Chiếc áo dài của mẹ tôi

 

Câu đầu tiên mà tôi muốn viết trong truyện này chính là câu: ” Tôi là đứa con bất hiếu…”. Những gì tôi viết đều có hình ảnh của bất cứ ai như bạn bè, bằng hữu, người tình, người yêu, người vợ; song lại thiếu vắng hình ảnh của mẹ tôi; ” người-tình-diễm- tuyệt ” mà tôi thường hay gọi đùa mỗi khi đi xa trở về thăm nhà để được nằm gối đầu vào lòng bà và kể cho bà nghe chuyện tình yêu và chuyện đời lính. Lúc nào tôi cũng băn khoăn, thắc mắc tự hỏi tại sao mình lại không viết về mẹ của mình. Câu hỏi đó theo tôi mấy chục năm, ở hoài trong ý nghĩ của tôi và sau cùng tôi mới tìm ra câu trả lời. Hình ảnh của mẹ tôi, không hiểu tại sao rất nhạt mờ trong trí nhớ của tôi.

Đã nhiều lần, nằm trong bóng tối, tôi cố gắng hình dung ra khuôn mặt của mẹ tôi và thú thật; tôi, dường như không có chữ nào để diễn tả khuôn mặt của người đã sinh ra mình. Nhìn-hình-thấy-ảnh thì tôi biết đó là mẹ tôi, mà bảo diễn tả mặt mũi, vóc dáng thì tôi không có chữ để viết. Dường như mẹ tôi đã vỡ vụn rồi tan biến vào không-thời gian và hòa quyện trong tâm hồn do đó không có chữ để nói. Mẹ tôi, như khí trời, như nước uống, như miếng ăn, như nụ cười, như tiếng khóc, như nỗi buồn dìu dịu nhẹ tan loảng. Mẹ tôi ở trong tôi, mơ hồ lãng đãng như chiếc bóng thì làm sao tôi có thể viết thành chữ để nói về cái bóng của chính mình. Mẹ tôi như kỹ niệm của ngày ấu thơ, tuổi sắp lớn và tuổi đã lớn với những bão-động-cuộc-sống. Mẹ tôi là giọt nước mắt rơi ra của tuổi 30, nằm trong căn phòng tồi tàn nơi xứ sở lạ hoắc của kiếp người tị nạn vào ngày cuối thu hiu hắt lá rơi gọi lên hai tiếng ” mẹ ơi ”. Không có tiếng trả lời, cho tôi biết ” người-tình-diễm-tuyệt ” của tôi không còn ở bên tôi nữa.

Tôi sẽ không còn dịp nào ngồi bên cạnh người đàn bà đẹp nhất, thực nhất, thương yêu tôi nhất nơi chiếc băng cây trước nhà, tựa đầu lên vai như tìm một chỗ an nghỉ sau những tháng ngày dài trôi nổi trong chiến chinh. Mẹ tôi là chỗ để cho tôi trở về. Mẹ tôi, có thể không hiểu hết những gì tôi nói, nhưng bằng cái nhìn không có ngôn từ để diễn bày đã mang lại cho tôi sự ấm áp, niềm hi vọng và lòng tự tín để chịu đựng đớn đau, sầu khổ mà lớn cùng với người và đời sống có nhiều xáo trộn của tôi. Mẹ tôi, dù cho tôi đã trưởng thành, vẫn coi tôi như đứa bé thơ dại, âu yếm để tôi gối đầu trong lòng, bàn tay mềm tình thương vuốt ve khuôn mặt đứa con hư mãi rong chơi quên đường trở về nhà, quá nhiều đam mê và mơ mộng nên quên mất cả mẹ già.

Tôi nhớ lúc còn nhỏ những đêm mưa dầm lạnh lẽo, chui vào giường ôm lấy mẹ như tìm chút hơi ấm của tình mẫu tử thiêng liêng không có gì đánh đổi được. Tôi nhớ nụ cười bao dung của mẹ tôi khi tôi phạm phải lỗi lầm, bà nhẹ nhàng chỉ dạy bằng câu nói: ” Con hư quá… Mẹ hổng thương đâu…”. Đối với tôi câu nói đó có tác dụng hơn hình phạt hoặc đòn vọt. Tôi là đứa trẻ không có cha ở gần để dạy dỗ, vì vậy mà tình thương của mẹ tôi đối với tôi quí giá vô cùng. Tôi kính phục bà ở chỗ xa vắng chồng vẫn ở vậy nuôi đàn con nhỏ dại dù bà có thừa điều kiện để bước đi bước nữa. Không có cha, tôi dồn hết tình thương của tôi cho mẹ; cũng như vắng xa chồng, mẹ tôi dồn hết tình thương cho con cái mà sau này có lớn khôn thứ tình cảm thiêng liêng đó chỉ tăng thêm chứ không hề sút giảm. Nhiều lần, nhìn mẹ, một người đàn bà trẻ đẹp mà bây giờ tóc đã phai theo màu thời gian, tôi hiểu được nỗi buồn đau trầm lắng mà mẹ tôi phải chịu đựng hai mươi lăm năm. Rời xa đất nước, rời xa người tình yêu dấu, tôi mới thực sự hiểu được nỗi buồn đau vì xa vắng chồng của mẹ tôi. Phải có mất mát tôi mới biết quí trọng cái mình đang có. Nhưng thôi, bây giờ mẹ tôi đã về nơi thiên cổ rồi vì vậy những chữ sau đây dành cho một hình bóng sắp sửa sẽ nhòa nhạt trong trí tưởng của tôi.

 

*****

– Tình hình bết lắm… Ban Mê Thuột đã thất thủ hơn nửa tháng rồi…

Đặng nói với tôi khi hai đứa ngồi ăn hủ tiếu trong cái quán tạp hoá nằm ngay tại ngã ba của quốc lộ 4 với con đường chạy vào trong phố. Tôi im lặng nhìn cánh đồng cỏ cao bên kia con đường tráng nhựa. Xa thật xa tít trong kia hàng cây cao xanh.

– Chỗ của mày yên không?

Đặng hỏi sau khi uống ngụm xây chừng. Đốt điếu thuốc, hít hơi thật dài, ém hơi thật kỹ, rồi nhả khói ra từ từ; tôi trả lời một cách rời rạc và mệt mỏi.

– Yên thì cũng yên…

Nghe tôi trả lời nhát gừng, Đặng ngước nhìn tôi với vẻ ngờ vực. Tùng sự ở phòng 3 tiểu khu; dĩ nhiên nó biết rành tin tức chiến sự ở trong tỉnh cũng như trong nước hơn tôi nhiều.

– Mày cẩn thận… Ráng mà sống qua con trăng này… Tao hổng có muốn nghe tin…

Đặng cười khà khà sau khi nói. Tôi cũng gật đầu cười.

– Sống chết có số mà… hơi sức đâu mà lo…

Đặng gật đầu im lặng nhìn chiếc xe đò từ từ lăn bánh.

– Mày về Sài Gòn làm chi?

– Thăm nhà… Tao nhớ má tao…

Câu nói của tôi khiến cho Đặng cười sặc cà phê. Cố không buông tiếng chửi thề quen thuộc nó nói nhanh. Cái giọng bắc cờ 54 lai nam cờ Sài Gòn của nó nghe thật buồn cười.

– Mẹ… Tụi nó bảo mày khùng thật đúng. Con gái Sài Gòn đẹp hết biết mà mày hổng nhớ lại đi nhớ má… Đúng là mày mác nặng rồi…

Dứt lời nó còn đưa tay ra rờ trán tôi xem có ấm đầu, triệu chứng của những thằng lính bị mác dây thần kinh não đâm ra khùng điên. Nó vẫn còn giữ được cử chỉ quen thuộc mà đám bạn trong quân trường hay đùa giỡn và chọc phá với nhau.

– Mày làm lính ở xa nên thiếu hơi đàn bà con gái… Tuy nhiên cũng chưa tới nỗi nặng lắm mà còn chữa trị được… Tao giới thiệu mày với em gái tao nghen… Nó đang muốn tìm người nâng khăn bịt mắt để lắt túi tiền…

Nốc một hơi cà phê vợt tôi cười hà hà.

– Cám ơn… Em mày có mặt rổ, mắt lé, chân đi chữ bát, sứt môi gì hông…

Đặng lắc đầu quầy quậy.

– Hổng có đâu… hổng có đâu… Em tao coi được lắm… Nó mà đi thi hoa hậu thì dù hổng được chọn làm hoa hậu song cũng thuộc hạng á… á… á… á… hậu nghen mậy…

Tôi bật cười vì hàng chục tiếng á rồi mới tới hậu mà tiếng hậu của nó tôi nghe như là khẩu. Liếc thấy mặt trời đứng bóng, tôi ực cạn ly xây chừng rồi đứng lên. Biết ý Đặng nói liền.

– Đi đi… Để tao trả…

Thấy tôi dụ dự, Đặng cười hì hì.

– Cái này là hậu phương ủng hộ tiền tuyến. Mai mốt mày vào tiểu khu tao sẽ bao mày một chầu cơm no bò cỡi…

Gật đầu, tôi bước ra lề đường. Nắng chói chang trên mặt đường nhựa. Quốc lộ 4 bóng nhẫy như chảy mở vì sức nóng của ánh mặt trời của những ngày cuối tháng 3. Chiếc xe đò chạy đường Mỹ Tho-Sài Gòn trờ tới. Đặng bắt tay tôi thật chặt. Hai đứa đều không ngờ đó là lần bắt tay cuối cùng. Ngoái đầu nhìn lại tôi thấy Đặng đang ngồi im trên chiếc xe gắn máy hiệu Honda. Dáng của nó thật cô đơn và buồn rũ khiến cho tôi chạnh lòng nhũ thầm, nếu lần tới gặp nhau tôi sẽ nhậu xả láng với nó một trận để đời. Chiếc xe mới lăn bánh được chút đã dừng lại nơi đầu cầu Long An vì phải chờ cầu trống mới được qua. Ngồi trong lòng chiếc xe chật hẹp, dơ dáy có mùi  thum thủm tôi im lặng nhìn dòng sông nước xanh lơ lờ lửng chảy. Sông Vàm Cỏ Tây. Phát nguyên đâu đó bên kia biên giới Miên Việt, nó chảy qua các vùng như Cao Lãnh, Tuyên Nhơn, Cai Lậy, Long An rồi gặp Vàm Cỏ Đông để thành sông Vàm Cỏ và cuối cùng ra biển bằng cửa Soài Rạp.

Xe chầm chậm qua cầu rồi chạy nhanh hơn. Được chừng nửa giờ nó phải ngừng lại khi tới dốc cầu Bến Lức. Lại chờ. Quốc lộ 4 là quốc lộ nhộn nhịp vì nối liền Sài Gòn với các tỉnh miền tây đông đúc dân cư. Tuy nhiên hai cây cầu Long An và Bến Lức đã làm nghẽn lượng lưu thông của xe cộ rất nhiều. Chính phủ dường như có quá nhiều việc mà lại ít tiền thành ra cứ để mặc hai cây cầu sắt cũ kỹ được xây từ thời thuộc Pháp trơ gan cùng tuế nguyệt.

3 giờ chiều. Tôi bước vào cái cổng nhà quen thuộc. Ao nước nhỏ đầy rau muống. Dù ít nó cũng là lợi tức của ba mẹ tôi ở tuổi già. Tất cả đều y nguyên. Mẹ tôi đón tôi bằng ánh mắt sáng ngời hạnh phúc khi thấy tôi trở về nhà không có chút mất mát. Đã có tuổi lại bị tê liệt vì ” stroke ”, bà khó mà đứng vững nếu thấy tôi trở về không nguyên vẹn hình hài. Ba tôi thì vẫn mạnh khỏe. Do ở sự bất đồng quan điểm chính trị nên tôi ít khi nói chuyện với ông. Phải nói tôi kính trọng nhiều hơn thương ông. Tôi thương mẹ tôi nhất. Tôi gần gũi mẹ tôi nhất. Có những điều tôi không thể nói với bất cứ ai thời tôi dễ dàng thố lộ cùng bà, một người hiểu tôi bằng trực tính và hơn hết bằng tình thương vô giới hạn.

Sau bữa cơm chiều tôi với mẹ tôi ra ngồi nơi chiếc băng cây trước nhà. Đó cũng là thói quen và cũng là nơi để cho mẹ con tâm tình. Đúng hơn, mẹ tôi nghe nhiều hơn nói. Bà im lặng nghe, thỉnh thoảng mới nói bằng nụ cười, bằng ánh mắt nhìn như an ủi, khuyến khích và chia xẻ âu lo, nhọc mệt và gian khổ mà tôi đã trải qua. Bà cho tôi biết khá nhiều chi tiết về chiến sự ở cao nguyên mà bà đã đọc báo hoặc nghe tivi. Tôi thấy bà có vẻ buồn và lo dù bà cố giấu kín. Anh trai của tôi đang ở Xuân Lộc, vùng đất mà khi cao nguyên thất thủ thì sẽ là cửa ngỏ để cho quân địch đi vào Sài Gòn. Bà cười vui và bằng lòng khi nghe tôi đề nghị mời ” người-tình-diễm-tuyệt ” bát phố ngày mai trong đó có mục đi xem chiếu bóng và đi ăn ở bất cứ nhà hàng nào bà muốn.

– Mẹ đừng lo… Con có nguyên ba tháng lương chưa xài…

Như để cho bà tin tôi mở túi áo lính, lôi ra cọc tiền rồi ấn vào tay bà kèm theo câu nói.

– Con cho mẹ…

Mẹ tôi ứa nước mắt trong lúc cầm lấy cọc tiền lương của đứa con trai. Bà biết đó là mồ hôi, nước mắt và đôi khi là máu chảy ra. Nhìn tôi âu yếm, bà cười nói đùa.

– Con nhất định xài hết tiền cho ” người-tình-diễm-tuyệt ” của con hả…

Tôi cười một cách vui sướng vì lần đầu tiên tôi nghe bà mẹ của tôi mở miệng nhìn nhận cái vị thế rất đặc biệt trong tình mẫu tử giữa tôi với bà. Từ nào tới giờ bà chỉ cười im lặng khi nghe tôi gọi bà là người-tình-diễm-tuyệt. Cười hắc hắc tôi nhìn bà.

– Dạ… Con sẽ xài hết không chừa đồng nào…

Lắc đầu song mẹ tôi lại mỉm cười. Bà biết tính đứa con hư của bà. Tôi giống bà rất nhiều điểm. Đi ra đường thiên hạ nhìn ai cũng biết tôi là con của bà vì hai gương mặt giống nhau như đúc. Bà thích đọc sách thời tôi cũng là con mọt sách. Sinh trưởng trong một gia đình khá giả nên bà có tính xài sang. Tôi chịu ảnh hưởng của bà rất nhiều ở điểm hể có tiền trong túi là phải xài cho hết. Để lâu tiền nó mục… Mỗi khi tôi xin tiền thời bà lại hỏi tiền lương của con đâu và tôi cười trả lời dạ xài hết rồi vì để lâu tiền nó mục. Hình như cũng đồng ý với tôi về điểm này nên bà cười nói đùa: ” Mẹ hết tiền rồi… Tiền để lâu hổng xài nó mục…”.

Ra tới ngã ba đường Hùng Vương, thấy tôi đứng lại mẹ tôi hỏi nhỏ.

– Mình đi đâu vậy con?

– Dạ ra đường Lê Lợi. Mình đứng đây chờ xe. Mẹ muốn đi xe nào… Xích lô hay tắc xi…?

Hỏi xong tôi thấy mẹ tôi cười. Nhìn bà mặc chiếc áo dài màu nâu sờn bâu đã cũ tôi chạnh lòng. Từ khi đi lính tôi ít khi về nhà. Mỗi khi về nhà tôi lại ít có thời giờ chú tâm tới mẹ già. Thỉnh thoảng khi nào về nhà mà có tiền trong túi tôi mới cho bà đôi khi chục ngàn hoặc đôi khi nhiều hơn. Tiền đó bà không xài mà lại dúi vào tay tôi buổi sáng sớm lúc tôi từ giã bà trở lại đơn vị.

– Áo của mẹ cũ quá rồi. Hồi nữa con dẫn mẹ đi may áo dài nghen mẹ…

Nói xong tôi thấy bà ngần ngừ rồi lát sau mới cười thốt.

– Mắc tiền lắm đó…

– Mắc bao nhiêu con cũng chịu… Con muốn may cho mẹ chiếc áo dài thật đẹp. Lâu rồi con ham vui nên hổng có thời giờ săn sóc mẹ…

Mẹ tôi mỉm cười. Đôi mắt đẹp của bà long lanh sáng. Chắc bà cảm động vì câu nói chí tình của đứa con trai cưng.

– Nếu con muốn…

Mẹ tôi nói gọn. Tôi gật đầu cười trong lúc nắm lấy bàn tay mềm ấm của bà.

– Con muốn xài hết tiền của con hôm nay. Hôm nay là ngày con dành hết cho mẹ…

Mẹ tôi cười quay mặt sang nhìn tôi rồi câu hỏi bật ra.

– Cô bồ tên Liên của con đâu rồi?

– Dạ… đi lấy chồng rồi mẹ…

– Lấy ai?

– Dạ… con hổng biết nhưng chắc hổng phải con của mẹ…

Mẹ tôi bật lên tiếng cười vui vì câu trả lời của tôi.

– Bởi vậy con mới dành hết thời giờ quí báu của con cho bà mẹ già này hả?

Tôi trả lời bà trong tiếng cười.

– Với con, mẹ vẫn còn trẻ đẹp như ngày đầu tiên con có được nhận thức về nét diễm tuyệt của mẹ… Con nghĩ hình ảnh của mẹ không bao giờ già trong tâm hồn con…

Tôi biết bàn tay của mình bị xiết chặt bởi bàn tay của mẹ hiền. Chắc bà cảm động vì câu nói của tôi.

– Mẹ không ngạc nhiên khi biết con có nhiều người ái mộ…

Bắt gặp ánh mắt dò hỏi của tôi, bà thong thả giải thích.

– Con tán đào như đang viết tiểu thuyết tình cảm… Mẹ già hai thứ tóc mà nghe con tán còn phải mũi lòng huống chi mấy cô gái…

Không nhịn được tôi bật lên tiếng cười vui. Tôi nghĩ mẹ tôi hiểu tôi hơn nhiều người khác.

– Mẹ nói con được nhiều người ái mộ mà giờ này con vẫn chưa có vợ…

Mẹ tôi cười nheo mắt nhìn tôi cùng với câu nói bật ra.

Bắt phong trần phải phong trần. Cho thanh cao mới được phần thanh cao… con ơi…

Tôi cười im lặng song ngẫm ra câu nói mà bà mẹ của tôi lấy từ hai câu thơ của ông Nguyễn Du rất chí lý. Thấy bóng chiếc tắc xi ở xa xa tôi giơ tay vẩy. Đợi cho nó ngừng hẳn tôi mới mở cửa giúp cho mẹ tôi bước vào xong mới vòng qua phía bên kia mở cửa cho mình. Xe qua cầu Thị Nghè. Con rạch tuổi học trò của tôi, ngày xưa nước trong xanh thời bây giờ đục màu nước dơ cùng với rác rưởi trôi lềnh bềnh. Tôi thở dài nhè nhẹ như không muốn cho người ngồi bên cạnh nghe song dường như bằng cảm nhận của tâm linh mẹ tôi nghe được tiếng thở dài buồn bã của tôi.

– Con có gì buồn?

Tôi cười gượng quay nhìn vào mặt mẹ.

– Buồn thời con có nhiều chuyện buồn, nhiều lúc buồn lắm… bởi vậy mà con phải cố tập sống với nỗi buồn của chính mình…

Tôi biết có bàn tay mềm ấm nắm lấy tay mình rồi bóp nhè nhẹ. Đó là cách an ủi và chia xẻ của mẹ tôi.

– Con tính mời mẹ ăn món gì?

Mẹ tôi cố ý phá tan bầu không khí buồn bã nên hỏi tôi bằng câu hỏi đó.

– Dạ… bất cứ món gì mẹ thích…

– Mình đi ăn khô bò…

Tôi quay nhìn sang bên cạnh khi nghe câu nói đó. Tôi biết vì răng yếu nên mẹ không nhai được những thứ cứng, dai và khó nuốt như khô bò. Tôi còn nhớ món mà bà thích ăn nhất chính là bún riêu.

– Con muốn mình đi ăn bún riêu…

Tôi thấy mắt mẹ sáng lên. Dường như bà cảm động vì tôi còn nhớ tới món ăn mà bà ưa thích và hơn nữa tôi chiều chuộng bà.

– Con đâu có thích bún riêu…

– Dạ con hổng thích bún riêu lắm… nhưng hôm nay là ngày của mẹ cho nên con chiều mẹ… con sẽ ăn bún riêu… ăn một tô tổ chảng… có rau muống chẻ, rau sống, chanh thật chua và ớt thật cay…

– Nghe con tả mẹ thèm chảy nước miếng…

Tiếng cười của tôi vang lớn át cả tiếng cười của mẹ già. Tắc xi thả tôi với mẹ tại ngã ba Hàm Nghi và Lê Lợi. Vì hai chân còn yếu sau vụ ” stroke ” do đó tôi phải dìu mẹ tôi dạo phố bằng cách cặp tay bà.

– Bao lâu rồi mẹ không đi bát phố…?

Vừa ngắm nhìn người qua lại tôi hỏi nhỏ câu trên.

– Mẹ hổng nhớ… chắc từ ngày con đi lính…

Lần này tôi cố giấu tiếng thở dài của mình thật kỹ như không muốn cho mẹ tôi biết. Tính tới tháng 3 năm 1975, tôi đã được gần 10 tuổi lính rồi. Trong suốt thời gian dài đó tôi ít khi về nhà và từ khi ba tôi trở lại nhà chung sống thời tôi càng ít về nhà hơn nữa.

– Mẹ mệt hả mẹ?

– Chưa… Mình ăn ở đâu vậy con?

– Dạ trong hẻm Casino…

Mẹ tôi cười gật đầu.

– Mẹ còn nhớ chỗ đó. Hồi mới đi lính con có chở mẹ vào đó ăn mấy lần…

Tôi cười vui vì ít ra mẹ tôi vẫn còn nhớ được quãng thời gian hiếm quí mà tôi có được ở Sài Gòn khi mới đăng lính. Lần đầu tiên lãnh lương, tôi đã rũ bà đi xem chiếu bóng ở rạp Eden rồi vào hẻm Casino ăn chả giò và bún riêu. Mẹ con tôi đã có chung quãng thời gian ngắn ngủi vui chơi với nhau. Rồi chiến chinh kéo tôi ra khỏi vòng tay nâng niu của mẹ hiền. Bà bất lực trước hoàn cảnh, thời cuộc và chính tôi cũng muốn thành con chim có cánh bay xa tổ ấm. Chinh chiến đẩy tôi đi thật xa, tới những địa danh xa lạ của vùng cao nguyên hoặc vùng đồng bằng sông Cửu Long.

– Đang mơ mộng gì đó hả con?

Mẹ tôi lên tiếng rồi kéo tôi dừng lại khi tới ngã tư của đường Pasteur và Lê Lợi. Tôi cười dìu bà qua đường. Con hẻm không đổi khác. Cũng đông người ra vào và mùi thức ăn thơm lừng. Trong lúc ăn mẹ tôi hỏi về người tình mới nhất mà tôi đã đưa về giới thiệu với gia đình. Ngần ngừ giây lát tôi mới kể cho bà nghe về những trắc trở của Lan và tôi trong những lúc gần đây. Hoàn cảnh… Tôi nói gọn hai tiếng đó như để phân trần và tìm chút cảm thông mà tôi biết sẽ có nơi bà mẹ của mình. Mẹ tôi gật đầu thở dài. Cuộc đời bà là một thí dụ điển hình nhất. Buổi chuyện trò chấm dứt sau khi hai mẹ con chia nhau ăn hết sáu cuốn chả giò và hai tô bún riêu. Đúng ra thì tôi ăn nhiều hơn. Trả tiền xong ra tới đầu hẻm tôi đề nghị đi xích lô tới tiệm may áo dài. Trong lúc chờ xích lô mẹ tôi hỏi may áo dài ở đâu. Câu hỏi làm tôi lúng túng. Mười năm nay tôi toàn mặc áo lính nên đâu có biết chỗ các tiệm may quần áo ở Sài Gòn. May quá tôi chợt nhớ tới tiệm may Thanh Châu ở miệt Tân Đinh Đa Kao. Vùng này gần nhà nên được tôi đi lại thường xuyên và còn nhớ tiệm may Thanh Châu nằm trên đường Đinh Tiên Hoàng. Định về Thanh Châu may áo dài nên tôi bàn với mẹ đi xem chiếu bóng trước, sau đó sẽ đi ăn kem ở Mai Hương rồi về Tân Định đặt may áo dài và cuối cùng trở lại nhà.

*****

– Tôi đã trả tiền trước rồi… Đây là biên lai đặt may áo dài cho mẹ tôi. Nhờ ông chịu khó lấy dùm tôi…

Nghe tôi dặn đi dặn lại mấy lần, thượng sĩ Tính gật đầu cầm lấy cái biên lai rồi cười lên tiếng.

– Ông thầy đừng có lo… Tôi sẽ biểu sấp nhỏ lấy liền…

Đưa Tính ra tới đường lộ chính, tôi còn dặn thêm bằng câu nói giỡn.

– Ông mà quên áo dài của tôi thời ông ở lại Sài Gòn luôn đi… Nhớ nghen…

Tính leo lên chiếc xe gắn máy do lính lái đưa ông ta ra quốc lộ 4 để đón xe về Sài Gòn thăm vợ con ba ngày. Tháng 4 song khá oi bức. Hầm… Đó là tiếng đúng nghĩa nhất. Tôi bắt đầu theo dõi tình hình của đất nước bằng cách bớt thời giờ ngồi nhậu với lính để lắng nghe tin chiến sự từ đài phát thanh quân đội và Sài Gòn hoặc gọi máy về tiểu khu hỏi Đặng. Nhờ vậy tôi biết khá rõ về tình hình. Cuộc di tản ở vùng cao nguyên là một sai lầm cố ý về chiến thuật. Rồi tiếp theo cuộc di tản miền trung làm tình hình hết thuốc chữa. Biết thì biết, lo thì lo nhưng tôi cũng chẳng làm gì được. Cũng như triệu người lính khác tôi chỉ làm một điều: chờ lệnh của cấp chỉ huy.

Tính trở lại đơn vị ngày 10-4-75. Tôi vui vì ông ta giữ lời hứa mang về hai chiếc áo dài của mẹ tôi. Những gì ông ta kể trong thời gian ở lại Sài Gòn không những làm tôi mà toàn thể lính trong đơn vị đều hoang mang và lo âu. Rồi lịnh cấm trại và ứng chiến được ban hành. Không có người lính nào được phép rời đơn vị. Món quà cho mẹ tôi nằm kẹt cứng trong chiếc ba lô. Rồi chuyện gì tới phải tới. Trưa ngày 30-4-75. Đơn vị tôi tháo chạy trong hổn loạn vì không có cấp chỉ huy. Mấy ông xếp lớn đã chuồn êm không một lời dặn dò người lính đang ở lại chặn địch để cho họ có thời giờ ra đi mang theo vợ con và tài sản. Tôi, người lính độc thân chỉ mang được ba lô, trong đó có chiếc áo dài mà tôi không có dịp đem về đưa cho mẹ tôi để nhìn bà rạng rỡ trong chiếc áo dài mới. Bước chân lên tàu đánh cá ở cửa biển Soài Rạp, tôi buồn, thật buồn vì đã thất hứa với mẹ tôi. Tôi không biết một điều vô cùng đớn đau xảy ra sau này. Tôi, không còn dịp may nào, không bao giờ gặp lại ” người tình diễm tuyệt ” của tôi nữa. Bốn mươi năm lao đao kiếp người tị nạn, thỉnh thoảng nhìn lại chiếc áo dài tôi ứa nước mắt. Màu áo bạc dần theo thời gian cũng giống như màu tóc của mẹ tôi.

 

chu sa lan

24-4-2015

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s