mình mà…
Đào cười e ấp. Nàng ngước lên nhìn người bên cạnh.
– Hồi trước khác giờ khác…
Nhìn quanh quất nàng hỏi nhỏ.
– Chiều rồi… Anh ăn cơm chưa?
Vũ nhận thấy Đào thay đổi cách xưng hô. Giọng của nàng cũng thêm thân mật và âu yếm hơn.
– Chưa. Đào ăn cơm chưa?
– Dạ chưa…
– Vậy thì tôi mời Đào ăn bánh mì…
– Bánh mì thịt hả?
Đào hỏi với giọng vui mừng. Vũ cười lắc đầu.
– Bánh mì với bơ và đường. Hơn tuần lễ nay tôi ăn như vậy mỗi ngày…
Hai đứa vừa nói chuyện vừa trở lại trường. Đào hơi nhíu mày khi quan sát chỗ ở của Vũ nhưng nàng không nói gì khác hơn là nhìn Vũ cắt làm đôi ổ bánh mì, xẻ một đường, trét bơ và rắc đường lên rồi đưa cho nàng.
– Đào thử đi… Không ngon lắm nhưng no bụng…
Cắn miếng nhỏ, nhai chầm chậm giây lát rồi cô gái cười lắc đầu.
– Xời ơi như vầy mà anh Vũ ăn được… Mới ăn có miếng nhỏ mà Đào…
Dứt lời Đào le lưỡi cười hắc hắc.
– Đâu có ngon bằng thịt kho của má anh kho…
Không để ý tới nét ngượng ngùng của Vũ nàng liếng thoắng nói tiếp.
– Anh Vũ biết hong… Cái bữa rớt nồi thịt kho đó Đào kêu anh hoài mà anh cứ làm lơ… Đào phải lượm đem về nhà. Má của Đào rửa sạch sẽ và kho lại chờ anh tới lấy mà anh hỏng tới. Thế là nhà Đào ăn hết… Ngon ơi là ngon… Thằng Thuận, em kế Đào nói vái anh Vũ rớt hoài để nó có thịt kho ăn…
Vũ bật cười nhìn cô bạn gái với ánh mắt biết ơn. Anh biết cô ta nói cho mình đỡ mắc cỡ.
– Vậy để hôm nào tôi đi câu có cá rồi đem về nhờ má tôi kho một nồi khác tặng cho nhà của Đào nhen…
Đào gật đầu cười.
– Rồi anh ghé ăn luôn nghen… Đào thực tình mà…
Nói xong nàng nắm lấy tay Vũ như bày tỏ chút tình cảm của mình. Vũ mỉm cười nhìn nàng.
– Nhà của Đào nghèo mà…
Đào ngắt ngang lời bằng câu nói mà khi nghe xong Vũ im lặng.
– Nhà của Đào nghèo thật nhưng mời anh ăn một bữa cơm thì được… Nuôi anh ăn cả năm còn được sá gì bữa cơm…
Vũ cảm động xiết chặt bàn tay có hơi chai cứng của Đào.
– Mình ra sân chơi mát hơn…
Vũ nói nhỏ. Hai đứa nắm tay nhau bước ra sân trường vắng lặng. Hàng cây so đũa cao đầy bông trắng.
– Anh hái bông so đũa rồi Đào đem về cho má nấu canh nghen… Ngon lắm…
Vũ móc và Đào lui cui lượm. Lát sau được đầy một bịch to tướng. Chở đằng sau xe đạp bịch bông so đũa lớn Đào còn dặn đi dặn lại trước khi từ giã.
– Thứ hai nghen… Đào chờ anh Vũ đi học nghen…
Vũ gật đầu đứng nhìn theo bóng cô học trò láng giềng khuất dần.
Sáng thứ hai khi tới ngõ vào nhà Đào, Vũ đã thấy nàng ngồi trên xe chờ mình.
– Đào chờ chút nữa mà hỏng thấy anh Vũ tới là Đào đạp xe lên nhà anh đó…
Vũ cười nhìn cô bạn gái bằng ánh mắt nói lên điều mà anh khó mở miệng. Đào cũng nhìn anh như thông cảm. Từ đó đôi bạn đạp xe đi học với nhau mỗi ngày cho tới khi bãi trường.
Ngày tựu trường đến. Đào đạp xe một mình tới trường. Vũ không còn, mỗi ngày đón đưa và chung đường với nàng. Người anh rể của Vũ đã xin được việc làm ở tòa án ở Sài Gòn, do đó Vũ không còn ở Tân Thới Hiệp nữa. Ngoài ra hai đứa còn bận bịu nhiều hơn. Nàng phải học để thi tú tài 1 và Vũ cũng bù đầu gạo bài để thi tú tài 2. Lâu lâu Vũ mới đạp xe lên thăm nàng ngày thứ bảy. Tình cảm của hai đứa ngày càng thêm thắm thiết. Dù cả hai chưa hề mở miệng nói tiếng yêu thương cũng như chưa thề thốt sẽ thành chồng vợ, nhưng nàng biết hình ảnh của Vũ đã ở và sẽ mãi mãi ở trong tâm hồn nàng. Bây giờ là lúc nàng phải nhẫn nại và hy sinh để đạt những gì mình mơ ước. Đó là thi đậu tú tài 2, thi vào đại học sư phạm và sau đó thành cô giáo rồi thành hôn với Vũ. Nàng chỉ mơ ước có vậy thôi. Ước mơ của nàng tầm thường và giản dị.
Ba năm sau. Vừa ra tới cửa trường đại học sư phạm Đào cười khi thấy Vũ đứng chờ mình.
– Anh chờ em lâu hông?
Vũ cười và Đào nhận thấy nụ cười của người yêu phảng phất chút buồn rầu.
– Anh mới tới… Em không có lớp chiều nay hả?
– Dạ không… Em về phụ má… Ủa mà anh hỏng có lớp hả anh?
Vũ lắc đầu. Ngần ngừ giây lát anh mới chìa ra tờ giấy cho Đào rồi buồn rầu nói.
– Anh nhận được lệnh trình diện nhập ngũ…
Im lặng đọc xong Đào ngước lên nhìn người yêu. Vũ thấy trong đôi mắt nàng long lanh ngấn lệ.
– Anh cứ đi làm tròn bổn phận của người trai trong thời chinh chiến. Em sẽ chờ đợi anh…
Đào nói nhỏ. Vũ gật đầu cười.
– Khi em ra trường thì mình thành hôn nghen…
Đào cười gật đầu nhìn người yêu. Ánh mắt của nàng rạng rỡ lên.
– Đó là ước nguyện của em. Bây giờ mình đi về hỏng thôi má la em…
Tháng 3 năm 1968. Kiến Phong. Vũ mân mê lá thư nhầu nát mà người bưu tín viên trao cho mình. Anh hơi cau mày khi thấy trên góc bên trái đề tên Trần Đức Thuận. Anh biết Thuận là em trai của Đào. Tại sao Đào không viết thư cho mình mà lại là Thuận. Có chuyện gì xảy ra… Xé toạc lá thư anh cắm cúi đọc.
– Kính thưa anh. Thay mặt ba má em xin viết để báo cho anh một tin buồn là chị Đào đã mất hôm mồng một tết. Trong cuộc tổng công kích Mậu Thân, vùng Hạnh Thông Tây nhà mình trở thành nơi giao tranh giữa Việt Cộng và lính quốc gia. Chị Đào bị trúng đạn chết trong lúc cùng với gia đình tản cư về Gò Vấp. Cả nhà rất đau lòng. Riêng em, em không biết nói sao chỉ thành thật chia buồn với anh. Khi nào có về Sài Gòn xin anh tới an ủi ba má và em sẽ đưa anh thăm mộ chị Đào. Em của anh. Thuận…
8 tháng sau. Vũ đứng trước ngôi mộ của Đào. Bức ảnh bán thân của nàng với nụ cười thật tươi. Gió nhè nhẹ. Mùi nhang thoang thoảng hòa lẫn với mùi thịt cá. Anh nghe mơ hồ trong gió có tiếng long cong của nồi thịt kho rơi rớt trên đường cùng với tiếng gọi của Đào vang lên sau lưng mình.

– Anh Vũ… Anh Vũ… Nồi thịt kho rớt rồi nè… Anh chạy đi đâu vậy?

chu sa lan

 hvln

.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s