BÃO NGẦM 2

Phần II

DU KÍCH CHIẾN BIỂN

19.

Đà Nẳng. Bán đảo Tiên Sa. Bộ Tư Lệnh Hải Quân Vùng 1. Bộ Chỉ Huy Phân Đoàn 1 Du Kích Chiến Biển. Tất cả quân nhân đang có mặt trong phòng đồng loạt đứng dậy khi đại tá Trần Văn An, chỉ huy trưởng phân đoàn 1 du kích chiến biển bước vào phòng hội.

– Chào anh em… Mời anh em ngồi…

Trần Văn An là một trong nhiều vị đại tá xuất thân từ hải quân của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam trước khi trở thành sĩ quan của hải quân nước Việt Nam tự do có thủ đô ở Sài Gòn. Là một trong nhiều sĩ quan hải quân có khả năng chỉ huy do đó đại tá An mới được tư lệnh Kiếm chỉ định làm chỉ huy trưởng phân đoàn 1 du kích chiến biển. Hôm nay là buổi họp đầu tiên của ông ta với các phân đội trưởng để tiến hành chiến dịch Du Kích Chiển Biển chống lại đám tàu đánh cá có vũ trang và các tàu hải giám của Trung Cộng đang hoành hành trên Biển Đông. Bước tới đứng trước màn hình sáng lên vùng Biển Đông, đại tá An hắng giọng.

– Để khỏi mất thời giờ tôi xin đi thẳng vào mục tiêu chính của buổi họp hôm nay. Đúng 08:00 giờ ngày mai, 32 khinh tốc đỉnh của phân đoàn 1 sẽ ra khơi mở đầu thế trận du kích chiến biển mà bộ quốc phòng và bộ tư lệnh hải quân đã đề ra. Ba mươi hai khinh tốc đỉnh này được chia ra làm bốn phân đội đặt dưới quyền chỉ huy của bốn vị phân đội trưởng là thiếu tá Chấn, Quỳnh, Miện và Bình. Anh em, từ cấp bậc cao nhất là tôi tới cấp bậc thấp nhất là thuỷ thủ của các chiến đỉnh sẽ và phải thi hành một nhiệm vụ quan trọng nhất mà cũng khó khăn nhất có thể nói trong đời binh nghiệp của chúng ta. Nhiệm vụ đó là bảo vệ ngư dân, những người dân hiền lành, vô tội, nghèo khổ và cần cù đổ mồ hôi và nước mắt để kiếm miếng ăn. Họ đang cần sự bảo vệ của chúng ta để để ra khơi đánh cá và ngoài ra cũng để minh xác chủ quyền trên Biển Đông mà ông cha chúng ta đã thiết lập từ lâu. Chủ quyền đó đang bị Trung Cộng, gã láng giềng tham lam, hiếu chiến, đầy tham vọng bá quyền tìm đủ mọi cách thức để xâm phạm. Lấn biển, lấn đất, chiếm đảo, giành đá; họ ỷ sức mạnh nên xem thường công lý và luật pháp quốc tế. Đánh Trung Cộng là chúng ta đánh cướp biển, cướp rừng, cướp núi đang dùng mọi thủ đoạn hèn hạ và đê tiện để biến toàn dân Việt thành nô lệ của chúng. Đánh Trung Cộng là tôi và các anh em đánh kẻ xâm lăng đất nước mình…

Căn phòng im lặng như tờ khi nghe lời diễn giảng của cấp chỉ huy. Họ cảm thấy lòng yêu nước dâng trào lên. Ai cũng biết mấy chục năm nay, giới cầm quyền của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam vì quyền lợi của đảng phái và cá nhân đã cam tâm làm tôi mọi cho Tàu. Chúng bán đất liền, dâng biển đảo cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt để mong được nắm quyền hà hiếp dân lành và làm giàu trên xương máu của dân chúng. Bây giờ nghe nói được phép lái tàu ra khơi đánh giặc Tàu nên ai cũng nức lòng.

– Phụng sự tổ quốc là một hành vi cao đẹp nhất của mọi công dân. Riêng chúng ta được vinh hạnh mang màu áo chiến binh thì đó là nhiệm vụ thiêng liêng. Chiến đấu cho tổ quốc là điều mà bất cứ người lính nào cũng tâm niệm. Ngày mai tôi và các anh em vượt sóng ra Biển Đông là để thực hành câu nói của vị anh hùng dân tộc: ” Đánh cho nó phiến giáo bất hoàn. Đánh cho sử tri Nam Quốc anh hùng chi hữu chủ…’‘. Ngày mai, các anh ra khơi săn tìm tàu địch để làm yên lòng dân. Dân có yên ổn làm ăn thì dân mới ủng hộ chúng ta trong cuộc chiến đầy cam go chống lại kẻ địch mạnh hơn ta, đông hơn ta. Dân là yếu tố tất thắng trong bất cứ cuộc chiến tranh nào. Dân là sức mạnh của nước. Dân là chính nghĩa của nước. Sức mạnh mà không có chính nghĩa thời chỉ là bạo lực. Sức mạnh mà không phục vụ cho dân cũng chỉ là bạo lực. Chúng ta, muốn thắng địch ở ngoài biển khơi, muốn đánh tan địch trên đất liền thì phải đem tánh mạng của mình ra che chở cho các ngư dân mà tôi nghĩ rằng trong số đó có cha mẹ, anh chị em, bạn bè và láng giềng của chúng ta. Họ đang mỏi mắt trông chờ sự giúp đỡ của chúng ta để chống lại kẻ địch thâm độc. Ngày mai, tôi sẽ ngồi trên một chiến đỉnh nào đó của phân đoàn 1…

Ngừng lại đại tá An nhìn xuống chỗ đám đông đang ngồi rồi mỉm cười hỏi.

– Có anh em nào cho tôi làm thuỷ thủ trên tàu không?

Có tiếng cười rần rần rồi giọng nói vang lên.

– Có thưa đại tá. Tàu tôi rất hân hạnh có một thuỷ thủ tài ba như đại tá…

– Cám ơn thiếu tá Bình… Tiện đây tôi cũng nói cho anh em biết là ngoài các khinh tốc đỉnh thuộc phân đoàn 1, chúng ta còn được sự hổ trợ của các tuần duyên hạm, khinh tốc hạm trực thuộc vùng 1 và hạm đội tàu nổi của bộ tư lệnh hạm đội nữa. Các anh em đừng sợ hãi, cứ việc ra khơi bắn cho tàu địch chìm, ghe đánh cá của địch cháy. Có như thế những ngư phủ của Trung Cộng mới sợ hãi, mới nghĩ rằng tàu chiến của họ không đủ sức bảo vệ họ; từ đó họ mới nhận thức ra rằng sống chung hoà bình với các lân bang vẫn hơn là ỷ mạnh hiếp yếu, ỷ đông hiếp ít. Có đánh chìm ngàn chiếc tàu đánh cá bằng sắt, trăm chiếc ghe đánh cá bằng cây của ngư dân ở Quảng Đông, Hải Nam thì từ đó họ mới không ngây thơ nghe lời tuyên truyền ” Biển Đông là ao nhà của họ cũng như các đảo Trường Sa và Hoàng Sa là quận huyện của họ…”. Chúng ta, những con dân hãy chứng minh cho các lân bang biết rằng những chiến sĩ can trường của nước Việt sẽ không để cho bất cứ ai khinh nhờn và hiếp đáp dân chúng của mình.  ” Bắn cho cháy tàu địch, bắn cho chìm ghe địch ” là điều mà chúng ta cần phải làm của mặt trận du kích chiến biển…

*****

Hải phận quốc tế. Kinh tuyến 111. Vĩ tuyến 15.01. Chiếc tàu bằng sắt không treo cờ của bất cứ quốc gia nào nằm trong vùng lân cận của biển Đông như Trung Cộng, Việt Nam, Phi, Mã Lai hoặc Nam Dương lềnh bềnh trên mặt nước xanh. Tàu dài chừng mươi mét, ngang chừng ba bốn mét, cũ sét và han rỉ. Bong tàu cũng vắng ngắt. Dường như thuỷ thủ đoàn mãi lo tìm chỗ tránh cái nóng oi ả. Nơi đài chỉ huy có  hai người đang thi hành nhiệm vụ của họ. Một người đang lái tàu và người kia cầm chiếc ống dòm đưa lên ngó mong mặt biển xanh dờn gờn gợn sóng. Người cầm ống dòm chính là Chinh, thiếu uý thuyền phó. Thuỷ thủ còn trẻ tên Trực, mặc áo thun xanh, quần cụt xanh ôm tay lái. Phía trên đầu họ, cột ra đa nhô lên cao và đang chầm chậm quay.

– Có thấy gì không thiếu uý?

– Có…

– Đâu?

– Đông nam 110 độ… Trực… Mày tỏ mắt coi thử xem…

Trực đưa chiếc ống dòm đeo ở cổ lên chăm chú quan sát giây lát mới lên tiếng.

– Nó thiếu uý ơi… Tôi thấy lá cờ đỏ có năm ngôi sao vàng mà cái sao chính giữa bự tổ chảng…

– Đúng rồi… đúng tàu đánh cá Trung Cộng rồi… Còi báo động mau lên…

Trực bấm cái nút màu đỏ. Tiếng còi ré lên ba chập, mỗi chập hai ngắn một dài báo cho thuỷ thủ đoàn nhiệm sở tác chiến. Bong tàu đang vắng chợt nhiều bóng người xuất hiện rồi sau đó mất hút trong đám lưới, phao, xuồng cấp cứu và các nơi khác. Chuyên, thuyền trưởng là một người đàn ông ngoài 30, tóc cắt ngắn ba phân, vận quần jean, áo thun màu xanh cứt ngựa bước vào phòng chỉ huy. Chinh quay đầu lại báo cáo.

– Tàu đánh cá Trung Cộng trung uý…

Khẽ gật đầu, Chuyên đưa ống dòm lên quan sát khá lâu mới ra lệnh.

– Tốc độ 35… hướng đông nam 111 độ 35 phút 22 giây…

Đợi cho Trực bẻ lái tàu đi theo hướng của mình vừa nói xong, Chuyên mới nhấc lấy ống liên lạc nội bộ.

– 1, 2, 3 và 4 báo cáo…

– 1 sẵn sàng tác xạ…

– 2 sẵn sàng…

– 3 tôi sẵn sàng bắn…

– 4 chờ nổ…

Trong lúc các ụ súng báo cáo, thuyền trưởng Chuyên đưa ống dòm tiếp tục theo dõi chiếc tàu đánh cá bằng sắt treo cờ đỏ năm ngôi sao vàng đang từ từ tiến lại gần. Chinh nghe cấp chỉ huy của mình lẩm bẩm điều gì rồi cuối cùng cao giọng ra lệnh trong máy truyền tin nội bộ.

– 1 với 4 bắn phòng lái… nghe rõ trả lời…

– 1 và 4 nhận lệnh 5/5…

– 2 với 3 hầm máy… nghe rõ trả lời…

– 2 với 3 nghe 5/5…

Quay sang Trực, Chuyên nói gọn.

– Tốc độ 75… hướng 111.36.20…

Trực đẩy cần ga hết về trước. Hai máy dầu cặn rú lớn phun khói trắng nhiều hơn rồi rẽ sóng phăng phăng lướt tới ngay chiếc tàu đánh cá bằng sắt của Trung Cộng. Đây là loại khinh tốc đỉnh hiện đại có thể đạt tốc độ trăm hai chục cây số một giờ. Thường loại tàu nhỏ này có trang bị hoả tiễn tầm ngắn thuộc lực lượng kiểm soát duyên phòng của hải quân ở Phú Quốc. Tuy nhiên bây giờ nó được điều động để tham gia cuộc du kích chiến biển với nhiệm vụ bắn chìm hoặc phá huỷ các tàu ghe đánh cá của Trung Cộng đang hoạt động trên Biển Đông. Có cả trăm ngàn chiếc tàu ghe lớn nhỏ của Trung Cộng đang nạo vét hết cá tôm của vùng biển mênh mông giàu tài nguyên thiên nhiên. Các chiếc tàu ghe đánh cá được sự yểm trợ của mấy trăm tàu hải giám, tàu cảnh sát biển và luôn cả chiến hạm của hải quân Trung Cộng. Ba loại tàu này đã bắn chìm, bắt giữ hàng loạt ghe đánh cá của ngư dân Việt Nam. Đó cũng là một lý do khiến cho hải quân của nước Việt Nam ở Phú Quốc phải mở cuộc du kích chiến biển để bảo vệ ngư dân và ngăn cản chiến lược độc chiếm Biển Đông của Trung Cộng. Vì muốn giữ bí mật nên toàn thể các khinh tốc đỉnh được bôi bỏ số hiệu ngoài ra cũng được làm cũ hơn đồng thời hai giàn hoả tiễn và các ổ súng cộng đồng ở trước mũi và sau lái tàu được nguỵ trang bằng lưới, phao hay các dụng cụ khác. Thuỷ thủ trên tàu phải dùng tới loại ” handheld missiles ” hay là loại hoả tiễn cầm tay dùng chống xe tăng và phá huỷ hầm hố. Họ đoán biết các tàu đánh cá của Trung Cộng dù có trang bị súng ống cũng chỉ loại súng thường mà thôi. Còi phía tàu đánh cá của Trung Cộng ré lên lanh lãnh. So về kích thước và trọng tải thì nó lớn và nặng hơn chiếc khinh tốc đỉnh của hải quân Phú Quốc nên định đâm thẳng vào để nhận chìm.

– Trái… 45 độ…

Chuyên hét lớn ra hiệu cho Trực. Người thuỷ thủ quay tay lái thật nhanh khiến cho chiếc khinh tốc đỉnh đổi hướng lướt chênh chếch với chiếc tàu đánh cá.

– Bắn…

Lệnh từ đài chỉ huy được truyền đi trong hệ thống truyền tin nội bộ. Bốn trái M72-LAW bay ra cùng một lúc. Hai trái nện đúng ngay phòng lái. Còn hai trái kia đập vào hầm máy gây thành tiếng nổ và lửa bốc cháy hừng hực. Tiếng người la hét, chạy nhảy trên bong của chiếc tàu đánh cá. Chứng kiến cảnh chiếc tàu đánh cá bốc cháy với vài người mặc áo phao nhảy xuống biển, Chuyên vỗ vai Trực.

– Vận tốc 100… tây nam 194 độ…

Chiếc khinh tốc đỉnh mang số 445 thuộc lực lượng tác chiến du kích biển của hải quân Việt Nam bay trên mặt nước xanh rồi chừng mươi phút sau đã rời xa chiến trận bỏ lại chiếc tàu đánh cá bằng sắt với lá cờ đỏ có năm ngôi sao vàng rách bươm vì miểng đạn đang bốc cháy hừng hực.

*****

Tháng 6. Đâu đó trong vùng hải phận quốc tế cách đảo Lý Sơn chừng 80 hải lý về phía đông nam. Nắng nóng cháy da. Đứng tại phòng chỉ huy, Mười đưa ống dòm lên quan sát. Mặt biển vắng ngắt không bóng tàu. Đường chân trời như một vệt xanh vắt ngang. Tuổi 27. Ở lính 5 năm. Dân Cầu Đá Nha Trang. Mười là một sĩ quan trẻ, yêu nước và mang nhiều ước vọng cho tương lai. Sau khi tốt nghiệp 4 năm đại học anh tình nguyện vào hải quân. Ra trường anh được đổi về vùng 3 hải quân. Những tưởng đời nhà binh sẽ được hanh thông, nhưng một biến cố xảy ra đã làm đảo lộn mọi dự tính của anh. Đó là sự trỗi dậy của nước Việt Nam tự do ở Phú Quốc. Được sự yểm trợ tích cực của dân chúng, chính phủ tự do và dân chủ này đã lần lượt đánh chiếm lục tỉnh, thu Sài Gòn, bình định cao nguyên và cuối cùng giải phóng đồng bào miền Trung ra khỏi sự cai trị độc tài của cộng sản. Sự đầu hàng của quân nhân các cấp thuộc quân khu 5 của trung tướng Nguyễn Long khiến cho vị trung uý trẻ tuổi tên Mười bàng hoàng biết đời quân ngũ của mình sẽ chấm dứt. Tuy nhiên trong cái rủi lại có cái may. Chính phủ Sài Gòn, thay vì giải giới quân nhân các cấp của quân khu 5 thì lại cho họ được gia nhập quân lực mới mà vẫn được giữ nguyên cấp bậc, thâm niên quân vụ và đơn vị cũ hoặc có thể chọn lựa để phục vụ đơn vị mới. Từ đó thiếu uý Nguyễn Mười trở thành vị sĩ quan của vùng 1 hải quân ở Đà Nẳng. Khi bộ tư lệnh vùng 1 hải quân  ra thông cáo tuyển chọn các quân nhân tình nguyện tham gia cuộc chiến du kích biển để chống lại hải quân của Trung Cộng, Mười hăng hái tham gia. Ước vọng nhỏ nhoi của anh là làm cái gì để giúp đỡ ngư dân của miền Trung đang bị nạn hải tặc Tàu ăn hiếp, bắt nạt, đâm chìm ghe, bắn giết, đánh đập một cách dã man và độc ác. Mười được toại nguyện khi cấp trên đặt anh vào chức vị thuyền trưởng khinh tốc đỉnh số 920.

– 20 đây 18…

– 20 nghe 18…

– Có tàu… 170 độ…

Chỉ cần nghe tiếng nói, Mười biết người đang trò chuyện với mình là Hiện, thuyền trưởng chiếc 918. Hồi còn nhỏ hai đứa là láng giềng, rồi bạn học khác lớp cùng trường và cuối cùng Hiện là đàn anh của Mười trong hải quân.

– Tàu gì vậy thưa quan hai?

– Chưa biết… Chỉ thấy bóng thôi…

Mười đưa ống dòm lên. Nơi đường chân trời hiện từ từ bóng tàu. Ân, thuyền phó hắng giọng.

– Ra đa bắt được rồi anh Mười…

Hơi nghiêng người sang bên phải, Mười nhìn vào màn hình của ra đa. Một chấm đen lớn dần dần lên. Chừng vài phút sau, giọng của Hiện lại vang lên.

– 20… 20… Tao thấy giống như tàu hải giám…

Ba tiếng tàu hải giám khiến cho Mười lại đưa ống dòm lên quan sát. Trên mặt biển xanh hiện lên bóng chiếc tàu sơn màu trắng có số 83 màu đen thật lớn. Điều khiến cho anh xác định chiếc tàu mang số 83 đích thị là tàu hải giám của Trung Cộng do ở hàng chữ xanh ” China Marine Surveillance ” với 4 vạch cũng màu xanh bên hông tàu cùng lá cờ đỏ có 5 ngôi sao vàng mà ngôi sao chính giữa lớn hơn hết bay phần phật trên cột cờ cao ngất. Nhìn thấy lá cờ có năm sao vàng vị thuyền trưởng chiếc khinh tốc đỉnh cười hực tiếng nhỏ lẩm bẩm.

– Mẹ… Ông bắn cho sao vàng của mày thành sao xẹt luôn… Hải giám hả ông bắn cho mày hãi hùng luôn…

Nghe thuyền trưởng lẩm bẩm câu nói trên, Ân mỉm cười. Anh hổng lạ gì chuyện dân đánh cá miền trung và luôn cả ngư phủ của nước Việt Nam thiếu thiện cảm hay thù ghét các tàu đánh cá hoặc tàu chiến của Trung Cộng. Cách đây không lâu, khi cộng sản còn cai trị miền nam và miền trung, vì lý do lệ thuộc Tàu nên giới cầm quyền cộng sản đã làm lơ không có thái độ binh vực mỗi khi ngư dân Việt bị tàu Trung Cộng đâm chìm hay bắn giết hoặc bắt bớ. Được thế thêm ỷ mạnh và ỷ đông, các tàu đánh cá và các tàu hải giám của Trung Cộng đã cố tình vào sâu trong hải phận của Việt Nam để đánh cá. Hể gặp tàu của ngư dân Việt là chúng đâm chìm, bắt giam và bắn giết không nương tay. Vì vậy mà dân đánh cá dọc theo miền duyên hải của nước Việt Nam rất sợ hãi và thù ghét tàu đánh cá và chiến hạm của Trung Cộng. Chiếu ống dòm giây lát, Mười nói lớn như muốn cho Tính và Ân nghe.

– Tàu hải giám của tụi Trung Cộng… Thằng 83…

Vừa nghe thuyền trưởng nói tới đó, thuyền phó Ân lật thật nhanh cuốn sách trong đó ghi hình ảnh tất cả các loại tàu của Trung Cộng.

– Anh Mười… 83 là chiếc tàu hải giám lớn được tụi Trung Cộng đưa vào hoạt động ở biển của mình. Nó có trọng tải 1.740 tấn, dài 88m, rộng 12m, tầm hoạt động xa 9.000km. Ngoài ra nó còn có sân bay trực thăng nữa…

Ống kính của ống dòm không rời chiếc 83 đang lừ lừ chạy tới, tai nghe báo cáo của Anh, Mười bốc máy.

– 18 đây 20…

– 18 nghe 20…

– Hiện, mày tính sao, đánh hay chạy?

Hạ sĩ Tính, đang ôm tay lái, Ân thuyền phó đang coi ra đa và Mười đều nghe tiếng cười hà hà của vị trung uý thuyền trưởng chiếc 918 vang vang trong hệ thống truyền tin nội bộ.

– Chạy sao được mậy… Mình được lịnh ăn thua đủ với tàu của Trung Cộng mà. Mình phải thi hành đúng khẩu lệnh ” bắn cho cháy tàu địch, bắn cho chìm ghe địch ”. Mày lãnh sau lái, tao lo trước mũi nghen…

– OK sếp… coi chừng nó có súng lớn… mà mình đã dẹp súng rồi…

Mười nói lớn trong tiếng cười. Mọi người trên chiếc khinh tốc đỉnh 920 đều nghe rõ giọng nói của Hiện.

– Mình cặp kè với nhaug giả bộ tàu bị hư phải sửa. Thế nào nó cũng lại gần gần để quan sát. Lúc đó mày lãnh phần lái còn tao lo khẩu cà nông trước mũi… Nhớ chơi hỏa tiễn cho banh chiếc trực thăng trước nghen hổng thôi mình mệt với nó lắm…

Ngừng lại giây lát Hiện còn dặn thêm.

– Nhớ đánh xập hầm máy… Bị mất điện thì súng của nó cũng tiêu luôn…

– Dạ… Em nhận lệnh của quan hai rõ…

Dứt câu nói đùa, Mười quay sang thuyền phó Ân.

– Nhiệm sở tác chiến đi…

Ân bấm cái nút đỏ trước mặt mình. Còi nhiệm sở tác chiến ré lên. Thuỷ thủ túa ra bong rồi sau đó biến mất trong các ổ súng được nguỵ trang thành đống lưới cá. Theo đúng kế hoạch hành quân thì để đối phó với các tàu hải giám có trang bị đại bác và hỏa tiễn cũng như trực thăng, các khinh tốc đỉnh sẽ sử dụng tới 2 giàn hỏa tiễn được thiết trí ở hai bên hông tàu. Đây là loại hỏa tiễn tầm bắn trung bình chừng mươi cây số nhưng có tốc độ Mach 2, tức hai lần nhanh hơn vận tốc của âm thanh được gắn trên các khinh tốc đỉnh hay chiến đỉnh nhỏ chuyên dùng để tấn công loại tàu chiến lớn nặng nề và cồng kềnh. Nhập cảng các vật liệu cũng như vũ khí của các nước tây phương, hải quân công xưởng ở Phú Quốc và Sài Gòn đã tự đóng được các khinh tốc đỉnh này với giá thành rất rẻ. Vì vậy hải quân Việt Nam ở Sài Gòn có một lực lượng đông đảo và hùng mạnh hơn trăm chiếc để thành lập một hạm đội duyên phòng với cái tên khiêm nhường ” hạm đội tàu nhỏ “.

Chiếc 918 chầm chậm tiến tới rồi sau đó cập cùng chiều với chiếc 920. Hai người lính bên chiếc 918 nhảy qua chiếc 920 mà nắp hầm máy được mở bung lên chứng tỏ tàu bị hư mấy. Chiếc tàu hải giám của Trung Cộng mang số 83 lừng lửng tiến lại gần hơn hai chiếc khinh tốc đỉnh đang cặp kè với nhau. Đứng ở phòng lái, Hiện chăm chú nhìn tàu địch đang lại gần. Anh không dám dùng ống dòm quan sát vì sợ địch nghi ngờ. Ngoài ra anh cũng phải chờ địch lọt vào tầm bắn của hỏa tiễn đồng thời nó cũng phải ở vào đúng vị trí để hỏa tiễn của hai chiếc nằm hai bên hông khai hỏa cùng một lượt. Phải bắn trúng mục tiêu thì mới làm câm họng các khẩu pháo và đại liên của địch. Lạng quạng bắn không trúng mục tiêu để chiến hạm địch phản pháo là tàu anh sẽ banh càng liền. Hai mắt nhìn đăm đăm xuyên qua lớp cửa kính, Hiện thấy chiếc tàu địch lừng lửng tiến tới. Không có mặc áo giáp nhưng vì tàu không có máy điều hoà không khí khiến cho nhiệt độ trong phòng lái nóng hừng hực làm mồ hôi chảy thành dòng trên mặt và ướt chiếc áo thun lính, vị thuyền trưởng đứng im như tượng.

– 500 mét…

Thuyền phó Bính thì thầm. Hiện lên tiếng.

– Còn hơi xa… Để nó lại gần mình bắn cho chắc ăn hơn…

Mười liếc nhanh qua bên trái của mình. Anh thấy dù hai tàu cặp sát nhau song dây buộc tàu đã được tháo ra để khi có lệnh sẽ vọt liền. Chiếc 918 sẽ phóng hoả tiễn vào đài chỉ huy và khẩu trọng pháo ở trước mũi trong khi chiếc 920 lãnh hầm máy và chiếc trực thăng ở sau lái.

– 200 thước anh Mười…

Ngay lúc Ân vừa dứt tiếng, Mười nghe lệnh của Hiện vang lớn.

– Nổ…

Không suy nghĩ Mười la trong hệ thống nội bộ của tàu.

– Hoả tiễn 1 nổ… 2 nổ…

Hai trái hoả tiễn từ hai giàn phóng ở hai bên trái và phải của chiếc 920 xẹt ra liền theo lệnh mang theo chùm lửa đằng sau đuôi. Ngay lúc hai trái hoả tiễn rời giàn phóng, Mười hét lớn vào tai của Tính đang cầm lái.

– Dọt… 60…

Tính đẩy cần ga tới trước. Tiếng máy tàu rú lớn song cũng không át được tiếng nổ kinh hồn của hoả tiễn. Lãnh nhiệm vụ quan sát, thiếu uý thuyền phó Ân thấy hai cụm sáng phựt cháy kèm theo tiếng nổ bưng tai. Chiếc trực thăng đậu ở sau lái của chiếc 83 nhảy dựng lên rồi bốc cháy sáng rực. Ầm… ầm… oành… Hầm máy của tàu địch bốc lửa. Ở đằng trước mũi tàu của chiếc 83 cũng vậy. Một trái hoả tiễn thổi bay phòng lái, còn một trái chạm đúng khẩu đại pháo 130 ly gây thành những tiếng nổ lớn làm rung rinh hai chiếc khinh tốc đỉnh.

– Phải 45 độ…

Mười vỗ vai Tính. Đã được huấn luyện thuần thục Tính hiểu ý của cấp chỉ huy. Tay lái bằng đồng sáng bóng quay nhanh phần tư vòng. Chiếc khinh tốc đỉnh đảo cua thật gắt bọc sau lái tàu.

– Bắn…

Khẩu lệnh được truyền đi qua hệ thống liên lạc nội bộ. Hạ sĩ Biên bấm nút. Trái hỏa tiễn xẹt ra. Ầm… Đứng ở phòng lái, Ân thấy trăm ngàn mảnh vỡ bay lên không trong đó có cả xác người nữa. Lửa bốc cháy hừng hực. Cột cờ có lá cờ đỏ sao vàng đổ ập xuống bong tàu. Riêng phòng lái bốc khói mù mịt rồi phựt cháy sáng loà.

– Chạy… 90… dọt… 90…

Tính đẩy cần ga hết về trước. Hai máy dầu cặn rú lớn đạt công xuất 1800 mã lực đẩy chiếc khinh tốc đỉnh như bay khỏi mặt nước. Sóng nổi cuồn cuộn tung bọt trắng xoá ở đàng sau lái của nó.

– 20 đây 18… nghe rõ trả lời…

– 20 nghe 18…

– Anh có bị gì không?

– Dạ bị điếc tai chút chút thôi sếp…

Hai chiếc khinh tốc đỉnh chia ra làm hai hướng nhắm hải phận Việt Nam chạy vào để trốn tránh sự truy đuổi của những chiến hạm hoặc máy bay của Trung Cộng đang hoạt động trong  hải phận quốc tế nằm ở vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa.

20.

Buổi họp bỏ túi được sự tham dự của tám thuyền trưởng thuộc phân đội 1 dưới quyền chỉ huy của trung tá Quỳnh. Đợi cho các thuyền trưởng đứng ngồi chen chúc trong phòng ăn của chiếc tuần duyên đỉnh im lặng, Quỳnh mới thong thả lên tiếng.

– Sau 3 tháng kể từ ngày khai mở chiến dịch Du Kích Chiến Biển, phân đội 1 của chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ mà thượng cấp đã chỉ định với kết quả 55 chiếc ghe đánh cá đủ loại đã bị các anh em bắn chìm hoặc bị hư hại tới độ bất khiển dụng…

Tiếng vỗ tay rần rần. Hơi mỉm cười vị chỉ huy trưởng phân đội 1 hắng giọng tiếp.

– Bộ tư lệnh hải quân gởi lời khen ngợi tới hai chiếc 918 và 920 khi được tin thủy thủ đoàn của hai chiếc khinh tốc đỉnh này đã loại ra khỏi vòng chiến chiếc tàu hải giám mang số 83 của hải quân Trung Cộng…

Tiếng huýt sáo và vỗ tay vang lớn. Hướng về Hiện với Mười đang cười vui vẻ vì được đồng đội tán thưởng, trung tá Quỳnh nói lớn.

– Hai anh Hiện và Mười đã bắn cho sao vàng thành ra sao xẹt, hải giám thành hãi hùng. Tuy nhiên trên Biển Việt Nam của chúng ta còn rất nhiều tàu đánh cá, tàu hải giám, tàu cảnh sát biển, khu trục hạm, hộ tống hạm, tuần dương hạm của địch đang bức hại ngư dân Việt. Chúng ta có nhiệm vụ bảo vệ dân chúng nghèo khổ nhất quyết bám trụ để sinh tồn trong giai đoạn khó khăn của đất nước. Tàu của địch, sau khi bị ta bắn chìm mấy trăm chiếc đã đề phòng và cảnh giác cao độ nên muốn tới gần hoặc tiếp cận chúng rất khó khăn. Tôi họp các anh em lại để mình bàn luận với nhau rồi sau đó tìm kiếm một phương thức mới đánh chìm tàu địch… Cách cũ tụi Trung Cộng biết rồi nên không thể xài được nữa…

Mấy tiếng đồng hồ sau đó, bộ chỉ huy của Quỳnh bàn luận với tám thuyền trưởng để tìm ra phương thức mới cho thế trận du kích chiến biển.

 

*****

Chiếc tàu đánh cá bằng sắt chậm chập lướt sóng. Tàu cũ song dài và rộng, ngang chừng 10 mét và dài độ 40 mét. Đài chỉ huy có cột cờ cao nghệu song lại không treo bất cứ lá cờ của nước nào. Lưới, phao và đủ mọi thứ dụng cụ dùng để đánh cá bày chật trên bong tàu. Một bên hông có cần cẩu dùng để kéo lưới lên. Tuy trời trưa nắng gắt mà thuỷ thủ vẫn làm việc dù làm một cách uể oải. Họ cười đùa giỡn hớt trong lúc làm việc. Dường như chuyện đánh cá không có gì quan trọng đối với họ. Một người đàn ông, tóc cắt ngắn, mặc quần jean, áo thun trắng, mang giày thể thao ló đầu ra nói lớn.

– Tụi bây làm ồn vừa vừa thôi nghen… Hạm trưởng rầy đó…

Nghe người đàn ông nói vậy thuỷ thủ bèn ngưng nói cười giây lát xong rồi tiếp tục cười nói nhưng nhỏ hơn. Người đàn ông lắc lắc đầu rút điếu thuốc ra đốt. Hit hơi dài ông ta lẩm bẩm.

– Mẹ xui quá… chạy cả buổi chẳng thấy chiếc tàu nào của tụi Trung Cộng…

Người đàn ông vừa nói ra câu đó là thượng sĩ nhất Nhân, quản nội trưởng của chiếc tàu đánh cá mà hạm trưởng là trung tá Chiêu. Với vỏ bọc tàu đánh cá, nó là chiếc tàu điệp báo mang số hiệu VN251 Mắt Thần lãnh sứ mạng theo dõi, dò tìm, khám phá ra các chiến hạm của hạm đội Nam Hải, các tàu hải giám, cảnh sát biển ( Coast Guard ) hay tàu đánh cá có vũ trang của Trung Cộng đang hoạt  động trên Biển Đông. Giàn ra đa nhìn bên ngoài cũ kỹ được thiết trí trên nóc của đài chỉ huy lại chính là thứ đồ chơi mới nhất của hãng Thales, loại active phased array radar có khả năng dò tìm máy bay, hỏa tiễn cách xa 150 cây số, tàu nổi ở ngoài đường chân trời và tàu ngầm ở sâu dưới nước ba bốn trăm mét. Các khinh tốc đỉnh chỉ có loại ra đa nhỏ không thể dò tìm một cách hữu hiệu các tàu của Trung Cộng nên bộ tư lịnh hải quân phải điều động chiếc tàu điệp báo duy nhất tham gia vào công việc dò tìm, phân loại và xác định vị trí của tàu địch rồi thông báo cho các khinh tốc đỉnh. Cũng nhờ sự chỉ đường của chiếc tàu đặc biệt này mà các khinh tốc đỉnh mới tìm ra tàu địch một cách dễ dàng và nhanh chóng.

*****

05:55 giờ. Đâu đó trong hải phận Việt Nam. Một chiếc tàu lầm lủi lướt sóng. Mưa rơi lắc rắc. Gió thổi phần phật. Đèn trên tàu tắt hết chỉ trừ ở đài chỉ huy và đèn báo hiệu chớp tắt trên cột cờ cao. Có mười người ngồi đứng trong đài chỉ huy sáng màu xanh. Người ngồi trên chiếc ghế cao đặt ở một góc phòng chính là trung tá Sinh, hạm trưởng. Người đứng cạnh thuỷ thủ đang cầm lái tên Mừng là trung úy Viết, sĩ quan đương phiên. Xế đằng kia trong góc bên trái là đại úy Nhiều và trung úy Kiệm,  hai sĩ quan của C4ISR. Trong góc phòng bên kia có Diễn với Hiến trong coi hệ thống thuỷ âm định vị chủ động chuyên dò tìm tàu ngầm. Một cái bệ dài non thước, rộng nửa thước nơi một người mặc thường phục với quần kaki màu xanh và áo thun trắng đứng nhìn hàng nút trắng xanh đỏ đủ màu đang cháy sáng. Đó là hệ thống kiểm soát và điều khiển vũ khí. Sóng lắc chiếc tàu cũ nghiêng bên này ngã bên kia, lúc mũi xuống khi ngóc đầu lên. Khói thuốc lá bay trong không khí nằng nặng hơi nước. Biển tối mù mù. Xa thật xa ánh đèn lấp ló nơi đường chân trời. Con tàu âm thầm lướt sóng ra khơi.

– 114… báo cáo hải trình…

Trung tá hạm trưởng Sinh hơi ngước lên khi nghe giọng nói của vị sĩ quan đương cất lên. Nhìn vào nhật ký hải hành của tàu, Viết chậm rãi lên tiếng.

– Báo cáo hạm trưởng… 04:50… Liên lạc với VN251 Mắt Thần… 05:05… Liên lạc với VNN66…

Nhật ký hải hành là một quyển sổ dùng ghi chép tất cả mọi hoạt động của tàu. Cứ mỗi đầu phiên trực thì vị sĩ quan đương phiên phải đọc hết những gì mà vị sĩ quan đương phiên của phiên trực trước đã ghi chép vào nhật ký hải hành xong rồi ký tên nhận lãnh phiên trực. Trong phiên trực vị sĩ quan đương phiên có nhiệm vụ ghi chép mọi chuyện xảy ra của tàu trong phiên trực của mình cho tới khi mãn phiên trực thì cũng phải ký tên vào bàn giao phiên trực lại cho người kế tiếp và cứ như thế mà tiếp diễn. Hạm trưởng chỉ cần đọc những báo cáo ghi trong nhật ký hải hành sẽ biết về tàu của mình. Ngoài ra vị hạm trưởng cũng có một cuốn nhật ký hải hành riêng cho mình nữa. Tuỳ theo lịch trình ấn định của hải quân, mỗi hạm trưởng có bổn phận phải đệ trình nhật ký hải hành của mình lên bộ tư lệnh để được duyệt xét. Sau khi nghe báo cáo, hạm trưởng Sinh rời chỗ ngồi tới ngay chỗ đại uý Nhiều đang đứng.

– Sao Nhiều?

Dù câu hỏi của Sinh ngắn gọn song Nhiều cũng hiểu được. Nhìn vào màn hình của ra đa, Nhiều nói chậm và rõ ràng.

– Tụi nó đó hạm trưởng… Chiếc Mắt Thần cũng thấy rồi… Họ nói sẽ báo cho ta biết khi nào họ ID nó được. Tôi đoán có thể là một nhóm tàu đánh cá có vũ trang có sự canh chừng của cảnh sát biển hoặc tàu hải giám của tụi Trung Cộng…

Sinh chú mục vào màn hình đang hiện hình dáng mấy chiếc tàu ở gần nhau song vì lờ mờ không rõ với lại hiện rồi tắt nhanh nên khó có thể xác định hình dáng bằng mắt thường được.

– Chấm toạ độ của nó cho tôi…

Sinh ra lệnh cho trung sĩ Nhật đang ngồi trước màn ảnh của ra đa. Bấm bấm mấy cái Nhật lên tiếng liền.

– Trình hạm trưởng… toạ độ bắc 15.21.19.08 + đông 109.20.54.00…

Ngay lúc đó máy nhận điện tín bật cháy báo hiệu có tin mới. Trên màn hình hiện lên  hàng chữ dài lê thê xen kẻ với những con số và các ký tự đặc biệt. Đó là nội dung của bức công điện chưa được giải mã. Trung sĩ nhất Kiệm bấm cái nút đề chữ ” decode ”. Phút sau hàng chữ quốc ngữ hiện ra trên màn hình có nội dung: ”… Mắt Thần… gởi… 114… hải giám… 262… 263… 15.21.19.08+ 109.20.54.00…”. Đọc xong bức công điện của Mắt Thần, Sinh quay qua nói với đại úy Hân, sĩ quan đương phiên.

– Anh ra lịnh cho thuỷ thủ đoàn kéo cờ lên xong chờ lệnh tôi…

– Tuân lệnh hạm trưởng…

Đại úy Hân bốc máy. Thủy thủ đoàn của chiếc 114 túa ra khắp nơi trên tàu. Lát sau lá cờ đỏ với 5 ngôi sao vàng mà ngôi sao ở chính giữa lớn hơn hết bay phất phới trên đỉnh của cột cờ đồng thời các lớp vải che cũng được kéo ra. Chỉ trong chốc lát chiếc tàu sắt của Việt Nam biến dạng thành ra tàu đánh cá của Trung Cộng được sơn màu xanh mang số hiệu 62183. Ngồi im ngẫm nghĩ giây lát trung tá Sinh ra lệnh cho đại uý Nhiều.

– Liên lạc VNN66 để tôi nói chuyện với đại tá Chương…

Đèn nhấp nháy cháy rồi lát sau giọng nói của Nhiều vang lên một cách cung kính.

– Thưa đại tá… Tôi là đại uý Nhiều của 114. Hạm trưởng của tôi xin được nói chuyện với đại tá…

Nhiều đưa máy cho hạm trưởng của mình kèm theo câu nói.

– Điện đàm đã được mã hoá…

Hiểu ý vị hạm trưởng của chiếc 114 cười lên tiếng.

– Alo… Sinh đây anh Chương…

Thuỷ thủ đoàn của chiếc 114 đều nghe giọng cười vui vẻ của vị đại tá hạm trưởng chiếc 66 nổi tiếng nhất của hạm đội tàu ngầm cùng với câu nói đùa vang vang.

– Sinh đấy hả… Lâu quá hổng gặp anh… Kỳ này anh làm hạm trưởng tàu đánh cá thì nhất định phải kiếm cho tôi con cá thu bự để mình nhậu với nhau nghen…

Trung tá Sinh cười hà hà.

– Dạ gì chứ được anh Chương mời nhậu là tôi phải bảo xấp nhỏ kiếm một con cá thu tươi để mình lai rai…

– OK cám ơn Sinh. Bây giờ trước khi nhậu thì mình phải đốt lửa nướng mấy chiếc tàu của địch trước. Con cá ngựa của tôi sắp tới chỗ hẹn với anh rồi… Hẹn đúng 00:00 giờ…

– Tôi sẽ đúng hẹn với anh Chương…

Dứt cuộc điện đàm Sinh ra lịnh cho chiếc 114 chuẩn bị chờ tới giờ hành động.

*****

Hai chiếc khinh tốc đỉnh mang số 925 và 926 chạy song song với nhau trên mặt biển xanh chói chang ánh mặt trời lúc xế chiều. Đứng trong phòng lái, thượng sĩ Tứ đưa ống dòm lên nhìn về phía chiếc tàu sắt chạy trước mình chừng năm bảy cây số.

– Có thấy gì không tía?

Bền, thuỷ thủ ngồi ghế ôm tay lái lên tiếng hỏi thượng sĩ Tứ, thuyền phó chiếc 925

– Thấy… Chiếc 114 đã trương cờ tụi Trung Cộng lên rồi… Tao phải gọi thuyền trưởng…

Dứt lời, Tứ cầm lấy ống nói của hệ thống liên lạc nội bộ của tàu.

– Báo cáo thuyền trưởng… 114 đã trương cờ đỏ sao vàng lên rồi… Nghe rõ trả lời…

– Tôi nghe anh 5/5…

Năm phút sau, một quân nhân bước vào phòng lái. Đó là trung uý Bảnh, thuyền trưởng khinh tốc đỉnh mang số 925 thuộc phân đội 1 dưới quyền chỉ huy của trung tá Quỳnh. Đưa chiếc ống dòm đeo nơi cổ của mình lên nhìn giây lát, Bảnh bốc máy.

– 26 đây 25… nghe rõ trả lời…

– 26 nghe 25…

– 114 đã lên cờ rồi… Anh sẵn sàng chưa?

– 26 chờ lệnh…

Ngưng liên lạc với chiếc khinh tốc đỉnh 926, trung uý Bảnh vỗ nhẹ lên vai của Bền kèm theo lệnh.

– 50 đi em… Mình với chiếc 26 phải rượt cho chiếc 114 chạy quắn đít lên…

Tứ với Bền đồng bật cười khi nghe thuyền trưởng nói đùa. Hai máy dầu cặn rú ga phun khói trắng đẩy chiếc khinh tốc đỉnh bay trên mặt nước gờn gợn sóng. Phía bên trái, cách xa chừng vài trăm thước, chiếc 926 cũng chạy song song với lá cờ vàng ba sọc đỏ bay phần phật nhắm hướng chiếc tàu đánh cá của Trung Cộng mang số 62183 chạy tới. Chừng 15 phút sau hai khinh tốc đỉnh chỉ còn cách chiếc tàu sắt chừng hai cây số. Loa phóng thanh vang vang trên mặt biển bằng hai thứ tiếng Việt và Anh.

– Đây là tàu tuần phòng của hải quân Việt Nam. Tàu các anh đã vào lãnh hải của Việt Nam cũng như vi phạm lệnh cấm bắt đánh cá của chúng tôi. Yêu cầu các anh dừng tàu lại để được khám xét. Nếu không tuân lệnh các anh sẽ bị bắt giữ và xét xử theo luật lệ hiện hành của nước chúng tôi… This is the patrol vessel of Navy of Vietnam. You are fishing in the territorial water of Vietnam. Please stop… If you do not obey my order, your ship will be arrested and charged for violation of the law of Republic of Vietnam…

Lời cảnh cáo được lập đi lập lại nhiều lần. Tuy nhiên mặc dù có lời cảnh cáo của hai khinh tốc đỉnh, chiếc tàu đánh cá bằng sắt có treo cờ đỏ với năm ngôi sao vàng vẫn không dừng lại mà còn rú máy lớn hơn để chạy trốn. Dường như họ biết chỉ cần ra khỏi hải phận của Việt Nam để vào hải phận quốc tế là tàu tuần sẽ không làm gì được nữa. Chiếc khinh tốc đỉnh mang số 926 chợt tăng tốc độ rồi phút chốc đã vượt qua khỏi chiếc tàu đánh cá đoạn quẹo của thật gắt định chận đầu. Tuy nhiên chiếc tàu đánh cá bằng sắt to lớn và nặng nề vẫn giữ nguyên tốc độ khiến cho chiếc khinh tốc đỉnh phải rú ga vọt nhanh qua đầu bằng không sẽ bị chiếc tàu đánh cá cán lên và nhận chìm liền. Thuỷ thủ trên chiếc khinh tốc đỉnh hò hét la ó. Loạt tiếng súng cảnh cáo nổ lên. Chiếc tàu đánh cá rú máy lớn, phun khói đen chạy nhanh về hướng có bóng mấy chiếc tàu sắt treo cờ đỏ 5 sao vàng đang lềnh bềnh trên biển. Dù biết chiếc tàu mà mình rượt đuổi đã vào hải phận quốc tế nhưng hai chiếc khinh tốc đỉnh vẫn rượt theo.

– 262 tới rồi…

Bảnh la lớn khi thấy chiếc tàu hải giám có số 262 xuất hiện cách xa chỗ tàu của mình chừng hai ba cây số. Anh chưa kịp gọi máy báo thì đã nghe giọng nói của thiếu uý Đàm, thuyền trưởng của 926 vang lên.

– 262 anh Bảnh ơi… mình đánh hay chạy vậy anh…?

Bảnh cười hà hà trả lời.

– Thôi mình nhịn nó đi… Để mấy chiếc tàu bự của mình hỏi thăm sức khoẻ nó…

Hai chiếc khinh tốc đỉnh của hải quân Việt Nam quay đầu chạy trở vào trong hải phận. Chiếc 262 hú còi inh ỏi như thị uy nhưng cũng không đuổi theo. Có lẽ nó biết không bắt kịp hai tàu địch có tốc độ nhanh hơn. Chiếc tàu đánh cá số 62183 từ từ chạy tới nhập bọn với đám tàu đánh cá đang chạy rải rác trên biển.

21.

Tốc độ 10km. Độ sâu 300m. Chiếc VNN66 nhẹ nhàng lướt đi trong nước biển đen ngòm và lạnh ngắt. Tiếng máy móc chạy rì rầm. Ánh sáng phát ra từ các màn hình của các giàn máy hải hành, ra đa, thuỷ âm định vị khiến cho phòng chỉ huy có màu xanh dịu mắt. Đại uý Thâm, sĩ quan vũ khí kiêm sĩ quan đương phiên hắng giọng.

– Thuỷ âm định vị báo cáo…

Chuẩn uý Đan, được thăng cấp chuẩn uý sau chiến dịch Hẹn Nhau Ở Sài Gòn, chịu trách nhiệm về hệ thống thuỷ âm định vị nhìn vào màn hình của máy trong lúc báo cáo.

– Target 20… speed 17… distance 35…

– ID tàu địch cho tôi…

Chương lên tiếng gọn. Đan bấm bấm mấy cái nút trên bàn máy và màn hình hiện lên những con số đồng thời âm thanh vang nhỏ mà nghe xong mọi người đều biết đó là tiếng chân vịt quay trong nước của chiếc tàu nào đó đang chạy trên biển cách họ không xa lắm. Mỗi loại và lớp tàu đều có acoutic signature riêng biệt và đó cũng là thứ dược dùng để phân loại và xác định. Nghe tiếng thum… thum… thum… đều đặn và liên tục Chương cũng như các sĩ quan dưới quyền nhận ra đó là âm thanh của thứ chân vịt hơi lạ so với loại tàu hải giám. Cùng lúc giọng của Đan vang lên.

– Hộ tống hạm thưa hạm trưởng… loại 054A… lớp Jiangkai II…

Nghe Đan báo cáo, Chương hướng cái nhìn của mình về Thâm đang đứng tại giàn máy điều khiển vũ khí. Hiểu ý hạm trưởng, vị sĩ quan vũ khí lên tiếng.

– Hạm đội Nam Hải có 9 chiếc hộ tống hạm. Đó là Hengyang 568, Yulin 569, Huangsan 570, Yuncheng 571, Hengshui 572, LiuZhou 573, Sanya 574, Yueyang 575,  YangZhou 578. Chín chiếc này hạ thuỷ từ năm 2008 cho tới năm 2015, có trọng tải 4050 tấn, được trang bị hoả tiễn Hồng Kỳ 16 và hai giàn phóng ” rockets ” có đường kính 240mm chuyên chống tàu ngầm. Nó còn được trang bị hệ thống gọi là ” variable depth sonar and towed array sonar ” chuyên dò tìm loại tàu ngầm lặn sâu như tàu của mình… Có thể mình đang đụng một trong những chiếc đó…

Hơi gật gật đầu Chương im lìm suy nghĩ. Anh biết hệ thống thủy âm định vị của tàu có thể không có chứa đủ tin tức hay tài liệu để xác định rõ ràng về những chiếc hộ tống hạm trực thuộc hạm đội Nam Hải. Do đó khó mà tìm ra chiếc tàu đang đối đầu với chiếc 66 tên gì, số mấy, hạm trưởng là ai, có được trang bị những đồ chơi nào khác hơn những gì ghi trong tài liệu mà bộ tư lệnh tàu ngầm cũng như bộ tư lệnh hải quân đã cung cấp.

– 66… đông bắc 20 độ… 300 thước sâu… vận tốc 15km…

Thượng sĩ Hành, quản nội trưởng và cũng là sĩ quan hải hành của phiên trực lập lại lệnh của hạm trưởng. Như con quái vật khổng lồ, chiếc tàu ngầm trườn mình xuống độ sâu 300 rồi nhắm ngay hướng tàu địch tiến tới. Nghe hạm trưởng ra lệnh, thủy thủ đoàn biết ông ta muốn ” head to head ” với tàu địch. Tuy nhiên họ không biết lý do nào cũng như mục đích gì mà hạm trưởng lại muốn đối đầu với chiếc hộ tống hạm của địch.Vẫn đứng yên tại chiếc bàn hành quân của hạm trưởng, Chương cất giọng trầm trầm.

– Tôi muốn thử xem nó có thấy mình không. Thầy Thăng có dặn tôi là phải thử coi tàu địch có dò tìm ra mình không rồi báo cáo cho ổng biết. Trong trận du kích chiến biển, mình được lệnh bắn chìm các tàu hải giám hoặc cảnh sát biển đang yểm trợ cho các tàu đánh cá của địch. Hai chiếc 262 và 263 sẽ là mục tiêu chính. Tuy nhiên ” lỡ gặp ” chiếc hộ tống hạm của hạm đội Nam Hải thì mình cũng nên thử coi các món đồ chơi của Thầy Thăng có hiệu lực như thế nào…

Thủy thủ đoàn cười với nhau khi nghe câu nói thoạt như giỡn như đùa của hạm trưởng.

– Tôi giao chuyện đó cho Toàn và Thâm. Tư lệnh Jack có nói với tôi là sau chuyến công tác này tôi sẽ lên bờ. Tôi đã đề nghị Toàn sẽ thành hạm trưởng còn đại uý Thâm sẽ giữ chức hạm phó…

Nghe tới đó Toàn với Thâm cười nói lời cám ơn cấp chỉ huy đã đề bạt mình. Trung úy An, sĩ quan đương phiên hỏi.

– Hạm trưởng lên bờ để làm gì hạm trưởng?

– Tôi được giao cho chức vụ giám đốc phòng nghiên cứu và phát triển của hải quân. Tôi có nhiệm vụ điều hành một số nhân viên quân và dân sự nghiên cứu, sáng chế, thử nghiệm và phát triển các dụng cụ và vũ khí làm cho các tàu nổi và tàu ngầm của nước mình hoạt động hiệu quả hơn xuyên qua nhiều cách như tàng hình trước tàu địch, nhận dạng được địch trước khi nhận ra mình. Ý kiến về acoustic cloaking device, lớp nước sơn metamaterial và hệ thống magnetohydrodynamic propulsion system áp dụng phương thức electrical current để vận chuyển tàu đã giảm thiểu tiếng ồn của chân vịt quay trong nước của Thầy Thăng sẽ là những đề án được Research & Development Center dưới quyền chỉ huy của tôi thử nghiệm rộng hơn rồi sau đó thiết trí cho tất cả tàu ngầm của chúng ta. Anh em cũng biết tàu ngầm là thứ vũ khí bí mật và răn đe kẻ địch hiệu quả nhất. Khi chiến dịch Tất Cả Cho Hoàng Trường Sa nổ ra và hải quân của ta làm chủ quần đảo Trường Sa thì hạm đội Nam Hải muốn tái chiếm lại vùng biển giàu tài nguyên thiên nhiên và các căn cứ chiến lược này nhưng họ dùng dằng chưa dám nổ súng trước vì e ngại hạm đội tàu ngầm Phú Quốc của hải quân ta. Ta có 30 chiếc diesel sub còn họ có khoảng 90 chiếc bao gồm hai loại diesel & nuclear. So về lượng thì họ gấp ba lần, nhưng so về phẩm thì họ kém xa ta. Trừ mười mấy chiếc Kilo mua của Nga Sô thì còn êm chứ những chiếc mà họ đóng từ lâu hoặc mới đóng đều ồn lắm…

Nói tới đó Chương ngừng lại nhìn hai vị sĩ quan thân tín của mình rồi cười tiếp.

– Bắn hụt hai chiếc 262, 263 là hai ông sẽ về giữ em cho má bầy trẻ…

Thuỷ thủ trong phòng chỉ huy cố nín cười khi nghe hạm trưởng pha trò song tiếng sằng sặc vẫn phát ra. Nhìn Thâm, Toàn cười lên tiếng.

– Tụi này sẽ cố gắng…

Good luck gentlemen

Sau câu chúc Chương bước ra khỏi phòng chỉ huy để cho vị hạm phó và sĩ quan vũ khí chỉ huy thuỷ thủ đoàn chơi trò mèo chuột với chiếc hộ tống hạm của Trung Cộng rồi mới tính chuyện phá hủy hai chiếc 262 và 263 cũng như thả toán hải kích ra chiếm mấy chiếc tàu đánh cá có vũ trang đang hành nghề trên biển. Với thâm ý riêng, anh giao quyền chỉ huy lại cho Toàn vì tin rằng vị hạm phó của mình thừa sức đảm đương nhiệm vụ. Huống chi bên cạnh Toàn còn có Thâm là sĩ quan vũ khí nhiều kinh nghiệm cùng với sự hiểu biết sâu rộng về chiến thuật tàu ngầm chống tàu nổi cũng như tàu ngầm chống tàu ngầm.

Thiếu tá Định và thủy thủ của phòng cơ khí đều không giấu được sự ngạc nhiên khi thấy hạm trưởng xuất hiện. Nếu tàu có nhiệm sở tác chiến thì hạm trưởng phải có mặt ở phòng chỉ huy chứ đâu cần hiện diện ở phòng cơ khí. Chắc hiểu được sự thắc mắc của mọi người, sau khi bắt tay thiếu tá Định và thân mật chào hỏi thủy thủ các cấp, vị hạm trưởng tươi cười giải thích về sự có mặt bất ngờ của mình.

– Tôi giao quyền chỉ huy lại cho hạm phó… Tôi muốn học làm thợ máy…

Thủy thủ các cấp không thể nín cười được khi nghe hạm trưởng nói đùa. Thiếu tá Định cũng cười xòa. Hiểu ý hạm trưởng muốn quan sát hệ thống máy móc mới được tân trang, ông ta vui vẻ mời cấp chỉ huy đi dạo một vòng. Thầy Thăng và hải quân công xưởng ở Phú Quốc đã làm một việc vô cùng khó khăn nhưng khi hoàn thành lại có kết quả mỹ mãn. Phòng chứa bình điện đều được cải biến để đặt hai giàn máy AIP dùng xạc hệ thống điện bình lithium-ion vì loại bình điện này có công xuất cao mà lại nhỏ gọn nên chiếm ít chỗ hơn loại bình điện thường cồng kềnh và nặng nề. Chiếc 66 có hai máy dầu cặn chính, mỗi máy kéo theo một bộ phát điện được nối với hai động cơ điện đạt công xuất hơn ba ngàn mã lực khi di chuyển trên mặt nước và gần tám ngàn mã lực khi di chuyển trong nước cũng như cung cấp điện cho toàn thể chiếc tàu có gần 50 thủy thủ. Khi ở sâu dưới nước tàu ngầm sẽ dùng tới hệ thống điện bình lithium-ion cùng hệ thống AIP (Air-independent propulsion) sẽ để xạc bình điện thay thế cho máy dầu cặn thông thường. Nhờ vậy mà tàu có thể ở lì dưới nước 8 tuần lễ. Phòng cơ khí được chia ra làm hai phòng phụ. Đầu tiên là phòng điều khiển (maneuvering room). Tất cả mệnh lệnh về việc di chuyển con tàu từ phòng chỉ huy sẽ được chuyển trực tiếp tới phòng này để từ đây các nhân viên phụ trách sẽ tuân hành mệnh lệnh làm tiến, lùi, tăng  giảm tốc độ, xạc bình điện, cho tàu lặn hoặc nổi lên bằng cách bơm nước vào hay bơm nước ra. Có thể nói phòng điều khiển này là một phòng chỉ huy thu gọn dành riêng cho phòng cơ khí để hệ thống máy móc hoạt động một cách nhịp nhàng và ăn khớp với mệnh lệnh được đưa ra từ phòng chỉ huy.

Ngay sau khi hạm trưởng rời phòng, Toàn ra lịnh nhiệm sở tác chiến. Đứng tại chiếc bàn hành quân dành riêng cho hạm trưởng, anh lộ ra vẻ khẩn trương. Lần đầu tiên anh được giao toàn quyền chỉ huy chiếc 66 để chơi trò ” cat&mouse ” với một trong nhiều chiếc hộ tống hạm của địch được trang bị đầy đủ các thứ vũ khí độc địa nhất. Ngay sau khi hạm trưởng bước ra thì toàn bộ các sĩ quan chỉ huy cũng như thủy thủ đoàn ở trong phòng chỉ huy cũng im lìm và chú tâm vào việc của mình.

– Thủy âm định vị báo cáo…

Giọng của hạm phó Toàn nghe khác lạ như có chút gì bị kích thích và hồi hộp. Đan lên tiếng liền.

– Mục tiêu 20 độ… vận tốc 15km… khoảng cách 20km…

Như vậy là địch vẫn giữ nguyên hiện trạng trừ khoảng cách. Nghe Đan báo cáo, đang đứng tại bàn điểu khiển vũ khí Thâm thì thầm với trung úy Hải, sĩ quan phụ tá của mình.

– Hải coi chừng nghen…

Hiểu ý Hải đứng vào vị trí chỉ huy thế chỗ cho Thâm. Bước tới bàn hành quân nơi hạm phó đang đứng, Thâm cười nhẹ.

– Ông nghĩ nó thấy mình chưa?

Toàn ngước lên.

– Tôi đoán là chưa…

Ngập ngừng giây lát Toàn mới tiếp tục câu nói bỏ dở dang.

– Mình sẽ dùng nhiều cách để thử coi đồ chơi của Thầy Thăng…

Dứt lời vị hạm phó cao giọng.

– 66… đông bắc 15 độ… vận tốc 10km… sâu 300m…

Phải mất mấy giây đồng hồ chiếc 66 mới hải hành đúng lệnh. Khi tàu bình quân ở độ sâu 300 mét, chạy với vận tốc 10 và hướng 15 độ được chừng ba cây số, Toàn lại ra lệnh cho tàu đổi hướng lần nữa và lần này từ 15 độ sang 0 độ. Cách ” zigzag ” hay là hải hành theo lối chữ Z này được các thủy thủ của tàu ngầm Việt gọi đùa là ” bẹo hình bẹo dạng ” để gây sự chú ý của địch. Sau ba lần zigzag mà chiếc hộ tống hạm của địch vẫn giữ nguyên hiện trạng trừ khoảng cách hai bên gần nhau hơn, Toàn nói với trung úy An, sĩ quan đương phiên.

– Ông ghi tất cả vào nhật ký hải hành để trình lên hạm trưởng. Mình cũng sẽ làm cái ” report ” cho Thầy Thăng nữa…

Được lịnh, An tự mình ghi chép một cách chi tiết về cuộc đối đầu với chiếc tàu địch. Toàn quay qua nói với Thâm.

– Tôi nghĩ nó không thấy mình…

Thâm cười nói nhỏ.

– Vậy là đồ chơi của Thầy Thăng đạt kết quả tốt rồi…

– Hạm phó để cho nó bò qua đầu mình thử coi…

Quản nội trưởng Hành lên tiếng. Nghe theo lời của Hành, Toàn ra lịnh giữ nguyên 300 mét sâu, giảm tốc độ còn 5 cây số rồi đổi hướng 20 độ nhắm thẳng mũi chiếc hộ tống hạm chạy tới. Không ai để ý tới chuyện Đan đeo ống nghe vào tai, rồi vừa bấm bấm mấy cái nút của máy thủy âm định vị, lắng nghe giây lát đoạn lật lật cuốn sổ tay dày cộm của ông ta. Lát sau người lính có hơn 20 năm trong nghề sử dụng máy thuỷ âm định vị mới bật reo nhỏ.

– Hạm phó… chiếc tàu này là chiếc Du Lâm số 569…

– Vậy là nó có trực thăng…

Thâm lên tiếng. Toàn quay nhìn Đan như chờ giải thích thêm.

– Chiếc 569 được hạ thuỷ năm 2009 và được đưa vào hoạt động năm 2010. Tính tới thời điểm này nó đã cũ rồi so với các chiếc hộ tống hạm mới hơn thuộc hạm đội Nam Hải. Cách đây chừng tháng tôi có nói chuyện với các anh em trong submarine network thì có người cho biết loại hộ tống hạm 54A lớp Jiangkai II chỉ có hai chiếc còn hoạt động là chiếc 574 và chiếc 569. Họ còn cho biết thêm là chiếc 574 đang nằm tại bến để sửa chữa. Như vậy chiếc này phải là chiếc 569… Hạm phó nghe này…

Đan mở speaker phone rồi vặn âm thanh lớn hơn. Tiếng ” thùm… ùuu… thùm… ùuuu… thùm…ùuuuuu… ” vang đều đặn và liên tục khiến ai cũng nghe được. Trong lúc đó giọng của Đan vang từ từ.

– Hạm phó nghe tiếng thùm… rồi có tiếng ù… ù… tiếp theo là vì chân vịt quay lâu ngày làm mòn chỗ đầu cái láp bắt với chân vịt nên nó không còn được thăng bằng lắm so với lúc mới…

Nghe dứt Toàn cười vui vẻ. Vì Đan mở speaker phone lớn nên thuỷ thủ đoàn đều nghe được tiếng thùm…ù….ù…  trong nước càng lúc càng lớn dần dần lên.

– Nó đó… nó tới rồi…

– Bao xa?

– 10km hạm phó…

Phòng chỉ huy im lặng như tờ. Dù nghe hạm phó nói là chiếc 569 không dò tìm ra được sự có mặt của chiếc 66 ở dưới độ sâu 300 mét song ai ai cũng hồi hộp và lo âu khi biết tàu địch chỉ cách mình 10 cây số và sẽ từ từ chạy qua trên đầu của mình. Lỡ nó tìm ra được thì sao? Lỡ nó nghi ngờ rồi phóng rockets trúng tàu thì sao? Rủi nó thả depth charges gần gần hoặc trúng thì tàu có chịu được không? Hàng chục câu hỏi lởn vởn trong óc thuỷ thủ đoàn của phòng chỉ huy và luôn cả tàu nữa. Bởi vì tàu đã được lệnh nhiệm sở tác chiến cũng như phòng chỉ huy đã thông báo cho phòng thuỷ lôi, phòng máy và mọi thuỷ thủ biết rõ trò ” cat&mouse ” của chiếc 66. Đang ở tại phòng điều khiển của phòng cơ khí, nghe hạm phó thông báo tình hình, Chương cười nói với Định và các thuỷ thủ ở gần.

– Hạm phó đang thử nghiệm hệ thống tàng hình của tàu đó…

– Chắc nó không tìm ra mình đâu thưa hạm trưởng…

Bường, người lính thuỷ mới nhất của tàu lên tiếng hỏi. Cười hà hà Chương vỗ nhẹ lên vai Bường.

– Loại 54A cũ rồi nên không có dụng cụ mới để tìm ra mình đâu…

Chương ngừng nói lắng tai nghe tiếng động càng lúc càng lớn dần lên. Tiếng thùm…ù thùm…ù… thùm…ù… nghe thật gần. Định cười nói với Chương.

– Chân vịt của nó quay ồn quá… Với giàn thuỷ âm định vị mà thầy Thăng mới bắt cho mình thì nó ở xa trăm cây số mình cũng nghe được…

Bật lên tiếng cười vì câu nói của Định, Chương mới thong thả thốt.

– Ông Đan chắc cũng nghĩ giống như ông vậy…

Được sự đồng tình của hạm trưởng, Định bèn thêm vào.

– Giàn pump jet của mình nghe êm lắm hạm trưởng… Có điều tôi và xấp nhỏ phải canh chừng nó kỹ hơn cho tới khi nào biết chắc nó chạy tốt thì mới thôi…

Nói tới đó Định ngưng ngang. Chương và thuỷ thủ ở phòng cơ khí đều nghe rõ tiếng thùmmm… thùmmm… thùmmm… lớn dần lên cùng với tiếng nước xao động ở trên đầu của họ. Ai ai cũng biết âm thanh đó chính là tiếng động của chân vịt quay trong nước khi chiếc hộ tống hạm Du Lâm 569 chạy tới gần rồi bắt đầu chạy qua đầu của chiếc 66. Chiều dài của chiếc tàu ngầm chừng 100 mét trong khi chiếc Du Lam 569 hải hành với vận tốc 15 cây số một giờ nên chỉ cần vài giây là đã chạy qua khỏi nhưng ai ai cũng đều cảm thấy thời gian như dài ra thêm cả năm. Sự lo âu, hồi hộp, kích thích và căng thẳng khiến họ nghĩ thời gian đông cứng lại không di chuyển nữa. Thật lâu, không biết bao lâu thuỷ thủ đoàn mới thở ra cái phào khi tiếng thùmmm…ùuuuu… thùmmm…ùuuuu thùmmm…ùuuuu… từ từ nhỏ dần dần đi. Đưa tay lau mồ hôi rịn ra trên trán Bường lẩm bẩm.

– Nó mà thả depth charges là mình tiêu đời…

Chương mỉm cười. Phải tin tưởng vào khả năng tàng hình của tàu cũng như phải có tính lì và liều lỉnh, Toàn và Thâm mới dám chơi trò mèo chuột với tàu địch. Chỉ cần một sai lầm là tính mạng mấy chục người và con tàu đáng giá mấy trăm triệu sẽ chôn sâu dưới đáy biển. Ngay lúc tiếng thùm… thùm… thùm… trên đầu, Toàn nhìn Thâm. Dường như hai vị sĩ quan chỉ huy đều nghĩ tới một điều. Bắn chìm tàu địch. Họ chỉ cần dùng giàn phóng thuỷ lôi thẳng đứng ở đằng sau lái là có thể phá huỷ chiếc 569 ngay lập tức. Nhưng không biết nghĩ gì mà Toàn lắc đầu cười nói với Thâm.

– Mình cần thử đồ chơi của Thầy Thăng thêm chút nữa…

Thâm cười gật đầu đồng ý với hạm phó của mình. Hướng về quản nội trưởng Hạnh đang ngồi nơi ghế sĩ quan hải hành, Toàn ra lệnh bằng hai thứ tiếng Việt Anh. Mặc dù bộ quốc phòng đã ra thông tư khuyên các quân nhân các cấp nên dùng tiếng Việt như là ngôn ngữ chính tuy nhiên lính thỉnh thoảng vẫn nói thứ ngôn ngữ nơi quốc gia mà họ đã sinh ra và lớn lên cho tới khi gia nhập vào quân lực của nước Việt Nam tự do và dân chủ. Thành ra nhiều khi họ trò chuyện với nhau bằng tiếng Việt pha tiếng Anh, Pháp, Đức, Nhật. Trong khi đó thì bộ quốc phòng cũng khuyến khích các quân nhân thuộc quân đội của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam vừa gia nhập quân lực của nước Việt Nam tự do nên học tiếng Anh vì tất cả các dụng cụ, cơ phận và sách vở, tài liệu đều được viết bằng tiếng Anh.

Chờ tới khi âm thanh thùmmmm… thùmmmm… thùmmmm… nhỏ dần dần Toàn mới hắng giọng.

– Sonar báo cáo

– 569… nam 0 độ… vận tốc 15km… khoảng cách 10km…

– Pilot…  theo sau 569… vận tốc 15… sâu 300m…

Quản nội trưởng Hành lập lại nguyên văn của hạm phó cho nhân viên hải hành nghe. Sau khi thi hành lệnh xong nhân viên của ông ta cũng phải lập lại đúng như vậy để chứng tỏ mình đã hiểu và làm đúng theo lệnh của cấp chỉ huy.

– Torpedo room… Ready to fire…

Trung uý Hải, phụ tá của Thâm lên tiếng liền theo lệnh của hạm phó.

– Aye aye Sir… Torpedo room ready to fire Sir…

Vì đang chạy ngược chiều với tàu địch cho nên phải mất vài phút chiếc 66 mới quay đầu lại rồi sau đó âm thầm chạy sau đuôi của chiếc 569.

– Thủy âm định vị báo cáo…

– 569… nam 0 độ… vận tốc 15… khoảng cách 15km…

Chuẩn úy Đan lên tiếng. La bàn lúc nào cũng chỉ hướng bắc ở 0 độ. Gọi 90 độ tức là hướng đông, 180 độ là hướng nam và 270 độ được hiểu là tây. Nếu mũi tàu chỉ hướng bắc thì đó là 0 độ. Nếu tàu chỉ mũi về hướng nam tức 180 độ. Tuy nhiên nam 0 độ cũng đồng nghĩa với 180 độ. Gọi nam 0 độ là căn cứ vào hướng của mũi tàu. Đó là cách gọi của một ít thủy thủ trong số đó có Đan. Hai tàu hải hành cùng hướng, vận tốc giống nhau giữ khoảng cách 15 cây số được chừng 15 phút vẫn không có gì xảy ra, điều đó chứng tỏ chiếc 569 vẫn chưa biết có tàu ngầm theo sau nó. Đứng chờ thêm chút nữa vẫn không thấy có gì xảy ra, Toàn lên tiếng nói với An.

– Ông ghi là mình theo nó với vận tốc 15km và khoảng cách 15km mà nó cũng chưa thấy mình…

Cười với Thâm đang đứng đối diện qua chiếc bàn hành quân, Toàn ra lệnh một cách chững chạc và âm hưởng bình tỉnh hơn như đặt nhiều tin tưởng vào chiếc tàu ngầm của mình.

– Phi công… vận tốc 20km… 200 thước sâu…

Đối với các tàu ngầm hiện đại bây giờ thì tay lái của tàu không còn tròn nữa mà đổi thành ra hai cần nắm giống như tay lái của máy bay. Vì vậy mà thủy thủ nào lái tàu ngầm đều được gọi đùa là phi công. Theo lệnh của hạm phó chiếc 66 vừa tăng tốc độ vừa nổi lên 200 thước sâu. Thủy thủ đoàn đều biết hạm phó muốn nổi lên gần mặt nước và thu ngắn khoảng cách thử xem tàu địch có tìm ra mình chưa. Nếu được trang bị giàn variable depth sonar and towed array sonar tối tân thì chiếc 569 có khả năng tìm ra tàu địch đang càng lúc càng tới gần. Điều này còn tùy thuộc vào độ nhạy cảm của dụng cụ và kinh nghiệm của nhân viên sử dụng bởi dưới nước có hàng trăm loại tiếng động khác nhau rất khó mà xác định. Biển Đông là trục lộ hàng hải rất nhộn nhịp tàu bè qua lại cũng như nhiều tôm cá sinh sống, do đó có hàng ngàn loại tiếng động, âm thanh khác nhau không dễ dàng phân loại và xác định. 15 phút trôi qua mà không có gì gì xảy ra, Toàn cười nói với thủy thủ đoàn.

– Nó vẫn chưa thấy mình anh em ơi…

Bỏ ống nghe ra khỏi tai, Đan cười hà hà lên tiếng.

– Vậy là giàn variable depth sonar and towed array sonar của nó dỏm rồi hạm phó…

Thượng sĩ Ẩn xen vào.

– Chắc là Made In China rồi…

Gục gặt đầu Thâm cười nói với Toàn.

– Ông lại gần hơn nữa thử coi…

Gật đầu, vị hạm trưởng tương lai ra lịnh.

– Pilot… Follow baffles…

– Aye aye Sir…

Chiếc 66 tăng tốc độ lên 27 và càng lúc càng lại gần hơn cuối cùng theo sau baffles của chiếc 569. Baffles là vùng nước ở đằng sau lái tàu mà hệ thống thuỷ âm định vị đặt ở trước mũi không thể nghe được tiếng động của tàu lạ chạy đằng sau nó vì tiếng ồn do chân vịt quay trong nước. Bởi vậy mà các tàu ngầm và tàu nổi thường được trang bị thêm hệ thống towed array sonar để bổ khuyết cho khuyết điểm này. Towed array sonar là một máy nghe ( hydrophone ) rất nhạy được gắn vào đầu một cái cần dài. Cái cần dài này được thiết trí ở sau lái chuyên dùng để lắng nghe tiếng động xa ở phía sau. Khi cần nhân viên phụ trách towed array sonar có thể làm cho cái cần này dài ra hoặc thu ngắn lại. Ngoài ra tàu nổi hoặc tàu ngầm còn dùng cách thức đặc biệt ” clear baffles ” để tránh bị tàu ngầm theo đuôi mình. Có hai cách clear baffles thông dụng là ” crazy Ivan ” hoặc ” Angles & Dangles ”. Crazy Ivan là cách đổi hướng tàu đồng thời tăng tốc độ một cách đột ngột để hệ thống thuỷ âm định vị được kéo đằng sau lái có thể dò tìm ra tiếng động của tàu lạ theo sau. Còn Angles&Dangles là trong vòng 5 giờ hải hành, tàu sẽ liên tục đổi hướng, tăng tốc độ để hệ thống thuỷ âm định vị dò tìm ra tàu lạ theo đằng sau. Hai chiếc tàu trước sau nối đuôi nhau chạy thẳng về hướng nam. Đang chúi mũi vào màn hình của máy thuỷ âm định vị thụ động, Đan chợt la nhỏ.

– 569… đông nam 135 độ… vận tốc 25km… khoảng cách 5km… Hạm phó… Nó bắt đầu clear baffles…

Đứng chôn chân nơi bàn hành quân của hạm trưởng, Toàn cười nhẹ.

– Tôi biết… Nó bắt đầu crazy Ivan đó… Phòng hải hành… đông nam 135… vận tốc 25…

Toàn chưa nói hết câu, quản nội trưởng Hành lên tiếng liền. Vị hạ sĩ quan thâm niên của tàu dường như biết trước ý định của hạm phó.

– Pilot… đông nam 135 độ… vận tốc 25km…

Ngay khi tàu địch bắt đầu clear baffles thì không khí trong phòng chỉ huy căng cứng và nóng lên. Mọi người đều chú tâm vào công việc của mình. Ai cũng biết tàu địch không dò tìm ra tàu của mình song điều đó cũng chưa lấy gì làm chắc chắn. Với cách clear baffles có lẽ tàu địch nghi ngờ hoặc suy đoán ra sự hiện diện của tàu họ hoặc có thể biết đang bị tàu ngầm theo dõi do đó mới phải dùng clear baffles để xác quyết mục tiêu rồi từ đó sẽ phóng hoả tiễn hay thả depth charges chống lại tàu ngầm của họ. Dù với bất cứ lý do hay suy đoán nào cũng đều gây sự căng thẳng và hồi hộp cho thuỷ thủ đoàn của chiếc 66. Chừng vài phút sau Đan lại kêu lên vì tàu địch thay đổi phương hướng cũng như tốc độ.

– 569… 270 độ… vận tốc 30km… khoảng cách 4km rưởi…

Giọng của Toàn vang cao.

– Pilot… nam 270 độ… vận tốc 30km… sâu 100m…

Thâm đưa tay lau mồ hôi trán dù không khí trong phòng như đặc lại không phải vì lạnh mà vì sự căng thẳng và hồi hộp. Mới đầu tính chơi trò mèo chuột rồi sau đó chính chiếc 66 bị cuốn hút vào trò chơi giết người. Bây giờ họ không biết họ là mèo giỡn chuột hay chính họ trở thành chuột đang bị mèo vờn. Dù không đổ mồ hôi trán song Toàn cũng cảm thấy khó thở và lòng bàn tay lạnh dần. Đột nhiên anh nghĩ tới khuôn mặt của người vợ hiền đang ngồi trong phòng nhìn hai con nô đùa cười giỡn với nhau. Ý nghĩ đó khiến anh nhẹ lòng và mọi lo âu hồi hộp như loãng dần dần để bình tịnh trở lại. Được vài phút chiếc 569 lại từ 270 đổi hướng thành 225 độ. Điều đó khiến cho chiếc 66 cũng phải liên tục đổi hướng để theo sau đuôi của nó. Gầm đầu vào máy thủy âm định vị giây lát Đan bật la lớn. Giọng của ông ta có nhiều kinh ngạc.

– 569… vận tốc 35km… khoảng cách 4km… bắc 45 độ… Nó… nó…

Dù Đan nói không thành câu song cũng đủ cho vị hạm phó hiểu.

– Nó ” head to head ” với mình…

Thâm lên tiếng phụ hoạ với lời của hạm phó.

– Đúng rồi đó… Tôi nghĩ nó đổi hướng để trực diện với mình…

Toàn nhìn vị sĩ quan vũ khí rồi trong nay mai sẽ là hạm phó của mình.

– Ông tính sao? Bắn…

Thâm gật đầu.

– Bắn hạm phó… Mình bắn trước chắc ăn hơn… khi nào nó lại gần là mình nổ liền…

Khẽ gật đầu đồng ý Toàn ra lệnh thật gọn.

– Pilot… head to head… speed 35km… Torpedo room… ready to fire… Sonar reports…

Có lẽ vì bị kích thích nên Toàn xổ tiếng Anh theo thói quen. Đan cảnh báo cũng gọn.

– 569… bắc 45 độ… vận tốc 35km… khoảng cách 1900m…

Chiếc hộ tống hạm Du Lâm số 569 của hạm đội Nam Hải chạy với vận tốc 35 cây số 1 giờ trong lúc chiếc 66 hải hành ở độ sâu 100 mét cũng với vận tốc tương đương thành ra hai chiếc càng lúc càng gần nhau hơn. Lệnh của hạm phó ban ra sắc gọn.

– Thuỷ lôi 1 bắn…

Thân tàu hơi run nhẹ cho Toàn biết thuỷ lôi 1 đằng trước mũi đã được phóng ra.

– Phòng thủy lôi báo cáo. Thủy lôi 1 bắn…

10 giây sau thân tàu lại rung nhẹ.

– Phòng thủy lôi báo cáo… Thủy lôi 2… bắn…

Không chậm trễ Toàn lên tiếng.

– Sonar báo cáo…

– Mục tiêu 1600 mét… vận tốc 35…

Thuỷ lôi mà chiếc 66 đang dùng là loại ” wire guide active&passive homing” được chế tạo bởi hãng Mitshubishi Heavy Industries của Nhật Bản có khả năng tự tìm kiếm mục tiêu để phá huỷ. Tuy nhiên nó còn được cài đặt thêm một bộ phận nhận sự điều khiển bằng video từ hệ thống vũ khí của tàu có thể tránh né các thuỷ lôi giả ( decoy ) và đánh trúng vào mục tiêu mà nhân viên điều khiển muốn. Ngay khi được phóng ra thì trên màn hình lớn ngay giữa phòng chỉ huy đã hiện lên hình dáng hai trái thuỷ lôi đang tiến tới mục tiêu.

– Mục tiêu 1200 mét…

Máy thuỷ âm định vị báo cáo. Tới lúc này, hạ sĩ Tính và hạ sĩ Biền bắt đầu nhiệm vụ của mình. Bằng hệ thống video game cả hai sẽ chỉ huy hai trái thuỷ lôi vượt qua hàng rào phòng thủ của tàu địch nếu có, bằng không sẽ đánh trúng vào mục tiêu đã được cài đặt sẵn trong hệ thống vũ khí của tàu.

– 569… head to head… vận tốc 40km… khoảng cách 1000 mét…

Nghe báo cáo của Đan, Toàn vẫn im lặng chú mục nhìn vào màn hình với hai trái thủy lôi được nhân viên của mình đang điều khiển để đánh trúng mục tiêu.

– Sonar báo cáo…

– 569… khoảng cách 700 mét…

Nghe tới đó Toàn lên tiếng không chậm trễ một giây.

– 66… vận tốc 20… dive… lặn… 300… 300 mét sâu…

Giọng của Hành vang gấp rút.

– Pilot… vận tốc 20… dive… lặn… 300… 300…

Ai cũng đều có cảm giác lao chao không được bình thường khi chiếc tàu ngầm phải đổi độ sâu một cách đột ngột từ 100 xuống liền 300 mét. Lặn xuống sâu hơn đồng nghĩa với áp lực của nước cũng tăng lên. Chiếc 66 có hai lớp vỏ bao bọc. Vỏ bọc bên trong gọi là ” pressure hull ” chính là lớp vỏ bằng thép HY100 chịu được áp lực nước cao tới 100 ngàn PSI (high yield 100 ) tương đương với áp lực của nước ở độ sâu 690 mét. Tất cả thuỷ thủ đoàn và mọi hệ thống của tàu đều nằm ở trong lớp vỏ bọc đặc biệt này. Lớp bên ngoài là lớp thép thường có sức chịu đựng HY80 (high yield 80 ). Ở giữa hai lớp vỏ bọc này có các ngăn chứa nước biển như ballas tank, trim tank, negative tank… với công dụng chứa đầy nước để tàu lặn xuống, bơm nước ra để tàu nổi lên hoặc làm thăng bằng mũi lái của tàu. Dưới sự điều khiển của thuỷ thủ đoàn chiếc tàu ngầm giảm tốc độ còn 20km torng lúc từ từ lặn xuống độ sâu đã được chỉ định.

– Thuỷ âm định vị báo cáo…

Tiếng của Đan vang trầm trầm tiếp theo lệnh của hạm phó Toàn.

– Mục tiêu 400 mét…

Thuỷ lôi 89 do hãng Mitsubishsi chế tạo có thể đạt tốc độ tối đa 102 cây số 1 giờ cho nên chỉ cần mươi giây đồng hồ nó sẽ chạm mục tiêu. Ai cũng nghe được tiếng ré của thuỷ lôi đột ngột tăng tốc độ lên mức tối đa khi cận kề mục tiêu. Oànhhhh… Rầmmm… Hai tiếng nổ bưng tai vang trên đầu chứng tỏ thuỷ lôi đã đánh trúng mục tiêu.

– Depth charges…

Đan cảnh cáo mà chuyện ai ai cũng biết phải xảy ra. Dù bị trúng thuỷ lôi hoặc có khi chưa bị thuỷ lôi đánh trúng, chiếc 569 có đủ dụng cụ để biết mình đã bị tàu ngầm lạ tấn công bằng thuỷ lôi nên thả depth charges và có thể phóng rockets trả đũa lại. Tuy không có hiệu quả bằng các loại rockets hay thuỷ lôi chống tàu ngầm song depth charges lại là thứ vũ khí lợi hại gây sợ hãi nhất cho thuỷ thủ tàu ngầm. Depth charges là thứ vũ khí thông dụng mà các tàu nổi hay dùng để chống lại tàu ngầm. Nó là một khối kim loại hình trụ chứa đầy chất nổ ở bên trong, có một ngòi nổ được kích hỏa bằng áp xuất nước. Khi rơi xuống tới độ sâu nào đã được cài đặt sẵn thì áp lực của nước sẽ đè lên ngòi nổ làm cháy chất nổ ở bên trong tạo thành sức công phá mạnh mẽ. Tùy theo cách chế tạo mà depth charges có thể nổ ở độ sâu 100 mét, 300 mét hoặc có khi tới ngàn mét sâu.

– Tới rồi…

Nhờ mang máy Đan nghe được tiếng động nhỏ phát ra. Đó là tiếng ” click ” của ngòi nổ bị áp lực nước đẩy vào kích hoả trái depth charge. Như hiểu được chuyện gì sẽ xảy ra vị sĩ quan giàu kinh nghiệm tức tốc giựt máy khuếch đại âm thanh ra khỏi lỗ tai của mình cùng lúc tiếng nổ cực lớn vang lên làm rung rinh con tàu đang hải hành ở độ sâu 300 mét. Vàmmm… Ầmmm… Oànhhh… Hàng chục tiếng nổ khác nhau ở trên đầu mọi người. Nặng mấy ngàn tấn mà chiếc 66 còn phải chao đảo vì những tiếng nổ khủng khiếp. Toàn bám chặt lấy chân bàn hành quân được bắt ốc cứng ngắt với sàn tàu. Dù vậy anh cũng cảm thấy có sức lực vô hình nâng hai bàn chân của mình lên khỏi sàn tàu rồi quăng đi chỗ khác khiến cho anh phải gồng tay giữ lại. Đèn trong phòng tắt ngấm rồi lát sau nhấp nháy vài lần rồi mới cháy trở lại. Ly nước, tách cà phê, dĩa bánh ngọt hay bất cứ thứ gì đều rơi xuống sàn kêu loảng xoảng ở trên bàn, kệ, tủ không được gắn cứng đều rơi xuống sàn kêu loảng xoảng. Theo thói quen Đan cảnh cáo bằng tiếng Anh.

– Rockets… Here they come… distance one oh double oh (1000) m… speed 45km…

Toàn hỏi liền.

– Mấy trái?

– Hai hạm phó ơi…

Thâm la lên với giọng có chút ít gấp rút.

– Phòng thuỷ lôi… decoy 1… Fire… decoy 2… Fire…

Tiếng của nhân viên phòng thuỷ lôi ở trước mũi vang lên chậm rãi.

– Decoy 1… Fire… Decoy 2… Fire…

Vẫn ngồi yên tại chỗ hạ sĩ Biền và hạ sĩ Tính lại bận rộn điều khiển hai trái thuỷ lôi giả đánh chặn rockets săn tàu ngầm được phóng ra từ chiếc Du Lâm 569.

– Ráng đi em… em mà để nó đánh trúng là mình sẽ lặn luôn đó em…

Thâm vỗ vỗ lên vai hai chuyên viên vũ khí đặc biệt về tấn công và phản tấn công phá huỷ vũ khí của tàu địch bằng cách dùng thuỷ lôi giả như là mục tiêu để dụ hoả tiễn của địch đánh trúng. Mấy chục con mắt mở trừng trừng nhìn lên màn hình lớn với hai trái thuỷ lôi giả đang hướng về phía rockets của địch. Hàng chục trái tim như ngưng đập hoặc nếu có đập thì đập ình ịch vì căng thẳng và hồi hộp khi chứng kiến bốn thứ vũ khí đang sắp sửa nổ. Ầmmmm… Ầmmmm… Thuỷ thủ đoàn hò reo khi thấy hai trái rockets nổ trước khi chạm mục tiêu. Ngay lúc đó lệnh của hạm phó vang vang.

– 66… đông bắc 75 độ… vận tốc 30… độ sâu 350…

Hiểu được sự cần thiết của hành động chạy trốn khỏi sự phản công của địch, thuỷ thủ đoàn tức tốc chỉ huy tàu ngầm đổi hướng, tăng tốc độ và lặn xuống sâu để tránh bị tấn công bằng depth charges hay rockets. Tiếng nổ của depth charges nhỏ thưa dần dần rồi sau đó im hẵn. Nửa giờ sau đoán đã rời xa trận chiến, Toàn ra lệnh cho tàu nổi lên gần mặt nước dùng tiềm vọng kính quan sát. Mặt biển vắng tanh trừ đốm cháy ở xa xa.

– 66… đông bắc 20 độ… vận tốc 25… độ sâu 100…

Như con cá khổng lồ, chiếc tàu ngầm lặng lẽ trầm mình xuống nước sâu tiến về mục tiêu nơi có hai chiếc tàu hải giám 262 và 263 đang tuần tiễu và canh giữ nhóm tàu đánh cá đang hoành hành ở Biển Đông.

 

Trang 2

Advertisements